Fanfics

Cửu Mệnh Tương Liễu

04:50, 23 January 2025

[Fanfic 1] Chín cái đầu của Tương Liễu sau khi biết tên mình là Cửu Mệnh Tương Liễu đã tranh cãi rất lâu về việc cái đầu nào là mạng thứ nhất, cái đầu nào là mạng thứ hai, mỗi cái đầu đều muốn làm lão đại. Chúng ồn ào suốt ngày đêm, ồn ào đến bụng đói không chịu được nữa rồi mới đi ngủ.

Một đêm nọ, Tương Liễu không tìm được gì để ăn, còn bị kẻ khác đánh một trận, mang theo mặt mũi bầm tím nằm trên sườn đồi ngắm bầu trời sao.

Ngày hôm đó cực kỳ yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng có tiếng "ùng ục" phát ra từ trong bụng.

Đột nhiên, cái đầu ngoài cùng bên trái nói: "Hay là chúng ta đừng tranh cãi nữa, tranh cãi tốn nhiều sức lực quá". Lúc này, tám cái đầu còn lại điên cuồng gật đầu.

Cái đầu ngoài cùng bên phải tiếp tục nói: "Vậy chúng ta từ trái sang phải, chính là mạng thứ nhất, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín". Tám cái đầu còn lại tiếp tục gật đầu.

Rồi sự im lặng lại buông xuống.

Một lúc sau, Tiểu Nhất nhỏ giọng nói với Tiểu Nhị: "Ngươi nhìn xem, Tiểu Cửu ngủ rồi sao?". Bọn chúng truyền tin đi như truyền micro vậy. Khi đến Tiểu Bát, nó hỏi Tiểu Cửu: "Tiểu Cửu, Tiểu Cửu, ngươi ngủ rồi à?"

Thấy Tiểu Cửu không trả lời, Tiểu Bát nói với Tiểu Thất: "Ngủ rồi, ngủ rồi, Tiểu Cửu ngủ rồi". Sau đó, bọn chúng lại dùng cách truyền micro để truyền thông tin đi một lần nữa: "Ngủ rồi, ngủ rồi, Tiểu Cửu ngủ rồi".

Khi tin truyền đến tai Tiểu Nhất, Tiểu Nhất cười rồi nói: "Được, nếu Tiểu Cửu đã ngủ rồi, vậy để tôi muốn nói với mọi người một chuyện, phải giữ bí mật với Tiểu Cửu nhé~ Bảy cái đầu tiếp tục gật đầu.

Tiểu Nhất nói: "Tám người chúng ta, với tư cách là anh em, phải bảo vệ Tiểu Cửu. Nếu có chuyện gì xấu xảy ra, chúng ta phải lao ra phía trước và để lại cơ hội sống sót cho Tiểu Cửu. Chúng ta có thể làm được điều này không?". Bảy cái đầu điên cuồng gật đầu.

Tiểu Nhất vui vẻ nói: "Tốt, tốt, tốt. Mặc dù hôm nay bị đói nhưng có lẽ ngày mai chúng ta sẽ không đói nữa. Chúc mọi người ngủ ngon ~. Tám cái đầu lần lượt chúc nhau ngủ ngon và chỉ một lúc sau đã chìm vào giấc mơ ngọt ngào.

Lúc này, Tiểu Cửu lặng lẽ mở mắt ra, nhìn tám cái đầu đang say ngủ, nghẹn ngào nói: "Các ngươi nói nhảm, Tiểu Cửu mới là lão đại, Tiểu Cửu mới không cần được bảo vệ, Tiểu Cửu sẽ là người đầu tiên bảo vệ mọi người!"

Không biết đã qua bao lâu. Lại là một đêm ngắm sao khác, Tiểu Nhất hỏi Tiểu Nhị: "Tiểu Cửu đã ngủ chưa?". Tiểu Nhị không trả lời, cũng không tiếp tục truyền câu hỏi đi.

Không khí im lặng hồi lâu, Tiểu Nhất nói: "Thôi, đi ngủ đi."

Bảy cái đầu còn lại không nói gì, yên lặng ngủ.

cr 杨小妞儿倔了个强

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 2] Chuyện chín cái đầu của Tương Liễu ăn thịt lẫn nhau thực chất là như thế này.

Một đêm nọ, Tương Liễu dựa vào tường, bắt chéo chân rồi nói với tiểu yêu bên cạnh: "Ta nói cho các ngươi biết, ta rất hung ác. Các ngươi không biết nhỉ? Khi tàn nhẫn lên ta có thể ăn thịt cả chính mình."

Bọn tiểu yêu lắc đầu không tin, tên yêu quái trước mắt này chỉ giống như một đứa bé sao bịa chuyện như thật vậy.

