Kí ức
16:08, 15 September 2016Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc nọ, một đứa trẻ xinh đẹp nhất trên đời được sinh ra. Cậu bé ấy có làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ thắm như giọt máu tươi và mái tóc đen như gỗ mun cửa sổ. Lớn lên, những lời đồn về chàng trai được sinh ra từ tuyết lan rộng mãi. Một ngày nọ, chàng hoàng tử trẻ tuổi từ vương quốc xa xôi theo tiếng thơm tìm đến. Chàng trai đó quả thực rất đẹp, khí chất sáng trong hơn cả tuyết, nhưng làn da trắng muốt ấy không giá lạnh như những điều người ta nói. Chàng hoàng tử quyết định sẽ khiến chàng trai kia thực sự lạnh lẽo như bông tuyết trắng...
Hứa Ngụy Châu nằm ngửa trong chiếc bồn tắm acrylic óng ánh màu ngọc trai được mạ vàng tinh xảo. Xung quanh cậu là những cánh hoa hồng đỏ thẫm trôi nổi, được bọc trong những viên đá lấp lánh như kim cương. Một ý tưởng lãng mạn tuyệt vời của Cảnh Du vào ngày lễ Thất Tịch. Hai tay Ngụy Châu bị trói chặt ra sau bằng tấm ruy băng đỏ thẫm. Nhiệt độ trong bồn lạnh đến bỏng cả da. Hai hàm răng của cậu lập cập đánh vào nhau, mỗi hơi thở đều đông cứng lại từ trong cuống họng. Tất cả tế bào trong người Ngụy Châu đau đớn đóng băng, cơ thể tê liệt không còn chút cảm giác. Mái tóc đen cứng đờ vì lạnh nổi lên khỏi mặt nước, cậu hướng khuôn mặt về khoảng hở nhỏ bé duy nhất trên chiếc nắp kính mờ mờ ngăn cách ở thành bồn tắm.
Hoàng Cảnh Du trần trụi trượt trên tấm kính lạnh. Anh hướng đôi môi cong đẹp đẽ như tạc, truyền hơi thở nóng rực xuống phía dưới.
Ngụy Châu cố mở đôi môi xanh tím, hứng lấy dòng sinh mệnh ấm áp. Như lửa và băng đồng thời thiêu đốt, mọi giác quan của cậu trở nên tê liệt. Ngụy Châu dùng hết sức lực bình sinh để hôn lấy Cảnh Du như tảng băng trôi cần ánh mặt trời, nhưng tất thảy cơ nhục đều đã co rút đông cứng lại. Nụ hôn của cậu ngừng lại, cậu muốn buông bỏ sự sống bị cái lạnh tột độ đáng sợ này cuốn lấy. Khuôn mặt đẹp đẽ của chàng trai trẻ tuổi chìm trở lại giữa những giọt nước đá lấp lánh. Nhiệt độ bên trong cơ thể gầy gò đã hạ thấp, truyền hơi lạnh chết chóc ra những viên đá bên ngoài...
"Rầmm!" Cảnh Du lật tấm kính ra khỏi thành bồn tắm, hai bắp tay to khỏe xuyên qua giá lạnh lôi Ngụy Châu ra ngoài. Nhiệt độ xung quanh tỏa ra từ hàng trăm cây nến bơ ấm áp lung linh làm huyết mạch chằng chịt trong cơ thể Ngụy Châu tanh tách rã đông. Làn da trắng lạnh buốt nổi đầy vân tím từ từ hồng hào trở lại khi nụ hôn cháy bỏng của Cảnh Du mang không khí len lỏi truyền vào cây khí quản lấm tấm tinh thể băng giá đang cứng đờ bất động.
Hô hấp của Ngụy Châu trở lại, ngày một gấp gáp hơn. Cảnh Du vẫn giữ lời hứa không dùng tay để chạm vào thân thể Ngụy Châu, anh chỉ dùng miệng để truyền hơi ấm trở lại cho cậu.
Hứa Ngụy Châu mở to mắt, sau lưng là nền sàn lạnh lẽo, phía trước là mảng da thịt trần nóng rực. Vật cứng rắn của Cảnh Du cọ sát mang ngọn lửa dung hòa với hạ thân Ngụy Châu. Cậu e dè gấp một bên đùi để tăng sự áp sát, tay muốn đưa lên ôm Cảnh Du xuống, xóa bỏ đi khoảng cách gang tấc xa xôi này. Nhưng Ngụy Châu mới nhớ ra tay cậu đã bị khóa chặt ở sau lưng, cậu uốn éo vặn mình, đón lấy nhiệt độ từ từng tấc da nóng bỏng của Cảnh Du.
Anh chống tay đứng dậy, nóng giận gạt bỏ mấy chân nến bạc tinh xảo trên bệ đá của bồn rửa xuống đất. Sáp nến cùng ngọn lửa lan ra rồi nhanh chóng tắt ngấm.
"Đứng lên!" Ngữ điệu ra lệnh lạnh lùng khiến Ngụy Châu run sợ phục tùng.
Cậu khó khăn tự đứng lên khi hai tay bị khóa phía sau. Ánh mắt Cảnh Du hung ác lướt trên từng milimet cơ thể ửng hồng. Chiếc răng hổ thèm khát cắn vào khuôn miệng mỏng đến rỉ máu. Hứa Ngụy Châu nuốt nước miếng ham muốn được anh chạm đến, không chỉ bằng ánh nhìn gợi tình kia.
"Đứng sát vào bồn rửa mặt!"
Ngụy Châu ngoan ngoãn làm theo, đi về phía bậu đá cẩm thạch cao ngang eo lưng cậu. Ngụy Châu vô thức đưa cái nhìn trống rỗng vào tấm gương lớn được chạm trổ cầu kì trước mặt. Một chàng trai trẻ tuổi không giấu nổi hồi hộp mong chờ trong từng hơi thở hiện lên.
Bức tường đối diện phía sau cũng treo một tấm gương lớn tinh xảo. Bốn góc căn phòng tắm xa hoa được nhân lên hàng trăm lần qua hai tấm gương lớn. Những chân nến lung linh làm không gian trở nên ma mị khó cưỡng.
