Chương 19
15:04, 13 August 2017"Lộc Hàm, anh đừng đi đừg rời xa em đk ko!! "
"Ko phải em nói rằg chúng ta nên chia tay hay sao"
"Tôi tôn trọng quyết định của em, cho nên tôi nghĩ giờ phút này em lại bảo tôi đừng rời xa em. Câu nói này đã ko còn ý nghĩa gì nữa."
Cô thấy anh đứng đó. Gương mặt mang vẻ lạnh lùng thờ ơ. Thì ra cũg có tồn tại 1 Lộc Hàm như thế này... Nước mắt cô rơi...Có lẽ cô đã quen với sự ấm áp, ôn nhu của anh, cho nên giờ đây cô cảm thấy dáng vẻ này của anh cực kì xa lạ, cô ko quen, ko thích và ko muốn, nhưng cô phải làm sao đây, cô chạy vội theo anh, gọi đến khàn cả giọng, nhưg...
"Lộc Hàm!"
Mồ hôi ướt đẫm cả tóc mai, miệng truyền đến cảm giác khô khốc...2 tay NhiệtBa bấu chặt drap trãi giường..
Là mơ??
"May quá là mơ giấc mơ này thật quá đáng sợ đi.". Nhiệt Ba lấy tay quệt mồ hôi, cô đảo mắt xung quanh 1 lượt...cô cảm thấy căn phòg này cực kì xa lạ..
"Két..".
Cửa vừa mở, 1 bóng dáng mà cô luôn tâm tâm niệm niệm trong đầu. Người đó đang bưg 1 thứ gì đó trên tay, hơi khói bốc lên làm mờ ảo khuôn mặt người đó, che mất ánh nhìn của cô.. Mi tâm khẽ nhăn, cô bước từg bươc về người đó, cô muón xác nhận lần này thật sự ko phải mơ.
"Lộc Hàm là anh phải ko?". Cô đưa cánh tay đang run rẩy của mình, chạm nhẹ vào mặt anh. Tay cô thoáng ngừg 1 lúc, nếu lại là mơ ko phải chỉ cần cô đụng vô thì ảo ảnh này lại biến mất ư
Từ lúc bước vào mọi hành động của cô anh đều để trong mắt, đặt vội chén cháo xuống bàn. Anh kéo cô về phía mình rồi bế thốc cô về giường
"Em ngoan ngoãn 1 chút,.". Lộc Hàm kéo chăn cho cô
Nhiệt Ba đột nhiên mở to mắt, đôi mắt trong trẻo như vừa được gột rửa trong làn nước mắt, đang nhìn anh ko chớp..
Lộc Hàm bỗg ngẩn ra, anh nghe tim mình đập nhanh hơn vài nhịp
Ngay sau đó cô cong môi nở 1 nụ cười rất khẽ" Hàm... Là anh"
Đầu óc Lộc Hàm khẽ run lên,anh chưa biết nên trả lời cô như thế nào thì cô đã áp sát anh từ luc nào, cô vắt tay lên cổ anh, kéo đầu anh về phía cô, môi thoág ý cười, miệng thì phát ra âm thanh nhỏ nhẹ." Em biết anh sẽ ko quên em mà, chỉ là anh đang dỗi em nên mới như thế"
"Nhiệt Ba thật sự biết sai rồi, xin lỗi anh mà".
Giọng cô yếu ớt, sự dịu dàg như 1 chú mèo nhỏ này như cọng lôg vũ gãi nhẹ trong tim ah. Tuy nhiên anh vẫn cảm thấy có chút gì đó ko đúgAnh cúi đầu nhìn cô, cô ấy đang sốt, hôn mê cả 1 ngày 1 đêm rồi..cả người giờ đây vẫn còn chút hầm hầm, xươg gò má ánh lên 1 chút đỏ
Tim anh đau như xé, nhói cả lòg vội ôm chặt lấy cô hơn, người con gái này có thể khiến anh đừg lo lắg như vậy đk ko chứ
"Em sao thế? Là anh, ngoan nằm xuống ngủ 1 giấc nhé".
Anh còn chưa dứt lời, cô đã ngẩng đầu lên, hơi thở nóg cháy phả lên mặt anh, 1 giây sau đó..cô thô bạo gắg sức hôn anh
Lộc Hàm hoàn toàn ko lường đk hành động này của cô, anh vội đỡ lấy bả vai cô, dứt cô ra khỏi môi mình. Ko còn gì để nghi ngờ hết, cái hôn này của cô đã khiến hơi thở của anh cực kì rối loạnLộc Hàm vô cùng lúg túg chuyển dịch vị trí kìm chế cảm xúc trong lòg, dù cổ họng đã khô khốc. Anh chăm chú nhìn Nhiệt Ba, chỉ thấy sắc mặt cô trắng hồg ẩn ẩn trong áh đèn, đôi mắt như phủ 1 lớp sương dày..anh hít 1 hơi thật sâu, cô sao lại có thể hút hồn như vậy
"Nhiệt Ba em đang bệnh, em có biết vừa rồi mình đã làm gì ko?". Anh phải cố gắg kìm nén cảm xúc của chíh mình
Nhiệt Ba câu áh cười, giọng nói có chút yếu ớt. " hôn anh"
Lộc Hàm nín bặt, cả thở cũg ko dám.
Sao cô ấy lại chủ động như thế, chẳg lẽ sốt có thể làm thay đổi 1 con người ư?
Lộc Hàm còn chưa nghĩ ra, cô đã tiếp tục hôn anh, đôi môi cô mềm nhẹ chạm lên môi anh từg cái 1, khiến tâm hồn ah cực kì xao động.Tay anh ôm chặt lấy cổ cô, thân thể nóng như lửa cũg dán lại gần hơn.
Lộc Hàm ôm trọn lấy vòg eo thon thả của cô. Anh nhớ rõ cảm giác khi đó. Tuyệt vọng, rồi khủng hoảng. Trên bờ hồ, nhìn cô đang chìm dần xuống đáy bể, đôi tay anh lại chỉ nắm bắt đk khoảg ko im lìm,lúc đó dừog như có 1 cái ý gì đó thúc đẩy anh rất mạnh mẽ, đầu đau vô cùng...
"Nhiệt Ba anh thích em làm bạn gái anh nhé"
"Tin tưởg anh đk ko, chúng ta sẽ cùg nhau vượt qua tất cả"
"Có chuyện gì phải nói vói anh, đừg mạnh mẽ, anh rất xót"
"Đk, chúg ta chia tay đi..."...Cuối cùg anh cũg đã nhớ lại.! Nhớ đk người con gái này là ai rồi.
Anh vội nhảy xuống bế cô lên, cô gái ngốc nghếch này lại ko tự chăm sóc tốt cho chính mình nữa rồi. Nếu anh ko nhớ lại thì sao, thì làm sao đây hả??
Nhiệt Ba cắn nhẹ lấy môi anh, khiến anh thu hồi suy nghĩ. Anh siết mạnh vòng eo cô, chuyển thủ thành công, anh mặc kệ cô đang sốt hay đang mơ, tên đã lắp ko thể gở
Anh khát khao có đk cô, ngay bây giờ!
Lộc Hàm hôn trả 1 cách mạnh mẽ, hôn lên thuỳ tai nhỏ xinh, lên cổ mềm mảnh dẻ
Nhiệt Ba khẽ run rẩy trong lòg anh, nụ hôn của anh nóng bỏng như lửa, cứ di chuyển khắp mặt cô. Cô cảm thấy choáng váng, ko ngăn nổi cơn rung động trong lòg, sự thân mật này khiến cô có chút chống trả ko nổi, cô cảm thấy cả người mỏi nhừ, chỉ còn chút sức để thở.Đôi tay mềm mại bấu chặt vào áo anh, cô cảm thấy đầu mình rất nặng, cả nguòi lại nóng hừg hực, khó chịu vô cùg, ý thức bắt đầu mơ hồ nhưg xúc cảm lại càg trở nên mãnh liệt, có cái rất quen thuộc cũg có cái rất xa lạ
Ko khí càg lúc càg loãg, cô ko tài nào thở nổi, cuói cùng chẳg còn chút sức lực nào nữa, cô buong thõg tay ngả đầu lên vai anh..
Thế giới của cô trở nên tối mịt, cảm giác có chút nóng rực, nhưg lại mang theo phần nhiều thoải mái.
Lộc Hàm từ từ đặt cô xuống giườg hơi thở có chút ko đều.
