Fanfics

Chương 10.2

07:34, 28 September 2025

Khoảng khắc mà Lạc Vi Chiêu sợ hãi nhất cuối cùng cũng phải đến. Anh ôm Bùi Tố trong tay, vừa nhìn đến chiếc ghế điện lạnh lẽo, vẫn im lìm nằm ngay ngắn giữa phòng kia kia, cả người liền theo phàn xạ bản năng mà lùi lại, vòng tay cũng vô thức siết chặt hơn người trong lòng. Cùng với đó, Bùi Tố được Lạc Vi Chiêu ôm trong lòng cũng liếc mắt nhìn về phía chiếc ghế điện mà cậu vốn dĩ phải cảm thấy quen thuộc kia. Nhưng không biết tại sao, hiện tại trong lòng cậu lại nổi lên một sự sợ hãi mơ hồ. Nó mơ hồ đến mức ngay chính bản thân Bùi Tố cũng không biết là mình đang sợ hãi điều gì. Cuối cùng cậu cũng đành hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho tâm trí mình thanh tỉnh, nhỏ giọng đánh động Lạc Vi Chiêu. "Sư huynh, để em xuống đi!!" Lạc Vi Chiêu như con rối gỗ bị lời nói của Bùi Tố giật dây, cả người cứng còng mà cẩn thận đặt cậu xuống. Ngay khi chân đã chạm đất, Búi Tố cũng không thong thả tiến về phía chiếc ghế điện kia như trước đây cậu vẫn làm, mà lại chần chừ một chút. Trong giây phút đó, cậu rất muốn quay lại nhìn Lạc Vi Chiêu, nhưng nỗi sợ hãi mơ hồ kia lại giống như một rào cản, ngăn chặn hành động của cậu. Bùi Tố cũng không đắn đo nữa, cậu bước thẳng về hướng chiếc ghế điện kia, muốn thực hiện phương án cuối cùng, khả dĩ nhất trong tình huống hiện tại. Khi vừa ngồi vào ghế, một cảm giác lạnh lẽo từ bên dưới truyền thẳng lên đầu óc cậu, khiến cho Bùi Tố lại lần nữa không nhịn được run lên một chút. Nhưng ngay sau đó cậu lại không khỏi cảm thấy nực cười. Bao nhiêu năm rồi cậu luôn gắn bó với nó, làm gì có cảm giác run rẩy hay chần chừ như bây giờ, có phải những ngày tháng yên bình mặc dù ngắn ngủi nhưng vẫn đủ sức để thay đổi suy nghĩ, cùng tâm thế của một người hay không?? Bùi Tố hơi nhếch nhẹ khóe môi, vừa tự trói mình vào ghế điện, vừa nói với Lạc Vi Chiêu vẫn đứng yên trước mặt. Bùi Tố vẫn hơi cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt mà cậu biết chắc hiện tại đã tràn đầy sự đau đớn cùng lo lắng của anh. "Sư huynh, trong điện thoại có số của bác sĩ, ông ấy ở gần đây, sẽ có thể đến rất nhanh. Ngoài ra, trong tủ lạnh có..." Nói đến đây Bùi Tố lại dừng lời, một cảm giác đau đớn bất chợt nhói lên trong cõi lòng đã gần như trống rỗng của cậu. Rất nhanh cậu đã thấy một bóng người đứng trước mặt mình, cùng với cảm nhận một ánh nhìn vừa quen thuộc lại vừa ấm áp vẫn luôn hướng về mình. Bùi Tố nhắm chặt mắt, sau đó thở nhẹ một hơi mới ngẩng đầu lên đối diện với Lạc Vi Chiêu vừa đi đến cạnh mình. Ngay khoảng khắc đối diện với đôi mắt đỏ rực tràn ngập ánh nước của anh, cùng với khuôn mặt vì lo lắng cho cậu mà đã tiều tụy đi rất nhiều, Bùi Tố đột nhiên hiểu ra nỗi sợ hãi mơ hồ trong lòng cậu, cùng với việc tại sao cậu lại yêu cầu anh đến đây cùng mình. Đúng vậy, Bùi Tố biết đây là phương án cuối cùng mà hai người có thể thực hiện để cưỡng chế gỡ bỏ ám thị kia với cậu. Dựa vào dòng điện cực mạnh này để kích thích hệ thần kinh, phá bỏ ám thị kia. Nhưng cậu sợ, sợ trong lúc bản thân không tỉnh táo, không thể khống chế được dòng điện, sợ mình sẽ cứ như vậy chết đi, mục nát trong tầng hầm tăm tối này. Mà điều cậu sợ hơn hết cả là