Fanfics

Chương cuối: Đọng lại

19:47, 23 August 2016

Cuộc đời sẽ không bao giờ có những điều tuyệt diệu như phép màu hay kì tích. Phép màu chỉ đơn giản là điều ngọt ngào dối trá người ta thêm vào cho những câu chuyện buồn. Nếu như bác sĩ nói với bạn, ca phẫu thuật có 70% thất bại thì bạn sẽ không thuộc về 30% kia. Bạn không bao giờ là nhân vật chính của câu chuyện cổ tích hạnh phúc.

"Bệnh nhân đang được tiến hành ECMO để huyết động ổn định, bà nên chuẩn bị đi".  (ECMO: Chạy tim phổi nhân tạo)

Trái tim thực sự của Hứa Nguyệt đã chẳng còn đập khi bà ở cái tuổi mười chín chứng kiến cái chết Bạch Hạc Lâm. Bà bỏ cả tuổi trẻ để thực hiện một lời hứa và tự sống những năm tháng khắc nghiệt để trả hết món nợ cho tuổi trẻ của mình. Có lẽ, đã đến lúc, trái tim của Hứa Nguyệt xứng đáng được đập một lần nữa.

"Châu Châu của mẹ!

Mẹ sẽ không bắt đầu bức thư theo cách người ta hay dùng 'khi con đọc được bức thư này thì mẹ đã không còn ở trên cõi đời này nữa' bởi vì khi con đọc được bức thư này, trái tim của mẹ vẫn tiếp tục đập trong lồng ngực của con, ấy là mẹ còn chưa kể 1/2 bộ nhiễm sắc thể của con là từ mẹ vẫn tiếp tục sống.

Mẹ xin lỗi vì đã không cho con biết ý định của mẹ, bởi vì mẹ biết con sẽ không bao giờ đồng ý. Nhưng trên đời này, nếu một người thực sự tặng cho con trái tim của mình, cả nghĩa đen hay nghĩa bóng, thì điều đó có nghĩa con xứng đáng để nhận.

Khi con ôm lấy mẹ, mẹ chợt nhận ra một điều, lần gần nhất mẹ được ôm con là khi con chỉ là một đứa trẻ chưa biết đi run rẩy tựa vào mẹ, còn lần cuối cùng mẹ được ôm con là khi mẹ chẳng thể đứng vững, được dựa vào bờ vai vững chãi của một người đàn ông thực sự.

Con biết không, nếu có thể quay trở lại, mẹ sẽ nắm lấy tay con hàng ngày chứ không phải chỉ những dịp dẫn con đến khu nhà xác lạnh lẽo. Mẹ sẽ nhìn con trai của mẹ lớn lên từng ngày mà không nhận ra chứ không phải mỗi lần gặp là một bất ngờ vì sự trưởng thành của con. Mẹ đã bỏ lỡ cả lần đầu tiên con đến trường, bỏ lỡ cả những rung động đầu đời của con, bỏ lỡ phút giây con tốt nghiệp đại học và sẽ bỏ lỡ cả giây phút nhìn con tìm được hạnh phúc của cuộc đời mình cũng như những giây phút trọng đại khác. Nhưng từ giờ, mẹ sẽ luôn đồng hành với con đến hết cuộc đời, để con sống những năm tháng mẹ đã bỏ lỡ.

Lúc con nói với mẹ, con sẽ không sao vì giữa hàng trăm cái phôi thì con được sinh ra đời, mẹ mới biết con của mẹ mạnh mẽ như thế nào. Con mạnh mẽ hơn mẹ rất nhiều, nhưng mạnh mẽ có nghĩa là con sẽ không có ai để dựa vào, khi con yếu đuối người ta chỉ bảo rằng không giống con đâu. Trong cuộc sống đừng mạnh mẽ quá, mạnh mẽ có thể khiến con bỏ lỡ những người con yêu thương.

Con nói cảm ơn mẹ đã cho con được sinh ra đời. Phải là mẹ cám ơn vì đã được làm mẹ của con. Con chưa bao giờ đòi hỏi mẹ làm gì cho con, kể cả việc con đồng ý phẫu thuật không phải vì con biết sẽ thành công mà chỉ để cho mẹ một chút hi vọng. Con xứng đáng hơn nhiều với một cuộc đời ngắn ngủi, còn mẹ chưa làm được gì cho một cuộc sống quá dài.

Điều đầu tiên mẹ có thể làm cho con đó chính là cho con một sự sống. Mẹ đã bỏ lỡ quá nhiều điều đáng lẽ nên dành cho con nhưng điều cuối cùng mẹ có thể làm được với tư cách của một người mẹ đó chính là cho con một sự sống trọn vẹn. Khi một con người được sinh ra, không cần xinh đẹp hay giỏi giang, chỉ cần bình thường và khỏe mạnh đã là cả một phép màu. Mẹ rất vui vì được trao cho con phép màu ấy cho con nên vì mẹ, con phải sống cho thật tốt nhé!

Mẹ yêu con thật nhiều."

Hứa Ngụy Châu cầm bức thư gần như mủn nát vì đọc đi đọc lại quá nhiều và thấm đẫm những giọt nước mắt, cuối cùng anh cũng có thể nhẹ nhàng buông xuống vì đơn giản Trái đất vẫn quay, có những sự sống phải dừng lại và cũng có những sự sống được bắt đầu. Anh nhìn xuống lồng ngực của mình, không có gì khác biệt cho lắm, chỉ có một vết sẹo dài giữa xương ức, giờ cũng đã chuyển sang màu trắng. Trên đời này, những điều tốt đẹp nhất lại luôn phải đánh đổi bằng những đau đớn tột cùng nhất. Có một trái tim mới, đồng nghĩa trong hai năm Hứa Ngụy Châu vẫn nằm trên giường bệnh, dùng đủ loại thuốc chống thải ghép, chịu đựng đủ bệnh tật kèm theo và vô số bài vật lí trị liệu. Nhưng cơ bản là anh vẫn kiên cường, có bao nhiêu người được trao lại cơ hội sống lần hai. Được sống, được cảm nhận hạnh phúc và đau đớn mỗi ngày đã là điều quý giá nhất trên thế giới này.

"Không muốn biết cậu ta như thế nào sao?". Băng Nguyên hỏi, anh đã chuyển sang nước ngoài sống gần bệnh viện của Ngụy Châu, cũng không ảnh hưởng nhiều đến công việc tiểu thuyết gia, vừa có thể trải nghiệm một cuộc sống mới, vừa có thể ở cạnh chăm sóc, trò chuyện với Ngụy Châu.

"Không cần".

Hoàng Cảnh Du đã giữ đúng lời hứa với anh. Suốt hai năm qua, cậu không một lần tìm kiếm anh. Cậu đã thề, lời thề bằng tình yêu cậu dành cho anh. Sự chia cách không làm anh yêu cậu ít đi chút nào mà khoảng cách ấy khiến anh còn yêu cậu nhiều hơn. Nhưng Hứa Ngụy Châu chưa bao giờ nói sẽ quên cậu, và lần này, anh sẽ là người đi tìm cậu. 

                                                             o O o

Tháng tám, thời tiết rực rỡ đến chói mắt. Có lẽ ánh nắng của quê nhà cũng ấm áp và nồng đậm hơn nơi đất khách. Ngụy Châu ngồi trên chiếc ghế bành êm ái, nhẹ nhấm nháp ly trà túi lọc, ngón tay dài lướt trên cuốn sách cổ đượm mùi thời gian. Ánh nắng chiếu xuyên qua cửa kính, rải đầy lấp lánh lên vóc người dong dỏng khiến hàng nghìn loại hoa rực rỡ xung quanh bỗng chốc héo úa đến thê lương. Bên kia vách ngăn bằng những cuốn sách cũ, chàng trai trẻ che đi nửa khuôn mặt bằng cuốn sách, lén lút hôn cô gái ngồi bên cạnh khiến Ngụy Châu bật cười, hai chiếc răng hơn nhọn cắn vào bờ môi dưới kiềm chế, dâng lên vị cherry ngọt ngào dù anh đang uống trà đào.

