Fanfics

Trở về

19:53, 11 October 2016

 "Chào buổi sáng, Tranh ca. Chúng ta đi thôi nào." Cảnh Du nở nụ cười tươi rói lấn át cả ánh ban mai chói lòa trên tóc với Lưu Tranh.

Tranh ca? Nếu đây là lần đầu có lẽ mồ hôi lạnh khắp người của Lưu Tranh sẽ túa ra ướt gáy nhưng ba tháng trở lại đây, đó là điều bình thường vào mỗi buổi sáng anh đến đón Cảnh Du ở ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô vắng vẻ này. Lưu Tranh đã làm công việc lái xe cho Cảnh Du được gần ba năm nhờ vào sự giới thiệu từ một người quen cũ. Khi nghe nói về cậu giám đốc mới chỉ hai mốt tuổi, Lưu Tranh thầm nghĩ, lại là một cậu ấm ăn chơi khó chiều, vênh váo với núi tiền của ba mẹ mình. Nhưng lần đầu gặp mặt, Lưu Tranh hoàn toàn bất ngờ. Chàng trai ít hơn anh đến mười tuổi khiến Lưu Tranh mất định hình ngôn ngữ, mọi lời lẽ đều ứ đọng. Từng tiếp xúc với không ít kẻ trong thế giới ngầm trông hết sức dữ tợn nhưng chàng trai trẻ tuổi vẻ ngoài nền nã lại ẩn giấu sự nguy hiểm khó diễn đạt còn đáng sợ hơn nhiều. Những đường nét trẻ trung lại thấm đẫm vẻ từng trải, vẻ lịch sự che mờ sự hiểm độc sâu thẳm, ánh mắt nâu trong veo người ta tưởng chừng có thể nhìn xuyên qua lại chẳng nhìn thấy được tâm tưởng sâu hoắm bên trong. Và đặc biệt, cái vẻ thiếu ngủ kinh niên khiến chàng trai đó trông mệt mỏi đến thê thảm, kèm chút đáng thương, như vừa được vớt lên từ địa ngục.

Lưu Tranh cũng không biết tại sao mình được nhận, có lẽ tại anh ít nói, cũng ít thể hiện cảm xúc, kể cả là qua giọng nói nói đều đều hay ánh mắt luôn nhàm chán. Anh không bao giờ đặt ra những câu hỏi tại sao, không bao giờ thắc mắc khi nhận nhiệm vụ đưa đón những chàng trai trẻ tuổi đến nhà riêng của Cảnh Du, hay có ánh mắt nghi hoặc khi bất ngờ trở họ đến bệnh viện tư giữa đêm tối. Cũng chẳng quan trọng, anh có một công việc ổn định, nhàn nhã, tiền lương cũng quá hậu hĩnh đến nỗi vợ anh từng tưởng anh lại dính vào công việc buôn ma túy mà ném thẳng tiền học phí của con gái vào mặt anh.

Theo thời gian, những chàng trai trẻ cũng chẳng thể làm Cảnh Du vui vẻ hơn. Lưu Tranh gần như quen với thái độ lưỡng cực của Cảnh Du, lịch thiệp trang nhã trước những người xa lạ và cáu kỉnh, buồn bực khi chỉ có một mình. Và đau khổ hơn, chẳng một ai an ủi cậu bé tội nghiệp ấy. Lưu Tranh hoàn toàn bằng lòng làm bức tường im lặng cho cậu ta xả bớt nỗi bực tức trong lòng.

Những tháng gần đây, Cảnh Du như biến thành một người khác. Hôm nay chẳng hạn, Lưu Tranh thấy mỗi bước đi của cậu gần như nhún nhảy. Anh liếc nhìn cậu qua gương chiếu hậu, Cảnh Du đang dựa vào cửa kính, khoan khoái nhìn cảnh vật trôi qua ở bên ngoài, ánh mắt cậu mơ màng, thậm chí còn huýt sáo khe khẽ. Thi thoảng, Cảnh Du ngơ ngẩn tự cười một mình, mấy ngón tay nhịp nhịp lên môi. Thật giống cô con gái đầu tuổi dậy thì của anh ở nhà, khi anh và vợ mình phát hiện cô bé lần đầu có bạn trai.

Tuy nhiên, có những ngày, tâm trạng của Cảnh Du đặc biệt u ám, khiến trời hửng nắng cũng đột ngột trở bão. Lưu Tranh phát hiện, những ngày ấy hoàn toàn trùng khớp với những ngày cậu bác sĩ riêng của Cảnh Du phải đi trực, cậu ta phải ngủ một mình trong tòa lâu đài cô độc, à đúng hơn phải là thức một mình.

Cảnh Du bây giờ càng vui vẻ bao nhiêu, sau này sẽ càng đáng sợ bấy nhiêu. Lưu Tranh thầm cầu nguyện. Hứa Ngụy Châu, dù cậu đang làm bất cứ điều gì, hãy cứ tiếp tục... Lưu Tranh thực sự thích cậu "con trai" Cảnh Du của mình như bây giờ.

                                                                  o O o 

Sáu giờ tối, sau khi tan làm ở bệnh viện, Ngụy Châu đến siêu thị mua thức ăn tấp đầy vào tủ lạnh. Cảnh Du rất hay đói, điều tất nhiên với kẻ siêng vận động cật lực như anh, nên đôi khi Cảnh Du sẽ lục lọi tủ lạnh và tiện tay nấu thật nhiều món ăn ngon cho kẻ ham ăn lại lười nhác công việc bếp núc như Ngụy Châu.

Ting! Điện thoại rung lên khe khẽ trong túi quần âu. Ngụy Châu khổ sở móc ra bằng tay trái trong khi tay phải hì hục đẩy quả bí ngô to oạch vào tủ lạnh.

"Tối nay tôi phải dự một bữa tiệc ở xa, ngủ một mình nhé, đừng để ma quỷ bắt mất. Thực sự rất nhớ em."

Ngụy Châu bực mình ném quả bí ngô xuống sàn cùng mớ thực phẩm tươi hỗn độn. Hôm nay là Halloween, hình như cậu có một lời mời mà đã định bỏ lỡ. Dù sao cậu cũng chỉ ở nhà một mình. Ngụy Châu mở ngăn cuối cùng trong tủ quần áo, lôi ra những món đồ cậu đã cất kĩ từ lâu lắm...

                                                              o O o

Gần mười giờ tối, Hoàng Cảnh Du cáu kỉnh bước xuống từ chiếc xe Limousine đen ngòm. Tăng ca đến hơn bảy giờ, lại còn tốn thời gian cho việc hóa trang tẻ ngắt và đi quãng đường xa ngất đến hơn một tiếng đồng hồ thay vì được nấu cơm và cùng ăn với Ngụy Châu khiến Cảnh Du không khỏi bộc phát tính tình trẻ con luôn cố giấu.

Cảnh Du mặc bộ âu phục với chiếc cổ áo dựng và áo choàng nhung dài, mái tóc được vuốt ngược thật mượt theo phong cách quý tộc cổ xưa. Không cần hóa trang quá nhiều, chỉ có chút máu giả tràn ra từ khóe miệng, cặp răng hổ đặc trưng đã biến Cảnh Du trở thành bá tước Dracula đẹp đến mộng mị.

Chiếc cổng cũ kĩ của cô nhi viện được những chiếc đèn bí ngô và những con dơi giả che khuất khiến cơn gió thu hiu hiu mát lành bỗng rờn rợn kì quặc. Tiếng nhạc vui tươi dẫn Cảnh Du đến trung tâm của bữa tiệc nhộn nhịp. Đứng giữa đám ma quỷ tí hon dễ thương chạy nhảy nhốn nháo, tiểu thư Lâu Thanh quý phái như thường lệ có phần nổi loạn ma mị trong bộ váy da và mái tóc bện sát da đầu như bầy rắn cuộn chặt.

"Xin chào nữ thần Medusa, tôi thực sự hóa đá trước ánh mắt xinh đẹp của nàng." Cảnh Du vui vẻ ôm lấy Lâu Thanh khiến cô bất ngờ, gò má ửng hồng.

"Chào bá tước Dracula quyến rũ, ngài có muốn thưởng thức chút máu của tôi không". Lâu Thanh tươi tắn đáp lại khi hôn phớt vào gò má anh.

Vốn dĩ Cảnh Du không muốn đến những bữa tiệc như vậy. Nhưng công ty của ba Lâu Thanh là đối tác hàng đầu của Cảnh Du và cô tiểu thư độc nhất trong gia đình danh giá có vẻ là người khá tốt bụng, hơn hầu hết đám nhà giàu hợm hĩnh khác mà Cảnh Du quen biết, khi thường xuyên tham gia từ thiện cho trẻ em nghèo. Tình cờ là gần đây, Cảnh Du quan tâm nhiều hơn đến những đứa trẻ tội nghiệp trong cô nhi viện...

Lâu Thanh dẫn Cảnh Du đến hàng ghế đầu tiên. Mặt bàn đầy bánh bí ngô, kẹo ngọt và cốc thủy tinh đựng chất lỏng sóng sánh đỏ như máu. Trên sân khấu nhỏ được chuẩn bị công phu, một ban nhạc mới nổi đang vui vẻ hát hò, lũ trẻ bên dưới háo hức trong những bộ quần áo đẹp chưa từng được mặc, ăn những món ăn chúng chỉ được thưởng thức trên tivi và được chạy nhảy náo nhiệt mà không bị la mắng trong dịp vui hiếm có.

Cảnh Du buồn tẻ nhìn đám ca sĩ trên sân khấu, nhấm nháp chất lỏng đỏ rực. Cảnh Du suýt sặc, quá ngọt, là nước dâu. Lâu Thanh đọc được vẻ bối rối trong ánh mắt Cảnh Du liền bật tay cho bồi bàn mang tới hai ly thủy tinh đỏ thẫm khác.

"Mời anh." Lâu Thanh vui vẻ chạm ly khi đôi chân dài vắt lại lộ ra trên đường xẻ dọc đến đùi.

"Cảm ơn cô". Cảnh Du hài lòng nếm ly rượu mới. Cồn mới là thức uống dành cho anh.

Âm thanh rỗng tuếch của bài ca vô nghĩa kết thúc, người MC trong bộ đồ quấn băng trắng giới thiệu bằng giọng nói khàn khàn.

"Tiết mục tiếp theo, đến từ người tài trợ rất nhiều cho Quỹ bảo trợ của chúng ta, xin chào đón bác sĩ Hứa Ngụy Châu!"

Phụt! Lần này rượu mạnh thực sự sộc lên mũi của Cảnh Du. Anh ngỡ ngàng nhìn một chàng trai trẻ bước lên sân khấu. Đôi chân dài thân thuộc với quần âu thanh lịch lại hết sức gợi cảm trong chiếc quần da đen skinny và đôi giày cao cổ ngang mắt cá hầm hố, chiếc áo vest pha da ở cổ khoác bên ngoài áo sơ mi trắng buông thả toát lên vẻ rocker nổi loạn. 

Mái tóc mềm được vuốt keo xù nhẹ, khuôn mặt thanh tú hôm nay vẽ đầy vết sẹo chắp vá ở vầng trán cao và gò má anh tuấn. Trông Ngụy Châu dễ thương một cách kinh dị và kinh dị một cách gợi cảm. Chàng Frankenstein bắt đầu màn trình diễn, hoang dã, mị hoặc, âm thanh vốn ồn ào với màng nhĩ nhạy cảm của Cảnh Du lại đang thấm sâu vào tim anh.

