Fanfics

Chap 5

12:17, 11 May 2015

Chapter 5 : Thám tử lừng danh V.S ông bố trẻ

Tiếng chuông điện thoại vang lên ầm ĩ đã phá tan giấc mơ tuyệt đẹp của Shinichi – giấc mơ về một ngày đẹp trời không có sự quấy rối của cậu con trai 2 tuổi. Làu bàu mấy tiếng bực dọc rồi anh chàng cũng phải hậm hực chui ra khỏi giường, ít nhất là để tắt cái vật đang kêu réo ầm ĩ kia đã.

Hắn uể oải nhấc máy. "Alô?"

Đầu dây bên kia là Ran. "Anh làm cái quái gì mà nhấc máy lâu thế hả? Anh có biết em vội đến thế nào không mà cứ phải đứng chờ anh nhấc máy thế này? Đừng bảo với em là anh chưa ngủ dậy nhá"

"Đâu có. Anh dậy lâu rồi" Vừa nói dối, hắn ta vừa cố kìm nén một tiếng ngáp dài.

"Thế hả?" Giọng Ran nghe không tin tưởng cho lắm. "Thôi được rồi....Hôm nay em bận họp cả ngày nên anh chịu khó chăm Conan nhé! Lát nữa anh dắt thằng bé đi mua quần yếm...."

"Uh-huh" Giờ thì Shinichi chính thức không còn tỉnh táo nữa, hắn gà gật bên điện thoại.

"...màu sẫm, có thể giặt bằng tay...." Cô tiếp tục

"Ờ...ờ..."

"....rồi buổi trưa thì anh với con sang nhà ông bà ngoại nhé. Mẹ em bảo lâu rồi chưa gặp Conan."

"Ừm...ờ...."

Tất nhiên là phu nhân nhà Kudou đâu có ngốc, có khó khăn gì để cô nhận ra là anh chồng cô đã lăn ra ngủ trong lúc cô dặn dò rồi.

"SHINICHI!!!!" Cô rít lên.

"Há?" Có lẽ vì sáng nay thức dậy trong tình trạng bị Conan đấm bình bịch vào mặt nên hắn mới đờ đẫn như thế.

"Em sẽ không nhắc lại đâu đấy" Cô bảo hắn. "Và nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ thì tối nay anh sẽ nhịn đói luôn, còn em sẽ dắt Conan đi chơi với nhà Sonoko"

Oh man....

—————-Ngày hôm đó, một lát sau—————-

Người đi đường rất ngạc nhiên khi thấy một anh chàng trông đẹp trai không thể tả, tay dắt một đứa bé cũng đáng yêu không thể tả - thằng nhóc con thì cứ ríu ra ríu rít hết chuyện nọ đến chuyện kia còn anh chàng nọ thì thở phì phò khổ sở không sao tả xiết.

"Mình ghét quần yếm. Quần yếm sáng màu hay sẫm màu cũng ghét. Khỉ thật đấy, làm thế quái nào mà phân biệt được cơ chứ? Lại còn giặt tay và giặt máy nữa chứ" Hắn ta rên rẩm, rồi hét lên. "Conan, chạy chậm thôi!"

Nhanh như chớp, hắn lao đến và chộp lấy thằng nhóc trước khi nó lao vào một cửa hàng đồ cổ. Thằng bé líu lo "Bố! Mua! Mua! Cửa hàng!"

"Mua cái gì cơ?" Shinichi lơ đãng hỏi lại, đảo mắt dọc con phố tìm cửa hàng quần áo trẻ con. "À, kia rồi. Đi nào con" Anh dắt tay thằng bé và kéo nó đi, nhưng Conan giằng lại.

"Mua! Mua – búp bê!" Thằng bé chỉ tay vào một bức tượng kì dị, nhìn anh với đôi mắt cún con nài nỉ. Shinichi liếc mắt nhìn theo tay thằng bé và nhận ra đó là một bức tượng xấu kinh hồn người, trông dữ tợn không thể tả.

"Không đâu, con trai, chúng ta sẽ không mua nó. Mẹ sẽ mắng đấy" Anh chàng nói và lại cố gắng kéo nó đi. Một lần nữa, nó giữ chặt anh lại. Anh nhìn nó và kinh hoàng nhận ra đôi mắt chó con của thằng nhóc đã đầy ậng nước. Cái trò mít ướt này là học từ mẹ nó đây mà, hắn còn lạ gì nữa. Cái trò mè nheo ấy đã quen quá rồi, nhất là lúc cô nàng mang thai thằng bé.

"Búp bê....Tượng!" Conan nài nỉ một lần nữa, nước mắt lưng tròng.

Lúc này ở xung quanh, những người đi đường và cả người bán hàng đều đang trợn mắt nhìn chằm chằm hai bố con. Không muốn mang tiếng là ông bố hẹp hòi, anh chàng thở dài.

"Bán cho tôi bức tượng này..."

—————-Vẫn trong ngày hôm đó, buổi trưa—————-

"Con chào bố mẹ" Shinichi nói lúc bước qua cửa căn nhà của ông bà Mori. "Chào ông bà đi con" Hắn nhắc, cúi xuống cởi giày cho thằng bé.

