Chương 26
15:57, 3 September 2017Lộc Hàm hít 1 hơi thật sâu nhìn cánh cửa đang đóng im ỉm trước mắt. Ko biết khi đặt chân qua cánh cửa này sẽ như thế nào đây???
"Phì!! Anh đừg quá căng thẳng như thế, nhà em ko có nuôi chó đâu mà". Nhìn anh lo lắng đến nổi cả gân xanh trên trán, thật muốn chọc ghẹo
"Nhiệt Ba..". Anh quay sang chọc nhẹ 1 cái vào trán cô, anh là vì ai mà căng thẳg, còn ghẹo anh
"Ha ha ha..". Cô cười như đk mùa
"E hèm"
1 tiếng đằg hắng khiến Lộc Hàm giật cả mình
"Mẹ!!!!"
Nhiệt Ba chạy lại ôm người phụ nữ đứg tựa cửa
Lộc Hàm giật thót mìh, ko phải 1 màn vừa rồi bác ấy đã thấy rồi chứ. Sẽ ko thích ???
Anh nhớ , Nhiệt Ba từg nói mình là người xấu nhất nhà, đến nỗi mẹ cô cũng ko tin cô là cho chính bà sinh ra .
Quả thật khi thấy mẹ cô đứng đó anh mới biết bà thật sự rất đẹp, một sự đằm thắm của người phụ nữ truyền thống, cùng với cái cười nhẹ nhàng mà ấm áp, vóc người cân đối, thật sự là 1 vẻ đẹp thách thức thời gian, 1 vẻ đẹp không tuổi.
Lộc Hàm chớp mắt để trấn tỉnh tinh thần. Anh cúi đầu chào Mẹ cô.
"Con chào Bác, con là Lộc Hàm".
Mẹ Địch đẩy cô con gái đang quấn lấy mình, nhìn anh cười nhẹ :" cháu theo con bé đường xa như vậy chắc cũg mệt, mau vào nhà đi".
Giọng mẹ cô rất ngọt, rất êm tai, thì ra giọng Nhiệt Ba là giống mẹ, ngọt ngào như vậy, khiến người ta càng nghe lại càng thích
Lộc Hàm theo Mẹ Địch vào , anh có để ý 1 chút đến khuôn viên bên trong. Nhà đk dựng theo kiểu nhà gỗ, kết hợp giữa Trung và Tây,giữa cổ xưa và hiện đại, nhìn vào khiến người ta cảm tháy cả 1 sự thanh nhã, chia làm 3 gian, 1 gian lớn 2 gian nhỏ hai bên, khoảng cách giữa các gian là 1 hành lang hẹp, có rất nhiều chậu kiểng nhỏ đk cắt tỉa vô cùg tỉ mỉ. Phía trước khoảng sân trống la 1 giàn Nho và 1 bộ bàn ghế. Cả khoảng sân đều rắc đầy sỏi trắng, nhỏ, sần, rất dễ đi ko trơn trượt, phía bên trái 1 góc sân là 1 vườn rau sạch..hình như là cải...
"Ô...sao cháu lại có cảm giác nơi đây lại như tách biệt với thế giới bên ngoài thế nhỉ.". Lộc Hàm vô thức nói lên suy nghĩ của chính mình, rõ ràng nhữg căn nhà mà anh nhìn thấy suốt dọc đường đều rất bình thường, nhưng khi đặt chân vào đây anh lại cảm nhận đk cả 1 tâm tư.
"Hì, cháu cũg ko phải là người đầu tiên nói như vậy. Chẳng là Ba của Tiểu Địch lại rất thích 1 trang viên như thế này, ông ấy bảo như vầy rất gần gũi với thiên nhiên, ko phải rất hưởg thụ à. Ôg ấy thật khác người phải ko, để cháu phải cười chê rồi". Bà nhìn Lộc Hàm nói nhỏ nhẹ, ánh mắt lại luôn đong đầy tình cảm
"Ko có, ko có đâu ạ, cháu cảm thấy rất tốt, rất thoải mái, Ba Mẹ cháu cũg có 1 trang viên nhỏ như thế này, chỉ là họ trồng rất nhiều hoa, mà cháu lại chẳg biết đó là hoa gì!!". Lộc Hàm vội giải thích, anh sợ Mẹ cô hiểu lầm anh là đang cười nhạo vẻ mộc mạc nơi đây
Mẹ Địch nhìn biểu hiện của anh, bà bật cười: thằg bé rất chân thật. Nói chuyện rất dễ thương
Bước vào cửa lớn nhà họ Địch đôi chân Lộc Hàm có chút run. Anh hình như ngửi đk 1 mùi gì đó rất thơm....
