Tan
19:51, 11 October 2016"Hôm nay, lớp chúng ta chào đón bạn học mới từ Canada chuyển về. Băng Nguyên, em hãy tự giới thiệu bản thân với các bạn trong lớp nào". Cô giáo chủ nhiệm nở nụ cười hiền lành khích lệ.
"................"
Quả là một lời giới thiệu ngắn gọn và chuẩn xác. Chu Băng Nguyên, chín tuổi, cậu bé mang một phần tư dòng máu Canada với khuôn mặt lạnh tanh như tảng băng, đưa ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ quét một vòng quanh ba mươi tám đứa nhóc đang hiếu kì khiến lông tơ trên cơ thể chúng dựng ngược lên. Miêu tả cậu ta đặc biệt dừng lại ở năm từ. Máu lạnh, tim không đập!
Cảm nhận được không khí kì quái, giáo viên chủ nhiệm liền mở miệng.
"Được rồi. Chu Băng Nguyên, em có thể về chỗ, còn hai vị trí trống để em có thể lựa chọn đấy!"
Cậu bé lạnh lùng đi xuống giữa hai dãy bàn khiến hai đứa nhóc ngồi một mình đều nơm nớp lo sợ.
Đừng qua bên này, làm ơn, đừng qua đây. Hứa Ngụy Châu run lập cập làm dấu tay cầu nguyện dưới gầm bàn, mắt cũng không dám ngước lên vì sợ người kia nhìn trúng.
Kịch! Một chiếc balo hạ cánh trên mặt bàn bên cạnh. Trong lòng Ngụy Châu âm thầm rên rỉ. Ôi không!
Hứa Ngụy Châu, chín tuổi, là đứa trẻ đầu tiên được sinh ra bằng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm. Vào thời điểm đó quả thực là kỳ tích trong ngành y học nước nhà. Mẹ của cậu, Hứa Nguyệt, con gái duy nhất của ngài thứ trưởng bộ y tế đương thời, đã tạm ngừng việc học ở trường y năm thứ hai để lấy tinh hoàn từ xác chết người yêu là một chàng trai mồ côi để tiến hành thụ tinh nhân tạo. Quả là một cú sốc với ngành khoa học và gia đình ngài thứ trưởng. Cô con gái danh giá có thai với một xác chết mà không có hôn thú quả như cú tát thẳng vào mặt. Nhưng ngài thứ trưởng không thể làm gì khác khi cô gái xinh đẹp ấy nằng nặc đòi tự tử. Khi cậu bé ra đời, ông ngoại cậu cũng qua đời bất ngờ trong một tai nạn. Mẹ của cậu, bằng ý chí mạnh mẽ, có vẻ quên sạch đứa con trai mình cất công sinh ra, tiến thân vào con đường y học để tìm lại danh tiếng hoàng nhoáng của gia đình. Mỗi năm, số lần cậu gặp mẹ mình chỉ đếm trên đầu ngón tay. Có những ngày Tết, mẹ cậu cũng không ở cạnh cậu mà ở bên những người xa lạ đau ốm. Nhưng chắc chắn luôn có một ngày trong năm, bà dẫn cậu đến một tòa nhà lạnh lẽo, dâng hoa rồi đứng nhìn một thân thể quắt queo thật lâu và nói rằng đó là cha cậu. Cha cậu cơ bản không bao giờ nói năng hay chăm sóc cho cậu nhưng những ngày đó là những ngày ngắn ngủi cậu ở bên cạnh mẹ vì vậy cậu thực sự rất vui mừng vì được đến đây. Có đôi lúc cậu thầm nghĩ, trong hàng trăm cái phôi không thể sống sót, cậu được ra đời vì cậu mạnh mẽ nhất.