Hoàng Cảnh Du dùng ánh mắt hờ hững nhìn lên sân khấu nhưng yết hầu ẩn giấu dưới cổ áo cao đang giật giật thèm khát. Ngụy Châu gác một chân lên chiếc loa lớn, đắm mình trong bản nhạc nổi loạn với chiếc ghita điện trên tay. Một Ngụy Châu anh chưa từng thấy, cao ngạo, hoang dại đầy kích thích. Quần da sao? Cậu ta rất hợp với đồ da, chỉ là cần khoét bớt những khoảng thừa thãi và thêm vào những chiếc vòng da thuộc ở chỗ khác. Lưỡi Cảnh Du vô thức liếm qua bờ môi mỏng làm vết máu giả ở khóe miệng nhòe đi...

Tiết mục sôi động khiến lũ trẻ nhỏ bùng nổ. Tiếng nhạc rộn ràng kết thúc, Ngụy Châu thân thiện cúi chào những vị khán giả nhỏ tuổi. Một cậu bé bụ bẫm lon ton chạy lên sân khấu, bất ngờ hôn lên gò má của Ngụy Châu. Cậu bé thì thầm vào tai Ngụy Châu khiến cậu bất giác nở nụ cười tươi tắn khoe hàm răng trắng, khóe mắt tràn ra ý cười."Lớn lên cháu lấy chú nhé!"

Cảnh Du bắt đầu nhai lưỡi của mình cùng với rượu mạnh...

Ngụy Châu ôm cậu bé đang níu chặt không rời xuống sân khấu, đi về phía chỗ ngồi định sẵn trên hàng ghế đầu, không chút bất ngờ khi thấy Cảnh Du. Lâu Thanh tiến đến bắt chuyện cùng cậu.

"Bác sĩ Hứa, tiết mục bất ngờ thật tuyệt vời. Cảm ơn anh rất nhiều vì đã ủng hộ cho quỹ của chúng tôi". 

"Không có gì." Ngụy Châu tươi cười bắt tay Lâu Thanh.

"Giới thiệu với ngài, đây là anh Hoàng Cảnh Du, giám đốc của Tập đoàn công nghệ Hoàng thị." Lâu Thanh giới thiệu với Ngụy Châu. "Còn đây là bác sĩ Hứa Ngụy Châu, trông anh ấy trẻ như vậy nhưng đã làm trưởng khoa rồi".

Hai chàng trai trẻ khó khăn bắt tay khi cậu bé trên người Ngụy Châu vặn vẹo nhìn Cảnh Du.

"Rất vui được làm quen với anh, anh Hoàng." Ngụy Châu lịch sự mở lời.

"Tôi cũng rất vui được gặp cậu. Bác sĩ như cậu đa tài thật, khiến tôi rất bất ngờ." Cảnh Du siết tay bàn tay của Ngụy Châu, đau điếng. Cậu ta cố tình đến đây khiêu khích anh...

"Còn nhiều điều về tôi sẽ làm anh bất ngờ đấy." Ngụy Châu tươi cười cố rút tay ra.

"Vậy sao." Thế mà tôi tưởng mình rõ từng ngóc ngách trên cơ thể em cơ đấy.

Cậu bé khó chịu kéo tay Ngụy Châu về. Cảnh Du đưa mắt nâu hiền hòa nhìn cậu bé mỉm cười. Cặp răng hổ dễ thương cùng vết máu giả trở thành một tổ hợp kinh dị. Buông ra cậu nhóc, người này là của ta. Cậu bé tội nghiệp hoảng hốt trước lời khẳng định chủ quyền ngầm của Cảnh Du, nhanh chóng buông Ngụy Châu ra rồi mất hút vào đám đông.

"Sao vậy nhỉ?" Lâu Thanh ngạc nhiên đưa mắt kiếm tìm cậu bé trong khi Ngụy Châu trừng mắt nhìn Cảnh Du sau lưng cô...

Bữa tiệc kết thúc khi đã qua nửa đêm, Lâu Thanh tiễn các vị khách trở về.

Cảnh Du cất tiếng chào. "Tạm biệt Lâu tiểu thư, chào cậu, bác sĩ Hứa. Hi vọng chúng ta còn gặp lại nhau".

"Tạm biệt anh. Hoàng tổng. Chúc anh ngủ ngon." Ngụy Châu đáp lại.

Chiếc Limousine đen nhanh chóng lăn bánh. Ngụy Châu đi bộ một mình trên con đường nhỏ heo hắt, cố bắt chiếc xe taxi không tồn tại nào đó vào giờ khuya khoắt ở vùng đất hẻo lánh này.

Soạtttt!!! Áo choàng nhung đen thẫm bất ngờ bịt kín miệng cậu trong khi thân thể ấm áp khóa chặt khiến Ngụy Châu không thể la lên. Cặp răng nanh sắc nhọn quen thuộc trêu đùa cắn nhẹ vào cần cổ mềm mại của cậu.

"Tôi đã nhắc nhở em đừng để bị ma quỷ bắt đi rồi kia mà. Giờ em đã trở thành con mồi của tôi, về chỗ tôi nhé?!" Giọng nói ma mị của Cảnh Du khiến cơ thể Ngụy Châu run rẩy hồi hộp.

"............."

                                                       o O o

Ngụy Châu bị ném lên ghế sau rộng rãi được bọc da, Cảnh Du khóa chặt cửa xe rồi nhanh chóng đè lên người cậu. Ngụy Châu cố đẩy thân thể nặng nề bên trên ra.

"Không được." Cậu liếc mắt vào tấm kính đen ngăn cách phía trước cảnh cáo.

"Không thấy và nghe được gì đâu, mà anh ta cũng biết mà".

"Không!" Ngụy Châu bực tức ngồi dậy, có chút khó chịu với ý nghĩ Cảnh Du thường xuyên làm việc đó với người khác ở ghế sau.

Cảnh Du gặm vành tai mềm mại, cố thả lỏng thân thể cứng nhắc đang vắt chéo tay cáu kỉnh. "Đừng hiểu nhầm ý tôi, tôi chưa bao giờ làm ở đây cả, không đủ điều kiện đáp ứng nhu cầu của tôi. Chỉ là Lưu Tranh biết quan hệ của chúng ta. Tôi chỉ nghĩ cả hai ta không thể nhịn mà không làm gì đến khi về tới nhà đâu."

"..........." Ngụy Châu mềm người trước hơi thở nóng hổi của Cảnh Du.

"Ngồi lên đùi tôi được không. Tôi hứa chỉ hôn em thôi."

Ngụy Châu mở rộng hai chân ngồi lên đùi Cảnh Du, hai tay quàng qua cổ anh làm điểm tựa.

"Thật ngoan." Anh mỉm cười rồi bắt đầu rướn lên hôn cậu. Nụ hôn của họ bắt đầu như thế, cọ quẹt, quấn quýt, mơn trớn, mút máp, sâu lắng. Quãng đường dằng dặc cả giờ đồng hồ bỗng thật ngắn ngủi khi cả hai chàng trai trẻ say đắm và chuếch choáng trong nụ hôn ướt át, nóng hổi và dây dưa không dứt. Đầu óc Ngụy Châu dần trở nên mụ mị và nghiện ngập với chàng bệnh nhân quyến rũ của mình.

Môi Cảnh Du và Ngụy Châu không thể rời ra nổi khi cả hai chật vật bước trên từng bậc cầu thang rộng lớn uốn lượn lên phòng ngủ tầng hai. Áo khoác ngoài bị ném vất vưởng trên đường đi đầy va đập. Hai thân ảnh cao ráo ngã xuống chiếc giường lớn. Sơ mi trắng trượt lên nhau nóng hổi. 

"Đi tắm trước đã. Mặt mũi như vậy cũng được sao?" Ngụy Châu hổn hển thở vào mặt Cảnh Du khi vệt máu giả của anh nhòe nhoẹt vì hôn. Mặt cậu chắc còn kinh khủng hơn nhiều.

"Không tắm. Ai còn chờ nổi."

Anh lại bịt kín môi cậu. Vải quần âu đắt tiền của Cảnh Du lưu manh cọ sát với chiếc quần da bóng bẩy của Ngụy Châu sinh nhiệt lượng đủ thiêu rụi cả hai người. Hứa Ngụy Châu hoàn toàn bỏ cuộc. Hai tay cậu ngoan ngoãn khóa cứng vào gáy tóc Cảnh Du, không ngừng ngấu nghiến cặp môi mỏng của anh, đôi chân dài gấp lên kéo thắt lưng anh xuống tăng thêm ma sát nóng bỏng. Cảnh Du gần như xé rách chiếc áo sơ mi của Ngụy Châu và của mình rồi ném xuống sàn, mấy ngón tay dài gấp gáp cởi bỏ khóa quần da chật chội.

"Em học đàn lúc nào vậy? Cả kiểu ăn mặc khiêu khích như thế này?".

"Lúc đại học, bạn cùng phòng dạy. Nhưng tôi chưa đủ tuổi vào bar nên chỉ diễn vài lần ở trường."

"Lần sau cấm được mặc như vậy ở chốn đông người."

"Tại sao?" Ngụy Châu bướng bỉnh cãi lại rồi cắn môi anh.

"Vì tôi không nghĩ mình có thể kiềm chế nổi như hôm nay đâu."

"..........." Nụ hôn của Ngụy Châu lại trượt xuống mang tai Cảnh Du.

"Em có nghe không hả?" 

Ngụy Châu vẫn mải miết mút lấy cổ Cảnh Du, bỏ ngoài tai lời đe dọa kia. Cảnh Du bực bội tháo đôi giày cao cổ và chiếc quần của Ngụy Châu cũng như mấy món đồ ít ỏi còn sót lại trên người rồi ném bỏ sạch sẽ. Miệng anh cắn lấy mấy ngón chân dài ướt át trêu đùa, đầu lưỡi liếm láp vòng cung dưới gan chân nhạy bén khiến Ngụy Châu run rẩy đầy khoái cảm. 

"Không được mặc như thế trừ khi ở trước mặt tôi!"

"Ưm..ư.."

Cảnh Du trườn lên, ngậm lấy thân thể nhạy cảm của Ngụy Châu, bắt đầu màn tra tấn nhục dục rùng rợn. Một tay anh siết lấy đùi cậu xoa bóp, một tay đưa lên day miết đầu ngực mẫn cảm. Ngụy Châu bắt đầu rền rĩ lớn tiếng, tay ôm lấy tay Cảnh Du, đưa anh đến những nơi da thịt cậu đang gào thét anh. Thân thể cậu cương lên trong miệng anh, núm vú cậu săn cứng trong tay anh. Miệng Ngụy Châu đói khát cúi xuống hôn lên tay Cảnh Du. Hiểu được cơn nghiện dâng lên của cậu, ngón cái Cảnh Du đưa đến xoa xoa bờ môi dưới đầy đặn. Chàng trai trẻ tuổi lập tức nuốt lấy. Kích thích gợi tình mút lấy đầu ngón tay khiến vật dưới thân Cảnh Du thêm mấy phần căng tức. Anh lật người Ngụy Châu lại, để cậu quỳ phủ phục xuống giường. 

Cháttt!!!!! Hai phát đánh đồng thời bất ngờ giáng xuống cặp mông tròn đầy khiến làn da trắng trẻo hiện lên màu đỏ máu ham muốn xinh đẹp. Ngụy Châu ngước nhìn anh, thèm khát nuốt nước miếng.

Miệng Cảnh Du mang ướt át đến lối vào mềm mại trong khi tay anh xoa bóp hai khối cơ săn chắc. Ngụy Châu nhắm nghiền mắt tận hưởng, hai tay tự luồn xuống thỏa mãn hạ thân và ngực mình. Đã đến giới hạn chịu đựng của cả hai, Cảnh Du gấp gáp mở tủ gỗ cạnh giường...

Ngụy Châu cắn lấy ga giường xộc xệch giữa hai bàn tay đang bấu chặt khi thân thể cứng cáp trơn trượt tiến vào cơ thể cậu từ phía sau, đôi tay to dài mơn man dọc sống lưng. Cảnh Du đâm vào thật sâu và mạnh mẽ, liên tiếp chạm vào điểm nhạy cảm khiến phía trước Ngụy Châu giật giật đầy ham muốn. Cậu ngước nhìn anh qua bên vai, mái tóc vuốt ngược của Cảnh Du đã xổ tung, một bên mái hơi dài khẽ động khi anh gầm gừ thích thú, răng nhọn cắn nhẹ vào bờ môi cong. Thật đẹp! Cậu muốn hôn lên bờ môi ấy...

Ngụy Châu nằm nghiêng xuống đệm giường, một chân gấp một chân duỗi kẹp chặt lấy bắp đùi rắn chắc của Cảnh Du, để cơ thể hai người càng cuộn vào nhau chặt chẽ. Anh hôn lên cổ cậu, tay bóp lấy khớp hàm bắt cậu nghiêng cổ về phía anh.

Miệng cả hai tìm đến nhau, cảm giác rạo rực toàn thân lại bùng cháy. Ngụy Châu tự nhủ, lẽ nào cậu đã nghiện một hành vi nguy hiểm, cậu chẳng thể nào cưỡng nổi nụ hôn của Cảnh Du. Tay Cảnh Du đan lấy tay cậu, để Ngụy Châu tự mơn trớn nhục thể căng cứng của mình. Mật thất phía sau của Ngụy Châu bắt đầu co rút bức bối, siết cứng lấy cơ thể Cảnh Du. 

Anh thì thầm vào tai cậu dịu dàng. "Cùng ra nhé."

Cảnh Du rút khỏi cơ thể Ngụy Châu, khẽ trượt quanh nơi cửa mật dính nhớp để lại sự lưu luyến bứt rứt. Anh vứt bỏ lớp bảo vệ bó buộc, lật ngửa Ngụy Châu lại, bàn tay to nắm chặt hai phân thân trần trụi tuốt lên tuốt xuống trong khi lưỡi quấn lưỡi, môi kề môi.

"Cảnh Duu..u..".

"Ưm...m.."

Cả hai cùng lên đến đỉnh cõi dục vọng mơ hồ.

Hoàng Cảnh Du chống tay, thở dốc nhìn khuôn mặt đỏ ửng lấm tấm mồ hôi của chàng trai trẻ tuổi bên dưới.

"Em trông thật tuyệt. Làm tôi lại muốn hôn em nữa."

"............" Ngụy Châu nhướn mày mời gọi anh, khóe miệng có chút tươi cười.

Cảnh Du lại cúi xuống bụng cậu, liếm lấy chất dịch trắng đục trộn lẫn của cả hai khiến cậu nhột nhột run rẩy, khúc khích cười. Anh lại phủ lấy miệng cậu, chóp mũi hai người thân mật cọ lên nhau, cùng nhấm nháp mùi vị của nhau.

"Cho tôi tịch thu chiếc quần da kia của em được không?"

"Được..Nhưng có một điều kiện."

"Đồ tinh quái, em muốn gì?"

"Tôi đói rồi."

"Haa...để tôi nấu chút đồ ăn. Em tắm rửa trước đi. Chúng ta mà tắm cùng tôi sợ có hiệp hai lắm, mai em lại chẳng ra khỏi giường được."

"An..h...." Ngụy Châu uất nghẹn nhìn Cảnh Du.

Ba giờ sáng, Hứa Ngụy Châu đứng trước tấm gương lớn trong nhà tắm xa hoa. Tóc cậu rối tung như ổ gà, khóe miệng sưng lên và rỉ máu, lớp hóa trang trên mặt lòe nhòe đáng sợ. Trông cậu bây giờ mới thực sự có không khí kinh dị của ngày Halloween đã qua. Thế này mà anh ta dám bảo cậu trông thật tuyệt...

"AAAAAAAAA!!!!!"

Tiếng thét chói tai rùng rợn xuyên xỏ trong căn nhà thoáng đãng khiến quả trứng gà Cảnh Du vừa tách đôi giật mình rớt khỏi chảo dầu sôi vĩ đại chờ đón bên dưới...

                                                           o O o

Đầu tháng mười một, tiết trời khô khốc, ánh nắng hanh hao nỗi buồn mơ hồ. Chiếc Porsche trắng bạc chậm rãi dừng lại trước cánh cổng kim loại rộng lớn đã rỉ sét. Cảnh Du mang chùm chìa khóa cũ kĩ mở chiếc cổng uốn lượn. Cảnh Du đậu xe ở trong sân. Cỏ mọc um tùm quanh gốc cây mộc lan cổ thụ. Ngụy Châu bước xuống xe, phóng ánh mắt nhìn khung cảnh rộng lớn xung quanh.Rừng thông xanh rì rung động theo gió mọc trên ngọn đồi thấp nơi Cảnh Du từng kể. Ngôi nhà được xây theo kiến trúc châu Âu cổ kính, hài hòa bên cây mộc lan cổ thụ đang san sát nụ hoa trắng tím thanh khiết đậm chất Á Đông. Bức tường gạch cũ kĩ rêu phong vì vắng vẻ hơi người. Ngụy Châu ngước nhìn Cảnh Du, anh trông hệt như cậu nhóc, hành trang chỉ có nỗi bất an và hoài niệm trong ngày trở về chốn cũ. Nơi này Cảnh Du từng lớn lên, từng hạnh phúc, từng đau khổ...

"Anh không sao chứ?" Ngụy Châu dịu dàng nhìn anh.

"Không sao." Giọng nói trầm ấm có chút run rẩy.

Ngụy Châu siết nhẹ lấy bàn tay buông thõng của Cảnh Du khiến anh giật mình nhìn cậu. Anh khẽ mỉm cười, bước lên bậc thềm trước tòa nhà rộng lớn. Cửa gỗ nặng nề mở ra căn phòng trầm lắng phủi bụi.

Phòng khách rộng lớn với đèn chùm lộng lẫy chăng đầy mạng nhện. Bức tường dán giấy long tróc vì ẩm thấp nhưng những khung tranh cầu kì vẫn còn rất đẹp. Nắng ngân dài trên lớp bụi thời gian không thể khiến những con người trong ảnh mất đi sức sống. Nổi bật là bức ảnh người phụ nữ xinh đẹp đài các ôm lấy cậu bé mặc âu phục tươi cười, phía sau là một người đàn ông khí chất nở nụ cười đôn hậu. Những bức ảnh còn lại hầu hết là về mẹ của Cảnh Du. Bà tươi cười, bà đọc sách, bà uống trà, bà vẽ tranh... Không cần phải nói cũng hiểu hai người đàn ông còn lại yêu bà nhiều như thế nào. Có vẻ Cảnh Du được thừa hưởng nhiều đường nét của bà, từ ánh mắt nâu trong veo, cặp chân mày sắc nét, đôi môi cong hé mở nhẹ nhàng hòa thêm với nét rắn rỏi và chiều cao uy vũ của ba anh. Còn Ngụy Châu chưa bao giờ biết mình giống ba hay giống mẹ. 

"Mẹ anh thật đẹp". Ngụy Châu nhẹ cảm thán trong bầu không khí đầy bụi.

Cảnh Du tươi cười tự hào. "Tất nhiên, không em nghĩ tự nhiên tôi đẹp trai như vậy chắc?"

"Phải." Ngụy Châu hiếm hoi thừa nhận bất chấp căn bệnh tự luyến mạn tính của Cảnh Du.

"...Nhưng cuối đời bà không còn đẹp như thế. Ma túy, rượu, thuốc khiến bà trở nên tiều tụy nhưng cung cách trang nhã từ bé vẫn không thay đổi. Ngày đó bà còn mặc váy sa tanh và đeo vòng ngọc trai..."

"............." 

Ngụy Châu đưa mắt nhìn băng sa lông  dài gần lò sưởi gạch, phía sau là đám đồ pha lê tinh xảo từng mờ mịt làn khói gây ảo giác ghê rợn. Bên cạnh là chiếc ghế đơn nơi mẹ Cảnh Du từng ngồi. Hiện trường đẫm máu vẫn được giữ nguyên, đến thời gian cũng chẳng thể xóa nhòa nỗi đau thương.

"Em có muốn xem phòng ngủ của tôi không?" Cảnh Du cắt ngang dòng suy nghĩ của Ngụy Châu. Anh nôn nóng muốn rời khỏi nơi ngột ngạt này.

"Được." Ngụy Châu gật đầu đồng ý sau khi xem xét cẩn thận một lượt.

Phòng ngủ của Cảnh Du ở tầng hai, ngập trong màu xanh dương dịu mát. Căn phòng rộng lớn, gọn gàng, nhiều đồ chơi đắt tiền thịnh hành một thời. Hình ảnh cá voi ngập tràn, từ chăn ga, đồng hồ treo, tường đồ trang trí đến đèn bàn học. Ngụy Châu mở khung cửa sổ cũ đầy bụi. Hương mộc lan thanh quý ngập tràn không gian, Ngụy Châu nghiêng đầu nở nụ cười rạng rỡ ánh dương nơi khóe miệng. Trái tim Cảnh Du đột ngột lạc nhịp.

"Anh sao vậy?" Ngụy Châu chạy đến bên thân hình cao lớn đang sững sờ đứng bên giường ngủ.

"Không sao cả." Cảnh Du né tránh ánh mắt của cậu. Chắc anh phải đi khám tim mạch mất.

Ngụy Châu lại đưa mắt nhìn lên chiếc gối đơn màu xanh in hình chú cá voi phun nước. Anh ta gối lên kho báu gì nơi đầu giường nhỉ? Ngụy Châu từng giấu bức thư của ba mẹ cậu như một tấm vé đưa cậu vào giấc mơ hạnh phúc thần kì. Cậu tò mò lật chiếc gối cũ mù mịt bụi.

Trống rỗng, chỉ có dấu vết mờ nhạt của một vật thon dài từng nằm...

"Anh từng để gì ở đây vậy?"

"Tôi có để gì đâu." Cảnh Du chân thật nhìn cậu.

"Thật chứ?"

"Tôi cũng không rõ, đã lâu như vậy rồi..."

"..........." Ánh mắt Ngụy Châu nghi hoặc nhìn không dứt....

                                                                  o O o

Ngày xửa ngày xưa, chàng trai cô độc tự khắc cho mình một cậu bé người gỗ để thỏa mãn những tham vọng vặn vẹo trong lòng. Cậu bé ấy xinh xắn như người thật, biết nói cười, biết ca hát. Chàng trai trẻ rất vui vì có cậu bầu bạn nhưng cũng luôn sợ hãi cậu bé người gỗ chạy trốn khỏi mình. Chàng ràng buộc cậu trong những sợi dây căng chặt, tra tấn cậu trong những đau đớn thể xác. Cậu bé người gỗ vùng vằng, cầu xin chàng dừng lại. Nhưng những lời đó chỉ là dối trá, cơ thể của chàng tạo ra khiến cậu bé người gỗ không thể nói dối...

Hứa Ngụy Châu bị treo lơ lửng trong tầng hầm ẩm thấp bằng những sợi dây bện ở cổ, khớp vai, khớp khuỷu, cổ tay, thắt lưng, khớp hông, khớp gối và cổ chân. Bên dưới những mũi dao sắc bén chờ sẵn cậu rơi xuống. Ngụy Châu vùng vằng giãy dụa trong đám dây rợ chằng chịt như một con rối đứt dây. Chiếc quần da của cậu được Cảnh Du cắt khoét nghệ thuật, để lộ làn da trắng trẻo ở những nơi quan trọng, các khớp lớn, nhỡ được cố định bằng vòng da thuộc mềm mại. Cảnh Du cầm chiếc roi với phần đầu bằng sợi da mềm tua tủa như chổi mơn man nơi bụng dưới của Ngụy Châu, nơi bộ vị nhạy cảm rung lên với kích thích như mấy chục đầu ngón tay nhột nhạt đồng thời trêu đùa.

CChhááttt!! Chiếc chổi bất ngờ đánh xuống. Bộ phận cơ thể nhạy cảm chân thật ngẩng đầu khi nỗi đau đớn hành hạ.

"Có thích không?" Cảnh Du cất giọng lạnh lùng.

"..........." Ngụy Châu im lặng không đáp.

Cảnh Du tiếp tục di chuyển, dịu dàng nâng niu rồi bất ngờ đánh xuống, Ngụy Châu lâng lâng như đang ở trên chín tầng mây bị đạp một cước xuống địa ngục lại đột ngột được cứu vớt.

"Tôi hỏi em có thích không?" Một phát vụt dưới nách.

"A...a.."

"Không nói sao?" Một phát thật mạnh nữa lên núm vú hồng hào. Cảnh Du đểu cáng liếc nhìn nhục thể nhạy cảm dài ra tố cáo sự dối trá của Ngụy Châu.

"Có..ó.." Ngụy Châu run rẩy thừa nhận.

"Có thì phải như thế nào?" Đầu roi mềm mại tiếng đến trêu ngươi nơi khe rãnh riêng tư, cơ thể mảnh mai mắc kẹt trong đám dây rối như tơ vò.

"Xin ngài...làm ơn... đánh tôi.." Ngụy Châu thở dốc ngắt quãng cầu xin sự hành hạ.

"Tốt!" Cảnh Du hào phóng thưởng thêm cho Ngụy Châu sự tra tấn ngọt ngào...

Khi da thịt Ngụy Châu đã đỏ ửng ham muốn, Cảnh Du tiến về phía đầu Ngụy Châu trong chiếc quần latex mở tung khóa, khoe cơ thể đàn ông hoàn mỹ.

"Mút nó!" Cảnh Du lạnh lùng ra lệnh, hạ thân to lớn sộc thẳng vào khoang miệng Ngụy Châu.

Cảnh Du đưa đẩy thắt lưng, hai tay sung sướng túm lấy tóc cậu. Ngụy Châu gần như phát sặc, nước miếng không thể nuốt vào thấm đẫm cơ thể căng cứng của Cảnh Du. Anh chỉ chịu rút ra khi khuôn mặt trắng trẻo tím đi vì thiếu dưỡng khí. 

Phựt! Phựt! Phựt! Con dao găm trong tay Cảnh Du sắc ngọt cắt ba sợi dây căng chặt ở cổ và hai cổ tay Ngụy Châu. Đầu và thân trên của cậu lao thẳng xuống đám dao nhọn chờ đón bên dưới.

Thịch! Ngụy Châu nhắm mắt chờ đợi mũi dao bén ngọt xuyên qua khoảng giữa hai chân mày, tim cũng ngừng đập.

Thân thể cậu đột ngột chững lại trong không gian. Những sợi dây trùng ở cổ và hai cổ tay giữ ấn đường cậu chỉ cách mũi dao một khoảng cách ngắn ngủi chưa đầy gang. Cảnh Du luôn căn rất chuẩn xác ranh giới sinh tử. Ngụy Châu chớp mắt nhìn đầu nhọn kề sát, tim dồn dập đập liên hồi. Cảnh Du đã tiến ra phía sau, nơi cặp mông trần trụi vểnh cao khi phía trước Ngụy Châu chúi thẳng xuống đất, đôi chân dài bị dây thừng bện tách rộng chờ đón. Cảnh Du đâm thẳng vào cơ thể Ngụy Châu, đau đớn mang theo khoái cảm khiến cảm giác không trọng lực càng thêm mê muội. Cả hai chìm đắm trong dục vọng ngược đãi.

Soạt!! Dây buộc cổ của Ngụy Châu bất ngờ trượt khỏi vòng da. Mũi dao bén ngọn chờ đón cậu...

                                                                      o O o

Hơi thở đều đặn mơn man ở gáy ngừng lại khiến Ngụy Châu mở to mắt tìm kiếm.

Ánh sáng mờ mờ hắt lên từ bể cả dưới sàn soi tỏ bờ vai rộng rãi anh tuấn của Cảnh Du. Hai giờ sáng, anh ngồi gấp chân dưới đất, hai tay ôm lấy đầu gối, thu lu bên cạnh giường nơi Ngụy Châu hay ngủ.

