Khiêu khích
12:11, 5 December 2016Bịch!
Hứa Ngụy Châu rơi xuống nền đất mềm nhũn, hơi thở gần như tắt lịm. Giờ cậu chẳng thiết tha gì, kể cả cái chết...
Trong tầng hầm chỉ còn lại hơi thở dốc tởm lợm và tiếng lạch cạch kéo khóa quần. Người đàn ông cao lớn không quay lưng đi như mọi lần mà cúi xuống nền đất ẩm thấp nơi sinh linh yếu ớt đang nằm thoi thóp. Ngón tay bẩn thỉu bấu véo vào bắp tay đã teo nhỏ.
"Tuyệt." Gã tự lẩm bẩm với bản thân mình hơn là với cậu bé bên dưới. "Con sắp được trở thành một thành viên thực sự của gia đình chúng ta rồi. Để ta giới thiệu các anh chị em của con nhé..."
Gã đến giật công tắc, những bức tường gạch cũ kĩ tắm trong ánh sáng mờ mờ ...
RRooạttt!!! Tấm rèm nặng nề vén mở, để lộ những bình thủy tinh đủ kích thước, bụi thời gian lắng đọng từng tầng phủ lên nhau. Trong những chiếc bình ấy, lơ lửng những thân xác gầy gò chỉ có da bọc xương. Khuôn mặt ngây thơ của những cô bé, cậu bé yên bình như đang say ngủ, chỉ khác một điều là chúng đều đã nhợt nhạt và hoàn toàn bất động. Những món đồ ưa thích vẫn ôm khư khư trong người, nào là búp bê, nào là ô tô, sách vở.... Dù chỉ là những vật vô tri nhưng chúng cũng đã chết theo chủ nhân bé nhỏ của mình...
Hứa Ngụy Châu đột ngột co giật khi từng hình ảnh kinh hoàng tra tấn thần kinh thị giác. Cậu rồi cũng ở đó với những cây kẹo mút. Làm ơn! Cậu muốn có một gia đình nhưng không phải là gia đình đó...
Người đàn ông cười điên dại khi cậu bé tìm cách trốn tránh. Một điệu cười thật kinh tởm khi dòng nước bọt thèm khát nhớp nháp không ngừng ứa ra tràn ngập khoang miệng...
o O o
"Bác sĩ Hứa, đây là tài liệu anh yêu cầu. Làm ơn không sao chép dưới mọi hình thức."
"Cảm ơn anh."
Hứa Ngụy Châu nhận lấy tập tài liệu dày cộm từ tay người nhân viên ngồi đọc. Tài liệu về vụ án kinh hoàng chấn động cả nước từ mười một năm trước được giữ bí mật gần như tuyệt đối. Nhờ vào mối quan hệ từ những lần giám định tâm thần trong nhiều vụ trọng án, Ngụy Châu mới có thể chạm tới những tài liệu mật của trung tâm pháp y, chứ không thể mở ra hồ sơ từ bên hình sự.
Đây rồi!
Nạn nhân nam, 35 tuổi, chết do mất máu.
Giờ khám nghiệm: 15h sau tử vong (Nhiệt độ ở trực tràng: 14,5 độ C)
Hoen tử thi: Vùng đỉnh đầu, thắt lưng thấp, mặt sau bắp chân, lòng bàn chân, màu tím sẫm. Tư thế chết: Ngồi, ngửa cổ, không có sự di lệch sau chết so với giám định hiện trường.
Có tổng cộng 17 vết thương lớn nhỏ trong vùng nền cổ trái, bờ gọn, sạch, động mạch và tĩnh mạch cảnh trái bị đứt nhiều phần. Có 4 vết thương mép toác rộng (hình thành trước tử vong) và 13 vết thương mép khép kín (hình thành sau tử vong). Vết thương gây tử vong: Vết thương hình thoi dài 3 cm, hướng từ trên xuống, từ trong ra ngoài, gây đứt lìa đoạn tam giác cảnh. Hình thái, kích thước vết thương phù hợp với hung khí là 01 dao díp bạc, 1 lưỡi, kích thước 7cmx1,5cm.
Cơ thể có nhiều dấu vết tinh dịch và dịch nhờn âm đạo của nhiều đối tượng. Có nhiều vết xây xước da bằng móng tay trên da nạn nhân. Đầu móng tay có nhiều mô da khác nhau.
Giám định độc chất: Nồng độ cao Met-amphetamine và LDS và dạng tổng hợp không rõ ràng, tích tụ nhiều ở trong máu, gan...
........
Nạn nhân nữ, 37 tuổi, chết do vết thương tim.
Giờ khám nghiệm: 15h sau tử vong (Nhiệt độ ở trực tràng: 14,7 độ C)
Hoen tử thi: Vùng gáy, thắt lưng, mặt sau bắp chân, gan chân màu tím sẫm. Tư thế tử vong: Nằm ngửa, không có sự di lệch so với hiện trường giám định.
01 vết thương dài 4cm, bờ gọn, sạch sắc, ở khoang liên sườn 4 bên trái, trong đường giữa đòn, gây thủng tâm thất phải và một phần tâm nhĩ phải phù hợp với hung khí là con dao díp bạc trên tay nạn nhân. Tràn máu lượng lớn khoang ngoài màng tim và trung thất giữa.
Trên thi thể có nhiều vết máu không phải của nạn nhân.
Giám định độc chất: Nồng độ cồn và Barbiturat cao.
28 nạn nhân nam, nữ khác được tìm thấy ở hiện trường trong trạng thái trần truồng, có dấu hiệu xâm hại tình dục tâm thể. Nồng độ độc chất xác định tương đối cao, trạng thái mê sảng kéo dài nhiều ngày, sau cơn không nhớ sự việc xảy ra. Điều trị ở trung tâm sử dụng chất, viện sức khỏe tâm thần từ 1-9 tháng.
Không có thông tin về Cảnh Du.
Ngụy Châu lục tung đám giấy tờ dày cộm, chỉ có một khoảng nhỏ xíu viết tay cẩu thả.
Nạn nhân nam, 13 tuổi, thời điểm giám định sau sự việc 1,5 tháng, trạng thái loạn thần phản ứng kéo dài, không thể giám định thương tích và tình dục. Quần áo mặc vào ngày xảy ra án mạng có nhiều dấu vết bị xé, dính máu và tinh dịch nhiều đối tượng.
Cảnh Du.
Tên anh vang lên trong đầu Ngụy Châu cùng với nỗi xót xa khó tả. Sao anh ấy có thể dám nhớ những sự việc kinh hoàng này...
Cậu nhìn một lần nữa những hình ảnh giám định, thông tin độc chất. Đám tài liệu dày cộm ghi rõ nét vào đầu không thua một thiết bị điện tử nào...
Anh ấy nghĩ mình đã giết mẹ không phải là điều vô lý. Nhưng sự việc có lẽ không đơn giản như những gì bên hình sự đã kết luận và lời Cảnh Du nói. Vị trí vết thương, dấu vết ở hiện trường, khoảng trống trong giám định cơ thể Cảnh Du và cả trí nhớ rời rạc của anh.