Hứa Ngụy Châu sống với bà ngoại. Do không có ông, bố hay người anh em nào ở bên nên thay vì thích chạy nhảy, nô đùa đến sứt đầu mẻ trán, cậu thường phụ giúp bà ngoại nấu nướng, đan lát, chăm sóc cây cảnh nên dù mới chín tuổi cậu đã biết làm bánh thật ngon, biết đan những chiếc khăn tinh xảo cũng hiểu biết rất nhiều về các loại hoa nữa. Có lẽ vì thế mà bọn con trai cùng tuổi rất ít chơi cùng cậu, Ngụy Châu đoán thế. Cũng có lẽ, là do da cậu quá trắng, trắng hơn bất cứ bạn gái nào trong lớp. Vì cậu luôn gầy gò và cao hơn những đứa trẻ khác, khuôn mặt lại rất nhiều nét của con gái nên cậu càng ghét làn da ấy hơn. Có lúc cậu cởi trần đứng giữa trời nắng chói chang suốt ba tiếng, thay vì có làn da ngăm ngăm khỏe mạnh như những cậu bạn khác, Ngụy Châu tỉnh lại trong bệnh viện và kinh hãi nhận ra mình còn trắng hơn cả lúc trước. Thế nên cậu bỏ cuộc, bàn học cậu bao lâu không có cậu bạn nào cùng ngồi.
Đó là câu chuyện cách đây một tuần. Hiện giờ, con người máu lạnh, tim không đập Chu Băng Nguyên kia đã là bạn cùng bàn với cậu. Cũng không có gì khác biệt lắm, hầu hết các giờ cậu ta nằm gục xuống bàn, ánh mắt đờ đẫn không biết nhìn vào đâu. Giáo viên nào có ý định nhắc nhở cậu ta cũng đều quên mất điều định nói khi nhìn vào đôi mắt cậu. Có đôi khi cậu ta không ngủ, lén lút viết hàng trang chữ lít nhít mà Ngụy Châu chắc chắn không phải là phép tính cô đang giảng trên bảng. Suốt một tuần, cậu ta chưa mở miệng nói chuyện với ai, kể cả là người ngồi cách cậu ta chưa đến hai mươi centimet nên dù cho đang giữa mùa xuân, Ngụy Châu cảm nhận lớp học thật quá lạnh lẽo.
Sân sau của trường học có một cây hoa anh đào, nghe nói mang về từ tận Nhật Bản. Mùa này đang nở rộ rất đẹp nhưng lại không một bóng người bén mảng vì người ta đồn đại rằng có một cô gái từng tự tử ở đây vẫn dụ dỗ người ta thắt cổ bằng mái tóc dài của cô. Nhưng Hứa Ngụy Châu lại không sợ, cậu đã quen nhìn những xác chết từ ngày còn bé xíu. Hôm nay bầu trời thật xanh, những đám mây hồng bằng cánh hoa rung rinh theo từng cơn gió nghịch ngợm, cỏ non dưới đất êm ái hơn cả tấm đệm ở nhà. Hứa Ngụy Châu nằm ngửa, để cuốn sách giải phẫu đọc dở lên bụng, mắt mở to nhìn khung cảnh phía trên. Một mái tóc đen đột ngột xuất hiện trong tầm mắt cậu.
"Cậu biết không, cánh hoa rơi với vận tốc 5 cm/s đấy!".
Hứa Ngụy Châu kinh ngạc, cách mặt cậu chưa đến mười cm là khuôn mặt của Băng Nguyên. Đường nét sắc lạnh, mái tóc đen gần như chạm vào da của Ngụy Châu, nhìn gần thế này mới thấy rõ sắc xám trong đôi mắt sâu của cậu ta.
"Tiểu thuyết 5cm/s của Shinkai Makoto". Chu Băng Nguyên nói, tự nằm ngửa xuống bên cạnh của Ngụy Châu.
"Cậu đang đọc gì vậy?". Chu Băng Nguyên liếc mắt xuống bìa sách vẽ người bị lột da đang ở trên bụng của Ngụy Châu bằng một giọng nói hơi ngang ngang vì sống nhiều năm ở nước ngoài.
"Giải phẫu, viết về cơ thể người, sách của ông tớ. Ông trước đây làm bác sĩ".
"Cậu muốn làm bác sĩ à?"
"Không biết nữa. Còn cậu, muốn làm gì?"
"Nhà văn". Băng Nguyên nở nụ cười, nụ cười tưởng chừng thiếu hài hòa với khuôn mặt lạnh lẽo nhưng lại rất rạng rỡ.
"Tớ biết"
"Làm sao cậu biết?"
"Điều đó chẳng quá rõ ràng sao? Cậu không ngủ gục thì lén lút viết vào một cuốn sổ".
Cả hai cùng cười, thế là họ bắt đầu nói chuyện, đủ mọi chuyện có thể nghĩ ra. Bố mẹ của Băng Nguyên ly hôn, cậu trở về nước định cư cùng mẹ. Băng Nguyên hứa sẽ dạy Ngụy Châu đá bóng, leo cây, đi xe đạp. Ngụy Châu hứa dạy cho cậu làm bánh, đan len và cắm hoa. Lần đầu tiên Ngụy Châu có một cậu bạn chơi cùng, lần đầu tiên có người con trai không cười nhạo những sở thích của cậu. Cậu cảm thấy thật hạnh phúc biết bao.
Hôm sau, vừa đến lớp, Băng Nguyên lại gục mặt xuống bàn, nhưng lần này ánh mắt lại nhìn về phía cậu.
"Gì vậy?". Hứa Ngụy Châu đáp lại ánh mắt cậu.
"Hôm qua nhìn gần mới thấy rõ. Cậu đẹp thật đấy! Y hệt con gái."
"Tớ không đẹp cũng không giống con gái!". Ngụy Châu bực mình chúi mũi vào cuốn sách trên bàn.
Suốt cả tiết học, thần kinh của Ngụy Châu dựng ngược lên, chỉ cần một cử động rất nhỏ của người bên cạnh cũng khiến cậu giật mình. Nhưng vẫn như thường lệ, Băng Nguyên chỉ nằm ngơ ngẩn và viết lách. Lúc vô tình với tay lấy tẩy, những ngón tay của Ngụy Châu chạm vào tay Băng Nguyên. Khác với vẻ mặt lạnh lùng như băng, tay cậu ấy lại quá ấm áp!
Không biết từ lúc nào, Ngụy Châu và Băng Nguyên trở thành bạn. Ngụy Châu vui vẻ nghe mọi chuyện cậu ta nói dù có lẽ không hiểu nổi một nửa.
"Châu Châu, cậu đã đọc..."
"Châu Châu, cậu có biết...."
Cứ thế, Ngụy Châu tìm hiểu mọi điều cậu ta nói, đọc mọi cuốn sách cậu ta đọc. Ngụy Châu học trèo cây, đá bóng cũng dở tệ như lúc Băng Nguyên học làm bánh hay cắm hoa. Nhưng không quan trọng bằng việc họ cười đùa cạnh nhau. Lên cấp hai, cũng như những chàng trai mới lớn khác, Băng Nguyên và Ngụy Châu cùng nhau lén lút mua tạp chí người lớn, tập hút thuốc lá và uống rượu. Băng Nguyên làm khá tốt còn Ngụy Châu vẫn tệ hại, cậu ho khù khụ suốt một tuần sau điều thuốc đầu tiên nhưng vẫn cố gắng cầm thuốc để có vẻ đàn ông, lần đầu tiên hai người trốn ra bờ sông uống rượu, Ngụy Châu say khướt, Băng Nguyên phải cõng cậu cả cây số về nhà. Hai chàng trai, một thư sinh, một mạnh mẽ, một ôn nhu, một lạnh lùng thân thiết chính là hoàng tử trong mơ của biết bao cô gái mới lớn. Suốt những năm tháng ấy, điều Hứa Ngụy Châu nhớ rõ nhất chính là bàn tay của Băng Nguyên rất ấm.
Sinh nhật mười sáu tuổi của Băng Nguyên, Ngụy Châu hồi hộp gọi điện thoại cho cậu.
"Đang ở đâu hả? Sang ăn bánh nhanh lên!"