Ngụy Châu nhìn rõ phía sau của cậu, từ đỉnh đầu đến tận gót chân. Sau lưng cậu, Cảnh Du vừa phóng cái nhìn đói khát về cặp mông đầy đặn hai bên cổ tay bị khóa chặt bằng dải vải đỏ, vừa tuốt lên cự vật sừng sững bóng loáng được bảo vệ.
Hoàng Cảnh Du áp sát phía sau tấm lưng gầy, miệng cúi xuống xương cùng của Ngụy Châu, cắn lấy dải ruy băng kéo cổ tay cậu lên cao ngang tầm thắt lưng rồi dùng khối cơ bụng ép chặt lấy. Cảnh Du nhếch miệng cười trước cái liếc mắt ngỡ ngàng của Ngụy Châu.
"Gác chân phải lên!".
Nơi bộ vị riêng tư của Ngụy Châu lộ rõ qua tấm gương lớn nhân lên hàng trăm lần khiến gò má cậu đỏ ửng ngại ngùng.
Cảnh Du rãi bắt đầu những cái miết trơn trượt nơi khe rãnh, Ngụy Châu kiễng gót chân trái lên chờ đón. Lối vào của Ngụy Châu co rút bứt rứt khi vật cứng rắn càng lúc càng tăng nhanh tốc độ trêu đùa.
Đầu khấc trơn tuột dừng lại, nếp uốn giãn ra. Cảnh Du trượt qua lớp cơ tròn vào trong mật thất chặt hẹp bên trong. Cảm giác trướng căng đau đớn dần dần thay thế bằng sự thoải mái. Cảnh Du bắt đầu những cú thúc, từ từ rồi dần trở nên thô bạo. Hai tay anh vẫn bấu chặt lấy bồn rửa mặt, chỉ có những cử động điêu luyện ở thắt lưng mà không còn một tiếp xúc động chạm nào khác với Ngụy Châu. Vật dưới thân Ngụy Châu từ từ ngẩng đầu, tuốt khỏi làn da trắng để lộ rõ phần đầu đỏ mọng thèm khát vượt lên thành bệ đá.
Cảnh Du nở rộng nụ cười khoái trá khi cử động mê người của nhục thể bị hai tấm gương sao chép đồng thời ra vô vàn hình ảnh gợi cảm lẳng lơ, cẳng tay Ngụy Châu vùng vằng muốn che dấu nhưng không thể. Không dùng tay chạm vào, tôi vẫn có thể làm cậu sướng phát điên! Cảnh Du mạnh bạo thúc vào thật sâu, Ngụy Châu không dám mở mắt nhìn khuôn miệng trễ nải thèm khát của mình trong gương nữa. Cậu nhắm chặt mắt, môi hướng về nụ cười ngạo nghễ phía sau nuốt lấy...
Cậu sợ hãi, sẽ có ngày chính miệng cậu phải cầu xin anh ta chạm vào.
o O o
Một buổi chiều mát mẻ của ngày nghỉ lễ hiếm hoi giữa tuần mà không phải đi trực, Hứa Ngụy Châu ngồi trên băng ghế đá, ngáp ngắn ngáp dài trong khu trung tâm trò chơi nhộn nhịp. Tiếng léo nhéo cười đùa của trẻ con khiến cậu bất giác mỉm cười.
Chiếc xe Lamborghini mui trần đỏ rực dừng lại trước cổng chính đông đúc. Hoàng Cảnh Du bước xuống, thời thượng như một người mẫu nổi tiếng trên chương trình truyền hình thực tế. Anh mặc một chiếc quần jean đen tiệp màu với đôi giày thể thao cao cổ bằng vải. Một chiếc áo blade dáng dài màu xanh dương đậm khoác bên ngoài áo phông trắng phô diễn vóc dáng cao lớn và đôi chân miên man. Mặt trời lấp lánh chiếu xuyên qua khuyên tai kim cương làm Ngụy Châu chói mắt, anh tháo cặp kính mát màu đen ra, ngạc nhiên nhìn cậu.
"Là đồ đôi sao?"
Ngụy Châu nhìn lại mình, cậu đang mặc chiếc quần jean đen cũng là chiếc quần jean duy nhất trong tủ đồ của cậu, màu xanh dương của đôi converse thấp cổ trùng khớp với màu của những sọc ngang trên chiếc áo thun tay lửng và nó hoàn toàn giống hệt cái áo khoác Cảnh Du đang mặc.
Cậu bướng bỉnh cau mày. "Không phải!"
Cảnh Du nhe chiếc răng hổ cười tươi, tóc mái xuôi xuống trán bị gió thổi tung điệu nghệ.
Hai chàng trai trẻ tuổi cao ráo, lạc lõng giữa những cặp vợ chồng tất bật cho lũ trẻ đi chơi vào ngày nghỉ lễ.
"Sao chúng ta lại ở đây vậy?". Cảnh Du mở miệng hỏi cậu sau một hồi thật lâu lặng lẽ đi bên nhau.
"Cho trị liệu".
"Như thế nào kia?"
"Những hoạt động giải trí lành mạnh sẽ giúp anh quên đi nhu cầu ngu ngốc kia, đi bộ nhiều giúp tiêu hao thể lực rất tốt đấy!"
"Tôi biết cách khác tiêu hao thể lực tốt hơn nhiều đấy!" Cảnh Du nham hiểm nháy mắt với cậu.
"Anh! Liệu giữ miệng, ở đây toàn là trẻ con".
"Được". Cảnh Du lại mỉm cười. "Nhưng tại sao lại đến nơi này vậy? Chúng ta có thể đến rạp chiếu phim hay đi bắn súng sơn cũng rất tuyệt mà".
"Ở đây là lành mạnh nhất cho anh!" Và cũng bởi vì Ngụy Châu luôn mong được đến đây hồi bé mà chưa từng được đi...
Hai người đi qua trung tâm trò chơi, lũ trẻ cười khanh khách khi chơi đùa trên xích đu, cầu trượt, vòng quay, đường hầm...