Thấy bọn họ không tin, Tương Liễu liền bảo Tiểu Bát vươn đầu tới, chỉ vào vết sẹo trên mặt Tiểu Bát nói: "Nhìn xem, các ngươi có thấy vết sẹo này không?"

Bọn tiểu yêu tiến lên nhìn xem, sau đó gật đầu nói: "Nhìn thấy rồi, khá sâu đấy."

Tương Liễu nói: "Đúng vậy, cái này chính là do Tiểu Nhị cắn. Các ngươi không biết đâu, hôm đó trời có tuyết rơi dày đặc, vô cùng lạnh, thực sự không thể tìm thấy bất cứ điều gì để ăn, Tiểu Nhị chính là nhắm ngay Tiểu Bát rồi cắn, nếu không phải những cái đầu khác ngăn cản hắn, Tiểu Bát sớm đã không còn nữa."

Nói xong, Tiểu Nhị liền rít lên, đôi mắt đỏ ngầu, lắc đầu hung dữ trừng mắt nhìn bọn họ.

Bọn tiểu yêu bị giật mình, lập tức lùi lại vài bước và trốn vào một góc khác.

Tương Liễu nói tiếp: "Biết ta lợi hại rồi chứ? Từ nay trở đi, ai không chịu nghe lời thì ta sẽ ăn thịt kẻ đó". Nói xong, hắn tìm được một mảnh cỏ còn khá nguyên vẹn, nằm xuống và ngủ.

Nửa đêm, Tiểu Nhị thấp giọng lẩm bẩm: "Sao hôm nay lại bảo ta đóng vai ăn đầu Tiểu Bát? Suýt nữa thì hôm nay đã bị lộ rồi."

Tiểu Nhất nói: "Không có cách nào khác, ai bảo trong mắt ngươi có mạch máu màu đỏ. Hơn nữa, trong mấy người chúng ta, chỉ có ngươi là trông trông hung dữ nhất. Nếu chúng ta không hung dữ chút sẽ bị những con yêu quái khác bắt nạt mất."

Nghe xong, Tiểu Nhị lại càng thêm ủy khuất, nó nói: "Nhưng mắt ta đau quá, lúc trừng mắt lại càng đau hơn". Nói xong, Tiểu Nhị quay sang Tiểu Bát và hỏi: "Tiểu Bát, vết thương trên mặt của ngươi còn đau không?"

Tiểu Bát cười nói: "Haiz, sớm đã không còn đau nữa rồi, cũng không phải là do ngươi cắn, đừng cảm thấy áy náy. Không sao đâu. Không sao đâu. Đi ngủ sớm đi, ngày mai sẽ là một ngày mới."

Sáng sớm hôm sau, trước khi ánh nắng chiếu vào căn phòng thì đã có người kéo dây xích bước vào, đá vào mông Tương Liễu rồi nói: "Nhanh lên, nhanh lên, hôm nay có người chỉ tên nói muốn thấy ngươi đấy."

Tương Liễu từ trong mộng tỉnh lại, rồi đi theo người đàn ông đó.

Những con tiểu yêu khác trốn sang một bên và run lẩy bẩy.

Một tiểu yêu hỏi: "Ngươi nói, hắn còn có thể sống sót trở lại sao?"

Một tiểu yêu trả lời: "Ta nghĩ có thể. Hắn không phải nói rồi sao, hắn là kẻ lợi hại nhất trong căn phòng này."

Một tiểu yêu khác nói: "Vậy chúng ta hãy giấu ít đồ ăn cho hắn nhé, nếu lỡ hắn quay lại nhưng đói quá rồi muốn ăn thịt chúng ta thì phải làm sao?"

Nói xong, mọi người bắt đầu không hẹn mà cùng giấu một ít đồ ăn cho Tương Liễu.

cr 杨小妞儿倔了个强, 洁洁JC-T

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 3] Tương Liễu ngồi trong góc tường, dùng tấm vải rách lau vết thương trên người, đau đến ớn lạnh sống lưng, chín cái đầu lúc này đều rất dữ tợn nhưng không hề phát ra một tiếng kêu nào.

Bấy giờ, bọn tiểu yêu bên cạnh chợt đẩy ra một người đại diện, cầm lấy đồ ăn trong tay, chậm rãi dựa gần về phía Tương Liễu. Tương Liễu lạnh lùng nhìn qua, cảnh giác nói: "Ngươi đang làm gì?"

Tiểu yêu vội vàng đặt thức ăn trong tay ở nơi rất gần Tương Liễu, rồi nói: "Ngươi ăn cái này, đừng ăn bọn ta". Nói xong, nó vội vàng chạy về góc tường, đứng ở đó nhìn hắn.

Tương Liễu liếc nhìn bọn chúng, rồi nhìn đồ ăn trên mặt đất, nói: "Các ngươi đừng nghĩ đến việc cho thứ gì vào đây, nó vô dụng đối với ta".