"Ba nó à, Tiểu Địch về rồi đây này, ko phải ông rất trông con bé sao, vậy mà bây giờ cứ thích làm bộ dáng ung dung". Mẹ Địch đi vòng qua ngồi cạnh ông
Ba Địch cảm thấy có chút xấu hổ trong lòg, sao bà ấy cứ thích bốc mẻ mình ko biết?
Ông rót 1 chén trà bưng lên miệng uống, động tác vô cùng tao nhã.
"Ba...". Nhiệt Ba đứng đó dẩu môi làm nũng,cô ko chủ động chạy đến ôm Ba
"Nào lại đây, Ba ôm 1 cái nào. Lớn rồi sao cứ làm nũg, cứ như vầy thì làm sao mà gả ra ngoài đk hả". Ông nhìn cô cười sủng nịch rồi dang rộng vòng tay. Tiểu bảo bối của ông
Lộc Hàm đứng đó nhìn 3 người cười nói vui vẻ, anh chỉ đứng yên lặng như vậy ko dám phá vỡ bầu ko khí đầm ấm này
Cho đến khi đk hỏi tới:
"Cháu đây là ..???". Ba Địch đã để ý tên tiểu tử này từ lúc bước vào cổng rồi, chỉ là ông muốn xem thái độ cậu ta như thế nào mà thôi. Ukm.. Có 1 chút chộn rộn lo lắng, nhưg lại biết nội liễm,ko tệ..
Lộc Hàm cúi đầu: " cháu chào bác trai cháu là Lộc Hàm." . Anh lúc này có 1 nhận định, giọng của Ba cô rất cao và trầm.
Ông gật đầu chỉ vào cái ghế đối diện mình, ý bảo anh ngồi
Lộc Hàm đặt mấy giỏ đồ vào 1 góc rồi từ tốn đi qua.
"Ba Con biết Bác là người thích trà đạo nên bảo con biếu bác 1 bộ Thanh Tử Huyên để nhấm trà khi rảnh rỗi". Anh đẩy nhẹ hộp quà trước mặt ông.
Ba Địch lộ vẻ tinh quan, ông cười vỗ tay vào hộp quà: "Tôi có 1 bộ Thanh Tử Ly, bộ đó với bộ Thanh Tử Huyên của cậu là 1 cặp, kì tôi đến Bắc Kinh tôi có cố ý đi tìm 2 bộ này nhưg khi tìm đk, người chủ lại bảo vừa có 1 người đã mua mất 1 bộ rồi. Tôi lúc ấy còn trách ai mà nhanh đến thế, thì ra lại là ba cậu.. Ha ha. Cũg quá xảo hợp đi
Lộc Hàm nghe ông nói cũg cực kì bất ngờ, trên đời lại có nhiều chuyện hy hữu đến thế này ư??
"Bà đi qua pha cho cậu ấy 1 tách trà ". Ông đẩy bộ pha trà cho vợ mình. Từ lúc biết mình với Ba Lộc Hàm có duyên như vậy, ôg trở nên thoải mái hơn hẳn
"Ko cần đâu ạ, cháu có thể..". Anh đứng dậy lúng túng từ chối, sao anh có thể để bậc trưởng bối pha trà cho mình
"Cậu ko cần phải ngại, trà này phải biết cách pha mới có thể cảm nhận được cái hương vị nguyên thuỷ của nó". Mẹ Địch lắc đầu, bà cầm bình trà vừa pha vừa nói, động tác lại vô cùg đẹp mắt
"Đây là đọt trà non hái từ buổi sớm, pha với 1 chut nước ấm đk hứng từ sươg buổi sớm mai, nghe có vẻ cầu kì phải ko ,nhưg, khi cậu uống nó cậu sẽ thấy nó rất đáng.". Bà tách, chiếc trà ra 1 cái ly làm bằng đất nung rồi đưa cho anh
Lộc Hàm cúi nhẹ đầu thể hiện sự cảm ơn. Anh hớp 1 ngụm trà
Ô..thơm quá, có 1 chút đắng nơi đầu lưỡi nhưng lại ngọt nơi cổ họng, cảm giác đó lan toả cả khoang miệng,hương thêm lại thanh nhã vô cùng
"Thật thơm...". Ngon như vậy thảo nào Ba của anh cực kì quý hộp trà cô tặng. Lộc Hàm thật muốn xin thêm ly nữa
"Có chút đắng phải ko? Kì rồi tôi gửi cho Ba cậu là trà đã qua khâu chế biến nên mùi vị có thể sẽ ko bằng cái này. Nếu lần sau có dịp tôi sẽ mời ông ấy uống thử
Mời Ba anh uống trà??? Lộc Hàm nhìn ông cười rất tươi anh ko kìm nén đk sự vui vẻ, đây có phải là ông đã chấp nhận anh rồi hay ko. Ôg Địch thấy Lộc Hàm hưg phấn như vậy ông cũg ko trách anh thất lễ. Chàng trai này tính tình ngay thẳng, mồm miệng ko giảo hoạt, ko siểm nịnh.