nếu chết rồi, cậu không thể gặp lại Lạc Vi Chiêu được nữa. Bùi Tố vẫn không thể quên được cái cảm giác vừa lạnh lẽo vừa cô độc trong trận chiến Tân Hải ngày đó, khi mà cậu nghĩ rằng mình sẽ chết ở nơi này, cùng những con quái vật mà cậu đã trả một cái giá rất đắt để tiêu diệt. Cậu cũng nhớ rõ cảm giác như được một bàn tay ấm áp, vươn đến, đem cậu lôi ra khỏi vùng bóng tối kia khi cậu nghe tiếng Lạc Vi Chiêu vang lên bên tai mình. Chính anh là người giữa ranh giới của sự sống và cái chết, đã hai lần kéo cậu quay lại. Vậy thì lần này, cậu càng mong muốn anh có thể kéo cậu lại hơn, để cậu có thể ở bên anh lâu hơn một chút, để có thể tận hưởng ánh sáng ấm áp do anh mang lại lâu hơn một chút. Bùi Tố, cậu thật sự rất luyến tiếc Lạc Vi Chiêu. "Sư huynh..." – Bùi Tố vươn bàn tay vẫn còn tự do, chưa bị trói vào ghế điện đến gần khuôn mặt Lạc Vi Chiêu, dựa vào tư thế hơi cúi người về phía mình của anh mà chạm vào đôi mắt đã đỏ rực kia. Sau đó lại cúi người đến, dịu dàng đem trán mình chạm vào trán anh, "Xin lỗi anh...một lần này nữa thôi, sau này sẽ nghe lời anh, được không?" Lạc Vi Chiêu cắn răng, đem cục nghẹn ứ trong cổ họng, cưỡng ép nuốt lại vào trong, hai bàn tay anh vừa dịu dàng vừa kiên định phủ lên bàn tay gầy gò vẫn đang đặt trên tay vịn ghế điện của Bùi Tố, cúi thấp người hơn, đem cậu bao bọc trong không gian nhỏ hẹp mà ấm áp trong lòng anh, trầm giọng nói với Bùi Tố. "Bùi Tố, lần này... lần này để anh giúp em được không??" Bùi Tố vừa nghe lời đó, hai mắt liền trừng to, khó tin nhìn Lạc Vi Chiêu, hỏi lại. "Sư huynh, anh biết mình đang nói gì không??" Lạc Vi Chiêu rất dứt khoát gật đầu với cậu, ánh mắt anh dù chỉ một giây, vẫn không ngừng dõi theo ánh nhìn đã nhuốm lên một chút bàng hoàng của Bùi Tố. Cậu bối rối, nói rất nhanh, tựa như muốn lần nữa giải thích cặn lẽ cho anh. "Sư huynh, anh cũng hiểu em sắp làm gì đúng không?? Việc đó ...không, phải nói là cảm giác và ngưỡng thừa nhận của em rất khác với người bình thường. Phải làm sao đó mà nó phải vượt qua cả ngưỡng thừa nhận của em...nó ...nó." Nói đến đây Bùi Tố cũng không biết phải giải thích ra sao. Thứ cậu cần lúc này là một sự đau đớn phải vượt xa sức thừa nhận của cậu. Nó phải đủ để kích thích mạnh trung khu thần kinh, là thứ mà trước đây cậu chưa từng gặp phải. Nếu nói vậy, Lạc Vi Chiêu chắc chắn sẽ không bao giờ để cậu thực hiện, anh ấy sẽ muốn can thiệp, sẽ muốn gánh vác. Nhưng không thể để anh ấy làm vậy, việc đó đối với Lạc Vi Chiêu có thể gây ra một tổn thương vô cùng sâu, sẽ gây ra một nỗi ám ảnh rất khó hồi phục. Lạc Vi Chiêu chỉ cần nhìn vào ánh mắt Bùi Tố đã liền hiểu cậu đang suy nghĩ những gì, cậu không muốn tổn thương anh, muốn một mình gánh vác, lần nào cũng vậy. Anh càng siết chặt hơn bàn tay Bùi Tố trong tay mình, dùng tất cả sự kiên quyết lặp lại với cậu. "Bùi Tố, lần này để anh giúp em đi. Cùng em gánh vác, cùng em vượt qua chuyện này." Tâm trí Bùi Tố khi nghe đến những lời này liền rơi vào hỗn loạn, cậu thật sự không muốn, không muốn. Cậu sai rồi, thật sự sai rồi, cậu không nên vì bản thân mình mà lôi kéo anh đến đây, không nên.... Bùi Tố nhìn ra sự kiên quyết trong mắt Lạc Vi Chiêu, cậu có chút khó khăn vùng vẫy, muốn lùi ra khỏi anh một chút. "Sư huynh, không..." Cậu còn đang muốn né tránh Lạc Vi Chiêu, muốn từ chối anh, thì khuôn mặt liền bị hai bàn tay dày rộng ôm lấy, ép cậu phải đối diện với đôi mắt đỏ rực, gần như vằn lên đầy tơ máu, còn tràn ngập ánh nước như cố sức kiềm nén của anh. Lạc Vi Chiêu ôm lấy mặt Bùi Tố, ngăn lại mọi đường lui cùng sự chống cự của cậu, tựa như đào móc cả lòng mình ra mà bày đến trước mặt Bùi Tố. "Bùi Tố, em nói cho anh biết, đứng một bên nhìn em tự hành hạ bản thân, đau đớn đến sống không bằng chết, với tự tay tổn thương em. Cái nào sẽ khiến anh đau đớn, ám ảnh hơn?" Bùi Tố sững người nhìn Lạc Vi Chiêu, câu hỏi đó cậu không thể trả lời, cũng không dám trả lời. Ngay lúc này đây, cậu cảm thấy có phải mình sai rồi không? Sai khi nhờ anh giúp đỡ cậu, sai khi chỉ vì chút ích kỷ của bản thân, chỉ vì không muốn lần nữa một mình cô đơn lạnh lẽo đối diện với tử vong, cậu lại kéo anh vào con đường không có lối về này. Cậu sai rồi!!! Mẹ cũng vậy, giờ đến cả sư huynh cũng vậy, những người yêu thương cậu cuối cùng có phải đều bị cậu kéo vào con đường tử vong này không?? Chỉ vì yêu thương mà đau đớn, mà bị tổn thương, cuối cùng sẽ chọn cái chết để giải thoát? 'Mẹ yêu con...tại sao mẹ lại yêu con như vậy??' 'Phải chi mẹ không yêu con thì tốt biết bao...tốt biết bao!!' Những lời đó như ác quỷ, từ sâu thẳm trong bóng tối đen đặc vươn ra, chiếm trọng đầu óc Bùi Tố, không ngừng lặp đi lặp lại, tựa như tiếng khóc than, lại tựa như tiếng kêu gào oán hận. Bùi Tố muốn đưa tay lên bịt tai mình lại, nhưng bàn tay cậu lại đang bị Lạc Vi Chiêu giữ chặt, cậu không thể né tránh, cũng không thể rút lui, chỉ có thể cứ như vậy, nhìn thẳng vào đôi con ngươi đen nhánh, chỉ phản chiếu một mình hình bóng cậu. Sau lời nói đó, Lạc Vi Chiêu cảm thấy Bùi Tố như sững người lại, anh cũng không hối thúc, muốn cho cậu thời gian để có thể hiểu được ý anh. Nhưng rất nhanh sau đó, anh lại nhìn thấy trong mắt Bùi Tố nổi lên những xao động rất lớn, cùng một tầng hơi nước chậm rãi dâng lên trong mắt cậu. Đến cuối cùng, Bùi Tố cũng không để anh nhìn thấy giọt nước mắt đó rơi ra, mà im lặng nhắm mắt, cúi đầu né tránh ánh mắt của anh. Lạc Vi Chiêu có thể cảm nhận bàn tay Bùi Tố dưới tay anh nắm chặt lại, giống như cậu đang cố sức chống lại một điều gì đó. Cho đến khi cậu lần nữa ngước lên nhìn anh, trong đôi mắt đã không còn chút dao động nào, chỉ còn lại vẻ lạnh lùng cùng quật cường. Bùi Tố đối diện với Lạc Vi Chiêu, kiên quyết đáp lại anh. "Sư huynh, em sai rồi, đáng lẽ ngay từ đầu em không nên kéo anh vào chuyện này." Một lời đó khiến Lạc Vi Chiêu lập tức sững người, anh như không tin được mà nhìn chằm chằm Bùi Tố. Nhưng cậu vẫn kiên định nói tiếp. "Sư huynh đây vốn là tâm trí em, là việc em bắt buộc phải làm, anh...anh không cần phải làm đến mức đó đâu. Sư huynh, đến đây là được rồi!!" Lạc Vi Chiêu dường như không tin được vào những lời nói đó của Bùi Tố, cậu nhìn thấy ánh mắt anh như sững sờ nhìn cậu, sau đó rất nhanh lại như lướt qua một tình tự nào đó mà cậu còn chưa kịp nắm bắt. Bởi vì ngay lúc đó, Lạc Vi Chiêu đã hơi cúi đầu, giấu đi những biểu cảm trong đáy mắt. Bùi Tố chỉ nhìn thấy hai bàn anh siết chặt trên tay ghế, chặt đến mức những đường gân trên đó đều nổi rõ lên, giống như anh đang cố gắng kiềm chế một điều gì đó. Cậu nhìn đến dáng vẻ đó của anh, hai bàn tay lại lần nữa vô thức siết chặt, cố gắng nghiến chặt răng để ngăn một tiếng nấc thoát ra khỏi cổ họng mình. Bùi Tố thật không thể nghĩ đến, chỉ vài lời như vậy lại có thể khiến cậu hao tốn nhiều sức lực đến thế, cũng không ngờ rằng, nhìn đến dáng vẻ thất vọng của Lạc Vi Chiêu lại khiến lòng cậu đau đến như bị cắt nát đến vậy. Nhưng...như vậy cũng tốt, nếu khiến anh tức giận, tức giận đến mức quay lưng bỏ đi, không phải chứng kiến tiếp những việc tiếp theo, biết đâu tổn thương mà cậu đem đến sẽ giảm đi một chút. Nếu may mắn...nếu may mắn còn sống, cậu lại tới dỗ dành anh vậy. Nhưng ngay lúc đó, cậu lại nghe được một câu hỏi, dường như đang cố gắng thoát qua những kẽ răng nghiến chặt của anh. "Em muốn đẩy anh ra khỏi chuyện này sao??" Bùi Tố nhìn Lạc Vi Chiêu vẫn cúi gục đầu trước mắt mình, không biết tại sao lại thoáng cảm nhận sự giam cầm do không gian có giới hạn giữa lưng ghế điện và Lạc Vi Chiêu. Ngay khi cậu còn chưa biết phái đáp lại như thế nào, Lạc Vi Chiêu đã lần nữa ngẩng phắt đầu lên, đem đôi con ngươi đỏ rực đã giăng đầy tơ máu, đối diện với ánh nhìn có chút sững sờ của Bùi Tố. Trong đôi mắt sâu thẳm chỉ phản chiếu duy nhất bóng hình cậu, Bùi Tố như nhận ra một điều gì đó, nhưng với tâm trí hỗn loạn hiện tại, cậu lại không thể nắm bắt được. Chỉ nghe anh vừa như điên cuồng, vừa như nghẹn ngào mà tiếp tục truy vấn cậu. "Đến bây giờ mà em còn muốn đẩy anh ra khỏi chuyện này sao? Bùi Tố, em có còn là người không vậy??" Ngay khi Bùi Tố còn chưa kịp phản ứng, cậu đã cảm nhận tay còn lại của mình bị vòng dây da khóa lại, Lạc Vi Chiêu lại cúi người, nhanh tay mở vòng khóa trên hai chân Bùi Tố ra, nâng hẳn hai chân cậu lên kẹp chặt vào bên người. Bùi Tố kinh hoàng, mở lớn mắt nhìn thẳng vào Lạc Vi Chiêu. Anh cũng không chút ngần ngại đối mặt với cậu, vẫn là ánh nhìn mang theo cả sự kiên định thường thấy, nhưng hiện tại lại mang theo chút điên cuồng, điên cuồng đến mức gần như tuyệt vọng . Đối diện với ánh mắt chứa đựng vô vàn cảm xúc quá phức tạp đó, với tâm trí hỗn loạn hiện tại cậu không có cách nào thừa nhận, chỉ có thể nhắm mắt, như né tránh, lại như không muốn đối diện với những việc sắp xảy ra, chỉ có thể nhỏ giọng thì thầm. "Sư huynh, xin anh..." Lời vừa dứt, cậu đã nghe một tiếng cười trầm khàn, nhẹ nhàng lướt qua bên tai. "Muộn rồi..." Lạc Vi Chiêu lại không nói lời nào, như một kẻ mất đi lý trí mà áp người đến, đem nụ hôn có chút điên cuồng của mình áp lên môi cậu, đầu lưỡi không chút chần chừ, cạy mở hàm răng đang khép chặt của Bùi Tố, mạnh mẽ xâm phạm, chạm đến từng ngóc ngách trong miệng cậu, lại dây dưa như muốn chiếm đoạt toàn bộ hơi thở của Bùi Tố, để cậu chỉ có thể dựa vào luồng dưỡng khí từ anh mà duy trì nguồn sống. Cho đến khí Bùi Tố sắp không chịu nổi, Lạc Vi Chiêu mới buông tha cho đôi môi của cậu, chuyển lên day cắn vành tai tinh tế có chút lạnh lẽo. Bùi Tố bị anh kích thích, không nhịn được hơi rụt người lại, một tiếng rên khẽ từ trong cổ họng cậu cũng bất giác bật ra. Ngay lúc đó, Bùi Tố lại nghe một thanh âm ấm áp, nhưng chứa đầy sự kiên định quen thuộc nhẹ nhàng vang lên bên tai mình "Bùi Tố, lần này để anh can thiệp vào sinh mạng của em đi??" Lời vừa dứt, Bùi Tố lập tức cảm nhận phần thân dưới của mình chợt lạnh, cùng với một tiếng cách khô khốc vang lên. Ngay sau đó, một vật nóng rực, mang theo nhiệt độ như lửa nhanh chóng đặt ngay lối vào bí mật phía sau của Bùi Tố, cả người cậu bị một lực vừa phải kéo sát về phía Lạc Vi Chiêu, một tay Lạc Vi Chiêu vẫn kẹp chặt chân cậu, hơi nâng lên, một tay anh lại vòng ra sau siết chặt lấy cậu vào lòng. Bùi Tố có thể cảm nhận một bên vai áo mình, nơi Lạc Vi Chiêu đang gục mặt vào chậm rãi thấm ướt, cùng với tiếng nghiến răng đến gần như dùng toàn bộ sức lực của anh. Trong đầu Bùi Tố chỉ kịp thoáng qua một tiếng can ngăn vô vọng. "ĐỪNG!!" Lạc Vi Chiêu đã dứt khoát đẩy người tới, đem cự vật dưới thân, dứt khoát đâm thẳng ào lỗ huyệt nhỏ hẹp, chưa hề được mở rộng của Bùi Tố. Một cơn đau như bị lưỡi dao hung hăng xuyên qua, khiến cậu không nhịn được cong cả người lên, trước mắt như nổ tung thành một mảng trắng xóa. Sự đau đớn đó như một nhát búa bất ngờ đánh úp vào toàn bộ tâm trí của Bùi Tố, trong phút chốc như cướp đi toàn bộ hơi thở của cậu. Bùi Tố bất lực há miệng, nhưng không khí như bị chặn bên ngoài, không thể vào được buồng phổi cậu, khiến cho lồng ngực căng tức đó khó nhịn, đè nén luôn tiếng kêu đau đớn không thể thoát ra. Bàn tay bị khóa chặt của cậu vô thức siết chặt, gồng lên đến mức nổi đầy gân xanh, hành động đó lại khiến cho dây trói ở cổ tay cắt thêm một đường vào da thịt cậu. Lạc Vi Chiêu cũng có thể cảm nhận nỗi đau đó của Bùi Tố, anh cố gắng dịu dàng, nhưng vẫn vững vàng, siết chặt vòng tay quanh cơ thể vì đau mà đang run lên không ngừng của Bùi Tố, mồ hôi lạnh phút chốc thấm ra đầy mặt. Không chỉ có cậu đau, mà hành động đó khiến anh cũng đau đớn không kém. Lạc Vi Chiêu nghiến răng, cảm nhận một dòng máu ấm nóng chảy dọc theo dương vật của mình, cảm nhận sự co giật nhẹ nhàng của lớp da thịt mỏng manh đang ôm quanh nó. Những giọt nước mắt cuối cùng vẫn không nhịn được mà lăn dài trên mặt Lạc Vi Chiêu, anh nhẹ giọng thì thầm, như vỗ về bên tai Bùi Tố. "Bùi Tố, cố gắng chút nữa, chút nữa thôi...em thả lỏng người ra đi, ngoan nào..." Qua một lúc lâu, Bùi Tố vùng vẫy trong cơn đau đớn bất chợt kia cuối cùng cũng lấy lại được chút ý thức, cậu không rõ ràng lắm, nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự thân quen của hơi ấm đang ôm lấy mình, vì vậy cơ thể lại theo bản năng mà thả lỏng, làm theo yêu cầu của Lạc Vi Chiêu. Ngay khi cảm nhận lớp thịt mềm mại đang bao lấy mình chậm rãi thả lỏng ra một chút, anh đã lập tức dựa vào dòng máu ấm nóng kia làm chất bôi trơn, nghiến răng, dứt khoát áp sát người đến, đem cự vật của mình một lần đâm sâu vào bên trong Bùi Tố. Hành động đó vừa ra, anh liền cảm nhận cả cơ thể của Bùi Tố lại lần nữa vì đau mà siết chặt, gắt gao bao lấy cự vật to lớn kia. Lạc Vi Chiêu biết bọn họ không có nhiều thời gian, sức khỏe của Bùi Tố hiện tại không thể chống chọi với hành động này quá lâu. Nhưng anh vẫn cố gắng áp chế cả cõi lòng như bị lửa thiêu đốt của mình, cùng cơn run rẩy không ngừng do bị đau mà đưa tay lên, vuốt nhẹ lên