Cảnh Du háo hức chỉ vào chiếc cầu trượt cũ kĩ, màu sơn sặc sỡ đã bạc thếch. "Nhìn kìa, không ngờ nó còn ở đây. Hồi tôi đến đây lần cuối cùng với ba mẹ lúc sáu tuổi, chiếc cầu trượt này mới được lắp đặt, tôi trượt làm đánh rơi cả chiếc kẹo bông gòn, mẹ phải bế tôi dỗ dành thật lâu khi ba tôi xếp hàng dài dằng dặc để mua đủ năm chiếc kẹo đền bù".
Haha! Cái con người mê BDSM cũng nhõng nhẽo thế kia đấy!
"Tôi phải trượt lại mới được!"
Cảnh Du nhanh nhẩu chạy vào khu đất cát, trừng mắt nhìn khiến mấy đứa trẻ đứng đến thắt lưng anh khóc trong lặng lẽ rồi bỏ chạy. Anh ngồi lên đỉnh chiếc cầu trượt cũ, đôi chân dài duỗi ra vừa đủ hết chiều dài máng trượt. Anh thích thú cười tít mắt, hai đầu gối gấp gọn vào ngực khi thân hình to lớn trượt xuống trong nháy mắt. Anh cứ lặp đi lặp lại trò chơi, Ngụy Châu phải gập đôi người để cười nhìn cậu bé tăng động trong thân xác người đàn ông trưởng thành.
"Cậu có muốn thử không?"
"............"
Không để Ngụy Châu kịp phản ứng, anh kéo cậu đến. Hai chàng trai thích thú chơi đủ trò, từ xích đu, bập bênh, nhà hơi, vòng quay ngựa gỗ, tàu lửa.... toàn những trò mà cậu chỉ được thấy trên các chương trình truyền hình. Các bậc phụ huynh lắc đầu ngán ngẩm còn lũ trẻ lấm tấm nước mắt.
Tội nghiệp, hai chàng trai sáng sủa như vậy mà lại điên!
Ngụy Châu chống tay vào sườn thở hổn hển, gần hai tiếng vận động khiến hơi thở cũng đau buốt. Thật sự thán phục lũ trẻ nhỏ!
"Đứng chờ tôi một chút."
"Anh đi đâu vậy?"
Ngụy Châu chưa kịp kết thúc câu hỏi, bóng lưng Cảnh Du đã khuất vào đám đông. Cậu đứng chờ anh, đã gần ba mươi phút. Dòng người đông nghịt đi qua chiếc cổng vòm với tấm biển quảng cáo màu sắc đập vào mắt. "Khai trương Thủy Cung, buổi biểu diễn đặc biệt của cá voi".
Thủy cung ư? Đám mây trắng bồng bềnh áp vào má cắt ngang suy nghĩ của cậu.
Cảnh Du vừa cắn miếng kẹo tơi xốp vừa nói. "Ăn đi, kẹo hàng này đặc biệt ngon, nổi tiếng gần hai chục năm rồi!"
Ngụy Châu nhìn những giọt mồ hôi lấp lánh trên trán Cảnh Du, vui vẻ nhận lấy, đám mây tan vào miệng. "Ngọt thật đấy!"
Lưỡi liếm qua đôi môi đỏ mọng khiến Cảnh Du đông cứng.
"Cậu muốn vào đó sao?"
Ngụy Châu không đáp, nhưng ánh mắt say mê của cậu thay cho lời đồng ý.
Sau tấm kính khổng lồ là đám người lúc nhúc. Mặc dù rất cao nhưng Ngụy Châu cũng khó nhìn thấy khu vực biểu diễn khi những đứa bé được cha chúng công kênh trên vai.
"Kiễng chân lên đi!" Cảnh Du phả vào vành tai cậu từ phía sau.
Ngụy Châu làm theo, đôi tay to dài giữ lấy thắt lưng gầy gần như nhấc bổng lên để cậu không bị mỏi.
Những chiếc reo hò thích thú và vỗ tay rúng động không gian trước màn biểu diễn của đàn cá voi đen trắng theo sự chỉ dẫn của người thợ lặn mặc đồ tiên cá.
"Cậu có biết phân biệt đâu là cá voi đực, đâu là cá voi cái không?"
"Không biết, tôi là bác sĩ cho người mà không phải cho cá". Cái đàn cá ấy trông y hệt nhau.
"Cá voi không phải là cá! Nó là động vật có vú!" Cảnh Du khúc khích cười khi cái con người thiên tài thiếu kiến thức thường thức đến đáng thương. Cậu ta quả nhiên không có tuổi thơ, ít nhất Cảnh Du còn có ba mẹ bên cạnh dạy cho cậu, dù ngắn ngủi đi nữa.
Chắc y Havard chẳng có chương trình sinh học về động vật, có cũng chỉ toàn về vi khuẩn và virus.
"Nhìn kĩ phần bụng trắng xem! Cá voi đực sẽ có hai khe cho dương vật và hậu môn còn cá voi cái chỉ có một khe chung cho cả âm đạo và hậu môn".
"Anh biết nhiều về cá voi thật đấy!" Ngụy Châu ấn tượng với hiểu biết của Cảnh Du.
"Thì tên tôi Cá Voi (Jingyu) mà!" .
"Phải". Ngụy Châu tít mắt nhìn theo đồng loại của Cảnh Du bơi lội.
Màn biểu diễn kết thúc, hai chàng trai vẫn nán lại. Sát với lớp kính cường lực trước những đầu ngón tay của Ngụy Châu, hai chú cá voi bơi lội. Chú cá voi ở dưới lật ngửa phần bụng trắng lên áp chặt. Trong giây lát, đôi cá voi đều có hai khe dọc vươn dài cơ thể phía trong quấn lấy nhau.
Ngụy Châu ngượng ngùng đỏ mặt còn Cảnh Du bắt đầu cười thành tiếng không khống chế.
"Vậy mà cậu còn muốn tôi có tư tưởng lành mạnh sao? Thấy được cá voi giao hoan còn hiếm, thấy được cảnh này trên đời chắc chỉ có mình hai chúng ta!"
"............"