Mỗi lần cô ấy sốt đều như thế này sao
.___________________
Hôm sau khi tỉnh lại cô cảm thấy hình như có ai đó đang nhìn mình. dụi dụi mắt, chu môi nhìn anh
Lộc Hàm...
Anh cười thật tươi rồi đặt tay lên trán cô. "Hết sốt rồi?"
Cô nhìn anh thấy anh có vẻ hơi mệt mỏi..cô hình như nhớ đk 1 chút gì đó
Đêm qua..
Lộc Hàm thấy cô tự dưg ko nhìn mình nữa, gương mặt lại đỏ dần dần. Lộc Hàm vẻ mặt mờ ám, ánh mắt khẽ vờnĐêm qua chúng ta..."
".Chúng ta ko có chuyện gì cả, là tại em sốt mà thôi". Nhiệt Ba mau miệng
" ô...em nhớ ư, vậy em phải chịu trách nhiệm thế nào với anh đây". Anh kéo cô vào lòg
"Chịu trách nhiệm gì chứ, vốn chẳg có gì! "Cô đặt tay lên ngực anh, nhẹ vùg vẫy
"Cữog hôn anh. Mà em nói vốn chẳg có gì à, vậy bây giờ chúng ta làm chuyện nên làm theo đúng nghĩa của nó nhỉ". Lộc Hàm lật người, chỉ xoay 1 cái mỹ nhân đã nằm gọn dưới thân
...
"Aaaaa. Lộc Hàm anh lưu manh, anh hư..". Nhiệt Ba nhắm nghiền mắt, 2 tay nắm chặt áo
Lộc Hàm nén cười, đặt 1 cái hôn nhẹ lên trán cô. Anh xoay người ngồi dậy, cũng nên đi nấu 1 chút gì đó cho cô ăn, cháo hôm qua ko thể ăn đk nữa rồi
"Hàm...". Nhiệt Ba nắm vội tay anh, giọng cô nhỏ như muỗi kêu
Lộc Hàm quay lại nhìn cô
"Anh nhớ lại rồi?"
Anh nhìn đôi mắt đang ẩn ẩn sự lo sợ, đau đớn, tội lỗi của cô. Anh khẽ cười
"Nhiệt Ba là bạn gái của anh, anh nói rồi, em đừg hòg rời xa anh"
Cô cười, cười trong làn nước mắt, ông trời cũg ko phụ lòg cô, anh cũg đã chịu tha thứ cho cô..
Lộc Hàm xin lỗi anh...xin lỗi, là em ko tốt, ko suy nghĩ chu toàn..lại hơn hết là ko tin tưởng anh". Giọng cô khàn vì khóc, âm mũi rất nặg nhưg lại mang theo 1 phần nũg nịu
Nhiệt Ba nhắm đôi mắt đã khóc vì mệt,dựa sát vào lòg anh, rõ ràg rất yêu anh, rất muốn dựa dẫm, tại sao lại còn để bản thân mắc phải sai lầm? Cũg may đã đk tha thứ rồi, bằg ko cô phải đi đâu tìm đk ngươi yêu thuơg cô như anh.
"Sau này ko đk như vậy nữa, ko đk ôm tồn 1 mình, anh sẽ tức giận, sẽ ko cần em ". Anh chỉ muón hâm he 1 chút thôi, chứ thề anh chẳg muốn điều đó thêm lần nào đâu
"Sẽ ko bao giờ, em hứa". Cô lắc đầu ngoe nguẩy , rồi còn bễu môi, mũi lại hít hít. Như con mèo nhỏ đag bị la
Anh bật cười. Anh biết cô ấy muốn tốt cho anh, cũg vì nghĩ cho anh, nên mới có thể làm 1 cách mạnh mẽ như vậy. Anh lúc đó cũg quá nóng đi, ko kìm đk cảm xuc của 9 mình
"Vậy anh muón hỏi, người đàn ông đi cùg e lúc đó là ai?". Cái này nhất định phải làm cho rõ, ko thôi nó như con sâu chạy loạn trong lòg anh
"Người đó...". Nhiệt Ba lấm lét nhìn anh
Nhìn biểu cảm đó của cô anh sắc mặt anh có chút âm trầm.
Cô nhoẽn miệng cười. " Ba em "
Đoàn!. Anh phải thừa nhận sự thật này sao đây, ghen bóng ghen gió 1 thời gian dài lại là nhạc phụ tươg lại. Anh cảm thấy ...
"Chẳg phải em đã bảo anh đừg tin vào mấy tờ báo lá cải đó ư". Nhìn vẻ mặt của anh lúc này cô cực kì vui
"Đúg là tiểu hồ ly". Đùa bỡn anh như vậy chắc chỉ đk mỗi mình cô
"Hàm em đói". Cô xoa xoa cái bụng.
"Anh nấu cháo cho em".
"Em muốn ăn mì, anh nấu mì đi".
"Ăn mì ko tốt." Anh lắc đầu
"Em khoẻ ròi, chỉ muón ăn mì."
Thật là, anh muón nghiêm với cô cũg ko đk mà, ai bảo anh chiều cô như vậy chứ. _________
Lộc Hàm bận bịu trong bếp cho cô bạn gái nhỏ của mình thì ai đó lại ngồi khoanh chân trên ghế nghịch điện thoại
"Nhiệt Ba em khoẻ rồi sao? Lúc em chìm xuống nước mọi người hú cả hồn." BaBy nói.
Lộc Hàm nghe giọng nói quay lại thì thấy cô đang gọi video call cho mọi người. Nhìn cái mặt vui vẻ của anh cảm thấy dễ thuơg gì đâu
"Làm mọi người lo lắg rồi, e ko sao rất khoẻ"
"Em biết tiểu Lộc lúc đó như phát điên lên ko, em ấy nhảy ngay xuống nước bế em lên, ko cho ai đụng vào em cả..." Đặng Siêu nói
"Thế ai thay đồ cho e???" Cô nhìn xuống bộ đồ ngủ của mình, rồi liếc qua ai đó
"Ko phải Cao Văn ko phải BaBy. Là ai ta????". Đăng Siêu noi vẻ úp mở
"Lộc Hàm anh????". Nhiệt Ba quay sang phùg mang
"Em đừg nghe họ nói, là Chị Cao Văn đó". Thật ra thì, anh cũng muón mình động tay lắm chứ
"Ha ha , tiểu Lộc đang ở đó sao? Đag làm gì đó??" Trần Hách vừa vào
"Anh ấy đag làm đồ ăn a". Nhiệt Ba xoay đt qua phía anh
" thật là đảm đag nha, khiến Lộc Boss vào bếp chỉ có mình em thôi đó" BaBy ngưỡg mộ
Cô vội chạy lại ôm anh từ phía sau. "Yo.... 2 người muốn làm chúng tôi mù mắt sao? " Đặng Siêu phản ánh
"Siêu ca, có ngon ko?". Lộc Hàm bưg dĩa mì. Miệng tươi rói
"Ngon a? Tiểu Lộc cậu nhớ lại rồi sao? Tôi lúc đó ko tin vào mắt mình luôn áy". Trần Hách nói
"Em muón biết vẻ mặt lúc đó như nào?". Nhiệt Ba chu môi nhìn Lộc Hàm
"Là như thế này". Nói rồi cậu quay qua hôn lên má cô 1 cái.
"Lưu manh". Nhiệt Ba cảm thấy hình như từ lúc nhớ lại mọi chuyện anh càn rỡ hơn rất nhiều
"Cậu đag thể hiện điều gì đó hả. " BaBy chịu ko thấu
"Thì như mọi người thấy đó thôi. Giờ em phải đi cho cô vợ nhỏ của em ăn rồi, tạm biệt mọi người". Lộc Ham kéo cô lại bàn. Rồi tiện tay nhất nút tắt
"A??? Em đag nc vơi mọi người mà. Mà anh gọi ai là cô vợ nhỏ? Chắc chắn ko phải em". Cô ngượng ngùg
"Hữm? Vậy em muốn là ai sẽ là vợ của a ? ". Lộc Hàm nâng cằm cô
Nhiệt Ba á khẩu... Cô giờ mới biết ko nên đấu khẩu với anh, quân tử ko động khẩu chỉ động thủ. Cô đây là ăn thôi
"Thế nào?". Lộc Hàm ngồi đối diện nhìn cô. Nhìn cảnh tượng hài hoà này anh chỉ muốn nói.
"Nhiệt Ba! Anh muốn ngày nào cũng như vầy, mở mắt ra sẽ nhìn thấy em, cùng em ăn cơm, cùng e di dạo...Nhiệt Ba em làm vợ anh nhé"
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)