khuôn mặt đã không còn chút máu của Bùi Tố. "Bùi Tố, phối hợp với anh... chỉ một chút thôi...em làm được mà!!" Ý thức của Bùi Tố đã gần như tan rã, dưới sự trùng kích của cơn đau và ám thị trong đầu, nhưng khi những lời của anh lọt vào tai cậu, Bùi Tố lại vẫn như vô thức đặt niềm tin vào anh, cơ thể cũng theo đó mà từng chút, từng chút một thả lỏng, phối hợp dần với những lần di chuyển nhẹ nhàng, tựa như đang thăm dò của Lạc Vi Chiêu. Cho đến khi cả người cậu đều thả lỏng, chỉ dựa vào sự dìu đỡ của cánh tay rắn chắc đang ôm quanh người mình, tựa như một lời tuyên bố giao toàn bộ bản thân mình cho Lạc Vi Chiêu trong âm thầm. Lạc Vi Chiêu nhận ra hành động đó của cậu, trong lòng lóe lên một chút nhẹ nhõm, dưới thân cũng nhanh chóng luật động, cùng với dòng máu làm chất bôi trơn, cuối cùng đã có thể ra vào dễ dàng hơn. Anh đem chân của Bùi Tố đặt lên vai mình, để bàn tay rảnh rỗi bao lấy dương vật vẫn cúi đầu ủ rũ của Bùi Tố, nhẹ nhàng xoa bóp, khiến nó nhanh chóng thức dậy. Cùng với nhịp điệu ra vào bên dưới, bàn tay Lạc Vi Chiêu thành thục vỗ về dương vật tinh xảo kia, khiến nó rất nhanh đã tiết ra một chút dịch trong. Kèm với đó là tiếng rên rỉ nhỏ bé, tựa như tiếng mèo nhỏ thút thít của người trong lòng. Lạc Vi Chiêu thấy vậy, vừa cẩn thận đưa đẩy, vừa cố gắng tìm điểm nhạy cảm bên trong Bùi Tố. Sau vài lần, khi anh vừa chạm vào một điểm gần sâu bên trong, Lạc Vi Chiêu liền cảm thấy cả cơ thể Bùi Tố trong tay mình giật nảy lên, kèm theo đó là một tiếng rên vô thức thoát ra khỏi môi cậu. Lạc Vi Chiêu cuối cùng đã tìm được điểm then chốt, anh cẩn thận, từng lần đưa đẩy đều cố gắng động chạm vào nơi nhạy cảm đó, đồng thời tốc độ trên tay cũng nặng nhẹ tăng lên. Bùi Tố cảm thấy như đầu óc cùng thân thể mình đều bị từng chuyển động của Lạc Vi Chiêu chi phối, vô thức mà phối hợp cùng anh. Đau đớn khi thân thể bị một vật lớn hung hăng xâm nhập vẫn còn nguyên đó, không những vậy càng ngày lại càng tăng lên không ngừng đánh úp vào thần kinh cậu. Nhưng trong sự đau đớn gần như nhấn chìm toàn bộ ý thức của Bùi Tố, một dòng khoái cảm, như chất độc lại âm thầm trỗi dậy. Đột nhiên, cự vật cứng rắn dưới thân lại động chạm vào một điểm nào đó sâu bên trong cơ thể cậu, Bùi Tố cảm thấy một luồng khoái cảm như điện giật, rất nhanh lan ra khắp toàn thân. Lại mạnh mẽ chạy dọc theo rào chắn ý thức trong đầu cậu. Từng lần từng lần động chạm không nặng không nhẹ của Lạc Vi Chiêu đều khiến cho luồng điện đó, truyền từ dưới thân, dọc theo xương sống, đánh thẳng vào tâm trí Bùi Tố. Cậu có thể thấy căn phòng trắng toát trong đầu mình, dọc bức tường là những luồng điện chạy dọc khắp nơi, tựa như đan thành một tấm lưới, bịt kín tất cả những vết rạn nứt bên trên. Ngay cả bóng tối, máu, cùng những tiếng thì thầm điên loạn kia đều bị trói buộc trong dòng điện đó, bị từng lần trùng kích mà tan nát. Bùi Tố cảm nhận từng đợt khoái cảm như sóng triều, đánh úp lại, dâng lên, cho đến khi nhấn chìm toàn bộ căn phòng trắng tinh kia. Lạc Vi Chiêu cảm nhận cơ thể Bùi Tố trong tay mình dần căng lên, anh hiểu rõ, nhân cơ hội tăng nhanh tốc độ bên dưới cùng trên tay. Rất nhanh cả người Bùi Tố bị khoái cảm chi phối, ưỡn cong lên, từ trong dương vật, một dòng chất lỏng trắng đục phun trào trong tay Lạc Vi Chiêu. Ngay khi Bùi Tố lần nữa vô lực ngã vào lòng anh, Lạc Vi Chiêu liền vội vàng rút cự vật vẫn còn căng cứng của mình ra khỏi người cậu, nhẹ nhàng để Bùi Tố dựa vào lưng ghế, lại nhanh chóng chỉnh lại quần áo. Lạc Vi Chiêu lo lắng nhìn thoáng qua khuôn mặt trắng đến mức có chút đáng sợ của Bùi Tố, lại không nhịn được mà đưa mắt nhìn xuống đôi chân thon dài trắng nõn của cậu. Giữa hai chân vẫn còn nguyên một dòng máu đỏ rực, từ dưới hạ thân uốn lượn theo cẳng chân, chạy dọc xuống dưới. Hình ảnh trắng và đỏ đối lập nhau, đâm thẳng vào mắt Lạc Vi Chiêu, khiến cho một nỗi đau đớn giống như con dã thú, gặm nhấm toàn bộ cõi lòng Lạc Vi Chiêu. Anh cố gắng dời mắt đi, tự nhắc nhở bản thân phải giữ vững lý trí, nhưng bàn tay đưa đến mở trói trên tay cậu lại run lên không ngừng. Trong mắt anh lại không nhịn được, âm thầm khắc ghi bóng dáng lúc này của Bùi Tố, cậu như một con búp bê không chút sức sống, dựa người trên ghế tựa lạnh lẽo, khuôn mặt tinh xảo, trắng còn hơn sứ tạc, cùng nhiệt độ thân thể giống như đang mất dần, truyền qua những đầu ngón tay anh. Lạc Vi Chiêu siết chặt nắm tay, cố gắng hít sâu một hơi, sau đó vội vàng với lấy tấm áo khoác gần đó, bọc cả người Bùi Tố lại, rồi mới cẩn thận, ôm cậu lên, sải nhanh bước chân băng qua tầng hầm, lên lại biệt thự. Ngay khi Lạc Vi Chiêu vừa bước lên đến phòng khách, tiếng chuông cửa bên ngoài đã vang lên, anh mừng rỡ, ôm theo Bùi Tố ra mở cửa cho vị bác sĩ gia đình mà anh đã cẩn thận gọi từ trước, dẫn ông ta cùng theo anh đi vào phòng ngủ. Lạc Vi Chiêu nhẹ nhàng đặt Bùi Tố xuống giường, lại lo lắng như kiến bò chảo lửa mà đứng một bên, nhìn ông bác sĩ già kia kiểm tra cho cậu. Khi ông ta kiểm tra đến vết thương bên dưới, liền im lặng, ném cho Lạc Vi Chiêu một ánh mắt sắc lạnh, nhưng hiện tại, anh lại không mấy để tâm đến ánh mắt đó, mọi sự tập trung của Lạc Vi Chiêu chỉ dồn trên người Bùi Tố. Thấy vậy, ông ta rốt cuộc cũng không nói gì, chỉ hơi lắc đầu, sau đó chuyên tâm băng bó cho Bùi Tố. Một lúc sau, cuối cùng mấy vết thương trên người của Bùi Tố cũng được băng bó xong. Trên người cậu không chỉ có vết thương ở bên dưới, mà cả hai cổ tay, lúc nãy có lẽ do dùng lực quá mạnh mà cũng bị dây da cắt trầy không ít, có mấy vết bị cứa sâu đến rớm máu. Lạc Vi Chiêu nhìn đến cổ tay quấn toàn băng trắng của cậu, lòng càng thêm quặn đau. Lại nhìn ông ta thuần thục cắm kim truyền vào bàn tay đã quấn đầy băng của cậu, hàng mày Lạc Vi Chiêu càng nhíu chặt hơn, nếu hiện tại có thể có một điều ước, có lẽ anh chỉ muốn đem toàn bộ đau đớn đó chuyển lên người mình. Bùi Tố, em ấy thật sự không nên phải gánh chịu tất cả những điều này. Càng nghĩ bàn tay Lạc Vi Chiêu càng siết chặt, chặt đến mức khiến cho những móng tay cắm sâu vào bàn tay, cho đến khi ông bác sĩ già kia lên tiếng nhắc nhở, anh mới nhận ra, bàn tay mình từ lúc nào đã bị móng tay rạch ra mấy lỗ máu. Anh thẫn thờ nhìn vào vết máu đỏ rực trong tay, thẫn thờ đáp lại. "Không sao, không đáng là gì." Ông bác sĩ già chăm chú đưa ánh mắt sâu thẳm đánh giá anh. Sau đó mới chậm rãi lên tiếng dặn dò. "Sức khoẻ cậu ấy vẫn còn yếu lắm, tránh những hoạt động mạnh đi. Tình trạng này tốt nhất không nên di chuyển cậu ấy nhiều, nhưng nếu có vấn đề gì thì tốt nhất vẫn là đưa đến bệnh viện." Nói rồi ông ta chỉ thở ra một hơi, sau đó liền quay người rời đi, để lại một mình Lạc Vi Chiêu ở lại với Bùi Tố. Anh đứng lặng bên giường cậu một chút, nhìn đến khuôn mặt không còn chút sắc máu nào của Bùi Tố, trong đầu lại đột nhiên hiện ra những cảnh gần như điên cuồng vừa rồi, bên tai lại như vẫn còn nghe được tiếng thì thầm phản đối yếu ớt của cậu. Lạc Vi Chiêu hiểu, sự phản đối của Bùi Tố không phải là không chấp nhận anh, mà cậu là vì anh, vì sợ rằng hành động đó sẽ tạo nên vết thương mà sau này khi nhớ lại, anh sẽ không thể tự tha thứ cho mình được. Nhưng cũng vì hiểu điều đó, lại càng khiến cả cõi lòng lẫn tâm trí Lạc Vi Chiêu đều kêu gào trong đau đớn, cùng thương xót. Rốt cuộc Bùi Tố phải nghĩ cho anh như thế nào mới có thể đến bước đường đó vẫn ra sức ngăn cản anh?? Càng nghĩ, hốc mắt Lạc Vi Chiêu lần nữa lại trở nên đỏ rực. Anh chậm rãi ngồi xuống bên cạnh giường Bùi Tố, lại xoa nhẹ mấy đầu ngón tay lộ ra ngoài băng trắng, vẫn mang theo nhiệt độ lạnh ngắt của cậu. Anh nhẹ nhàng đem bàn tay vô lực đó áp lên mặt mình, như thông qua đó cảm nhận sự dịu dàng của cậu. Anh khàn giọng lẩm bẩm. "Bùi Tố, anh không thể đứng nhìn..." Lạc Vi Chiêu cúi đầu, nhân lúc này Bùi Tố không thể biết mà âm thầm nhắm chặt mắt lại, mặc cho hai dòng nước mắt chảy dài trên khuôn mặt mình. Anh dùng cả hai tay ôm lấy tay cậu, muốn thông qua hành động này, đem hơi ấm của mình, ít nhiều làm ấm lên bàn tay gầy gò đã quá lạnh giá đó. Nếu được, anh thật sự chỉ muốn ôm cậu nhóc trên giường vào lòng, giữ chặt người trong tay mình để cậu vĩnh viễn không phái chịu chút tổn thương nào nữa. Nhưng trong lòng anh lại quá rõ ràng, anh không thể làm như vậy, không phải chỉ vì hiện tại toàn thân Bùi Tố toàn là vết thương, anh không dám chạm vào, mà là vì Bùi Tố có vùng trời riêng của cậu, có điều cậu muốn làm, cho dù bị thương bao nhiêu lần, Bùi Tố vẫn sẽ vững bước mà đi tới. Còn anh, sẽ bước cùng cậu, không dám nói đến vĩnh viễn, nhưng sẽ là khoảng thời gian lâu nhất mà anh có thể. Ngay khi Lạc Vi Chiêu đang lặng lẽ hạ quyết tâm, thì anh đột nhiên cảm thấy bàn tay trong tay mình nhẹ cử động. Lạc Vi Chiêu mừng rỡ quay người lại, liền thấy hàng mi đang nhắm chặt của Bùi Tố rung động không ngừng, cuối cùng cũng chậm rãi mở ra. Ánh nhìn của cậu lúc đấu vẫn còn có chút mơ hồ, phải mất chút thời gian mới tập trung lại được. Ngay khi mọi thứ vừa rõ ràng, thứ đập vào mắt là khuôn mặt lo lắng đến mức gần như bạc trắng cả đầu của Lạc Vi Chiêu. Mặc dù vẫn còn chưa tỉnh táo lắm, nhưng bộ dáng đó của anh là lần đầu tiên Bùi Tố nhìn thấy, không biết tại sao cậu lại cảm thấy hơi buồn cười, vì vậy bất giác nhếch nhẹ khóe môi, giọng nói phát ra lại chỉ yếu ớt như một hơi thở nhẹ. "Sư huynh... anh...già đi rồi!!" Lạc Vi Chiêu hơi sững người, nhìn đến ánh mắt vẫn còn vương đầy nét mệt mỏi, nhưng đã sáng trong thanh tỉnh của Bùi Tố, gánh nặng trong lòng từ mấy ngày qua cũng nhanh chóng biến mất, bất giác cũng mỉm cười với cậu. "Bùi Tố, chào mừng em trở về."

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories