Chương 9: Kẻ giả mạo
18:04, 5 June 2016Ai dà, ta ko ngờ trong 5 ngày đã ra tới 9 chap, sức lực sung mãn quá -_- nhưng mà bọn trẻ nó vẫn chưa gặp nhau, kiểu này thằng Nat nó qua đốt nhà tui quá. . . thôi thì để chống tình trạng "nhà em sáng nhất đêm nay" thì em phải cho 2 đứa nó nhìn nhau mới đc(vầng, chỉ nhìn thôi) ít nhất cũng chỉ bị ăn gạch là cùng *nhe răng* nyahahahahaha--------------------------------------------------
- Này, cô gì đó ơi, tỉnh lại đi
Cô gái từ từ mở mắt khi nghe tiếng ai đó gọi mình. Cô cố gượng dậy, gáy cô hơi đau và toàn thân thì ê ẩm. Cô chỉ nhớ có một bọn đàn ông lạ mặt vây lấy cô ngay khi cô đi vào con hẻm, một tiếng động mạnh vang lên và sau đó thì mọi thứ tối sầm lại.
- Cô có sao không?
Một cô gái khác hỏi cô, cô nhìn lại xung quanh, một căn phòng tối om, leo lét vài tia sáng chiếu qua từ cái song sắt tít trên cao. Trong phòng, các cô gái đang ngồi nép vào nhau và không ngừng run rẩy
- Đây . . là đâu? - Cô cất tiếng hỏi, cô gái lay cô dậy lúc nãy trả lời
- Là buồng giam trên tàu của bọn buôn người, tất cả chúng ta đều bị bọn chúng bắt đi
Cô chăm chú nghe cô gái kia giải thích, rồi lại nhìn xung quanh, đôi mắt mơ màng chìm vào khoảng mênh mang nào đó. . . Cô là ai? Cô chẳng nhớ. Tại sao cô lại ở đây? Cô cũng chẳng tài nào nhớ được. Cô chỉ nhớ một điều, một mệnh lệnh như đã khắc sâu vào trong đầu cô. Một hình ảnh gắn chặt trong kí ức của cô. Nụ cười của một chàng trai mang một cái hình xăm đỏ bên vai phải và đeo một chiếc khăn choàng trắng ở cổ. Mặt của cậu ta thì mờ lắm, cô có cố nhớ nhưng không tài nào nhớ được, đầu cô đau lắm. Nhưng cô biết chắc mình phải làm một điều, tìm chàng trai ấy
Hai tâm hồn . . .
Hai ý chí . . .
Tìm kiếm nhau trong vô thức . . .
Nhưng sao tìm mãi vẫn biệt tăm . . .
Chỉ thấy một mảng tối mịt mờ . . .
Bao giờ mới gặp lại?
- Này! Mở cửa đi! Thả chúng tôi ra! Thả chúng tôi ra! Mở cửa! Chúng tôi không muốn bị đem bán! Chúng tôi không muốn chết! Làm ơn . . . Mở cửa ra . . .
Tiếng thét trong vô vọng và tiếng chiếc cửa kim loại bị đập liên hồi của một cô gái kéo cô trở về hiện thực. Mở cửa ư?
Trong vô thức, cô đi lại nơi mà cô gái ấy gọi là cánh cửa, nhẹ nhàng chạm vào, thì thầm
- Mở ra!
Ngay lập tức, ổ khóa ở bên ngoài cánh cửa tự rớt ra không lý do, cánh cửa mở toang, một luồng sáng tràn vào khiến đôi mắt chưa quen với ánh sáng kia cảm thấy nhức nhối. Mặc dù không hiểu nguyên do, nhưng tất cả các cô gái ở đó đều vui mừng. Ngay sau đó, một chấn động lớn như một thứ gì đấy vừa đáp xuống tàu khiến cho con tàu nghiêng ngã
- Ụa - Cái tên vừa gây ra chấn động ấy đã bụm miệng và tái mét cả mặt ngay khi vừa đáp xuống tàu
- Thôi nào Natsu - Happy đành phải kéo Natsu bay lên
- Xanh kiu Happy - Natsu nói sau khi đã đỡ hơn một chút
- Ara, ta cứ tưởng con chuột nhắt nào ấy chứ. Cậu pháp sư nhỏ à, cậu muốn gì ở con tàu này? - Một người phụ nữ tóc vàng, dáng vẻ đầy quý phái bước ra. Natsu nhận ra
- A! Bà già hồi sáng! (Nova: hên mà bả chưa nghe)
Ngay sau khi thấy cô ta, tất cả những tên to con bặm trợn ở đó đều cúi người chào
- Chị Lucy!
Natsu và Happy nghe xong thì trợn tròng mắt, há hốc mồm
- Cái gì?!! Lucy?!! - Nhăn nhó một hội hồi, cả hai phá lên cười, Natsu ôm bụng cười sặc sụa
- Hahahaha, đùa nhau à, hahaha, cái bà già mặt cả tạ phấn này mà là Lucy á?! Hahahaha
- CÂM MIỆNG NGAY CHO TA!! CÓ CÁI GÌ ĐÁNG CƯỜI HẢ?! - Cô ta nổi cáu, quay sang bọn đàn em - Mấy người còn đứng đó làm gì? BẮT BỌN CHÚNG LẠI NGAY!
Mấy chục tên nhìn như hộ pháp lao vào nhưng Natsu với Happy cứ né hết bên này sang bên kia, vờn bọn chúng mệt nhừ- Thật đúng là, chẳng thể trông cậy gì từ lũ các người - Cô ta bước lên, rút một chiếc chìa khóa bạc ra, hô lên - Mở ra! Cánh cửa cung Tiên Hậu, Cassiopeia!
Tức thì, một người phụ nữ trên tay cầm thanh kiếm hiện ra
- Ô, tinh linh à? Thú vị phết! - Natsu đấm hai tay vào nhau, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc thắng - Tớ nóng lên rồi đó!
- Giết thằng nhóc đó cho ta!
Cô ta ra lệnh, nhưng tinh linh của cô ta vừa lao vào thì đã bị đánh văng ra chỉ với một cái búng tay của cậu. Cậu đã kềm chế sức lại bởi cậu không muốn làm tinh linh bị thương, bởi ai đó cũng không muốn vậy.
- Tưởng gì - Natsu nhăn nhó - Yếu hơn cả Lucy lúc mới vào hội
Cô nàng giả mạo chưa kịp hoàn hồn trước sức mạnh đó thì bỗng nhận ra có thứ gì đó ươn ướt trên má mình, cô ta chạm tay lên thử rồi đưa ra nhìn, mắt trợn trắng
- Máu! - Ngay lập tức, cô ta quay sang đá liên tục vào người cô tinh linh tội nghiệp kia, vừa đá vừa mắng nhiếc không ngừng - Con khốn! Mày xem mày vừa làm gì mặt tao này! Mày có biết mày vừa làm tổn hại đến gương mặt xinh đẹp của nữ pháp sư tinh linh mạnh nhất Lucy Heartfilia này không?! Mày đền nổi không?! Đền nổi không?!!
Bỗng một luồng lửa bay tới đánh văng chiếc chìa khóa trên tay cô nàng Lucy giả mạo kia, tinh linh của cô ta thì vì bị thương qua nặng nên biến mất. Cô ta hoảng sợ nhìn gương mặt đang tối sầm của Natsu. Lúc này đây, giọng cậu bỗng trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết
- Cô không phải Lucy! Lucy của chúng tôi sẽ không bao giờ hành hạ tinh linh của mình. Cô ấy luôn xem họ là những người bạn và luôn sát cánh chiến đấu cùng họ - Cậu lao tới cô ta với tốc độ chóng mặt, hét lên - ĐỪNG CÓ MÀ GIẢ MẠO LUCY!!! *Hỏa long thiết quyền *
Natsu đánh cô ta văng mạnh vào buồng tàu và làm sập cả nơi đó, cậu đang từ từ bay lại chỗ cô ta, với sát khí nồng nặc bốc lên từ phía sau. Từ ngày con quỷ được giải phóng, mỗi lúc cậu tức giận đến cực độ thì con quỷ trong cậu lại tìm cách thoát ra. Còn người đàn bà kia ư? Cô ta muốn bỏ chạy, nhưng đôi chân cô ta không tài nào nhúc nhích được. Nỗi sợ hãi lấn áp cả tinh thần lẫn thể xác của cô ta, người cô ta đang run lên từng hồi, chợt cô ta như vừa chạm được vào thứ gì đó, đôi mắt cô ta bỗng thoáng tia mừng rỡ
- Mở ra! Cánh cổng cung Tiên Hậu, Cassiopeia!
Cô tinh linh tội nghiệp hiện ra trong tình trạng bị thương nặng
- Mau bảo vệ ta! Bảo vệ ta! Ngươi phải ở đó làm lá chắn để ta chạy đi! Tinh linh các ngươi bất tử mà đúng không?
Cô ta thét lên, ra lệnh cho tinh linh của mình. Tiên Hậu quay lưng nhìn cô ta với đôi mắt đầy căm phẫn
- Nhìn cái gì mà nhìn? Tin ta móc mắt ngươi ra không? Kẻ thù của ngươi đang ở phía trước kìa, hắn đang định giết chủ ngươi đấy. Thứ vô dụng như ngươi ít nhất cũng phải bảo vệ được ta lúc này chứ. Cố mà chịu đòn đi đồ rác rưởi
Cô ta hét lên như điên loạn, và đổi lại sự yên lặng chỉ với một tiếng bật cười
- Ngươi tưởng ngươi sẽ chạy thoát được sao? Thật thảm hại!
Natsu ném cho cô ta một cái nhìn đầy giận dữ khiến cô ta hoảng sợ lùi về phía sau. Tiên Hậu cố nhấc thanh kiếm của mình lên chĩa về phía Natsu, nó không thể phá vỡ giao ước được. Còn Natsu, cậu chỉ đáp lại với một vẻ mặt lạnh lùng
- Dừng lại đi, ngươi có cố gắng cũng vô ích thôi
Tiên Hậu ngạc nhiên, nó đang run sợ?! Phải. Áp lực này quá lớn đối với nó. Áp lực về sự chênh lệch sức mạnh. Chênh lệch nhiều đến mức nó đứng không vững nổi. Nhưng nó phải bảo vệ chủ nó, dù chủ nó chỉ xem nó như thứ rác rưởi, nó cũng không thể nào phản bội lại cô ta. Nó lao tới với hết sức bình sinh của mình, đôi mắt Natsu ánh lên tia thương hại, anh đưa tay nhưng chưa kịp ra đòn thì một giọng nói trong trẻo vang lên
- Cưỡng chế đóng cổng!
Tiên Hậu khựng lại và cơ thể cô đang tan biến dần, cô đang bị đẩy ngược về thế giới tinh linh. Phút chốc, cô quay về phía chủ nhân của giọng nói ấy, thoạt đầu đầy sự ngạc nhiên, nhưng rồi như biết đó là ai, cô cúi người đầy kính cẩn rồi biến mất, để lại một câu nói vang vọng giữa không gian
- Tạ ơn người!
Đôi đồng tử của Natsu giãn ra hết cỡ, sát khí ngùn ngụt lúc nãy bỗng dưng biến mất trong chốc lát. Người cậu như run lên, liệu có phải....
Cậu quay người từ từ ra phía sau...mùi hương này...mái tóc này...đôi mắt này...giọng nói này... không thể lẫn vào đâu được.... từ khóe mắt cậu...những giọt nước mắt chực trào...giọng cậu như vỡ òa...
- Lu. . . cy. . .
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!





