Extra 3 - Home Sweet Home
19:55, 2 December 2021Warning: Extra này có chứa yếu tố 18+. (Và cũng khá dài).
===============
Tháng 12, cái rét giá lạnh đã đến với Miyagi, hôm nay có tuyết rơi. Những bông tuyết đầu mùa trắng muốt bay bay trên bầu trời xám xịt, len lỏi qua từng đôi vai đã buốt lạnh của người đi đường.
Kei vừa từ không gian ấm áp của thang máy bước ra, anh run người rồi nhanh chóng bước về phía căn hộ của mình.
"Anh về rồi đây. Lạnh quá đi mất."
"Mừng anh về." Tadashi ngó đầu ra từ phòng làm việc của Kei.
"Nghỉ tay ăn cơm thôi. Anh mua cà ri cay em bảo về này. Mà em kiếm đâu ra được cái quán có vị trí đắc địa như thế vậy? Làm anh tìm lòi mắt luôn á." Kei vừa nó vừa cởi giày, anh bước vào nhà, cố gắng đi thật cẩn thận.
Trải dài khắp hành lang của căn hộ chồng chất những chiếc thùng carton to nhỏ, gần như chắn hết lối đi. Từ hôm qua đến hôm nay, Kei và Tadashi đã phải thay phiên nhau nghỉ làm để về dọn nhà, chuẩn bị chuyển sang nhà mới. Họ đã quyết định kí hợp đồng mua căn nhà có hướng ban công nhìn ra ngọn đồi mà khi xưa là con đường đi học quen thuộc. Mọi ngóc ngách cần sửa trong căn nhà cũng đã được sửa sang xong, giờ chỉ còn việc chuyển đồ đạc về và sắm thêm một chút nội thất.
"Ồ, em đã dọn sạch sẽ rồi à?" Kei ngó vào trong phòng làm việc của mình. Những giá sách treo trên tường giờ đây trống trơn, bao nhiêu tài liệu và mô hình đã được Tadashi đóng cẩn thận xếp vào từng thùng carton, đặt gọn vào một góc trên sàn.
"Phòng Kei dọn nhanh không ấy, em làm vèo một phát. Nhưng mà Kei này, cái gì đây?" Tadashi quay sang Kei, nở một nụ cười đầy sát khí, tay cậu giơ lên một chiếc thẻ nhớ máy ảnh.
Kei sững người, mắt mở to nhìn chiếc thẻ nhớ trên tay Tadashi, anh lắp bắp. "E... em tìm thấy... ở đâu?"
"Lúc em cầm mô hình con T-rex của anh thì bất ngờ cái đầu của nó bị rơi ra, và cái thứ này đập vào mắt em. Anh giấu cũng kĩ thật đấy. En xin lỗi vì đã xâm phạm quyền riêng tư của anh qua việc tự tiện mở chiếc thẻ nhớ này. Nhưng Kei ạ..."
Tadashi ngưng một chốc. Kei nhìn thẳng vào mặt Tadashi rồi lại né tránh, anh nuốt nước bọt lo lắng, chờ đợi những lời tiếp theo của cậu. Cái thẻ nhớ đó, chứa đựng bao nhiêu là ảnh của Tadashi, kể cả... ảnh nhạy cảm mà không rõ Kei đã chụp chúng từ bao giờ.
Tadashi nhìn Kei đang đứng sợ sệt ở cửa, cậu thở dài, nhìn thẳng vào anh với đôi má ửng hồng, nhỏ giọng nói. "Kei... anh đúng là... biến thái."
Kei đang chuẩn bị tinh thần để chịu một trận lôi đình từ Tadashi thì bỗng ngạc nhiên, anh ngẩng mặt lên, hai đôi mắt chạm nhau. Kei hỏi. "Em không... mắng anh à?"
Tadashi lắc đầu. "Mà... em cũng tự tiện mở chiếc thẻ nhớ này ra xem, cho nên em cũng có lỗi." Tadashi bước đến, đặt chiếc thẻ vào lòng bàn tay anh. "Với cả hơn nửa số ảnh trong đây..." Cậu ngước lên nhìn anh, khuôn mặt một lần nữa tỏa đầy sát khí. "Em xin lỗi, em xóa hết rồi. Từ nay mà còn lén giữ tấm ảnh khỏa thân nào của em thì liệu hồn mà giấu cho kĩ. Không là anh không xong với em đâu. Rõ chưa?"
Sống lưng của Kei lạnh buốt, tưởng chừng như sắp sửa đóng băng tới nơi, anh run rẩy thưa. "Dạ... rõ! Anh xin lỗi!" Và cúi người xuống thật sâu.