Cậu sẽ làm được. Cậu có thể giúp cậu bé bị mắc kẹt trong quá khứ mười một năm trước tìm lại một cuộc sống trọn vẹn không khiếm khuyết...
o O o
"Cảnh Du?!"
Ngụy Châu ngơ ngẩn nói với ngôi nhà trống không của mình. Chỉ có tiếng cậu vọng lại chào đón cậu về nhà.
Anh ta đi đâu nhỉ? Ngụy Châu kiểm tra điện thoại. Không có một tin nhắn nào từ anh cả. Chẳng lẽ hôm nay cậu lại phải tự nấu cơm.
Đã một tuần kể từ khi vắng lặng trở lại chào đón mỗi lần cậu bước chân qua bậu cửa. Giờ Cảnh Du chỉ xuất hiện ở nhà cậu sau mười giờ tối, lên giường ngay lập tức. Và khi cậu mở mắt vào sáng hôm sau, anh cũng biến mất không vết tích. Từ lúc Cảnh Du nhớ ra một phần quá khứ ngày hôm đó, anh luôn tìm cách trốn tránh cậu mà Ngụy Châu không thể hiểu nổi vì sao.
Bực mình! Ngụy Châu khó chịu đặt chiếc muỗng trở lại đĩa cà ri ăn dở chưa được một nửa. Món này chán thế sao, bình thường cậu ăn hai đĩa còn thấy đói...
Mười giờ tối, Ngụy Châu vừa lau mái tóc ướt vừa bước ra khỏi phòng tắm. Cảnh Du đang ngồi trên giường trong bộ đồ ngủ quen thuộc.
"Chào em." Anh thậm chí còn chẳng thèm ngước lên nhìn cậu.
"Chào anh."
"Ngủ ngon." Anh lập tức quay lưng vào góc giường của mình, thở đều đặn.
---------
Gần một tuần kể từ hôm đó. Và hai người vẫn chưa chạm vào nhau. Cảnh Du nằm ngửa, đọc tài liệu từ Ipad. Chẳng có vẻ là họ sẽ chơi SM với thứ thiết bị điện tử chán ngắt ấy cả.
"Anh đang làm gì vậy?" Ngụy Châu giả vờ hỏi, tựa lên ngực anh để nhìn vào đám hình ảnh trừu tượng được viết bằng thứ ngôn ngữ kì dị.
"Sắp cuối năm, có nhiều việc tôi phải xử lý." Cằm anh tựa vào đỉnh đầu mềm mại thơm ngát.
"Vậy sao." Ngụy Châu lơ đãng nhìn, tay quàng qua bụng Cảnh Du không chịu yên vị mà từ từ trượt xuống, đến phần bụng dưới săn chắc, ngón trỏ quấn lấy vài sợi lông bụng nam tính.
Pặc! Cảnh Du kéo tay cậu trở lại vị trí ban đầu."Ngủ đi, mai em có buổi giảng ở xa đấy."
Tắt đèn. Ngụy Châu cảm thấy khí sắc cậu cáu kỉnh hệt như đám thiếu nữ lúc đến tháng. Sao cậu cứ như bị lão hóa ngược, giờ mới đến tuổi dậy thì, càng lúc càng trẻ con nông nổi và mất kiểm soát...
--------
Chủ nhật, trước tấm gương lớn trong phòng tắm xa hoa.
Phù!
Ngụy Châu thở hắt ra một hơi tự trấn an, tát nhẹ vài cái khiến gò má khẽ ửng hồng rồi bước ra khỏi phòng tắm.
Cậu đoán đúng, Cảnh Du không thực sự ngó lơ cậu mà chỉ đang giả vờ chăm chú với chiếc Ipad ngu ngốc.
Anh ngước lên ngay tức khắc, hoàn toàn đứng hình mất mấy giây.
Ngụy Châu đang mặc chiếc quần vải mềm, nhẹ ôm lấy đôi chân thon dài và bộ vị hoàn toàn tự do. Thân trên mảnh mai đang treo một chiếc áo ba lỗ quá khổ so với cậu. Đơn giản là một bên vai hơi trễ khoe ra xương đòn thanh mảnh, cổ áo rộng bị cậu kéo lệch để lộ một bên ngực một cách vô tình, vải tank top mỏng tang ép sát cơ thể, hiện rõ những gì cần phô bày.
"Sao em lại ăn mặc như vậy?" Bình thường sẽ là áo phông và quần pijama dài.
"Tôi thấy nóng."
Dự báo thời tiết vừa báo có đợt gió mùa tràn về.
"Đúng là nóng thật." Cảnh Du tủm tỉm cười rồi cúi xuống màn hình điện tử.
Ngụy Châu vùng vằng ngã sấp xuống giường, eo lưng thon gọn võng thật sâu nổi bật đường cong gợi cảm, làn da trắng mịn lộ ra khỏi lớp áo nhẹ tốc lên. Đây là điểm yếu chí mạng với Cảnh Du.
Anh ân cần kéo chăn đắp lên vai, che đi kiểu ăn mặc mát mẻ khêu gợi của cậu.
"Cẩn thận cảm lạnh."
Cái gì? Trục dưới đồi- tuyến yên- sinh dục của anh ta bị trục trặc rồi sao...
--------
Nửa đêm, cơ thể Ngụy Châu hừng hực bốc cháy khi bàn tay lớn mơn man khắp da thịt cậu. Ngụy Châu mê mệt không thể mở mắt nổi, hai hàm răng cắn chặt vào chiếc áo bị cuộn lên cao để ngăn tiếng rên rỉ thoát ra. Tay Cảnh Du vân vê trên ngực cậu, nuông chiều cơ thể nhạy cảm bên dưới trong khi anh mở rộng cặp chân dài, cuồng dã ra vào. Mấy ngón chân cậu co quắp, bấm vào thắt lưng anh.
"Du..u...aa..a"
Cậu giật mình tỉnh giấc. Nắng chói chang đập vào mắt. Chết tiệt, quần cậu ướt đẫm. May mà có tấm chăn che phủ và hơn một tuần nay Cảnh Du đều rời đi từ rất sớm.
"Dậy rồi sao?"
"............" Ngụy Châu giật thót tim khi Cảnh Du vừa thắt caravat vừa bước ra từ nhà tắm.
"Em sao vậy?" Cảnh Du tiến đến ngồi xuống mép giường nhìn sắc mặt cậu tái nhợt.
"Không sao cả." Mùi hormon đàn ông nồng nặc khắp căn phòng còn kẻ săn mồi quỷ quyệt thì lởn vởn quanh cậu.
"Trông em nhợt nhạt quá."
Ngụy Châu gạt tay anh ra. "Anh đi làm đi, muộn rồi đấy."
"Được rồi."
Thật may vì Cảnh Du không đánh hơi thấy sự bất thường.
Cảnh Du đột ngột quay lại, giọng anh đều đều không cảm xúc. "Cuối tuần này, tôi muốn ở nhà một mình có được không?"
"........."
-----------
"Cậu đang yêu và đang gặp rắc rối." Cô gái trẻ dừng cuộc trò chuyện với hai chú gấu bông trắng muốt khi Ngụy Châu bước ngang qua.
Cậu khựng lại nhìn cô. "Tôi không yêu ai cả."
"Phải. Và tôi cũng không điên." Cô gái liếc mắt với chú gấu bông bên phải để tìm sự đồng tình.
"Được rồi. Tôi thực sự đang gặp rắc rối."
"Anh ta phớt lờ cậu?"
Mắt Ngụy Châu mở to kinh ngạc. "Sao chị biết?"
"Tôi biết mọi chuyện trên đời. Cậu bồn chồn, cáu gắt, da cậu cũng không được đẹp như lúc mới gặp tôi."
"..........." Ngụy Châu cạn lời với bệnh nhân thông thái của mình.
Cô gái rút ra từ đầu giường cuốn sách bọc da được che giấu cẩn thận, dúi vào tay Ngụy Châu.
"Cho cậu mượn. Trong vấn đề này tôi thực sự là hạng nhất đấy. Mà vấn đề nào cũng thế, cứ tin tôi đi."
".........."
Ngụy Châu vừa đi vừa mở cuốn sổ dày, những trang giấy vàng úa chi chít chữ viết tay, rất nhiều tri thức vượt ngoài tầm hiểu biết của nhân loại. Trên trang giấy được gấp lại đánh dấu.
'Chương 198: Cách khiến mọi người đàn ông phải quỳ dưới chân bạn.
Điều một, mặc một chiếc sơ mi của anh ta. Và đó là trang phục duy nhất cần trên người...'
Điên rồ! Ngụy Châu lẩm bẩm, có chết cậu cũng không bao giờ làm việc ngu ngốc đó...
o O o
Haiz...
Hoàng Cảnh Du nhẹ thở dài khi bước chân vào căn biệt thự trắng của mình. Điện cũng không buồn bật. Lần đầu tiên anh nhận ra là ngôi nhà này rộng lớn đến thế. Đã bao lâu anh không ở nhà một mình anh cũng không nhớ nổi. Lần này Cảnh Du chủ động yêu cầu Ngụy Châu cho anh một cuối tuần chỉ có một mình. Anh muốn biết, khi không có cậu, cuộc sống của anh sẽ đi về đâu...
Cảnh Du lên phòng ngủ tầng hai lấy đồ, chắc anh sẽ tắm rửa rồi lên giường luôn.
Có người!
Cảnh Du nhận ra ngay tức thì khi chạm đến khóa cửa dẫn vào phòng ngủ. Khí tức này, không nhầm được...
Anh băng qua phòng ngủ rộng lớn được chiếu sáng bằng ánh đèn mờ hắt lên từ dưới sàn tiến về phía ánh vàng dịu dàng tỏa ra từ phòng tắm.
Cảnh Du đứng lặng trước cửa ngắm nhìn khung cảnh trước mặt...
Hứa Ngụy Châu vắt chân ngồi ghé trên bồn tắm quay lưng lại phía cửa, đôi tay thon dài ngắt từng cánh hoa hồng nhung đỏ thẫm thả vào làn nước bên dưới. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng, nhìn phần vai rộng rãi thừa ra thì có lẽ là một trong hàng trăm chiếc áo giống hệt nhau của Cảnh Du mà anh không nhớ nổi. Và đó là tất cả những gì cậu mặc. Cơ thể chàng trai trẻ thanh thoát, tinh khiết như nước.
"Em đang làm gì ở đây vậy?" Cảnh Du bất chợt lên tiếng.
Ngụy Châu khẽ giật mình, thả bông hoa cuối cùng trở lại bình thủy tinh nhưng vẫn không quay mặt lại nhìn anh, hờ hững đáp. "Chuẩn bị nước tắm, anh không thấy sao?"
"........." Cảnh Du câm lặng nhìn. Em biết thừa là tôi không hỏi cái đó rồi kia mà...
Ngụy Châu coi như Cảnh Du không hề tồn tại, chân trần chậm rãi tiến đến vòi sen. Ánh mắt Cảnh Du tối om nhìn theo. Đôi chân thon dài thẳng tắp, nếp lằn da thịt xinh đẹp lộ ra dưới mép áo ngắn không thể che hết đường cong căng đầy bên dưới. Lớp vải mỏng tang ẩn hiện bóng lưng mảnh mai và vòng eo mê hoặc lòng người.
Cạch!
Vòi hoa sen bật mở. Nước lao xao rơi trên thân hình mảnh khảnh. Mái tóc đen thấm nước ép xuống gương mặt thanh tú. Ngụy Châu nhắm hàng mi dày, cậu khẽ bặm đôi môi đỏ mọng khi nước chảy xuống khóe miệng, luồn lách qua tấm áo mỏng dính chặt, phô diễn hết vẻ đẹp của thể xác hoàn mỹ, trượt qua bắp đùi non mềm mại, xuống tận gót chân trần...
Mắt Cảnh Du đỏ ngầu, đủ bùng lên ngọn lửa đốt cháy lớp vải ướt, hơi thở anh nồng nặc mùi máu tanh. Hứa Ngụy Châu lúc này mới khẽ xoay người, đưa ánh mắt biếng nhác liếc nhìn anh. Cậu hất ngược mái tóc, gạt bớt dòng nước ấm áp xối xả khỏi mặt. Giữa hơi nước mờ ảo, lồng ngực thanh mảnh và phần eo lưng thon thả càng thêm mê người. Tạo vật mỹ miều giữa hai chân ẩn hiện dưới mảnh đen tuyền rậm rạp qua lớp vải vóc trong suốt...
"Em đang khiêu khích tôi đấy à?" Cảnh Du khẽ khàng thốt lên.
"Không hề." Ngụy Châu lắc đầu, kiêu kỳ liếc nhìn con quái vật đang muốn cào rách quần âu chật căng của Cảnh Du thoát ra. Cậu nhếch môi cười, đưa dòng nước nóng tự kì cọ nơi nhạy cảm đang dần cứng rắn của mình...
Máu trong người Cảnh Du đã dồn hết xuống dưới, cảm giác căng tức bức bách muốn phát điên. Anh không còn chút tỉnh táo, hoàn toàn đầu hàng trước màn khiêu chiến rạo rực này. Trong nháy mắt ngực Cảnh Du đã dán chặt lấy lưng Ngụy Châu, đôi tay to thay thế dòng nước nóng ôn nhu ôm trọn Ngụy Châu.
"Anh đang làm gì vậy?" Ngụy Châu giả vờ hỏi, khẽ đung đưa thắt lưng, để vật nam tính đang dựng lên khí thế của Cảnh Du vừa vặn áp vào khe hở mềm mại của mình.
"Tắm cho em." Anh cắn lấy vành tai cậu, đôi tay điêu luyện ra sức nhào nặn hạ thể nhạy cảm của Ngụy Châu.
"Ưm...m.." Ngụy Châu thoải mái rên lên, cổ ngửa ra tựa vào bờ vai rộng phía sau, tay ghì lấy gáy Cảnh Du để anh miết những nụ hôn đầy nhục dục lên hõm cổ cậu, thân thể mềm dẻo nhẹ dịch chuyển lên xuống quanh khóa quần âu của anh.
Xoạc!
Vải sơ mi bất ngờ bị xé rách, cậu hoàn toàn lõa thể trong ánh mắt đói khát của Cảnh Du. Lúc này Ngụy Châu mới quay lại nhìn thẳng anh. Cảnh Du hoàn toàn ướt đẫm trong trang phục công sở, chiếc caravat nới lỏng thậm chí còn chưa kịp tháo ra. Trông anh như một thiên thần sa ngã, ngấm đầy vẻ tà ác quyến rũ của ác quỷ...
"Không muốn tắm cùng sao?" Ngụy Châu túm lấy chiếc caravat xám kéo lồng ngực Cảnh Du sát lại.
"Tất nhiên là có rồi." Ánh mắt Cảnh Du nhá lên tia nhìn ranh mãnh.
"Không!"
Trước khi Ngụy Châu kịp phản kháng Cảnh Du bế bổng cậu lên, chặn tiếng kêu phải đối của cậu bằng một nụ hôn siết chặt. Cảm giác lâng lâng chưa kịp lắng xuống Ngụy Châu lại bị ném tùm xuống bồn tắm rộng lớn. Nước dập dềnh tràn ra, Ngụy Châu chơi vơi ngoi lên lấy hơi giữa những cánh hoa hồng đỏ rực ngát hương...
Cảnh Du rút chiếc áo sơ mi đóng thùng đang dán chặt vào bờ ngực vạm vỡ khỏi chiếc quần âu hờ hững mắc ở thắt lưng. Anh không đủ kiên nhẫn để cởi bỏ chiếc áo của mình mà giật tung cả dãy cúc áo. Khóa quần âu cũng chịu chung số phận trở thành một mớ hỗn độn dưới sàn...
Trước vẻ đẹp nam tính choáng ngợp của Cảnh Du, hơi thở của Ngụy Châu ứ nghẹn lại trong cuống họng không thoát ra nổi, khiến lồng ngực chật hẹp của cậu muốn nổ tung...
Cảnh Du tháo chiếc caravat còn sót lại bước vào bồn tắm, bốn cẳng chân dài đan vào nhau, mắt cá kề sát mắt cá.
"Tay!"
Cảnh Du ra lệnh bằng ngữ điệu lạnh lùng đơn giản, Ngụy Châu hiểu ý ngay tức thì, đưa đôi cổ tay gầy gầy đến trước mặt anh. Cảnh Du thoăn thoắt buộc một nút buộc ghế kép hai vòng chống tuột đẹp mắt, hai tay Ngụy Châu nhanh chóng bị khóa chặt vào nhau.
"Hoa, nến và rượu vang trong nhà tắm? Em học những điều này ở đâu vậy? Trong tiểu thuyết ngôn tình à?" Cảnh Du nhướn mày nhìn khung cảnh lãng mạn xung quanh.
"............." Ngụy Châu câm nín, dù đã đọc rất nhiều tài liệu tâm lý học nhưng chưa có Guideline cụ thể nào hướng dẫn cách quyến rũ người khác cả, cậu đành tham khảo nguồn không chính thống mà cậu muốn tự tử khi bị anh phát hiện.
"Rót rượu đi!"
Ngụy Châu chật vật rót rượu khi hai tay bị khóa, Cảnh Du thèm thuồng nhìn cặp mông cong vểnh lên khi cậu nhoài người rót rượu. Cậu khó nhọc mang ly rượu đến bên miệng Cảnh Du, màu hổ phách sóng sánh tràn ra...
Môi mỏng thở ra một hơi. "Bằng miệng em!"
Ực! Ngụy Châu khẽ nhăn mũi khi uống vào một hớp, chất lỏng mát lạnh lại cay nóng tràn từ khoang miệng cậu chảy vào khoang miệng Cảnh Du, anh nhận lấy nhưng không nuốt xuống, đẩy trở lại miệng cậu, vị ngọt ngào dâng lên.
Choang!
Chiếc ly pha lê vỡ tan và kiên nhẫn của Cảnh Du cũng hoàn toàn nát vụn. Anh cắn xé đôi môi đỏ mọng bằng hàm răng sắc nhọn. Khóe miệng Ngụy Châu xót xa khi chất cồn thấm vào miệng vết thương hở. Tay Ngụy Châu quàng qua cổ Cảnh Du siết chặt, nơi cương cứng của cả hai chà sát lên nhau trong khi anh bóp nắn cặp mông săn chắc đàn hồi của cậu...
Ngón tay Cảnh Du theo làn nước ấm bất ngờ đâm vào nơi cửa mật, cảm giác đau đớn khiến cậu khép chặt, siết cứng lấy anh. Ngón giữa thẳng dài tìm thấy điểm hơi gồ lên trong mật thất mềm mại, cào cào nhẹ nhàng trêu đùa. Ngụy Châu ngay lập tức tan chảy trước phép màu nhỏ bé kì diệu, phía trước cứng rắn ưỡn lên, va chạm thân mật với hạ thân cương lớn của Cảnh Du. Một ngón tay nữa vừa vặn đi vào, Ngụy Châu mê mẩn, thắt lưng nôn nao vặn vẹo.
"Di chuyển đi." Cảnh Du thì thầm lên bờ môi dưới đầy đặn của cậu.
Ngụy Châu nhắm mắt, ngửa cổ ra sau, bắt đầu làm tình với ngón tay Cảnh Du trong làn nước uyển chuyển. Đôi môi đầy đặn run rẩy thoát ra tiếng rên rỉ trong khi những va chạm nhục thể mãnh liệt khuấy động mặt nước.
Chát! Cảnh Du đột ngột phát mạnh vào mông Ngụy Châu khiến cậu giật nảy người, dù đã được nước cản bớt lực đạo nhưng làn da trắng vẫn ửng đỏ nóng rực. Cảnh Du liên tiếp đánh nhịp theo tiết tấu mê hoặc khiến hông Ngụy Châu tăng nhanh tốc độ di chuyển, không ngừng đưa đẩy trên khớp xương rõ nét của Cảnh Du. Tay cậu không thể ngăn cản đau đớn chỉ biết đan vào cổ anh, bám chặt lấy Cảnh Du làm điểm tựa.
"AAAaaa!!!" Ngụy Châu rên lên, hai tay gấp cứng lại khiến Cảnh Du suýt ngạt thở, cơ thể mảnh mai rung giật gần một phút khi dòng chất lỏng trắng đục bắn đầy làn nước trong vắt.
Cảnh Du nhếch môi cười nhìn Ngụy Châu hoàn hồn từ cõi mê lạc. Mới chỉ là hai ngón tay thôi! Ngày hôm nay vừa mới bắt đầu...