Ông cũg ko muốn hỏi gì nhiều, ko phải là ko có gì để hỏi mà là căn bản nhữg gì liên quan đến cậu ấy, kể cả Ba Mẹ cậu ấy ông cũg đã cho người dò hỏi . Là đứa con gái ông yêu thương thì ông phải tìm hiểu cực kì kỹ, giới showbiz rộng lớn như vậy, chưa tính cậu ta lại là người hoạt động nghệ thuật đôi lúc cũg cần phải xảo ngôn.
Nếu ko phải ông đã để tâm đến cậu từ rất lâu, thì giờ đây cậu cũg đừg hòg 1-2 câu nói là đã thuyết phục đk ông chấp nhận. Cửa nhà họ Địch tuy nhỏ nhưng ko phải dễ vào
Nhiệt Ba đứng sau lưng Ba Địch nhìn anh khẽ cười. Cô biết mà, cô biết ba sẽ thích anh và cũng như cô tin anh sẽ thuyết phục đk Ba cô thích anh.
"Nhiệt Ba con dẫn cậu ấy về phòg đi, ba cho người quét dọn căn phòng đó rồi, rồi trở ra ăn cơm.". Ôg Địch liếc nhìn đồng hồ thấy cũg gần đến giờ cơm
"Vâng thưa ba."
Khi 2 đứa nhỏ rời đi Mẹ Địch mới ngồi xuống cạnh ông
"Thằg bé rất đk, nhưg ông đồng ý chuyện 2 đứa nó sao? Cùg là người nổi tiếng yêu nhau rất khó khăn, cậu ta sẽ bảo vệ đk con bé hay ko? Chưa tính tiểu Địch có đk như ngày hôm nay ko phải dễ dàg gì, nếu có chuyện người suy sụp nhất sẽ là con bé". Bà nhìn theo bóng dáng 2 đứa có chút lo lắng
Ông Địch bưg ly trà lên thổi cho bớt nóng,ly trà dừg nới khoé môi ông ,ông lại nói
"Ko phải khi hay tin tiểu Địch đi gặp Ba Mẹ cậu ấy bà rất sốt sắn sao? Sao khi đó ko ngăn cản??"
"Tôi...tôi đâu có sốt sắn tôi là sợ con bé ko hiểu chuyện làm mất mặt Địch gia mà thôi"
Ông đặt ly trà xuống, nắm lấy tay bà như trấn an.
"Bà cũg cho rằg cậu ta rất tốt phải ko?? . tôi biết bà lo lắng cái gì, nhưg con bé cũg đã từg chịu đủ áp lực , chúng ta chỉ có thể ở phía sau dõi theo chứ ko thể đồng hành cùg, con bé cần 1 người đi cùg, 1 người cho nó cảm giác tin tưởg, bảo vệ. Tôi tin vào nhân phẩm cậu ta, tin cậu ta sẽ ko làm tôi thất vọng. Và hơn hết tôi tin vào con gái mình."
Ông nhìn bà vẫn im lặng ko lên tiếng, đôi mắt vẫn nhuộm ưu phiền, ông biết bà vẫn chưa an lòg, lại nói:"Bà thấy tiểu Địch đeo 1 chiếc vòg ngọc ở cổ tay ko, nếu tôi ko lầm chiếc vòng ngọc đó có từ rất lâu rồi. Tại sao tiểu Địch lại có? Nó sẽ ko phải vì yêu thích đồ cổ đấy chứ?"
"Ý ông là...".
"Uk, có thể đó là thành ý của ba mẹ cậu ấy, ko thôi thì bà đi hỏi con bé thử xem"
Bà Địch lắc đầu..quả thật bà ko chê gì nhà người ta, chỉ là con gái nhỏ , như tấm áo bông mặc bên người, giờ lại phải cởi ra trao người khác bà thật sự ko muốn. Nhưg cũg ko thể giữ bên cạnh cả đời
Bà đứng dậy đi xuống bếp
Ông Địch nhìn theo bà, rồi nhìn bức tranh treo trên tường, trong tranh là ông bà lúc còn trẻ trên tay đang bế 1 đứa bé...
Ông đứng dậy lặng lẽ cười, đi về phòng: mới ngày nào còn bế trên tay vậy mà giờ đây lại phải gả ra ngoài, năm tháng thật nhanh.....Lộc Hàm nhìn căn phòng trước mắt, bài trí rất hài hoà, anh cảm nhận đk mỗi 1 nơi trong căn nhà này đều đặt cả tâm tư.
"Nhiệt Ba, Ba Mẹ em sẽ thích anh chứ??". Lộc Hàm ngồi trên ghế nhìn cô
"Em ko biết a? Cái đó còn phụ thuộc vào biểu hiện của anh?". Cô nhún vai
Anh bật cười đứng dậy kéo cô vào lòg:" anh đây sóng chết lấy lòg nhạc phụ đại nhân mà em lại ung dung như vậy ư?? " anh xoa nhẹ cằm cô
"Nhưg đó là ba em nha, e ko thể thiên vị anh đk, ko phải anh rất giỏi sao".
"Em đó càng ngày càng giỏi nói chuyện, để xem về đến Bắc Kinh anh dạy dỗ em như thế nào.."
"Ha ha, em chờ nha. Đk rồi mau ra ăn cơm, ban nãy em có lén xuống bếp, Mẹ làm rất nhiều đồ ăn ngon.". Nghĩ đến đồ ăn là cô ko kìm đk nước miếng, khẽ nuốt nước bọt.
Bữa cơm hôm đó diễn ra rất tự nhiên, ko khí rất ấm áp ko có gì là ngượng ngùng. Mẹ Địch vẫn luôn dành cho anh cái cười nhẹ nhàg, gắp cho anh từg món một. Ba Địch thì ko nói gì nhiều nhưg lâu lâu ông lại bảo" cậu ăn nhiều 1 chút".
" Con dẫn Lộc Hàm đi dạo quanh đây đi. Ko cần phải ở nhà mãi đâu". Mẹ Địch nhìn 2 đứa ngồi ngoan ngoãn ăn Nho, bà cười khổ. Người ngoài ko biết nhìn thấy chắc lại bảo vợ chồng bà rất hà khắc.
Lộc Hàm nghe Mẹ cô gọi tên mình thân thiện như vậy anh rất vui
"Vậy con dẫn anh ấy đi dạo quanh đây .". Nhiệt Ba bưng dĩa trái cây đi cất rồi mới cùg anh rời đi
Tân Cương là nơi cư trú của nhiều dân tộc khác nhau. Dân ở đây chủ yếu theo Hồi giáo. Các dân tộc bao gồm: Uyghur , uzbek, Kyrgyz. Ngoài ra còn có người Hán, Mông Cổ, Nga, Tích Bá, Mãn.Ngườ dân nơi đây chủ yếu sống bằng nghề trồng hoa màu, làm ruộng, buôn bán, ngoài ra còn là con đường tơ lụa nổi tiếng của Trung Quốc.
Nhiệt Ba dẫn anh đến làng Opal xem những chú dê đang cho con bú, cô bảo anh có muốn vắt sữa dê thử ko, cảm giác đó rất tuyệt. Thì anh lắc đầu cự tuyệt
Rồi lại dẫn anh sang làg Qiong Cu Shi Tai để cưỡi ngựa. Nhìn những con ngựa phi nước đại trên thảo nguyên YiLi Lộc Hàm cực kì phấn khích, anh chọn 1 chú ngựa màu nâu bờm đỏ đi thủng thẳg khắp cả thảo nguyên
Cuối cùng là thị trấn Tuegren -YLy, với những rừng Hoa Mai đến bát ngàn.
Lộc Hàm nhìn nhữmg cánh Hoa Mai trắng hồng đang đung đưa trong gió, sắc trắng, sắc hồng của nhữg cánh hoa hoà quyện với thảm cỏ mượt mà làm cho những khoảg đất càng thêm nổi bật nhữg đườg cong uốn lượn. Cả 1 vẽ đẹp đến nao lòng
"Lộc Hàm bên kia đang tổ chức lễ hội đó sang đó xem 1 chút nào". Nhiệt Ba hớn hở kéo tay anh, đây là quê hương của cô nên cô rất thoải mái ko cần phải che chắn hay rụt rè
Mọi người đứng thành vòng tròn quanh 1 cây Hoa Mai lớn , họ mặc đồ truyền thống nhảy múa ăn mừng giao mùa, nhữg cô gái mặc những trang phục đỏ rực, tóc tết bím đi chân trần, trên chân họ đeo 2 chiếc vòng có gắn chuông, mỗi bước nhảy của họ làm rung lên nhữg tiếng đinh đan.. Điệu múa của họ thật nhẹ nhàng hoà cùng với tiếng khèn tiếng trống của các chàng trai. 1 khung cảnh thật hão mỹ
Lộc Hàm đứng lắc lư theo điệu nhạc, miệng thì cười đến tận mang tai, cực kì vui vẻ. Anh quay sang kéo Nhiệt Ba nhảy cùng mọi người thì lại ko thấy cô đâu. Anh lo lắng nhìn quanh quất
Cùng lúc đó có 1 bàn tay bịch mắt anh lại từ phía sau..." Lộc Hàm em ở đây".
Nhiệt Ba dẫn anh đứng dưới tán cây từ từ buông tay ra.
Leng keng...leng keg...
Nhiệt Ba vận 1 bộ váy đỏ rực, viền đen, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, loại vải này mềm nhẹ làm cho chân váy tung nhẹ theo từg bước đi, cô đi chân trần, trên chân cũg đk đeo 2 vòng chuông nhỏ
Nhiệt Ba bắt đầu bước từng đường múa, áo mỏng bay bay, tóc đen như suối thác, vòng eo nhỏ nhắn như ẩn như hiện sao lớp vải lượn lờ, gót sen khẽ nhón..gương mặt luôn ẩn ẩn ý cười, đôi tay ko xương uốn lượn nhữg đường múa vô cùng đẹp , mỗi cái lắc eo khiến những tua rua xoay nhịp nhàng, mỗi tiếng đinh đan phát ra là mỗi lần chuyển bước, nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi, phiêu diêu như tinh linh xinh đẹp. Gió thổi... cánh hoa rơi...
Những người xung quanh dần ngừng lại họ nhìn người con gái đang múa trước mắt, đẹp đến vậy cứ ngỡ là gặp phải thần tiên
Cảnh đẹp nào có thể hơn cảnh đẹp trước mắt, Lộc Hàm thẩn thờ nhìn cô gái đang múa ,anh cảm thấy hồn phách của mình đã bay đi đâu mất rồi. Lộc Hàm lấy 1 cái trống tay gần đó đeo vào, anh nhìn cô cười thật tươi...
Mọi người dần tản ra nhìn 2 người dưới tán hoa.
Nữ mặt mày như hoạ, uyển chuyển như tiên.
Nam anh tuấn tiêu sái, đôi mắt nhìn người Nữ lại đầy vẻ yêu chiều. Người múa người vỗ trống, tiếng chuông lẫn vào tiếng trống cứ nhè nhẹ mà đan xen, cánh hoa lất phất theo từng cơn gió... Cảnh tượng này biết dùng từ ngữ gì để diễn tả đây....."A ngượng quá đi mất". Nhiệt Ba ôm lấy gương mặt đỏ ửng
"Em còn biết ngượng?? Lúc nãy là ai múa rất hăg say??". Lộc Hàm kéo tay cô xuống anh đan 10 ngón tay mình vào tay cô đi về
"Lần sau có múa chỉ đk múa cho mình anh xem xem thôi". Hừ, lúc cô múa mấy tên đàn ông cứ nhìn lấy cô mà cười, cả anh còn bị quyến rũ nói chi là bọn họ. Lộc Hàm lấy tay còn lại xoa xoa ngực mình.
"Lần sau sẽ ko có cảnh đẹp như vậy, ko có cây hoa nào đẹp như thế". Cô dẩu môi nhìn anh
"....."
Lộc Hàm hạn hán lời, cô ko nghe đk ý tứ trong câu nói của anh à??
Anh kéo cô vào lòg mổ 1 cái lên môi cô
"Ô??? Sao lại mổ em". Đây mà gọi là hôn cái gì. Đau chết đk
Phạt em". Anh bẹo má cô, rồi trợn mắt
"Nhiệt Ba anh mua nhà ở Bắc Kinh và Thượng Hải rồi, khi mình về, e chuyển đồ qua đó đi.". Lộc Hàm ôm lấy eo cô
"Anh mua rồi? Sao lại ko nói em biết?". Nhiệt Ba tỏ vẻ sửg sốt
"Nói em biết em sẽ đồg ý sao??". Anh ngắt nhẹ mũi cô
Ukm...cũng đúng.".
Cảnh đêm ở đây cũng thật đẹp, bầu trời cao rộng lại ngập tràn ánh sao, cuộc sống ung dung tự tại ko cần suy nghĩ gì nhiều. Theo cô đến đây ngoài sự vui vẻ còn cảm thấy tự tại trong lòg. Gặp đk cô rồi yêu cô quả thật là cả 1 sự may mắn, cô cho anh thật nhiều cung bật cảm xúc, thật nhiều điều mới mẻ, và thứ khiến anh hạnh phúc nhất là tình yêu của cô.
"Nhiệt Ba anh yêu em." Anh xoay người cô lại, siết chặt vòng tay, trao cô 1 cái hôn say đắm, anh ko biết dùng từ ngữ gì để nói lên hết tình yêu mà anh dành cho cô.
Nhiệt Ba bị anh đột ngột hôn lấy cũng khá bất ngờ, nhưg rồi cô cũng dần đáp trả, cô ko biết điều gì đang kích thích anh nhưg cô biết tâm trạng anh đang rất vui vẻ..môi mỏg khẽ mở..Về đến nhà sau bữa cơm tối Nhiệt Ba bảo muốn đi tắm nên anh ra giàn Nho ngồi hóng gió.
Lộc Hàm ngước nhìn giàn Nho đang đung đưa quả, cắt ngag cái màn đêm yên tĩnh. Anh chép miệng lẩm bẩm:" sau này phải dựng 1 cái sân như thế này mới đk, ban ngày có thể cùng Nhiệt Ba phơi nắng, ban đêm lại có thể hóng gió ngắm sao...". Ưkm, cảm giác sẽ rất tốt, anh tự gật đầu cho suy nghĩ của mình
"Cậu có thể uống 1 chút rượu ko? Là rượu Nho, Mẹ của Nhiệt Ba ủ đấy". Ba Địch đặt vò rượu xuống cạnh anh
"Dạ, cháu uống được ạ". Lộc Hàm đón lấy vò rượu rót cho ông.
Ba Địch ngẩn đầu nhìn bầu trời đêm rồi kể cho anh nghe Nhiệt Ba đã trưởg thành thế nào, còn đưa ảnh của cô lúc nhỏ cho anh xem
Lộc Hàm lẳng lặng ngồi nghe ông nói,anh chỉ cười theo từg dòg cảm xúc của ông
"Lộc Hàm, tôi chỉ có 1 đứa con gái là Nhiệt Ba, con bé là chiếc áo bông nhỏ của chúng tôi. Nên tôi muốn hỏi cậu?""Cậu thật sự yêu con bé??"
"Vâng!"
"Yêu chính con người của nó??"
"Vâng"
"Cậu dám đảm bảo sẽ bảo vệ đk con bé suốt chặn đường còn lại"
"Vâng, 1 chút cháu cũng ko để cô ấy phải chịu uỷ khuất"......."Vậy thì tôi giao con bé cho cậu, nhưg cậu phải nhớ nhữg gì cậu đã nói hôm nay. " . Ông thở dài, con gái lớn thật muốn giữ bên mình cũg ko được.
Lộc Hàm nhìn Ba Địch, anh khẽ cúi đầu, anh ko muốn nói nhiều điều dư thừa, anh sẽ dùng hành động để chứng minh cho ông thấy.
Ông Địch cười gật đầu, 1 chàng rể tốt.
"Đk rồi, Ba tin tưởg con."
Lộc Hàm nhìn ông ko giấu đk nụ cười:
"Ba!!! "
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)




