Cánh cửa
20:37, 4 August 2016Sáu giờ tối chủ nhật, Hoàng Cảnh Du đang đứng trước tấm gương lớn được trạm trổ cầu kì, vuốt mấy lọn tóc mái phủ trên trán, cung mày anh tuấn lộ ra. Cậu nhướn một bên chân mày rồi chợt nở nụ cười khoe ra cặp răng hổ hết sức dễ thương đúng với cái tuổi 18. Fuck, cậu đang làm gì vậy, suốt ba tiếng đồng hồ đổi tới đổi lui kiểu tóc, tập cười rồi cả tập thở một mình trước gương. Cậu có phải là đến buổi hẹn hò đầu tiên với crush đâu, dù cậu có soái khí thế nào thì cam đoan mấy cái xác khô đét kia cũng không thèm mở mắt nhìn cậu một cái. Nghĩ thế, cậu thù hằn cởi chiếc áo sơ mi trắng đắt nhất trong tủ quần áo ném xuống ghế, tròng đại một chiếc áo phông đen đã cũ qua cổ, bàn tay lùa vào mái tóc được vuốt keo cẩn thận, tùy tiện xoa mấy cái cho phần mái rủ xuống. Muộn rồi, cậu quyết định bỏ qua bữa tối, ban đêm không có nơi gửi xe nên Cảnh Du quyết định để tài xế đưa cậu đi, cậu còn qua đón Lâu Thanh nữa.
Bảy giờ kém năm phút, Cảnh Du và Lâu Thanh đứng trước bậc thềm bằng đá của Viện Giải Phẫu, cánh cửa bằng sắt uốn lượn đã rỉ sét được quấn mấy vòng xích to đang đóng im lìm. Con đường nhỏ không một bóng người qua lại, đèn đường mờ ảo xuyên qua những tán cây to tạo nên những bóng đen quái dị che mờ ba chữ Viện Giải Phẫu được đắp nổi.
"Làm gì bây giờ?" Lâu Thanh hỏi.
"Gõ cửa chứ biết làm sao nữa"
"Cậu bị ngốc à, có ánh đèn nào hắt ra đâu mà gõ, chả ma nào ra mở cửa cho cậu"
Một cơn gió lạnh thổi qua, một chiếc xe taxi xé tan bóng tối dừng lại sau lưng hai người. Cửa xe bật mở, một thân ảnh dong dỏng bước ra.
Hứa Ngụy Châu mỉm cười. "Hy vọng hai đứa chưa ăn gì, nếu không sẽ nôn hết đấy!"
o O o
Chiếc xích to chuyển động tạo ra âm thanh cũ mòn, mở ra bóng tối đen kịt lại có thêm ba bóng đen chen vào.
Cạch! Tiếng dập cầu dao vang lên, căn phòng tối được chiếu sáng bằng ánh đèn neon lạnh lẽo. Cảnh Du và Lâu Thanh theo Hứa Ngụy Châu lên phòng thực tập tầng hai, ban đêm khiến hành lang cũng dài hơn, khiến bậu cửa phòng thực tập cũng cao hơn. Chiếc cửa gỗ cũ kĩ cọt kẹt mở, mùi formol nồng đậm phả vào mặt ba người. Căn phòng buổi sáng cũng âm u đến phải bật đèn thì buổi tối lại có phần sáng sủa đến lạnh lẽo. Sau khi mặc áo blouse và đeo khẩu trang, bao tay đầy đủ, Cảnh Du phụ giúp Ngụy Châu kéo cái xác lên khỏi bể formol. Tiếng ròng rọc kim loại khiến da gà toàn thân Cảnh Du nổi lên, chiếc xác mới trắng nhợt dần dần nổi lên trên mặt nước, mùi formol nồng đến mức khiến mắt cậu cay xè, nước mắt chảy ra không thể ngăn nổi. Không thể trách cậu bởi mấy cái xác đều được kéo lên trước giờ thực tập mấy tiếng, mở cửa cho bay bớt mùi còn khiến mọi người sây sẩm mặt mày. Kéo ba chiếc ghế inox lạnh lẽo và bàn đựng dụng cụ giải phẫu đến, buổi học đêm bắt đầu.
Khá là thú vị khi được xem trực tiếp việc giải phẫu. Những chi tiết từ mơ hồ được bộc lộ rõ ràng dưới bàn tay linh hoạt của Hứa Ngụy Châu. Ngụy Châu đưa ra những câu đố rồi giảng giải, đôi khi mình họa trực tiếp bằng cách giúp xác chết cử động. Lâu Thanh kêu gào inh ỏi khi được yêu cầu nắm tay xác chết khiến cả Cảnh Du và Ngụy Châu bật cười.
"Không biết đâu, tay người yêu em còn chưa được nắm tại sao lại phải nắm tay xác chết kia chứ!"
Buổi tối rùng rợn được thay thế bằng cuộc trò chuyện vui vẻ.
"Thầy ơi, sinh nhật thầy ngày nào ạ?". Lâu Thanh lân la hỏi.
"Ừm, 20/10"
"Đàn ông cung Thiên Bình thường mang nhiều vẻ đẹp mềm mỏng của nữ giới, yêu thích lãng mạn và lịch sự, tính cách hay đắn đo, thường có một bộ mặt khác được giấu kín". Cảnh Du đột ngột mở miệng khiến hai người còn lại nhìn cậu chằm chằm.
Thực sự không phải Cảnh Du quan tâm đến cung hoàng đạo mà đặc biệt là không phải cung của mình, chỉ là khi mấy fangirl nói Ngụy Châu cung Thiên Bình, cậu tình cờ đọc lại nhớ rất rõ.
"Hiểu biết không tồi nhỉ, thế cậu cung hoàng đạo gì?"
"30/11, cung Nhân Mã"
"Nhân Mã thông minh, nhanh trí, bộc trực, bản tính săn mồi hoang dã, thích chinh phục" "Có vẻ cũng đúng nhỉ?" Hứa Ngụy Châu cười đáp, về hiểu biết xã hội cậu rất rành.
"Em cung Bảo Bình này". Lâu Thanh cảm thấy mình thực sự lạc lõng.
"Thầy à, thầy có thích đọc tác giả nào không?"
"Cũng có nhiều,mấy đứa có biết Chu Băng Nguyên không?"
"Có những cánh cửa không phải dùng sức mà mở được, vì nó không có khóa nhưng lại luôn khóa chặt. Nó chỉ mở ra vào những thời điểm nhất định với những người nhất định". "Chìa khóa, em chỉ mới đọc tác phẩm ấy, khá ấn tượng, nhà văn còn khá trẻ nhưng tác phẩm lại rất sâu sắc". Cảnh Du đáp, tình cờ cậu rất thích Chu Băng Nguyên.
Ánh mắt của Hứa Ngụy Châu ánh lên tia nhìn thật khó đoán, có chút ngạc nhiên lại có chút buồn bã mơ hồ. "Không tồi, tuổi trẻ bây giờ còn ham đọc khá ít, đọc nhiều vào nữa nhé, người không đọc sách chỉ sống một cuộc đời, người đọc sách sẽ được sống qua cả ngàn kiếp đấy".
.........
Mười một giờ, Cảnh Du và Lâu Thanh trở về.
"Thầy à, thầy không về luôn sao". Lâu Thanh nói.
"Không, thầy ở lại làm thêm một lúc nữa"
"Thầy cho em số điện thoại được không thầy, có gì không biết em liền hỏi thầy".
Hứa Ngụy Châu trước đây đây chưa từng cho sinh viên biết số điện thoại, thấy bộ dạng lưỡng lự của Ngụy Châu, thần kinh khắp người của Hoàng Cảnh Du cũng dựng thẳng hết lên.
"Được". Ngụy Châu cười và mang điện thoại trao đổi với Lâu Thanh.
Ngụy Châu quay ra, có chút hướng về Cảnh Du nói. "Có gì hai đứa cứ thoải mái liên hệ nhé".
Cảnh Du và Lâu Thanh ngồi lên, xe bắt đầu lăn bánh, cậu nghe xa xăm bên ngoài kính lớp kính giọng Hứa Ngụy Châu mờ đi khi cố mở cánh cửa, có chút đau buồn vô thanh "Chết tiệt, sao cánh cửa này chỉ không chịu mở với mình!"
Đèn đường chợt tắt, cả con đường âm được ánh trăng lạnh chiếu rọi. Cúp điện, trong lòng Cảnh Du bỗng nôn nóng.
"Chú Hạo, chú đưa Lâu Thanh về trước rồi quay lại đón cháu, cháu còn chút việc quay lại". Nói xong cậu đóng rầm cửa xe, chạy về phía bóng tối âm u.
o O o
Hai tay nắm trên nắm cửa sắt lạnh lẽo giật thử, không khóa, cửa nhẹ mở ra. Ánh trăng nhàn nhạt chiếu xuống nền đá lạnh, cầu thang hai đường lên chập lại ở dưới khung cửa sổ mở to rồi uốn lượn mất hút trong bóng tối của tầng hai. Hoàng Cảnh Du không chút sợ hãi mà đi lên. Một bóng trắng đang ngồi trên bậc cầu thang trên cùng, thân ảnh mỏng manh với làn da được ánh trăng chiếu xuyên qua đang ngậm một tia sáng vàng yếu ớt lập lòe, làn khói thuốc lan tỏa trong không gian. Không chút bất ngờ trước bóng đen cao lớn mới xuất hiện, Hứa Ngụy Châu cất tiếng hỏi.
"Sao lại quay lại?"
"Cũng giống thầy thôi". Hoàng Cảnh Du tự ngồi xuống một bậc cầu thang, tay thoải mái tựa vào lan can, một chân co, một chân duỗi qua mấy bậc cầu thang.
Hai người đàn ông im lặng ngắm vầng trăng qua cửa sổ, khói thuốc uốn lượn mơ hồ. Không một câu nói, chỉ dựa vào hơi thở khe khẽ đang rót vào tai để đoán được tâm tình đối phương. Đang là mùa hoa Dương tử kinh, một cánh hoa mỏng chao liệng bay vào, Cảnh Du giơ tay chuẩn xác bắt lấy.
"Thầy có biết không? Cánh hoa rơi với vận tốc 5cm/s đấy!".
Ngụy Châu dập tàn thuốc, nhàn nhạt mở giọng. "Đó cũng là vận tốc người ta lướt ngang qua cuộc đời nhau nữa đấy, nếu bây giờ hai người gặp nhau, sau khoảng hơn sáu năm nữa sẽ ở hai nửa thế giới, thời gian cũng đã hết rồi".
"Vậy chẳng phải là thêm một thời gian như vậy họ lại gặp nhau sao?"
"..........."
Hoàng Cảnh Du ngửa đầu ra sau, ngước nhìn góc hàm Hứa Ngụy Châu từ phía dưới. Từ góc nhìn này, gương mặt Hứa Ngụy Châu thật u buồn và cương nghị, lông mi cũng thật dài, ánh mắt lấp lánh sâu thẳm khó đoán. Mấy lọn tóc mái của Cảnh Du rủ ra sau, lộ ra cung mày góc cạnh. Hứa Ngụy Châu đưa tay chạm vào dọc theo đường nét khung xương được ánh trăng chiếu rọi.
"Xương mặt cậu thật chuẩn, mai mốt hiến xác nhé".
".............."
Cảnh Du nâng tay lên, giữ lấy cổ Hứa Ngụy Châu, cảm nhận từng mạch máu đang đập dưới làn da lành lạnh, bỗng thấy gò má mình ẩm ướt và mằn mặn.
"Sao tay cậu lại ấm như thế?" Giọng nói Ngụy Châu nghẹn lại.
Cảnh Du đột ngột ghì cổ Hứa Ngụy Châu thấp xuống, cả hai đều cảm nhận rõ ràng hơi thở gấp gáp của mình trên khuôn mặt đối phương.
"Còn tay thầy toàn mùi thuốc lá". Lời nói của Cảnh Du rít nhẹ qua kẽ răng. Cậu rướn môi lên.
Ánh đèn neon chói mắt chợt bừng sáng, đẩy ánh trăng tội nghiệp kia ra ngoài. Trong khoảnh khắc Cảnh Du nheo mắt lại, Hứa Ngụy Châu đẩy cậu ra rồi đứng lên.
"Có điện rồi, cậu nên về đi!"
o O o
Thân thể Hoàng Cảnh Du nóng rực khi đường cong trơn nhẵn như nước của người con gái kia đang quấn lấy chặt lấy cậu, luồn lách trên từng tấc da đang bừng cháy của cậu. Hàm răng nhọn điên cuồng gặm cắn khắp thân thể đối phương, rót từng giọt lạnh lẽo qua đôi môi mỏng khiến thân thể cậu càng bị thiêu đốt dữ dội hơn. Cậu liên tục cử động phần thân thể cháy rực cuồng dã kia, hai tay siết chặt đôi vai mỏng manh, đói khát hướng phía hơi thở của người con gái kia mà cướp lấy. Khuôn mặt cậu bỗng ướt lạnh, mí mắt cậu chợt mở rộng. Trước mắt cậu là gương mặt của một người con trai quen thuộc, với đôi môi đầy đặn đang ửng đỏ, sống mũi thật cao, đôi mắt to mờ đi vì nước mắt nhìn cậu, mái tóc đen bao lấy làn da như ánh trăng. Hoàng Cảnh Du hết sức kinh ngạc, hai nửa tâm tình đối lập đang tranh đấu, hàm răng nhọn cắn chặt môi mỏng kiềm giữ bản thân trong khi thân thể phía dưới lại bùng cháy mãnh liệt. Trong giây lát, tầm nhìn của cậu chỉ còn lại lại màu trắng xóa, bao nhiêu cảm xúc vỡ tan ra thành từng mảnh nhỏ.
Hoàng Cảnh Du bật dậy khỏi giường, cảm giác ướt nhẹp khắp thân thể, hơi thở dốc mang theo mùi máu tanh. Chết tiệt, chiếc răng hổ thực sự cắn rách đôi môi của cậu. Hoàng Cảnh Du nhìn đồng hồ treo tường, còn chưa đến bốn giờ sáng. Cậu vội vàng mang chăn,ga đệm và bộ quần áo ngủ ném vào máy giặt. Mở nước lạnh hết cỡ để lại dịu lại phần thân thể còn cứng ngắc.
Bao lâu rồi cậu không mơ giấc mơ như vậy? Cậu không nhớ lần gần đây nhất cậu tự làm là khi nào, chắc tại tích tụ quá lâu, nhưng gương mặt hiện lên trong giây phút kia khiến cậu thực sự hoảng loạn. Tắt vòi hoa sen, vẫn để mái tóc ướt nhỏ từng giọt xuống cổ, chỉ quấn một chiếc khăn tắm, cậu bước ra ngoài. Hoàng Cảnh Du mang giấy vẽ ra, ngồi trước ban công chuyên chú vẽ. Nét cuối cùng khiến đầu bút chì gẫy vụn. Cuối cùng, bức vẽ dở dang suốt mấy tháng trời cũng hoàn thành.
o O o
Tháng năm, trời bắt đầu chuyển sang tiết hè oi ả cũng là lúc đám sinh viên năm nhất thi kết thúc học phần thực hành môn giải phẫu. Sau khi hoàn thành bài thi chạy tiếp sức trong 9 phút, qua một bàn xương, một bàn mô hình, một bàn xác với ba mươi chi tiết được cắm những kim nhỏ đánh số, Hoàng Cảnh Du đang đứng trước khuôn mặt vui vẻ của Hứa Ngụy Châu.
"Xuất sắc! Điểm tối đa. Thực sự sẽ thưởng cho cậu một món quà kỉ niệm cho học sinh xuất sắc nhất trong khóa đầu tiên tôi giảng dạy". Cả tổ đang đưa ánh mắt thán phục xen lẫn ghen tị nhìn Hoàng Cảnh Du.
Cảnh Du đứng trước cửa phòng giảng viên chờ Hứa Ngụy Châu, phóng tầm mắt nhìn qua bậu cửa sổ xuống góc sân nhỏ rêu phong. Nhanh thật, cậu đã gần kết thúc năm học đầu tiên, đồng nghĩa với việc cậu sẽ không quay lại nơi này nữa, Cảnh Du cố gắng thu càng nhiều càng tốt những hình ảnh này vào trong kí ức. Cửa phòng mở ra, Hứa Ngụy Châu vui vẻ đưa cho cậu một quyển sách.
Không ngoài dự đoán là của Chu Băng Nguyên. "Tác phẩm này chưa được xuất bản đâu, đặc biệt tặng cho cậu đấy. Cố gắng giữ tinh thần ham đọc và ham học nhé".
Hoàng Cảnh Du lưỡng lự nhìn Hứa Ngụy Châu, cậu cũng muốn nhớ gương mặt này thật lâu nữa. "Thầy có thể giải đáp thắc mắc cuối cùng của em không?"
"Là gì vậy?"
