Nắng
20:18, 4 August 2016Tháng chín, mùa thu lộp khộp đến trên những chiếc lá khô rải khắp ngôi trường cổ kính hơn trăm năm tuổi. Mọi dãy nhà đều đang say ngủ. Dứt mình khỏi tiếng ngáy say sưa của lũ bạn cùng phòng đang há miệng ngủ mà không cần một tiếng chuông báo thức. Sáng nào cũng vậy, cậu thanh niên mảnh khảnh ấy cũng là người đầu tiên ra khỏi khu kí túc xá trước tiếng ngáp rách quai hàm và lời lẩm bẩm khó chịu của người quản lý kí túc xá lúc bốn rưỡi sáng.
Trăng mờ sao thưa, cái bóng trắng mảnh mai của cậu, vác trên vai đồ nghề mỹ thuật bắt đầu cô độc dạo bước trong khuôn viên ngôi trường. Ảm đạm, u ám có chút lạnh lẽo là điều mà cậu thích nhất ở ngôi trường này vào buổi sáng. Sau vài vòng đi lại, bầu trời cũng bắt đầu rạn nứt ra những tia sáng đầu tiên. Cậu bước trên hành lang giữa tòa nhà Hóa sinh và Dược lý, dưới gốc hai hàng hoa điệp già cỗi, cỏ mọc trên nền lá khô rụng vô thức toát lên mùi hương mục ruỗng ngòn ngọt. Nhẹ hít một hơi, lồng ngực cậu thanh niên trẻ tràn đầy mùi vị cổ kính, mùi vị cổ kính của riêng cậu.
Cậu thích sự đơn độc, nhưng hôm nay sự đơn độc ấy đột ngột bị phá vỡ. Dưới chân cầu thang Hóa Sinh được thiết kế theo kiến trúc Pháp kia, một hình bóng nhỏ bé thanh thoát dường như hòa lẫn vào khung cảnh mờ ảo này.
Người con gái ấy đang chăm chú nhìn vào cuốn sách mở trên chiếc váy hoa li ti. Đôi mày hơi nhíu lại, khuôn miệng hé mở theo từng hơi thở. Cô khẽ rùng mình trước một cơn gió sớm, cuộn chặt hơn vào chiếc áo blouse trắng tinh khoác hờ trên đôi vai gầy. Bình minh nứt ra đột ngột, vạt nắng rực rỡ cuốn theo một bông hoa điệp vàng lượn lờ rồi đọng lại trên mái tóc như màn đêm đang vờn trên làn da trắng như sương của cô.
Mất bao nhiêu thời gian để bông hoa ấy rơi cậu không rõ, chỉ biết trong khoảnh khắc ấy hơi thở cậu dừng lại, trái tim cậu trở nên hỗn loạn. Cậu mang đồ nghề trên lưng xuống ghi lại hình ảnh ấy.
Đôi tay không ngừng lướt trên mặt giấy, tia nắng ấm áp được cậu ghi lại bằng những nét chì lạnh lẽo. Đột ngột cây bút trượt khỏi tay, cậu cúi xuống nhặt lại thì một đôi giày màu đỏ bên ngoài chiếc tất cao qua cổ chân mảnh dẻ xuất hiện trong tầm mắt. Mắt cậu theo những ngón tay thon dài cầm chiếc bút chì đưa dần lên khuôn mặt trái xoan xinh đẹp nơi đôi mắt to tròn kinh ngạc nhìn khuôn mặt mình trên mặt giấy.
Khóe môi bướng bỉnh trên gương mặt dịu dàng chưa kịp mở thì cậu trai trẻ đã cướp lời
"Cậu là kẻ trộm đấy à?"
"........"
Cô gái yên lặng, mắt càng mở to hơn. Tôi đây là giúp cậu nhặt bút chứ trộm cắp gì, chưa nói cậu trộm thì thôi, dám vẽ tôi mà chưa nói gì a.
"Cậu đó, trả lại tôi đi, tôi thấy thiếu thiếu cái gì trong trung thất giữa* rồi đây!"
( *trung thất giữa: chứa tim và màng ngoài tim nha :D)
Cô bật cười, nắng mùa thu theo hơi thở phả vào mặt cậu, làm trái tim cậu thực sự nhảy từ trung thất giữa vọt lên cổ họng, đập tưng tưng không ngừng. Khoảnh khắc ấy cô lại ấn chiếc bút chì vào tay cậu rồi quay đi, mãi một lúc cậu mới giật mình mở miệng gọi với theo.
"Kẻ trộm kia, cậu tên gì a?"
