Fanfics

Lời mời

19:21, 28 August 2016

Không khí ẩm thấp lạnh lẽo khiến thân thể cậu rát bỏng lạ lùng. Mồ hôi bốc hơi sạch sẽ để lại trên làn da trắng những tinh thể muối lấp lánh. Hai mắt bị che kín bằng tấm vải đen mềm mại làm những giác quan còn lại trở nên sắc bén hơn bao giờ hết. Nhưng đồng thời tri giác lại bị xé nhỏ trở nên vụn vặt, thế giới rộng lớn xung quanh rời rạc đầy ma mị, vừa đáng sợ lại vừa kích thích. 

Vútttttt! Chiếc roi bằng da liếm một đường sắc ngọt lên hàng triệu đầu mút thần kinh nhạy cảm đang căng lên trên ngực cậu. Nỗi đau được sát muối thấm sâu vào thân thể mỏng manh, nhanh chóng loang ra. Kích thích kia chưa kịp lắng xuống, một cơn đau khác lại dâng lên ở bên đối diện, như hai con sóng trên mặt hồ lan tỏa, va chạm hỗn độn rồi lắng xuống. Đầu chiếc roi da liên tiếp quất xuống theo tiết tấu mê hoặc. Bờ môi dưới trễ xuống trong một phát vụt xé gió đã để một tiếng thở dốc khêu gợi chạy thoát. Chút nước bọt ẩm ướt, ấm áp theo đau đớn khắc lên cổ, lên vai, thắt lưng, xương cụt, mặt trong đùi non, hai bắp chân và những ngón chân run rẩy nhưng nhất quyết không chạm đến bộ vị cháy bỏng kia. Hai điểm cứng ngắc trên lồng ngực đã mang khoái cảm theo mạng lưới mạch máu dày đặc truyền thẳng xuống bụng dưới. Không cần đụng chạm, nhục thể dưới thân cậu cương lên, thèm khát được đau đớn ngọt ngào kia hành hạ. 

Đầu lưỡi ấm nóng trượt trên da thịt cậu, không hề xoa dịu đi cảm giác đau, chỉ làm thân thể cậu thêm tê dại, như bị hàng nghìn con kiến nhỏ điên cuồng gặm nhấm. Cảm giác ẩm ướt và những vết cắn sắc nhọn luân chuyển liên tục trên từng tấc da. Thân thể cậu lùi lại, cố trốn tránh nhục cảm rùng mình kia. Tiếng kim loại ken két trượt lên nhau. Bốn đầu xích kéo tứ chi cậu căng ra, cổ tay ma sát đến rỉ máu, những ngón chân duỗi thẳng chơi vơi cố tìm kiếm nền đất nhưng không thể với đến. Khốn khổ hơn cả là chiếc dây bện bằng da mềm mại đang thít chặt lấy cổ cậu, quặt ngược mặt cậu lên trên, trọng lực càng kéo cậu trượt ra sau, cảm giác bóp nghẹt càng chặt chẽ. Thiếu dưỡng khí khiến bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ đến cuồng bạo.

Tai cậu nghe tiếng gầm nhỏ đầy thích thú của đối phương, mũi cảm nhận từng giọt hơi ẩm trong không khí, lưỡi cũng bắt đầu nếm được vị pheromone kích tình lan tỏa. Mạch máu co thắt dữ dội, trái tim cũng cật lực đập chưa từng có, hơi thở càng lúc càng ngắn lại. Cảm giác chết ngạt khiến thân thể cậu vùng vẫy dữ dội hơn, giằng giật lại sự sống mong manh đang dần trôi đi. Thân thể rắn chắc hoàn mỹ từ lúc nào đã áp sát phía sau, ngăn cản cậu tiếp tục trượt xuống, nhưng chiếc dây bện vẫn thít chặt lấy cổ. Cái chết đến gần làm làn da trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, cậu cảm nhận rõ ràng sự mềm mại như rêu đang mơn man nơi thắt lưng, và vật cứng rắn trơn trượt hành hạ nơi cửa mật.

Ý thức càng lúc càng mờ nhạt, cậu từ từ chìm vào chốn êm ả. Cơ nhục co rút trong đau đớn, những sợi cơ sâu thẳm nhất quặn lên thèm khát rồi cứng đờ. Sự giãy dụa đã ngừng lại. Không được, sự tỉnh táo chỉ kéo dài được mười giây kể từ khi não thiếu dưỡng khí. Cậu không thể chết như vậy được. Làm ơn, cậu cần một nỗi đau đớn cực đại đánh thức cậu, lôi cậu ra khỏi trạng thái buông xuôi này.

Làm ơn, Cảnh Du! Đó là những điều cuối cùng cậu nghĩ khi chìm vào ánh sáng trắng bồng bềnh, đánh mất đi tiềm thức.

Cảm giác đau đớn bỗng xộc thẳng lên, kích động từng phần vỏ não ngủ quên đột ngột tỉnh giấc. Thân thể vạm vỡ đẩy mạnh cậu trượt về phía trước, mang theo dưỡng khí tràn vào phổi cùng nỗi đau đớn cuồng dại xâm nhập thể xác. Màu đen thẳm trở lại trong tâm trí. Sự sống giành lại trên bờ vực khiến khoái cảm dục vọng đầy mê đắm trở nên dữ dội gấp vạn lần. Cậu tròng trành giữa những đợt sóng hoan lạc đang đổ ập xuống...

                                                                                  o O o

Những ngón tay dài khéo léo cài chiếc cúc mạ vàng cuối cùng nơi cổ tay, một chiếc mặt nạ Venetian bằng bạc cài qua vành tai chỉ đeo một viên kim cương độc nhất. Bộ dạ phục màu đen cổ điển bao lấy bờ vai rộng, chiếc nơ bướm lịch thiệp thắt qua cổ áo sơ mi trắng nổi bật yết hầu nam tính. Mặt nạ tinh xảo che khuất một phần khuôn mặt, chỉ để lộ ra khuôn hàm lạnh lùng, đôi môi cong đẹp đẽ và ánh mắt nâu đầy mê hoặc. Một cái chớp mắt nhẹ như không, hai chàng trai trong bộ lễ phục trắng cúi gập người, mở ra cánh cửa khổng lồ được chạm trổ tỉ mỉ cho Hoàng Cảnh Du bước qua.

Ánh sáng rực rỡ từ những chùm đèn pha lê đồ sộ trên trần nhà cao vợi đang êm dịu tỏa xuống vóc người hoàn mỹ. Những bước chân khẽ khàng trên tấm thảm đỏ trải trong phòng tiệc sang trọng hút hết ánh nhìn của mọi người trong phòng. Hàng trăm vị khách trong những bộ trang phục lộng lẫy đắt tiền, trang sức quý giá, đột ngột ngừng lại những câu chuyện mua vui tẻ nhạt bên ly pha lê đựng sâm panh lóng lánh, đưa mặt nạ chạm khắc tinh xảo về phía cậu. Từng bước đi chói lọi trong ánh đèn flash. Hoàng Cảnh Du hướng về phía mùi hương nước hoa nồng nàn nhất ở trung tâm khán phòng, nơi một người phụ nữ trẻ tuổi trong chiếc váy sa tanh bạc xẻ đùi thật cao đang đứng. Những ngón tay mạnh mẽ lướt nhẹ dọc bao tay mềm mại đầy ý nhị, môi mỏng cong lên một nụ hôn hời hợt lịch thiệp.

"Tiểu thư Lâu Thanh, thật quyến rũ đến nghẹt thở! Cảm ơn tiểu thư đã mời tôi đến buổi tiệc ngày hôm nay".

Giọng nói nam tính ấm áp khiến đôi mắt đen ẩn giấu sau chiếc mặt nạ lông vũ mở rộng, gò má được trang điểm tỉ mỉ phiến hồng.

"Hoàng tổng, được đón tiếp ngài hôm nay là vinh dự của chúng tôi mới phải ". Giọng nói mềm mại của Lâu Thanh vờn nhẹ bên tai cậu, những chiếc lông vũ mơn man gò má anh tuấn, bao tay lụa trượt lên bờ vai rộng, xương đòn khiêu khích chạm vào lồng ngực. "Mặt nạ này quả thực rất hợp với ngài".

"Đúng vậy, quả thực rất hợp với tôi." Hoàng Cảnh Du nở nụ cười, hàm răng khấp khểnh mang vẻ hoang dại chỉ tô điểm thêm cho vẻ ngoài hoàn hảo đến phi thường.

Mỗi người đều tự đeo cho mình một chiếc mặt nạ, để tránh những tổn thương đến con người thật yếu đuối. Những chiếc mặt nạ đắt tiền, giả tạo thật phù hợp cho giới thượng lưu. Một buổi tiệc từ thiện lại được tổ chức như một vũ hội hóa trang hết sức xa xỉ, chỉ để khoe mẽ tiền bạc và móc nối những mối quan hệ ngầm bẩn thỉu. Chiếc mặt nạ bằng bạc quả thực hợp với Cảnh Du, hoàn mỹ và lạnh lẽo, che đi những dục vọng vặn vẹo lại đầy ám ảnh trong con người cậu.

20:45, cánh cửa chiếc limousine sang trọng đóng sập lại, nụ cười tươi tắn giả tạo vụt tắt, ánh mắt nâu lịch thiệp trở nên đen ngòm. Cảnh Du bực bội tháo chiếc mặt nạ bằng bạc ném xuống ghế bọc da rộng rãi, nới lỏng chiếc nơ siết chặt lấy cổ, giọng lạnh lùng ra lệnh.

"Muộn rồi, đi thôi". 

                                                                       o O o

Lưu Tranh lái xe qua vùng đô thị phồn hoa tấp nập, đến vùng ngoại ô yên ả, cổ kính. Xe dừng lại trước một ngôi nhà cũ kĩ, khu vườn nhỏ thoang thoảng mùi cỏ ngọt mát khiến cậu dịu lại. Cảnh Du đeo lại chiếc mặt nạ lịch thiệp hoàn hảo khi nghe tiếng chuông vọng lại xa xăm sau cánh cửa gỗ.

Cửa mở ra, trước mặt cậu là nửa khuôn mặt của một chàng trai trắng trẻo, dong dỏng cao ở độ tuổi hai mươi.

"Anh là Hoàng Cảnh Du?" Giọng nói du dương lan qua khe cửa.

"Đúng vậy, đây có phải là nhà của bác sĩ Hứa?"

"Vâng, mời anh vào".

Hoàng Cảnh Du đi theo chàng trai qua hành lang hẹp vào phòng khách. Áo sơ mi trắng ôm lấy vai gầy, đai quần âu đen nổi bật thắt lưng mỏng manh, túi quần sau bao lấy đường cong gợi cảm, chỉ quần trải dọc theo đôi chân thon dài thẳng tắp. Cảnh Du dán chặt ánh mắt tối đen không rời.

Cảnh Du ngồi yên vị trên chiếc ghế đơn màu trắng, chàng trai mang hai ly sứ tỏa ra mùi thảo mộc êm dịu đặt lên bàn kính, rồi ngồi lên chiếc ghế đối diện.

"Anh đến muộn".

"Một buổi tiệc nhàm chán đến thảm họa". Hoàng Cảnh Du khẽ khàng ngửi ngón tay dài trên khuôn miệng mỏng. "Cậu có thể gọi giúp tôi bác sĩ Hứa được không?"

"Tôi chính là bác sĩ Hứa". Chàng trai trẻ thản nhiên nói, hai chân dài vắt lại thoải mái, khóa quần nhẹ gấp lên, những ngón tay thanh thoát đan lại, tựa trên phần đùi mềm mại.

"Không thể nào!" Cảnh Du vô thức nói ra suy nghĩ của mình. Theo như những gì cậu loáng thoáng nghe Lưu Tranh nói, Hứa Ngụy Châu là tiến sĩ tâm thần học, tốt nghiệp Harvard, Trưởng khoa rối loạn cảm xúc và hành vi của Viện sức khỏe tâm thần quốc gia. Hứa Ngụy Châu nổi tiếng với phương pháp chữa trị đặc biệt, từng đóng giả làm bệnh nhân đến nửa năm trời trong viện tâm thần chỉ để hoàn thành nghiên cứu về một kẻ cuồng sát nguy hiểm. Người Hoàng Cảnh Du chờ đợi là một vị giáo sư già với khuôn mặt khắc khổ, điên dại chứ không phải chàng trai trẻ măng trông hết sức bình thường này.

"Tại sao lại không thể?" Hứa Ngụy Châu đưa ánh mắt hiếu kì, đôi môi mọng nhẹ nhấc lên đầy mê hoặc.

"Cậu không thể trở thành bác sĩ khi còn trẻ như vậy được?". Ánh mắt Cảnh Du thu về đôi chân dài đang nhẹ đung đưa.

"Tôi 22. Anh hoàn toàn có thể thành tiến sĩ ở tuổi của tôi nếu như anh được nhận vào Harvard ở tuổi 13." Ngụy Châu khẽ nghiêng đầu, hai vai nhún lên tỏ vẻ nhàm chán.

Khốn khiếp! Thậm chí cậu ta còn kém Cảnh Du đến hai tuổi. Việc Hoàng Cảnh Du xây dựng cho mình một đế chế hùng mạnh với sự hậu thuẫn của gia đình ở độ tuổi này đã là điều không tưởng, còn cậu ta...Quả thực Hứa Ngụy Châu là một bác sĩ tâm thần, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Lần đầu tiên trong đời có kẻ khiến Cảnh Du phải ghen tị, thậm chí là e ngại.

"Anh có thể gọi tôi là Ngụy Châu nếu muốn. Vậy, Cảnh Du, anh đến tìm tôi có việc gì?"

Vai rộng tựa vào ghế, xương hông thoải mái trượt xuống. Hoàng Cảnh Du nhẹ nhàng nhịp những ngón tay lên thành ghế bọc da trắng. Môi mỏng cong lên.

"Bác sĩ tâm lý như cậu chắc phải đoán được chứ?!"

Hứa Ngụy Châu im lặng nhìn anh.

Cảnh Du nhấp một ngụm trà, hai mắt từ từ khép lại, lông mày giãn ra tận hưởng, hít một hơi khe khẽ. Đầu lưỡi nhẹ liếm qua viền môi mỏng. Những ngón tay dài chạm nhẹ lên bờ môi ướt át quyến rũ đến khủng khiếp, đôi mắt nâu dò xét, trêu ghẹo.

"Thế nào, không phải gương mặt của tôi đã khiến cậu quên hết mọi thứ rồi chứ?!"

Ngụy Châu mỉm cười đứng dậy, khóa quần hơi gợn lên, hài hòa theo từng bước đi, cậu khẽ nói từ phía sau vành tai nhạy cảm, hơi thở thấm qua những mạch máu đang đập dồn dập.

"Anh đã nhìn khóa quần tôi không ngừng kể từ khi chúng ta đối mặt, nếu không nhầm anh đang bị ám ảnh với một trong bốn nhu cầu bản năng nhất của con người đó chính là tình dục".

Cảnh Du liếc mắt nhìn, đuổi theo hơi thở lởn vởn xa dần, tự kìm lại ý tưởng mạnh mẽ muốn đè Ngụy Châu xuống để cậu ta hiểu rõ ám ảnh của mình.

"Bi kịch hóa vấn đề của bản thân quá mức. Một buổi kịch nhàm chán đến thảm họa. Có lẽ buổi tiệc đó cũng không nhàm chán đến thế đâu. Nếu không anh đã không mặc bộ âu phục đắt tiền và vuốt mái tóc tỉ mỉ đến vậy để thỏa mãn khi trở thành trung tâm của mọi sự chú ý?"

Những ngón tay thon thả cuốn lấy một lọn tóc rồi lướt nhẹ trên khuôn hàm mạnh mẽ, mắt Cảnh Du phóng thẳng lên đôi mắt to, đen thẳm. "Nhận định về bản thân sai lệch, quan tâm quá mức tới sự quyến rũ của mình và thực hiện những hành vi khiêu khích không phù hợp"

"Tôi nên cho rằng đây là trường hợp giải thể sai nhân cách đơn thuần hay đã đủ triệu chứng chẩn đoán một rối loạn kịch tính hóa nhân cách thường gặp sau một sang chân tâm lý nặng nề thời thơ ấu?!"

Bóng lưng Ngụy Châu trở lại ghế ngồi, khuôn mặt điềm tĩnh như câu chuyện chưa từng bị cắt ngang bằng những hành vi mời gọi đầy mê hoặc vừa rồi.

Quả không hổ danh bác sĩ tâm lý xuất sắc, Cảnh Du giơ hai bàn tay to lên lên không trung, chân mày nhướn lên thoải mái, môi mỏng nở nụ cười khoe cặp răng hổ quyến rũ.

"Tôi đầu hàng trước cậu, Ngụy Châu!"

                                                          o O o

"Trước khi anh bắt đầu, những điều anh nói trong những buổi trị liệu của chúng ta đều được giữ bí mật, kể cả trước pháp luật".

"Tôi biết".

"Đã nghe không ít từ những bác sĩ khác trước đây?"

"Không sai, chỉ là không ai đã nghe câu chuyện của tôi trước đây cả. Tôi nên bắt đầu từ đâu được nhỉ?"

  ".............." 

" À, phải rồi, ngày xửa ngày xưa, khi tôi còn là một cậu bé mười một tuổi, mẹ của tôi, một bà quả phụ giàu có, xinh đẹp, đã nhanh chóng tìm cho tôi một người cha dượng mới."

"Cuộc sống của tôi chính thức bắt đầu từ đó, ngập trong thuốc ngủ và rượu của bà và cả những buổi trụy lạc ngực trần cùng ma túy của lão già khốn khiếp đó. Cho đến ngày hôm ấy......".

"Ừm......Điều gì đã phá ngang giấc ngủ của anh?"

"Sao cậu biết là tôi bị đánh thức?"

"Không phải quá rõ ràng sao, ai chẳng muốn ngủ vùi khỏi thực tại đó, chỉ là hiện thực quá tàn nhẫn mà kéo anh ra."

"Sự im lặng, chính điều đó khiến tôi tỉnh giấc. Nó hết sức kỳ lạ, cứ như là..."

"Mắt bão". Ngụy Châu ăn ý tiếp lời.

"Đúng vậy, tôi bước xuống những bậc cầu thang, về phía làn khói xanh mơ hồ lan tỏa. Tôi đi trong ánh sáng âm u, dưới chân tôi là toàn là xác thịt trần trụi, những khuôn mặt mê man lạc thú, kể cả khi chất nôn sặc ra từ mũi miệng, ánh mắt họ vẫn mờ đục vì sung sướng".

".............."

"Lão ta ngồi ở nơi khói xanh tỏa ra nghi ngút, thân thể bẩn thỉu lõa lồ. Mẹ tôi ngồi bên cạnh, trong bộ váy lụa và trang sức lộng lẫy như thường lệ, rượu sóng sánh trong chiếc ly theo từng tiếng cười điên dại của bà".

"Lão ta ngoắc tay, tôi cứ thế vô thức bước đến... Ánh mắt vô hồn nhưng tay lão ra rất mạnh mẽ, túm chặt lấy hai vai tôi, quần ngủ của tôi bị xé toạc..."

"Lúc đó, khi thân thể dơ bẩn của lão sờ nắn khắp người tôi, tôi thậm chí không thể la lên."

"............."

"Rồi bất ngờ, máu phụt từ cổ lão thẳng vào mắt tôi, những nhát dao liên tiếp đâm xuống và máu tanh cứ thế tràn ra sau mỗi tiếng cười của mẹ tôi".

"Tiếng cười của bà vẫn cứ lảnh lót, tôi cũng bắt đầu cười theo, máu tanh ngập trong miệng. Lúc đó, lần đầu tiên, nhục cảm trào lên dữ dội, tôi lên đỉnh ngay lập tức khi thân thể đầy máu của lão ta đã ngừng co giật. Đó là điều tuyệt vời nhất tôi từng có trong đời, sung sướng tột cùng đánh tôi ngất lịm. "

"Khi tôi tỉnh lại, cảnh sát ập đến, những xác thịt trần trụi kia đã biến mất, chỉ có hai vũng máu đen thẫm của mẹ tôi và lão ta, chớp nháy trong ánh đèn nhức mắt"

"Và cuộc sống của tôi tiếp tục, ở tuổi mười ba tôi bắt đầu nắm giữ một đống tiền vấy máu và biến nó thành một núi tiền."

"Còn những giấc ngủ của anh?"

"Tôi không thể ngủ nổi, buổi tối đã qua từ mười hai năm trước vẫn lập lại trong những cơn giấc mộng buộc tôi tỉnh giấc. Không phải cảm giác sợ hãi mà là cảm giác sung sướng đến ghê rợn. Chỉ có một cách khiến tôi ngủ được, đó cũng là lý do tôi đến tìm cậu. Ám ảnh của tôi không chỉ là BDSM thông thường đâu, tôi muốn nhiều hơn thế!"

"............." Muốn nhiều hơn thế? Giọng nói ấm áp đột ngột trở nên mỏng và sắc khiến Hứa Ngụy Châu nuốt khan, môi không thể mở lời. 

"Đau đớn hay phục tùng chỉ là mở đầu, nhìn họ giãy chết tôi mới đạt được cực khoái. Chỉ có biến mười hai năm trước trở lại thành hiện thực, tôi mới ngủ yên nổi"

"Anh đã bao giờ khiến ai chết chưa, những người tham gia cùng anh ấy"

"Chưa, nhưng họ đều biết cảm giác chết đi là như thế nào."

"Họ vẫn nhận lời anh ư?"

"Đúng vậy"

"Tại sao?"

"Tôi nghĩ là cậu hiểu rõ tại sao mà."

Hoàng Cảnh Du nhếch khóe miệng đứng dậy, những ngón tay dài trượt trên gò má của Ngụy Châu, những sợi cơ sâu thẳm nhất của cậu co rút, đau âm ỉ.

"Nó rất rõ ràng, như cái cách đồng tử của cậu mở rộng". Đầu ngón tay cái của Cảnh Du trượt vào vách mũi vuốt ve đám lông tơ mềm mại, bị luồng khí nóng dồn dập thoát ra hun đốt "hay như cái cách hơi thở trở nên đặc lại trước giọng nói của tôi".

Vành tai mang viên kim cương lấp lánh trượt xuống, áp vào làn áo trắng mỏng đang ép chặt lồng ngực phập phồng khó nén"Tim của cậu đang đập nhanh hơn, cậu muốn tôi, Hứa Ngụy Châu" Ánh mắt nâu sắc bén phóng cái nhìn đểu cáng xuống cái khóa quần âu đang phồng lên bứt rứt. "nhiều như cái cách khóa quần cậu đang kêu gào tôi".

Hứa Ngụy Châu đẩy Cảnh Du ra, điều chỉnh lại hơi thở của cậu. Khốn khiếp, tên tâm thần này không hề tự mãn quá mức với sự quyến rũ của mình mà hắn ta thực sự quá gợi tình.

"Cậu muốn tôi, dù tôi cũng không biết là theo cách nào, có thể chỉ là hứng thú với một kẻ bệnh hoạn lạ lùng"

".............." Cậu muốn anh ta ư, cơ thể Ngụy Châu đã phản ứng  quá nhanh trước khi cậu kịp nhận thấy.

"Làm tình với tôi! Cứu chữa cho tôi! Mang đến ánh sáng để dẫn dắt tôi ra khỏi bóng tối này!"

"Tại sao tôi phải làm như vậy?"

"Vì tôi cũng muốn cậu, Hứa Ngụy Châu, nhiều hơn bất cứ ham muốn nào từng có trong cuộc đời tôi, nhiều như cái cách cậu khao khát tôi".

"............"

"Làm tình với tôi nhé!"

Chiếc đồng hồ cổ đổ chuông báo hiệu đúng mười hai giờ đêm. Bàn tay to lớn mạnh mẽ lịch thiệp của chàng hoàng tử xa lạ đưa ra, chằng chịt huyết mạch đang bừng bừng dục vọng. Lời mời đó, hấp dẫn và cũng nguy hiểm tột cùng, khiến người ta khó có thể cưỡng lại...

                                                       -HẾT CHƯƠNG I-

**********************************************************************

Pheromon: là chất báo động, chất giúp cho côn trùng biết và nhận ra nhau, chất hấp dẫn sinh dục. Người không tiết ra pheromone nhưng người ta vẫn gọi các hormone sinh dục là pheromone.

Giải thể nhân cách: Nhận định sai về bản thân, người ta hay nói là ảo tưởng sức mạnh ý! Thực ra ảo tưởng thuộc về cảm giác còn giải thể nhân cách thuộc về tri giác (tổng hợp các cảm giác đơn lẻ)

Rối loạn kịch tính hóa nhân cách: Mã bệnh F60.4 theo phân loại bệnh tật của ICD-10, thường khởi phát sau sang chấn tâm lý nặng nề, như bị lạm dụng, chấn thương ở tuổi thiếu niên, tồn tại lâu dài, biểu hiện sự sai lệch trong nhận thức, hành vi, cảm xúc, cách thỏa mãn các nhu cầu và các mối quan hệ xã hội.

Mắt bão: là một khu vực có điều kiện thời tiết hầu như yên bình, với vị trí nằm tại trung tâm của các xoáy thuận nhiệt đới cường độ mạnh.

 BDSM:  xuất phát từ thuật ngữ bondage (nô lệ, bó buộc) và discipline (kỷ luật, trừng phạt) (BD), dominance (thống trị) và submission (quy phục) (DS), sadism(bạo dâm)  và masochism(khổ dâm) (SM) 

Tác phẩm xuất phát từ mấy buổi học tâm thần theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng của mình, H nặng nên mong bạn nào thích lãng mạn hãy dừng đọc! Còn đọc mà....sướng mình không chịu trách nhiệm! ;) Mình sẽ cố gắng 1 tuần viết được 2 chap của truyện này và fic Đợi đầy đường bên kia. Cảm ơn các bạn vì đã ủng hộ mình! :D

6.5К1590

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

More by huangyinshui

Similar stories