Chương 11
07:59, 14 September 2025Căn phòng bệnh chỉ được chiếu sáng mờ ảo bởi ánh đèn vàng vọt nơi đầu giường. Bùi Tố dựa người vào nửa giường đã được nâng cao, đôi mắt nhắm lại, nhưng hàng mi dài vẫn đang không ngừng rung động, phủ một vệt bóng mờ lên làn da trắng xanh bên dưới. Nó giống như một lời tố cáo rõ ràng, rằng tâm trạng cậu hiện tại đang quá hỗn loạn. Lạc Vi Chiêu nãy giờ vẫn một mực ngồi bên cạnh Bùi Tố, anh nhìn đến khuôn mặt xanh xao của cậu, nhìn ra cậu đang cật lực cố gắng ổn định lại những xao động trong đầu óc mình. Nhưng anh lại chẳng thể giúp cậu, chỉ có thể vươn tay đến, dùng bàn tay to lớn của mình, phủ lên bàn tay nhỏ gầy, đang siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh của Bùi Tố, nhẹ nhàng xoa bóp như an ủi, lại như muốn thông qua cử chị dịu dàng đó, xoa dịu những nổi đau mà cậu đang phải chịu đựng. Lúc này, sau khi nói xong với anh câu nói bọn họ đã nhầm hướng kia, Bùi Tố lại đột nhiên cau chặt mày, đưa tay ôm lấy đầu mình. Sự xâm nhập của ám thị trong ý thức cậu không vì cái chết của gã bác sĩ kia mà biến mất, mà dường như còn mạnh mẽ hơn, nó giống như một con quái vật thoát cương, hung hăng tấn công con mồi mà nó đã nhắm đến. Bùi Tố một bên cố gắng chống lại nó, một bên càng trở nên nôn nóng, cậu không muốn để Lạc Vi Chiêu biết, bản thân cậu gần như không chống đỡ nổi với sự tấn công đó nữa rồi. Đối với một người có tâm trí mạnh như Bùi Tố, cậu biết hậu quả của việc hàng phòng ngự tâm lý của mình bị đánh sập, nó không phải chỉ đơn giản là thả ra một con quái vật khát máu, mà đó là một con quái vật không có nhân tính. Cậu không muốn bản thân trở thành như vậy, cũng không muốn một ngày phải đối diện với Lạc Vi Chiêu bằng bộ dáng đó. Thật ra ngay từ khi biết tình trạng của bản thân, cậu đã có cách để phá giải điều này, nhưng phương thức đó lại ẩn chứa nguy cơ quá lớn, một nguy cơ mà chính bản thân cậu cũng không thể khống chế được. Vì vậy, nếu không đến đường cùng, Bùi Tố thật sự không muốn động đến phương án đó,, nhưng... Cái chết của tên bác sĩ kia, cuối cùng đã đẩy cậu vào cái đường cùng mà cậu không muốn đối mặt nhất đó. Sau một hồi cố gắng lấy lại tỉnh táo, Bùi Tố cuối cùng cũng mở mắt ra, lúc này cậu mới để ý bàn tay Lạc Vi Chiêu đang nắm chặt lấy tay mình. Đối với hành động đó của anh, cậu chỉ nhẹ mỉm cười, thả lỏng bàn tay đang nắm chặt của mình ra, thoải mái tận hưởng cảm giác ấm áp cũng vững vàng do bàn tay dày rộng của anh mang lại. Sau đó mới chậm rãi lên tiếng. "Sư huynh sau khi gặp Phạm Tư Uyên em vốn đã nghĩ đến chuyện này rồi, nhưng lại chưa kịp nói với anh." Lạc Vi Chiêu nghe Bùi Tố nhắc tới chuyện đó, thái độ cũng càng trở nên nghiêm túc. "Ý em là tên bác sĩ kia không phải là thủ phạm??" Bùi Tố lại lắc đầu, với những tiến triển trong quá trình xâm nhập mà cậu cảm nhận, ám thị trong đầu cậu chắc chắn là do hắn tạo ra, vì vậy cậu khẳng định. "Không phải, ám thị được cài trong đầu em là do hắn tạo ra. Nhưng thủ phạm đứng đằng sau không phải là hắn. Hắn...nói cho cùng chỉ là một con tốt thí trong ván cờ này thôi." Lạc Vi Chiêu nghe lời đó càng ngạc nhiên, vội vàng hỏi lại, " Vậy hung thủ là ai??" Bùi Tố hơi liếc nhìn anh, nhưng khi mở miệng lại không trực tiếp trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược lại Lạc Vi Chiêu. "Sư huynh, anh biết thuyết 'gen vô cảm' của Phạm Tư Uyên chứ??" Lạc Vi Chiêu gật đầu, Bùi Tố lại tiếp. "Trong việc chứng minh một học thuyết, ngoài việc đưa ra những nghiên cứu tương tự làm dẫn chứng. Còn có hai cách chứng minh là biện chứng và phản chứng." Sau đó cậu chỉ vào bản thân mình, thanh âm lạnh nhạt như kẻ ngoài cuộc nói tiếp, "Em là biện chứng, là một dẫn chứng hoàn toàn phù hợp và hoàn hảo cho lý thuyết đó, 'những kẻ có gen vô cảm thường có nguy cơ trở thành tội phạm sát nhân rất cao!" Lạc Vi Chiêu vừa nghe lời đó lập tức cau mày, theo bản năng muốn phản bác, nhưng lại bị một cái nắm tay nhẹ nhàng của Bùi Tố cùng với giọng điệu mang theo sự mệt mỏi rõ ràng của cậu ngăn lại. "Sư huynh, nghe em nói đã, thời gian tỉnh táo của em không được nhiều đâu." – Dứt lời cậu liền đưa tay day nhẹ ấn đường, cố gắng kìm chế cơn đau đầu đang nhăm nhe bùng lên lại, ngoài mặt nói nhanh. "Mà kẻ kia hắn chính là phản chứng. Lão ta muốn loại bỏ lập luận môi trường nuôi dưỡng tạo nên nhân cách con người. Hắn sẽ được nuôi dưỡng trong một môi trường có điều kiện giống như em, tài nguyên như nhau, cách huấn luyện như nhau...nhưng hắn lại là một người bình thường, một kẻ có nhân tính." Lạc Vi Chiêu thấy Bùi Tố càng ngày càng khó chịu, anh vội vàng tiếp lời cậu. "Ý em là, kẻ kia, kẻ đứng sau màn phải là một người có cùng điều kiện như em, vì vậy hắn không thể là một người bác sĩ như Tần Trọng Tâm được." Bùi Tố thấy anh đã hiểu, trong lòng cũng nhẹ đi một chút, thỏa mãn gật đầu. "Đúng vậy hắn phải là con trai của một tập đoàn lớn, có thể hiện tại còn là người nắm quyền tập đoàn. Sinh ra trong điều kiện tốt, được nuôi nấng để trở thành người thừa kế. Quyền lực, tiền tài, danh vọng hắn không hề thiếu bất cứ thứ gì. Kể cả...quá khứ có lẽ cũng tương tự như em." Lạc Vi Chiêu nghe đến cau mày, trước đây anh đã biết lão già Phạm Tư Uyên đó là một tên điên, nhưng anh thật sự không nghĩ đến lão ta có thể điên đến như vậy. Nuôi ra một bản sao của Bùi Tố, chỉ để chứng minh cho lập luận gen điên khùng của lão. Trong lúc anh còn bị thông tin đó làm cho bối rối, thì giọng Bùi Tố đã lần nữa vang lên. "Sư huynh, Tân Châu có bốn đại gia tộc, Bùi, Chu, Trương và Trần. Trương và Chu đã gần như sụp đổ, Bùi gia do em đứng đầu, chỉ còn lại Trần gia. Vừa hay người đứng đầu Trần gia hiện tại là Trần Hải Sơn, hắn ta gần bằng tuổi với em." Nói đến đây Bùi Tố lại im lặng, Lạc Vi Chiêu từ nãy giờ vẫn bị suy đoán của cậu kéo đi liền bị sự im lặng này làm cho sực tỉnh. Anh vội vàng quay sang nhìn Bùi Tố, chỉ thấy cậu đang gục cả mặt vào bàn tay vẫn còn quấn băng trắng, mặc dù đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn có thể nghe ra vài tiếng rên nhẹ thoát ra từ cổ họng cậu. Lạc Vi Chiêu hoảng hốt vươn người đến, ôm vai Bùi Tố để cậu dựa người vào giường, lúc này mới thấy trên mặt Bùi Tố đã thấm đầy một lớp mồ hôi lạnh. Đôi môi mím chặt đến trắng bệch, hàng mi nhắm chặt rung động không ngừng. Lạc Vi Chiêu nhìn bộ dạng đó, liền biết Bùi Tố lại bị cơn đau đầu kia hành hạ, anh không biết làm sao, chỉ vô thức siết chặt hơn bàn tay cậu, cố gắng thông qua nó cho Bùi Tố thêm chút chống đỡ. Dương như cũng nhận ra tâm ý của anh, Bùi Tố lại mơ hồ đáp lại. "Sư huynh, không sao đâu, một chút sẽ ổn thôi." Vừa nghe đến lời đó, Lạc Vi Chiêu liền không nhịn được mà nghiến chặt răng, ở nơi Bùi Tố không thấy nhanh chóng ngửa mặt lên trời, ngăn cho nước mắt trong lòng đang chực chờ trào lên. Anh phải tỉnh táo, cực kỳ tỉnh táo để dựa vào những manh mối mà Bùi Tố cố gắng cung cấp cho anh bắt được kẻ kia, càng nhanh càng tốt. Vì vậy, Lạc Vi Chiêu anh không được rơi nước mắt, không được để lộ sự yếu đuối trước mặt em ấy, không được để em ấy phải có chút mảy may nào lo lắng cho anh. Do đó, khi lần nữa mở mắt ra Bùi Tố vẫn thấy Lạc Vi Chiêu đang ngồi sát cạnh mình, mặc dù ánh mắt anh chứa đựng sự lo lắng quan sát từng biểu hiện của cậu, nhưng bàn tay đang nắm chặt tay cậu lại vô cùng vững vàng. Bùi Tố nhìn anh, nhẹ nhàng mỉm cười, "Sư huynh, không sao đâu..." Lạc Vi Chiêu nhìn cậu, gục đầu, sau đó lại nhanh chóng quay lại vấn đề vừa rồi, tựa như hoàn toàn tin tưởng vào lời khẳng định vừa rồi của Bùi Tố. "Lúc nãy em nói đến Trần Hải Sơn??" Bùi Tố gục đầu, cậu vừa cẩn thận nhớ lại những điều mình biết về người này, vừa nói lại với Lạc Vi Chiêu. "Thật ra em không thường qua lại với hắn ta cho lắm. Trái với danh tiếng ăn chơi trác táng của em, thì danh tiếng của Trần Hải Sơn khá giống Chu Hoài Cẩn. Là một thanh niên nghiêm túc, có tài năng, có triển vọng, tập đoàn Trần thị dưới sự dẫn dắt của hắn không có bước nhảy quá lớn, nhưng hoàn toàn vững bước tiến đến, không có dấu hiệu thụt lùi." Lạc Vi Chiêu hơi thắc mắc, "Nhưng nếu chỉ vậy, thì cũng đâu có gì có thể chứng minh là hắn không có tâm lý biến thái hay xu hướng bạo lực đâu??" "Đúng vậy, nếu chỉ về mặt thương trường, hoàn toàn không thể nói hắn là kẻ lương thiện hay lạnh lùng. Nhưng danh tiếng về từ thiện, cứu trợ, hoặc các quỹ hòa bình lại khiến người ta có một nhìn nhận khác." – Bùi Tố có vẻ hơi khinh thường nhếch môi, "Hắn được biết đến trong giới thượng lưu là kẻ rất có tâm từ thiện. Tập đoàn Trần gia dưới sự dẫn dắt của hắn, mỗi năm dành ra 10 phần trăm lợi nhuận để làm từ thiện, ủng hộ cho các quỹ hòa bình, mở trường vùng cao, hoặc các quỹ bảo trợ đủ loại." "Chưa kể hắn còn đem một phần gia sản thừa kế, tổ chức các cuộc đấu giá để gây quỹ, cũng là cho mục đích từ thiện." Lạc Vi Chiêu nghe vậy càng cau mày, theo kinh nghiệm nhiều năm nhìn đủ loại tội ác của anh, những thứ càng hào nhoáng, càng lộ liễu, lại càng ẩn chứa bên trong một thứ gì đó dơ bẩn. Nhưng Lạc Vi Chiêu cũng không nói rõ được cảm giác hiện tại của mình là như thế nào, chỉ có điều anh mơ hồ cảm thấy, tất cả những hành động mà Bùi Tố vừa nói của kẻ tên Trần Hải Sơn kia giống như đang cố gắng chứng minh bản thân là một kẻ giàu lòng thương, là người mang đầy sự trắc ẩn. Ngay lúc đó, anh lại nghe Bùi Tố nhàn nhạt nói tiếp. "Em không quá nắm rõ về nội bộ của Trần gia, nhưng theo điều tra, gia chủ đời trước của Trần gia, Trần Hải Lâm cũng bị một tai nạn xe cộ mà trở thành người thực vật suốt năm năm trời. Hình như ông ta vừa mới chết cách đây không lâu. Phu nhân của ông ta, cũng là mẹ của Trần Hải Sơn từ khi sinh hắn ta thì tâm trí không bình thường, bị đưa vào viện điều dưỡng vài lần, sau đó thì trượt chân ngã xuống hồ trong lúc còn ở trong viện mà tử vong." "Lúc đầu, khi Trần Hải Lâm gặp nạn, tập đoàn Trần gia do em trai của ông ta, Trần Hải Hà tiếp quản, vì khi đó Trần Hải Sơn mới mười lăm tuổi, chưa đủ tuổi về pháp lý để tiếp nhận tập đoàn. Lúc đó ai cũng nghĩ rằng, Trần gia chắc chắn sẽ do một tay Trần Hải Hà nắm giữ, nhưng không biết tại sao, ngay trong sinh nhật lần thứ mười tám của Trần Hải Sơn, ông ta liền tuyên bố giao lại mọi quyền điều hành cho hắn, đồng thời còn chuyển nhượng 30 phần trăm cổ phiếu của mình qua cho hắn, điều đó càng khiến cho địa vị của hắn ở Trần gia không thể lay chuyển nữa." Lạc Vi Chiêu nghe Bùi Tố một hơi nói ra gần như tất cả gốc gác của tên Trần Hải Sơn kia mà không khỏi há mồm, cảm thấy hơi cạn lời mà hỏi lại cậu. "Từng đó thông tin mà em còn nói em không nắm rõ về nội bộ Trần gia??" Bùi Tố lại cười nhẹ, "Sư huynh, sau khi Chu gia cũng Trương gia sụp đổ, Trần gia là đối thủ duy nhất của em. 1/3 số lợi tức từ Trương thị do bọn họ thu mua. Em không phải tìm hiểu về hắn, mà là tìm hiểu về đối thủ của mình. Do đó, về bản thân Trương Hải Sơn em không nắm rõ, nhưng em có thể khẳng định hắn không phải là kẻ đơn giản." Lạc Vi Chiêu không tiếp lời cậu, anh chỉ hơi cau mày, trong đầu bắt đầu nghiên cứu những bước tiếp theo để điều tra kẻ mang tên Trần Hải Sơn kia. Một kẻ vừa có quyền lực, vừa có tiền tài, hơn nữa trong vụ án lần này vẫn chưa một lần lộ mặt, muốn ép hắn lộ ra cái đuôi không phải là một chuyện đơn giản. Trong khi anh đang còn miên man suy nghĩ, lại thấy bàn tay Bùi Tố trong tay mình nhẹ cử động, Lạc Vi Chiêu nhanh chóng hoàn hồn, nhìn về phía cậu. Chỉ thấy Bùi Tố đang đưa bàn tay còn quấn đầy băng vải của mình lên xoa nhẹ khóe mắt, biểu cảm dường như rất mệt mỏi. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng đứng dậy, xoay cho đầu giường hạ xuống, lại xoa nhẹ mái tóc Bùi Tố rồi nói với cậu. "Được rồi, em cung cấp từng đó thông tin là đủ rồi, còn lại để cảnh sát lo đi. Giờ em ngủ chút đi, đừng cậy mạnh." Bùi Tố dường như cũng đã đến giới hạn chịu đựng, không để Lạc Vi Chiêu nói đến lần thứ hai, đôi mắt cậu đã nhanh chóng khép lại, nhưng miệng vẫn mơ hồ lẩm bẩm. "Hắn chắc chắn có quan hệ với Phạm Tư Uyên, mà quan hệ còn khá thân thiết...anh nên bắt đầu điều tra từ những học trò thân cận của lão." Lạc Vi Chiêu có chút bất đắc dĩ, dứt khoát đưa tay che luôn mắt Bùi Tố, cứng rắn ra lệnh cho cậu, "Được rồi, anh biết rồi, em ngủ đi đã." Chỉ một lúc sau, Lạc Vi Chiêu liền cảm nhận đôi mắt dưới tay mình đã không còn rung động, mà hơi thở của Bùi Tố cũng đã trở nên đều đặn hơn. Chắc rằng cậu đã ngủ, anh mới nhẹ nhàng mở cửa phòng bệnh, lẳng lặng ra ngoài, rút điện thoại gọi cho Đào Trạch, cũng anh ấy thương lượng về những điều Bùi Tố vừa nói, cũng như phương án hành động tiếp theo của đội. Nhưng Lạc Vi Chiêu hoàn toàn không biết, khi cánh cửa phòng bệnh vừa mới khép lại, Bùi Tố vốn dĩ đã ngủ say lại chậm rãi mở mắt ra. Lúc đầu, Lạc Vi Chiêu vốn đứng gần cửa phòng bệnh để trông chừng, nhưng sau đó anh lại thấy một người phụ nữ, ôm một đứa bé từ trong một phòng bệnh gần đó đi ra. Cô ta nhìn thấy anh, ánh mắt thoáng vẻ khó xử, vì đứa bé trong lòng lúc đầu chỉ đang khóc nhỏ lại bắt đầu khóc to hơn, giống như vừa bị giật mình. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng nhìn ra, có lẽ giọng nói của anh đã khiến cho đứa bé khó chịu, vì vậy liền gật đầu một cái ra hiệu với cô, lại cẩn thận liếc mắt nhìn vào cánh cửa phòng bệnh đóng chặt, sau khi chắc chắn không có ai quanh đây, mới đi đến gần cuối hành lang, cách xa đứa bé và cô gái kia mà tiếp tục trao đổi với Đào Trạch. Bên trong phòng, tiếng khóc của đứa bé bên ngoài lại như một tín hiệu đối với Bùi Tố, cậu nhanh chóng ngồi dậy, loạng choạng với lấy chiếc áo khoác của Lạc Vi Chiêu đang vắt trên ghế. Bùi Tố cố gắng không gây ra tiếng động nào, chậm rãi tiến đến gần cửa ra vào, sau đó dưới sự giúp đỡ của người phụ nữ kia, trong khoảng khắc khi Lạc Vi Chiêu quay người đi về cuối hành lang, cậu liền mở cửa, bước ra ngoài, đi thẳng sang phòng đối diện. Khi cánh cửa phòng bệnh đối diện thành công khép lại, cả người Bùi Tố đã ướt đẫm mồ hôi, cả người cậu gần như vô lực trượt dài trên cánh cửa mà ngồi bệt xuống đất. Ngay lúc đó, người bệnh nhân trong phòng lập tức bật dậy, chạy đến bên cậu, mặc dù hốt hoảng nhưng vẫn không quên đè thấp giọng gọi cậu. "Sếp Bùi, sếp Bùi....cậu làm sao vậy??" Người nằm trong phòng đó không ai khác ngoài Đỗ Giai. Bùi Tố vừa thấy bàn tay anh ta đưa đến trước mặt mình, đã dùng hết sức vươn tay níu lại. Cắn răng ra lệnh. "Biệt thư...đưa tôi về biệt thự!!!" Đỗ Giai không khỏi sững người, nhưng anh biết nếu không phải có chuyện nghiêm trọng, Bùi Tố chắc chắn sẽ không bắt anh phải qua mặt Lạc Vi Chiêu mà đột nhập vào đây chờ sẵn. Hiện tại còn ra lệnh cho anh đưa cậu về căn biệt thự kia với tình trạng cơ thể như hiện tại. Đỗ Giai cũng là người từng trải, ngoài ra qua bao nhiêu năm làm việc với Bùi Tố, anh cũng hiểu rất rõ tính cách của cậu, những điều cậu đã quyết, chắc chắn không ai có thể thay đổi được. Vì vậy, thay vì mất thời gian khuyên bảo, chi bằng cứ nhanh chóng làm theo ý cậu còn hơn. Do đó, Đỗ Giai không nói hai lời, vươn tay đến đỡ Bùi Tố dậy, nửa ôm nửa dìu cậu theo hành lang phía sau của phòng bệnh mà đi ra ngoài. Khu phòng bệnh họ đang ở có hai dãy riêng biệt, một dãy chỉ có đường hành lang đơn giản để đón gió, thông thoáng không khí. Còn một dãy thông thẳng đến lối thoát hiểm từng tầng, vì vậy Đỗ Giai dìu Bùi Tố theo đường đó, ra khỏi bệnh viện xuống bãi đỗ xe. Khi cả hai người đã an ổn trên xe, Bùi Tố mới thả lỏng người, nhắm mắt nghỉ ngơi, trong khi Đỗ Giai lại cẩn thận nhớ lại những chuyện chỉ cách đây chỉ khoảng hơn tiếng đồng hồ. Lúc đó anh đang nghỉ ngơi trong một khách sạn gần đây, liền nhận được tin nhắn của Bùi Tố, yêu cầu trong đó rất rõ ràng, tìm cách đột nhập vào bệnh viện, ở gần phòng bệnh của cậu, chuẩn bị sẵn đường ra có thể qua mắt được Lạc Vi Chiêu và không được để anh biết. Đỗ Giai nhìn những yêu cầu đó không khỏi cau mày. Từ lần trước chở Bùi Tố đến hiện trường vụ án kia, anh đã thấy tình trạng cậu có chút không bình thường, nhưng do vấn đề về công việc, cũng như những điều anh đã hứa với Bùi Tố, Đỗ Giai không tiện can thiệp quá sâu vào hành động của cậu. Lần này, lại nhận được yêu cầu kỳ lạ như vậy, còn giấu cả đội trưởng Lạc, càng khiến anh lo lắng. Nhưng lo lắng thì lo lắng, anh vẫn sẽ làm theo mệnh lệnh hoặc yêu cầu mà Bùi Tố đưa ra, đối với Đỗ Giai, chỉ cần là lời cậu, anh sẵn sàng thực hiện. Một phần vì những món nợ ân tình mà anh vẫn còn nợ cậu, một phần vì đó chính là giao kèo sắt thép mà Bùi Tố đã bắt anh phải tuân theo khi đồng ý giúp anh báo thù trước đây. Đỗ Giai siết chặt vô lăng, nhấn mạnh chân ga, khiến cho tốc độ chiếc xe lao nhanh phóng đi trong màn đêm. Một phần sự chú ý của anh tập trung vào con đường trước mắt, một phần khác lại chú ý đến sắc mặt càng ngày càng xấu của Bùi Tố, cùng với những giọt mồ hôi lạnh không ngừng rin ra trên thái dương cậu. Cuối cùng Đỗ Giai lại cắn môi, dường như đưa ra một quyết định nào đó qua một hồi suy nghĩ cùng đấu tranh rất lâu. Sau khi xác nhận Bùi Tố không hề chú ý đến bên này, anh liền chậm rãi với tay, bật điện thoại, gửi định vị đến số của Lạc Vi Chiêu. Rất nhanh chiếc xe của hai người đã đến cửa biệt thự, ngay khi xe dừng lại, Bùi Tố cũng lập tức mở mắt ra. Trong đôi mắt cậu là một màn đêm đen thẫm, phản chiếu bóng dáng của ngôi biệt thự tăm tối như một con quái vật đang ngủ say. Bùi Tố không vội xuống xe, cậu vô thức siết chặt hơn chiếc áo khoác của Lạc Vi Chiêu mà mình đang mặc trên người, cảm nhận một chút hơi ấm còn lưu lại như để lấy thêm dũng khí, sau đó mới mở cửa, bước xuống. Đỗ Giai đã xuống từ trước, đứng bên cạnh cửa chờ đợi, vì vậy ngay khi thấy Bùi Tố loạng choạng bước xuống xe, anh đã vội vàng đưa tay ra đỡ cậu, lo lắng hỏi thăm. "Sếp Bùi, cậu ổn chứ?? Cậu..." Bùi Tố liền đưa tay ngăn cản anh, giọng nói có phần yếu ớt, nhưng vẫn mang theo sự lạnh lẽo cùng quyết đoán ra lệnh. "Anh ở ngoài này đi, lát nữa nếu đội trưởng Lạc có đến, anh...giúp tôi cản anh ấy lại một chút!!"
Đỗ Giai vốn muốn đi theo Bùi Tố nhưng rốt cuộc bị cậu dứt khoát ngăn lại, vì vậy anh chỉ có thể bất lực, nhìn theo bóng dáng cậu dần khuất sau cánh cửa nặng nề của căn biệt thự tăm tối kia. Chỉ một lúc sau đó, anh đã thấy ánh đèn bên trong sáng lên, nhưng ánh sáng đó lại khiến cho Đỗ Giai bất giác rùng mình, nó không đem lại sự ấm áp thường thấy, mà lại mang đến cảm giác đầy áp bức, tựa như một con quái vật đã trở mình thức dậy, mở ra đôi mắt vàng rực đầy đe doạ của mình.
Mà Đỗ Giai cũng không phải đợi lâu, sau khi Bùi Tố bước vào căn biệt thự kia được chừng mười phút, anh đã nghe tiếng còi xe cảnh sát hối hả từ xa lại gần. Ngay sau đó, một chiếc Audi gần như lấy tốc độ tối đa ma phóng vào sân biệt thự. Lạc Vi Chiêu cũng không chút chần chừ, mở tung cửa xe, nhảy đến trước mặt Đỗ Giai, dường như đang cố gắng kìm nén cơn giận mà gằn giọng.
"Em ấy đâu rồi!?!!"
Lần này Đỗ Giai hoàn toàn không làm theo lời Bùi Tố, anh thẳng thừng chỉ tay vào bên trong ngôi biệt thự.
"Cậu ấy vào bên trong rồi, không cho tôi theo."
Vừa nghe đến lời đó, sắc mặt Lạc Vi Chiêu liền trở nên hoảng hốt, anh lập tức xoay người sải bước chạy thẳng đến cửa vào. Lần này Đỗ Giai cũng chạy theo sau anh. Nhưng ngay khi cánh tay Lạc Vi Chiêu vừa chạm đến cánh cửa biệt thự, ánh đèn bên trong đột nhiên nhoáng lên một cái rồi toàn bộ tắt phụt, điều đó khiến cho Lạc Vi Chiêu càng thêm hoảng loạn. Ngay khi biết Bùi Tố ở bên trong biệt thự anh đã có thể đoán ra điều cậu muốn làm. Đầu óc anh lúc này đã bị sự hoảng sợ bao trùm, anh vội vàng giật tung cánh cửa, móc điện thoại trong túi bật đèn pin. Lại dựa vào ánh sáng đó, mà băng qua phòng khách rộng lớn, phóng thẳng xuống tầng hầm. Rất may, cánh cửa dẫn vào bên trong chỉ đang khép hờ chứ không hề khoá, nếu không với tình trạng không có điện hiện tại, e rằng Lạc Vi Chiêu phải mất một phen vật lộn với cái ổ khoá điện tử đã bị vô hiệu hoá. Lạc Vi Chiêu đưa tay, kéo mạnh cánh cửa ra mà chạy vào, nhưng ngay khi vừa bước vào bên trong, trái tim vốn dĩ đang đập điên cuồng trong lồng ngực, tựa như bị ai đó nhúng vào hầm băng, lập tức đông cứng lại. Anh hoảng sợ hét lên.
"Bùi Tố!!"
Chỉ thấy trên chiếc ghế điện ngay giữa phòng, Bùi Tố lại lần nữa trói chặt mình trên đó, đầu gục sang một bên dường như đã ngất đi. Chiếc điều khiển rơi gần chân cậu, trong không khí còn thoang thoảng một mùi da thịt cháy khét.
Đỗ Giai chạy theo phía sau Lạc Vi Chiêu, nhìn thấy cảnh tượng do ánh đèn pin chiếu tới đó cũng bị dọa cho kinh hoàng. Anh nhanh chóng cùng Lạc Vi Chiêu xông qua, trong khi Lạc Vi Chiêu đang hoảng hốt xem xét tình trạng của Bùi Tố, anh lại vội vã giúp mở khoá trên tay cậu ra. Nhưng ngay lúc đó, Đỗ Giai lại nhận ra hành động của Lạc Vi Chiêu đột nhiên khựng lại, khi anh khó hiểu nhìn lên, lại thấy Lạc Vi Chiêu đang run rẩy đưa hai ngón tay đến trước mũi Bùi Tố, sau đó như thất hồn lạc phách mà lẩm bẩm.
"Không... em ấy không còn thở nữa!!"
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