"ÁÁÁaaa!!!" Tai Cảnh Du bị véo sắp rách khi Ngụy Châu lôi anh ra khỏi khu trung tâm giải trí, màn đêm dịu dàng buông xuống...
o O o
Hoàng Cảnh Du nằm ngửa trên chiếc giường hẹp đơn giản, hai tay đan lại đặt trên bụng. Hứa Ngụy Châu ngồi khoanh chân bên cạnh anh, trên tay cầm một xấp giấy đủ màu sắc.
"Hôm nay lại là gì vậy?" Cảnh Du hỏi, mỗi buổi tối Ngụy Châu lại dùng một cách khác nhau giúp anh thư giãn, những giấc ngủ ngon xuất hiện thường xuyên hơn.
"Thư giãn bằng màu sắc".
"Là như thế nào?"
Cậu cầm tờ giấy màu xanh lục đưa đến trước mặt anh.
"Tập trung nhìn một phút rồi nhắm mắt lại, thả lỏng ra rồi nói cho tôi biết điều đầu tiên anh nghĩ đến là gì?"
Cảnh Du làm theo lời nói du dương của cậu, trước mặt anh là rừng thông xanh tươi lay động trong gió. Mẹ anh ngồi trên tấm vải caro trải trên nền đất, quét bơ lên miếng sandwich mềm mại trong khi Cảnh Du gối trên đùi ba mình, khuôn mặt ông mờ nhạt như phủ sương, nhưng nụ cười thì rất rõ ràng.
"Tôi nằm trên đùi ba tôi, cả nhà tôi đi picnic".
"Vậy sao, lại đây nào". Cậu mỉm cười, kéo anh gối lên đùi mình.
"Thật êm ái!" Anh tươi tắn ngước lên khuôn mặt phía trên, những hồi ức thư giãn lại quay về, như hai người đang ngồi trên khu đồi lộng gió, cảm giác thật thư thái.
"Màu tím thì sao?"
"Là màu hoa oải hương, mẹ thường xả quần áo bằng hương này, giống như cậu" Giờ trong câu chuyện của họ có thêm mùi hương thoang thoảng dễ chịu.
Cứ thế, những màu sắc lần lượt lướt qua, Cảnh Du rơi vào trạng thái mơ màng. Ngụy Châu đưa tờ giấy màu xanh dương đến, Cảnh Du rùng mình tỉnh giấc.
"Sao vậy?" Ngụy Châu lo lắng, màu xanh thường gợi đến biển cả, làm người ta thoải mái lại khiến Cảnh Du sợ hãi.
"Là lão ta, lần đầu tiên lão xuất hiện với chất khói xanh khiến mẹ tôi mê muội, lần cuối cùng cũng vậy".
Ngụy Châu nhẹ nhàng vuốt mái tóc anh an ủi. "Đừng nghĩ về ngày đó nữa, hãy nghĩ về những điều tốt đẹp hơn, như thủy cung hôm nay chẳng hạn, gắn nó với kí ức tốt đẹp nào đó!"
"........." Trong tâm trí Cảnh Du là hình ảnh chàng trai trẻ tuổi, đắm mình trong ánh sáng xanh mát rượi, háo hức như đứa trẻ trong vòng tay anh.
Anh mỉm cười, Ngụy Châu biết cậu đã thành công.
Ngụy Châu dấu tờ giấy cuối cùng sót lại. Màu đỏ. Màu sắc của những mất mát ghê rợn.
"Tại sao không cho tôi nhìn tờ giấy cuối cùng? Cậu sợ tôi nhìn thấy vũng máu của mẹ tôi và lão ta sao?"
"............"
"Không phải đâu."
"Vậy anh thấy gì?" Cậu hồi hộp chờ đợi câu trả lời của Cảnh Du.
"Đôi môi của cậu liếm kẹo đường."
"Thôi ngủ đi". Cảnh Du không chắc lắm về khóe miệng tràn ra chút vui vẻ của Ngụy Châu.
Hoàng Cảnh Du đột ngột ngồi dậy, cởi phăng chiếc áo phông ra, khoe bờ ngực vạm vỡ gợi cảm.
"Anh làm gì vậỵ?" Ngụy Châu cảm thấy hơi thở của mình nóng lên."Hôm nay không phải là cuối tuần đâu đấy." Cũng không có bao cao su và bôi trơn ở nhà cậu.
"Cởi áo, áo cậu cho mượn bị chật vai". Anh nhe chiếc răng hổ dài nhọn trêu ngươi. "Cậu đang nghĩ đến chuyện gì vậy?".
"Không gì cả!"
"Câu hỏi cho ngày hôm nay. Tôi không phải người đầu tiên đi hẹn hò cùng cậu chứ?"
Hứa Ngụy Châu ngập ngừng không nói."........."
Cảnh Du đã có được câu trả lời anh muốn. Lần đầu tiên thật sao? Thảo nào lại hẹn ở trung tâm trò chơi cho trẻ con. "Vậy ngủ ngon cậu bé ngây thơ, tối đừng chạm vào tấm lưng gợi cảm của tôi nhé!"
"Ngủ ngon, đồ tự luyến!"
Cảnh Du đắp kín chăn, hai mắt nhắm lại, bóng tối trở nên rực rỡ đầy màu sắc, gắn liền với những kí ức hạnh phúc mới, mà trong đó rất nhiều có hình bóng của Ngụy Châu...
o O o
Tấm bảng vẽ loang lổ đủ mọi màu sắc. Hứa Ngụy Châu lướt cây bút lông cũ kĩ tòe ngòi trên bảng vẽ. Cậu đang mặc bộ quần áo đẹp nhất của mình, chiếc quần lửng quá rộng với thân hình gầy gò cùng chiếc áo phông xanh cũ đến trắng bạc. Những đứa trẻ xung quanh cũng đang chỉnh sửa quần áo đầu tóc và khoe mẽ hết thảy tài năng của mình. Nghe nói hôm nay, một người giàu có đến thăm cô nhi viện...
