Cổ tích
07:39, 3 September 2016"Làm tình với tôi nhé!"
Hứa Ngụy Châu ngập ngừng muốn chạy trốn trước những ngón tay dài đang chờ đón cậu, không gian vang vọng tiếng chuông đồng hồ thúc giục.
"Tôi sẽ nhận được điều gì nếu làm tình cùng anh?" Ánh mắt Ngụy Châu nghi hoặc nhìn người con trai kia.
Cảnh Du nhếch khóe miệng. "Tiền.....Sự điên dại....Và phép màu. Tôi cam đoan nó tuyệt diệu hơn bất kì câu chuyện cổ tích nào cậu từng nghe".
Phép màu Cảnh Du nói, những điều bí ẩn cậu chưa từng nếm trải kích thích trí tò mò của cậu.
Ngụy Châu siết những ngón tay trắng muốt vào lòng bàn tay ấm áp, đã đến lúc bắt đầu một trò chơi mạo hiểm thú vị.
"Vậy Hoàng Cảnh Du, anh quyết định phương pháp trị liệu không dùng thuốc?"
"Đúng vậy! Tôi không cần thuốc" Cảnh Du nở nụ cười đắc thắng. "Cậu chính là thuốc của tôi rồi"
"Haa.....Nếu anh đã đồng ý, mọi hình thức tôi yêu cầu trong trị liệu anh phải tuyệt đối tuân thủ, dù có kì quặc thế nào đi nữa?"
"Tất nhiên, tôi sẵn sàng quỳ gối trước mọi mệnh lệnh của cậu". Cảnh Du kéo cái bắt tay của hai người lại gần, nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay gầy gò của Ngụy Châu, hàng mi đen dài nhẹ nhàng chớp mở.
"Còn một điều quan trọng cuối cùng trong thỏa thuận của chúng ta".
"Điều gì vậy?"
"Từ an toàn là gì?" (Chú thích: Từ an toàn - safeword, là từ khóa hay kí hiệu của người phục tùng trong các thỏa thuận BDSM để yêu cầu dừng lại khi quá giới hạn, không có từ an toàn thì coi như phạm pháp)
"Sẽ không có bất kì từ an toàn nào cả".
"Như vậy là phạm pháp!"
"Chưa từng có ai quan tâm đến luật lệ trong những cuộc chơi của tôi. Có lẽ vì họ không còn đủ tỉnh táo để làm. Cũng có lẽ họ không bao giờ muốn dừng lại"
".............." Ngụy Châu nuốt khan trước nụ cười ngạo mạn của Hoàng Cảnh Du.
"À, phải rồi, có một từ an toàn. Tôi luôn luôn dừng lại khi nghe được ba từ ấy".
"Từ gì vậy?".
"Cậu thực sự không đoán được ra sao?".
Mạch máu trong người Ngụy Châu co rút ngứa ngáy, cậu mơ hồ tưởng tượng ra ba từ ấy khi sự quyến rũ của Cảnh Du càng lúc càng gần kề. Anh ta đã đọc được suy nghĩ trong đầu cậu...
"Em yêu anh". Giọng nói ấm áp bỗng trở nên ngọt ngào nhưng lại lạnh lùng khó tả. "Khi họ nói như vậy, quan hệ của chúng tôi sẽ chấm dứt."
".............."
"Hy vọng cậu sẽ không bao giờ dùng đến ba từ đấy. Bác sĩ Hứa, tôi tin tưởng ở cậu".
"Được thôi.....Vậy những buổi trị liệu của chúng ta sẽ bắt đầu từ tuần sau". Hứa Ngụy Châu lấy lại thái độ điềm tĩnh.
"Được! Tôi giao cả thể xác và tâm trí dành cho cậu. Bảy giờ tối thứ sáu tuần sau, ở chỗ tôi được chứ. Tôi sẽ cho người đến đón cậu".
"Vậy tối thứ sáu tuần sau gặp lại". Ngụy Châu cố rút tay ra khỏi gọng kìm cứng chắc kia. "Chúc anh ngủ ngon, Cảnh Du".
Hoàng Cảnh Du kéo cậu đến trong một cái ôm, hơi thở nóng rực lả lướt bên vành tai của Ngụy Châu.
"Ngủ ngon nhé, Ngụy Châu. Hãy mơ về tôi trong giấc mơ của cậu. Tôi cũng sẽ nghĩ về cậu...... " Vật cứng rắn dày vò bắp đùi của Ngụy Châu. "khi làm việc đó".
".............."
Cửa chiếc xe limousine đóng sập lại, Cảnh Du nở nụ cười tươi rói khiến Lưu Tranh giật mình kinh sợ.
"Về thôi!"
Cảnh Du dựa vào cửa kính, nhìn màn đêm lướt qua tầm mắt, khóe môi mỏng âm thầm nhếch lên một nụ cười. Thật là một quyết định tuyệt vời khi đến buổi gặp mặt ngày hôm nay! Sau ba tháng vắng vẻ dày vò, cậu nghĩ cuối cùng mình cũng có một đêm ngon giấc.
o O o
Hứa Ngụy Châu khoác áo blouse trắng tinh bên ngoài áo sơ mi, mặc quần âu và đi giày da đen như thường lệ. Sau lưng cậu là một hàng tiến sĩ già hói đầu, áo blouse không cài nổi do chiếc bụng bia tròn căng và sau đó đến mấy sinh viên trẻ lố nhố kéo dài lê thê chắn hết hành lang hẹp. Bên trái Ngụy Châu là cậu bác sĩ nội trú năm nhất Trần Ổn, nhỏ người, mái tóc nâu hơi xoăn, ánh mắt mơ màng, miệng lúc nào cũng hơi hé ra ngây ngốc, cậu ta chật vật bê chồng bệnh án cao ngất ngưởng muốn trượt xuống.
Mấy bệnh nhân vẫn tiếp tục công việc của mình, không để ý đến đám người hùng hổ kia đang tiến vào bệnh phòng. Người vừa đọc sách Phật học vừa làm một động tác Yoga hết sức phức tạp, người thì hăng hái nói chuyện đến văng nước miếng với chậu hoa bên ngoài cửa sổ, người lại ung dung chải tóc suôn mượt bằng bàn chải đánh răng.
Ngụy Châu dẫn đầu đoàn người đến giường bệnh đầu tiên, nơi một chàng trai dong dỏng, có vẻ mặt thư sinh sáng sủa, đeo chiếc kính gọng đậm hòa nhã, đang nằm vắt chân. Trần Ổn nháo nhào lục tung đám bệnh án dày cộp.
"Lâm Phong Tùng, hôm nay cậu lại là ai vậy?"
"Anh nhìn mà không ra sao?" Chàng trai đứng bật dậy, một tay chống nạnh, một tay hướng thẳng tưng lên chiếc quạt trần đang uể oải quay. Cậu ta mặc một chiếc quần tam giác màu đỏ rực rỡ bên ngoài bộ quần áo bệnh nhân xộc xệch màu xanh, ga trải giường bị cậu ta rút ra, cuộn lùm xùm ở cổ.
Ngụy Châu ngờ ngợ đoán ra."Super man?"
"Đúng vậy! Ta chính là công lý nước Mỹ" Nói xong cậu trai trẻ bất ngờ nhảy vọt lên thành giường bằng inox, ga trải giường bay phấp phới sau lưng.
Ngay lập tức, năm sinh viên to khỏe ghìm cậu ta xuống giường, Phong Tùng vẫn ấm ức nhìn. Hứa Ngụy Châu phẩy tay, đám sinh viên thả chàng trai trẻ ra.
"Siêu nhân sao không bay mà lại trèo lên như vậy?" Ngụy Châu tò mò hỏi cậu ta.
Lâm Phong Tùng trợn tròn mắt giải thích. "Anh nhìn thế mà ngu quá! Trọng lực nó hút xuống, làm sao mà bay lên được, thế cũng làm bác sĩ được sao?"
".............."
Tràng cười không kiểm soát bùng nổ. Hứa Ngụy Châu thản nhiên quay sang với Trần Ổn. "Hôm nay bệnh nhân hưng cảm hơi nhiều, cậu cho thêm 1/8 liều chỉnh khí sắc nhé!"
Trần Ổn hí hoáy viết vào bệnh án, đầu gật gật hiểu ý.
Dòng người áo trắng lại dồn sang giường bên cạnh, người đàn ông trung niên ngẩng lên khỏi cuốn sách chép miệng, khinh miệt nhìn mấy người còn rúc rích cười qua hai cẳng chân uốn ngược ngoạn mục quanh tai.
"Vui quá hại tâm, cười nhiều sinh tâm thần! Khổng tử đã dạy, khăn mặt tuyệt đối không được phơi cùng quần lót!"
Mấy nụ cười sót lại trở nên méo xệch, Ngụy Châu ân cần hỏi han.
"Bác Tống Đào, hôm nay tinh thần bác có vẻ tốt nhỉ?"
"Tôi lúc nào chẳng tốt!"
"Vậy sao bác lại vào đây thế?"
