Chương 27
15:42, 3 September 2017Hoa Lavender! Quốc hoa của Tân Cương. Người ta nói :" chưa đến Tân Cương thì không biết Trung Quốc rộng, chưa đến Y Lê thì không biết Tân Cương đẹp".
Quả thật vậy thung lũng Y Lê đẹp nhờ tô điểm bới sắc tím dịu dàng của những bông hoa oải hương. Hoa Lavender tím mang nhiều ý nghĩa, có người nói nó mang " sự nghi ngờ", là " sự chờ đợi" và đối với người Trung Quốc mà nó, nó lại là " sự thuỷ chung". Không phải ngẫu nhiên mà nó lại mang nhiều ý nghĩa như vậy, mà là đằg sau cái sắc tím lãng mạng đó là cả 1 câu chuyện tình yêu.
Trên cánh đồng hoa có rất nhiều đôi tình nhân đến đây thăm thú, trong đó bao gồm cả anh và cô. Lộc Hàm ngồi xổm xuống giữa các làn hoa, anh đang bện 1 vòng hoa oải hương tím, vẻ mặt vô cùng chuyên chú, khoé miệng thì cứ lẩm nhẩm hát cái gì đó
Nhiệt Ba thì vòng vòng, tay ngắt nhánh này tay bẻ nhánh kia, chẳng mấy chốc cô đã ôm đk 1 bó trong lòng. Cô muốn hái 1 ít về làm trà, ủ túi thơm, đem về Bắc Kinh tặng cho mẹ Lộc Hàm và Mịch tỷ 1 ít. Oải hương ngoài toả hương thơm dịu nhẹ, còn là 1 bài thuốc an thần của thiên nhiên.
Nhiệt Ba nhìn những bông hoa tím biếc, càng nhìn càng thích càng hái càng hăng.
"Em định hái hết cả thung lũg hoa này luôn đấy à. "Nhìn cô gái nhỏ lại ôm cả 1 bó hoa to anh cười nói
Lộc Hàm cuối cùg cũg hoàn thành xong tác phẩm của mình, anh đội vòng hoa lên cho cô, vén vài cọng tóc bị gió làm rối ra phía sau.
"Rất đẹp". Lộc Hàm gật đầu như tự khen lấy tác phẩm của mình
"Anh thật lắm trò". Tuy nói thế nhưg cô lại rất thích, lấy tay sờ sờ cái vòng.
"Ha ha. Thế em có thích hay ko??". Anh ôm lấy bó hoa từ tay cô.
Nhiệt Ba lấy 1 cây hoa Oải Hương đánh nhẹ vào người anh. Anh cứ thích hỏi chuyện dư thừa, hở 1 chút là lại ghẹo cô. Thật đáng ghét.
Ráng chiều dần buông, 2 người cứ như vậy mà đi khắp cả thung lũng hoa.
Nhiệt Ba quay lại đi thụt lùi với anh, cô nhìn trời nhìn mây nói đủ thứ chuyện.
Còn anh thì cứ mãi dõi theo gót chân cô, chỉ sợ sơ sẩy 1 chút là cô sẽ ngã
"Cẩn thận 1 chút". Đó là câu cửa miệng của anh luc này.
"Lộc Hàm cả buổi ság anh và ba em đã đi đâu thế? Hình như đi rất sớm?". Tối hôm qua cô thấy anh và ba cô ngồi nói chuyện dưới giàn Nho, ko biết họ đã nói nhữg gì mà nói đến khuya khiến cô ko đợi nổi phải đi ngủ trước, sáng mở mắt ra thì lại ko thấy 2 người đâu luôn?
"Bí mật". Lộc Hàm híp mắt cười.
"Xí, anh vừa tới đây mà có gì gọi là bí mật cơ chứ". Cô đây ko thèm hỏi nữa, người gì đâu cứ thích làm vẻ thần bí
"Nhiệt Ba bên kia là đồi cừu phải ko chúng ta qua đó 1 chút đi.". Lộc Hàm hất đầu về cánh đồng cỏ kế bên
"Cừu giờ này đã được người ta lùa về chuồn rồi, cừu sẽ ngủ, ko có cho anh chơi đâu.". Nhiệt Ba thật triết lý
Lộc Hàm thật muốn nhéo cái miệng của cô đk mà, nói như vậy mà cũg nói đk.
"Sang nhìn..." . Lộc Hàm chưa nói hết câu cô đã xen ngang.
"Đk nha, sang đó 1 chút em muốn hỏi chủ trại mua 1 chiếc áo lông cừu. "
Lộc Hàm nhìn cô ngơ ngác, ở cùg nhau lâu như vậy nhưg anh vẫn chưa theo kịp phản ứng của cô..
Trời xâm xẩm tối, nhữg chú cừu đk mấy đứa bé du mục lùa vào chuồn, chỉ còn lại cả khoảng đất trống rộng lớn, những ngọn đèn lồng đk mắc trên những cọc gỗ dần thấp sáng.
Nhiệt Ba sau khi đi ra từ trại cừu lại ko thấy Lộc Hàm đâu nữa, cô nhìn quanh quất.Cô thấy anh cả ngày hôm nay rất quái, dườg như đang dấu cô làm cái gì đó
Nhiệt Ba đứng chống nạnh, mắt dõi ra khắp cánh đồng, trời đã tối ánh đèn mờ ảo, những đứa bé chăn cừu đang rủ nhau về, cô đưa mắt tìm 1 hình bóng quen thuộc
Ali( chị)...
Cô nghe tiếng 1 đứa bé trai gọi mình, quay lại nhìn thì thấy, đứa bé đó nhìn cô mà cười, 1 tay cầm 1 nhánh hoa Oải Hương 1 tay cầm 1 cốc nến đi về phía cô
"Em cho chị?". Cô hỏi Đứa bé đưa bông hoa cho cô rồi đi về đứg ở 1 chỗ phía bãi đất trống
Ko chỉ là 1 đứa bé đó thôi mà rất nhiều đứa bé khác đều xuất hiện mà tặng hoa cho cô...lên đến vài chục bé
Mấy đứa bé đều đứng ở 1 vị trí cố định nhất, từ cao cho đến thấp, cuối cùng xếp thành 1 hình trái tim, nhữg cốc nến phát ra ánh sáng dịu nhẹ, hắt hiu trong đêm , thật lung linh đẹp mắt..
Nhiệt Ba còn chưa hết bất ngờ thì Lộc Hàm từ phía sau cô đi đến, anh đặt vào tay cô 1 cái gì đó..cô quay lại ...há hốc cả mồm, cô ko tin vào mắt mình
Một chiếc đèn trời??
Chiếc đèn hình trụ, rất to. Cô phải đưa 2 tay để nắm chặt...thật ra thứ làm cô bất ngờ nhất là dòng chữ trên đó.
Will you marry me!
Nhiệt Ba đưa mắt nhìn anh...đôi mắt anh lại đong đầy ý cười, môi mỏng khẽ hát:
" Giây phút anh thấy nụ cười của emAnh đã mơ ước đến ngày nàyVà ko nghĩ gì đến điều nàyNhưng anh biết, em là tất cả đối với anhAnh muốn đi bên em đến hết cuộc đời còn lại của mình.Em sẽ lấy anh chứ?Dilraba Dilmura, marry me!"
Nhiệt Ba đôi mắt ngấn nước, lúc này đây có trời mới biết tâm trạng cô đang kích động tới mức nào, sự cảm động đang bao trùm lấy tim cô. Người con trai trước mắt đã vì cô mà làm rất nhiều điều, cô lúc trước chưa từg nghĩ yêu 1 người lại có thể ngọt ngào như vậy, ngọt đến mức chỉ muốn đắm mình vào bên trong sự ôn nhu của anh.Lộc Hàm nhìn người con gái bị mình làm cho cảm động đến rơi nước mắt, lại cười rạng rỡ:"Ngốc, cảm động đến như vậy à??"
Cô gật đầu lia lịa miệng lúng búng hỏi: "Tất cả ngày hôm nay anh đi làm cái này ư?"
"Ukm..".
"Em nên thả đèn đi". Lộc Hàm đá ánh mắt đến cái đèn
Đèn dần buông, gặp gió bay càng lúc càg cao,ánh lửa lung linh bên trong lại là nổi bật hàng chữ trên đó. Đẹp 1 cách huyền ảo.
"Nhiệt Ba, em xem vòg hoa em đã đội, hoa cầm tay cũg đã có...vậy thì em đeo nốt cái này luôn đi". Lộc Hàm nắm lấy tay cô.
Cô nhìn chiếc nhẫn đang ánh lên sắc bạc trong tay anh ...nghẹn ngào
"Gả cho anh". Giọng Lộc Hàm có chút run
Không gian đẹp đẽ, cảnh tượng đẹp mắt, sao sáng đầy trời, một lời cầu hôn lãng mạn
"Nếu em ko gả thì làm sao?". Tâm cô đã đồng ý từ lâu rồi, chỉ là muốn thách thức anh 1 chút
"Đồng ý thì gả cho anh, ko đồng ý thì anh tự gả đến nhà em, dù sao e cũg ko thoát được". Lộc Hàm nhún vai
Nhiệt Ba bật cười, nhìn vẻ mặt tự tin của anh, cô bễu môi, tuy nhiên nội tâm cô đang gào thét, một màn cầu hôn lãng mạn như vậy, còn viết cả lời bà hát, anh ko quen biết mọi người ở đây, ko rành tiếng bản địa lại có thể nhờ họ giúp đỡ, chỉ bằg với sự dụng tâm này của anh cũg đủ để cô cảm động rồi.
Cô đưa tay về phía ah cười thật tươi.Gả cho anh tin tưởg anh, cùng anh đi hết quãng đườg còn lại.
Chiếc nhẫn rất vừa với tay của cô.sáng lấp lánh, đó là ánh sáng kì diệu của tình yêu, của hi vọng và hạnh phúc. Tay anh và tay cô đan chặt vào nhau mở đầu 1 hẹn ước.
Nhiệt Ba vỡ oà trong hạnh phúc, cô ôm chầm lấy anh, đặt lên môi anh 1 cái hôn như chuồn chuồn lướt
Lộc Hàm nào chịu, anh cực khổ cả ngày như vậy mới lừa đk cô vợ nhỏ về nhà đương nhiên phải đòi lại thật nhiều lợi tức.
Anh nào để môi cô rời đi, lập tức phản công, 1 cái hôn sâu theo đó mà đến.
Những đứa trẻ thấy hai người hôn nhau say đắm thì vỗ tay hò reo, mấy đứa bé gái thì góp vui bằng nhữg vũ điệu đẹp mắt...Phía xa xa có một đôi vợ chồng đang đứng nhìn:"rất dụng tâm. ". Mẹ Địch nhìn 2 đứa nhỏ cười yên lòg
"Hôm qua khi Lộc Hàm nói với tôi muốn cầu hôn con bé tôi rất bất ngờ, lần đầu tôi mới thấy có đứa con rể đi hỏi cha vợ về vấn đề cầu hôn đấy. Tôi lúc ấy ko nén đk cả cười". Ông nhớ lại vẫn mắc cười
"Hì, thằg bé rất chân thật, nói chuyện rất dễ thương".
"Uk, cái đèn trời đó nó đi hỏi mọi người cách làm đó, rất khó làm, lúc đầu thả ko bay, tôi tưởng thằg bé sẽ bỏ cuộc. Nào ngờ có thể làm tốt đến như vậy". Đôi tay đó chắc cũg để lại vết xước rồi nhỉ
"Uk,rất la giỏi". Coi như thằg bé đã cho bà thấy 1 chút thành ý của mình đi
"Ukm, về thôi." Ông chỉnh lại áo khoác cho vợ mình. Nhìn thấy đk sự quan tâm của Lộc Hàm như vậy ông coi như cũg đã an lòg.
"Nhiệt Ba xích xuống 1 chút nữa,xuống 1 chut nữa ...anh rất khó chịu"
"Từ từ nào..em đang cố đây..."
"Ô...thật thoải mái...". .."Anh thật lắm trò, khi không lại đi chẻ trúc làm đèn.". Cô đang thoa thuốc mỡ lên mấy vết xước cho anh, xước cả lòng bàn tay, cánh tay, mu bàn tay..chỗ nào cũg có.
Lộc Hàm cười khổ. Ko phải là vì cô đó sao??
Sáng hôm sau Lộc Hàm và Nhiệt Ba cùng chào tạm biệt cha mẹ cô, họ phải về Bắc Kinh sớm 1 ngày. Lộc Hàm là có việc đột xuất .
Đi qua đi lại cả chục tiếng 2 người mới có thể về tới Bắc Kinh. Cả hai lại phải nguỵ trang cho thật kỹ. Hàm nhận lấy chìa khoá xe từ trợ lý rồi rời đi
"Lộc Hàm anh muốn đi đâu vậy? Ko phải anh bảo có công chuyện sao?". Cô nhìn con đườg xa lạ bên ngoài, đây là khu hành chính mà??
"Anh đang đi làm công chuyện đó thôi". Lộc Hàm liếc nhìn đồng hồ, sắp 4 giờ rồi, 4h sẽ đóng cửa phải đẩy nhanh tốc độ mới đk.
"Uỷ ban hôn nhân??". Nhiệt Ba đẩy gọng kính nhìn thật kỹ toà nhà trước mắt.