"Ông bà!" Conan hét toáng lên, hớn hở sà vào vòng tay của bà Eri ngay lập tức. Lúc này không còn nước mắt nước mũi tèm lem, không còn cái trò nhõng nhẽo nữa, trông nó ngây thơ và nai tơ kinh khủng. Cái vẻ mặt lừa tình của nó vẫn rất có tác dụng với mọi người quanh nó, TRỪ ÔNG BỐ CỦA NÓ RA, khỉ ạ! Thằng nhóc luôn ngoan ngoãn với tất cả mọi người, còn ông bố thì đã bị nó bắt nạt mấy lần rồi đấy.

Thở dài đầy chịu đựng, vị thám tử lừng danh của chúng ta đặt một đám túi xách lùng bùng xuống sàn và đi vào phòng khách.

"Cái gì thế con?" Bà Eri tò mò hỏi khi trông thấy khoảng một triệu chiếc túi xách - của cửa hàng quần áo trẻ em – nằm ngổn ngang trên sàn nhà.

"Quần yếm cho Conan ạ" Hắn trả lời.

Và Eri lập tức tỏ ra nghi ngờ. "Con mua bao nhiêu cái quần cho thằng bé thế?"

"Con không biết ạ" Hắn thú nhận, nhìn đám túi với vẻ nghi ngại. "Chị bán hàng nói Conan mặc loại nào trông cũng rất đáng yêu nên con đã mua cả"

"Ôi trời ơi" Bà luật sư vội vã mở đám túi ra. "Con mua cả quần cỡ lớn nhất à? Quần cho trẻ em 7 tuổi nữa? Và cả... QUẦN SƠ SINH là sao???"

"Chị ta nói rằng thằng bé sẽ lớn lên...." Hắn làu bàu "...và nếu đi mua quần áo mới liên tục thì sẽ rất mất thời giờ"

"Thế nên con mua cả cửa hàng quần áo về?" Bà hỏi, ánh mắt nghi hoặc xen lẫn kinh hoàng chiếu tướng cậu con rể.

Hắn nhún vai. "Chủ mấy cửa hàng bên cạnh cũng nói điều tương tự, mẹ ạ"

"Đến chết mất" Bà Eri cất đồ lại gọn ghẽ trong túi, than thở. "Sau bữa trưa mẹ sẽ dắt Conan đi mua cái khác. Và tất nhiên là trả lại đồ nữa. Hy vọng là họ đồng ý đổi trả" Bà lại quét ánh nhìn chiếu tướng lên hắn một lần nữa. "Con còn mua cái gì linh tinh nữa không đấy?"

Shinichi nuốt nước bọt và nghĩ đến bức tượng cổ xấu xí to đùng chắc đã được chuyển phát nhanh đến nhà hắn. "Không ạ"

"Thế thì tốt" Bà đứng dậy và xua xua tay "Vào trong kia nói chuyện với bố vợ con đi. Mẹ tin là cả hai người sẽ có rất nhiều chuyện để nói với nhau đấy"

Rồi bà đứng lên, gọi to "Conan! Cháu có muốn giúp bà làm bánh không nhỉ?"

Từ một xó xỉnh nào đó, cậu nhóc líu ríu chạy ra, trông rất hí hửng. "Bánh, bánh!"

Shinichi mỉm cười trước cảnh ngộ nghĩnh ấy, nhưng nụ cười của hắn vụt tắt ngay khi cảm nhận được một CÁI NHÌN từ ông Kogoro trong nhà. Quan hệ giữa họ từ xưa vốn đã không tốt đẹp cho lắm, và nó còn trở nên tồi tệ hơn khi "Conan" biến mất, "Shinichi" đột ngột trở về, và con gái ông đồng ý cưới thằng nhóc thám tử đáng ghét đó. Và từ đó ông luôn tỏ ra hằn học với cậu con rể, dù chẳng hiểu sao.

Hắn ta ngám ngẩm bước vào phòng, ngồi xuống ghế bành. "Con chào bố ạ"

—————-Tối ngày hôm đó—————-

Ran về nhà khá muộn, và cô mỉm cười hài lòng khi thấy hai chiếc quần bò xinh xắn cho Conan nằm gọn gàng trên bàn ăn.

Nhưng nụ cười của cô vụt tắt khi cô trông thấy bức tượng xấu kinh người chễm chệ giữa phòng khách.

"SHINICHI!!!!!!!!!!!!!!!!!!"

—————-Ở nhà bên cạnh—————-

Heiji nhăn mặt làu bàu "Có vẻ Kudou gặp rắc rối với Bà chị kìa"

Kazuha tỏ ra hơi lo lắng. "Anh ấy sẽ không sao chứ?"

Heiji khịt mũi. "Cái đầu của hắn cứng lắm nên chắc không sao đâu. Nhưng họ cứ cãi cọ thế thì làm sao Aiko ngủ được đây?"

Kazuha nhún vai. "Chúng ta cũng thường thế thôi mà, anh yêu"

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories