Chương 28
03:14, 3 November 2018Sau khi rời đến Mỹ, người đến đón tiếp hắn là con gái của một đối tác – Lily.
Phác Xán Liệt cũng theo phép lịch sự mà đưa tay ra bắt, thế nhưng con gái nhà người ta đột nhiên thấy có người vừa cao, lại trông vô cùng vừa mắt như vậy liền xán lại gần.
"Chanyeol Park." Lily lớn lên rất xinh đẹp, cần bao nhiêu gợi cảm có bấy nhiêu gợi cảm, tính tình phóng khoáng, cứ vậy mà xáp vô người Phác Xán Liệt, nếu là người khác, khẳng định đã bị mê hoặc đến tứ chi mềm nhũn.
Thế nhưng Phác Xán Liệt cũng đã sớm gặp qua đông đảo mỹ nhân, cớ gì lại để mình rơi vào tròng cô ả này? Liền trưng ra bộ mặt lịch sự đúng phép. "I really hate your perfume" (Tôi thực sự rất ghét mùi nước hoa trên người cô.)
Lily thoáng ngẩn người, hiển nhiên chưa bị ai đó thẳng thừng như thế cả, liền làm bộ đẩy Phác Xán Liệt ra, cười nói. "Oh god, I'm sorry, but I really love you and your frank character." (Ah, xin lỗi nghen, nhưng mà tôi lại vô cùng vừa ý anh lẫn tính cách thẳng thắn của anh.)
Lily sắp xếp cho Phác Xán Liệt ở tại một khách sạn xa hoa bậc nhất, Phác Xán Liệt cũng không có chút phản ứng lắm, cô thấy Phác Xán Liệt lạnh lùng, trong lòng lại càng hứng thú.
"Yeol, Do you have time to drink coffe with me? Oh, don't get me wrong, I just wanna replace my father to talk with you about the investment."
(Liệt, có thời gian uống cafe với tôi một chút không? Ah, đừng hiểu nhầm, tôi chỉ là muốn thay cha bàn về vấn đề đầu tư một chút thôi.)
Phác Xán Liệt vẫn trưng ra bộ dáng lạnh lùng không đổi. "Ok, But I hope you won't speak a lot of garbage waste my precious time to rest.)
(Cũng được, nhưng mong cô đừng dài dòng liên thiên làm phí thời gian của tôi.)
"Đương nhiên là vậy rồi." Lily dùng thứ tiếng Trung bập bẹ nói, sau đó cười cười bỏ đi mất.
Phác Xán Liệt mặt vẫn một biểu tình, đóng cửa, thay quần áo, đến lúc mở cửa ra đã thấy Lily đang dùng gương tô lại son môi, màu son đỏ chói càng khiến cô ả trông đến là xinh đẹp.
Lily thấy người nọ mặc quần áo đơn giản, nhưng vẫn toát ra thần thái đẹp trai ngời ngời, khí chất này lại đặt trên người đàn ông phương Đông, cô lại càng thích.
"Wow, so sexy." Lily khoác cổ tay Phác Xán Liệt, lại tiếp tục dùng thứ tiếng Trung bập bẹ. "Tập làm quen đi, đây là văn hóa phương Tây đó."
Phác Xán Liệt nghe thứ tiếng Trung quỷ dị của người kia liền không nhịn được mà phì cười, cũng không kháng nghị, cứ để mặc cô lôi lôi kéo kéo.
Hai người nhanh chóng đến một quán café, thật ra công chuyện bàn cũng suôn sẻ lắm, chỉ là tới lúc bàn công chuyện xong, nữ nhân này ngay lập tức lại trưng ra bộ dáng không an phận, cô ả dùng giày cao gót di dần từ cẳng chân hắn lên đầu gối. "Park tiên sinh, chân anh thật sự rất đẹp nha~"
Phác Xán Liệt nhìn bộ dáng xinh đẹp quyến rũ kia, khẽ nhíu mày. "I warn you not to try to seduce me." Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp. "I love man, not you this couette" (Tôi cảnh cáo cô, đừng cố gắng câu dẫn tôi làm gì, vì tôi thích đàn ông, chứ không phải loại lẳng lơ như cô.)
Lily khẽ tái mặt, thế nhưng ngay lập tức cười nói. "Treat me like that is not good to you, my dear Park." (Đối xử với tôi như thế không có lợi cho anh đâu, ngài Phác trân quý của tôi.)
Quả nhiên là tiểu thư đã được giáo dục từ bé, tức giận cũng sẽ không biểu lộ rõ ra mặt, Phác Xán Liệt cười lạnh, đứng lên. "You don't have to threaten me, miss childish" (Không cần phải dọa tôi, đồ ấu trĩ.)