Sau khi quan sát vẻ mặt của bọn tiểu yêu một lúc, Tương Liễu biết đồ ăn trước mắt không có vấn đề nên bèn cầm lấy ăn.

Một thời gian dài về sau, đều là như vậy, chỉ cần Tương Liễu bị mang đi, bọn tiểu yêu sẽ để lại một ít thức ăn cho hắn. Tuy không nói ra nhưng trong lòng bọn chúng đều có một sự ăn ý ngầm.

Kỳ thật Tương Liễu không phải là tiểu yêu duy nhất bị mang ra ngoài, có đôi lúc những tiểu yêu khác cũng sẽ bị mang đi, nhưng người duy nhất có thể trở về căn phòng này sau khi ra ngoài chỉ có mình Tương Liễu.

Lại một thời gian dài sau, tiểu yêu trong căn phòng của bọn họ càng ngày càng ít, thức ăn có thể dành cho Tương Liễu ăn cũng càng ngày càng ít đi, chín cái đầu của Tương Liễu đã lâu không được ăn một bữa thật no.

Quên mất hôm đó là ngày nào, chỉ nhớ hôm đó trong căn phòng này còn lại duy nhất Tương Liễu và một tiểu yêu khác. Bỗng nhiên, một người đàn ông bước đến và muốn mang đi tiểu yêu nọ.

Lúc này, Tương Liễu đứng trước mặt hắn, nói: "Hắn không được, hắn rất yếu, ta lợi hại, ta có thể đánh."

Người đàn ông đó cười như điên, đồng thời lấy ra một sợi dây khác đeo vào cổ Tương Liễu và nói: "Ngươi còn không thể tự bảo vệ mình nhưng vẫn muốn bảo vệ kẻ khác, vậy hôm nay hai ngươi đánh một trận đi". Nói xong, hắn kéo dây xích, mang Tương Liễu cùng tiểu yêu ra ngoài.

Trên đấu trường, xung quanh đều là tiếng reo hò, tất cả đều đang chờ đợi một trận đấu hấp dẫn.

Lần này, Tương Liễu sử dụng tay không, hắn không lấy thứ gì cả. Hắn từng đánh bại rất nhiều yêu quái tại đây, cũng từng thắng rất nhiều lần và mỗi lần hắn đều không hề ngần ngại, bởi vì hắn muốn tiếp tục được sống. Nhưng lần này hắn lại do dự.

Tiểu yêu đối diện chọn một thanh loan đao, từng chút một đi về phía Tương Liễu. Tương Liễu thầm nghĩ: Nếu không, lần này mình không thắng nữa, ăn của người ta bao nhiêu đồ như vậy, vẫn nên đáp lại một chút.

Nghĩ vậy, nắm đấm siết chặt của Tương Liễu dần dần buông lỏng, hắn dùng trạng thái vô cùng thoải mái nhìn về tiểu yêu đang dần dần tiến về phía mình. Khi tiểu yêu tiến đến khoảng cách đủ gần, nó vung thanh đao trong tay về phía hắn, nhưng trong khoảnh khắc tiếp theo, lưỡi dao lại quay ngược và đâm vào chính nó.

Tương Liễu sửng sốt, sau đó lao tới bên cạnh, hỏi nó: "Tại sao?"

Tiểu yêu nói: "Ta biết luật lệ ở đây, mỗi trận đấu chỉ có một kẻ được sống sót. Ta biết mình không thể trốn thoát, cho dù có thắng trận này thì ta vẫn sẽ chết ở trận tiếp theo. Nhưng ngươi thì khác, ngươi rất lợi hại, ngươi là kẻ mạnh nhất trong căn phòng của chúng ta. Nếu là ngươi, chắc chắn ngươi sẽ có thể sống sót cho đến ngày có cơ hội trốn thoát, phải không?"

Nước mắt Tương Liễu từng giọt, từng giọt mạnh mẽ rơi xuống, đây là lần đầu tiên hắn khóc kể từ khi đến nơi này. Hắn gật đầu với tiểu yêu và nói: "Đúng, một ngày nào đó ta sẽ trốn thoát khỏi nơi này."

Tiểu yêu cố gắng mỉm cười, dùng sức nói: "Thực xin lỗi, ta không thể giấu đồ ăn cho ngươi được nữa."

Lại một thời gian sau nữa, căn phòng đó đã tới lui rất nhiều nhóm yêu quái.

Nhưng Tương Liễu không bao giờ đe dọa bọn chúng nữa, và bọn chúng cũng không giấu đồ ăn cho Tương Liễu.

Hắn không bao giờ muốn cảm nhận lại cảm giác mất mát kỳ lạ đó, hắn chỉ muốn trốn thoát khỏi nơi này.

Lại qua một khoảng thời gian rất dài, rất dài về sau, hắn thực sự đã trốn thoát khỏi nơi đó. Và cũng có tiểu yêu muốn kết bạn cùng hắn nhưng đều bị cự tuyệt. Bởi vì hắn sợ bản thân không thể bảo vệ được bạn bè nên đã quyết định bước đi một mình.

cr 杨小妞儿倔了个强, koalixi

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 4] Trong rừng có một tiệm chụp ảnh, ở đây, bạn có thể chụp ảnh với giá một yêu tệ. Bởi vì nếu muốn làm giấy chứng nhận yêu quái, bạn cần phải cung cấp một bức ảnh.

Tương Liễu phải tích góp rất lâu mới tích đủ một đồng yêu tệ, sau đó vội vàng chạy đến tiệm chụp ảnh.

Nhưng tên tiểu yêu trước cửa tiệm lại nói: "Một yêu tệ là giá ưu đãi khai trương, nhưng thời gian trôi qua đã lâu, giá bây giờ là ba yêu tệ."

Tương Liễu nhẹ giọng nói: "Nhưng ta chỉ có một yêu tệ, ngươi có thể nới lỏng quy định một chút không? Người quản lý giấy chứng nhận yêu quái ngày mai sẽ đi đến khu rừng khác rồi, ta sẽ không thể đuổi kịp dịp cấp giấy chứng nhận năm nay mất."

Tiểu yêu nhìn đứa trẻ với đôi mắt to tròn đang nhìn chằm chằm vào mình trước mặt, cảm thấy nó thật đáng thương, nên nói với hắn: "Gói chân dung gia đình hiện tại của bọn ta đang có hoạt động, chỉ tốn một yêu tệ, nhưng nền của ảnh chân dung gia đình lại có màu đỏ, ngươi thấy được không?"

Tương Liễu làm sao biết ảnh giấy chứng nhận của yêu quái cần có màu gì? Hắn chỉ nghe nói có thể chụp ảnh bèn gật đầu đồng ý ngay mà không hề suy nghĩ.

Khi chụp ảnh, tiểu yêu chụp ảnh nhìn Tương Liễu, lại có chút giễu cợt nói: "Chưa từng thấy kẻ nào chụp ảnh gia đình chỉ để tiết kiệm hai đồng yêu tệ, thật không may mắn."

Tương Liễu nghe xong, chín cái đầu đột nhiên đều hiện ra, cười hì hì nói: "Chín người bọn ta cùng nhau chính là một bức chân dung gia đình!"

Lúc này, tiểu yêu chụp ảnh cảm thấy khá ngượng ngùng nên đã chụp thêm mấy tấm nữa cho hắn lựa chọn.

Không chọn còn tốt, một khi được chọn thì chín cái đầu lại bắt đầu trở nên rất ồn ào, mỗi cái đầu đều muốn chọn tấm có biểu tình của mình là tốt nhất. Do đó để chọn được tấm tốt nhất chúng đã tiêu tốn đến tận hai tiếng đồng hồ.

Khi đến nơi đăng ký làm giấy chứng nhận, Tương Liễu đưa bức ảnh ra và nói: "Ta muốn xin giấy chứng nhận yêu quái. Ta tên là Cửu Mệnh Tương Liễu". Trong mắt hắn tràn đầy mong đợi, bởi vì khi có được giấy chứng nhận, hắn sẽ trở thành một tên yêu quái có thân phận.

Người đó nhìn tấm ảnh của Tương Liễu rồi trả lại, nói: "Không được. Giấy chứng nhận yêu quái cần ảnh có nền màu xanh, vì vậy tấm của ngươi không dùng được. Cần chụp lại tấm khác."

Tương Liễu nhận lại bức ảnh, nhỏ giọng nói: "Nhưng ta không còn đồng yêu tệ nào nữa."

Hắn vừa bước ra ngoài vừa khóc, nước mắt đều rơi hết lên bức ảnh. Đợi đến lúc kịp phản ứng lại thì đã quá muộn, chín đôi mắt của hắn thực sự là chảy quá nhiều nước mắt, đến nỗi bức ảnh bị ướt đẫm và không còn có thể nhìn rõ.

Lúc này, tên yêu quái cấp giấy chứng nhận thấy hắn khóc quá đau lòng, liền an ủi: "Ngươi đừng khóc, cái này của ngươi không chỉ là vấn đề màu nền. Cái đầu này của ngươi còn tạo ra cả bóng chồng rồi, như thế cũng sẽ không được chấp nhận. Nhanh quay lại yêu cầu bọn họ chụp cho tấm khác đi thôi."

Nghe được câu này, chín cái đầu liền càng khóc to hơn.

cr 杨小妞儿倔了个强

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 5] Tương Liễu được sinh ra từ một quả trứng. Sau khi tự mình chui ra khỏi vỏ, hắn đã đợi rất lâu nhưng cũng không đợi được người nào tới. Tiếp đó nữa, vì quá đói nên hắn đã bò ra khỏi vỏ trứng để đi tìm thức ăn.

Trước khi rời đi, hắn quay đầu nhìn lại vỏ trứng và cố gắng nhớ kỹ hình dáng của nó. Hắn nghĩ trong lòng, khi nào tìm được đồ ăn ta sẽ quay lại, nếu không bố mẹ đến tìm sẽ không tìm được ta mất.

Nhưng hắn đi rất lâu, rất lâu cũng không tìm được thứ gì để ăn, cuối cùng đành ăn mấy trái dại ven đường rồi tìm một chiếc lá to để chứa mang về. Hắn nghĩ, như vậy khi đói bụng vẫn có thể ở trong vỏ trứng ăn trái cây và tiếp tục đợi bố mẹ tới đón.

Trên đường quay về, hắn chợt nhận ra rằng khu rừng này rất rộng, hắn không thể tự tìm được đường về. Và đã nhiều ngày loanh quanh trong rừng nhưng hắn vẫn không tìm thấy vỏ trứng của mình.

Lúc này, chín cái đầu thậm chí bắt đầu tranh cãi với nhau, mỗi cái đầu đều đang trách đối phương không nhớ đường, chúng ồn ào đến tận lúc đói bụng liền ăn chút trái cây, và cho đến khi ăn hết trái cây cũng chưa tranh cãi ra được kết quả gì.

Lúc đó, Tương Liễu nghĩ, nếu bố mẹ mình quay về và thấy mình mất tích thì họ chắc sẽ quay lại tìm mình. Nhưng cho tới tận sau này, khi Tương Liễu đã cao hơn rất nhiều nhưng vẫn không có người nào đến tìm hắn.

Một ngày nọ, Tương Liễu tìm thấy một quả trứng trên đường. Quả trứng này trông giống hệt như quả trứng trong ký ức của hắn. Tương Liễu vô cùng mừng rỡ, hắn nghĩ chẳng lẽ đây là em trai của mình? Hoặc là em gái?

Những ngày kế tiếp, hắn đều đang bảo vệ quả trứng. Hắn sợ không cẩn thận sẽ bị kẻ khác cướp đi và ăn mất nên canh giữ nó không rời một bước. Ngay cả khi ngủ, hắn cũng phải ôm quả trứng vào lòng, chín cái đầu đều sẽ thay phiên nhau để ngủ. Nếu có một chút gió thổi cỏ lay nào, hắn đều sẽ thức dậy xem quả trứng có còn ở đó hay không.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng vỏ quả trứng cũng có dấu hiệu vỡ ra. Cả chín cái đầu của Tương Liễu đều tụ tập về phía trước, chào đón sự ra đời của sinh mệnh mới.

Rắc, có một vết nứt trên vỏ trứng. Rắc, rắc, rắc, vỏ trứng bị cái gì đó đục ra một lỗ nhỏ.

Tương Liễu tự nhìn lại miệng của mình, lại nhìn tay của mình, sau đó tự nhủ: Ta không có cái miệng nhọn và tay nhỏ như vậy.

Rắc, rắc, vỏ trứng cuối cùng đã bị vỡ hoàn toàn, và từ đó chui ra một quả bóng lông nhỏ màu trắng.

Tương Liễu chăm chú nhìn kỹ hơn, rồi vô cùng thất vọng nói với nó: "Tại sao ngươi lại trông không giống ta? Ngươi không phải là người nhà của ta. Ngươi đi đi thôi."

Nhưng quả cầu lông nhỏ đó hình như không hiểu hắn đang nói gì, chỉ biết dang rộng đôi cánh nhỏ lao về phía hắn. Bất kể hắn có vui hay không thì nó cũng chỉ mạnh bạo mà lao tới.

Lại tiếp đó rất nhiều ngày, mọi người đều có thể nhìn thấy một con yêu quái chín đầu dẫn theo sau là một con chim nhỏ màu trắng dạo khắp mọi nơi, muốn thoát cũng không thoát được. Ban đầu Tương Liễu rất kháng cự, nói phải giữ khoảng cách với nó năm mét, nhưng về sau lại trở thành ba mét, rồi một mét.

Đến cuối cùng thì đạt đến trình độ hai cái bánh bao nhỏ ôm lấy nhau mà ngủ. Tuy vậy Tương Liễu vẫn không chịu thừa nhận bọn họ là bạn tốt, hắn chỉ nói ngủ cùng nhau khá là ấm áp.

Một ngày nọ, khi Tương Liễu đang hái trái cây ở bên ngoài, đột nhiên hắn nhìn thấy rất nhiều tiểu yêu đang bỏ chạy qua đó, hắn liền hỏi: "Có chuyện gì vậy, tại sao các ngươi lại bỏ chạy?"

Một tiểu yêu nói: "Bọn họ lại đến bắt yêu quái rồi. Nếu để bị bắt được thì sẽ bị nhốt lại và phải đánh nhau cho những kẻ khác xem. Rất thảm. Ngươi cũng mau chạy đi thôi."

Nghe vậy, Tương Liễu lập tức cũng bỏ chạy, nhưng chạy được vài bước thì hắn lại quay đầu chạy về hướng ngược lại. Hắn nhớ ra con chim nhỏ màu trắng vẫn còn ở trong hốc cây nơi chúng ngủ cùng nhau. Nếu hắn bỏ chạy một mình thì chắc chắn con chim này sẽ bị bắt lại.

Quả nhiên, khi Tương Liễu chạy về tới nơi, những kẻ săn yêu quái cũng vừa chuẩn bị nhìn thấy con chim nhỏ màu trắng. Hắn liền lao tới thật nhanh, đặt chú chim nhỏ màu trắng vào một cái hốc nhỏ khác, phía trên còn đặt thêm những tảng đá vô cùng nặng.

Hắn nói với chú chim nhỏ màu trắng: "Ngươi nhớ kĩ, ngươi tên là Mao Cầu, còn ta tên là Tương Liễu. Bây giờ có thể chúng ta sẽ phải chia tay, nhưng đừng lo lắng, ngươi hãy lớn lên cho thật tốt, ta nhất định sẽ quay lại tìm ngươi."

Con chim nhỏ màu trắng liền kêu lên mấy tiếng, tựa như đã hiểu, nhưng cũng tựa như chưa hiểu.

Trước khi Tương Liễu bỏ đi, hắn còn dùng cỏ cẩn thận che hốc cây đó lại, rồi hô to với những kẻ săn yêu quái bên ngoài: "Chào, ta ở đây này."

Đám người săn yêu quái nghe thấy tiếng hắn liền gọi tất cả đồng bọn đến, rồi theo hắn tiến vào sâu trong rừng.

——

Tiếng xích sắt ma sát trên mặt đất đánh thức những tiểu yêu đang say trong giấc mộng. Kẻ kéo dây xích lại ném vào căn phòng một vài tên tiểu yêu mới, sau đó vừa đóng cửa vừa nói với đồng bạn của mình: "Hôm nay ta bắt được một tên đầu óc không được tốt cho lắm, luôn hét lên đòi ta phải bắt hắn. Hy vọng hắn có thể đánh thêm được mấy vòng, nếu không thì thật sự là lãng phí."

cr 杨小妞儿倔了个强

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 6] Lúc đầu, khi Tương Liễu được khiêng xuống khỏi sàn đấu với những vết bầm tím khắp người, hắn sẽ nghĩ: "Thật tốt, lại có thể sống tiếp rồi. Đợi khi ra ngoài, ta nhất định phải đi tìm tên Mao Cầu ngu ngốc đó. Nó chỉ có một chút như vậy, không có ta thì làm sao có thể sống sót!"

Lại sau này, Tương Liễu không còn nghĩ như vậy nữa, hắn đã bị nhốt ở đây quá lâu, lâu đến mức không còn nhớ nổi thời gian. Những ngày ở đây, hắn chỉ có chiến đấu, ngủ, ăn và vòng lặp đó cứ lặp đi lặp lại không bao giờ ngừng.

Tương Liễu thậm chí còn hối hận vì lúc đó đã nói với Mao Cầu rằng sẽ gặp lại. Lỡ như tên ngốc đó xem là thật, vẫn luôn nghiêm túc chờ đợi một kẻ vĩnh viễn không thể trở lại là hắn thì phải làm sao? Nó nên quên hắn đi và tìm một người bạn hoặc gia đình mới.

Một đêm nọ, khi Tương Liễu nhìn thấy một đàn chim bay qua lỗ thông gió, hắn tự nhủ: "Có lẽ Mao Cầu đã tìm được gia đình của riêng mình và đã quên đi hắn, như vậy cũng rất tốt". Nghĩ xong, hắn quay người không thèm nhìn lỗ thông gió đó nữa, nhưng hai trong số chín cái đầu lại lặng lẽ rơi xuống bốn dòng nước mắt.

Từ đó trở đi, hắn không bao giờ nghĩ đến Mao Cầu nữa, có lẽ hắn đã thật sự quên, cũng có lẽ hắn sợ nếu nhớ càng sâu sẽ càng thêm buồn.

Ở một nơi khác, Mao Cầu nằm ở trong hốc nhỏ rất lâu cũng không đợi Tương Liễu quay lại, nên bèn kêu lên mấy tiếng, cuối cùng đã gọi được người đến mở giúp lối ra. Nhưng Mao Cầu vừa định lao tới thì nhận ra người trước mặt không phải Tương Liễu nên lập tức bay đi, nó phải đi tìm hắn.