Cảnh Du ngập ngừng một hồi lâu. "Có một cái xác ở đây, tên Bạch Hạc Lâm, thực sự...rất giống thầy"
"............."
Hứa Ngụy Châu không nói gì bước chân vào chiếc thang máy cũ, vẫy tay gọi Cảnh Du bước theo. Khác với vẻ cũ kĩ, chiếc thang chuyển động êm ru, hai người chìm dần xuống mặt đất. Lần đầu tiên Hoàng Cảnh Du nhìn thấy tầng hầm này, hàng trăm chiếc quan tài kim loại xếp san sát mang đến cảm giác ớn lạnh. Cảnh Du theo Hứa Ngụy Châu đến cuối căn phòng, nơi có vài cái xác được đưa lên khỏi bể formol. Cậu nhận ra đều là những xác mà cậu được học trong năm học này.
"Ngày mai, những chiếc xác này sẽ được hủy, sẽ đốt thành tro hoặc lấy xương tùy mục đích giảng dạy, hôm nay là ngày cuối cùng rồi".
Hứa Ngụy Châu bước đến bên đầu một cái xác, mở khăn che phủ, chính là cái xác Cảnh Du nhìn thấy, của Bạch Hạc Lâm. Hứa Ngụy Châu với tay dập cầu giao, bóng tối đen như mực bao phủ. Ánh đèn từ điện thoại ma quái chiếu từ khuôn mặt Ngụy Châu xuống gương mặt cái xác bên dưới. Ngụy Châu từ từ nhắm mắt, lông mi dài phủ lên gò má anh tuấn, miệng khẽ nói.
"Thật giống đúng không? Hỏi một chút nhé, tế bào cuối cùng chết trên cơ thể người là tế bào nào?"
Cảnh Du khẽ đáp. " Là tinh trùng, sau khi chết 2,3 ngày vẫn được sản sinh"
"Đúng vậy, người này là ba tôi. Sau khi ông chết, mẹ tôi không chịu chấp nhận đã lấy tinh trùng dự trữ. Tôi là đứa trẻ được thụ tinh nhân tạo sinh ra đầu tiên trong cả nước. Tôi mơ ước trở thành giảng viên ở đây vì muốn gần cha của mình, nhưng những sinh viên như cậu truyền cảm hứng cho mới khiến việc làm thầy của tôi thật ý nghĩa". Hứa Ngụy Châu nói "Cậu có ước mơ cho bản thân chứ?"
"Trước thì không có, nhưng gặp được thầy em đã thấy, em muốn trở thành một giảng viên tuyệt vời như thầy và làm việc ở đây".
"Không tệ, ước mơ thực sự có thể khiến người ta bằng lòng đánh đổi cả sinh mạng, đau đớn khi không có được và bật khóc khi có được"
"Thầy là người thầy tuyệt vời nhất em từng học". Cảnh Du chân thành nói.
Hứa Ngụy Châu bật cười. "Còn cậu là học sinh tuyệt nhất tôi từng dạy, hy vọng chúng ta còn gặp lại nhau với một tư cách khác!"
Hoàng Cảnh Du cuối cùng cũng thừa nhận, cậu thực sự thích Hứa Ngụy Châu. Cậu thích Hứa Ngụy Châu như một người thầy, như một người đồng nghiệp, như một người anh, như một người bạn và hơn cả là thích anh như một người con trai. Cậu cũng hiểu, trái tim của Hứa Ngụy Châu như cánh cửa kia khóa chặt, mong chờ một người không phải là cậu mở ra. Hoàng Cảnh Du không sợ mình là người không mở được, cũng không sợ mình đến sai thời điểm mà chỉ sợ Hứa Ngụy Châu đã mở ra cánh cửa kia với mình mà cậu lại không biết. Người ta đôi khi mong chờ những điều đã qua, đôi khi lại mong chờ những điều không bao giờ đến. Hoàng Cảnh Du không như vậy, cậu tin tưởng điều cậu mong chờ đang đến, bản tính thích chinh phục thôi thúc cậu nhất định mở ra cánh cửa không có chìa khóa kia.
-HẾT CHƯƠNG 5-
*******************************************
Xin chào mọi người. Mình là tác giả nè. Trong tác phẩm này mọi người thích Du hay Châu hơn?! :D
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Điên](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/6736/conversions/6f1b18de1ff0fa784f4afebee82dd3ee.jpg)