Phác Xán Liệt nói xong liền xoay người đi, hắn không thích nữ nhân cũng chính vì vậy, trong ngoài không đồng nhất, quá chi li, quá toan tính.
"Shit!" Nữ nhân rốt cuộc cũng nổi đóa, cô uống một hớp nước đá. Sau cùng, Phác Xán Liệt lại đột nhiên nhớ tới cái gì, quay lại vỗ vỗ vai cô ả. "Ah I forgot, the way you speak Chinese makes me deaf."
(Ah tôi quên mất, cô nói tiếng Trung làm người khác muốn chảy máu tai luôn.)
Nói xong tâm tình vô cùng tốt mà đi ra ngoài quán café, tất nhiên, nữ nhân đang trong quán café giận không để đâu cho hết, liền lớn tiếng kêu gào. "OMG!!"
Quả nhiên không thể xem thường bề ngoài, nữ nhân xấu tính, Phác Xán Liệt hừ lạnh một tiếng, đột nhiên lại nhớ tới người kia, lại hừ lạnh thêm một tiếng nữa, nam nhân cũng chẳng hơn gì.
Qua sự kiện lần trước, mấy chuyện làm ăn đều do chủ tịch tự đảm đương, đùng cái đã 2 tháng qua đi. Hắn ngày nào cũng bàn chuyện làm ăn tới đêm muộn mới về, về đến khách sạn thì nhìn số di động của Biện Bá Hiền mà đờ ra, không biết cậu và Kim Chung Nhân hiện tại với nhau thế nào rồi. Cuối cùng nhiều lúc không chịu nổi, liền bấm số gọi cho Trương Nghệ Hưng, Trương Nghệ Hưng lại nói, họ cái gì cũng không xảy ra, hắn nghe đến vậy mới khẽ thở phào, tức giận đã vơi đi ít nhiều, nhưng vẫn còn tâm lí giận dỗi với người kia.
Cũng sắp tới ngày giỗ của ba Phác.
Ngày đó, Phác Xán Liệt vẫn tới chỗ làm ăn như thường, chuyện làm ăn bàn đến thuận buồm xuôi gió, Lily thỉnh thoảng từ đằng xa sẽ nhìn lại, dùng ánh mắt như muốn nói. "Chuyện làm ăn thành công thế này đều là do công lao của tôi đó!"
Phác Xán Liệt đều gật đầu đáp lễ, hắn vốn không để lời của cô vào đầu lắm, sở dĩ bàn chuyện làm ăn, nếu không giỏi đàm phán, cũng như không có dũng khí và lịch thiệp, thì Lily có hỗ trợ bằng trời, Phác Xán Liệt cũng không thể dành được mấy dự án này.
Bàn chuyện làm ăn một hồi, cuối cùng vị chủ tịch nọ vẫn quay lại chuyện bên cô con gái mình.
"My daughter Lily seems to really like you, don't know what do you think about that?" (Con gái tôi Lily hình như rất thích cậu, không biết cậu nghĩ thế nào?)
Phác Xán Liệt nghe xong, cũng không chút do dự mà mở miệng. "I have a boyfriend." (Tôi có bạn trai rồi.)
Chủ tịch ho khan một tiếng, vuốt đôi râu, thực ra cũng không phải không có khả năng, chỉ là ông hơi bất ngờ. "Oh god you surprised me." (Trời ạ, cậu làm tôi bất ngờ đấy.) Chủ tịch liếc mắt nhìn con gái của mình còn đang lúng túng. "And your boyfriend's name is?" (Bạn trai cậu tên gì vậy?)
Phác Xán Liệt sắc mặt đột nhiên ôn hòa đi nhiều. "BaekHyun, it is a beautiful name, isn't it?" (BaekHyun, một cái tên đẹp, đúng không?) Giống như đang nói về thứ gì đó trân quý nhất, vẻ mặt đột nhiên vô cùng ấm áp.
Lily thấy Phác Xán Liệt lúc nào cũng lạnh nhạt với mình đột nhiên trưng ra biểu cảm như vậy, đột nhiên thấy vô cùng tức giận. "Dad!"
Chủ tịch lau mồ hôi trên trán. "Sorry, I suggest you talk to my daughter herself, her weakness is emulative too pround" (Xin lỗi, hay là cậu nói chuyện với con gái tôi một chút đi, con nhóc này lúc nào cũng không chịu thua, quá mức kiêu ngạo.)
"No problem." (Cũng được.) Phác Xán Liệt sảng khoái đáp ứng, nhìn chủ tịch rời đi.
Lily lập tức chạy đến gần ngồi xuống. "Tôi không nghĩ tính hướng của anh thật sự có vấn đề như thế?"
"Tôi cũng nói tiếng Trung của cô thật sự rất khó nghe."
"I know, but anh nói tiếng Anh cũng không khá khẩm hơn gì đâu." Lily cố xỉa xói cho bằng được, hất cằm nhìn hắn.
"Tôi nghĩ chúng ta lạc trọng tâm rồi, tôi đã có bạn trai, vẫn là câu nói kia, còn lâu tôi mới thích loại người lẳng lơ như cô."
Phác Xán Liệt nói xong, liền rời đi.
"It is attractive, but really make people angry." (Hấp dẫn đấy, nhưng thật khiến người ta tức giận mà.)
Cô ả quay ra bảo thư kí đặt cho mình một vé về nước giống Phác Xán Liệt, sau đó liền xoay người chui vào chiếc xe thể thao của mình, đeo kính râm nở nụ cười. "My dear Park, you'll be stuck." (Ngài Park trân quý của tôi, anh sớm muộn gì cũng bị tôi mê hoặc thôi.)
Xe thể thao sau đó nghênh ngang mà bỏ đi, Phác Xán Liệt đứng trước quán cafe, thở dài, xem chừng lần này chọc nhầm đối tượng rồi.
=
Biện Bá Hiền thể chất vốn không tốt, dạo gần đây lại ăn uống không điều độ, vừa rồi lại mãnh liệt ho ra một ngụm máu, khiến Xán Xán bên cạnh sợ muốn chết, liên tục khóc đòi gọi Độ Khánh Tú.
Mà cậu đã sớm không liên lạc gì với bọn họ hai tháng nay rồi, tuy rằng thỉnh thoảng Kim Chung Nhân cùng Độ Khánh Tú có ghé qua, thế nhưng đều là cậu lạnh nhạt không đoái hoài.
Biện Bá Hiền thấy Xán Xán sợ tới khóc lóc thê thảm, liền miễn cưỡng đi bệnh viện kiểm tra một chút, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay cô nhóc trấn an.
"Bá Hiền ca sẽ không sao đâu, Xán Xán nói sẽ bảo vệ anh mà."
"Được." Bá Hiền cười.
"Số 4, Biện Bá Hiền, xin mời vào trong."
"Tốt, Xán Xán ngồi đây chờ ca, đừng chạy lung tung nha?"
"Dạ, ca ca cố lên!"
Được Xán Xán cổ vũ, cậu đi vào trong phòng khám, nhìn thấy vị bác sĩ đã từng chữa trị cho Phác Xán Liệt, tâm lí liền thả lỏng hơn chút. "Bác sĩ, xin cứ nói thẳng, tôi rốt cuộc bị bệnh gì?"
"Chúng tôi vừa xem film chụp rồi, phổi không có vấn đề gì hết, cậu vốn dĩ là đường hô hấp dính màng, dẫn tới ho ra máu, nguyên nhân là vì mệt mỏi quá độ, chú ý nghỉ ngơi điều độ một chút, cũng đừng ăn cay nhiều, bệnh này chú ý một chút sẽ không sao."
Nghe được không có gì nghiêm trọng, Biện Bá Hiền thở phào một hơi, nói cảm ơn với bác sĩ rồi xoay người ra ngoài.
"Bá Hiền ca ca không sao chứ? Mình có cần đi lấy thuốc không?"
"Không cần, chú ý một chút là được rồi."
"Nhưng mà.."
"Thực sự không sao cả mà." Biện Bá Hiền an ủi Xán Xán.
"Dạ." Xán Xán đành phải thôi, nhưng vẫn lo lắng ngẩng mặt lên nhìn Biện Bá Hiền.
Biện Bá Hiền bất đắc dĩ cười cười, đứng bên đèn xanh đèn đỏ chờ sang đường.
"Lạnh quá hen, sắp đến tháng 11 rồi." Biện Bá Hiền nhìn trời cảm thán, cũng sắp đến ngày giỗ ba Phác rồi.
"Alo? Nghệ Hưng ca?" Biện Bá Hiền nhận điện thoại, nhìn thấy cột tín hiệu đã sang xanh, liền nhanh nhanh dắt Xán Xán qua đường.
"Cái gì? Anh nói Xán Liệt ngày mai trở về? Thật sao?" Biện Bá Hiền nghe đến đây liền quên mất mình đang ở đâu, đứng lại giữa đường, vui vẻ hỏi lại.
"Đúng vậy, nhưng mà.." Trương Nghệ Hưng còn nói chưa hết câu, đầu dây bên kia đã truyền đến tiếng thất thanh của Xán Xán. "Cẩn thận! Bá Hiền ca! Này! AAAA...!!"
Sau đó, di động mất tín hiệu, Trương Nghệ Hưng ngơ ngác ở phòng khách nhìn chằm chằm vào điện thoại.
"Sao vậy?" Ngô Diệc Phàm đi tới hỏi. Trương Nghệ Hưng tay chỉ vào điện thoại, không nói nên lời.
__
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



