5
10:10, 11 June 2019Có một chuyện mà Yuri Plisetsky luôn nhớ rõ, rằng dù Altyn và anh có yêu nhau nghiêng trời lệch đất đến thế nào thì tim Altyn luôn có một ngăn riêng mà không ai có thể bước vào. Và ngăn ấy thuộc về một cô bé Kazakhstan tên là Elizabet Liliana Metyeevna Steinitz. Cái tên đủ dài để vừa có sắc thái Do Thái và Kazakh, đủ dài để tạo nên sự quý phái và đủ dài để luyến một cách duyên dáng. Cái tên của một thiên thần.
Hai thầy trò Altyn và Elizabet có một mối ràng buộc kỳ lạ. Họ không đơn thuần là thầy trò, họ cũng chẳng phải bạn hay nhân tình. Đó là một thứ tình cảm tương tự tình yêu nhưng không phải. Không dưới mười lần Yuri trêu Altyn về cung cách bảo mẫu của người yêu. Nhất là lúc anh mới gặp Elizabet lần đầu, mong manh tới mức có thể vỡ vụn ra bất cứ lúc nào. À là vậy hả, Yuri đã nghĩ mình hiểu vì sao mà Altyn chăm con bé này kỹ như thế, khi nhìn vẻ ngoài yếu ớt của con bé và khi nhìn nó trượt. Nó gợi anh nhớ tới Agape của anh ngày ấy, nhưng mềm mại hơn, và ảo hơn, như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, chẳng biết có hiện hữu ở đó hay không. Nếu Elizabet mà đi đóng phim kinh dị thì ăn khách phải biết, Yuri đã có suy nghĩ cợt nhả như thế, nhưng không hoàn toàn là không nghiêm túc. Có thể thật như một bóng ma như thế thì không phải ai cũng làm được đâu. Những bài thi của Elizabet, chưa tính tới mấy thứ khác thì độ huyền ảo vẫn là có thừa.
"Hai thầy trò sao hàn huyên nhanh thế?" Yuri ngạc nhiên hỏi khi Altyn lừng lững tiến đến từ cửa tiệm cà phê bên kia đường. Elizabet vẫn đang ngồi ở chiếc bàn bên ô cửa kính, lười biếng lướt những ngón tay của mình trên màn hình smartphone. Ở khoảng cách hơn hai mét thì vẫn thấy rõ được gạt tàn với một mớ đầu lọc, mà anh dám cá là của Altyn. Từ sau khi sang Mĩ, Altyn bắt đầu hút thuốc, sau đó cai. Hôm nay chắc tiện miệng thì hút thôi.
"Anh bị đuổi rồi." Altyn đáp. Nếu Elizabet không nhắc thì anh cũng quên béng mất đứng ngoài trời tức là đứng dưới tuyết. "Em lạnh không?"
"Đủ ấm. Em sinh ở Nga mà."
Yuri đáp, nhưng cũng không né cái khăn choàng của Altyn choàng lên vai mình, quấn quanh cổ và vai áo vài vòng. Dài phết. Cái khăn choàng mà cô bé Elizabet đã đan trong một lần lên cơn dở hơi và kết quả là nó dài như tấu sớ thế này đây. Altyn đã giữ nó rất kỹ. Đột nhiên, Yuri nghĩ người mình yêu thực ra rất giống một ông bố, đôi khi, giống cả ông nội của anh nữa.
"Có vẻ Elizabet thực hiện được ước mơ rồi." Altyn thở ra một làn khói. "Nó hạnh phúc. Vậy là yên tâm."
"Ý anh là ba cái huy chương Olympic à?"
"Không." Altyn bật cười ra một làn sương trắng. "Em nhớ cuốn truyện The VelveteenRabbit của con bé chứ?"
"À." Yuri tặc lưỡi. "Mấy đợt tập huấn ở Saint-Peterburg, nó kể suốt về cái cuốn sách đó. Eliza nhà anh có vẻ rất tin vào mấy mẩu chuyện thần tiên."
Họ rảo bước trên vỉa hè đầy tuyết. Tuyết cuộn thành từng ụ bên bờ kè sông, quái dị như những phù điêu. Tuyết bay lả tả xuống từ trên không, phủ lấp thời gian, làm ửng hồng đôi má. Những làn sương trắng cứ theo hơi thở ra, đông lại, rồi rơi xuống ngay.
"Con bé luôn ước được như con thỏ trong truyện."
"Được yêu thương đủ nhiều để trở nên thật. Em nhớ." Yuri tiếp lời. "Con bé nói suốt mà. Một ước mơ đẹp. Nhưng em vẫn nhớ nhất lúc nó liệng cái điện thoại vào thùng rác. Kiểu như-"
"Kiểu như sao?"
"Kiểu như-, con bé đã thực hiện giùm luôn ước mơ khi ấy của cả hai chúng ta vậy." Yuri đáp. Lại một làn sương rơi xuống, xen lẫn với nụ cười bật ra tiếng.
"Anh biết. Elizabet đã trở nên rất thật rồi." Altyn khẽ cười. "Không như lúc mà anh ngày ngày lo rằng nó sẽ biến mất khỏi vòng tay anh, tựa như La Sylphide vậy."
Tuyết bay lả tả, tinh khôi bốn bề. Rơi xuống, tan thành nước, kết thành sân băng. Những chuỗi dấu chân cứ kéo dài trên nền tuyết trắng, đi vào tâm thủ đô Pyotr.
(Hết)
|.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