Tadashi đứng khoanh tay nhìn xuống chàng khủng long của cậu đang tạ lỗi. Cậu phì cười, đi đến lấy túi cà ri mà anh đang cầm lên định đi ra bếp. Vừa mới chỉ bước ra khỏi cửa phòng nửa bước, cậu quay lại nói với Kei vẫn đang giữ nguyên tư thế cúi đầu đó.
"Dù sao thì..." Nghe thấy Tadashi tiếp tục lên tiếng, Kei quay người lại. "Cảm ơn anh, vì đã si mê em đến thế." Tadashi nhoẻn một nụ cười tinh nghịch, nháy mắt và gửi đến anh một nụ hôn gió, rồi nhanh chóng chạy thẳng ra phòng bếp, để lại Kei đang chết đứ đừ trước hành động ranh mãnh vừa rồi của cậu.
Kei gục xuống và thở phào, anh ôm lấy khuôn mặt nóng bừng của bản thân, tâm trí chồng chất cảm giác tội lỗi lẫn vui sướng. Nhìn chiếc thẻ nhớ trên tay, lòng anh có chút tiếc nuối khi hơn nửa số ảnh trong này đã bay đi mất. Nhưng có lẽ, anh sẽ từ bỏ ý định bổ sung lại cho nó.
Tadashi đã tha cho mình rồi. Không nên chuốc họa vào thân nữa. Em ấy đáng sợ quá.
"Này khủng long biến thái ơi! Ra ăn cơm thôi!" Giọng Tadashi từ nhà bếp vang lên.
"Đây. Anh tới đây. Em làm ơn đừng gọi anh như vậy nữa được không?"
***
"A... thật hả trời...?" Tadashi nặng nhọc thở. Trên trán và cổ cậu mướt mát mồ hôi, đôi má cậu đỏ bừng và nóng hổi.
"Ha...anh... anh chịu hết nổi rồi." Kei đưa tay lên quệt trán. Mồ hôi của anh đổ nhiều đến mức mái tóc anh gần như ướt đẫm và bết lại.
"Nê... nên dừng lại thôi anh..." Tadashi run rẩy nói, đôi môi đỏ rực của cậu hé mở, làm lộ ra chiếc lưỡi hồng xinh xắn đến mê người.
"A! Anh bỏ cuộc!" Tsukishima đập tay xuống bàn ăn, hạ chiếc thìa dính đẫm sốt cà ri đỏ chót xuống. Anh đứng phắt dậy chạy về phía tủ lạnh lấy ra một bịch sữa tươi rồi quay lại rót ra hai chiếc cốc.
Tadashi và Kei cầm cốc sữa lên, nốc lấy nốc để ắt muốn giảm bớt vị cay muốn rụng lưỡi từ món cà ri mà cả hai vừa mới ăn được vài thìa.
"Nó...mới là suất cay thường thôi đấy." Kei nói, khẽ ho khù khụ vài tiếng, anh rót thêm sữa vào cốc rồi đưa cho Tadashi. Món cà ri cay đến mức khiến nước mắt nước mũi cả hai người chảy ra, đầm đìa mồ hôi và cả khoang miệng không có cảm giác gì ngoài sự đau rát.
Tadashi uống sạch cốc sữa thứ hai trong một hơi. Cậu run rẩy nói, giọng có chút khàn. "Koushi-san... anh ấy đúng là quái vật."
***
Sau bữa tối đẫm mồ hôi và nước mắt, Kei và Tadashi quay vào phòng ngủ và dọn dẹp nốt một vài kệ sách và tủ quần áo.
"Ngày mai mấy giờ dịch vụ chuyển nhà đến?" Tadashi hỏi, cậu đang sắp xếp một vài cuốn sách vào trong thùng.
"Khoảng 11 giờ. Trời lạnh thế này, anh hẹn đi khoảng trưa cho đỡ rét." Kei nói, tay đang thoăn thoắt xếp gọn từng cái quần cái áo vào trong va li.
"Vậy để em báo lại với Koushi-san. Anh ấy mời bọn mình sang nhà anh ấy ăn trưa vào ngày mai."
"Thế hả? Nhớ bảo Koushi-san đừng làm món gì cay đấy. Hôm nay đã đủ ác mộng rồi." Kei thở dài nhớ lại vài phút trước, xém chút nữa vị giác của anh đã vẫy tay chào vĩnh biệt anh rồi. Cái món cà ri ám ảnh.
Kei rùng mình khi nghĩ về nó. Đột nhiên anh lôi ra được một bộ đồ kì lạ cất đằng sâu trong tủ quần áo. Anh gỡ bộ đồ đó ra, đó là một bộ đồ bó màu đen, hình như là đồ bơi một mảnh không dây dành cho nữ, có khoét một lỗ to ở sau mông. Từ bên trong rơi ra một đôi tất lưới, một cặp tai thỏ trắng và... một cái đuôi.
Kei kinh ngạc nhìn món đồ anh vừa mới rút ra từ tủ, đơ mình mất vài giây thì nghe thấy giọng Tadashi vang lên từ đằng sau.