"Tôi vào đây để tĩnh tâm tu luyện, ngoài kia giang hồ hiểm ác khó lường lắm". Nói xong người đàn ông lại chăm chú đọc sách Phật học.
"Giảm bớt 1/2 liều chống trầm cảm" Trần Ổn lại cặm cụi ghi chép.
Sau một buổi sáng đi buồng, tất cả đều no một bụng cười. Đám áo trắng giải tán hết, mỗi người lại hối hả làm công việc của mình. Hứa Ngụy Châu một mình đi đến hành lang vắng tanh, về phía căn phòng duy nhất ở cuối dãy. Một cái gật đầu nhẹ, người bảo vệ cao to mở cánh cửa sắt nặng nề cho cậu. Ngụy Châu hít một hơi thật sâu, khẽ rùng mình.
Trên chiếc giường đơn bằng đá, một người đàn ông đang ngồi. Hai tay, hai chân đều xích chặt vào tường. Mái tóc hoa râm bù xù, cổ ngoẹo sang một bên, ánh mắt ông ta lờ đờ, nước dãi chảy ròng ròng qua khóe miệng rớt xuống đất. Con muỗi vo ve cứng đầu bay loanh quanh cũng không thể thu hút được sự chú ý của ông ta.
"Hôm nay ông có vẻ không được tốt lắm?"
".............."
Ngụy Châu túm lấy đầu xích quấn quanh cổ tay lở loét giật mạnh, người đàn ông kia ì ra, không động đậy.
"Cảm giác bị xiềng xích thế nào?"
".............."
"Rất vui đúng không? Nếu không ông đã chẳng thích thú như vậy khi cầm tù người khác".
".............." Nước dãi bên khóe miệng vẫn chảy xuống.
"Ông xứng đáng ở đây đến hết đời. Cứ từ từ mà tận hưởng".
".............."
Hứa Ngụy Châu lạnh lùng quay đi, cánh cửa sắt đóng sập lại.
Béééppp! Tiếng vo ve nhức đầu ngưng lại, để lại trên gò má âm hiểm màu đỏ thẫm hận thù.
o O o
Sáu giờ tối, Ngụy Châu đứng trước tấm gương lớn. Một chàng trai trẻ, gầy nhẳng, mặc sơ mi trắng và quần âu xám đang căng thẳng nhìn lại cậu. Cậu đã tắm rửa sạch sẽ, xịt một chút nước hoa lên gáy và hai cổ tay. Hứa Ngụy Châu cũng không hiểu nổi sự bồn chồn của mình từ đâu mà có. Gần một tuần, cậu đọc lại đủ loại sách và tài liệu, dù vốn dĩ cậu nhớ như in từng dấu chấm, dấu phẩy. Ngụy Châu cũng tìm kiếm mọi thông tin liên quan đến Cảnh Du, từ vụ thảm sát kinh hoàng mười một năm trước, đến sự thành đạt không tưởng của anh trong lĩnh vực công nghệ hay cả những thông tin lá cải về tin đồn tình cảm của Hoàng Cảnh Du với tiểu thư danh giá nhà họ Lâu.
Hoàng Cảnh Du, anh ta là một kẻ kì lạ, lạ lùng hơn bất cứ bệnh nhân nào cậu từng tiếp xúc. Anh ta là người đầu tiên khiến Ngụy Châu phải tự động chạm thân thể mình. Hứa Ngụy Châu chưa bao giờ tự thỏa mãn, việc đụng chạm khiến cậu ghê tởm, kể cả khi đó chính là bản thân cậu. Từ khi cậu bước vào tuổi dậy thì đến bây giờ, cậu luôn để những giấc mơ ướt át đó tự diễn ra, thật vui mừng là tuổi trưởng thành và công việc ngập đầu làm nhu cầu của cậu dừng lại. Nhưng buổi tối hôm đó, những dư âm kích động không chịu lắng xuống, những ngón tay của cậu chật vật không biết làm thế nào. Ngụy Châu bỗng nhớ đến khuôn miệng mỏng khêu gợi và những ngón tay dài ấm áp. Cậu thở dốc ra một hơi, cảm giác đê mê chưa từng có ngập tràn. Anh ta cũng nhớ về cậu như cách cậu nhớ về anh ta thật chứ?
Tiếng chuông cửa cắt ngang lo lắng của Ngụy Châu, trước cửa là một người đàn ông với khuôn mặt lạnh lùng trong bộ vest đen, cổ tay để phía trước lộ ra chút hình xăm.
Lưu Tranh cất giọng nói đều đều tẻ nhạt. "Bác sĩ Hứa, Hoàng tổng cử tôi đến đón anh".
Ngụy Châu bước lên chiếc xe màu đen sang trọng. Cảnh vật vùng ngoại ô êm ả thay thế dần bằng thành phố tấp nập ồn ào.
Chiếc limousine chậm rãi tiến qua cánh cổng mạ vàng, ngôi biệt thự màu trắng không quá lớn nhưng kiến trúc hiện đại đặc biệt toát lên vẻ đắt giá, quyền quý. Sau khi đưa Hứa Ngụy Châu đến cửa lớn, Lưu Tranh im lặng rời đi. Hứa Ngụy Châu thở ra một hơi, ấn nhẹ chuông.
Cánh cửa bật mở gần như ngay tức khắc, trước cả khi tay cậu rời ra khỏi nút ấn. Thật ngạc nhiên là người ra mở cửa không phải là một người quản gia già như những gì thường thấy trong bộ phim truyền hình, mà lại là khuôn mặt hồ hởi của Cảnh Du.
"Chào cậu Ngụy Châu, năm ngày và mười chín giờ bốn mươi ba phút qua tôi luôn chờ cậu đến".
".............."
Năm ngày và mười chín giờ bốn mươi ba phút? Không thể ngờ anh ta tính từng phút để gặp cậu. Trí nhớ thần thánh của Ngụy Châu đã đánh giá thấp sự quyến rũ của Hoàng Cảnh Du.
Hứa Ngụy Châu theo anh ta bước vào phòng khách, cậu nhận ra mình ăn mặc quá nghiêm trọng. Cảnh Du chỉ mặc một chiếc quần jean xanh nhạt màu rách gối, phô ra cặp chân rắn chắc khỏe mạnh, chiếc áo phông trắng nổi bật bờ vai rộng rãi và khuôn ngực vạm vỡ. Trông Cảnh Du trẻ hơn và hoang dại hơn rất nhiều so với lần đầu gặp mặt. Anh ta đưa hai tay khoát nhẹ vào không khí, nở nụ cười tươi tắn khoe cặp răng hổ sát thủ.
"Chào mừng đến với nhà của tôi!"
".............."
Hứa Ngụy Châu há hốc miệng kinh ngạc.
"Thế nào? Vẻ đẹp của tôi gây ấn tượng đến thế sao?"
"Bệnh tự luyến của anh hết sức trầm trọng thì có!"
Vẻ đẹp gây ấn tượng? Anh ta thực sự tự luyến hết thuốc chữa! Điều Ngụy Châu ấn tượng chính là trần phòng khách của Cảnh Du, cậu giờ mới nhận ra kiến trúc căn phòng vì mải miết nhìn chằm chằm anh. Hứa Ngụy Châu tưởng mình đi vào nhầm thủy cung nước ngọt, hàng khối nước trong xanh và vô số loài cá đang bơi lội sau lớp kính cường lực che kín trần nhà, ánh đèn trở nên lung linh đầy mê hoặc. Ngụy Châu luôn mơ ước được đến thủy cung khi còn nhỏ, nhưng đáng buồn là tuổi thơ của cậu gắn liền với giảng đường đại học.
Đọc được ánh mắt háo hức của Ngụy Châu, Cảnh Du mở lời. "Tôi chẳng bảo sẽ cho cậu phép màu, còn tuyệt vời hơn những câu chuyện cổ tích còn gì?"
Phải, phép màu. Cảnh Du luôn làm cậu bất ngờ...
"Cậu đã ăn tối chưa?"
"Vẫn chưa."
"Vậy dùng bữa tối cùng tôi nhé! Tôi không có giúp việc, nhưng món mì Ý của tôi khá là tuyệt đấy!"
"Được."
Hai người ngồi đối diện trên bàn ăn dài trong nhà bếp, ngăn cách với nhau bằng lẵng hoa trắng cùng chân nến bằng bạc. Trước mặt mỗi người là một đĩa mỳ Ý cùng cốc rượu vang đỏ sẫm bên tay trái.
"Sao anh không thuê giúp việc?" Ngụy Châu mở lời, xoắn lấy mấy sợi mì vào chiếc nĩa chạm trổ cầu kì.
"Tôi không muốn có bất kì quan hệ nào với người khác, trừ những yêu cầu cần thiết bất khả kháng. Như cậu chẳng hạn. Với lại...."
"Anh cũng không biết nên làm gì khi tỉnh giấc vào giữa đêm đúng không?"
"Phải". Cảnh Du chậm rãi đưa miếng mì qua khuôn miệng mỏng.
"Những giấc ngủ của anh như thế nào?"
"Tuần qua tôi đã có một giấc ngủ ngon, nó cho tôi đủ năng lượng để hoạt động vất vả. Thuốc của cậu khá hiệu quả đấy". Cảnh Du nở nụ cười đầy ý nhị.
"Vậy sao?" Cậu mút chụt lấy sợi mì dai, thẫm đẫm mùi thịt bò hảo hạng và cà chua.
Cảnh Du cau mày nhìn cậu. "Nếu cậu không muốn bữa tối của chúng ta bị ngắt quãng thì nên dừng ngay động tác khiêu khích đó lại đi!"
Ực, ăn mì mà không được hút, là tên nào bày ra món ăn quái đản này kia chứ?
Cuối cùng bữa tối cũng kết thúc êm đẹp khi Ngụy Châu bỏ đĩa mì thứ ba xuống.
"Tôi không muốn cậu ăn quá no nhưng cách cậu ăn khiến tôi không nỡ bảo cậu dừng lại" Cảnh Du tươi cười với cậu trai trẻ tuổi hơn.
"Món mỳ của anh thực sự rất ngon mà!" Ngụy Châu thoải mái lau đôi môi bóng như một đứa trẻ.
Cảnh Du khúc khích cười. "Cậu ăn nhiều mà sao vẫn gầy gò thế? Dùng hết năng lượng để phát triển nội tâm chăng?"
"Có lẽ thế." Ngụy Châu cũng mỉm cười theo.
"Được rồi, đến giờ vận động một chút! Bác sĩ Hứa, hôm nay tôi mời cậu đến đây để cho cậu biết về bệnh tình của mình".
"............."
"Khiêu vũ cùng tôi nhé!"
o O o
"Mời cậu đi trước!"
Cảnh Du lịch thiệp mở cánh cửa gỗ dẫn xuống một cầu thang tối om, Ngụy Châu ngập ngừng không bước xuống.
"Tầng hầm sao?"
"Đúng vậy. Cậu không sợ không gian hẹp đấy chứ?"
"Không!" Ngụy Châu cáu kỉnh bước xuống.
Hoàng Cảnh Du đưa ánh mắt nhìn theo bóng lưng mỏng manh. Cậu ta thực sự rất hợp với quần âu. Đôi chân thon dài, tuy gầy nhưng đường cong gợi cảm rất rõ ràng. Có lẽ sẽ tuyệt vời hơn nữa nếu Ngụy Châu lột chiếc quần âu kia ra. Cảnh Du đã tưởng tượng như vậy khi làm dịu khao khát của mình. Cậu không tin là Ngụy Châu có thể chữa khỏi cho mình, nhưng cậu ta sẽ là thú vui mới của Cảnh Du trong một thời gian. Cảnh Du thấy Hứa Ngụy Châu rất ngây thơ, cậu ta chắc chắn không có nhiều kinh nghiệm, vẻ khả ái ấy vô thức khiến người ta muốn chiếm lấy rồi dẫm đạp.
Tách! Cảnh Du bật công tắc. Căn phòng được ánh đèn dây tóc yếu ớt chiếu sáng. Màu đỏ thẫm kích thích trải khắp bốn bức tường và một chiếc giường rộng ở trung tâm. Đủ mọi loại dây, xích, roi, gậy, xà, bịt mắt, dao, kim... và vô số dụng cụ kì lạ Ngụy Châu không biết gọi tên. Không gian ẩm thấp khiến mùi hương từ các lọ thủy tinh trở nên đặc quánh. Ngụy Châu nuốt một hơi lạnh vào bụng. Phía dưới là nền đất ẩm thấp, hút hết hơi ấm trong cơ thể qua đôi chân trần. Thông minh đấy! Trong quan niệm của Đông y mà Ngụy Châu từng học, đi chân đất sẽ hút âm khí ra khỏi cơ thể, tránh hồn bị bắt mất, ngắn gọn là khiến người ta lâu chết hơn.
"Là Versace...." Hoàng Cảnh Du bất ngờ lên tiếng .
"Sao cơ?"
"Nước hoa cậu dùng. Nam tính nhưng cũng rất mềm mại. Tầng hầm này khiến mọi mùi hương đều rõ ràng hơn." Ánh mắt Cảnh Du ánh lên vẻ săn mồi nguy hiểm.
"..........." Ngụy Châu hiểu. Đã đến lúc.
"Trước khi bắt đầu, cậu có yêu cầu gì đặc biệt không?"
"Có.......Anh, không được dùng tay chạm vào cơ thể tôi."
Cảnh Du hào phóng nở nụ cười." Được thôi, sẽ nhiều cách khiến cậu rên rỉ mà tôi không cần dùng đến tay đâu!" ."Hứa Ngụy Châu, cậu đã sẵn sàng chưa?"
"Ừm".
"Vậy, trò chơi của chúng ta bắt đầu...."
Giọng Cảnh Du trở nên du dương truyền cảm như những người hát rong."...Cậu biết không, tôi rất thích những câu chuyện cổ tích, hôm nay tôi sẽ kể cho cậu một câu chuyện cổ tích hiện đại, không giống như bất cứ câu chuyện nào cậu đã từng nghe".
"............."
"Ngày xửa ngày xưa, có một chàng hoàng tử đẹp trai. Chàng bị dính một lời nguyền khủng khiếp khiến chàng không thể ngủ nổi. Chàng hoàng tử hết sức căm giận khi người ta có thể yên giấc còn chàng thì không. Bỗng một ngày, có một chàng trai trẻ tuổi đến giúp chàng giải lời nguyền. Và chàng hoàng tử quyết định, cho chàng trai xa lạ kia một giấc ngủ đến cả trăm năm, bắt đầu từ một nụ hôn tuyệt diệu...."
Hoàng Cảnh Du tiến lại, đôi môi mỏng còn vương mùi vị spaghetti và rượu nho áp sát Hứa Ngụy Châu. Cảnh Du chủ động bắt đầu nụ hôn một cách chậm rãi và mềm mỏng. Bờ môi đầy đặn mà cậu thèm khát suốt một tuần đang ở đây. Nó mềm mại và ngọt ngào hơn cả cậu những gì cậu tưởng tượng. Sự đói khát dần tăng lên, nụ hôn trở nên gấp gáp như hô hấp của cậu. Từ mút máp đã trở thành dày vò, từ dày vò trở thành cắn gặm. Hàm răng nhọn cắn lấy môi dưới của Ngụy Châu nhẹ nhàng kéo ra. Phựt! Nụ hôn đột ngột dừng lại, Cảnh Du mỉm cười nhìn ánh mắt ngây ngất của Ngụy Châu. Đầu lưỡi khéo léo của Cảnh Du lại len lỏi qua hàm răng vụng về của đối phương, tiến vào khoang miệng. Cảm giác nóng ẩm va chạm hỗn độn với hơi thở dốc thoát ra từ cuống họng của chàng trai ít tuổi hơn. Chất trung gian hóa học kích thích giải phóng ồ ạt vào tất cả khe Synap, đầu óc của Ngụy Châu trở nên quay cuồng, mê mẩn. Lưỡi Cảnh Du quấn lấy lưỡi đối phương, như thể đã quen thuộc từ lâu, chạm đến từng ngóc ngách sâu kín nhất của cảm xúc. Kỹ năng hôn môi của Cảnh Du khiến không một ai có thể cưỡng lại.
Như thế này chưa đủ! Ngụy Châu thầm nghĩ, tay phải đưa lên luồn vào tóc Cảnh Du.
Cạch! Đầu xích nặng nề không biết từ đâu bỗng khóa chặt cổ tay gầy, Cảnh Du vẫn không hề dừng lại mà nụ hôn còn trở nên sâu hơn, chạm đến vùng màn hầu. Cổ họng Ngụy Châu phát ra âm thanh gần như ngân nga.
Tay trái Ngụy Châu lại tìm tòi thắt lưng rắn chắc của Cảnh Du. Kịch! Cả hai tay của Ngụy Châu đều bị sợi xích đen nặng nề quấn chặt. Hoàng Cảnh Du đột nhiên dừng lại, lùi về phía sau. Ánh mắt nâu trở nên đen kịt, giọng nói trầm ấm mang ngữ điệu ra lệnh uy quyền khó chống cự.
"Tự cởi quần áo của cậu ra! Thật chậm thôi."
Hứa Ngụy Châu chậm rãi kéo khóa chiếc quần âu trong ánh mắt đói khát như kền kền của Cảnh Du. Chiếc quần xám trượt xuống, đôi chân dài run rẩy lộ ra dưới lớp áo sơ mi trắng mỏng.
Tuyệt vời hơn cả những gì mình tưởng tượng! Cảnh Du âm thầm đánh giá.
Những ngón tay thon dài lại tiếp tục mở từng chiếc cúc áo, làn da trắng ngà từ từ lộ ra. Làn da ấy bị quất ửng hồng ắt hẳn sẽ hết sức gợi cảm. Lồng ngực gầy gò lộ rõ từng chiếc xương sườn mỏng, vòng eo nhỏ săn chắc, vùng bộ vị bị chiếc quần boxer trắng che khuất. Ngụy Châu để chiếc sơ mi trắng hững hờ mắc lại ở vai gầy, luồn tay cởi chiếc quần trắng ra, vùng thân thể gợi cảm phô diễn trước tầm mắt Cảnh Du. Cậu tức tốc cởi áo phông, cơ thể vạm vỡ hoàn mỹ như tạc lộ ra. Cảnh Du mở bung chiếc khuy quần bằng kim loại, không có quần lót bên dưới, vật nam tính và lớp lông bụng hiển hiện rõ ràng.
Ngụy Châu khẽ nuốt nước bọt khi Cảnh Du đi chân đất bước về phía cậu trong chiếc quần jean rách toạc đầu gối.
"Mút nó!" Cảnh Du đưa hai ngón tay vào khuôn miệng của Ngụy Châu.
Ngụy Châu hút vào thật chặt, đầu lưỡi linh hoạt liếm từng khớp xương rõ ràng, như thể đang ăn sợi mỳ mềm mại. Càng mút, đầu óc Ngụy Châu càng váng vất, như nghiện. Cảnh Du rút hai ngón tay ra khỏi miệng Ngụy Châu, đưa lên bờ môi mỏng, đầu lưỡi hồng liếm lấy mấy sợi chỉ bạc vương trên ngón tay.
Ngụy Châu nhẹ liếm đôi môi đầy đặn, ánh mắt Cảnh Du sáng lên.
"Muốn nữa sao?"
Ngụy Châu mê muội gật đầu.
"Quỳ xuống!"
Ngụy Châu quỳ xuống nền đất ẩm thấp, tầm mắt ngang với với khối cơ bụng rắn chắc.
Cảnh Du kéo khóa quần xuống, cự vật to lớn ngẩng đầu hưng phấn. Cơn nghiện của Ngụy Châu được thỏa mãn quá liều, như một người hút cần sa lại được tiêm heroin lỏng trộn với ma túy đá, cảm giác chênh lệch đến khập khiễng. Cảnh Du đưa đẩy thắt lưng, khoang miệng ẩm ướt của Ngụy Châu càng lúc càng chật hẹp, hơi thở cũng khó luồn lách nổi. Hàm răng Ngụy Châu nhẹ cắn xuống lớp da trơn mượt như lụa, ấn vào huyết mạch cứng rắn phừng phừng đang ứ đọng.
"Đừng!"
Cảnh Du gần như gầm lên, rút ra khỏi đôi môi mọng, bàn tay to khỏe cầm sợi xích giật ngược cơ thể Ngụy Châu ra sau, kéo Ngụy Châu về phía hai chiếc xà đơn song song có hình dáng hết sức đặc biệt.
Tứ chi của Ngụy Châu bị Cảnh Du khóa chặt, cổ bị một sợi dây bằng da bện buộc chặt. Càng lùi ra sau, sợi dây ở cổ sẽ bị kéo căng mà siết chặt lấy Ngụy Châu. Cảnh Du cầm miếng vải đen trên tay, buộc qua mái tóc mềm mại, che kín đôi mắt to của Ngụy Châu. Giọng nói âm trầm vang lên.
"Muốn đạt được giấc mơ, mắt phải nhắm trước đã!"
Hoàng Cảnh Du lướt ngón tay dài qua hàng roi da, dừng lại ở chiếc roi nhỏ nhất và cũng là chiếc roi cậu thích nhất. Không được dùng tay chạm vào cậu ta, Cảnh Du còn có nhiều cách khác kích thích hơn nhiều.
Nhìn thân thể Hứa Ngụy Châu vặn vẹo treo trên xà, toàn thân lấp lánh mồ hôi, thú tính trong người Cảnh Du hừng hực cuộn lên.
Vútttttt! Phát vụt đầu tiên là vào núm vú hồng hào chết tiệt khiến Cảnh Du thèm khát mà không được chạm đến. Roi tiếp theo tiến thẳng vào bờ môi ngang bướng kia. Tiếng rên rỉ kích tình thoát ra. Cậu ta nên học đầu tiên là cách rên rỉ!
Những rối tiếp theo chuẩn xác quật vào yết hầu khêu gợi, vào bờ vai mỏng manh gợi cảm, vào vòng eo nhỏ đang run rẩy. Màu ửng hồng quyến rũ hiện lên, Ngụy Châu trốn tránh trượt về sau. Cảnh Du lại di chuyển ra phía sau, nơi cặp mông cong vểnh khêu gợi mời gọi, đầu roi đã liếm một đường thật ngọt vào khe rãnh riêng tư. Một trong những lí do cậu thích làm tình với đàn ông là ham muốn luôn được bộc trực rõ ràng. Nhìn vật dưới thân của Ngụy Châu từ từ dựng lên, Cảnh Du biết rõ cậu ta là loại người thích dục vọng ngược đãi. Hoàng Cảnh Du hăng hái tặng cho cậu trai khốn khổ kia những phát roi liên tiếp lên bắp đùi mềm mại, lên cẳng chân thon dài và những ngón chân co quắp giữa những đợt sóng khoái cảm. Cảnh Du tham lam liếm láp rồi cắn gặm lên từng tấc da ửng đỏ khêu gợi.
Hứa Ngụy Châu bị siết cổ, khuôn mặt ngửa lên thống khổ, cơ thể giãy giụa dữ dội. Cảnh Du hứng trí đến gần như phát điên nhìn con mồi của mình sắp chết, phát ra tiếng gầm gừ thích thú nho nhỏ. Cậu áp lên lưng Ngụy Châu, để cậu ta chết sẽ chẳng còn gì vui cả. Mang nhục thể cứng rắn được bảo vệ trơn trượt đến nơi tư mật ma sát, trong đầu Cảnh Du bắt đầu đếm ngược.
Sự vùng vẫy đã dừng lại, những nếp uốn cũng trở nên mềm mại, lối vào đã rộng mở. Đến lúc rồi!
Hoàng Cảnh Du đâm thẳng vào nơi ấm áp, chấn động mạnh mẽ mang sự sống trở lại cho Ngụy Châu. Thân thể cậu ta mang đến cho Cảnh Du một cú siết chặt sướng đến điên dại. Hoàng Cảnh Du liên tục ra vào, đẩy thân thể gầy gò dần dần trượt khỏi xà.
Ngụy Châu nằm sấp dưới mặt đất, đau đớn mang đến nhục cảm chuẩn xác trong từng cú thúc mạnh bạo. Cảnh Du nhắm nghiền mắt tận hưởng, mất đi hàng phòng bị vô hình.
Đã đến lúc thực hiện trị liệu đặc biệt! Ngụy Châu lẩm nhẩm tính toán khi tư duy càng lúc càng mờ nhạt. Hứa Ngụy Châu vòng một vòng sợi xích nặng nề qua cổ Cảnh Du, đôi tay gầy dùng hết sức bình sinh kéo căng hai đầu.
Hoàng Cảnh Du bất ngờ bị tấn công, mấy ngón tay cố cậy vào sợi dây kim loại lạnh lùng siết chặt. Tròng mắt của cậu đỏ rực đầy tơ máu, phần thân thể trong người Ngụy Châu cũng cứng rắn hơn. Những tiếng khào khào chui ra từ trong cổ họng thiếu dưỡng khí, khuôn mặt anh tuấn đỏ lựng đến tím tái. Khi ý thức mất đi, cậu phát ra mấy tiếng khàn đục ngắt quãng.
"Mẹ...cứ..u...con....Đau....."
Tiếng rên rỉ cầu xin thê thảm kết thúc truyện cổ tích hiện đại. Bi kịch luôn xảy ra như mặt trái của những câu chuyện thần tiên, kể cả khi bạn là một vị hoàng tử.
-HẾT CHƯƠNG 2-
*******************************************************************
Synap: Các neuron dẫn truyền xung động thần kinh qua khe Synap nối giữa 2 neuron, bằng cách giải phóng các chất dẫn truyền các chất trung gian hóa học. Cảm xúc hưng phấn hay ức chế là phụ thuộc vào bản chất của trung gian hóa học. Hưng cảm chủ yếu do Dopamin, trầm cảm chủ yếu do Serotonin. Khí sắc(hay cảm xúc) của mỗi người được quyết định do sự cân bằng giữa hai hệ Dopamin và Serotonin.
Chết ngạt: Có hai giai đoạn là kích thích và giảm đáp ứng. Trong giai đoạn kích thích, bệnh nhân giãy giụa nhiều, để hô hấp trở lại bệnh nhân sẽ bình phục hoàn toàn. Giai đoạn giảm đáp ứng bệnh nhân ngừng cử động, có rối loạn cơ tròn (ví dụ như ở... ấy), không cấp cứu kịp bệnh nhân sẽ tử vong. Nạn nhân chết ngạt sẽ có ứ máu ngoại vi, niêm mạc đỏ tím, thường các nạn nhân nam sẽ chết trong trạng thái cương cứng.
Hôm nay 2/9, tặng quà cho các bạn! :P Nhớ ủng hộ cả truyện Đợi của mình nhé! Đừng ham H quá! :)
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Tan](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/11158/conversions/a67025321bd92579ce4f6aee835257d5.jpg)





