Chương 12
10:03, 5 December 2025Bùi Tố chăm chú nhìn vào dòng điện sáng rực, như đan thành một tấm lưới, giăng kín những vết nứt vỡ trên bức tường khắp căn phòng trắng toát. Cậu thản nhiên nhìn nó tựa như những con rắn hung tàn, mạnh mẽ kéo bóng dáng Bùi Thừa Vũ đang không ngừng kêu gào vào vết nứt rộng lớn đen ngòm ở đối diện. Trong bóng tối phía sau vết nứt kia, Bùi Tố có thể thấy được một bóng người đang lặng im đứng đó, hình bóng của hắn, tựa như còn đen đặc hơn cả bóng đêm đang vây xung quanh. Mặc dù nơi đó không có chút ánh sáng nhưng Bùi Tố vẫn có thể nhận ra, kẻ đó đang nhếch khóe môi, nở ra một nụ cười lạnh lẽo, đồng thời đưa một ngón tay lên môi, ra dấu im lặng đầy châm chọc. Cùng với hành động đó của hắn, cậu liền cảm nhận một cơn đau buốt từ nơi lòng ngực như lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tâm trí cậu. Chỉ trong thoát chốc, cơn đau đó đã rút đi toàn bộ sức lực của Bùi Tố, cậu lảo đảo quỳ sụp xuống sàn, rồi nhanh chóng ngã ra trên sàn nhà lạnh lẽo. Mặc dù toàn bộ tâm trí cậu đã gần như bị nhấn chìm vào bóng tối, nhưng Bùi Tố vẫn cố gắng mở mắt, nhìn chằm chằm vào vết nứt kia, cho đến khi nó bị dòng điện mạnh mẽ, như mũi khoan hàn kín lại, chỉ còn để lại trên bức tường màu trắng một vết sẹo lồi lõm xấu xí. Chỉ khi đó, Bùi Tố mới mệt mỏi mà chậm rãi nhắm mắt lại, mặc cho bản thân chìm sâu vào bóng tối đang phủ tràn bên trong đầu óc cậu.
Lạc Vi Chiêu run rẩy đưa hai ngón tay lên mũi Bùi Tố, cả cõi lòng anh như bị một tảng băng đè chặt, khi dưới những ngón tay anh không cảm nhận được một chút hơi thở nào từ cậu.
"Em ấy không còn thở nữa!!"
Lời đó thốt ra lại như một hồi chuông đánh thẳng vào đầu óc đang đông cứng vì hoảng loạn của Lạc Vi Chiêu, anh không một lời thừa thãi, vội vàng phụ Đỗ Giai một tay, tháo bỏ những trói buộc trên người Bùi Tố. Sau đó dứt khoát ôm cậu lên, lại nhanh chóng xoay người đặt Bùi Tố nằm thẳng trên sàn, thành thục cởi bớt nút áo trên cổ, bắt đầu thực hiện hô hấp nhân tạo. Thanh âm của anh như đang cố gắng kìm nén run rẩy nói với Đỗ Giai.
"Anh lên dẫn bác sĩ xuống đây, trước khi đến đây tôi đã gọi cấp cứu, khả năng họ sắp đến rồi."
Đỗ Giai vẫn còn đang trừng mắt, bàng hoàng đứng một bên, vừa nghe xong lời đó vội vàng kéo bản thân mình thanh tỉnh lại, ba chân bốn cẳng phóng ra bên ngoài tầng hầm,tìm kiếm cứu viện. Phút chốc, bên trong căn hầm lạnh lẽo đó chỉ còn lại một mình Lạc Vi Chiêu, đang dồn toàn bộ tâm trí của mình vào việc cấp cứu cho Bùi Tố.
Ngay lúc này, mặc dù trái tim trong lồng ngực Lạc Vi Chiêu đã bị sự hoảng sợ siết chặt, gần như muốn ngừng đập. Nhưng đầu óc anh lại vô cùng tỉnh táo, đôi bàn tay đặt lên lồng ngực Bùi Tố cũng vô cùng vững vàng, từng nhịp, từng nhịp ấn xuống, thực hiện những thao tác cấp cứu một cách cực kỳ chuẩn xác. Lạc Vi Chiêu biết, lúc này anh cần phải bình tĩnh, vì chỉ như vậy anh mới có thể níu giữ lại sinh mạng đang dần trôi đi của Bùi Tố. Mặc dù hiểu rất rõ điều đó, nhưng từng tiếng gọi thoát ra khỏi môi Lạc Vi Chiêu lại vẫn không nhịn được run rẩy không ngừng.
"Bùi Tố, em nghe anh gọi không? Bùi Tố, cố lên em, sẽ không sao đâu. Bùi Tố..."
Nhưng thời gian vẫn từng giây từng phút trôi qua, mà Bùi Tố lại hoàn toàn không có chút phản ứng nào, Lạc Vi Chiêu vẫn không hề dừng lại nhưng cõi lòng anh lại càng ngày càng lạnh ngắt. Cho đến khi một đội bác sĩ từ bên ngoài theo Đỗ Giai vội vã chạy vào, bọn họ nhanh chóng đến bên cạnh hai người, Lạc Vi Chiêu khi để tốn thêm chút thời gian nào vội vàng nhường chỗ cho bọn họ, lại bằng mấy câu ngắn gọn tóm tắt tình trạng hiện tại của Bùi Tố.
Lạc Vi Chiêu một bên đứng nhìn, cả người như pho tượng cứng ngắc, đầu óc anh hiện tại chỉ còn là một mảng trắng xóa, ánh mắt lại vẫn một mực đặt trên khuôn mặt trắng bệch của Bùi Tố đang nằm giữa vòng vây của những bác sĩ kia. Những mệnh lệnh ngắn gọn, hối hả vang lên trong không gian tĩnh mịch như từng mũi dao đâm thẳng vào tim Lạc Vi Chiêu.
Anh có thể thấy những máy móc được nhanh chóng lôi ra, nối vào người Bùi Tố, có thể nghe được những thanh âm vội vàng của vị bác sĩ chính.
"Chuẩn bị máy khử rung tim."
"Sốc điện, 120J lần 1"
Lạc Vi Chiêu có thể nhìn thấy, màn hình điện tâm đồ vẫn chỉ là một đường thẳng tĩnh lặng.
"Không có phản ứng!!"- Người y tá đang theo dõi màn hình lắc đầu với vị bác sĩ kia
"120J lần 2"
Chiếc máy lại lần nữa chạm vào lồng ngực, kéo giật cả người Bùi Tố nảy lên, nhưng trong không gian tĩnh mịch vẫn chỉ vang lên một tiếng tít dài đến chói tai. Lạc Vi Chiêu có thể nhìn thấy cái nhíu mày thoáng qua của người bác sĩ đang cấp cứu, có thể nghe thấy giọng nói của ông ấy cũng chuyển trầm đi rất nhiều.
"Tăng điện áp, 200J, lần 1"
Ánh mắt Lạc Vi Chiêu như khóa chặt vào bảng điện áp lần nữa đặt lên người Bùi Tố, ngay khoảng khắc cả cơ thể cậu lần nữa theo phản ứng mà giật lên, đôi môi Lạc Vi Chiêu lại mấp máy như vô thức, thanh âm rất nhỏ, chỉ giống như một hơi thở thoáng qua lại là một lời kêu gọi gần như van xin.
"Bùi Tố, quay lại đi... anh xin em..."
Tiếng tít dài vẫn không ngừng dội lên những bức tường trong căn hầm lạnh ngắt, người bác sĩ cau chặt mày, ánh mắt thoáng lướt qua màn hình điện tâm đồ vẫn không có dấu hiệu hồi phục. Ông ta hít sâu một hơi, như quyết định cuối cùng mà ra lệnh.
"Lần hai, vẫn 200J!"
Cùng với mệnh lệnh đó, hai bàn tay Lạc Vi Chiêu cũng vô thức siết chặt, trong lòng anh như có ngàn vạn mũi dao đang đâm chém không ngừng, đau đến tê dại, nhưng lý trí anh lại như mất phương hướng mà âm thầm lặp đi lặp lại một lời nói gần như tuyệt vọng.
"Bùi Tố, quay lại đi...Bùi Tố...Bùi Tố..."
Khi lần cấp cứu thứ tư kết thúc, ánh mắt tất cả những người đang có mặt bên trong căn hầm ngầm đều tập trung vào màn hình hiển thị trước mặt. Lúc đầu, trên đó vẫn chỉ là một đường thẳng băng, cùng tiếng bíp dài đến chói tai không ngừng vang vọng, nhưng đột nhiên, một gợn sóng nhẹ xuất hiện trên đường thẳng chết chóc đó, kèm theo đó là một tiếng bíp nhỏ vang lên. Tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi, chỉ sau vài giây, những đường sóng đó đã trở xuất hiện nhiều hơn, cùng với tiếng bíp bíp đều đặn như thanh âm của sự sống trở lại.
Vị bác sĩ kia là người phản ứng đầu tiên, ông vội vàng hô lên.
"Hồi sức thành công, đưa bóng thở qua đây."
Khi mệnh lệnh này vang lên, đầu óc cùng trái tim Lạc Vi Chiêu tựa như mới hoạt động trở lại. Nhưng cùng với đó lại là một cơn choáng váng đánh thẳng vào đầu óc, khiến anh không khỏi thoát lực ngã ngồi xuống sàn. Đỗ Giai nãy giờ bị lãng quên, vẫn một mực đứng gần đó, vừa nhìn thấy vậy liền vội vã chạy đến bên cạnh Lạc Vi Chiêu.
"Sếp Lạc.."
Lạc Vi Chiêu xua nhẹ tay với anh ta, ra hiệu không sao, ánh mắt vẫn không ngừng dõi theo các bác sĩ vẫn đang tiến hành cấp cứu cho Bùi Tố bên kia. Đến khi cậu được đưa lên cáng mang đi, anh cũng nhanh chóng chống người đứng dậy, bước theo lên xe cứu thương.
Đỗ Giai nhìn theo bóng lưng Lạc Vi Chiêu theo đội cứu hộ khuất sau cánh cửa tầng hầm, ánh mắt anh ta lại vô thức liếc nhìn đến chiếc ghế điện lạnh ngắt vẫn im lặng nằm đó, Trong lòng không biết tại sao lại nổi lên một phút mặc niệm cho sếp mình, kiểu này mà sếp tỉnh lại, chắc chỉ có bị đì đến hói đầu mất thôi.
Mặc cho những suy nghĩ về tương lai chưa biết bao giờ sẽ xảy ra của Đỗ Giai, hiện tại Lạc Vi Chiêu vẫn chỉ đang im lặng ngồi trong xe cấp cứu. Ánh mắt anh từ đầu đến giờ tựa như không hề rời khỏi những làn hơi mỏng manh, do nhịp thở của Bùi Tố tạo thành dưới mặt nạ oxy. Trong lòng Lạc Vi Chiêu vẫn còn nguyên đó một nỗi sợ hãi đè chặt lấy trái tim, anh sợ, chỉ cần bản thân rời mắt đi, có phải chăng hơi thở của người kia sẽ lập tức đứt đoạn, rồi hoàn toàn biến mất. Chỉ cần nghĩ đến đó, cả người anh liền không nhịn được mà run lên, ngay cả trái tim trong lồng ngực cũng như ngựa đứt cương mà không ngừng tăng tốc. Lạc Vi Chiêu vội vàng đưa tay chặn lại lồng ngực đang đau nhức, tay còn lại như phản ứng bản năng mà tìm đến bàn tay đang đặt bên người của Bùi Tố, nhẹ nhàng siết chặt. Chỉ đến khi cảm nhận được chút hơi ấm từ bàn tay của cậu, trái tim đang đập như muốn phá tung lồng ngực của anh mới chậm rãi hòa hoãn trở lại.
Cuối cùng anh xoa nhẹ lên bàn tay Bùi Tố, đôi mắt lại dời đến khuôn mặt không có chút huyết sắc của cậu, đôi môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng đến cùng lại chỉ bất đắc dĩ thở ra một hơi thật dài.
Bùi Tố cảm thấy bản thân dường như đã ngủ rất lâu. Trong giấc ngủ lần này của cậu không có mộng mị, không có máu tanh, cũng không có Bùi Thừa Vũ như âm hồn bất tán, luôn luôn lẩn quẩn quanh cậu. Đây có thể được coi là giấc ngủ bình yên nhất của Bùi Tố sau một khoảng thời gian dài vật vã chống đỡ gần đây. Cậu cảm thấy bản thân tựa như đang chìm trong một vũng nước ấm áp, mặc dù xung quanh rất tối nhưng nhiệt độ quen thuộc vẫn luôn kề cận bên người khiến Bùi Tố cảm thấy vô cùng an tâm, mặc sức thả mình chìm sâu vào bóng tối đó. Thỉnh thoảng trong lúc mơ hồ, vài âm thanh nho nhỏ, tựa như tiếng thì thầm cũng từ một nơi rất xa vọng đến tai cậu. Những lúc như vậy, Bùi Tố vốn muốn tỉnh lại, xem xét tình hình xung quanh một chút, nhưng ngay lúc đó lại có một bàn tay ấm áp, mang theo mùi hương của nắng áp lên mắt cậu, che đi tất cả mọi nỗ lực muốn tỉnh lại, cùng với thanh âm rất dịu dàng vọng đến bên tai.
"Em ngủ đi, không cần dậy đâu."
Cứ thế, Bùi Tố lại lần nữa mơ mơ hồ hồ chìm vào giấc ngủ. Cho đến khi cậu thật sự tỉnh lại, đã là chuyện của vài ngày sau.
Bùi Tố chậm rãi nâng lên mí mắt nặng trĩu, rất may lần này không có bàn tay nào đưa ra, chặn ngang sự tỉnh lại của cậu. Vì vậy, sau vài lần cố gắng, cuối cùng những hình ảnh đầu tiên của cái trần quen thuộc ở bệnh viện cũng đập vào mắt Bùi Tố. Nhưng cậu lại vẫn phải mất thêm một lúc nữa để kéo đầu óc vẫn còn chìm đắm trong thế giới mộng mơ kia quay lại hiện tại. Cho đến lúc này, những ký ức cuối cùng trong tầng hầm biệt thự mới chậm rãi hiện lên trong trí nhớ cậu. Bùi Tố nhớ rõ, lúc đó cậu đã mang theo quyết tâm một ăn cả, ngã về không để chỉnh dòng điện lên đến mức cao nhất, muốn dựa vào đó để phá bỏ toàn bộ ám thị trong đầu óc mình. Mà xét theo tình trạng hiện tại, có lẽ phương pháp đó của cậu đã thành công rồi.
Mặc dù vậy, hiện tại Bùi Tố lại đang có một thắc mắc khác. Lúc đó, cậu nhớ rõ mình vẫn đang ở trong tầng hầm, ngay trước lúc hoàn toàn mất đi ý thức cậu rõ ràng có nghe được tiếng Lạc Vi Chiêu, cậu biết rõ đó không phải là ảo giác của bản thân mình. Nhưng tại sao anh ấy lại xuất hiện ở đó sớm vậy?? Với lại, sau đó đã có chuyện gì xảy ra??
Trong lúc Bùi Tố vẫn còn đang suy nghĩ mông lung, thì một khuôn mặt tròn vo, mang theo một bộ râu ria lỉa chỉa lại đột nhiên choáng ngang tầm mắt cậu. Bùi Tố đối diện với đôi mắt bé bé nhưng cũng tròn xoe của Đỗ Giai, chớp mắt hai cái, liền nghe anh ta lo lắng hỏi dồn.
"Sếp Bùi, cậu tỉnh rồi, cậu thấy trong người thế nào rồi, để tôi đi gọi bác sĩ nhé!!"
Ngay sau đó, khuôn mặt của Đỗ Giai lập tức biến mất khỏi tầm mắt cậu, Bùi Tố nghe tiếng chân chạy bình bịch hướng về phía cửa phòng, sau đó là giọng Đỗ Giai oang oang vang lên bên ngoài hành lang.
"Bác sĩ, bác sĩ mau đến đây, sếp tôi tỉnh lại rồi."
Bùi Tố khó khăn điều khiển cơ thể vẫn còn trì trệ của mình, quay đầu nhìn theo hướng phát ra giọng Đỗ Giai, trong lòng lại âm thầm cảm thấy khó hiểu
"Không phải trên đầu giường có chuông cấp cứu sao?? Sao phải chạy đi gọi như vậy??"
Nhưng cũng không để cho đầu óc vốn dĩ vẫn còn đình trệ của Bùi Tố kịp tìm ra câu trả lời, Đỗ Giai đã dẫn theo mấy người bác sĩ, y tá, lố nhố chạy vào. Bùi Tố im lặng để cho bọn họ thực hiện các thao tác kiểm tra chỉ số trên người cậu, phải qua một lúc sau mới nhận được kết luận, 'các chỉ số đều ổn định, cơ thể suy nhược, cần nghỉ ngơi nhiều", kèm thêm vài ba lời dặn dò. Khi ekip bác sĩ kia rời đi, lúc này Bùi Tố mới lên tiếng, giọng nói của cậu khàn đặc do ngủ lâu.
"Sư huynh, anh ấy đâu rồi??"
Chỉ một câu ngắn ngủi đó mà Bùi Tố lại cảm giác như cổ họng mình đang bị thiêu cháy, rát đến lợi hại. Đỗ Giai dường như nhìn ra được sự khó chịu của cậu, liền nhanh chóng bê qua một ly nước ấm, vừa thành thạo giúp nâng người Bùi Tố dậy vừa lưu loát trả lời cậu.
"Sếp Lạc vừa mới quay về đôi, sáng nay hình như bên đó có manh mối mới, anh ấy về để theo dõi tình hình."
Bùi Tố uống ngụm nước Đỗ Giai đưa qua, nhờ đó cơn bỏng rát ở cổ họng cậu dịu đi rất nhiều. Nghe Đỗ Giai nói vụ án có tiến triển, trong lòng Bùi Tố cũng trở nên nhẹ nhõm hơn một chút. Cậu vốn dĩ định nương theo sự dìu đỡ của Đỗ Giai mà nằm xuống nghỉ ngơi thêm một lát, đợi Lạc Vi Chiêu quay lại, thì ánh mắt lại đột nhiên lướt đến màn hình điện thoại Đỗ Giai vẫn đang để mở gần đó. Vừa nhìn thấy dòng chữ đỏ rực đang hiển thị trong đoạn video trên màn hình, hàng mày Bùi Tố lập tức cau chặt, cậu nắm lấy tay Đỗ Giai, trầm giọng nói với anh ta.
"Đỗ Giai, anh đưa điện thoại của anh qua đây."
Đỗ Giai nghe thấy yêu cầu đó của Bùi Tố liền hơi kinh ngạc, anh ta theo phản xạ nhìn đến chiếc điện thoại đang đặt gần đó. Ngay khi nhìn thấy những dòng chữ đỏ rực kia, cả người Đỗ Giai thoáng cứng lại, anh ta chần chừ, với tay qua lấy điện thoại, lại giống như muốn giấu nó đi hơn là đưa cho Bùi Tố.
"Sếp Bùi, cái này..."
Bùi Tố hơi sầm mặt, lạnh lùng liếc mắt nhìn Đỗ Giai. Đối diện với ánh nhìn đó của cậu, Đỗ Giai cuối cùng cũng đành chịu thua, đưa chiếc điện thoại trên tay đến trước mặt Bùi Tố.
Trên điện thoại là một đoạn phóng sự trực tiếp, hiện trường là một tòa chung cư cũ kỹ nằm trong một bài đất trống. Qua camera ghi hình từ xa có thể thấy được toàn đội SID đều được huy động đến, đang triển khai bao vây nơi đó. Trên màn hình là dòng chữ đỏ rất lớn, với tiêu đề cực kỳ thu hút.
"BẮT CÓC YÊU CẦU TRAO ĐỔI CON TIN"
Bên dưới là một nam bình luận viên đang thao thao bất tuyệt về tình hình vụ án, theo lời anh ta, một kẻ nào đó đã bắt cóc khoảng hơn mười con tin trong tòa chung cư kia, trực tiếp đưa ra yêu cầu trao đổi người với SID, chưa kể hắn còn đe dọa, nếu trong vòng hai tiếng đồng hồ không đưa người hắn cần đến, hắn ta sẽ cho nổ tung toàn bộ khu vực này, kéo theo hàng trăm người chôn cùng. Anh ta còn thông tin thêm hiện tại đội phá bom đã được huy động, nhưng hung thủ là một kẻ khá thông minh, đã qua hơn một tiếng đồng hồ rồi mà bên phía cảnh sát cũng chỉ mới tìm và phá được hai, trong mười quả bom mà hung thủ nói đến. Bên dưới những bình luận hoảng sợ và lo lắng gần như bùng nổ, sự hoang mang của cư dân khắp thành phố gần như có thể cảm thấy được thông qua màn hình điện thoại. Không dừng lại ở đó, tên bình luận viên còn cau mày, ra bộ nghiêm trọng mà hướng về máy quay nói thêm.
"Vậy liệu SID có biết người tên kia muốn tìm là ai không?? Hay chính họ cũng không biết??"
Ngay khi hắn còn đang định nói thêm, một tiếng gầm giận dữ đột nhiên vang lên bên ngoài tầm quay, cắt ngang mấy lời huyên thuyên kia.
"Ai cho các người quay phim ở đây??"
Ngay sau đó camera lập tức tắt phụt, chấm dứt ngang đoạn video trực tiếp vừa rồi. Mặc dù không hề lộ mặt, nhưng qua thanh âm quen thuộc vừa rồi, Bùi Tố cũng nhận ra người vừa tức giận gầm lên là ai. Nhưng cũng vì vậy, cậu liền nhanh chóng đoán ra, người mà tên kia muốn trao đổi với SID, hay nói chính xác hơn là với Lạc Vi Chiêu không ai khác ngoài cậu.
Bùi Tố nắm chặt màn hình đã tắt tối đen, khóe môi nhẹ nhếch lên một nụ cười nhạt, lạnh giọng lẩm bẩm một cái tên.
"Trần Hải Sơn!!"
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