"Anh đang nghĩ gì vậy?" Ngụy Châu bất ngờ lên tiếng , hơi thở nhẹ nhàng lay động tóc mai của Cảnh Du.

Anh không hề giật mình, có lẽ anh đã biết cậu tỉnh giấc từ khi nhịp thở của cậu thay đổi. "Không có gì."

"Nếu vì vành tai của tôi thì đừng suy nghĩ gì nhiều."

"Sao lại không? Nếu em không nhanh nhạy tránh kịp thì vết rách không chỉ ở tai đâu."

"Nhưng tôi tránh kịp mà." Ngụy Châu bướng bỉnh cãi lại. "Tôi đồng ý tham gia với anh thì sẵn sàng nhận hậu quả, anh hiểu chứ?"

"Không hiểu." Cảnh Du vẫn không thèm quay lại nhìn cậu.

"Sao anh phải suy nghĩ vậy, tôi chắc là không phải tôi là người đầu tiên bị thương trong những cuộc vui của anh."

"Em nói đúng. Nhưng đó là em lại là chuyện khác."

"Khác như thế nào?"

"Em là...giấc ngủ của tôi, là bác sĩ của tôi. Không có em tôi chắc sẽ phát điên mất."

"Cảnh Du." Ngụy Châu dịu dàng gọi tên anh, hai tay quàng qua cổ anh, hơi thở phả vào tai anh từ phía sau." Tôi nhớ không nhầm thì từ điên đã bị loại loại khỏi danh từ chuyên ngành Tâm thần học từ thế kỉ mười tám rồi. Anh không điên, anh chỉ có chút rắc rối với giấc ngủ của mình, tôi không muốn mình là bác sĩ lại làm anh mất ngủ thêm đâu."

".........." Cảnh Du quay lại nhìn chóp mũi cao hơi gãy của Ngụy Châu kề sát nơi gò má.

"Chỉ là chuyến đi về nhà cũ hôm nay khiến anh căng thẳng đôi chút nên anh mới bộc phát như thế thôi. Có thể nói cho tôi nghe được không? Tôi là bác sĩ tâm lý của anh mà."

Giọng nói du dương khiến Cảnh Du mềm lòng, luôn là như vậy, Ngụy Châu khiến anh muốn rộng lòng giãi bày. "Tôi có chút nhớ cuộc sống trước đây, nhớ ba mẹ tôi. Nhiều lúc tôi tự hỏi, tại sao lại là tôi, tại sao lại tàn nhẫn như vậy, tại sao thời gian cứ phải trôi qua mà cuộc đời không dừng lại ở khoảnh khắc tốt đẹp nhất."

"Cuộc đời công bằng với tất cả mọi người. Ai cũng trải qua những nỗi đau. Anh có thể không muốn thời gian trôi, nhưng quãng thời gian anh hạnh phúc nhất có thể lại là quãng thời gian đen tối người khác muốn qua nhanh. Đừng chìm đắm trong quá khứ, tương lai có một người thật tốt đang chờ đợi để mang cho anh hạnh phúc."

"Em nói thật chứ."

"Tất nhiên. Anh không tin tôi sao?"

"Có."

"Vậy lên giường đi." Cậu nhẹ hôn lấy khóe môi anh từ một bên bờ vai.

Cảnh Du quay lại hôn lấy cậu. Nồng nàn. Hai thân ảnh quấn lấy nhau trên chiếc thuyền rộng rãi. Ngụy Châu vén chiếc áo phông của Cảnh Du lên, miệng hút lấy rồi liếm láp vòm ngực vạm vỡ. Anh thoải mái nhắm mắt tận hưởng sự chiều chuộng chủ động như một lời an ủi từ cậu. Lưỡi cậu lại trượt xuống, qua lớp vải quần cotton chạm đến anh. Cơ thể cả hai đồng thời rung động trước từng cảm xúc nhỏ bé đang giao thoa trọn vẹn. Cảnh Du tới ngay trong miệng cậu, mang những đau đớn khốn khổ giấu kín san sẻ cùng cậu...

Thật lâu sau khi cuộc làm tình dịu dàng kết thúc, Cảnh Du mình trần ôm lấy Ngụy Châu, tay vô thức vuốt ve âu yếm khắp làn da mịn màng, miệng mỏng hôn xuống bờ vai gầy.

"Đừng chữa khỏi bệnh cho tôi, không có em tôi chẳng hiểu mình sẽ đi về đâu cả."

"Không được. Tôi không thể làm thế."

"Tôi chẳng muốn kết thúc chút nào."

"Dù muốn hay không mọi câu chuyện đều có kết thúc. Chỉ là sẽ vui hay buồn mà thôi. Ngủ ngon đi Cảnh Du, anh đang khiến hai ta mất ngủ đấy."

"Được. Ngủ ngon, Châu Châu."

Đau đớn là chất muối khiến cho cuộc sống trở nên thi vị, không có nó sẽ chẳng có cuộc sống. Chỉ là đôi khi, thực tại bắt ta phải xài quá mặn...

                                                     -HẾT CHƯƠNG 7-

***************************************************************

Tuần này Au thi được 9 điểm lâm sàng bộ môn Thần-cmn-kinh, một bộ môn khá là kinh hoàng. Cảm giác lâng lâng sau một tuần lo lắng khôn tả. Tại thi xong đi trực bóp bóng giờ nắm tay còn không chặt nên chắc tuần này chắc cố được 1 chap thôi. :) Tuần sau thi Đông y với bị nhốt ở khoa M6 Viện sức khỏe tâm thần (để học lâm sàng). Ai rảnh lên chơi với Au. =)))

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

More by huangyinshui

Similar stories