3
10:01, 11 June 2019Khi Elizabet tới buổi tập chung của câu lạc bộ, chẳng ai thèm nhìn em tới lần thứ hai. Hầu hết mọi người đều lớn tuổi hơn, và chẳng buồn để ý tới câu chào của em. Khi đến nhà thầy ở Almaty, em đã phấn khích cực kỳ, và cứ thế chạy nhảy tung tăng khắp nhà. Căn nhà rất rộng, với những cửa sổ thủy tinh chiếm trọn tường phòng khách, tràn ngập ánh sáng. Thầy xếp cho em một căn phòng nhìn ra vườn, với chiếc giường rộng, tha hồ mà lăn. Có tủ quần áo, bàn học, bàn trang điểm với gương, tủ kê đầu giường, đèn ngủ và giá sách. Em cũng được thầy dẫn đi lòng vòng khắp nơi trong thành phố, mà đúng hơn là để mua đồ tập luyện. Sau một hồi, chuyến đi dừng lại ở nhà hàng, sau khi lượn qua tiệm bán đồ thể thao, cửa tiệm quần áo để mua đồ mặc hàng ngày và mấy cái váy ngủ, cùng vớ và áo khoác, mũ và khăn choàng, găng tay và ti tỉ thứ để giữ ấm, sau đó là hiệu sách với loạt sách vở mới. Em đã ngồi với thầy trong nhà hàng, lâng lâng với cảm giác như thể đang ở trên thiên đường.
Ấy vậy mà mọi cảm giác của em xẹp nhanh như bong bóng xì hơi với những ánh nhìn khinh khỉnh.
Trượt băng chưa bao giờ là dễ dàng. Elizabet chỉ được tham gia các bài khởi động và những bài tập chung cùng mọi người, thời gian còn lại, em phải tập chay hoàn toàn trên đất, bên những thanh tập ballet. Rồi tập nhảy và đáp, trên mặt đất. Chân giơ cao quá đầu, một chân lấy trụ, xoay vòng tròn thật chậm, trên mặt đất. Các bước StSq cơ bản nhất, trên mặt đất. Đến lúc em hoàn thành xong thủ tục chuyển trường thì mọi thứ còn thêm cả vụ làm bài tập và phải căn ke từng tí thời gian ăn ngủ cho những giờ luyện tập trên đất và trên sân.
"Người con dẻo quá. Khá khó nhảy." Thầy Otabek kết luận vào giờ nghỉ. Ngày Chủ nhật là ngày mà câu lạc bộ chỉ có hai người, thầy và Elizabet. Ngày tập của riêng em, cũng là ngày mà em thoải mái có một sân băng của riêng mình.
Một nỗi thất vọng ập đến. Bụng em quặn lên như có ai vừa chọi thẳng vào dạ dày bằng một cục gạch. Em đã mài mặt ra mà tập, đến mức đi lên đi xuống cầu thang cơ cũng căng đau đến muốn xé cả người ra mà không dám khóc, thậm chí nghỉ cả một mùa giải để tập trung tập đi tập lại từng động tác căn bản, và giờ thì thầy lại kết luận bằng một câu rằng em nhảy không nổi.
"Vậy ạ?" Elizabet hỏi, dẫu bụng dạ chẳng lấy gì làm vui vẻ cho cam.
"Vậy đó. Nhưng người dẻo thì spin rất đẹp. Con lớn hơn chút nữa, xương cứng hơn, lúc đó con sẽ nhảy rất đẹp."
Dường như câu cuối cùng có sức mạnh của đấng toàn năng, nó nhen lên trong Elizabet một niềm hy vọng khó tả. Em nhớ mình đã gật đầu lia lịa, thậm chí còn suýt khóc. Khóc vì mừng. Elizabet mong manh và yếu đuối, đôi chân em chỉ cần đi giày trượt một lát là đau nhức không chịu được, vậy mà em đã ráng được suốt ba tháng trời không kêu ca. Ối chà, đau dạ dày quá. Mặt em nhăn lại, trông như một quả táo héo. Cứ tập nặng là em lại đau quặn cả gan ruột lên. Hồi còn ở Aktobe, cũng có vài lần Elizabet lại lên cơn thắt ruột, đau phát khóc, nhưng cảm giác mà mình phải nằm còng queo một mình trong phòng bí bức đến khó chịu.
"Con lại đau bụng à?"
"Dạ, bụng đau." Elizabet đáp, giọng nhỏ như muỗi vo ve. "Đau một tí xíu."
Thầy Otabek gật đầu, đáp bằng một tiếng hừm vô thưởng vô phạt rồi đẩy em ra ngoài sân băng. Quy trình tiếp theo đó thì một chiếc đai chườm bụng, một cốc sữa nóng và em cứ nằm dài trong phòng nghỉ tới giờ ăn trưa. Buổi chiều sẽ tập nhẹ hơn. Elizabet không thích nằm còng queo một mình trong phòng hẹp, nhưng ở đây thì em lại thích. Nó yên lặng hoàn toàn, em nằm một chỗ, đọc sách và tận hưởng cảm giác thư giãn. Thầy mua cho em rất nhiều sách, nhưng em thích nhất là cuốn The Velveteen Rabbit. Đó là cuốn sách về một chú thỏ đồ chơi, chú được yêu thương rất nhiều, và cuối cùng thì biến thành thỏ thật.
Ôi, Elizabet mong ước được như chú biết bao.
Được yêu thương đủ nhiều, để trở nên thật.
Chỉ cần thế thôi.
Thầy rất thương em, nhưng em cũng muốn mẹ thương em nữa. Nhiều như em đã thương mẹ vậy.
Được yêu thương đủ nhiều, để trở nên thật. Hay đó chỉ là một ước vọng hão huyền nhỉ?
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