"Tớ không ở gần cậu lắm, hiện đang cách xa cậu đến cả ngàn dặm luôn, ba tớ hôm qua liền đưa tớ sang Canada chơi rồi..."
Ngụy Châu ngắt máy, trái tim cậu trống rỗng nhìn màn hình điện đen ngòm. Chợt một giọt nước rớt xuống khiến màn hình bật sáng, Ngụy Châu mới nhận ra mình đang khóc. Trong khoảnh khắc ấy cậu lần đầu biết mình yêu một người, và khoảng cách cả nghìn dặm kia không phải là khoảng cách địa lý mà thực sự là khoảng cách trong trái tim của hai người.
Nhưng Hứa Ngụy Châu cũng không đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần ở bên cạnh người ấy, được nghe những điều kì lạ cậu nói đã là quá đủ. Băng Nguyên vẫn luôn ở đây, bên cạnh cậu khi bà cậu mất, cuốn sách đầu tiên của Băng Nguyên cũng là "Dành tặng người bạn thân thiết nhất, Châu Châu của tôi". Hứa Ngụy Châu thầm mong ước, cuộc sống như vậy kéo dài mãi mãi.
Năm mười chín tuổi. Ngụy Châu và Băng Nguyên đã học ở hai trường đại học khác nhau, tuy ít gặp mặt hơn nhưng vẫn liên lạc bằng những cuốn sách. Thói quen ấy đã cắm rễ quá sâu. Vào ngày thi King&Queen ở trường, Băng Nguyên nhắn tin cho cậu.
"Tớ sẽ đến xem. Hôm nay có điều quan trọng muốn nói với cậu."
Trái tim Ngụy Châu đập thình thịch. Điều quan trọng? Cậu phải làm thật tốt để Băng Nguyên nhìn thấy. Giữa ánh đèn lung linh của buổi tiệc nhộn nhịp. Hứa Ngụy Châu trong bộ âu phục đẹp đẽ nhất, mang chiếc vương miện trên mái tóc dài vui vẻ ôm lấy Băng Nguyên đẹp trai bước tới. Khoảnh khắc ấy thu hút biết bao ống kính máy ảnh.
"Muốn nói gì quan trọng với tớ hả?" Ngụy Châu tươi cười.
"Chúc mừng nhé! Tớ...có một người quan trọng muốn giới thiệu với cậu!"
"Đây là bạn thân nhất của anh, Châu Châu. Còn đây là bạn gái tớ......."
Khoảnh khắc ấy mọi âm thanh đều nhòe đi, những bóng đèn lộng lẫy cũng tắt ngóm. Hứa Ngụy Châu cảm thấy lồng ngực mình bị bàn tay vô hình bóp chặt, như thể bị hàng khối nước đè chặt cậu dưới đáy biển. Không biết cậu làm sao để mỉm cười đáp lại, giờ hai người trước mặt bỗng xa cách và mơ hồ như ở một thế giới khác. Cô gái đó nhỏ nhắn, trắng trẻo, mái tóc đen dài mượt mà, dịu dàng và nữ tính, ngại ngùng bên cạnh Băng Nguyên. Dù thực sự Ngụy Châu có đẹp hơn cả con gái nhưng sự thật không bao giờ thay đổi được đó chính là cậu vẫn là một thằng con trai. Băng Nguyên ân cần nhìn cô, ánh mắt ấy Ngụy Châu chưa bao giờ thấy và chưa bao giờ dành cho cậu.
Khi người ta yêu lần đầu, tình cảm bao giờ cũng chân thật và mãnh liệt nhất. Nhưng có bao nhiêu người được đáp lại và hạnh phúc? Có là ai cũng không phải là cậu. Ngụy Châu đau đớn nghĩ. Khi cần thiết, Hứa Ngụy Châu có thể tỏa mị lực hấp dẫn tất cả mọi người. Vẻ đẹp hoàn mĩ như một kiệt tác nghệ thuật, hiểu biết, ăn nói cuốn hút, dịu dàng và biết chiều lòng người khác, dù có là ai cũng sẽ rơi vào tay cậu. Không cần đến một tháng, cô gái xinh đẹp kia đồng ý lên giường cùng cậu. Lần đầu tiên làm tình với người khác, cảm xúc duy nhất của cậu là kinh tởm. Không phải kinh tởm cô gái kia mà cậu kinh tởm chính bản thân mình, giả dối và bẩn thỉu như những con quỷ ở dưới đáy địa ngục. Khoảnh khắc Băng Nguyên nhìn thấy cậu và cô gái kia trần trụi, trái tim cậu trở nên trống rỗng, không chút hả hê như cậu chờ đợi.
Băng Nguyên chỉ biết trân ra nhìn cậu. "Tại sao? Châu Châu..."
Cậu lạnh lùng bước xuống mặc quần áo, không một lời giải thích hay biện minh. Cậu bỏ cả quãng đời đẹp nhất của cậu ở lại, khóe mắt không khống chế tràn ra đau đớn, chua xót.
Chu Băng Nguyên không oán trách cậu. Thà rằng cậu ta thù hằn cay nghiệt còn hơn làm như vậy. Băng Nguyên chỉ muốn gặp và nghe lời cậu giải thích. Dù biết bao lần cửa đóng sập trước mắt cậu ta vẫn không bỏ cuộc, âm thầm gửi những cuốn sách như cách họ vẫn làm. Nhưng Ngụy Châu quá hèn nhát để nói ra, để thừa nhận tình cảm của mình.
Từ ngày tháng ấy, Hứa Ngụy Châu xây cho mình vỏ bọc hoàn mỹ nhất, lấp lánh và cứng rắn không thể phá vỡ để bảo vệ sự hèn nhát ấy. Cậu cảm thấy thỏa mãn nhìn người ta bị cuốn hút bởi mình. Tốc độ của cái chớp mắt hay từng bước đi, từng nhịp thở đều được cậu toan tính để khiến người ta phục tùng trước mình. Đôi khi, giữa những giây phút buông thả trong dục vọng với những người xa lạ, dù là đàn ông hay phụ nữ, dù là chủ động hay bị động cậu đều vứt lại họ một mình trong cô quạnh. Họ quá lạnh lẽo. Cậu nhận ra một điều, không phải bàn tay của họ lạnh mà vốn dĩ trái tim cậu mới lạnh lẽo vô cảm. Làm sao cậu có thể buông xuôi chấp niệm quá sâu này.
o O o
"5cm/s không chỉ là vận tốc của những cánh anh đào rơi, mà còn là vận tốc khi chúng ta lặng lẽ bước qua cuộc đời nhau, đánh mất bao cảm xúc thiết tha nhất của tình yêu." Chu vi trái đất là 40075 km, tính ra nếu hai người cùng đi ngang qua nhau với vận tốc 5cm/s ấy thì mất khoảng hơn sáu năm ở hai nửa thế giới. Sau sáu năm, trái tim của Ngụy Châu đầy những vết sẹo chằng chịt, đều là những vết thương cậu tự rạch ra để trả giá cho tội lỗi của mình, nhưng chỉ cần nó liền lại, cậu lại tiếp tục ngứa ngáy mà cào ra cho nứt toác, để sẹo chồng lên sẹo. Cậu nghĩ mình khó có thể yêu thêm một lần nữa.
Một buổi sáng thức giấc quá sớm vì cơn ác mộng ngày đó lập lại, cậu quyết định chạy thể dục, lâu lắm không trở lại trường từ sau ngày tốt nghiệp. Vốn có thù với các loại vận động, chỉ đi một vòng cậu quyết định ngủ, còn sớm quá, chiếc cầu thang kia lại có vẻ êm ái. Lúc tiếng ríu rít đánh thức cậu, cậu nhận ra phía xa có một chàng trai đang vẽ, có vẻ là vẽ cậu. Cậu ngồi dậy, nhưng chàng trai ấy vẫn quá chăm chú không nhận ra, một cảm giác dễ chịu dâng lên, không phải cảm giác thỏa mãn xấu xa thường gặp khi thấy người khác bị cậu cuốn hút. Cậu mỉm cười trở về, muốn lưu lại một chút cảm giác vui vẻ lâu lắm mới gặp này.
Ngày đầu tiên đi giảng, cậu có chút hồi hộp, lo lắng. Lúc vừa ra khỏi nhà vệ sinh, chàng trai vẽ trộm cậu lại bất ngờ xuất hiện. Không phải quá trùng hợp chứ? Cậu ta còn nhìn cậu chăm chú và chạm vào tóc cậu. Thậm chí còn cướp cả áo blouse của cậu. Được lắm, cậu sinh viên ạ! Nhưng cậu nhóc đáng yêu ấy bỗng khiến mọi lo lắng của cậu đều bay đi đâu mất.
Hoàng Cảnh Du là một sinh viên khá thông minh, sự bướng bỉnh của cậu ta khiến Ngụy Châu càng muốn trêu đùa, thử thách, lần đầu tiên có người khiến Hứa Ngụy Châu tốn nhiều sức lực để gây ấn tượng như thế. Quả thực cậu ta rất có tài năng mĩ thuật, Ngụy Châu thắc mắc khi Cảnh Du phác thảo lều trại, bức tranh hôm ấy cậu ta vẽ mình sẽ như thế nào nhỉ?
Trong đêm uống say ngày Hội trường ấy, Hứa Ngụy Châu lại mơ thấy bàn tay của Băng Nguyên, trong giấc mơ cậu chạm vào, có chút khác biệt, bàn tay ấy to lớn hơn, ấm áp hơn và mùi hương cũng dịu dàng hơn nữa. Cái khoảnh khắc lồng ngực Cảnh Du tựa vào cậu, hơi thở cậu ta lướt qua vành tai cậu, Ngụy Châu bỗng hiểu ra mùi hương trong giấc mơ của cậu là ai, trái tim bình thản của cậu xao động lạ thường.
Dưới ánh trăng lạnh lẽo, ngón tay cậu chạm vào gương mặt kia chợt thấy ấm áp. Tại sao những lời Cảnh Du nói lại giống người kia đến thế? Tại sao bàn tay cậu ta lại có thể ấm áp như vậy? Ấm áp đến mức cái vỏ bọc giả tạo của Ngụy Châu cũng tan thành nước mắt. Hơi thở quá gần của Cảnh Du khiến Ngụy Châu sụp đổ, cậu muốn vứt bỏ vỏ bọc ấy nhưng ánh sáng bất ngờ khiến cậu bừng tỉnh, vứt bỏ lớp vỏ ấy, cậu chẳng còn lại gì!
Cảnh Du đứng trong ánh nắng ngập tràn, nói với cậu là muốn trở thành người như cậu. Lần đầu tiên có người nói với cậu những lời như vậy. Muốn trở thành kẻ như cậu ư? Hóa ra ngoài lớp vỏ bọc ấy, cậu cũng có thể làm những điều tốt đẹp cho người khác, dù có nhỏ bé đến nhường nào. Ba à, ba có nghe cậu ấy nói không?
Ánh mắt cậu ta thay đổi, không đơn thuần mà trở nên phức tạp. Lời trêu ghẹo của Ngụy Châu khiến cậu ta ngượng ngùng. Tại sao lại như vậy? Khi thân thể hai người áp chặt lấy nhau, Ngụy Châu hiểu, giữa bọn họ xuất hiện một mối liên kết đặc biệt, dần thấm lấy từng tế bào của hai người.
Ngụy Châu dọn bớt một ngăn trên giá sách để đặt bức tranh Cảnh Du vẽ tặng cậu, khóe miệng mơ hồ nâng lên. Trong mắt cậu ta, mình là thanh cao như vậy sao? Vừa rút một điếu thuốc ngậm bên miệng, vừa lôi cuộn len màu đỏ sậm lên đan, bàn chân vốn lạnh lẽo khoanh lại trong ổ chăn, bỗng lan tỏa hơi ấm lạ thường.
"Em thực sự th.........". Cậu biết những lời Cảnh Du sắp nói ra và thấy sợ hãi tột cùng. Cậu luôn chờ đợi người khác nói ra câu này để tự thỏa mãn bản thân cậu và để làm tổn thương họ. Nhưng ngay lúc này đây, cậu thực sự hoảng loạn. Ánh mắt ấy quá thuần khiết để có thể lừa dối, quá chân thành để có thể dẫm đạp. Cậu hoàn toàn không xứng đáng để nhận lấy tình cảm ấy, trái tim khiếm khuyết của cậu sẽ vỡ vụn mất.
o O o
"Cậu đó, năm mười chín tuổi sao lại làm như vậy? Chúng ta có thể trở lại như cũ chứ?"
Lời nói của Băng Nguyên khiến Hứa Ngụy Châu bừng tỉnh, đôi bàn tay cậu luôn nghĩ về trong suốt những năm tháng tuổi trẻ đang kề sát lấy da thịt cậu. Vẫn là bàn tay ấy, vẫn là con người ấy sao lại trở nên xa lạ đến thế. Hai người vĩnh viễn không bao giờ có thể quay lại những ngày xưa cũ. Lòng tin của con người cũng giống như chiếc gương, đập vỡ rồi vẫn gắn liền được, nhưng người ta chỉ nhìn thấy những vết rạn nứt khốn khiếp mà thôi. Đoạn tình cảm đã đứt có hàn gắn cũng không trở lại như xưa. Hoàng Cảnh Du giúp Ngụy Châu thấy được chính mình những năm tháng ấy. Mọi xúc cảm của cậu bỗng trở nên trong suốt và vụn vỡ. Tan cũng tốt, giờ cậu mới thấy rõ bản thân mình. Rớm máu lại bình thản một cách lạ thường. Có lẽ Ngụy Châu cũng không yêu Băng Nguyên nhiều đến thế, chẳng qua vì những năm tháng đi qua cậu không thể nói lên nỗi lòng mình. Cũng có lẽ, đã đến lúc, cậu có thể bỏ hết chấp niệm trong lòng mà thừa nhận những tình cảm đã qua và nhận lấy những tội lỗi của mình.
Nhưng khi khoảnh khắc ấy đến, đôi bàn tay của Cảnh Du lại vươn đến, che khuất đôi mắt cậu, che mất tâm tình mà cậu muốn buông bỏ.
Hoàng Cảnh Du nói yêu cậu, yêu cả con người bên trong không hoàn mỹ của cậu.
Đứng trước người con trai ấy, cậu trần trụi không vỏ bọc. Con người cậu thật quá thấp kém để yêu một người như Cảnh Du. Cậu cố vùng vẫy chạy trốn khỏi Cảnh Du, chạy trốn khỏi tình cảm của mình.
"Nói! Dùng chính thân thể anh mà trả lời!"
Khoảnh khắc Cảnh Du khao khát thân thể cậu, Ngụy Châu chỉ biết lẩn tránh, linh hồn tàn tạ của cậu thực sự vỡ vụn trước tình cảm quá mãnh liệt ấy, tan thành những giọt nước mắt, hòa vào làn mưa, thấm sâu vào nụ hôn của hai người.
"Tay em có thực sự ấm không?"
Ngụy Châu hoang mang tìm câu trả lời. Bao nhiêu tình cảm nồng cháy ấy, Cảnh Du chỉ cần cậu đáp lại một điều đơn giản đến vậy. Chỉ cần biết trong trái tim Ngụy Châu có phần nào Cảnh Du là chính mình. Không quan trọng cậu giống ai hay cậu chỉ là người đến sau, có những khoảnh khắc của hai người không ai có thể thay thế. Khi màn mưa nuốt trọn bóng lưng cô độc của Cảnh Du, từng phần cơ thể cậu âm thầm xin chàng trai ấy đừng đi, da thịt họ đã khắc sâu hình bóng đối phương. Không có Cảnh Du tim gan cậu trống rỗng, không có bàn tay ấy thân thể cậu buốt lạnh. Nếu ngày đó, Ngụy Châu đủ dũng cảm như Cảnh Du, cậu và Băng Nguyên đã không có kết cục như bây giờ. Kể cả có lướt qua cuộc đời nhau, đánh mất hết cảm xúc của tình yêu thì người ta vẫn hạnh phúc vì những gì mình đã để lại cho đối phương nên cứ nói ra khi còn có thể. Ngay lúc này, Ngụy Châu mới biết cậu cần Cảnh Du biết nhường nào.
Ánh đèn vun vút tiến về phía Cảnh Du khiến Ngụy Châu sợ hãi. Cậu còn chưa nói những điều quan trọng với Cảnh Du. Chỉ lần này, cậu ích kỉ muốn giữ một người lại cho mình.
"Đừng đi!". Tiếng thét của Ngụy Châu xé tan màn mưa đuổi theo Cảnh Du.
Ngụy Châu đông cứng khi khuôn mặt sững sờ của Cảnh Du được ánh đèn pha chiếu rọi đến lóa mắt. Không kịp nữa! Cậu nhắm chặt mắt không dám nhìn điều tồi tệ sắp đến, chỉ nghe tiếng phanh gấp rợn người và tiếng va chạm nặng nề đâm nát cậu.
Một trọng lượng kinh người đè vào thân thể Ngụy Châu, làm cậu ngã xuống nền đường. Cậu mở to mắt nhìn khuôn mặt Cảnh Du kề sát, dòng nước đen ngòm theo mái tóc và mang tai Cảnh Du chảy xuống mặt anh. Không mặn, không tanh, không phải là máu! Cảnh Du bằng một bước nhảy, đạp lên mũi chiếc xe ôtô hung hãn làm điểm tựa, lộn một vòng vào trong. Chiếc xe gây tội nhanh chóng phóng mất.
"Khốn khiếp! Sao cậu quay lại được hả?". Ngụy Châu vừa nói vừa thấy những giọt nước mưa trên mặt mình bỗng nhiên mặn chát.
"Vì anh bảo em đừng đi mà!". Cảnh Du nháy mắt trêu chọc cậu.
"Lần sau còn dám như vậy, tôi trực tiếp giải phẫu cậu, nghe chưa?". Giọng của Ngụy Châu vỡ òa.
Cảnh Du ôn nhu vuốt nước mắt hòa lẫn mưa trên khuôn mặt Ngụy Châu, hơi thở nóng hổi kề sát.
"Tay em có thực sự ấm không hả?"
"Cậu trực tiếp hỏi thân thể của tôi ấy!"
Ngụy Châu chủ động luôn tay vào gáy của Cảnh Du buộc cậu ép sát, mạnh mẽ cướp lấy hơi thở của đối phương. Bờ môi đói khát, đầu lưỡi tìm tòi mãnh liệt. Bàn tay Hoàng Cảnh Du ôm trọn cơ thể mỏng manh của Ngụy Châu, bấu chặt lấy thắt lưng thon thả, mang khao khát cứng rắn của hai người áp chặt vào nhau. Cơn mưa càng to, thân thể họ càng nóng rực. Trên vỉa hè lạnh lẽo tối tăm, hai người con trai ấy chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chỉ muốn hòa tan vào nhau. Khoảnh khắc ấy, Hứa Ngụy Châu biết rằng, bàn tay của Hoàng Cảnh Du là điều ấm áp nhất cậu từng có trong cuộc đời này.
- HẾT CHƯƠNG 8-
**********************************************************************
Chương này tạm gọi là chương chủ đề nên mình giữ cho lãng mạn. Chương sau nghỉ cảnh xôi thịt nếu cmt toàn xôi thịt. ;) Không má nào thích Băng Nguyên à để tui cho nó làm tiểu tam.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Điên](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/6736/conversions/6f1b18de1ff0fa784f4afebee82dd3ee.jpg)





