Fanfics

Lấp lánh

10:37, 7 August 2016

"Tôi yêu cậu .....Băng Nguyên".

Cái khoảnh khắc giọt nước mắt của Ngụy Châu khắc sâu vào buồng tim cậu, Cảnh Du hiểu rõ, nỗi niềm chua xót ấy vĩnh viễn dành cho một người khác. Cái khoảnh khắc cậu thầm lặng cõng anh đi, những kí ức đã có của hai người chợt tan biến, cậu nhận ra mình chỉ là diễn viên quần chúng, tự ảo tưởng bản thân là nhân vật chính mà rung động. Năm chữ ấy như lưỡi dao bằng băng xuyên qua tim cậu, không những khiến cậu vỡ nát còn lạnh giá đến vô cảm.

Căn phòng của Hứa Ngụy Châu nằm ở tầng áp mái của khu chung cư cổ kính. Nội thất đơn giản, sang trọng với sắc trắng chủ đạo. Chỉ có một phòng ngủ, cậu còn tưởng mình vào nhầm hiệu sách cũ nếu không thấy chiếc giường trắng gần cánh cửa mở ra ban công trồng đủ loại hoa. Ba bức tường đều là giá sách bằng gỗ cao đến tận trần nhà, chất đầy những quyển sách đủ thể loại, đủ màu sắc, đủ niên đại. Không gian lờ mờ mùi hương buồn sầu, cô đơn. Cảnh Du đặt Ngụy Châu lên giường, cởi áo khoác và giày rồi đắp kín chăn cho anh. Hai chân Ngụy Châu lạnh lẽo như vừa rút lên từ hồ băng khiến Cảnh Du giật mình. Bàn tay to mang tình cảm ấm áp ôn nhu sưởi ấm cho anh. Cảm nhận được hơi ấm lan toả, Ngụy Châu cuộn tròn như chú mèo nhỏ, miệng khẽ mỉm cười. Cảnh Du cứ thế nhìn anh ngủ một hồi lâu.

Trên giá sách đầu giường, toàn bộ đều là sách của Chu Băng Nguyên, tất cả tác phẩm, tất cả ấn bản, mỗi ấn bản cũng có đến ba bản giống nhau. Với tay lấy cuốn cũ nhất mở ra, trên phần đề tặng là dòng chữ viết tay nhuốm màu thời gian.

"Dành tặng người bạn thân thiết nhất, Châu Châu của tôi."

Cảnh Du lập tức đóng lại, trả về chỗ cũ. Có một số ngăn không có sách, để những khung ảnh về hai người con trai. Từ lúc Hứa Ngụy Châu khoảng mười tuổi, dễ thương hơn cả bé gái, khép nép đứng gần một cậu bé cùng độ tuổi với khuôn mặt nghiêm nghị ở công viên trò chơi. Lúc hai cậu bé tuổi mới lớn, một tươi cười, một lạnh lùng mặc đồng phục giống nhau đang khoác vai thân thiết. Bao nhiêu khoảnh khắc lướt qua cả tuổi trẻ cuồng nhiệt, bức ảnh chụp gần nhất ghi ngày tháng cách đây đã sáu năm, Ngụy Châu tiêu sái đẹp trai mặc âu phục,đội vương miện tươi cười cùng chàng trai kia giữa vũ hội nhộn nhịp. Hoàng Cảnh Du chợt nhận ra, khoảng cách giữa cậu và anh không phải là sáu tuổi, mà là cả một tuổi trẻ. Cậu đứng lên rời đi, tiếng khóa cửa lạnh lẽo vô tình che khuất tiếng lầm bầm nho nhỏ. "Cảm ơn cậu, Cảnh Du".

Suốt một tháng sau đó, tâm trạng Cảnh Du u ám hệt như thời tiết. Cậu muốn quên tất cả những gì thuộc về anh vì cậu hiểu, anh và cậu chẳng thể đi đến đâu, nhưng chỉ cần một tia nắng, một chiếc lá khô cũng có thể khiến cậu hạnh phúc khôn cùng. Những kí ức nhỏ bé ấy cứ diễn đi diễn lại trong đầu cậu, đôi khi cậu ngẩn người chạm vào bàn tay anh đã từng chạm, những rung động thân thể vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn sâu sắc hơn. Trái tim và lí trí của cậu giằng xé trong mâu thuẫn, nhưng cuối cùng cậu nhận ra một sự thật hiển nhiên: Sao cứ phải lo lắng về kết thúc, khi khoảnh khắc này ta đang hạnh phúc?

"Cảm ơn cậu, Nhân Mã ạ!".

 Cảnh Du biết chắc chắn, dù là một phần nhỏ bé đến thế nào, anh và cậu cũng đã cùng nhau trải qua khoảnh khắc của riêng hai người mà không ai có thể thay thế. Và trên giá sách trong phòng ngủ của Ngụy Châu, một vị trí cũng được dành riêng cho bức tranh của Cảnh Du mà không gì có thể thay thế được!

                                                                        o O o

Mùa đông bắt đầu một cách đột ngột khi người ta nhận ra đã không còn những chiếc lá vàng hờ hững trên bầu trời xanh nữa mà thay vào đó là những thân cây khẳng khiu vẽ những nét mơ hồ nhạt nhòa lên nền trời đầy sương ảm đạm.

"Ngày mai, có muốn quà gì không?". Tin nhắn đột ngột gửi đến khiến Cảnh Du không khỏi bất ngờ.

"Có!"

"Gì?"

"Anh!"

"Hừm?"

"Làm mẫu ý!"

"Tinh ranh quá. Nhỉ?"

"Thế mai 7h tối ở đường Ánh sáng nhé!"

"7h tối nay. Sinh nhật vui vẻ!". Đồng hồ chuyển sang đúng 00:00.

Cảnh Du ôm điện thoại đọc đi đọc lại những tin nhắn ngắn ngủi đến mòn màn hình. Mắt cậu hút hết ánh sáng trong phòng, lăn qua lăn lại đến gần sáng.

Đường Ánh Sáng là con đường nổi tiếng nhất thành phố này. Đoạn đường chỉ dài 100m, được thiết kế như chiếc lồng chim treo hàng triệu ngọn đèn li ti. Buổi tối, biết bao cặp tình nhân nắm tay nhau bước qua, để tận hưởng cảm giác bay bổng trong ngân hà. Giữa miền lấp lánh ấy, hai chàng trai bước đi từ hai đầu đường. Một chàng trai cao lớn mặc quần jean đen, đi đôi giày cao cổ màu đen, khoác chiếc da cùng một màu đen, toát ra khí thế mạnh mẽ, khuôn mặt bừng sáng hạnh phúc. Ở đầu bên kia, một chàng trai mảnh khảnh thư sinh, mặc một bộ vest trắng, khoác ngoài một chiếc măng tô trắng thong thả bước đi với khuôn mặt lạnh lùng. Hai người đi trên một con đường như hai người xa lạ, tiến về phía nhau. Khoảnh khắc họ nhận ra nhau vẫn không một lời chào, không một tiếng gọi cho đến khi họ đối diện nhau. Người con trai mặc đồ đen quay lại, sóng bước cùng người con trai mặc đồ trắng kia. Khoảnh khắc ấy họ bỗng như những người quen biết nhiều năm, lặng lẽ đi bên nhau. Không cần vào vũ trụ làm gì, lúc này trái tim Cảnh Du thực sự bay bổng.

Cảnh Du nở nụ cười mang theo lớp khói mỏng, mái tóc được cắt gọn càng lộ rõ nét rắn rỏi trên khuôn mặt và cả vành tai đang ửng đỏ vì lạnh, kéo Ngụy Châu dừng lại.

"Cậu thấy thế này có bình thường không hả?". Ngụy Châu nhìn cậu bằng ánh mắt hoài nghi khi hai người đang đứng trước tiệm hoa quá sức rực rỡ, chói lọi hoàn toàn với khung cảnh ảm đạm xung quanh, phía trên treo tấm biển gỗ: Milleffiore  (tiếng Ý: Một nghìn loài hoa)

Hai người bước vào, không gian xung quanh khiến Hứa Ngụy Châu không khỏi kinh ngạc. Đây thực sự là một nhà hàng, không gian ấm áp như mùa xuân với cả nghìn loài hoa đủ màu sắc, mỗi bàn ăn được ngăn cách bằng những giá sách. Hứa Ngụy Châu hứng thú như một đứa trẻ, đưa tay dọc từng gáy sách rồi rút ra một quyển.

"Nhà thờ Đức Bà, bản in đầu tiên! Sao họ bảo quản được sách cổ trong không khí như thế này kia chứ."  Trước sách vở, Ngụy Châu lộ vẻ nhắng nhít chưa từng thấy khiến Cảnh Du bất giác vui vẻ. Hai người ăn uống xong, Cảnh Du bắt đầu "bóc" món quà sinh nhật cậu chờ đợi.

"Anh cởi áo ra". "Nằm thoải mái xuống". "Đúng, tư thế đó"

Lúc sau, Hứa Ngụy Châu hoàn toàn không để ý gì ngoài cuốn sách. Nằm trải dài trên chiếc ghế bành êm ái, xung quanh là nghìn loài hoa khoe sắc. Không cảnh sắc nào đẹp như vậy, chàng trai trắng như sương lướt những ngón tay thon dài trên cuốn sách ngả màu, hôm nay Hứa Ngụy Châu đặc biệt vuốt ngược phần mái, để lộ vầng trán cao và đôi chân mày rậm, đôi mắt to chăm chú lướt theo từng con chữ. Ngụy Châu biếng nhác ngậm quả cherry hờ hững trên đôi môi mọng mà không nuốt vào, khiến cổ họng Cảnh Du căng chặt. Khốn khiếp!

"Ngụy Châu! Anh lại đây một chút!". Cảnh Du đứng dậy, hơi rướn về phía trước, cầm bản vẽ che một bên mặt, tay ngoắc ngoắc như có điều quan trọng muốn nói.

Hứa Ngụy Châu tò mò rướn lên, nuốt trái cherry vào miệng, hai khuôn mặt anh tuấn kề sát, hơi thở nóng hổi.

"Xin lỗi quý khách!". 

Cô phục vụ vụng về bằng một động tác phi thường quệt nhẹ khiến Ngụy Châu mất thăng bằng, người ngả về phía trước. Khoảnh khắc ấy, Cảnh Du thực sự nếm được mùi vị của trái cherry còn vương trên môi của Ngụy Châu. Thật ngọt! Hai chiếc răng hổ chưa thỏa mãn cắn nhẹ trên đôi môi mọng khiến một tiếng rên khẽ khàng không kiểm soát thoát ra từ miệng của Ngụy Châu. Máu trong người Cảnh Du sôi sục. Hứa Ngụy Châu ngại ngùng lùi lại, bờ môi dưới còn in lại hai dấu răng mờ nhạt, ánh mắt bỗng sâu thẳm khó đoán. Cả hai quên mất có điều định nói.

Lúc tính tiền, Hoàng Cảnh Du hào phóng trả thêm cho sự "tận tình" của nhà hàng trước lời xin lỗi rối rít của cô nhân viên tội nghiệp. Hai chàng trai trở về trên con đường Ánh Sáng, lúc này sương giá kết thành tầng mỏng đang âm thầm tan ra dưới từng bước chân trên mặt đường lạnh lẽo.

"Lấp lánh! Thật đẹp". Cảnh Du khó khăn bắt chuyện, thổi ra một làn khói giá lạnh.

"Tôi chưa tặng quà cho cậu". Ngụy Châu nói, chóp mũi đỏ ửng vì lạnh khẽ chun lại.

"Anh đã tặng rồi còn gì". Cảnh Du quơ quơ tấm bảng vẽ tranh ở bên cạnh, mắt lại lấp đầy ánh đèn trên cao.

Bỗng  nhiên cổ cậu ấm áp, Ngụy Châu quấn hai vòng chiếc khăn len đỏ sậm lên cổ Cảnh Du, như màn ảo thuật vừa biến ra từ không khí.

"Anh tự đan à? Có gì anh không biết không?" . Cảnh Du nhìn anh xúc động.

"Thì tranh cậu cũng tự vẽ mà". Anh đáp, đôi mắt lại nhìn những ánh đèn rạng rỡ.

Cảnh Du nhìn sống mũi cao đang ửng đỏ vì lạnh, trong lòng ấm áp không nói nên lời. Cậu muốn cho Ngụy Châu hiểu được cảm giác ấy. Cậu cởi chiếc khăn trên cổ ra, quàng cho cả hai người.

Trong mắt cả hai đều ngập tràn ánh sáng của hàng triệu ngọn đèn, bỗng trở nên nồng cháy.

Cảnh Du khẽ nói, đôi mắt đen chân thành như tâm tình của cậu. "Em thực sự th....."

Hứa Ngụy Châu bỗng đột ngột ngắt lời, nhiệt độ trong mắt anh giảm xuống nhanh chóng. "Đừng nói gì. Cũng đừng muốn trở thành người như tôi. Tôi có nhiều mặt tối cậu không hề biết. Những điều càng lấp lánh, khi nhìn gần càng tầm thường đấy! Cậu chỉ là một thằng nhóc mười chín tuổi không hiểu gì cả."

Nói xong, Hứa Ngụy Châu giật chiếc khăn đỏ ra khỏi cổ ném trả lại cậu, lạnh lùng bước đi. Cảnh Du sững sờ đứng lại giữa vùng ánh sáng ngập tràn, bất lực nhìn bóng tối nuốt lấy hình dáng người kia.

                                                              o O o

Tháng ba, thời tiết ẩm ương hệt như đám thiếu nữ mới lớn. Phút trước còn dịu dàng thanh mát, phút sau lại cáu gắt đổ xuống cơn mưa rào ủ rũ. Một buổi sáng thứ bảy đẹp trời, Hoàng Cảnh Du đang đứng xếp hàng trong dòng người dài dằng dặc mấy cây số, ánh nắng mạ vàng cả thân thể cao lớn. Hoàng Cảnh Du lấp lánh đến mức khiến những người xung quanh chỉ nhìn thôi cũng đã mệt mỏi, rã rời. Cuối cùng cũng đến lượt cậu.

"Xin chào, bạn muốn lời đề tặng là gì?"

Trước mặt Cảnh Du là người con trai có khuôn mặt lạnh lùng như băng với những góc cạnh sắc nét, đôi mắt cũng tĩnh lặng như nước không lộ ra chút cảm xúc nào khiến nhiệt độ xung quanh giảm xuống vài độ. Khuôn mặt trên những khung tranh cũ nay đã phủ thêm một tầng nghiêm nghị của sự trưởng thành.

"Dành tặng người bạn thân thiết nhất, Châu Châu của tôi."  Cảnh Du lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt dò xét.

Ánh mắt phẳng lặng như hồ kia cuối cùng cũng  gợn sóng. Cậu mong chờ phản ứng đó nhưng cuối cùng trong lòng Cảnh Du lại quặn lên đau đớn như bị thép gai cào rách. Ánh mắt ấy vừa chứa đựng hoài niệm, vừa chứa đựng tình cảm ôn nhu lại chua xót nhưng trong nháy mắt nhanh chóng bị dập tắt.

"Được thôi". Chu Băng Nguyên lia nét bút máy trên trang đầu tiên cuốn sách mới, gập lại rồi đưa cho Cảnh Du, bàn tay to lịch sự đưa lên. Cảnh Du ngập ngừng nắm lấy. Khốn khiếp! Tay anh ta thực sự ấm!

Sau buổi trưa ghé qua phòng khám của gia đình để ăn cơm cùng bố và một số người bạn có máu mặt trong ngành, Hoàng Cảnh Du âm u đi trên đường, hai chân ma sát trên lòng đường như muốn làm thủng đế đôi converse cao cổ cũ mòn. Sau ngày hôm ấy, thái độ của Ngụy Châu đối với cậu hết sức lạnh nhạt, không còn những tin nhắn với những chủ đề ngớ ngẩn khiến cậu vụng trộm mỉm cười cả ngày, cũng không còn ánh mắt hiếu kì trêu ghẹo khi hai người tình cờ gặp gỡ. Anh có những mặt tối không muốn cậu biết, càng giấu kín càng khiến cậu muốn tìm hiểu. Cả hai đều rõ tình cảm của đối phương dành cho mình nhưng lại có một rào cản vô hình không dám bước qua. Anh sợ mình có tình cảm với cậu, cậu sợ anh dành tình cảm cho người khác lớn hơn mình. Tình cảm  vốn dĩ là mặt khiếm khuyết được tìm thấy ở những kẻ thua cuộc. Trong cuộc chơi này, ai cũng quá háo thắng để chấp nhận mình đã thua.

Lúc nhận ra thì Cảnh Du đang đứng trước khu chung cư nhà Ngụy Châu, buổi sáng ngập nắng đã trở thành trời đêm từ lúc nào. Mẹ kiếp!

Hơn tám giờ tối, Hứa Ngụy Châu đang nằm trên giường đọc sách, chiếc kính gọng tròn hờ hững ở trên mũi. Cạch! Tiếng mở cửa phòng ngủ khiến anh giật mình làm rơi cuốn sách.

"Sao cậu mở được cửa?". Ngụy Châu nhíu mày khó hiểu ngước nhìn cậu.

"Lần trước anh cho em mật mã. Có món quà cho anh." Cảnh Du nói, đưa quyển sách mới mua đến trước mặt anh.

Cậu bỗng nhận ra trên đùi anh là một cuốn sách giống hệt. Đáng lẽ cậu phải biết trước nhưng trái tim vẫn không tránh khỏi một hồi đau đớn. Con người đó đã chiếm những phần kí ức quá lớn của Ngụy Châu mà cậu không thể xâm phạm.

"Anh ta đối với anh là gì? Rốt cục, hai người đã xảy ra chuyện gì? ". Cảnh Du oán hận nhìn anh.

"Chẳng là gì cả. Cũng không phải việc của cậu, cậu nên đi đi." Ngụy Châu bình thản đáp.

"Sao anh cứ phải dối trá như vậy, không thấy mệt mỏi à, dối trá với người khác không đủ hay sao còn dối trá với cả bản thân mình". 

"............."

"Không quan trọng trước đây anh với anh ta thế nào. Hiện giờ đối với em, anh một chút cảm giác cũng không có sao?"

"Không có". Ngụy Châu không nhìn thẳng, ánh mắt trốn tránh lại nhìn thấy bức tranh Cảnh Du tặng cậu trên một ngăn nhỏ.

Hoàng Cảnh Du hùng hổ ngồi xuống giường, bàn tay to khỏe xiết chặt hai vai gầy của Ngụy Châu như muốn bẻ gẫy hết xương anh, bắt anh nhìn mình, giọng trầm lắng đầy uy hiếp.

"Không có thì hãy nhìn vào mắt em mà nói!"

Hứa Ngụy Châu cuối cùng cũng nhìn vào cậu, muốn nói ra những lời tổn thương nhất nhưng ánh mắt chân thành kia khiến anh bỗng trân người ra.

"Tôi.........."

Reeeeng!

Tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên khiến cả hai sực tỉnh. Ngụy Châu gỡ từng ngón tay đang bấu chặt lấy vai, bước xuống giường ra mở cửa, Cảnh Du bám theo cậu. Trước cửa là một thân ảnh lạnh lẽo như được tạc bằng băng.

"Cậu....." Hứa Ngụy Châu kinh ngạc.

"Mang tới cho cậu cuốn sách mới phát hành sáng nay, tiện thể lâu rồi chúng ta không cùng uống". Băng Nguyên một tay cầm túi đựng mấy chai rượu, tay kia cầm một cuốn sách .

Hứa Ngụy Châu giật lấy cuốn sách ném lên sô pha, trừng mắt nhìn Cảnh Du.

"Cậu về ngay đi!"

"Không về!"

"Vậy cứ ở đây một mình!"

Nói xong Ngụy Châu quay ra cửa, đẩy Băng Nguyên đi. "Ra ngoài rồi cùng uống". 

Cảnh Du trừng mắt nhìn về phía cửa, đáp lại ánh mắt ấy, khuôn mặt bằng băng nhếch lên nụ cười.

"Chào cậu nhóc!"

Cậu nhóc? Hoàng Cảnh Du ken két mài mất một lớp men răng khi cánh cửa đóng sập trước mặt cậu.

Trong khu vườn của dãy nhà chung cư cổ kính, không gian ngập tràn mùi hương mật ngọt của những ngọn cỏ lười biếng mới chui lên từ mặt đất sau mùa đông lạnh, trên chiếc ghế đá, hai người đang ông yên lặng ngắm cột đèn đường, nghe xa xăm hơi thở ồn ào của thành phố phồn hoa.

"Sau sáu năm cậu mới chịu nói chuyện lại với tớ!" Băng Nguyên mở lời, làm khói thuốc lan tỏa khắp không gian.

Ngụy Châu tu một ngụm rượu chát đắng xuống họng, khóe miệng nhếch lên. "Hừm".

Đôi mắt Băng Nguyên âm u. "Tớ vẫn không hiểu tại sao bạn gái tớ lên giường cùng cậu mà suốt sáu năm qua tớ lại là người phải xin lỗi cậu. Những cuốn sách tớ gửi cậu đều nhận được chứ?"

"Nhận được."

"Cậu biết không, cuối cùng tớ cũng hiểu vì sao cậu giận tớ, nhờ cậu nhóc hôm nay đấy!"

"..............."

"Cậu ta có tâm hồn rất đẹp, ánh mắt thuần khiết ấy nói lên tất cả"

"Mười chín tuổi, chúng ta cũng như thế". Ngụy Châu nhàn nhạt cười.

Chu Băng Nguyên đột đưa hai tay sang, giữ chặt lấy cổ của Ngụy Châu quay đầu cậu hướng lại mình.

"Cậu đó, năm mười chín tuổi sao lại làm như vậy? Chúng ta có thể trở lại như cũ chứ?"

Quá ấm áp! Đôi mắt to của Ngụy Châu bỗng mờ một tầng sương, đôi môi mấp máy không nói nên lời. Bỗng một bàn tay lớn hơn, ấm áp hơn che kín đôi mắt cậu, hung hăng đẩy hai tay của Băng Nguyên ra, giọng hùng hổ nói.

"Đủ rồi! Anh đi đi! Từ giờ tôi sẽ ở bên cạnh anh ấy!"

Nói xong lôi Ngụy Châu đi một mạch. Đến lúc Hứa Ngụy Châu giằng ra khỏi tay cậu, bắp tay trắng như sương nhuốm màu đỏ bầm.

"Khốn khiếp! Cậu làm gì vậy hả? Tôi là thầy của cậu đấy!". Ánh mắt đầy tơ máu của Ngụy Châu nhìn cậu.

"Thầy ấy hả? Từ lâu trong lòng anh đã không coi tôi là trò nữa rồi! Anh có rơi nước mắt bao nhiêu đi nữa, anh ta cũng không bao giờ thích anh".

"Cũng không liên quan gì đến cậu."

"Không liên quan vậy thì tôi sẽ cho liên quan! Hứa Ngụy Châu, tôi con mẹ nó là yêu anh"

Đôi mắt to của Ngụy Châu hỗn loạn."Đừng nói vớ vẩn, một đứa nhóc như cậu biết gì là yêu hả?"

"Tôi biết, biết còn rõ hơn anh nữa. Tôi còn không quan tâm việc anh là con trai thì anh nghĩ tôi thèm quan tâm đến việc tôi chỉ là đứa nhóc so với anh và cả việc anh là thầy của tôi nữa hả?"

".............."

Trời bỗng đổ một cơn mưa rào xối xả, thấm đẫm hai người con trai nhưng không đủ hạ xuống ngọn lửa dữ tợn đang bùng cháy.

"Em thực lòng yêu anh, yêu cả con người khiếm khuyết bên trong cái vỏ bọc hoàn mĩ của anh nữa, anh có chút tình cảm nào với em không?" Cảnh Du mở miệng, ôn nhu đến mức khiến người ta khó thể nói dối.

"Không có!" Ngụy Châu nhắm chặt mắt, để cho dòng nước lạnh lẽo theo lông mi chảy xuống cằm.

Đôi bàn tay to bóp chặt khớp hàm khiến Ngụy Châu buộc phải mở miệng, giọng nói Cảnh Du trầm thấp đến dọa người.

"Nói! Dùng chính thân thể anh mà trả lời!"

Dứt lời, môi mỏng của Cảnh Du bá đạo phủ lên môi của Ngụy Châu, hàm răng cắn gặm dày vò môi dưới của anh. Hứa Ngụy Châu kịch liệt giãy giụa, cố gắng thoát khỏi đôi tay như gọng kìm giữ chặt gò má cậu, đấm liên hồi lên bộ ngực nóng rực đang áp chặt của Cảnh Du. Trái tim Hoàng Cảnh Du cuồng dã đập như một con ngựa hoang, đầu lưỡi trơn trợt nóng ẩm tiến vào miệng đối phương tàn sát, quấn lấy đầu lưỡi đang trốn tránh kia. Nước mưa xối xả chảy vào miệng rồi theo khóe miệng chảy xuống cằm. Nếm được vị mặn của những giọt nước mưa, trái tim nóng hổi của Cảnh Du bỗng lạnh lẽo. Cậu dừng động tác, cảm thấy đối phương cũng bất động. Cảnh Du mở to mắt, nhìn thẳng vào hai mắt của Ngụy Châu, giọng khẽ run rẩy.

"Tay em có thực sự ấm không?"

Cơn mưa tháng ba lạnh đến thấu xương, luồn lách qua từng kẽ tay đang giữ chặt nơi gò má của Ngụy Châu. Đáp lại những điều sâu thẳm nhất trong trái tim của Cảnh Du là khoảng câm lặng vô tận trong màn mưa. Cảnh Du quay đi, bóng lưng rộng bỗng thê lương đến ngỡ ngàng. Cậu ngửa cổ, nhận lấy những giọt mưa lạnh như muôn ngàn chiếc roi quất vào mặt cậu, tê tái và đau đớn. Màn mưa tối đen nuốt trọn bóng lưng cậu. Phía xa một chiếc xe ô tô vun vút đi tới, mang ánh đèn chói lọi như mũi tên bằng ánh sáng xuyên thẳng vào tim cậu, không gì ngăn cản được.....

                                                              - HẾT CHƯƠNG 7-

**********************************************************************

Không ai hoàn hảo cả! Châu Châu cũng thế! Ôi Lily bị loại, không xem The F*c* nữa. :'(

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

More by huangyinshui

Similar stories