Fanfics

Mãi mãi

06:32, 11 August 2016

Trong một góc tối giữa màn mưa đen kịt, Chu Băng Nguyên âm thầm đứng lặng, như một cái bóng mờ nhạt, âm u hòa lẫn vào khung cảnh xung quanh. Không phải là anh không cảm nhận được tình cảm của Ngụy Châu, thực chất trong lòng anh hiểu rõ nhưng lại luôn trốn tránh, chỉ biết tìm mọi cách khiêu khích để ép buộc Ngụy Châu tự thừa nhận những suy đoán trong lòng mình. Khoảnh khắc Hứa Ngụy Châu bỏ đi không một lời nào, chỉ có những giọt nước mắt yếu đuối muốn giấu kín anh mới hiểu mình đã phạm sai lầm. Bây giờ, nhìn Ngụy Châu có thể dũng cảm thừa nhận trái tim mình, đón nhận những tình cảm mà anh không thể cho Ngụy Châu, những luyến tiếc suốt sáu năm trời của Băng Nguyên bỗng được cơn mưa lạnh gột rửa. Châu Châu của tôi, cậu xứng đáng với điều tuyệt vời ấy! Băng Nguyên mỉm cười rồi rời đi khi nhìn thấy hai thân ảnh quấn quýt như hòa làm một.

Một hồi thật lâu trên vỉa hè vắng vẻ, hai người phải dừng lại lấy hơi để thở giữa những nụ hôn kịch liệt đầy nước lạnh kéo dài như vô tận.

Lồng ngực Hứa Ngụy Châu giãn rộng đến phát đau khi không khí tràn vào phổi, bờ môi hơi tím đi vì thiếu dưỡng khí và lạnh, run rẩy nói. "Vào nhà đi, trước khi lại làm khổ đồng nghiệp của tôi phải cấp cứu cho hai kẻ điên!".

Cảnh Du kéo anh dậy, lại phủ kín môi anh bằng một nụ hôn thật sâu bày tỏ sự đồng ý. Hai người vừa đi vừa cướp hơi thở của nhau, ngón tay lóng ngóng bật nút thang máy. Rầm! Bàn tay to của Cảnh Du đang ôm trọn sau gáy của Ngụy Châu va chạm với thành thang máy bằng kim loại khi cửa thang máy từ từ đóng lại, bỏ lại ánh mắt mờ đục sững sờ của một bà cụ đang chống gậy đi đến. Có lẽ phải chờ chuyến sau, cái thang máy này quả thật là quá sức chịu đựng với quả tim gần tám mươi tuổi vừa trải qua một đợt phẫu thuật của bà.

Thang máy muốn nổ tung với tiếng thở gấp dày đặc và hỗn loạn. Bằng một cái đạp chân mạnh mẽ, cửa phòng của Ngụy Châu mở tung ra rồi lập tức đóng sập lại. Bàn tay lạnh ngắt vì mưa của Ngụy Châu vội vã cởi từng chiếc khuy áo đang dán chặt vào lồng ngực của Cảnh Du trong khi môi hai người vẫn không rời nhau. Cậu cởi chiếc áo đang dính chặt bờ vai vạm vỡ ra. Nụ hôn của cả hai dừng lại, Cảnh Du với tay nắm lấy chiếc áo phông trắng bị ướt nước đến trong suốt đang phô bày cơ thể hoàn mỹ của Ngụy Châu, từ từ lật qua eo, qua ngực, qua cần cổ cao và khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngụy Châu rồi phũ phàng ném xuống đất. Giờ anh đang đứng trước mặt cậu, chỉ mặc một chiếc quần pijama xám sọc xanh, ôm trọn đôi chân dài thẳng tắp, hờ hững mắc qua đường cong mị hoặc nơi thắt lưng và bộ vị phía trước. Vòng eo nhỏ với những múi cơ săn chắc, xương đòn mong manh ẩn hiện theo từng nhịp thở, yết hầu khao khát nhẹ nhàng lên xuống, mái tóc đen dài rối tinh đang nhỏ từng giọt nước lấp lánh xuống khuôn mặt trắng như sương. Hứa Ngụy Châu biếng nhác chớp đôi mắt to, hàng lông mi dài còn đọng những giọt nước li ti xao động, đôi môi mọng đỏ hồng như hai điểm trên lồng ngực trắng trẻo đang nhẹ nhếch lên. Hoàng Cảnh Du cảm thấy Dopamin rần rật chảy qua từng mao mạch khắp cơ thể, đun nóng từng ngụm khí cậu đang khó nhọc nuốt vào, hình ảnh kia quá sức chịu đựng của đại não cậu và cả chiếc quần jean cậu đang mặc. Cảnh Du đưa lưỡi nếm lấy giọt nước vừa rớt xuống cổ Ngụy Châu, một mùi vị tinh khiết của riêng anh, được cơn mưa giặt sạch khỏi quá khứ. Môi mỏng của cậu hôn xuống rồi hút chặt lấy. Những mạch máu nhỏ dưới làn da nhạy cảm vỡ ra, màu đỏ thắm khắc lên da thịt. Hứa Ngụy Châu nhẹ rên lên, kéo lồng ngực vạm vỡ nóng hổi của Cảnh Du lại sát anh. Da thịt kề sát da thịt, hai trái tim kề sát như thể đang đập trong cùng một lồng ngực, đập chung một nhịp đập. Sức nóng ngoài tưởng tượng đốt cháy cả hai người, những giọt nước đọng lại trên người nhanh chóng bốc hơi sạch sẽ. Cảnh Du luồn tay vào cạp quần pijama và quần trong của Ngụy Châu lột xuống, những ngón tay dài vụng về di chuyển trên làn da trơn nhẵn phủ lên đường cong uốn lượn săn chắc gợi cảm. Trong khi đó, Ngụy Châu nhẹ nhàng tháo thắt lưng đang buộc chặt để giải phóng cho cậu. Ngón tay thon thả vừa tháo khóa quần vừa mơn trớn chạm vào bụng dưới khiến từng sợi cơ của cậu co rút mạnh mẽ. Khốn khiếp, chiếc quần bám chặt quả là cực hình trong khi cậu lại quá nôn nóng. Khi chiếc quần xuống đến đầu gối, Cảnh Du lóng ngóng ngã xuống sàn. Ngụy Châu cũng quỳ xuống giúp cậu kéo chiếc quần jean ướt ra. Cảnh tượng ấy khiến miệng của Cảnh Du há hốc, tay chân đều khựng lại. Hứa Ngụy Châu trần trụi, đường cong gợi cảm hơn cả những giấc mơ nóng bỏng nhất cậu từng mơ. Khi chiếc quần cứng đầu cuối cùng đã bỏ cuộc, Cảnh Du vội vàng khóa chặt lấy thân thể đối phương, cuồng dã cắn gặm đôi môi đầy đặn như muốn nuốt xuống.

Áo quần bị ướt từng chiếc, từng chiếc rải rác khắp nhà, từ cửa ra vào đến tận phòng ngủ. Cảnh Du đặt Ngụy Châu ngồi lên chiếc bàn gỗ sát tường, miệng tham lam tìm đến khuôn ngực của Ngụy Châu, hai tay siết lấy thắt lưng mỏng manh. Đầu lưỡi nóng ẩm trêu đùa trên điểm nhạy cảm một hồi, chiếc răng hổ sắc nhọn nhẹ cắn xuống. A! Ngụy Châu run rẩy ngửa cổ ra sau, mái tóc hơi ẩm đụng vào giá sách, chấn động khiến mấy cuốn sách đổ xuống cũng không đủ làm hai người dừng lại. Một chân của Ngụy Châu quấn lấy thắt lưng của Cảnh Du kéo cậu gần lại, khiến phần thân thể nhạy cảm nhất đang cứng rắn của hai người chạm vào nhau, không ngừng ma sát. Tay Ngụy Châu đưa đến khiêu khích, bất ngờ nắm chặt lấy cả hai người. Cảnh Du hơi khựng lại, chưa ai khác từng chạm đến phần thân thể này của cậu, ánh mắt cậu có chút ngỡ ngàng lại háo hức chờ đợi. Hứa Ngụy Châu dành cho cậu ánh mắt trấn an, những ngón tay thon dài khéo léo tiếp tục di chuyển. Trái tim của Cảnh Du cuồng bạo đập liên hồi, tất cả mạch máu co thắt dữ dội, testosteron nam tính theo hô hấp nặng nề của hai người lan tỏa khắp không gian, cuốn hút lẫn nhau. Những ngón chân  của Ngụy Châu trêu đùa trên thắt lưng hoang dại và bắp thịt săn chắc của Cảnh Du. Thật quá sức chịu đựng, đã đến lúc trò chơi thực sự bắt đầu.

Chết tiệt! Ngụy Châu rên rỉ cắt đứt động tác của hai người."Tôi không có bôi trơn!"

"...........". Cảnh Du ngây ngốc nhìn.

"Tuyệt đối đừng nghĩ đến dầu ăn!" Ngụy Châu đưa ánh mắt sắc lạnh cảnh cáo.

Cảnh Du mỉm cười. "Chờ em một chút!" Cậu quay lưng đi ra, bỏ lại Ngụy Châu khẽ nuốt nước miếng trước những khối cơ vạm vỡ hoàn mỹ.

Cậu lục trong túi quần sau một tuýp bôi trơn và mấy cái gói thiếc lấy từ phòng khám gia đình mà cậu đến lúc trưa. Không uổng công chuẩn bị cẩn thận! Cảnh Du tự nhủ, cảm thấy hết sức hài lòng với bản thân. (Chú thích cho các bạn: Các phòng khám thường có sẵn bôi trơn để thăm trực tràng, âm đạo, đặt sonde... Ba con sâu là để bọc mấy đầu dò siêu âm đường âm đạo :P)

Cảnh Du tươi cười bước vào. "Hôm nay chỉ được có năm lần thôi!" Cảnh Du ngậm mấy gói bạc ở khóe miệng, nháy mắt trêu chọc.

"Cậu....! Được rồi, lần đầu của cậu tôi sẽ hết sức nhẹ nhàng để cậu còn đi lại được"

"Tại sao? Em ở trên chứ, điều ấy không quá rõ ràng sao!" Phần cơ thể to lớn giật giật thể hiện khí thế dọa người khiến mặt Ngụy Châu đỏ bừng.

"Không đời nào, tôi lớn hơn cậu, có kinh nghiệm hơn lại còn... là thầy cậu nữa!" Ngụy Châu lúng túng tìm lý do.

"Lại là thầy!" Cảnh Du bực bội vò tóc. "Được thôi, nếu em hỏi anh mười câu mà trả lời sai một câu thì từ giờ ngoan ngoãn mà nằm dưới!"

Ngụy Châu hất cằm tự tin. Có gì mà anh không đáp nổi tên nhóc năm hai này.

Cảnh Du đi ra ngoài một lúc rồi quay lại. Trên tay cầm theo một ly rượu mạnh đỏ rực trước con mắt khó hiểu của Ngụy Châu.

"Nằm xuống giường đi, tư thế như mấy cái xác ấy, như thế em mới hỏi được!"

Ngụy Châu nằm ngửa trên chiếc giường trắng, hồi hộp chờ đợi những điều Cảnh Du làm.

Hoàng Cảnh Du nhếch miệng ngạo mạn, uống một hớp rượu vào nhưng không nuốt xuống, ánh mắt khiêu khích tiến lại gần. Môi kề môi, những giọt rượu mát lạnh theo đầu lưỡi của Cảnh Du thần tốc tiến vào. Lưỡi Ngụy Châu vươn ra, rượu mạnh khiến khoang miệng nhanh chóng ấm nóng. Lưỡi Cảnh Du áp đảo, tiến vào đến tận cùng rồi bỗng ngừng lại. Môi hai người rời ra, Cảnh Du sâu thẳm hỏi. "Vùng cảm giác của thần kinh số mấy?"

"Dây VII, dây IX". Ngụy Châu trả lời, ánh mắt đã mất đi mấy phần sắc bén.

Đầu lưỡi cậu lại rời đi, tiến ra vành tai mềm mại liếm láp, đi vào phía trong trêu đùa."Rãnh gì đây?"

"Ừm, rãnh...xoắn". Ngụy Châu run rẩy đáp.

Lưỡi ấm nóng của Cảnh Du lại lướt dọc từ tai xuống, dọc theo thớ cơ đang nổi lên theo nhịp thở dồn dập, xuống đến hõm sâu trước cổ.

"Cơ gì đây?"

"Cơ ức đòn chũm!" Hai tay Ngụy Châu đã bấu chặt lấy ga giường.

Cảnh Du lại rót chút rượu xuống, cho chảy dọc theo xương ức rồi liếm sạch từng giọt rượu đỏ. Đầu lưỡi đưa sang cơ ngực đã ửng hồng, đến điểm nổi lên bên trái. Thích thú cắn gặm một hồi rồi hút mạnh lấy, sau đó thổi ra hơi thở nóng rực khiêu khích hỏi.

"Châu Châu, đây là khoang liên sườn số mấy?"

"Số năm". Ngụy Châu đáp, kích thích mãnh liệt đã xuyên qua thành ngực trực tiếp tác động thẳng vào tim. Nhịp tim tăng vọt đến cực hạn.