Bước chân cô khẽ ngập ngừng, giằng co một hồi mái tóc đen vẫn hướng về cậu mặt không quay lại.
"Hứa Nguyệt"
Hai tiếng trong trẻo kèm theo chút vui vẻ ngại ngùng tràn ra khóe miệng. Trong khoảnh khắc ấy, trái tim cậu đột ngột mất thăng bằng.
o O o
Hứa Nguyệt lạnh ngắt ngồi bên cạnh thân thể lạnh lẽo của cậu. Sao anh lại như vậy, sao anh không mở mắt ra, hạnh phúc cách hai ta chỉ một chút nữa thôi mà anh đột ngột đi như thế? Mở mắt ra nhìn em, nghe em trách móc! Sao váy cưới còn chưa nhìn em mặc, sao không cùng em sinh một bé gái đáng yêu, một lời cũng không nói mà một cơn đau tim lại cướp anh đi như thế? Anh chẳng bảo em là người thân duy nhất của anh ư? Thế sao không giữ lời hứa sống cùng em mà muốn ở lại nơi này, hiến thân xác này cho cái viện Giải Phẫu lạnh lẽo này ?
Cô bỗng nhớ ra lời nói văng vẳng ở một tiết học giải phẫu năm nào.
"Tế bào chết cuối cùng trên cơ thể người là..."
Nước mắt khô đắng trên gương mặt Hứa Nguyệt khi cô đứng dậy. Em sẽ giúp anh giữ lời hứa của chúng ta...
o O o
Hai mươi sáu năm sau.
Hoàng Cảnh Du càu nhàu vài câu với mẹ trước cau có bước xuống khỏi chiếc Limousine sáng loáng dừng trước cổng trường. Tỉ suất người xem ngoảnh lại là 100%.
Cậu thanh niên 18 tuổi tựa ánh dương, đĩnh đạc đứng trước cổng trường. Người ta không ngoảnh lại vì vóc dáng uy vũ 1m87 nổi bật, vì chiếc áo phông trắng phủ lên bờ vai rộng rãi, không ngoảnh lại vì khuôn mặt anh tuấn với chiếc răng hổ cắn nhẹ lên đôi cương nghị thì cũng ngoảnh lại vì chiếc Limousine kia. Nam thần là đây!
Vào trường đại học Y hàng đầu cả nước này, đau lòng thay toàn con nhà nông nghèo xác xơ mong muốn đổi đời, toàn dân đầu to mắt cận, học nhiều đến tinh thần không ổn định. Náo loạn một hồi, những con người trầm cảm vì học hành này lại tiếp tục chúi mũi vào việc của mình. Nói trắng ra, nam thần kia cũng chỉ hấp dẫn cỡ quyển Atlas Giải Phẫu của Netter hay Harrison phiên bản mới bày trên kệ sách.
Cảnh Du không khỏi bực mình. Trong lòng gào thét, tôi đang làm gì ở nơi này vậy trời?
Hoàng Cảnh Du là con trai duy nhất của gia đình họ Hoàng giàu có danh giá. Bố cậu là viện trưởng bệnh viện Ngoại khoa lớn nhất nước, mẹ cậu là chủ tịch hãng dược tư nhân nổi tiếng. Gia đình nội ngoại đều là những cái tên lẫy lừng trong ngành y dược cả nước. Cậu sinh ra để thừa hưởng đế chế ấy. Từ nhỏ, cậu sở hữu ngoại hình ưu tú và trí tuệ hơn người. Nhưng trong đầu cậu, chỉ có hai điều : Nhu thuật Brasil và mỹ thuật. Thân hình vạm vỡ nhờ tập nhu thuật nhiều năm khiến cậu trai 18 tuổi đã mang mùi vị đàn ông trưởng thành khó gặp ở những bạn bè cùng trang lứa. Thông minh vốn sẵn, dù thi cử đại khái cũng là á khoa trường đại học hàng đầu này. Bỏ đi giấc mơ du học Mỹ thuật ở Paris. Giờ cậu đang đứng đây, ngẩn ngơ giữa đám lơ mơ vì học chỉ vì bốn chữ: Truyền thống gia đình.
Bốp!
Cảnh Du giật mình quay lại.
Lâu Thanh, cô bạn thanh mai trúc mã từ nhỏ đập vào vai cậu. Thật rắn chắc nha! Lâu Thanh thầm tán thưởng trong lòng.
"Không ngờ cũng đến đây a, tưởng cậu đi Paris rồi"
Nói là vậy, nhưng thiên kim đại tiểu thư này vốn biết cậu đến đây. Cô nàng cũng là nhân tố âm thầm đẩy cậu vào bước đường cùng này. Xinh đẹp, giàu có, là gia đình quen biết lâu đời của nhà họ Hoàng, cô nàng chính là con dâu ngầm của bố mẹ Cảnh Du, chỉ là tình cảm này, Cảnh Du chưa bao giờ chịu hiểu và không có ý định hiểu.
"Đành phải cắn răng cho qua sáu năm chứ sao". Cảnh Du không khỏi thoát ra tiếng rên rỉ ủ ê sau câu nói ấy.
o O o
Đã qua một tháng học, nỗi ngao ngán với ngôi trường đầy ép buộc này vẫn không phai mà ngày càng nặng nề hơn. Điều duy nhất cậu thích ở ngôi trường này là kiến trúc ở đây. Kiến trúc Pháp của đầu thế kỉ 20. Mỗi ngày, từ chối việc lái siêu xe đi học, cậu đi xe đạp đến trường từ lúc trời chưa sáng. Hôm nay cậu đến cầu thang Hóa sinh. Nơi này nổi tiếng một phần vì cầu thang được xây dựng độc đáo, một phần vì những câu chuyện ma quỷ người ta đồn thổi. Nam tử hán như cậu sao phải sợ, cậu quyết định hành nghề, ghi lại nơi đặc biệt này.
Cậu dừng bước cách đó 10m. Một nhân ảnh mờ nhạt đang ngủ bên những bậc cầu thang. Một người con trai cỡ tuổi cậu đang tựa vào lan can say ngủ. Khí tức mơ hồ chen lẫn mùi lá khô mục ruỗng làm trong lòng Cảnh Du nhộn nhạo. Cậu yêu mỹ thuật, yêu cái đẹp. Bỏ qua rào cản giới tính, khung cảnh ấy khiến cậu sững sờ.
Người con trai ấy trải dài thân thể, khoác trên mình bộ quần áo thể thao trắng tinh, hai tay khoanh lại, đầu hơi nghiêng, đường cong thân thể thanh thoát. Làn da chàng trai ấy trắng như sương, hơi ánh lên vẻ yếu ớt, mái tóc đen dài ôm lấy khuôn mặt nhỏ thanh tú. Nét đẹp ấy làm người ta ngây ngẩn. Khuôn mặt trái xoan với khớp hàm nghiêm nghị. Lông mi trải dài, gò má anh tuấn, cằm nhỏ nhắn lại mang nét rắn rỏi. Nổi bật trên gương mặt ấy là sống mũi cao, nét gãy tôn nên vẻ nam tính, môi đầy vừa mang vẻ nũng nịu vừa mang vẻ bướng bỉnh hé mở qua hơi thở chầm chậm. Trên tán cây điệp già nua nứt ra ánh bình minh chói lọi, xuyên qua tòa nhà Dược lý nhảy nhót trên mái tóc chàng trai xa lạ, nhuộm mái tóc ấy thành màu của nắng
Khoảnh khắc ấy, trong lòng Cảnh Du không khỏi ngứa ngáy giằng co. Cậu ham muốn ghi lại hình ảnh mị hoặc kia nhưng lại khựng lại trước hình ảnh người con trai ấy. Thực sự là con trai đấy.
Nhưng ham muốn chiến thắng, cậu đưa nét bút chì phác thảo trên giấy, khuôn mặt thanh tú ấy dần dần hiện ra. Đột ngột, một bông hoa điệp khẽ khàng chạm vào mặt giấy, rơi trên mái tóc đen của người con trai trong tranh. Cảnh Du giật mình đánh rơi chiếc bút. Nhặt lên từ mặt đất ẩm mục. Chân cầu thang kia lạnh tanh không một bóng người.
Cậu giật mình không khỏi hoang mang, lẽ nào những lời người ta đồn đại là thật. Lắc đầu bỏ qua ý nghĩ ấy, cậu ngây ngẩn cuộn bức tranh dang dở lại, cùng cả bông hoa điệp vô tình rơi trúng, ngửi một chút, không phải mùi giấy mùi chì mà là mùi nắng, khẽ cất ánh nắng ấy vào hộp đồ nghề sau lưng.
Người con trai ấy biến mất khiến Hoàng Cảnh Du, lần đầu tiên sau 18 năm trời, cảm thấy mất mát điều gì ở trong lồng ngực. Chờ đấy, tôi nhất định sẽ đòi đủ điều đã mất. Quay lưng lại nơi cầu thang ngập nắng. Cậu bước vào lớp.
-HẾT CHƯƠNG I-
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Điên](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/6736/conversions/6f1b18de1ff0fa784f4afebee82dd3ee.jpg)