Hứa Ngụy Châu được ném trên bậc thang của cô nhi viện vào một ngày tuyết rơi, cùng với một bức thư bọc trong chiếc chăn nhung quấn lấy cậu. Cũng như rất nhiều bức thư khác mà các "mẹ" ở đây nhận được, ba mẹ cậu không thể nuôi dưỡng cậu, họ để lại tên tuổi của cậu cùng chiếc chăn rách rưới và lời hứa hẹn đến đón cậu vào một ngày không xa cũng rách rưới không kém.
Đã chín năm qua cậu vẫn ở đây, mặc những bộ quần áo cũ kĩ được quyên góp không bao giờ vừa vặn, ăn những bữa cơm tẻ nhạt ngày qua ngày khiến cậu còi cọc hơn tuổi thật và chen chúc trên chiếc giường bẩn thỉu với những đứa trẻ hôi hám khác vào buổi tối.
Có lần, cậu hỏi một trong những bà "mẹ" của mình. "Tại sao ba mẹ con lại không giống như họ?"
Mắt cậu đang dán chặt vào chiếc tivi lòe nhòe hình ảnh một cậu bé cầm cây kẹo mút tròn xoe to đùng, được cha mình cõng trên vai vào thủy cung người mẹ hiền dịu nắm tay bên cạnh.
"Nếu con ngoan sẽ có ba mẹ như vậỵ! Giờ thì ăn hết phần cơm của mình mau đi!"
Những người anh lớn ở đây bảo rằng, nếu trước mười tuổi mà không được nhận nuôi thì cậu sẽ phải sống nốt tám năm tẻ nhạt ở cô nhi viện này và bị đá ra đường khi đủ mười tám. Sinh nhật chín tuổi của cậu đã qua được mấy tháng rồi...
Căn phòng náo loạn trở nên im bặt, những đứa trẻ khác trở nên nghiêm trang khi người đàn ông giàu có bước vào. Ngụy Châu vẫn tiếp tục vẽ, cậu không nghĩ mình được chọn, vì chẳng ai thích mấy đứa trẻ gầy gò, nhợt nhạt và tẻ ngắt cả.
Người đàn ông bước qua giọng hát du dương, qua những màn nhào lộn ấn tượng đến cuối căn phòng nơi Ngụy Châu ngồi vẽ.
Chiếc kẹo đủ màu sắc cuộn tròn còn to hơn cả trong tivi xuất hiện trong tầm mắt cậu.
"Con muốn được đến thủy cung như trong bức tranh sao?"
"............" Cậu ngơ ngẩn không nói nên lời.
Hứa Ngụy Châu đứng trước cửa phòng lộng lẫy. Người quản gia già nua mở cửa cho cậu. "Mời cậu, cậu chủ!"
Cậu chủ? Cậu vẫn chưa quen với những từ ngữ xa lạ này. Căn phòng rộng lớn với rất nhiều món đồ kì lạ, những con búp bê tinh xảo, mô hình tàu lửa to lớn, mấy cuốn sách cũ. Có vẻ đã từng có rất nhiều người ở đây trước cậu. Nhưng mặc kệ, giờ cậu đã có giường riêng dù lăn lộn mười vòng vẫn chưa hết.
Sau một tháng, Ngụy Châu trở thành chàng hoàng tử bé nhỏ mập mạp, mặc những bộ đồ kiểu cách, ăn những món ăn ngon chưa từng biết và có kẹo mút mỗi ngày.
"Con thích ăn kẹo mút đến thế sao?"
"Vâng, thưa cha" Cậu vui vẻ cười với người cha mới của mình
"Vậy theo ta, ta sẽ cho con thật nhiều."
Người đàn ông đó dẫn cậu xuống tầng hầm, ánh đèn mờ soi tỏ những vật dụng kì quái. Người đàn ông đưa cho cậu một cây kẹo mút có màu đỏ thẫm.
"Mút đi!"
Cậu cầm lấy và bắt đầu mút. Vị ngọt ngào đến kì lạ. Cây kẹo cứ nhỏ dần, người Ngụy Châu dâng lên một cơn sốt kì quặc. Cậu thấy thật nóng và thật khát, cậu cũng muốn đi tiểu nữa. Nhưng cậu không thể dừng lại việc ăn kẹo được.
Cạch!
Ngụy Châu bất ngờ phát hiện cổ mình bị xích chặt, đầu óc cậu trở nên choáng váng. Người đàn ông đó bắt đầu vuốt ve bầu má đỏ hồng của cậu.
Dừng lại đi mà, cậu không muốn!
"Ta có kẹo khác cho con đây!"
Người đàn ông kia lạch cạch tháo thắt lưng ra khỏi đai quần âu...
o O o
"Không muốn, rút ra đi, con đau...." Hứa Ngụy Châu gào thét trong cơn ác mộng kinh hoàng, nước mắt không ngừng tuôn trào từ bờ mi đen dài nhắm chặt.
"Ngụy Châu, tỉnh lại đi!" Cảnh Du cố lay bờ vai mềm của chàng trai bên cạnh, người vừa giật anh ra khỏi giấc mơ êm ả. Anh bật chiếc đèn đầu giường, cảm thấy nhiệt độ của Ngụy Châu tăng lên khi mồ hôi đã thấm đẫm chiếc áo phông trắng, khuôn mặt cậu ta đỏ ửng sợ hãi.
"Không muốn!" Ngụy Châu giãy dụa, cố thoát khỏi vòng tay đang kìm chặt mình.
"Là mơ thôi, mở mắt ra nhìn tôi nào!"
"Huu...Huu..." Hứa Ngụy Châu bắt đầu tiếng khóc nức nở.
"Chết tiệt!" Cảnh Du tức giận cắn xuống đôi môi đỏ mọng đang run run. Tiếng khóc đột nhiên dừng lại.
Ngụy Châu mở đôi mắt to mờ nước, sững sờ nhìn khuôn mặt Cảnh Du kề sát chóp mũi.
"Cậu làm sao vậy?" Cảnh Du lo lắng nhìn vào khuôn mặt còn run rẩy, ngón cái vuốt ve trên thái dương cảm nhận mạch máu đang đập thình thịch sợ hãi của Ngụy Châu.
"Cảnh Du, tôi...em....em.....".
"Cậu nói gì?" Cảnh Du cố đoán những gì Ngụy Châu vừa mấp máy rời rạc.