Tong! Một giọt rượu rớt xuống giữa rốn Ngụy Châu, rồi rượu lại tràn ra từ rốn, theo vết lõm giữa hai bên cơ bụng mị hoặc đi xuống. Lưỡi Cảnh Du đi theo khiêu khích, từng lỗ chân lông bị rượu làm ướt co chặt lại. Gần đến chỗ da thịt đang cháy bỏng, khao khát nhất thì Cảnh Du đột ngột ngừng lại. Nửa người trên của Hứa Ngụy Châu nôn nóng nhấc khỏi giường, ánh mắt hỗn độn nhìn Cảnh Du.

"Cân gì đây?". Cậu nhướn một bên chân mày hỏi.

"Đường trắng giữa...dưới rốn" Hứa Ngụy Châu trả lời giữa tiếng thở dốc ngắt quãng.

Cảnh Du đột ngột bỏ qua phần thân thể kia, xuống thẳng những ngón chân đang run rẩy co lại mà trêu ghẹo. Cảm giác ngứa ngáy lan tỏa. Cậu lướt qua nơi mạch máu bừng bừng chảy trên bàn chân của Ngụy Châu.

"Động mạch gì?"

" Mạch mu chân." Khốn khiếp! Mới có sáu câu mà anh gần như mất kiểm soát.

Lưỡi của Cảnh Du lại đưa lên dọc theo cẳng chân thon dài, bắp thịt phía sau của Ngụy Châu co lại, bàn chân duỗi thẳng run rẩy đầy khoái cảm.

"Cạnh xương gì?"

Hứa Ngụy Châu gần như rên rỉ" A..mào chày trước!"

Hai tay Cảnh Du tách hai đầu gối khép chặt của Ngụy Châu sang hai bên để chen vào giữa. Đầu lưỡi từ mặt trong gối theo một đường chéo chậm rãi lên trên, tiến đến mỏm xương hơi nhô lên trên thắt lưng thon thả.(Chú thích: Gai chậu trước trên, chỗ hay mắc lại khi chúng ta mặc quần đó)

"Nói, cơ gì dài nhất trên cơ thể?"

Ngụy Châu nhắm nghiền mắt, khó khăn mở lời. "Cơ...may"

Cảnh Du thỏa mãn nhìn gương mặt vặn vẹo mê người kia, biết chiến thắng đang đến gần. Từ mỏm xương bên ngoài, lưỡi cậu trượt thẳng vào trong.

"Dây chằng gì đây?"

Giọng của Ngụy Châu lạc đi, cao một cách kì lạ. "Dây chằng...bẹn"

Hoàng Cảnh Du hoàn toàn đắc thắng, ánh mắt gian tà nhìn thẳng Hứa Ngụy Châu đang ngẩng đầu dậy. Đầu lưỡi linh hoạt lướt dọc mạch máu hồng nhạt nổi lên ở mặt trên vật khao khát của Ngụy Châu rồi tiến về phía đầu, nhẫn nại kích thích vùng lỗ sáo nhạy cảm. Lúc khoang miệng ấm nóng nuốt trọn Ngụy Châu, tiếng rên rỉ không ngừng thoát ra khỏi kẽ răng cắn chặt. Anh đã hoàn toàn quên mất cuộc chơi của hai người. Dùng miệng thôi chưa đủ, theo bản năng Cảnh Du đưa ngón tay được bôi trơn tìm kiếm nơi cửa mật. Cậu có đọc qua sách và thực tập tiền lâm sàng rồi, chắc cậu sẽ làm được. Ngụy Châu rùng mình khi bị xâm nhập, anh đã ngồi dậy, những ngón tay dài luôn vào tóc của Cảnh Du túm chặt, hai chân siết lấy vai cậu. Cảnh Du lại rót một chút rượu, cảm giác mát lạnh đối chọi với ấm áp như lửa và băng trên vùng da nhạy cảm nhất khiến Ngụy Châu muốn vỡ nát. Rượu theo những ngón tay đi vào, được mạch máu dày đặc hấp thu lấy, đầu óc của Ngụy Châu quay cuồng trong hơi men. Cảnh Du nở nụ cười chiến thắng, giọng trầm thấp hỏi.

"Châu Châu, anh nói xem, vùng này là cảm giác bởi thần kinh gì?"

"..........". Từ ngữ trong đầu Hứa Ngụy Châu đã hoàn toàn biến mất, đắm chìm trong khoái lạc.

Lưỡi Cảnh Du lại tiếp tục kích thích, ngón tay bên trong tìm được điểm nhạy cảm liên tục ma sát. Bắp đùi Hứa Ngụy Châu siết chặt dưới tác dụng của oxytoxin đã nhiều đến cực hạn.

"Thần kinh.................A........không... Cảnh Du!"

Hứa Ngụy Châu bị khoái cảm xâu xé thành nghìn mảnh. Cảnh Du thấy vị ngòn ngọt trôi xuống cổ họng. Cậu mỉm cười khi Ngụy Châu hồi phục, giọng đắc thắng reo lên.

"Anh thua rồi! Là thần kinh thẹn chứ không phải Cảnh Du".

Hứa Ngụy Châu túm lấy tóc cậu lôi đến, mạnh mẽ hôn vào để ngăn cái nụ cười đang tràn ra kia. Hai tay Ngụy Châu ôm lấy cổ Cảnh Du, hai chân quấn lấy thắt lưng cậu mời gọi, vòng eo thon thả uốn cong lên. Giọng nói Ngụy Châu thì thầm rất khẽ bên tai Cảnh Du. "Muốn cậu".

Máu trong người Cảnh Du tất cả đều sôi sục, hàm răng nhọn nhanh nhẹn xé rách một gói thiếc, mang vào chiều dài rất dài kia của cậu. Vật căng cứng nóng bỏng đầy khí thế tiến vào nơi tư mật chật hẹp. Khoảnh khắc ấy, hai người yêu nhau thực sự hòa làm một. Cả thể xác và tâm hồn đang giao hòa trọn vẹn. Không còn cảm giác lạnh lẽo trong quá khứ, chỉ có hơi ấm lan tỏa buộc chặt cả hai người.

Cậu non nớt, thiếu kinh nghiệm nhưng lại được người kia bù đắp. Những cú thúc vụng về của cậu được cơ thể mềm mại của anh dung hòa. Chút đau đớn thể xác chỉ khiến Ngụy Châu nhận thức rõ hơn người này đang tồn tại, người này thuộc về mình. Cảnh Du nhắm mắt tận hưởng khoái cảm lần đầu tiên trong đời, nơi ấm nóng mạnh mẽ siết chặt lấy cậu, môi cậu rướn lên tìm tiếng rên rỉ của người kia, chỉ muốn mang con người này khảm vào thân thể, mỗi giây phút càng đến gần đến cực điểm. Cảm giác hoan lạc dưới thân dâng cao khi Cảnh Du ngày càng tiến sâu vào trong anh, sâu thẳm trong cơ thể và cả linh hồn anh, hàn gắn những vết thương trong trái tim của Ngụy Châu. Bàn tay ấm áp của cậu lại kề bên gò má anh, mang tình cảm nồng đậm truyền sang."Châu Châu, em yêu anh."

Đồng tử Ngụy Châu giãn rộng, tâm trí hạnh phúc đến mơ hồ, khoái cảm len lỏi trong từng tế bào bỗng nổ tung. Tiếng thở ra đầy mê hoặc và cơn run rẩy khoái lạc của Ngụy Châu cộng hưởng khiến Cảnh Du nhanh chóng phóng thích. Trên đỉnh cao trào được ôm chặt lấy người yêu thương. Mọi bóng tối đều lùi xa, mọi nỗi đau giờ chỉ là quá khứ.

Ánh nắng chói chang khiến Cảnh Du mở mắt, cổ cậu được hơi thở bình thản quấn lấy, bàn tay mát lạnh ôm qua bụng thật dễ chịu. Hứa Ngụy Châu đang nằm kề bên cậu, mái tóc đen dài phủ lên khuôn mặt trắng trẻo, không có vẻ yếu ớt như mọi khi mà ánh lên nét rạng rỡ. Lưng trần lộ ra khỏi chăn, nắng đọng lại từng giọt trên đường cong cột sống quyến rũ. Cậu yên lặng ngắm nhìn anh, hơi thở cũng kiềm chế lại sợ làm anh thức giấc. Khắp căn phòng vốn cô đơn buồn thảm lại rải đầy tàn tích của cuộc hoan ái cuồng nhiệt. Cả năm chiếc vỏ thiếc đều bị xé rách, rải rác quanh giường. Hết lần này đến lần khác, Cảnh Du càng lúc càng mạnh mẽ, muốn nhập vào làm một với anh, cho đến khi Ngụy Châu mơ hồ rên lên hai chữ "Cảnh Du" và đổ gục xuống ngủ ngon lành mới được cậu buông tha. Con người này quả thực có thù với vận động mà, sau này nên tập luyện nhiều hơn! Nhìn tấm ga trắng loang lổ những vệt đỏ, Cảnh Du nhắm mắt, môi mỏng không che được cặp răng hổ nhe ra vì sung sướng. Cuối cùng mình cũng đã là một người đàn ông thực sự. Cuối cùng con người kia cũng đã thuộc về mình. Nắng hôm nay cũng lấp lánh quá đi!

                                                                      o O o

"Sâu một chút". 

"Ra trước đi"

"A. Dừng lại, đúng chỗ đấy"

".........."

Hoàng Cảnh Du đang đứng áp sát sau lưng Hứa Ngụy Châu, một tay quàng qua eo mỏng, hơi thở của cậu gấp hơn. Cậu đang điều khiển troca có camera trong ca phẫu thuật nội soi. Lời nói của vị giáo sư già, gầy còm, phải đứng lên bục cao nửa mét để ngang tầm hai chàng trai đối diện đã khiến ca phẫu thuật nội soi lồng ngực càng thêm căng thẳng. Mắt của Ngụy Châu nhìn chằm chằm vào màn hình phía trên, mồ hôi rịn ra giữa cặp lông mày anh tuấn, hơi thở nóng rực muốn đốt cháy khẩu trang đang che khuất nửa dưới khuôn mặt anh. Thực tình nhìn đám máu cục ứ đọng đầy trên màn hình còn không căng thẳng bằng việc Cảnh Du đang đứng áp sát phía sau, dày vò xương cùng nhạy cảm của Ngụy Châu ngay giữa phòng phẫu thuật. Cái tư thế phụ mổ quái đản như vậy mà cũng có thể nghĩ ra được!

3h25 phút sáng, ca phẫu thuật kết thúc. Trong phòng thay đồ, vừa bỏ khẩu trang ra, môi Ngụy Châu lại bị bịt kín, bàn tay của Cảnh Du đã luồn sâu vào áo mổ màu xanh. Một cái đập vào gáy mới khiến Cảnh Du rời ra xa được 5cm.

Hứa Ngụy Châu tức giận thở hổn hển. "Cậu đó, không kiềm chế về đến nhà được hả?"

Cảnh Du phụng phịu."Không thể chờ nổi, ai bảo anh quyến rũ như thế!"

".............."

---------

Hai người đã thực sự có một mái nhà, cuộc sống ấm áp với những cuộc cãi vã vui vẻ đã qua được sáu tháng. Hôm đó, một ngày tháng sáu đẹp trời, Cảnh Du vác vali đến trước mặt ba mẹ hùng hồn nói.

"Ba mẹ, con có người yêu rồi."

"Ừ. Mẹ biết, gần đây con đang ăn cơm cứ cười cười không thèm nuốt." Hoàng phu nhân chăm chú bóc quýt đút lên miệng cho chồng.

"Người yêu con là con trai ạ." Cảnh Du thản nhiên thông báo.

"Là chàng trai mà con treo đầy tranh trong phòng ngủ đấy hả?" Ba Cảnh Du gật gù khi ăn miếng quýt ngọt, không ngước lên khỏi tờ báo đang đọc.

"............"

"Con trai cũng tốt, thụ tinh nhân tạo vẫn sinh được cả trai lẫn gái". Cả hai người hài hòa gật đầu khiến Cảnh Du không khỏi sững sờ.

"Con nhà ai vậy?" Hoàng phu nhân ân cần hỏi, tay lại bóc thêm quả quýt mới.

"Con của bộ trưởng Hứa ạ, tên Ngụy Châu ạ."

"Được được, bên đó rất tốt". Vợ chồng già tiếp tục mùi mẫn.

"Con muốn chuyển đến sống với anh ấy."

"Ừm, con sang bên đấy sống cho tốt nhé không lại xấu mặt nhà ta với bà Hứa." 

"....................."