Lộc Hàm kéo tay cô vào trong.Bên trong vô cùg vắng vẻ, càng tốt sẽ ko ai để ý, hai người cứ vậy mà đi thẳg 1 đường.
Vị nhân viên tiếp nhận hồ sơ kết hôn đang vươn vai ngáp, làm suốt cả ngày giờ thì có thể nghỉ ngơi và ăn 1 bữa thật no rồi. Anh huýt sáo nhẹ nhàg.Nhưg niềm vui chưa tận 1 thì 1 đôi nam nữ lại lù lù đi tới, họ trùm kín từ đầu đến chân, đeo luôn cả mắt kính. Anh giật mình thụt lùi lại phía sau, nhìn 2 người đầy vẻ quái dị.
"Thật xin lỗi, chúng tôi muốn đăng kí kết hôn, vẫn còn kịp chứ?". Lộc Hàm lên tiếng
Anh nhân viên nuốt 1 ngụm nước bọt. Nhìn lại đồng hồ: " vẫn còn kịp"
Anh nhân viên nhìn 2 người vẫn ko chịu cởi bỏ vũ trang có chút tò mò. Anh đưa 2 bản biểu mẩu cho 2 người điền vàoThế nhưng Lộc Hàm đã lấy 2 tờ giấy tương tự như vậy , đương nhiên bên trên đã có chữ kí của anh.
"Chỉ còn chờ em kí vào mà thôi". Lộc Hàm đưa tờ giấy cho cô.
Nhiệt Ba nhìn vào chỗ trống cần kí, cô im lặng 1 chút rồi hạ bút
Ko phải cô do dự, mà là hồi hộp, chỉ cần cô kí vào thì đã hoàn toàn trở thành vợ của anh .
Vị nhân viên đón nhận tờ giấy của hai người nhìn lướt qua, anh cực kì sửng sốt. Tuy nhiên lại ko thể hiện 1 chút ra ngoài, trườg hợp này anh đã thấy nhiều, đương nhiên sẽ biết cư xử thế nào là tốt nhất. Đôi tay nhanh nhẹn hoàn thành 1 văn bản.
"Mời hai vị theo tôi". Anh nhân viên cười mở đường
Lộc Hàm và Nhiệt Ba được dẫn đến 1 căn phòng nhỏ, bên trong rất trang trọng. Trên bục, có 1 vị cha xứ đứng chờ hai người. Trên bục cao trước mặt ông, có đặt 2 quyển sổ màu đỏ bằg bàn tay, đó là thứ minh chứng cho 1 cuộc hôn nhân.
Lộc Hàm và Nhiệt Ba đều cảm thấy hồi hộp trong lòg, 2 nguòi nắm chặt lấy tay nhau bươc về phía trước
Ông nhìn 2 người bên dưới cười niềm nở."Cả 2 người đã suy nghĩ thật kỹ rồi chứ . Hôn nhân là sự đồng ý từ hai phía."
"Tôi đồng ý". Lộc Hàm nghiêm túc
Nhiệt Ba xoay qua nhìn anh :" tôi đồng ý"
"Nếu vậy mời 2 người kí vào quyển sổ này, 1 chữ kí định cả đời". Ông cầm 2 quyển sổ đưa cho 2 người
Lộc Hàm đón nhận quyển sổ , tay có chút run run, bìa quyển sổ nham nháp, mang đến xúc càm chân thật, anh ...hạ bút mạnh mẽ.
Nhiệt Ba sau khi kí xong phần của mình cô đổi sổ cho anh kí, khi đón nhận sổ của anh, nhìn thấy chữ kí của anh, cô cười hạnh phúc.vậy là cuối cùng, anh và cô đã buộc chặt sợi dây của cuộc đời.
"Nhân danh pháp luật Trung Hoa. Tôi tuyên bố, anh Lộc Hàm và cô Địch Lệ Nhiệt Ba Địch Lực Mộc Lạp Đề chính thức trở thành vợ chồng hợp pháp. Chúc hai người hạnh phúc".Giọng nói của ông vang vọng khắp căn phòng, mang theo niềm hân hoan đến với hai người đang nắm tay bên dưới
Lộc Hàm ngây ngất trong hạnh phúc. Cho đến lúc cha xứ lên tiếng:"2 vị có thể ra về đk rồi".
Nhiệt Ba giật nhẹ tay anh, cô cũng cảm thấy cứ lâng lâng trong người.
"A...cám ơn rất nhiều". Anh ngại ngùng cúi đầu chào. Rồi nắm tay cô rời đi....Vị nhân viên ban nãy nhìn anh thầm cười trộm, Chúa sẽ chúc phúc cho hai người.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)




