Chương 10.1 (Một góc bẻ của truyện chính)
07:56, 28 August 2025Bùi Tố kinh hoàng nhìn đến con dao đang nắm chặt trong tay mình, lý trí cậu kêu gào dừng lại, nhưng bàn tay tựa như bị một lực vô hình siết chặt, chậm rãi nhấn xuống. Cậu có thể thấy được mũi nhọn của con dao chỉ còn cách cổ Lạc Vi Chiêu chưa đến một phân, rồi chạm vào da anh, chậm rãi nhưng rất kiên quyết rạch ra một đốm đỏ rực. Bùi Tố cũng biết Lạc Vi Chiêu đang nắm chặt tay mình, ngăn cản lực ấn xuống, nhưng dường như anh sợ làm cậu đau nên lực siết rất nhẹ, cũng không dám làm ra hành động hất ra. Ngay khi mũi dao lại luống sâu hơn vào cổ Lạc Vi Chiêu, Bùi Tố dứt khoát đưa tay còn lại, nắm chặt mũi dao vẫn đang ấn xuống, dùng lực rút nó lên. Sự dằng co sức lực cực lớn giữa hai bàn tay, khiến lưỡi dao ngay lập tức cứa sâu vào bàn tay cậu, làm cho máu theo đó thành dòng chảy ra. Cơn đau đó không dễ chịu chút nào, mặc dù đối với một người đã quen đau đớn như Bùi Tố cũng khiến cậu phải toát mồ hôi lạnh đầy người, nghiến răng, dồn hết sức để không cắn luôn vào lưỡi mà nói với Lạc Vi Chiêu. "Sư huynh...giúp em..." Lạc Vi Chiêu bị hành động của Bùi Tố dọa cho đơ người trong tích tắc, nhưng trước khi cậu thốt ra lời, anh đã trở tay nắm chặt hai cổ tay của Bùi Tố, hoảng hốt hét lên. "Bùi Tố, buông tay ra. Em buông tay ra mau lên. Anh giữ được, anh giữ được!!" Nghe được lời đó, cùng với cảm nhận lực siết mạnh trên cả hai tay mình, Bùi Tố mới chậm rãi buông tay ra. Nhưng hành động này lại làm dội lên một cơn đau khác, đánh úp vào thần trí vẫn còn chưa tỉnh táo của cậu, khiến cho trong nhất thời, Bùi Tố cảm thấy trước mắt chao đảo, toàn thân mất hết sức lực mà đổ về phía trước, con dao trong tay cũng theo đó mà rơi ra trên sàn. Lạc Vi Chiêu vẫn đang bị Bùi Tố đè lên người, đột nhiên cảm thấy cậu tựa như không còn sức giữ vững thân thể, cả người đổ về trước, nhào thẳng vào lòng anh. Bàn tay siết chặt con dao cũng vì vậy mà buông lỏng. Đầu óc Lạc Vi Chiêu ngay lập tức run lên, anh không thể suy nghĩ gì nữa, chỉ có thể hành động theo bản năng, bế thẳng Bùi Tố lên giường, vươn tay điên cuồng bấm vào chuông cấp cứu gần đó. Rất nhanh, một bác sĩ cùng hai người y tá đã đẩy theo xe thuốc xông vào. Bọn họ nhìn đến máu nhỏ giọt trên sàn, cùng với bàn tay Bùi Tố đang được Lạc Vi Chiêu siết chặt nhuốm màu đỏ rực, lại đến tình trạng gần như lơ mơ của cậu mà sắc mặt lập tức biến đổi. Người bác sĩ kia ba bước thành hai lao đến bên giường, rút đèn pin kiểm tra đồng tử Bùi Tố, đồng thời không ngừng đặt câu hỏi với cậu. Trong khi hai người y tá kia cũng vội vã chạy qua, một người nhanh chóng giành lấy vị trí của Lạc Vi Chiêu, bắt đầu sơ cứu, một người lại thao tác với máy đo huyết áp cùng đếm mạch. Lạc Vi Chiêu bị đẩy ra sau, đứng một bên nhìn mấy người kia cấp cứu cho Bùi Tố, một cảm giác vừa bất lực vửa bất lực chiếm trọn cõi lòng anh. Nỗi đau đó như lan tràn khắp mọi tế bào cơ thể, xông lên đến tận tâm trí, khiến cho đôi mắt anh cũng dần vằn lên những tia máu đỏ. Nhưng cuối cùng anh chỉ có thể siết chặt nắm tay, đem tất cả sự bất kham đó nuốt ngược vào lòng, đi đến hỏi người bác sĩ vừa mới thực hiện xong phần việc cấp cứu của mình. "Em ấy sao rồi?" Vị bác sĩ kia nhìn anh, hang mày hơi cau lại, sau đó vẫn dùng âm điệu từ tốn hỏi lại. "Vết thương trên tay bệnh nhân??" Lạc Vi Chiêu nghe vậy hơi đắn đo một chút, nhưng cuối cùng vẫn quyết định trả lời một cách chung chung, "Do sơ suất thôi. Vậy tình trạng của em ấy??" Bác sĩ nhận ra anh không muốn nói rõ, nhưng dù sao việc đó cũng không mấy liên quan đến chuyên môn của ông, vì vậy chỉ gật nhẹ đầu coi như chấp nhận, sau đó đáp lại anh. "Vết thương không có gì nghiêm trọng, may hai mũi, với cầm máu rồi. Lát tôi sẽ cho thêm thuốc giảm đau, cố giữ đừng để nhiễm trùng là được. Ngoài ra...." Vừa nghe đến đây, tim Lạc Vi Chiêu đã như hẫng một nhịp, nhưng rất may vị bác sĩ kia cũng không dừng lại quá lâu, đã nhanh chóng nói tiếp. "Ngoài ra thể trạng của bệnh nhân hiện tại khá yếu, cần để ý một chút. Có việc cứ bấm chuông gọi." Nói rồi, ông cùng với hai người y tá cũng vừa mới xong việc, nhanh chóng đi ra khỏi phòng. Lúc này Lạc Vi Chiêu mới nhanh chóng đi đến cạnh giường Bùi Tố, vừa tới gần liền bắt gặp ánh mắt có chút trống rỗng của cậu, đang nhìn thẳng lên trần phòng bệnh trắng toát. Cho đến khi Lạc Vi Chiêu đến ngay sát cạnh, Bùi Tố mới khẽ chớp mắt một cái, đôi con ngươi vô hồn lúc này mới có chút sức sống, quay sang nhìn anh. "Sư huynh, anh không sao chứ?? Vết thương của anh...?" – Bùi Tố vừa nói vừa đưa mắt lên nhìn vào vết thương trên cổ anh, ngay khi đường nhìn của Bùi Tố chạm đến vị trí đó, Lạc Vi Chiêu rõ ràng cảm nhận đôi con ngươi kia như run lên, tràn ra một nỗi bất an cùng hoảng loạn. Anh vội vàng vươn tay sang, nắm chặt lấy tay cậu, dịu giọng trấn an. "Anh không sao, chỉ bị trầy chút thôi, không sao!!" Bùi Tố nghe vậy dường như cũng không mấy tin tưởng, cậu vẫn chằm chằm nhìn vào vết thương trên cổ Lạc Vi Chiêu, sau khi xác nhận nó đã ngừng chảy máu, chỉ còn lại một đường lằn đỏ mới yên tâm thở nhẹ ra một hơi. Lúc này Lạc Vi Chiêu mới nhẹ giọng hỏi cậu. "Em...em cảm thấy sao rồi??" Bùi Tố nghe câu hỏi đó lại im lặng nhìn anh, trong đôi con ngươi màu nâu nhạt như phủ lên một tầng sương mờ mù mịt. Cậu không trả lời thẳng, chỉ hỏi ngược lại anh. "Sư huynh, người chết đó...." Lạc Vi Chiêu vừa nghe lời này đã hơi sững người, trong ý thức đột nhiên trỗi lên một cảm giác chối bỏ. Anh không muốn nói cho Bùi Tố biết danh tính của kẻ kia, anh không muốn em ấy liên quan chút nào đến vụ án vừa rồi...không muốn dập tắt đi một tia hy vọng hiếm hoi còn sót lại trong ánh mắt đã cận lề bên bờ sụp đổ của Bùi Tố. Nhưng trong khi Lạc Vi Chiêu còn chìm giữa một mớ hỗn loạn trong lòng, Bùi Tố đã nhẹ giọng đáp lại chính câu hỏi của mình. "Vậy ra, kẻ đặt ám thị lên em đã chết rồi sao??" Lạc Vi Chiêu hoảng hốt nắm chặt tay Bùi Tố, thanh âm phát ra cũng không nhịn được mang theo vài phần gấp gáp cùng nôn nóng. "Bùi Tố, không sao đâu, chắc chắn sẽ có cách khác. Không sao đâu." Bùi Tố chỉ im lặng đưa mắt nhìn anh, sau đó lại siết chặt bàn tay Lạc Vi Chiêu, lấy đó làm điểm tựa để cố sức ngồi dậy. Lạc Vi Chiêu vừa nhận ra hành động của cậu đã nhanh tay đỡ lấy Bùi Tố, giúp cậu ngồi dựa vào đầu giường, còn không quên cẩn thận chỉnh lại dây truyền trên tay cậu. Bùi Tố nhìn đến dáng vẻ cẩn thận từng chút một của anh, không hiểu tại sao lại có chút muốn cười, vì vậy cậu nhếch nhẹ khóe môi, thản nhiên vạch trần sự thật trong lời vừa rồi của anh. "Sư huynh, trốn tránh vốn không phải là tác phong của anh mà." Lạc Vi Chiêu lập tức dừng hành động trên tay, Bùi Tố thấy cả người anh trong thoáng chốc cứng lại, bàn tay đang đặt cạnh tay cậu lại chậm rãi co lại, cho đến khi trở thành một nắm đấm siết chặt. Lạc Vi Chiêu dùng lực mạnh đến mức Bùi Tố có thể nhìn thấy được những đường gân máu thi nhau nổi lên trên mu bàn tay anh, Bùi Tố vừa nhìn thấy vậy hàng mày hơi cau lại, cậu nhanh chóng đem bàn tay không cắm kim truyền của mình phủ lên nắm đấm siết chặt của Lạc Vi Chiêu, nhưng lời nói vẳng đến bên tai anh lại cực kỳ tỉnh táo cùng kiên định. "Sư huynh, hắn chết rồi. Cả anh và em đều biết điều đó có nghĩa là gì." Lạc Vi Chiêu lúc này lại lập tức ngẩng phắt lên, ánh mắt anh tràn đầy tơ máu, chứa đựng sự đau đớn cùng không cam lòng hướng về phía cậu. "Không, chắc chắn có cách khác. Chắc chắn phải có cách nào đó khác." Bùi Tố nhìn bộ dạng thất thố của anh như vậy, trong lòng cảm thấy không nỡ, nhưng cậu vẫn phải kéo Lạc Vi Chiêu nhìn vào sự thật. "Sư huynh, có thể có cách khác. Nhưng...em không còn thời gian nữa rồi!!" Lạc Vi Chiêu vừa nghe xong lời đó, đôi con ngươi liền trừng to đến mức muốn nứt ra, trong đó chứa đầy sự hoảng hốt cùng sợ hãi. Anh vội vàng chụp lấy vai Bùi Tố, nhìn sâu vào mắt cậu, từng lời phát ra lại mang theo cả sự run rẩy không kiềm chế được. "Em...em nói vậy là sao?? Bùi Tố, nói cho anh biết, em nói vậy là có ý gì??" Bùi Tố chậm rãi đưa tay chỉ vào đầu mình, lời nói ram ang theo chút thản nhiên nhưng lại không che giấu được sự mệt mỏi trong từng âm điệu của cậu. "Sư huynh, rào chắn trong này xuất hiện vết nứt rồi... em..." – Nói đến đây Bùi Tố liền dừng lại, có chút đắn đo không biết phải tiếp tục ra sao. Cậu bất giác ngước mắt, liền chạm phải ánh nhìn ngập tràn sự lo lắng của Lạc Vi Chiêu, vì vậy đành hít sâu một hơi, như tạo thêm can đảm cho bản thân mà nói tiếp, "Em không chắc mình sẽ có thể cầm cự được bao lâu nữa." Lời vừa dứt, Bùi Tố đã cảm nhận bàn tay Lạc Vi Chiêu đang ôm lấy vai mình vô thức siết chặt, trong nhất thời bầu không khí giữa hai người liền rơi vào một khoảng im lặng nặng nề. Cuối cùng Lạc Vi Chiêu cũng là người lên tiếng phá tan bầu không khí đó, anh nặng nề hít sâu một hơi, sau đó lại đưa tay, xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Bùi Tố, lại như đang dỗ dành cậu. "Không sao đâu, em ngủ chút đi. Mọi chuyện...mọi chuyện cứ để anh lo." Bùi Tố nhìn anh, dường như muốn nói thêm điều gì đó, nhưng Lạc Vi Chiêu lại không để cậu mở lời, đã thành thục đỡ người nằm xuống, chỉnh lại chăn trên người cậu, đã vậy còn kéo ghế đến sát giường, đem bàn tay che lại ánh mắt Bùi Tố. "Ngủ đi đã, em không nghe bác sĩ dặn dò gì sao??" Tầm mắt của Bùi Tố bị bàn tay Lạc Vi Chiêu che khuất, hơi ấm từ anh cũng theo sự động chạm đó mà khiến cậu cảm nhận một cách rõ ràng. Cũng chính nhờ vậy, một cảm giác an tâm chậm rãi lan tràn trong lòng Bùi Tố, xua tan đi sự lạnh giá từ nãy giờ vẫn luôn tồn tại bên trong cậu, cùng với cơn đau âm ỉ nơi bàn tay bị thương và sự buốt nhói từ sâu trong tâm trí không ngừng trồi lên. Bùi Tố cứ như vậy mà thực sự thiếp đi. Cho đến khi cảm nhận được hàng mi dưới tay không còn chút rung động, cùng với hơi thở của người trên giường đã trở nên đều đặn, Lạc Vi Chiêu mới cẩn thận bỏ tay mình ra, im lặng ngồi một bên, ánh mắt lại không rời khỏi khuôn mặt trắng bệch, đã nhuốm lên vẻ mệt mỏi nhưng không mất đi sự quật cường của Bùi Tố. Lạc Vi Chiêu cảm thấy trái tim như đang đánh từng nhịp nặng nề vào lồng ngực, đau đến mức anh tưởng chừng như nó muốn ngừng lại luôn rồi. Anh vô thức nắm lấy bàn tay lành lạnh của Bùi Tố, ủ giữa tay mình, giống như muốn thông qua đó, chia sẻ với cậu một chút ấm áp, trong lòng lại cảm thấy hơi bất đắc dĩ nghĩ thầm. "Nhóc con, thật sự biết cách khiến người khác đau lòng!!" Giấc ngủ của Bùi Tố thực ra cũng không được yên ổn cho lắm. Ngay khi ý thức vừa chìm xuống, cậu đã thấy mình quay lại căn phòng màu trắng quen thuộc kia, khắp xung quanh đều vọng đến những tiếng ầm ầm đến nhức óc. Chưa kể từ trong một góc tăm tối nào đó, Bùi Thừa Vũ lại như một bóng ma nhớp nháp bò ra, mang theo nồng đậm máu tanh và mùi hôi thối phả thẳng vào mặt Bùi Tố. Ngay khi cậu vừa quay đầu đi né tránh, một đôi chân lại như từ trên tầng cao rơi xuống, rơi ngay vào tầm mắt cậu, Bùi Tố theo đó kinh hoàng nhìn lên, liền thấy khuôn mặt trương phình tím ngắt, cùng với đôi mắt đang lồi ra chứa đầy nước mắt của mẹ. Bờ môi bà đang khép mở không ngừng, lần này những con chữ vô thanh đó lại như biến thành những móng tay ma quỷ, cắm sâu vào đầu óc Bùi Tố. Cậu có thể hiểu được những lời đó, bà đang nói... "Bùi Tố, tại sao...tại sao mẹ lại yêu con...Tại sao??" Bà dừng lại một chút, đôi con ngươi lồi ra không còn chút tiêu cự nào lại vẫn chằm chằm hướng về phía cậu, Bùi Tố có thể nhìn thấy thân thể vô lực của bà đang không ngừng đu đưa, tựa như muốn thoát khỏi sợi dây thòng lòng đang quấn lấy cổ mình để bước tới. Những câu chữ mấy máy của bà như một nhác búa nặng nề nện thẳng vào tâm trí Bùi Tố, bà nói "Nếu...nếu mẹ không yêu con như vậy thì tốt biết mấy...nếu không yêu con thì thật tốt!!" Bùi Tố cảm nhận một cơn đau như xuyên thấu cả đại não cậu. Cậu đau đớn ôm chặt lấy đầu, khuỵu người xuống. Nhưng khi đầu gối vừa chạm vào nền phòng trắng toát lạnh lẽo, một dòng máu đỏ rực đã không biết từ nơi nào nhanh chóng tràn tới, phủ ngập cả một khoảng sàn dưới chân Bùi Tố. Mùi máu tanh nồng không ngừng xông thẳng lên, lấp đầy tất cả các giác quan của cậu. Bùi Tố hơi lui người lại, như muốn thoát ra khỏi vũng máu đó, nhưng người vừa lùi liền vấp phải vật cản phía sau, ngã nhào xuống thân thể của một người. Thân thể...không, phải nói là thi thể đó nhuộm đẫm bởi máu tươi. Một con dao tàn nhẫn cắm thẳng ngay trái tim của người đó, máu theo vết thương không ngừng rỉ ra ngoài, lan rộng, lan rộng, phủ lên toàn bộ nền sàn xung quanh hai người. Bùi Tố nhìn đến thân thể đó có chút quen thuộc, một nỗi kinh hoàng như tấm lưới dày đặc phủ chụp xuống người cậu. Bùi Tố chậm rãi quay đầu, nhìn đến khuôn mặt của thi thể trước mắt. Ngay khi khuôn mặt của người kia lọt vào tầm nhìn của Bùi Tố, cậu liền cảm thấy như toàn bộ không gian xung quanh mình đang ầm ầm sụp đổ, tất cả mọi thứ dường như đều bị nhấn chìm trong màn đêm, chỉ còn lại một ánh nhìn đã tắt ngang, cùng khuôn mặt xám ngắt, mang theo đầy rẫy sự chết chóc của Lạc Vi Chiêu. Bùi Tố ôm chặt lấy đầu mình, giữa khung cảnh sụp đổ xung quanh, cậu gần như tuyệt vọng gào lên. "LẠC VI CHIÊU!!!!" Lạc Vi Chiêu lúc này đang nhìn vào màn hình điện thoại, chăm chú tìm kiếm những tài liệu khả dĩ có tác dụng. Đột nhiên anh lại thấy Bùi Tố vốn dĩ đang yên tĩnh ngủ say lại bất giác động đậy, hàng mày ngày càng nhíu chặt, cùng với cơ thể căng cứng giống như đang cố gắng chống lại một điều gì đó. Lạc Vi Chiêu kinh ngạc đứng phắt dậy, vội vàng đưa tay vỗ nhẹ vào tay Bùi Tố như muốn đánh thức cậu. "Bùi Tố, Bùi Tố, em nghe anh nói không..." Lạc Vi Chiêu còn chưa dứt lời, Bùi Tố lại đột ngột mở bừng mắt ra, vừa nhác thấy bóng dáng của anh, cậu đã bất chấp tất cả ngồi bật dậy, vươn tay ôm chầm lấy eo Lạc Vi Chiêu, vòng tay gần như dùng toàn bộ sức lực mà siết chặt. Lạc Vi Chiêu bị Bùi Tố đột nhiên ôm chặt, lại cảm nhận cả người cậu đang không ngừng run lên dữ dội, điều đó khiến tinh thần anh trong phút chốc liền trở nên căng thẳng, vội vòng tay, đáp lại cái ôm của Bùi Tố, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng cậu, vừa như trấn an, vừa như dỗ dành. "Bùi Tố, em bình tĩnh lại đi, có anh ở đây. Em nghe anh nói không?? Anh đây." Bùi Tố lại dường như không nghe thấy lời anh, vòng tay vẫn không ngừng siết chặt, tựa như cậu đang dùng toàn bộ sức lực của mình để bấu víu lại một thứ gì đó. Hình ảnh thi thể của Lạc Vi Chiêu trong giấc mơ vừa rồi tựa như một vết khắc, hằn sâu vào từng tế bào thần kinh của cậu. Trong tâm trí hỗn loạn của Bùi Tố lúc này chỉ có duy nhất một ý niệm, nó không ngừng gào thét, thúc giục cậu giữ chặt hơi ấm trong tay mình Lạc Vi Chiêu cảm nhận Bùi Tố ôm anh ngày càng chặt, cả người cậu cũng theo đó mà áp sát vào người anh, hành động đó của cậu khiến cho Lạc Vi Chiêu có cảm giác rằng, cậu muốn đem chính bản thân mình, dung nhập với anh thành một, không chút khoảng khắc. Nhưng tại sao lại như vậy?? Tại sao đột nhiên Bùi Tố lại có hành động như vậy?? Trong lúc Lạc Vi Chiêu còn chưa nghĩ ra, anh liền cảm nhận từ bàn tay vẫn đang vỗ nhẹ lưng cậu truyền đến những cử động lỳ lạ, nó tựa như một loại rung động khi người kia đang phải cực kỳ cố gắng hít lấy không khí vào buồng phổi, cùng với đó là những tiếng thở ngắt quãng cũng đồng thới truyền đến tai Lạc Vi Chiêu. Anh hoảng hốt, dùng hết sức đẩy Bùi Tố ra sau, cách mình một khoảng, vội vàng xem xét tình hình của cậu. Chỉ thấy trên mặt Bùi Tố lấm tấm đầy mồ hôi lạnh, ánh mặt vừa thất thần vừa hỗn loạn ngước lên nhìn chằm chằm vào mắt anh không chút dao động, đôi môi hơi hé ra, từ bên trong những tiếng thở ngắn sức, vừa ngắn vừa nhanh không ngừng vọng ra. Lạc Vi Chiêu mặc dù trong lòng đã cực kỳ hoảng hốt, nhưng bàn tay đưa ra ôm lấy mặt Bùi Tố lại cực kỳ vững chãi, ngay cả ánh mắt đang đáp lại cậu cũng chứa đựng đầy ắp sự kiên định, cùng dịu dàng. "Bùi Tố, nghe anh, bình tĩnh lại. Anh ở đây, anh vẫn luôn ở đây. Em hít thở đi, nghe anh!!" Bùi Tố đưa hai tay bấu chặt lấy cổ tay Lạc Vi Chiêu, cậu dùng sức mạnh đến mức những khớp ngón tay trắng bệch nổi lên cực kỳ rõ ràng. Ngay đến Lạc Vi Chiêu cũng nhận ra lực nắm mạnh đến mức bất thường đó, nó khiến cho cổ tay anh truyền đến một cơn nhói đau. Nhưng hơn hết, anh còn có thể cảm nhận rõ ràng những ngón tay lạnh ngắt của Bùi Tố, giống như đang dùng toàn bộ sức lực để bám víu vào anh, nắm lấy một sợi dây cuối cùng giữ cho tâm trí cậu không hoàn toàn sụp đổ. Mặc dù vậy, Lạc Vi Chiêu vẫn chưa từng rời mắt khỏi Bùi Tố, anh gần như muốn dùng tất cả sự dịu dàng cùng vững chãi mà bản thân có được, bao bọc lấy cậu. Thanh âm Lạc Vi Chiêu từ nãy giờ vẫn như một lời thì thầm dịu dàng, vang lên bên tai Bùi Tố. "Anh ở đây, anh ở đây, Bùi Tố, anh luôn luôn ở đây với em." Phải qua vài giây, Lạc Vi Chiêu mới nhìn thấy đôi mắt Bùi Tố chớp nhẹ một cái, sau đó cậu lại cứ nhắm mắt như vậy, chậm rãi gục vào người anh. Lạc Vi Chiêu thấy Bùi Tố vô lực ngã xuống, trái tim liền hẫng mất một nhịp, vội vàng đưa tay ra đỡ cậu, hốt hoảng la lên. "Bùi Tố, em làm sao vậy??" Ngay khi Lạc Vi Chiêu đang định đưa tay bấm vào chuông cấp cứu trên giường, thì bàn tay Bùi Tố lại vươn đến, ngăn lại hành động của anh. Lạc Vi Chiêu lo lắng nhìn xuống, đã thấy Bùi Tố lần nữa mở mắt ra đáp lại anh, trong ánh mắt cậu mặc dù chứa đầy sự mệt mỏi nhưng cuối cùng đã có thể lấy lại sự tỉnh táo. Lạc Vi Chiêu đang ôm Bùi Tố trong lòng, nhìn thấy cậu tỉnh lại, trong lòng cũng nhẹ thở ra được một hơi, nhưng nhiều hơn là sự lo lắng vẫn luôn tràn ngập cõi lòng anh. "Bùi Tố em thấy sao rồi?? Có đau ở đâu không? Có thấy ở đâu khó chịu không?" Bùi Tố lần này vẫn không trả lời anh, nhưng ánh mắt cậu từ lúc tỉnh lại đến giờ vẫn luôn nhìn chằm chằm vào mặt Lạc Vi Chiêu. Đôi diện với một đôi con ngươi đen sẫm, mang theo sự trống rỗng cũng lạnh lẽo tựa như một vực sâu tăm tối, nỗi lo lắng cũng đau xót vốn vẫn luôn âm ỉ trong lòng Lạc Vi Chiêu lúc này giống như một ngọn lửa lan trên bãi cỏ khô, nhanh chóng thiêu đốt anh đến đau đớn không ngừng. Sự im lặng của Bùi Tố lại giống như một quả tạ sắt nặng nề, cứ vậy kéo cả hai người cùng nhau chìm xuống. Lạc Vi Chiêu rốt cuộc cũng không nhịn được nữa, anh run rẩy siết chặt vòng tay đang ôm lấy Bùi Tố, cúi đầu tựa lên trán câu, run giọng thì thầm gần như cầu xin. "Bùi Tố, em làm ơn nói gì đó với anh đi. Xin em đó, làm ơn nói với anh một câu đi!!" Lần này, lời nói của Lạc Vi Chiêu dường như đã kéo lại được Bùi Tố, anh đột nhiên nghe cậu thì thầm rất nhỏ bên tai mình, giọng yếu đến mức gần như phải rất cố gắng mới có thể nghe được. "Sư huynh, anh giúp em được không? Đưa em về biệt thự!!" Cậu vừa dứt lời, anh đã bàng hoàng, chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt Lạc Vi Chiêu liền đối diện với với Bùi Tố. Màn đêm vừa rồi trong mắt cậu đã rút đi ít nhiều, nhưng lại có thể nhận ra nó càng mỏi mệt cùng bất kham. Tựa như Bùi Tố đã phải trải qua một sự cố gắng to lớn để kéo thần trí mình trở lại. Cậu kiên định nhìn anh, mặc dù vẫn phải nửa dựa vào Lạc Vi Chiêu, nhưng vẫn kiên quyết lặp lại lời yêu cầu vừa rồi. "Sư huynh, đưa em về biệt thự!!" Chỉ bằng một lời đơn giản đó thôi, Lạc Vi Chiêu đã biết được ý định của Bùi Tố. Anh vốn định ngăn cản, nhưng nhìn vào ánh mắt đã mệt mỏi đến mức gần như đã sụp đổ của cậu, vẫn mang theo sự quật cường chống đỡ. Lạc Vi Chiêu không nỡ, không nỡ từ chối hy vọng cuối cùng của cậu. Vì vậy cả một đoạn đường dài từ bệnh viện trở về biệt thự, sự dằn xé vẫn chiếm trọn cõi lòng anh. Nó mãnh liệt đến mức khiến cho Lạc Vi Chiêu lại đột nhiên cảm thấy có chút run sợ khi đối diện với Bùi Tố. Bùi Tố nói đúng, cả anh và cậu đều hiểu cái chết của Tần Trọng Tâm mang ý nghĩa gì, nó nói cho bọn họ biết ám thị trong tâm trí Bùi Tố đã không còn cách phá giải. Người đặt ám thị đã chết, do đó không còn ai có thể biết đó là loại ám thị gì, được đặt như thế nào, nó có đem đến một hành động ẩn nào khác không, hay phương thức kích hoạt như thế nào. Những điều đó không còn ai có thể biết nữa. Không biết đồng nghĩa không thể phá giải. Mà nếu không thể phá giải, Bùi Tố chỉ có thể chịu đựng cho đến khi em ấy không thể chịu được nữa mà phát điên, hoặc, bị ám thị kia hoàn toàn chi phối, trở thành thứ đúng như mục đích của ám thị đó được cấy vào. Vậy nếu không thể biết được thông tin để phá giải, thì chỉ còn lại một cách là cưỡng chế gỡ bỏ.
Nghĩ đến đây, Lạc Vi Chiêu lại cẩn trọng đưa mắt liếc qua Bùi Tố đang dựa người vào ghế phụ bên cạnh, hàng mi khép chặt, nhưng hơi thở lại không quá đều nhịp khiến cho anh nhận ra cậu vẫn còn tỉnh. Lạc Vi Chiêu lại siết chặt hơn bàn tay đang nắm vô lăng, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh, ngăn cản chính mình quay tay lái, lần nữa chở Bùi Tố trở lại bệnh viện, tránh xa cái phương pháp tàn khốc kia. Bùi Tố lại dường như đọc được suy nghĩ của anh, mặc dù không hề mở mắt nhưng lại đột nhiên lên tiếng. "Sư huynh...anh biết điều em muốn làm. Đó là lựa chọn duy nhất, nếu anh...." Nói đến đây Bùi Tố lại đột nhiên ngưng bặt, hai bàn tay đang đan vào nhau của cậu cũng siết chặt lại một chút. Nhưng rất nhanh sau đó, giọng Bùi Tố lại lần nữa vang lên, vẫn mang theo âm điệu chậm rãi, mà thản nhiên như vừa rồi. "Muốn gỡ bỏ ám thị đó cần một liệu pháp thần kinh cực mạnh, thông qua sự truyền tải xung điện qua các tế bào thần kinh, kích thích trung khu thần kinh trung ương tự động gỡ bỏ ám thị kia." Bùi Tố một hơi nói ra biện pháp chuyên môn đã được đề cập đến, sau đó cậu lại im lặng một chút, khi tiếp lời, thanh âm đã dịu đi rất nhiều. "Sư huynh, em vốn dĩ có gen vô cảm, cảm xúc của em vốn không quá rõ ràng như người bình thường, đặc biệt là trong những tình huống như hiện tại điều đó càng thể hiện rõ ràng..." "Không phải, tuyệt đối không phải như vậy!!" Bùi Tố còn chưa kịp dứt lời, Lạc Vi Chiêu đã gằn giọng cắt ngang, vừa kiên định mà vừa nặng nề bác bỏ nhận định của cậu. Bùi Tố nghe vậy hàng mi hơi run lên một chút, lại vẫn tiếp tục giảng giải. "Được rồi, nói chung là tâm trí em không giống như người bình thường. Những kích thích thần kinh thông thường sẽ không quá có tác dụng với em. Kích thích rõ ràng nhất hiện tại có thể tác động đến em chỉ có hai loại, sợ hãi và đau đớn. Mà sợ hãi...." Bùi Tố nói đến đây lại lần nữa im lặng, trong đầu cậu lại hiện lên rõ ràng những hình ảnh trong giấc mơ vừa rồi. Thi thể lạnh lẽo của Lạc Vi Chiêu nằm trong vũng máu đỏ rực, máu của anh cứ thể lan rộng mãi, vươn đến chân câu, bam chặt lấy thân thể cậu. Ánh mắt vô hồn không còn chút sự sống của anh lại cứ như vậy, nhìn chằm chằm vào cậu, liệu nó có mang theo hối tiếc không?? Có tức giận không?? Bùi Tố vô thức run lên, cậu bất giác đưa tay ôm chặt lấy người mình. Lạc Vi Chiêu ở bên cạnh nhìn thấy hành động đó của Bùi Tố, anh không thể nhìn ra được suy nghĩ của cậu, vì vậy nhân lúc dừng đèn đỏ, lo lắng lấy một cái áo khoác dài, đắp lên người Bùi Tố. "Em sao vậy? Lạnh à??" Chiếc áo đột ngột phủ lên người, mang theo hơi ấm cùng mùi vị của Lạc Vi Chiêu, trong phút chốc liền góp phần giúp đầu óc Bùi Tố tỉnh táo trở lại. Cậu cố gắng xua đi những hình ảnh chứa đầy máu tanh đó trong đầu, lần nữa để bản thân rơi vào im lặng. Cậu tin rằng chỉ những lời đó Lạc Vi Chiêu đã hiểu, dù sao anh cũng đã từng tìm hiểu rất nhiều về tình trạng hiện tại của cậu, chưa kể nếu nói về hiểu, thế gian này có lẽ không tìm được người thứ hai hiểu cậu hơn anh. Đúng như Bùi Tố nghĩ, Lạc Vi Chiêu hiểu, hơn nữa còn hiểu rất rõ, nhưng vì hiểu quá rõ mà toàn bộ nỗi đau quặn thắt trong lòng như lan ra cả người anh, xâm nhập vào từng tế bào trên cơ thể, khiến cho nỗi đau đó gần như nhấn chìm tâm trí anh. Đôi mắt của Lạc Vi Chiêu khi nghe những lời vừa rồi của Bùi Tố đã trở nên đỏ rực, hơi nước cuộn lên trong mắt, nhưng lại bị anh cắn răng đè xuống. Anh thực sự muốn ôm Bùi Tố, mang cậu tránh xa những điều mà cậu đang muốn làm. Có đôi khi anh từng nghĩ điên cũng được, biến thành quái vật cũng được, anh sẽ ở một bên canh chừng cậu, không để cậu làm ra bất cứ hành động đáng tiếc nào. Có thể dùng cả tính mạng này mà ngăn cản cậu cũng được. Nhưng...cậu lại là Bùi Tố, là đứa bé đã một mình bước đi trong bóng đêm, là đứa nhỏ đã cắn răng tự uốn nắn chính mình trong tầng hầm tăm tối kia, là người chỉ vì muốn hướng tới ánh sáng mà đem cả tính mạng ra để đánh đổi. Vì vậy, nếu hiện tại anh ngăn cản cậu, vậy khác nào chính anh sẽ là người đập tan đi tất cả mọi nỗ lực của cậu, mọi sự nhẫn nhịn cùng cả một đoạn quá khứ vừa tăm tối vừa đau đớn của cậu. Anh không thể, anh không thể làm vậy!! Lạc Vi Chiêu nỗ lực nuốt xuống sự chua xót cùng uất nghẹn vừa trào lên cổ họng, cố gắng hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó mới đưa tay sang xoa nhẹ lên mặt Bùi Tố. "Em ngủ chút đi, từ đây đến biệt thự cũng phải 30 phút nữa." Bùi Tố nghe vậy cũng không phản đối, chỉ nhẹ gật đầu, rồi rúc người vào sâu hơn trong chiếc áo của anh, khiến nó gần như che hết cả mặt cậu, chỉ để lộ ra một đôi mắt nhắm chặt. Mùi hương ấm áp quen thuộc từ trên chất vải dạ lan tràn khắp khoan mũi, vỗ về tâm trí tràn đầy vết nứt vỡ của Bùi Tố, dịu dàng đẩy cậu vào một giấc ngủ ngắn ngủi. Đến khi Bùi Tố tỉnh lại lần nữa, cậu đã thấy Lạc Vi Chiêu đã mở cửa xe đứng cạnh mình, nhẹ giọng đánh thức cậu. "Bùi Tố, đến rồi!!" Ánh mắt Bùi Tố dừng lại một chút trên mặt Lạc Vi Chiêu, lại nhanh chóng lướt qua anh, hướng về phía ngôi biệt thự đang chìm trong bóng tối kia. Không biết là do tâm lý, hay lâu rồi không thấy, mà hiện tại nhìn lại, cả tòa nhà to lớn kia trong mắt Bùi Tố lại tựa như một nấm mồ lạnh lẽo. Nơi cậu đã chôn xuống toàn bộ quá khứ của mình, chôn luôn cả vực sâu tăm tối mà cậu đã thoát ra được. Nhưng lần này trở lại, cậu lại lần nữa phải mở ra nấm mồ lạnh lẽo đó, để những thứ bên trong lại lần nữa có thể nhìn thấy được ánh sáng. Liệu lần này, cậu còn có thể thoát khỏi nó được không?? Ngay khi ý nghĩ đó vừa thoáng qua trong đầu, Bùi Tố đã bất giác rùng mình thật mạnh, cậu nhanh chóng siết chặt chiếc áo ấm áp trên người mình, giống như xem đó là khiên chắn, giúp cậu phần nào đối đầu với trận chiến bên trong. Lạc Vi Chiêu chỉ thấy Bùi Tố im lặng nhìn chằm chằm căn biệt thự kia, anh cũng không biết bản thân cậu đang nghĩ gì. Không phải là sự hiểu biết của anh với cậu giảm đi, mà do hiện tại, ánh mắt Bùi Tố quá phẳng lặng, nó tựa như một đầm sâu không đáy, chứa đựng toàn bóng đêm đặc quánh, xua đi tất cả mọi tình cảm, ý thức mà cậu đã từng có. Nhưng Lạc Vi Chiêu vẫn nhìn ra, trong bóng tôi đó vẫn còn chút ánh sáng yếu ớt, tựa như sự vùng vẫy không chịu đầu hàng của Bùi Tố. Anh dịu dàng đưa tay về phía cậu, nhẹ giọng đề nghị. "Bên ngoài lạnh lắm, anh ôm em vào nhé!!" Ánh mắt Bùi Tố chậm rãi di chuyển đến bàn tay đang đưa ra chờ đợi của anh, cuối cùng cậu im lặng đặt tay mình vào tay anh, đem tất cả sự lạnh giá trong khắp cõi lòng mình, hướng đến một vòng tay ấm áp của Lạc Vi Chiêu, chỉ cần một chút vậy thôi.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