Ngụy Châu bất ngờ tiến đến, hút lấy bờ môi mỏng đẹp như tạc của Cảnh Du. Một nụ hôn bất an, thật sâu và thật dài khiến đầu óc Cảnh Du trở nên choáng váng. Hứa Ngụy Châu chủ động luồn tay vào mái tóc ngắn của Cảnh Du túm chặt, bờ ngực phập phồng trượt lên vòm ngực trần vạm vỡ ra sức ma sát, bắp chân dài run rẩy quấn chặt lấy chân của Cảnh Du.
Dù khao khát đã bùng lên mãnh liệt, Cảnh Du vẫn bất ngờ trước thái độ chủ động táo bạo của Ngụy Châu. Anh cố đẩy cậu ra khỏi vòm miệng mình, hổn hển rít lên.
"Cậu muốn làm gì hả Ngụy Châu?".
Những ngón tay thon dài của Ngụy Châu vẫn mơn man ở vành tai Cảnh Du, cậu chà sát đũng quần cứng rắn lên bắp đùi anh, tiếng nói yếu ớt rên rỉ. "Tôi....tôi m..uốn...anh"
"Tại sao hả?" Cảnh Du cố giữ chút lý trí còn sót lại để tìm nguyên nhân.
Không có một lời nào đáp lại, đầu lưỡi hồng mềm mại của Ngụy Châu thèm thuồng lia qua bờ môi dưới đầy đặn, ánh mắt mờ đi vì ham muốn nhục dục nhìn Cảnh Du.
Khốn khiếp! Bây giờ chỉ có thằng điên mới cần lý do cho chuyện ngu ngốc này...
Hoàng Cảnh Du gấp gáp kéo cậu đến, thô bạo gặm lấy đôi môi ẩm ướt ấm áp đang đòi hỏi kia. Hứa Ngụy Châu cào lên da đầu Cảnh Du một cách thèm khát, đầu lưỡi điên cuồng đáp lại kích thích cháy bỏng của người kia. Chưa bao giờ, nụ hôn của hai người hòa hợp đến vậy, như thể bản năng họ đã nhận ra được cử động của đối phương trước khi não bộ người kia kịp tư duy.
Nụ hôn nóng bỏng của Ngụy Châu trượt dần xuống, lướt qua yết hầu khêu gợi, qua vòm ngực trần tráng lệ, xuống những khối cơ bụng rắn chắc. Cảnh Du gồng người vì khoái cảm, những múi cơ cuồn cuộn nổi lên. Cảnh Du tự đưa tay vò tóc mình khi Ngụy Châu liếm láp rồi mút lên từng tấc da của anh. Quả là một quyết định sáng suốt khi cởi chiếc áo ngu ngốc ra trước khi đi ngủ!
Những ngón tay thon thả dẫn đường, tìm xuống quần ngủ cotton đang phập phồng, hiện rõ hình dạng vật đàn ông hùng tráng khí thế của Cảnh Du. Ngụy Châu luồn vào bên trong lớp vải ấm áp, tóm lấy cự vật mà yết hầu cậu đang đói khát giật giật thèm muốn. Không chút ngập ngừng, chỉ để cho bản năng nguyên thủy dẫn dắt, đầu lưỡi Ngụy Châu mang đến ẩm ướt cho vật cứng rắn dựng lên sừng sững. Khi khoang miệng nóng hổi bao lấy phần thân thể nhạy cảm, Cảnh Du phát ra tiếng gầm gừ tục tĩu gợi tình. Ngụy Châu không ngừng phun ra nuốt vào, cảm giác ma sát trơn trượt kích thích từng đầu dây thần kinh ở màn họng, hưng phấn khiến cậu tăng nhanh tốc độ, tạo ra âm thanh ướt át mê hoặc.
Cảnh Du có mùi hương sang trọng của sữa tắm đắt tiền và mùi vị ngọt ngào của riêng anh ấy...
Hoàng Cảnh Du nhận lấy luồng khoái cảm mê người truyền lên ào ạt từ bụng dưới, cổ họng trở nên khô rát vì thở dốc liên tiếp. Cảnh Du đưa tay tìm tới bờ eo thắt lại mỹ miều, muốn trượt xuống đường cong gợi cảm bên dưới đang nhịp nhàng di chuyển theo cử động mà nửa thân trên đang áp vào nơi riêng tư của anh.
Ngón tay Cảnh Du đưa đến xoa nắn vật đang ẩn hiện ở mép quần ngủ của Ngụy Châu. Đường nét thanh thoát mê người chợt run lên khi bàn tay Cảnh Du tìm đến, miệng Ngụy Châu dừng lại, ánh mắt sợ sệt quay lại nhìn Cảnh Du.
Hoàng Cảnh Du trấn an cậu bằng giọng nói ôn nhu." Tôi muốn chạm vào cậu".
Ngụy Châu vẫn yên lặng bất động.
"Làm ơn, hãy để tôi được chạm vào em". Ánh mắt Cảnh Du dịu dàng khẩn cầu.
Hứa Ngụy Châu cuối cùng cũng đồng ý bằng một cái chớp mắt thật khẽ...
Nhận được sự đồng thuận, Cảnh Du kéo lấy thắt lưng mê hoặc đến, trao nụ hôn nhẹ nhàng lại nồng nhiệt như một lời hứa hẹn dịu dàng. Anh cởi bỏ áo phông và chiếc quần pijama mềm mại cho cậu, Ngụy Châu cũng giúp anh cởi chiếc quần đang gò bó ra, hai thân thể trần trụi tắm trong ánh sáng êm dịu nồng nàn.
"Đến đây nào!" Anh không ngần ngại nắm lấy mô cương nóng hổi của cậu kéo về phía mình.
Cảnh Du để cậu quỳ xuống, hai đầu gối kề sát mang tai anh, nơi tư mật hiện ra rõ ràng trong ánh mắt bùng cháy của Cảnh Du. Khuôn miệng mỏng nhẹ nhàng hôn lên đầu khấc hồng nhạt quyến rũ, đầu lưỡi linh hoạt lả lướt những vòng tròn ve vãn làn da của Ngụy Châu khiến cậu rùng mình đầy khoái cảm, cặp đùi thon dài khép chặt hơn.
Lồng ngực của Ngụy Châu trượt trên khối cơ bụng rắn chắc của Cảnh Du, thân thể cậu chìm sâu trọn vẹn vào vòm họng anh. Cậu mải miết những nụ hôn trên làn da trơn mượt như lụa, mấy ngón tay thon dài vụng về lóng ngóng di chuyển suốt chiều dài mà cuống họng cậu không thể bao trọn.
Mỗi tiếng rên rỉ thỏa mãn và những rung động nhỏ bé nhất của mỗi người đều được đối phương cảm nhận trọn vẹn, biến thành nhục cảm khao khát cho bản thân và cho cả người tình. Lưỡi của Cảnh Du đã mơn trớn xuống dưới, dùng những âm thanh kích tình mơn man hai quả cầu mềm mại của Ngụy Châu. Đến gần nơi cửa mật, Cảnh Du chậm rãi hút chặt lấy chốn hội tụ của mọi sợi cơ lớn nhỏ đan lại để nâng đỡ xương hông của Ngụy Châu. Chàng trai trẻ tuổi hơn co quắp, uốn éo vặn mình trong ham muốn, hàm răng trắng cắn nhẹ lên hạ thân căng trướng của Cảnh Du. Nhận được kích thích từ phía dưới truyền đến, những ngón tay dài, hơi thô ráp của Cảnh Du mở rộng khoảng tối riêng tư, đầu lưỡi ẩm ướt len lỏi vào nơi cửa mật...
"Ư...ưmm....". Quá sướng! Ngụy Châu ngẩng cổ, cắn chặt răng cũng không thể ngăn lại tiếng rên rỉ thoát ra, thắt lưng võng xuống đầy mê hoặc. Sống mũi Cảnh Du cọ vào nơi khe rãnh mẫn cảm, để hơi thở đốt nóng da thịt mềm mại. Những tấc da mỏng manh chà sát vào khuôn hàm nham nhám tinh mị của Cảnh Du lại khiến cơ thể Ngụy Châu căng cứng hết cỡ, dương cương dựng thẳng áp sát vào bụng dưới.
Lối vào đã hoàn toàn rộng mở và ướt át, Cảnh Du vừa đem đầu lưỡi ngoắc ngoắc chơi đùa bên trong, vừa đem bàn tay rắn rỏi điêu luyện day miết rồi cấu chặt vào cặp mông cong đầy. Ngụy Châu nhìn phân thân hoàn mỹ của Cảnh Du dựng lên mời gọi. Khốn khiếp! Cậu muốn nó! Ngụy Châu trườn xuống, cự vật nóng bỏng của cậu trượt giữa hai bên khối cơ trơn mượt của Cảnh Du xuống nơi mềm mại mơn man.
Cảnh Du mê đắm nhìn Ngụy Châu mang nơi tư mật ướt đẫm cọ sát vào hạ thân căng cứng của anh. Đường cong cột sống gợi cảm, những khoảng tối lún trên xương hông khiến hai khối cơ căng tràn tròn trịa bên dưới càng thêm gợi tình.
"Mẹ kiếp! Châu Châu." Cảnh Du thốt lên, âm vực quá cao. Anh muốn cậu! Ngay! Lập! Tức!
Hứa Ngụy Châu dường như đọc được suy nghĩ của anh, cậu từ từ nâng hông lên, để con người nguyên thủy của Cảnh Du lấp đầy khoảng trống trong cậu. Không bảo vệ, không bôi trơn, chỉ có khao khát thuần túy, vượt xa cả điều thiêng liêng như tin tưởng. Cơ thể mềm ra vì ham muốn thân thiết nuốt trọn dị vật khổng lồ cứng cáp. Hai tay siết chặt lấy đầu gối của Cảnh Du làm điểm tựa, Ngụy Châu bắt đầu di chuyển nhịp nhàng.
Cảm giác ấm áp hút chặt mê đắm, Cảnh Du rướn lên, hôn dọc tấm lưng trần trắng trẻo của Ngụy Châu, bàn tay to dài yêu thích lướt khắp thân thể mảnh mai bên trên. Hứa Ngụy Châu ngả ra sau, hai tay chống xuống đệm giường êm ái, từng đầu dây thần kinh căng ra đón nhận mỗi nụ hôn dịu dàng trên lưng cậu, vòng eo mê mẩn xoay tròn chầm chậm sau mỗi nhịp lên xuống.
Cảnh Du tăng nhanh những cú thúc mạnh mẽ, liên tiếp đỉnh đến điểm nhạy cảm bên trong Ngụy Châu. Âm thanh nhục thể va chạm ngập tràn trong căn phòng nhỏ. Hai tay Ngụy Châu mỏi nhừ vì chống đỡ trọng lượng bản thân, cột sống gần như cứng đờ vì duỗi quá lâu. Tiểu Châu Châu đã căng tức đến nhức nhối, hài hòa theo luật động của Cảnh Du mà dao động, những cú đập va chạm nặng nề vào bụng dưới khiến cảm giác tê tê ngứa ngáy càng lúc càng dữ dội.
Cậu đưa tay, muốn tự an ủi giảm bớt cảm giác khổ sở khó nhọc thì chuếch choáng mất thăng bằng. Cảnh Du chuẩn xác bắt lấy thắt lưng thon gọn nâng đỡ cậu.
Anh hôn dọc bờ sườn mỏng manh, thì thầm khe khẽ lên làn da trắng lấm tấm mồ hôi. "Ngửa ra sau đi, tôi sẽ đỡ em!".
Ngụy Châu ngả sát xuống thân thể của Cảnh Du, thân mình dẻo dai cuốn chặt lấy anh, để mái tóc của Cảnh Du êm ái cọ vào cổ. Một tay cậu ôm quanh cổ Cảnh Du bám vào bờ vai rộng làm điểm tựa, một tay quằn quại bấu chặt xuống ga giường.
Những cú thúc càng lúc càng mạnh mẽ và chuẩn xác, bàn tay Cảnh Du mơn man ôm trọn thân mình mảnh mai của Ngụy Châu. Chưa bao giờ, Ngụy Châu tưởng tượng được, những đụng chạm thân thể lại có thể tuyệt diệu đến vậy...
Hoàng Cảnh Du thông hiểu dục vọng của Ngụy Châu còn rõ ràng hơn cả bản thân cậu. Những vân da ram ráp của anh nhấn nhá trên làn da mịn màng trắng nõn. Lòng bàn tay anh ấm áp xoay tròn lần lượt lên hai núm vú căng lên vì ham muốn, thi thoảng lại khiêu khích nhéo lấy, tay kia không ngừng vuốt lên tuốt xuống trên cự vật nhạy cảm của cậu. Ngụy Châu oằn mình trong bể nhục cảm sung sướng.
"Haa...Haa..." Ý thức Ngụy Châu không thể kiềm chế nổi những tiếng rên rỉ hứng tình khi Cảnh Du tiến vào thật sâu, tay cậu quơ quàng loạn xạ lên tủ đầu giường, cố tìm điểm tựa giữa những cơn khoái cảm chênh vênh. Eo cậu uốn cong lên, cổ ngửa ra sau, cẳng chân thon dài lẩy bẩy quắp chặt lấy đùi Cảnh Du sau mỗi cú nhấp vào cứng rắn. Chiếc giường nhỏ kẽo kẹt phát ra âm thanh ngượng ngùng của cuộc hoan ái cuồng nhiệt.
Quá sâu! Quá sung sướng! Cậu muốn nữa, nhanh hơn, mạnh hơn!
Cảnh Du gầm gừ thúc đẩy hết tốc lực, âm thanh ra vào nhễ nhại. Nước mắt Ngụy Châu rơm rớm vì khoái cảm, tay luồn vào tóc Cảnh Du điên dại giật lấy. Môi cậu cúi xuống tìm môi anh, mang tiếng rên rỉ ướt át truyền sang. Những luồng kích thích cường đại từ miệng lưỡi, đầu ngực, hạ thân và xương cụt ào ạt truyền lên, công kích trung ương thần kinh khiến cậu trở nên mê man...
Cơ bụng Ngụy Châu bắt đầu co rút, cự vật cũng theo đó mà lây nhiễm cơn run rẩy gợi cảm. Cảnh Du bất ngờ bóp chặt tay vào khối mô cương đang phừng phừng huyết ứ của cậu.
"AAAaaaaaa!!!". Eo lưng Ngụy Châu rời khỏi làn da nóng bỏng bên dưới, chất lỏng nóng rực phóng qua kẽ ngón tay Cảnh Du tràn xuống bụng cậu.
Như một phản xạ không điều kiện kịch phát, những vòng cơ sâu thẳm nhất trong cơ thể cậu cũng co thắt lại, thân dưới Cảnh Du rung lên, phóng thích dòng chảy ấm áp lan tỏa từng ngóc ngách trong cơ thể Ngụy Châu. Anh gầm lên, gần như tức thì sau tiếng rên của cậu, van vỉ gọi tên cậu. "Châu Châu!"
Hứa Ngụy Châu nằm lấy hơi trên cơ thể Cảnh Du, mơ màng nhìn lên trần nhà trống không, phân thân của cậu vẫn hết sức nhạy cảm, chưa chịu dịu xuống mà còn bướng bỉnh ép chặt vào bụng dưới.
Thân thể Cảnh Du rút ra khỏi cậu, chút ít chất dịch ấm áp cũng chảy ra theo gây cảm giác ngứa ngáy dễ chịu. Anh thở dốc, hạ thân dính nhớp còn ngẩng đầu vẫn theo nhịp hô hấp mà va chạm thân mật với bắp đùi non mềm mại bên trên.
"Rốt cuộc..là tại sao?" Cảnh Du vẫn không quên tra hỏi cậu sau cuộc hoan lạc cuồng dại mê muội.
Ngụy Châu không nói và không bao giờ muốn cho anh biết, cậu nâng khuôn hàm góc cạnh lên rồi phủ kín môi Cảnh Du bằng môi mình. Nụ hôn của cậu thật ướt át, thật sâu lắng và cũng thật chậm rãi. Cậu chặt đứt cả sự tò mò và tư duy của anh bằng sự dịu dàng. Cứ thế, những nụ hôn nồng nàn chậm dần, chậm dần, rồi bị hơi thở êm ái thay thế. Ngụy Châu vẫn ngủ trên người Cảnh Du, hơi thở của anh là gối, nhịp đập trái tim anh là đệm, da thịt của anh là chăn, giữ cho cậu yên ổn khỏi những kí ức kinh hoàng từ quá khứ dai dẳng....
-HẾT CHƯƠNG 4-
*******************************************************************
Mấy ngày nay học Truyền nhiễm, dù là HIV hay Viêm gan B, Shigella(lỵ) đều nói quan hệ đồng tính nam làm tăng nguy cơ lây nhiễm. Nên các bạn đừng làm như trong truyện, mình toàn nói điêu đấy! Không biết mình có bị lây HIV không, qua đường viết đam mỹ ấy?! :P
Mai đi thi nhưng hôm nay Trung Thu ở nhà tặng quà cho các bạn, H sặc mùi luôn. Đã bảo là không nghe Adele nữa mà vẫn đau lòng, đã bảo em không phải trẻ con nữa nhưng vẫn dùng những từ ngữ thật kinh hoàng. Haiz!!!
Tôi chưa bao giờ cần đến sự thành thật của ngườiTôi cũng gửi lại những mảnh kí ức của hai taTôi đã thấy rõ kết cục chẳng đến đâu ấyNhưng sẽ ra sao, nếu tôi chẳng thể rung động trước một ai khác?Nếu còn cơ hội, chúng ta sẽ là bạn chứ?
Ghét nhất là khi, cảm xúc của mình lại quyết định bởi người khác, đặc biệt những người có sức mạnh ngôn từ. Biết làm sao được?! Người ta vốn ngu thế đấy!
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Tan](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/11158/conversions/a67025321bd92579ce4f6aee835257d5.jpg)