Chuyện quá thuận lợi cũng khiến cậu e ngại. Ba mẹ Cảnh Du là vậy, hơn hai mươi năm kết hôn vẫn mặn nồng như mới cưới. Cậu nói gì, làm gì cũng đồng ý, có lẽ do trong ngành y tế lâu năm nên họ hoàn toàn miễn dịch với những gì phần lớn xã hội còn cho là không bình thường, miễn tương lai cậu thừa kế gia nghiệp lừng lẫy nhà họ Hoàng là được. Từ ngày Cảnh Du chuyển đến, căn hộ tầng gác mái của Ngụy Châu thay đổi không nhỏ. Nội thất trắng ảm đạm được thay thế bằng những món đồ bọc hoa êm ái. Phòng ngủ đầy sách giờ được che kín bằng những bức ảnh Cảnh Du vẽ Ngụy Châu. Lúc đang ngủ, lúc đang làm bếp, khi cau có, khi vui vẻ.....hay bất kì biểu cảm nào của anh khiến cậu thích thú, những biểu cảm mà chỉ mình cậu được chứng kiến. Giá để giày giờ có hai cỡ giày khác nhau, tủ quần áo xen kẽ hai phong cách hai kiểu đồ, bát đũa cũng nhiều hơn, khăn mặt, bàn chải đánh răng cũng thêm một cái. Nói chung là ngôi nhà có thêm một tiếng nói, có thêm những điều bất ngờ. Có hôm Ngụy Châu thức giấc, mở mắt ra tưởng mình nằm mơ, trần phòng ngủ được được Cảnh Du phủ kín bằng bức vẽ đầy hoa tử đằng chỉ vì một câu cảm thán của anh muốn sang Nhật ngắm hoa khi xem ti vi. Thông thường, Ngụy Châu sẽ là người nấu những bữa ăn thật ngon còn Cảnh Du sẽ là người vừa rửa bát vừa đập vỡ, anh giặt đồ thì cậu sẽ là người gấp đồ lộn xộn bỏ vào tủ. Nhìn chung cuộc sống hai người vô cùng hòa hợp nếu không kể những khúc mắc nho nhỏ về lịch làm việc của Ngụy Châu. Bác sĩ nội trú năm cuối lịch trực dày đặc, bốn ngày một lần. Điều đó có nghĩa một ngày Ngụy Châu ở viện, một ngày chuẩn bị chịu đựng 24h vất vả nên cần ngủ, một ngày về lại nằm lăn ra ngủ, còn chưa kể đến những buổi trực của Cảnh Du. Bốn ngày một lần. Điều đó thực sự làm tên lưu manh đắc đạo Cảnh Du nghiến răng ken két, có buổi trực hiếm hoi trùng nhau của hai người là Cảnh Du lại dở trò.

"Cậu vừa phải thôi. Làm nhiều như vậy đến già lại phì đại tuyến tiền liệt cho xem." Ngụy Châu bực mình cảnh cáo trong phòng thay đồ của bệnh viện.

"Anh nghĩ xem em với anh ai dễ bị hơn hả? Bình thường em bắn một lần anh phải hai, ba lần. Không sao, có gì hai ta cùng nằm viện, chung một giường là được."

"Cậu............."

------------

Có một hôm trước ngày thi lý thuyết, Cảnh Du đang ôn bài, Ngụy Châu ngồi yên lặng đọc sách, yết hầu khêu gợi khẽ lên xuống. Cảnh Du đập sách xuống bàn khiến Ngụy Châu giật mình ngẩng lên.

"Em muốn ăn táo!"

"Được, tôi đi gọt cho cậu." Anh vui vẻ đồng ý.

Ngụy Châu chưa bước xuống khỏi giường đã bị đè xuống, hàm răng hổ thèm thuồng cắn vào yết hầu kia.

"Á, cậu làm gì vậy hả?"

"Em chẳng bảo là muốn ăn táo còn gì?" (Chú thích: Sụn giáp của con trai gấp góc 90 độ nên nhô hơn so với con gái là 120 độ, được gọi là yết hầu, tiếng anh gọi là Adam's apple)

"Mai cậu phải đi thi đó!"

"Thi thì đã làm sao, trường này ngoài mùa thi và mùa ôn thi ra còn có mùa nào khác hả? Lâu lắm rồi anh chẳng được hưởng chút đau đớn vui vẻ nào!" Cảnh Du nháy mắt cười.

"Tôi nói không được là không được." Ngụy Châu đỏ mặt phản đối.

"Chỉ một lần thôi. Em sẽ thi tốt mà."

"Không...Ưm...."

Miệng của Ngụy Châu bị bịt kín, cơ thể anh nhanh chóng thả lỏng, những ngón tay thoải mái cào nhẹ trên lưng Cảnh Du, cơ thể cậu có sức hấp dẫn anh không thể cưỡng lại được.

Hôm sau trong phòng thi, Hứa Ngụy Châu khập khiễng đi lại.

"Thầy Hứa, làm giám thị cũng không nên đứng mãi như thế, thầy ngồi xuống nghỉ ngơi chút đi." Giọng Cảnh Du lịch sự đến dựng tóc gáy.

Ngụy Châu âm thầm chửi trong lòng. Mẹ nó! Hôm qua tên cầm thú nào mồm nói chỉ một lần mà lăn qua lăn lại đến bốn lần, khiến tôi suýt không ra khỏi giường nổi, ngồi cái gì mà ngồi! Hứa Ngụy Châu lần đầu có ý nghĩ về việc chênh lệch tuổi tác của hai người, phải chăng anh thực sự đã già rồi.

Cảnh Du nhấn nút nộp bài. Điểm tối đa, rồi khoe cặp răng hổ và nụ cười rạng rỡ với anh. Anh không khỏi bật cười đáp lại. Đồ trẻ con, ai bảo mình yêu cậu ta kia chứ!

                                                                     o O o

Một buổi tối cuối tuần rảnh rỗi, hai người ngồi lên sô pha cùng xem tivi. Hứa Ngụy Châu tựa người vào thành ghế, hai chân dài đặt thoải mái đặt lên đùi Cảnh Du. Cậu đang chăm chút cắt móng chân cho anh, đây là sở thích mới của cậu. Ngụy Châu cũng không hiểu, Cảnh Du đôi khi hậu đậu một cách ngoạn mục trong những việc ai cũng làm được nhưng có khi lại khéo léo phi thường trong những công việc bé nhỏ không ngờ. Cắt xong từng cái móng chân gọn gàng, mắt cậu đầy yêu thương nhìn thành quả lao động, hai tay to lại xoa xoa sưởi ấm. 

Bộ phim bỗng chiếu đến đoạn mùi mẫn."Em sẽ yêu anh mãi mãi...."

Cảnh Du ngẩng lên, ánh mắt khó hiểu. "Sao người ta có cái ý nghĩ ngớ ngẩn ấy nhỉ? Yêu mãi mãi?"

"Tại sao lại không thể yêu mãi mãi?" 

"Em cũng không yêu anh lâu đến thế đâu"

".............". Ngụy Châu có chút buồn bã dù biết những điều đó là sự thật.

Cảnh Du nhìn thấy ánh mắt thất vọng kia liền ôm lấy anh, thân mật liếm liếm chóp mũi hơi chun lên vì khó chịu, cậu lém lỉnh nói.

"Em chỉ yêu anh thêm bảy, tám chục năm nữa thôi, không có điều gì là mãi mãi cả."

".............." Xúc động chân thật dâng lên từ tận đáy lòng khiến Ngụy Châu khó nói nên lời.

"Nên anh cũng phải như vậy đấy. Mai chúng ta đi đăng kí hiến xác. Phải viết nguyện vọng là khi chết rồi chúng tôi muốn được ngâm trong cùng một bể formol. À còn nữa, phải bắt họ để xác của em nằm trên, chắc chắn phải nằm trên"

"............"

Hứa Ngụy Châu vừa bực mình lại vừa buồn cười với những điều Cảnh Du nói. Nhưng thực sự những lời ngây ngô cậu nói lại đúng sự thật. Trong tình yêu, nếu có hai điều không tồn tại thì đó chắc chắn sẽ là duy nhất và mãi mãi. Trong những năm tháng cũ, cuộc đời của Ngụy Châu chỉ xoay quanh Băng Nguyên và anh mong ước được ở bên cạnh người đó mãi mãi. Và "mãi mãi" ấy cũng đã chấm dứt. Những khoảnh khắc hiện tại, giản dị và không ngọt ngào như những cuốn sách, anh được ở cạnh Cảnh Du mới hiểu ra một điều quan trọng: Mãi mãi không phải là những điều kéo dài vô tận, mãi mãi chính là được ở bên nhau, cùng nhau tận hưởng cuộc sống thì mỗi phút giây bình thường cũng đã trở nên lãng mạn và vô tận. Không quan trọng là kéo dài bao lâu, có thể là bảy, tám chục năm như lời cậu nói nhưng cũng có thể kết thúc ở bất cứ thời điểm nào. Nhưng mỗi con người đều có quyền mơ mộng. Cái ước mơ về hai cái xác trong cùng một bể formol, được kề bên kể cả khi sự sống đã chấm dứt cũng xứng đáng để người ta ước nguyện rồi đấy chứ!

                                                                     -HẾT CHƯƠNG 9-

**********************************************************************

Xin lỗi nếu bạn nào không thích H chỉ thích lãng mạn. :( Sợ chương này làm các bạn mất hứng, tuy lãng mạn nhưng mình dán nhãn NC 17. Cảnh H làm mình nghiên cứu wiki mất mấy tiếng, viết xong cũng toát mồ hôi hột! Chương này chỉ có xôi thịt và đường thôi.

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

More by huangyinshui

Similar stories