Hứa Ngụy Châu đã về nước được hơn một tháng, phải tập làm quen với những điều vốn bình dị như hơi thở lại trở nên xa lạ. Căn hộ cũ vẫn được giữ gìn nguyên trạng nhưng thời gian đã khiến Ngụy Châu cảm thấy mình như một người khách. Đáng sợ nhất là làm sao để có thể đối mặt với điều thân thuộc nhất trong cuộc đời anh. Ngụy Châu vẫn chưa đi tìm Cảnh Du, vì anh chưa biết nói gì với cậu, gặp lại cậu chắc anh phải tập cả từng nhịp hô hấp, hơn hai năm cậu sẽ thay đổi nhiều như thế nào, quan trọng hơn là cậu có còn nhớ đến anh nữa không, hay giờ anh chỉ là một người nào đó mà cậu đã từng quen. Chính Ngụy Châu là người mong cậu quên anh, nhưng sâu thẳm lại trào lên nỗi sợ bị quên lãng.

"Thầy!"

Giọng nói sửng sốt cắt ngang dòng suy nghĩ kéo Ngụy Châu trở về thực tại. Trước mặt anh là cô gái quen thuộc, trong hai năm đã phủ lên vẻ trưởng thành đến không nhận ra.

Lâu Thanh tự ngồi xuống ghế đối diện, ánh mắt sửng sốt nhìn Ngụy Châu.

"Thầy đi đâu suốt hai năm vậy? Khi mẹ thầy đột ngột từ chức và biến mất, thầy cũng biến mất luôn. Em tưởng gia đình thầy đi nước ngoài định cư rồi. Thầy làm biết bao trái tim thiếu nữ chúng em tan vỡ, nhưng cũng có cái may, sinh viên mấy khóa sau không được san sẻ thầy với chúng em."

Ngụy Châu mỉm cười. "Ích kỷ quá, nhỉ?! Học trò của tôi đã lớn thế này rồi kia đấy, vẫn nhanh nhẩu như xưa, em đang làm ở đâu rồi?"

"Còn thầy chẳng thay đổi gì cả, giờ còn trẻ hơn em nữa. Thật bất công. Em đang học chuyên ngành da liễu, muốn làm giảng viên giống thầy mà không được. Em có nhớ kĩ những bài thầy giảng lắm."

"Uhm...Hôm nay đến đây có việc gì sao?"

"Ba mẹ em bắt đi xem mắt, mẹ em bảo còn không yêu đương gì thì đừng về nhà. Hức. Thầy đã kết hôn chưa vậy?"

"Vẫn chưa."

"Vậy thầy hãy coi em làm đối tượng đi! Em cũng không phải học trò của thầy nữa đâu. À, Cảnh Du, cái tên học trò cưng chết tiệt của thầy sắp kết hôn, yêu đương lúc nào còn chẳng nói với em."

"..............." Ngụy Châu cảm thấy như ai đó cắt thủng cơ hoành, tim phổi của anh trĩu xuống đè nặng lên dạ dày, gây cảm giác nôn nao khó tả.

"Cũng không biết cưới ai luôn, chỉ thèm nói ra khi em thấy nhẫn cưới, thật đáng ghét!"

"................" Có lẽ cậu đã làm đúng những lời anh nói, tại sao anh lại khó chịu đến vậy.

"Cậu gọi tớ đến làm gì vậy?! ". Băng Nguyên cắt ngang câu chuyện của hai người.

Đả kích quá lớn khiến Ngụy Châu quên luôn lí do mình gọi Băng Nguyên đến, quên cả mọi việc đang diễn ra.

"Tớ............có việc phải đi."

Ngụy Châu lật đật đứng lên rồi bỏ đi dưới cái nhìn khó hiểu của Lâu Thanh và Băng Nguyên.

"Thầy ấy làm sao vậy?" Lâu Thanh thắc mắc.

Một cánh hoa phi yến mong manh vương lên mái tóc cô. Băng Nguyên đưa tay ra, nhặt lấy.

"Cô biết không, cánh hoa rơi với vận tốc 5cm/s đấy."

"Thời đại nào rồi mà anh còn tán tỉnh với mấy câu lãng mạn vớ vẩn như vậy? Còn bộ mặt lạnh tanh kia là sao? 5cm/s cái gì, sao rơi đều thế được, không biết đến gia tốc trọng trường à?"

".............." Đôi mắt phẳng lặng như hồ đột nhiên gợn sóng.

                                                                        o O o

Hứa Ngụy Châu điên cuồng tháo hết từng bức tranh treo ở khắp nhà. Những chiếc đinh ghim không phải rút ra từ trên tường hay giá sách mà được rút ra từ trái tim anh. Khi bức tranh cuối cùng được lấy xuống, bức tường lỗ chỗ đầy sẹo thì trái tim của Ngụy Châu cũng nát bấy và rỉ máu. Anh từng nghĩ, không quan trọng cậu làm gì, ở đâu hay ở bên cạnh ai, anh sẽ mãi yêu cậu trọn vẹn. Anh có thể yêu cậu, chờ đợi cậu bao lâu cũng được nhưng chỉ đến khi cậu còn cần anh.

Ngọn lửa lạnh lùng thiêu cháy từng bức tranh, thiêu cháy từng kỉ niệm thành tro tàn, trái tim của Ngụy Châu nhức nhối âm ỉ đến tê dại.  

"Đây là toàn bộ tình cảm của em dành cho anh."

Ngụy Châu ôm bức tranh cuối cùng, chỉ có khoảng trống rỗng vô hạn áp vào lồng ngực, trái tim anh cứ thế mà trống rỗng theo. Đã đến lúc buông bỏ tất cả, anh không thể chỉ dựa vào những mảnh kí ức vụn vỡ mà sống tiếp. Ngọn lửa vô tình liếm lấy đoạn tình cảm của Cảnh Du, đục thủng ở chính giữa rồi lan rộng. Hứa Ngụy Châu chua xót, không đành lòng rút lại. Nhưng quá đã muộn, những giọt nước mắt của Ngụy Châu cũng chẳng thể cứu vãn ngọn lửa bùng lên.

Vết cháy xém lan rộng vẽ nên những đường kì lạ trên nền giấy trắng, một sống mũi cao, một đôi môi mọng, một đôi mắt nhắm kín, một mái tóc mềm và cuối cùng những ngón tay dài mạnh mẽ luồn vào những lọn tóc. Ngọn lửa tự tắt ngấm, nền giấy trắng vẫn còn nguyên, chút khói còn sót lại lan tỏa mùi thơm đặc biệt. Mùi chanh, mùi muối và nhiều mùi vị khác, quyện lại thành một mùi hương hạnh phúc.

Ngụy Châu hơ những phần còn nguyên vẹn lên ngọn lửa, dòng chữ nghiêng nghiêng từ từ hiện lên theo hơi nóng.

"Em sẽ không bao giờ từ bỏ anh, tất cả ước mơ và tình yêu của em. Nếu anh còn chờ đợi em, hãy tìm đến nơi em gửi tặng anh món quà đầu tiên, trái tim em luôn đợi anh ở đó. Yêu anh."

Trong đêm thu thanh mát, Hứa Ngụy Châu chạy như một mũi tên xé gió, để bóng tối len lỏi khắp thân thể cũng không thể dịu đi sự hồi hộp trong lòng. Hành lang giữa hai tòa nhà Hóa sinh và Dược lý tối om, không một bóng người. Dưới bậc đầu tiên, cầu thang bên phải, Ngụy Châu đưa ngón tay thon dài mò mẫm tìm kiếm. Bụi đất theo thời gian đã đóng một lớp dày, rêu phủ lên một tầng trơn mượt, ẩm ướt, bàn tay Ngụy Châu điên cuồng đào bớt đến bật móng để tìm lại trái tim đã mất của mình.

                                                                    o O o

Mùa thu ngọt mát đột ngột buông xuống, ngồi vắt vẻo, kiêu kì trên buổi sáng ngập tràn hương gió đang len lỏi từng ngóc ngách của ngôi trường cổ kính hơn trăm năm tuổi. Hôm nay là buổi giảng lý thuyết đầu tiên ở trường với tư cách giảng viên chính thức bộ môn Giải Phẫu của Hoàng Cảnh Du. Cậu âm thầm bước trên hành lang giữa hai tòa nhà cũ mòn. Đã bao lần Cảnh Du đi qua hành lang này, cậu luôn thích sự đơn độc ở đây, sự đơn độc khiến không một ai có thể cắt ngang những kỉ niệm tinh khiết khi lần đầu tiên cậu gặp được anh. Đã hai mùa xuân ủ dột và ẩm ướt trọn vẹn đi qua, khi trái tim của cậu rời đi. Người con trai ở độ tuổi hai mươi như mùa xuân, vội vã và cuồng nhiệt đã không còn nữa. Đến gần độ tuổi ba mươi thì lại như mùa thu vậy, cậu thanh thản, chín chắn và bình lặng. Hơn hai năm trước, khi Ngụy Châu rời bỏ cậu, Cảnh Du chỉ biết khoanh tay đứng nhìn. Cậu không thể làm được gì níu kéo, quá non nớt để anh có thể dựa vào. Nhưng cậu tự hào về cái tuổi hai mươi ấy, khi cậu được rung động, khi cậu mang được đoạn tình cảm cháy bỏng ấy đi qua năm tháng. Cậu không tìm anh bởi cậu đã thề bằng tình yêu của cậu dành cho anh. Có những lời thề sẽ bị quên lãng nhưng tình yêu đích thực sẽ luôn giữ lời thề của mình. Suốt hai năm cậu đã sống cuồng nhiệt, không hổ thẹn với tuổi trẻ của cậu, không phụ lại mong mỏi của anh. Khi ước mơ của cậu hoàn thành, anh chắc chắn sẽ trở lại bên cậu vì những người yêu nhau sẽ luôn tìm thấy nhau. 

Cảnh Du hít một hơi đầy lồng ngực, mùi vị cổ kính ngập tràn. Phần trí nhớ sâu đậm nhất của cậu chợt trỗi dậy. Mùi hương nồng nàn quen thuộc này, mùi hương đã giữ cậu sống sót trong suốt những năm tháng dài cô độc, mùi hương đầy mê hoặc dẫn dụ Cảnh Du bước đến. Dưới chân cầu thang Hóa Sinh, một người con trai đang say ngủ. Thân thể như nước trải dài thư thái, sương lạnh ngưng đọng thành làn da trắng mong manh đến hư ảo, màn đêm còn lưu lại trên mái tóc mềm đang mặc cho gió thoảng lay động, hơi thở êm ái thoát ra từ đôi mọng mang sắc màu tươi tắn cánh hoa chớm nở. Bộ quần áo trắng của chàng trai ấy lấm tấm bùn đất, thoảng hương vị mục ruỗng ngòn ngọt, những ngón tay thon dài khoanh lại trước ngực cũng lấm lem đất xốp. Từ đầu móng tay, máu đen khô đọng chảy xuống, luồn lách giữa kẽ ngón tay dài, bị chiếc nhẫn bạch kim chặn lại. Chiếc nhẫn trắng lạnh khắc hình hai chú rắn cuốn lấy nhau, đôi mắt đỏ lấp lánh như có sức sống, đang huýt gọi chiếc nhẫn giống hệt yên vị trên tay của Cảnh Du. Hơi thở trong khoảnh khắc dừng lại, cả thân thể Hoàng Cảnh Du đột ngột bất động, gió cũng ngừng thổi.

Hàng mi dài từ từ nâng lên, đôi mắt đen mở to nhìn thân ảnh phía trước. Hoàng Cảnh Du đứng trước mặt anh, đẹp hơn cả những gì Ngụy Châu tưởng tượng. Bờ vai vững chãi mạnh mẽ, gánh vác cả bầu trời rực rỡ trên vai. Những đường nét thanh xuân trong quá khứ rõ ràng hơn, trưởng thành hơn. Anh bước đến trước mặt cậu, mang hết nắng mùa thu phả vào khuôn mặt cậu.

"Cậu đó, là kẻ trộm phải không?"

".............." Cảnh Du vẫn ngây ngẩn.

"Có kẻ đã lấy cắp trái tim tôi. Nhưng kể cả khi tôi có trái tim mới, nó vẫn thúc giục tôi tìm kiếm kẻ trộm ấy, cậu bảo tôi nên làm thế nào đây?" Hứa Ngụy Châu đưa bàn tay dài đeo chiếc nhẫn sáng chói lên trước mặt Cảnh Du.

"............"

"Cảnh Du à, cậu nói gì đi".

"............."

"Hoàng Cảnh D....."

Nửa sau câu nói bị nuốt mất, những ngón tay dài ấm áp mạnh mẽ luồn sâu vào trong mái tóc lạnh. Môi mỏng cháy bỏng tìm kiếm hương vị mất mát lâu ngày. Vẫn mùi vị ấy, đầy đủ mặn ngọt chua đắng, kèm theo nỗi nhớ nhung càng đậm nét. Lồng ngực kề sát đến xẹp lại, đôi tay lạnh siết chặt thắt lưng cứng rắn, hai đôi chân dài đan vào nhau run rẩy. Hai thân ảnh cao lớn ghì chặt lấy nhau như hai dòng thác bỗng hòa làm một. Chia cắt chỉ làm tình yêu thêm sâu nặng, xa cách chỉ khiến khát khao thêm mạnh mẽ.

"Cuối cùng thì em cũng tìm được anh". Cảnh Du nói, đôi mắt lấp loáng nước, thân thể của cả hai vẫn dính chặt, bờ môi vẫn được hơi thở dốc ướt át, nóng ẩm gắn kết.

"Tôi chẳng bảo nếu chúng ta thực sự thuộc về nhau thì tôi sẽ  trở lại hay sao."

Bàn tay to của Cảnh Du ôm trọn đôi tay mảnh dẻ của Ngụy Châu, hai chiếc nhẫn trượt lên nhau, môi cậu nóng hổi hôn xuống, nụ hôn của cậu ghi nhận thêm mùi vị của bùn đất ngọt ngào.

"Anh đã thuộc về em, sau này, dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng không được rời xa em, giàu nghèo chúng ta cùng sẻ chia, ốm đau sinh tử cũng phải ở bên nhau. Hạnh phúc hay đau khổ cũng phải cùng trải qua."

"Tôi hứa".

"Em yêu anh."

"Hoàng Cảnh Du, tôi cũng yêu cậu".

Hai thân ảnh lấp lánh tan vào nhau. Vạt nắng rực rỡ xuyên qua địa đàng rơi xuống, đọng lại trong những cánh hoa điệp vàng, vĩnh viễn gắn chặt vận mệnh của họ với nhau.

Tình yêu đích thực sẽ khiến ta trọn vẹn. Người ta sẵn sàng lang thang khắp thế gian để tìm kiếm tình yêu ấy, cho dù không biết  đối phương là ai nhưng sẽ không bao giờ dừng lại. Khoảnh khắc chúng ta tìm thấy nhau, tuyệt đối không buông tay.

                                                                            -HẾT-

********************************************************************** 

Phiên ngoại lên ngay!

Cho ai muốn đốt nhà Au. Đây nè, tiện thể tôi là con gái. ;)

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

More by huangyinshui

Similar stories