Nhưng tìm hồi lâu cũng không thấy, tuy nhiên nó vẫn không bỏ cuộc, nó cứ tìm hết nơi này đến nơi khác, cẩn thận tìm kiếm từng nơi một. Bởi vì từ ngày đầu tiên gặp mặt, bọn họ đã trở thành người một nhà.

Mao Cầu đã đi qua rất nhiều nơi, nhưng nó không thể nói được, chỉ biết kêu lên một cách lo lắng, mọi người đều chê nó phiền. Khi gặp phải yêu quái tốt bụng, chúng chỉ đơn giản đuổi nó đi, nhưng khi gặp phải yêu quái xấu tính, chúng lại chỉ muốn luộc nó lên rồi ăn thịt.

Mỗi lần bị bắt nạt, Mao Cầu đều cảm thấy đặc biệt ủy khuất, tự hỏi tại sao Tương Liễu lại không cần mình nữa. Nếu tìm được hắn, ta nhất định sẽ ăn ít đi và để dành đồ ăn nhiều hơn cho hắn.

Một ngày nọ, Mao Cầu nhìn thấy một con rắn nhỏ màu trắng trên cái cây trước mặt, nó đã rất phấn khích. Mao Cầu nghĩ: "Tuy nó không có chín đầu nhưng cũng là màu trắng. Có lẽ Tương Liễu chính là cùng nó về nhà."

Mao Cầu vỗ vỗ đôi cánh và bay tới. Còn con rắn nhỏ màu trắng nhìn thấy một con chim nhỏ mập mạp đang bay về phía mình thì cũng rất vui mừng mà mở sẵn cái miệng lớn, chuẩn bị sẵn sàng cắn một miếng thật to. Mao Cầu còn tưởng con rắn nhỏ đó đang cười với mình nên cũng bay càng thêm nhanh.

Ngay khi mắt thấy Mao Cầu sắp bay vào miệng rắn, một luồng ánh sáng trắng lóe lên, Tương Liễu lao tới và tóm lấy đôi cánh của nó. Mao Cầu đang giãy giụa hòng thoát ra, nhưng khi quay người lại và nhìn thấy là Tương Liễu, nó ngay lập tức ngừng giãy giụa, chỉ một lòng nhào vào trong ngực hắn.

Con rắn nhỏ màu trắng vẫn còn tức giận vì con chim mập kia đã đến gần miệng nhưng vẫn bay mất, tuy nhiên khi Tương Liễu trừng mắt nhìn nó, nó chợt cảm thấy sợ hãi rồi ngay lập tức bỏ đi.

Lúc này, Tương Liễu nhìn thấy Mao Cầu vẫn bé tí như cũ thì cau mày nói: "Ta đi lâu như vậy, bản thân cũng đã trở nên mạnh mẽ hơn, vậy mà ngươi vẫn chỉ bé như vậy, như vậy thật không tốt, ngươi phải chăm chỉ luyện tập để không bị bắt nạt nữa".

Mao Cầu trong lòng càng thêm ủy khuất: "Tôi không luyện tập là để tìm huynh, bây giờ tôi bay nhanh đến mức bọn họ không thể bắt kịp. Tốc độ của tôi rất nhanh, đưa huynh chạy trốn cũng không thành vấn đề. Huynh không tin thì có thể thử xem". Đáng tiếc Tương Liễu còn chưa hiểu được suy nghĩ của nó, hắn chỉ cảm thấy ồn ào đến mức chín cái đầu đều bị phiền đến muốn ngất đi.

——

Khi Tương Liễu lần nữa tạm biệt Mao Cầu, hắn không nói với Mao Cầu là sẽ gặp lại, hắn chỉ dỗ dành nó rằng ta sẽ không đuổi ngươi đi. Lần này, bọn họ không bị buộc phải chia cách, mà là Tương Liễu chủ động chia cách.

cr 杨小妞儿倔了个强

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

[Fanfic 7] Sau khi Tương Liễu c/hết, Mao Cầu bay khắp nơi tìm kiếm chủ nhân của mình.

Có người nói Tương Liễu đã c/hết, liệu thú cưỡi, đại bàng lông trắng mào vàng của hắn có đến báo thù hay không. Họ sợ Mao Cầu trả thù nên thậm chí từ khoảng cách rất xa cũng sẽ tấn công nó bằng những mũi tên sắc nhọn.

Mỗi lần Mao Cầu đặt chân lên đất liền, nó sẽ khó tránh khỏi bị đánh mấy trận, nhưng nó không có ý định đánh nhau, cũng không đánh trả, nó chỉ muốn xem chủ nhân của mình có ở đây hay không.

Mao Cầu tuy bay rất nhanh, nhưng theo thời gian, rốt cuộc thỉnh thoảng cũng sẽ bị thương bởi một vài mũi tên bay lạc. Trong vài ngày đó, nó sẽ biến trở lại chỉ bằng một chiếc bánh bao nhỏ, nằm yên trong chiếc bát Tương Liễu từng dùng để chứa nó lần trước và tự mình dưỡng thương.

Đợi sau khi vết thương lành lại, nó lại vỗ đôi cánh lớn đi tìm Tương Liễu.

Mao Cầu cũng đi tìm chiếc vỏ trai lớn trên biển. Nó sợ nước, trước đây đều là cùng chủ nhân nên mới không sợ như vậy.

Khi mới đến chiếc vỏ trai lớn đó lần đầu tiên, những con yêu quái trên biển đã cười nhạo nó, "Đường đường là một con đại bàng lông trắng mào vàng mà lại thật sự thần phục một con yêu quái biển sáu đầu".

Mao Cầu rất tức giận, cho dù sợ nước cũng phải chiến đấu với bọn yêu quái biển này một trận, nhưng chúng đông như vậy, Mao Cầu lại không dám xuống nước nên vẫn không thể thực sự đánh bại chúng. Nó ướt dầm dề bay đi, vết thương trên người lại bị nước biển khiến cho càng đau xót.

Khi Mao Cầu lần nữa trở lại chiếc vỏ trai lớn, nó phát hiện chiếc vỏ trai đã bị bọn yêu quái biển đánh vỡ. Nó rất buồn. Đây là nhà của chủ nhân và Mao Cầu, không thể trông rách nát như vậy được.

Vậy là mỗi ngày Mao Cầu đều tìm kiếm một số vỏ trai nhỏ và thực vật biển để tu bổ chiếc vỏ trai lớn này. Tuy nhiên, khi lần sau tới, chiếc vỏ trai lớn đó vẫn lại đã bị những con yêu quái biển đáng ghét đánh vỡ.

Những con yêu quái biển đó dường như cảm thấy đây là một điều thú vị nhưng lại không thể lý giải, tại sao con đại bàng lông trắng mào vàng đó lại kiên nhẫn hết mình mà tu bổ ngôi nhà của Tương Liễu.

Không biết những ngày như vậy đã trôi qua bao lâu, có lẽ những yêu quái biển này cảm thấy nhàm chán, hoặc có thể những yêu quái biển này đã cảm động trước sự kiên trì của Mao Cầu. Chúng không còn đến phá hủy chiếc vỏ trai lớn nữa mà thậm chí còn lén lút đặt một số chiếc vỏ trai nhỏ lên chiếc vỏ trai lớn này nhằm tạo điều kiện cho việc tu bổ của Mao Cầu dễ dàng hơn.

Những con yêu quái biển này thực sự rất muốn nói với Mao Cầu rằng chủ nhân Cửu Mệnh Tương Liễu của nó đã c/hết trong trận chiến, và đã từ rất lâu, chúng không còn cảm nhận được sức mạnh cường đại của Yêu vương nơi đáy biển. Tuy nhiên, cuối cùng bọn chúng cũng không nhẫn tâm nói ra, mà vẫn âm thầm giúp đỡ bảo vệ chiếc vỏ trai lớn, không cho những quần thể sinh vật khác tiến tới gần.

Trong khoảng thời gian chờ đợi tưởng chừng vĩnh viễn đó, Mao Cầu cũng đã gặp một số kẻ muốn thu phục nó. Chúng muốn để Mao Cầu làm thú cưỡi của mình, nhưng Mao Cầu luôn giả vờ không hiểu, thậm chí còn không bố thí cho chúng một ánh mắt nào.

Mao Cầu thầm nghĩ: "Thôi nào, chủ nhân của ta là Cửu Mệnh Tương Liễu, các ngươi thật sự cho rằng ai cũng có thể cưỡi ta, một con đại bàng lông trắng mào vàng sao?". Chủ nhân của ta vĩnh viễn cũng chỉ có thể là Cửu Mệnh Tương Liễu.

Trên thực tế, Mao Cầu sớm đã biết chủ nhân của mình không còn nữa. Nhưng nó không muốn thừa nhận, cũng không muốn dừng lại, nó nghĩ chỉ cần bản thân luôn tiếp tục tìm kiếm thì niềm hy vọng trong trái tim đó vẫn sẽ mãi còn.

Cho dù tìm kiếm cả đời thì đã sao, dù sao những ngày tháng không có chủ nhân bên cạnh, ta cũng có thể ăn ngon miệng, ngủ đủ giấc và bay lượn tận trời cao.

Cuộc sống hiện tại của Mao Cầu, so với mong muốn của chủ nhân, chỉ là thêm một công việc tìm kiếm chủ nhân mà thôi.

cr 杨小妞儿倔了个强, pic 千分之一的锖

#dankienthu #ĐànKiệnThứ #TanJianci #檀健次 #jct #dankienthu_tuonglieu #相柳 #Xiangliu #长相思第二季 #长相思 #TươngLiễu #tuonglieu

Ps: Đây là chap cuối cùng.

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories