4
10:05, 11 June 2019"Con còn nhớ lúc đó, nếu không phải thầy đút thì con chẳng chịu mở miệng ăn." Elizabet bật cười, nhìn chăm chăm vào tách sữa hạnh nhân nóng trước mặt. Khói bay. Em bất chợt nhớ lại những ly sữa nóng ở Almaty, được thầy làm cho mỗi khi em lên cơn đau bụng hay hờn dỗi biếng ăn. "Hồi đó con sợ thầy lắm. Nhìn thầy nghiêm quá nên con mở miệng ra ăn liền."
"Còn bây giờ thì sao?" Thầy hỏi. Một làn khói thuốc mơ màng phả ra. Lâu lắm rồi em mới ngồi với thầy, kể từ khi training với huấn luyện viên khác rồi tận đến lúc giải nghệ và trở về mở một sân băng ở Aktobe. Khu phố nghèo và buồn thời Xô Viết đã được dẹp đi rất lâu, trước khi em trở về. Elizabet về với cái danh hiệu mỹ miều – Thiên thần của Kazakhstan, ba huy chương Olympic, hai bạc, một vàng, cùng một va li những huy chương ở các giải đấu khác. Em mở một câu lạc bộ trượt băng nghệ thuật, có học trò, cả nam và nữ. Em học từ thầy rất nhiều thứ, không chỉ là kỹ thuật trượt. Có thể thầy không để ý, nhưng cách dạy học trò của thầy mới dễ chịu làm sao.
"Một chút cũng không." Elizabet cười hì hì. "Một chút cũng không. Thầy chỉ đáng sợ lúc con mới vô thôi."
Otabek lâm vào một thoáng trầm ngâm. Cái hình hài mong manh yếu ớt ngày nào anh đưa từ khu phố nghèo ở Aktobe đến câu lạc bộ của mình nay đã lớn, tuổi ngấp nghé hai chín, ba mươi, nhưng vẫn trẻ như hồi mười lăm tuổi. Tóc vàng rực như một vạt nắng. Mắt xanh như mặt băng. Và làn da thì trắng bóc như một con búp bê sứ, như thể bị nắng chiếu vào là sẽ tan biến đi mất. Con bé nhẹ đến mức như không có thật. Thi thoảng anh lại có những suy nghĩ đó, khi Elizabet trượt trên sân băng. Anh còn nhớ con bé đi đâu cũng vác theo cuốn sách The Velveteen Rabbit, bất kể có đọc hay không, nằm ngủ cũng ôm. Nó luôn nói đi nói lại một câu mà anh nhớ tới tận bây giờ, Con muốn như chú thỏ ấy, được yêu thương đủ nhiều để trở nên thật. Nói. Và khóc.
Như là sau khi mẹ con bé nói sẽ tái hôn và rời khỏi Kazakhstan để đến sống ở Tây Ban Nha với người tình, tại một thành phố ven biển Baltic. Anh chợt nhớ lại khuôn mặt hớn hở của mẹ nó. Như thể cô ta muốn đẩy Elizabet đi thật xa, để mình được rảnh nợ. Cuộc điện thoại thông báo đến sau ba tháng con bé tới Almaty. Elizabet khóc ướt đầm gối sau khi tỉnh dậy trong bệnh viện. Một tháng tiếp theo, con bé nằm liệt trên giường. Đến giờ, Otabek vẫn thi thoảng mong rằng suy đoán của mình về mẹ của Elizabet là sai. Suốt những năm tháng con bé lao vào tập luyện và thi đấu từ Novice lên tới Junior, và những năm đầu Senior, nó vẫn nhợt nhạt và thanh tao, thậm chí trong suốt, nhẹ như một bóng ma trên sân băng.
Những giọt nước mắt ám ảnh chảy từ đôi mắt xanh, đẹp như những giọt băng, rơi xuống, tan thành nước, kết thành mặt băng xanh vắt phản chiếu bầu trời.
"Thầy Plisetsky vẫn khỏe chứ ạ?" Elizabet hỏi, kéo Otabek quay về thực tại. Qua làn khói mỏng, con bé một lần nữa trong như một bóng ma, nhìn thế nào cũng không có cảm giác tồn tại trên đời. Ngay cả khi nó mở miệng hỏi một câu vô thưởng vô phạt, có cũng được, không có cũng được.
"Con vừa gặp rồi còn gì?" Otabek mỉm cười. "Khỏe cực kỳ."
"Con chỉ hỏi thôi." Elizabet tủm tim. "Hai thầy sống cùng vẫn vui chứ?"
Chẳng biết vô tình hay cố ý, Elizabet nhấn mạnh ở từ sống cùng, luyến láy rất lâu ở các nguyên âm. Otabek thừa nhận mình có chút chột dạ, nhất là khi nhìn thấy nụ cười tinh quái của Elizabet. Trước ống kính nhà báo thì con bé là thiên thần với nụ cười búp bê, nhưng trước mặt anh, Elizabet không cười hì hì thì cũng là nụ cười tinh quái, như thể không mè nheo nhõng nhẽo hay không bày trò quậy một ngày thì nó sẽ không chịu được.
"Cũng lên lên xuống xuống, thăng trầm như bất cứ cặp nào thôi, cưng biết đấy." Anh đáp. Elizabet bật cười, hai bàn tay mân mê đuôi bím tóc dài. Những ngón tay trắng sứ như tan vào nắng.
"Vậy thì tốt. Con chỉ hỏi để biết hai thầy vẫn ổn. Thế là tốt rồi." Elizabet đáp, khẽ huýt sáo. Ánh mắt xanh đánh sang cửa tiệm bên đường, nơi ẩn hiện dưới làn tuyết, qua khung cửa sổ thủy tinh. Những con người hối hả trên phố. Miệng Otabek dâng lên một cỗ đắng cay khi nhớ tới lúc ấy, khi scandal được khui ra, chính anh đã đẩy Elizabet đi để con bé không bị ảnh hưởng bởi thầy nó. Nước Nga khi ấy còn chưa công nhận đồng tính, thế nên Yuri đã phải chuyển đến Mĩ sống một thời gian, cũng giống như Victor và Yuuri chuyển tới Pháp vậy.
Nước Nga là thành trì cuối cùng của nhân loại. Otabek dù khi đó đang ở trong trạng thái rầu tới mức muốn dùng lưỡi trượt cắt cổ mình thì cũng không nhịn được mà phải bật cười, khi tự Elizabet hứng lấy cho mình một cơn mưa xỉa xói nhân cách, khi mà con bé đọc cái tin ấy trên reddit, trước mặt cánh phóng viên. Là một cô ả con giời nào đó đã chìa cái smartphone với mẩu tin đang chình ình trên đó ra hỏi ý kiến của Elizabet về thầy của mình. Và con bé giựt lấy, ném thẳng cái smartphone đó vào sọt rác.
Vậy thì mấy con giời thượng đẳng cút sang Nga mà sống. Elizabet đủng đỉnh đáp vào cả chục cái ống kính, rồi xách giày đi thẳng ra khỏi nhà thi đấu.
Elizabet là một thiên thần mong manh và yếu đuối với đủ thứ bệnh trạng có từ nhỏ, nhưng tính cách và tác phong làm việc của con bé thì không mềm mỏng một chút nào hết. Khoảnh khắc cái smartphone lia một đường vô sọt rác, nghe rõ kêu khi chạm đáy sọt, Otabek thừa nhận mình thấy hả hê tới lạ, như thể sự đè nén bản thân của mình bấy lâu nay đã được giải phóng. Hay một phần mong ước của mình vừa được chính học trò mình thực hiện – Sống đúng với những gì mình muốn.
Em là fan của Eliza nhà anh rồi đấy, huấn luyện viên Otabek Altyn. Yuri đã cười khùng khục lên khi xem bản tin trên thời sự. Ôi Chúa ơi, Yuri Plisetsky sau chuỗi ngày say triền miên đã cười khùng khục lên như thế, chảy cả nước mắt. Ấy là đêm trước ngày họ bay sang Mĩ, còn Elizabet đã trở về Almaty, trước khi sang Ý để luyện tập ở câu lạc bộ trượt băng Crispino do anh em nhà ấy điều hành.
Con bé flop giập mặt mất một mùa, vào tuổi mười tám, khi mà nó lần đầu bước khỏi cái vỏ bọc mà Otabek đan lên để bảo vệ cái cơ thể yếu đuối chỉ sống bằng tinh thần của nó. Anh thừa nhận mình đã chăm nom con bé quá kỹ khỏi thế giới bên ngoài, kể cả việc bắt nó không được sử dụng mạng xã hội, tất cả chỉ vì quá ám ảnh với lời của bác sĩ ngày ấy, khi Elizabet nằm liệt giường suốt một tháng trời trong bệnh viện. Có sống dai lắm thì cũng chỉ đến mười lăm tuổi thôi. Vì một lý do ngớ ngẩn nào đó, cái thuyết đoản mệnh ngu ngốc ấy lại đa phần đúng với những gì đẹp đẽ và tài giỏi trong một con người. Nếu anh không ngồi canh thì con bé chẳng bao giờ ăn uống đúng giờ. Nó luôn đắm chìm vào sách hay vào những vòng trượt, chạy nhảy tung tăng khắp sân băng. Cái kiểu sống bằng tinh thần của nó y chang một thiên thần. Nếu anh không chăm từng miếng ăn cho con bé, hẳn Elizabet sẽ cứ liêu phiêu mãi như thế cho đến khi chết đói mất.
Anh phiền quá đấy, thánh Otabek ạ, bọn này sẽ chăm chút cho thiên thần của anh đến từng cọng lông chân. Sara Crispino gào toáng lên qua điện thoại. Rõ ràng Otabek Altyn nhìn lầm lầm lì lì cũng theo thời gian mà trở thành một thằng cha phiền phức khi ngày nào cũng gọi điện sang Ý, mặc cho hóa đơn của cuộc gọi quốc tế cứ tăng lên dần đều, nhưng chỉ hóa đơn thôi thì cũng chả phải vấn đề to tát.
"Đang nghĩ đi đâu đó?" Otabek buột miệng. Elizabet thoáng giật mình. Bao nhiêu năm trôi qua, cái cách nảy đôi vai khi giật mình của con bé chẳng khác gì cả.
"Con đang nghĩ xem mình đã đi được bao lâu rồi." Bím tóc vàng lắc lư. "Với ở nhà không biết đám quậy kia đã lật tung nóc sân băng lên chưa." Những ngón tay trắng sứ nhịp nhịp lên bàn. "Zudof thể nào cũng hùa theo bọn nó."
"Zudof?"
"Chồng của con." Elizabet cười hì hì. Ánh mắt híp thành hai vầng trăng non, nhưng vẫn đủ để Otabek bắt được những tia sáng lấp lánh. Hạnh phúc. Tia lấp lánh hạnh phúc. Anh đã từng nhìn thấy chúng trong mắt Yuri. Trong cả đôi mắt của Victor và Yuuri, của anh em nhà Crispino. Và của những người khác nữa. "Anh ấy cũng là một huấn luyện viên ở câu lạc bộ ạ." Một ngón tay trắng sứ gõ lên ô cửa kính. "Thầy Plisetsky đang chờ thầy kìa, ngoài trời lạnh lắm. Con thấy vui vì cả hai thầy vẫn ổn."
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