"Đứng lên đi. Nước nguội hết cả rồi."
Cảnh Du dễ dàng tháo nút buộc kép, vứt chiếc caravat xuống sàn cùng với đám quần áo ướt và những mảnh thủy tinh vỡ. Anh ôm cậu đứng dậy, quấn trong chiếc khăn bông mềm mại, làn da trắng vương vấn những cánh hoa đỏ thẫm. Cảnh Du bế cậu định quay đi nhưng bông hồng cuối cùng nồng nàn mời gọi. Anh cúi xuống cắn ngang miệng, đưa Ngụy Châu về giường trong ánh mắt hoài nghi tột cùng của cậu...
o O o
"Em nhắm mắt lại đi!" Cảnh Du dịu dàng ra lệnh khi thả Ngụy Châu đã được lau khô trên giường.
Anh trông lộng lẫy như một vị hoàng tử với bông hồng đỏ thắm trên tay. Cậu nhắm mắt, chờ đợi anh bước đến.
Mùi hương nồng nàn chạm tới chóp mũi cậu. Những cánh hoa mềm mại vuốt ve khắp khuôn mặt, nán lại quay đôi môi hồi hộp hé mở. Bông hoa trượt xuống áp vào cổ, rồi lả lướt cọ xát núm vú hồng hào cứng ngắc. Ngụy Châu lập tức cong mình nhấc khỏi giường.
"Từ từ, tôi còn chưa làm gì cả." Tay Cảnh Du mạnh mẽ ấn cậu trở lại.
Cánh hoa mềm như nhung lại lần xuống bụng, trượt qua nơi xương chậu hơi gồ lên ở thắt lưng gầy trượt xuống mặt trong đùi, để lại phấn hoa đượm nồng khắp làn da trắng.
Aa! Ngụy Châu bật ra tiếng kêu rên khe khẽ khi bông hoa chạm đến vùng da nhạy cảm nhất trên cơ thể, Cảnh Du khoái trá xoay tròn khiến hạ thể vừa mới phát tiết của Ngụy Châu lại nôn nóng muốn động.
Chát! Nhành hoa bất ngờ tét mạnh quanh gốc vật nhạy cảm, thân thể Ngụy Châu rùng mình dựng dậy, đỏ mọng đầy khao khát nhục dục. Cảnh Du tiếp tục tra tấn cậu, vuốt ve mơn man rồi đánh xuống bất ngờ. Đến khi bông hoa héo tàn dập nát, cậu cũng chướng ngạnh tê dại, phần đầu khấc tràn ra dịch nhờn dính bóng. Cảnh Du ném bỏ bông hoa, dùng khớp các ngón tay lướt khắp cơ thể, Ngụy Châu tiếp tục vặn vẹo rên rỉ.
Cảnh Du thích thú nhìn vật giữa hai chân Ngụy Châu rung lên theo từng động chạm của anh, chảy ra chất lỏng ham muốn mời gọi, mỗi lần cậu muốn gượng dậy đều bị anh ghì chặt xuống giường.
Những đốt xương nam tính từ lúc nào đã biến mất, lỗ chân lông trên người Ngụy Châu se lại khi vật cứng rắn nóng hổi được bọc trong tơ lụa trơn mượt bắt đầu xâm chiếm da thịt cậu. Thân thể cường tráng luồn lách quanh Ngụy Châu như nước, cảm giác ấm áp ẩm ướt dịu dàng bọc lên nơi cương cứng của cậu...
Kiên nhẫn của Ngụy Châu hoàn toàn bị đánh sập, cậu quờ quạng tóm được một bên cổ chân của Cảnh Du rồi bất ngờ kéo giật anh đến, nhanh chóng nuốt trọn vật đàn ông khí thế của Cảnh Du vào khoang miệng. Hai người bắt đầu liếm láp, nuốt nhả đầy nhục cảm. Ngụy Châu thậm chí nôn nóng đến mức quàng hai chân qua cổ Cảnh Du mà ghì anh xuống thật thấp, để áp sát càng thêm chặt chẽ. Cảnh Du gầm gừ thích thú, đưa đầu lưỡi linh hoạt khai mở cơ thể mềm mại thấm đẫm hương hoa...
Đến khi hạ thể ứ huyết của cả hai đều trơn trượt trong dòng nước bọt, lối vào của Ngụy Châu hoàn toàn mở rộng mời gọi, Cảnh Du điên cuồng lục tung tủ cạnh giường, mang bảo vệ và bôi trơn cho nhục thể to lớn.
Ngụy Châu nằm nghiêng, ngoái đầu nhìn anh chờ đợi. Cảnh Du ôm lên thắt lưng thon gọn rồi chậm rãi tiến vào.
"Ư.ư..." Ngụy Châu nhẹ chun mũi vì đau, hai tuần trống vắng khiến vật thân thuộc trở nên to lớn cường đại. Cảnh Du hôn lên chóp mũi lấm tấm mồ hôi trấn an, bắt đầu chậm chạp di chuyển.
Những cú thúc trở nên lưu loát hơn, hai thân thể trần trụi quấn lấy nhau, nhịp nhàng di chuyển theo bản năng, thanh thoát như cặp rắn trắng uyển chuyển trong khoảnh khắc giao hoan mê muội.
Cảnh Du hôn lên khóe môi Ngụy Châu, lưỡi quấn lấy lưỡi san sẻ ngọn lửa dục vọng bùng cháy. Góc nghiêng khiến khuôn mặt Ngụy Châu thêm phần mê hoặc, Cảnh Du mải mê đuổi cướp hơi thở cậu, cả hai trườn dần lên đầu giường, chăn mền rối tung xộc xệch...
Rầm!
"Á!" Ngụy Châu kêu lên, khi bất ngờ đập mạnh đầu vào mũi thuyền. Căn phòng ngủ tối om trở nên sáng rực ánh nắng từ mọi phương khiến cả hai nheo mắt lại, tiếng chim hót líu lo vui vẻ hòa với làn điệu du dương của dòng nước chảy hiền hòa...
"Em không sao chứ?" Cảnh Du ôn nhu lo lắng xoa đỉnh đầu đau buốt cậu.
"Kh...ông sao..." Ngụy Châu sững sờ nhìn năm bức tường kín mít đã trở thành vòm trời xanh rượi, nắng lấp lánh leo lắt luồn qua những mành dây leo xanh rì chiếu xuống mặt nước trong vắt bên dưới. "Có chuyện gì vậy?"
"Chắc em đập đầu vào công tắc. Các bức tường đều là màn hình plasma, sản phẩm của công ty tôi."
"Sao tôi chưa thấy bao giờ vậy?" Hóa ra đây là liệu pháp thư giãn tại gia của ông trùm công nghệ...
"Em thử trả lời xem?" Khóe miệng Cảnh Du nhếch lên chế nhạo.
Thường thì khi nằm lên chiếc giường này cậu đã bị vần cho kiệt sức, ngủ mê mệt không biết gì...
Cảnh Du tinh nghịch rút khỏi người cậu, háo hức như một đứa trẻ nhỏ mà giới thiệu.
"Em đứng lên đi." Cảnh Du kéo Ngụy Châu đứng dậy. "Túm chắc vào mũi thuyền."
Cậu tò mò làm theo.
Cộp! Cảnh Du gõ nhẹ vào mạn thuyền gỗ.
"Wow." Ngụy Châu thích thú kêu lên, chiếc thuyền nhẹ đung đưa như thực sự rẽ sóng lướt đi, thậm chí Ngụy Châu còn thấy gió thổi bên mang tai.
"Cẩn thận!" Cảnh Du đỡ lấy eo Ngụy Châu khi chiếc thuyền chòng chành làm cậu suýt ngã. Cảnh Du thở dài một hơi. "Chắc phải cắm cọc để giữ em quá!"
Ngay lập tức, anh lại cắm cây "cọc" thật dài của mình vào người cậu đánh dấu chủ quyền. Ngụy Châu run rẩy túm chặt lấy mũi thuyền bập bềnh trong khi một chân bị Cảnh Du nâng cao, quấn quanh thắt lưng.
Cảm giác phóng túng như làm tình ngoài trời khiến hai kẻ trong cuộc hết sức kích động. Ngụy Châu hồi hộp như sợ bất giác có người nhìn thấy nhưng lại phấn khích khi thiên nhiên chan hòa bên cạnh. Hai chàng trai trẻ đắm mình trong dục vọng. Thắt lưng Ngụy Châu đưa đẩy nhịp nhàng đón nhận những cú thúc mạnh mẽ từ phía sau, tay Cảnh Du theo tiết tấu bóp chặt lấy cơ thể nóng hổi phía trước của cậu, những vòng cơ sâu thẳm bên trong ép khít lấy anh.
"Buông tay ra..a.." Ngụy Châu cố nạy gọng kìm rắn chắc. Cảnh Du nắm chặt phần cương cứng đến bầm tím, không cho cậu phóng thích.
"Không..gr...r ai bảo em dám khiêu khích tôi."
"Làm ơn... xin anh." Những mạch máu ở nơi ấy đã căng giãn sắp bục vỡ.
"Em. Xin. Cái. Gì. Kia?" Cảnh Du gian manh trêu ghẹo cậu. Mỗi một từ anh gằn ra lại là một cú xuyên xỏ đến tận cùng.
Hai luồng kích thích trước sau ồ ạt dâng lên khiến cơ thể Ngụy Châu muốn vỡ nát. Cậu hoàn toàn u mê đánh mất lý trí, buông lời cầu khẩn chàng trai phía sau. "Haa...Xin anh...a...Cảnh Du..u..muốn r..a...a..aa."
"Ngoan lắm. Tôi sẽ cho em không bắn ra gì nữa mới thôi." Cảnh Du ngạo nghễ ban cho cậu điều cậu cầu xin. Anh buông tay, đỉnh chuẩn xác vào ngọn nguồn khoái cảm bên trong, tặng thêm cậu hai cái miết dứt khoát nơi đầu khấc.
"Cảnh Du." Người Ngụy Châu rung lên, phía trước tuôn chảy chất dịch đặc quệt nóng bỏng.
Cảnh Du ngừng lại, liếc xuống qua vai gầy nhìn vật khao khát chưa chịu mềm xuống giữa hai chân Ngụy Châu.
"Còn cứng như vậy? Muốn nữa sao?"
"..........." Ngụy Châu lặng thinh không dám chối, chết trân nhìn cơ thể phản bội cậu.
Cốp! Cảnh Du lại đập mạnh vào mạn thuyền, bầu trời đầy nắng biến mất, những bức tường trở thành bức những tấm gương, soi tỏ hai thân thể trần trụi từ mọi hướng.
"Anh sao dám làm vậy?"
"Thì sao? Tôi cá là em sẽ thích." Thắt lưng Cảnh Du bắt đầu di chuyển, thái độ giận dữ của Ngụy Châu nhanh chóng bay sạch, nhục thể của cậu lại lẳng lơ dựng lên lần nữa trong khi hai chân cậu đã mềm nhũn không thể đứng vững .
"Ưm...m..." Tiếng rên rỉ gợi tình của chính cậu vọng lại từ khắp gian phòng.
Ngụy Châu hoang mang nhìn bộ phim khiêu dâm trình chiếu trực tiếp trước mặt mà cậu lại là nhân vật chính. Cậu muốn trốn tránh nhưng từng đụng chạm nhục dục phô diễn rành rành trước mắt, âm thanh phóng túng quanh quẩn rót vào tai còn hứng tình hơn bất cứ loại thuốc kích dục nào.
"Cảnh Du...đừng.."
"AAaa...Du..u không được... sướng chết mất..."
"Cảnh Duu.."
Anh hôn cậu, vuốt ve ngực cậu, cắn lên vai cậu... hay đơn giản chỉ gọi tên cậu cũng khiến cậu đạt đến cao trào. Cảnh Du hoàn toàn không cần dùng tay an ủi, vật khao khát của Ngụy Châu liên tục phóng thích chất dịch trong suốt trong lúc cương cứng đến đau buốt. Không biết từ lúc nào đã trở thành thói quen ăn sâu vào tiềm thức, Ngụy Châu cứ thế gọi tên anh trong lúc lên đỉnh đầy khoái cảm, điều đó chỉ khiến Cảnh Du càng ngày càng đắm chìm thật sâu vào đáy vực dục vọng không lối thoát.
"AAAaaa...Châu Châu." Cuối cùng anh cũng ngã gục, giải tỏa hết nỗi nhung nhớ suốt hai tuần dài đằng đẵng trong khi Ngụy Châu chỉ còn biết run rẩy lẩy bẩy, chẳng thể bắn ra bất cứ thứ gì.
Hai chàng trai trẻ ngã gục xuống giường, Cảnh Du kéo lấy cậu ôm vào lòng khi cả hai ngất ngây say trong nỗi sung sướng mơ hồ không chịu đi.
"Ngủ thôi!" Đến Cảnh Du cũng hoàn toàn kiệt sức với cuộc truy hoan cuồng dã.
Mắt Ngụy Châu cũng nặng trĩu, cậu cũng muốn gục vào hơi ấm yên bình quen thuộc mà ngủ ngon lành.
Không được! Lý trí tát thẳng vào mặt khiến Ngụy Châu sực tỉnh.
Cậu bật dậy, kéo Cảnh Du dậy theo. "Chúng ta cần nói chuyện!"
o O o
"Cần nói bây giờ sao?" Cảnh Du thều thào, cằm tựa vào vai cậu, mi trên dính vào mi dưới.
"Phải".
"Ừm. Em nói đi." Anh uể oải ngáp dài, muốn ngồi ngủ luôn.
"Nghiêm túc chút coi. Đây là kiểu nói chuyện của bệnh nhân với bác sĩ điều trị đấy à?"
"Được rồi." Cảnh Du nghiêm túc chỉnh lại tư thế. Anh quàng chân ôm lấy cậu, tay kéo tấm chăn mỏng phủ qua vai rồi ôm ngang ngực cậu từ phía sau. "Bác sĩ của tôi, mời em."
Cái tư thế này. Thực sự như mấy cặp đôi đang yêu ôm ấp nhau chứ nói chuyện nghiêm chỉnh cái gì. Ngụy Châu thở dài. Được rồi...
"Sao anh lại tránh mặt em hai tuần nay?"
"Đâu có, ngày nào chúng ta chẳng ngủ cùng nhau?"
"Phải, không tránh mặt nhưng cũng không nói chuyện, không thèm nhìn, không chia sẻ, cũng không..."
"Tình dục?" Cảnh Du nhanh chóng đoán được ý cậu.
"Ừm..." Ngụy Châu cũng không thể ngờ mình còn có thể đỏ mặt sau từng ấy việc cả hai đã cùng trải qua.
"Chỉ là anh không muốn tiếp tục như vậy."
"Tại sao?"
"Hôm đó anh gần như cưỡng hiếp em còn gì?"
"Lúc sau em cũng đồng thuận mà. Với lại, cũng không tệ đến mức đó..." Nếu không nói là một trong những lần tuyệt nhất họ từng có.
"Cứ cho là vậy thì anh thấy anh nghiện mất rồi, muốn cai à."
"Nghiện gì?"
"Em."
"Anh có biết tiêu chuẩn chẩn đoán nghiện không mà nói mình nghiện?"
"Không biết, nói cho anh nghe đi." Cảnh Du hào hứng nghe cậu tỏ vẻ thông minh dù anh cũng đọc không ít sách về tâm thần học, đặc biệt từ khi ở cùng cậu.
"Theo ICD-10, chương F10 đến F19 thì anh phải có ít nhất 3 trong 6 triệu chứng sau, lặp lại thường xuyên trong một tháng, nếu không thường xuyên phải kéo dài trong ít nhất 1 năm. Một là, có ham muốn mãnh liệt buộc phải sử dụng chất gây nghiện. Hai là, mất kiểm soát trong việc sử dụng chất gây nghiện về thời gian bắt đầu, kết thúc và mức độ. Ba là, nếu dừng hoặc giảm đáng kể chất gây nghiện thì sẽ gây ra hội chứng cai trên lâm sàng..."
"Haa..." Cảnh Du phì cười, Ngụy Châu cứ thao thao bất tuyệt.
"Bốn là, có bằng chứng về việc tăng dung nạp tức là buộc phải tăng liều để đạt được hiệu quả mong muốn. Năm là, mất dần các hứng thú trước đây chỉ muốn tìm và sử dụng chất gây nghiện. Sáu là, tiếp tục sử dụng chất gây nghiện dù đã có bằng chứng chứng minh tác hại của chất gây nghiện đó."
"Được rồi, theo như anh thấy thì anh có đủ cả sáu triệu chứng em nói và kéo dài được ba tháng rồi."
"..........."
"Một là, anh ham muốn em một cách mãnh liệt. Hai là, anh không thể kiểm soát nổi việc muốn 'yêu' em mọi lúc chúng ta gần nhau. Ba là, hai tuần qua với anh là cả một cơn ác mộng, trống vắng, tù túng và đói thuốc khi phải giấu diếm em, xa cách em, một hội chứng cai điển hình cho chất gây nghiện đặc biệt này đấy chứ?"
"..........." Hai tuần vừa rồi với cậu cũng tệ hại y như vậy...
"Bốn là, nhu cầu về em chỉ nhiều hơn và nhiều hơn mỗi ngày. Năm là, anh không cần BDSM cũng không thích cuộc sống tẻ nhạt trước đây mà muốn một cuộc sống có em, không chỉ những lúc trên giường còn mỗi lúc anh về nhà, mỗi lúc anh đi xa. Và cuối cùng..."
"............" Ngụy Châu hồi hộp chờ đợi anh nói.
"Nếu anh thực sự khỏi bệnh nghĩa là tương lai chúng ta sẽ không còn ở cạnh nhau. Còn nếu anh chọn lựa ở lại cạnh em nghĩa là anh sẽ chẳng bao giờ thực sự rũ bỏ hết được những ám ảnh trong quá khứ. Nhưng, tại sao, anh lại không thể ngăn mình ngã gục trước em. Nói cho anh, như thế có phải nghiện không?"
"Anh..." Ngụy Châu ngập ngừng không biết nên nói gì.
"Nghe anh nói... Đến bản thân mình đã làm gì anh còn chẳng thể nhớ nổi. Những người ở cạnh anh đều phải trải qua bất hạnh do anh mang tới. Anh không muốn người tiếp theo là em. Anh sợ hãi khi mình quá phụ thuộc vào người khác. Con người anh vốn chỉ cần bản thân mình, lòng tự trọng không cho phép anh cần bất cứ ai. Vậy làm ơn, đưa anh lại như lúc bắt đầu, anh thấy mình đã lún quá sâu rồi. Có lẽ chúng ta nên dừng ở đây thôi."
Không được, cậu không muốn... "Cảnh Du à, nếu anh muốn trở về như ban đầu thì em hứa sẽ đưa anh trở lại như cũ. Sắp tới lúc đó rồi, làm ơn, tin em, chỉ cần chờ em thêm một chút nữa..."
"Được." Anh vẫn luôn tin cậu...
"Còn một chuyện nữa, người ta muốn cai nghiện Heroin thì phải nghiện Methadone thay thế. Nên anh cứ từ từ, nghiện Heroin này thêm một chút cũng chẳng sao. Rồi sau này anh sẽ tìm được chất gây nghiện cho cuộc đời anh."
"Ừ, thế em có nghiện anh không?"
"Không có."
"Thật chứ?"
"Thật."
"Hừm, chờ đấy." Cảnh Du lục tìm Ipad điều khiển hệ thống màn hình plasma.
"Đây rồi, xem đi." Bức tường trước mặt trở thành một màn chiếu bóng khổng lồ.
Một bộ phim tối om nhưng rõ nét từng chi tiết. Là cậu và anh. Của vài tháng trước.
Ngụy Châu lần đầu mới thấy mình ngủ như thế nào. Nhỏ bé, bất an và cô độc. Cứ gấp cứng người lại. Cảnh Du im lặng ngắm cậu ngủ, anh gõ nhẹ vào ấn đường, khuôn mặt cậu giãn ra yên dịu, tóc êm ái cọ vào cổ anh. Không biết có bao nhiêu thước phim câm lặng như thế. Tóc cậu bù xù rối tung, cổ cậu ngửa, miệng cậu há ra thở, áo cậu tốc lên hở cả bụng, cậu nói mớ, cậu đạp chăn... Cậu thật trẻ con và dễ thương, chẳng giống cậu bác sĩ trẻ nghiêm nghị lúc mới gặp anh chút nào. Cảnh Du thì nhìn cậu ngủ, vuốt tóc cậu, kéo chăn cho cậu, ôm cậu vào lòng... Trông anh thật trẻ và ôn nhu, không phải tên ngạo mạn quyến rũ cậu gặp lần đầu. Hóa ra anh ngủ ít như thế, mà cậu vẫn cứ vô tư ngủ ngon... Dần dần, anh cũng ngủ nhiều hơn, cậu cũng thoải mái hơn, cả hai mất đi hàng phòng bị vô hình.
"Anh vẫn không ngủ được sao?" Thì ra cậu chẳng làm được gì cho anh cả.
"Có chứ. Nhìn em ngủ đã là giấc mơ đẹp nhất của anh rồi." Cảnh Du cười khi cậu đưa ánh mắt to đen thoáng chút buồn nhìn anh.
"Em..." Ngụy Châu bất giác trở nên lúng túng.
"Cảnh Du..."
Ngụy Châu giật mình khi bị chính giọng cậu cắt ngang.
Màn hình rộng chiếu đến cảnh cậu quàng chân qua bụng anh, dụi dụi đầu tìm nơi mềm mại ở hõm cổ, thậm chí còn chép miệng cười. Nơi đũng quần pijama chật căng rõ ràng.
"Sao hả? Còn không nghiện ư?" Cảnh Du được cớ trêu chọc cậu.
Hơi nóng xấu hổ muốn xì ra từ hai lỗ tai Ngụy Châu. "Không phải, đó là pha REM của giấc ngủ, lúc ngủ mơ. Là sinh lý bình thường, ai cũng thế, chả liên quan gì đến anh cả."
"Thật chứ?" Cảnh Du đuổi theo ánh mắt ngượng ngùng muốn trốn tránh của cậu.
"Thật." Ngụy Châu liếm môi căng thẳng.
"Vậy thì thế này là sao? Cũng là pha REM nữa hả?"
Màn hình lại đổi cảnh. Là tuần trước.
"Aa... Cảnh Du." Tiếng rền rĩ ướt át của Ngụy Châu vọng khắp căn phòng.
Cậu không dám nhìn hình ảnh của mình thêm nữa. Cậu nằm ngửa, đạp tung chăn, hai chân tự dạng rộng. Cổ ngửa ra sau, miệng không ngừng gọi tên Cảnh Du, thở dốc gấp gáp đến nỗi môi khô khốc. Xương hông cậu tự đưa đẩy, thân thể mảnh mai không ngừng cong lên khỏi mặt giường, quằn quại gợi dục, tay luồn vào trong chiếc quần ngủ rỉ ướt phồng lên tự thỏa mãn.
"Mạnh...a..nữa..ư..Cảnh Du..à..Sướngg..haa.."
Tiếng nấc nghẹn gợi tình đánh thức Cảnh Du trong thước phim, anh lặng nhìn hình ảnh mê hoặc gần mười phút rồi quyết định giúp đỡ cậu. Môi anh vừa tìm đến lập tức bị cậu quấn chặt, một tay anh luồn vào áo cậu trong khi tay còn lại đan lấy giúp cậu giải phóng, đạt cực khoái ngay trong giấc mơ.
Không! Trời ạ! Vậy mà suốt một tuần anh ta giả vờ như không biết... Ngụy Châu xấu hổ kéo chăn che kín mặt.
"Không chịu! Mau xóa đi!"
"Không xóa!"
"Cảnh Du." Cậu trừng mắt, dữ tợn tóe lửa đe dọa anh.
Anh rúc sâu vào chăn ôm lấy cậu. "Làm ơn, cho anh để lại. Coi như là kỉ niệm để sau này còn nhớ anh đã từng gặp em."
Cậu cũng muốn nhớ về anh. Nhưng mà... "Thực sự không có hình ảnh nào đẹp hơn sao?"
"Như vậy là đẹp nhất. Cơ thể em chân thật hơn lý trí của em nhiều."
"A!" Ngụy Châu bực mình ngửa cổ đập vào trán Cảnh Du, cố giãy dụa thoát khỏi tên điên này.
"Đừng cựa." Cạnh Du đột nhiên lạnh giọng đe dọa.
Nguy Châu chết sững. Ôi mẹ ơi! Cứng ngắc...
"Anh...Lại nữa..."
Cảnh Du nhắm mắt cười. "Em cũng biết chuyện này nằm ngoài kiểm soát mà."
Ngụy Châu rên rỉ cầu cạnh. "Thực sự không thể...được nữa đâu."
"Thật chứ?"
Vân ngón cái của Cảnh Du quệt nhẹ hai cái lên đầu ngực nhạy cảm hồng hào. Ngụy Châu lập tức khép chặt đùi, núm vú săn cứng lên, tiểu Châu Châu rục rịch tỉnh giấc trước lời mời gọi của người anh em to lớn phía sau.
"Haaha...Giờ em muốn làm ở đâu? Sa mạc? Rừng rậm? Vũ trụ? Hay Paris? Venice..." Cảnh Du lướt Ipad đổi phong cảnh.
"............"
Đâu cũng được, miễn là có Cảnh Du ở bên cạnh cậu. Trên đời này chẳng phong cảnh nào đẹp bằng người con trai ấy. Nhưng cuộc hành trình bên anh có lẽ chẳng còn dài...
-HẾT CHƯƠNG 9-
***************************************************************
Met-amphetamine: Ma túy đá. LDS: Chất gây ảo giác cực mạnh( ma túy "tem"- dán ở lưỡi) . Barbiturat: Nhóm bình thần, bình thường hay gọi là thuốc ngủ, tăng tác dụng khi dùng cùng rượu.
Thời điểm tử vong: Có thể xác định thời điểm tử vong nhờ hiện tượng hạ thân nhiệt sau chết.
Hoen tử thi: Máu đọng vùng thấp sau chết để xác định tư thế tử vong, nếu không có hoen tử thi thì có thể bị di lệch vị trí mới sau chết, hoặc vết hoen tử thi không phù hợp với tư thế ở hiện trường.
Chu kì giấc ngủ: Giấc ngủ gồm 4-5 chu kì kéo dài từ 80-120 phút, cách nhau bởi những khoảng tỉnh ngắn. Mỗi chu kì bắt đầu bằng pha N-REM ( non rapid eye movement- không có cử động nhanh nhãn cầu) và kết thúc bằng pha REM (rapid eye movement- cử động nhanh nhãn cầu). Pha N-REM- ngủ không mơ, tim chậm, huyết áp hạ, mềm cơ. Pha REM- ngủ mơ, có sự tăng thần kinh tự trị giao cảm: tim đập nhanh, huyết áp tăng, cương cứng dương vật ở nam giới. Các chu kì càng về sau pha REM càng kéo dài.
Sơ sơ là thế, chap này lỡ viết nhiều kiến thức vớ vẩn quá, sợ mọi người khó theo dõi, nhưng mà mình cũng thuộc bài hơn chút. Hai tuần này bận quá, nhưng không viết truyện quả là ngứa ngáy. Mai phải thi tâm thần. Ai thương Au thì vote với comment nhá! <3
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Tan](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/11158/conversions/a67025321bd92579ce4f6aee835257d5.jpg)