"Koushi-san bảo mình đến muộn, tầm 12 rưỡi hay 13 giờ cũng không... sao.... Áaaaa!!!" Tadashi vừa ngước lên khỏi điện thoại và đập vào mắt cậu là hình ảnh Kei đang cầm bộ đồ hóa trang mà cậu mua vào dịp Halloween trước.
Cậu hét lên và vội vàng chạy đến chỗ Kei. Kei phản xạ thật nhanh, anh đứng phắt dậy rồi cầm bộ đồ giơ lên cao khiến Tadashi không thể với tới để giật nó trở lại. Kei chọc ghẹo.
"Ôi chà ôi chà. Không ngờ em cũng biến thái hệt như anh vậy đấy, Tadashi."
"Im đi, Kei! Trả lại cho em!" Tadashi cố gắng kiễng chân lên, với với tay.
"Vậy em thừa nhận cái này là của em hả? Ôi, từ bao giờ Tadashi của anh lại trở nên dâm đãng đến thế này đây?"
"E-em không có dâm! Người dâm nhất trong nhà này chỉ có anh thôi! Trữ ảnh khỏa thân của em tận ba năm trước, bộ đồ này em chỉ mới mua do bồng bột! Làm sao sánh được với độ biến thái của anh! Trả lại cho em mau!" Tadashi lớn tiếng cãi, cậu bấu tay vào áo của Kei rồi cố gắng nhón chân lên thật cao, nhưng cũng vô dụng.
"Anh hơi tò mò đấy, Tadashi. Sao em lại mua bộ đồ này chứ?" Kei ngước lên nhìn bộ đồ trên tay mình, chiếc đuôi thỏ trắng như tuyết nhìn như đang lấp lánh dưới ánh đèn phòng. Kei nhìn xuống Tadashi đang bất lực lườm anh.
Cậu thở dài giải thích. "Thì... cái đợt anh công tác một tuần ở Tokyo ấy. Theo dự định thì anh về đúng hôm Halloween. Em... tính mặc nó để... đón anh. Tại... em muốn anh... chú ý em nhiều hơn." Tadashi nói, giọng nhỏ dần, nhỏ dần rồi chỉ còn lí nhí trong miệng.
Kei không khỏi phì cười trước sự đáng yêu này của Tadashi, anh đưa tay còn lại lên che miệng, cố gắng để tiếng cười không phát ra quá to. Tadashi ngượng chín mặt, nhận ra cánh tay giơ lên từ nãy đến giờ của anh đã thấp xuống một chút. Cậu liền chớp lấy thời cơ mà nhón chân lên, nhanh chóng giật lại bộ đồ xấu hổ kia. Chiếc đuôi thỏ không may rơi xuống sàn nhà, phát ra một tiếng 'keng' trong trẻo. Tadashi cũng nhanh chóng cúi xuống lượm nó lên rồi ôm hết vào lòng.
"Đừng có cười nữa. Vô duyên quá đi." Tadashi trách móc. "Là tại ai mà em mua món đồ này chứ. Kei ngốc!"
"Ồ." Tiếng cười khúc khích của Kei dừng lại, anh đưa mặt đến gần Tadashi. "Em mua là vì anh phải không? Tại anh nên em mới mua mà. Nếu thế thì... mặc cho anh xem đi."
"Không mặc." Tadashi thẳng thừng từ chối.
"Thôi mà. Đã tốn tiền mua rồi... cũng phải mặc vào chứ." Kei nói, giọng anh trở nên nũng nịu.
"Mặc cho anh xem đi mà, Ta~ da~ shi~"
Tadashi nhìn ánh mắt mong chờ của Kei mà có chút chần chừ. Nhưng rồi cậu lại nghĩ đến cái thẻ nhớ, lúc này đây chẳng khác gì việc cậu gặp quả báo cho hành động tự tiện đấy của mình cả.
Nhưng Kei là người sai trước mà. Trời ơi!
***
Tadashi đứng trước cửa phòng ngủ, hít một hơi thật sâu khiến không khí lạnh ngập tràn trong khoang phổi rồi thở ra, cậu đẩy cửa phòng bước vào.
Kei đang ngồi trên sàn với đống quần áo lộn xộn ngước lên nhìn Tadashi ngại ngùng trong bộ hóa trang thỏ quyến rũ. Anh đứng dậy đi đến trước mặt Tadashi và ngắm nghía cậu từ đầu tới chân.
Bộ đồ đen bó sát vào cơ thể của Tadashi khiến cậu cảm thấy có chút không thoải mái. Phần nhũ hoa của cậu đang dần cương lên do bị bó sát. Phân thân cộm lên sau lớp vải đen. Ở phía sau, chiếc đuôi thỏ trắng muốt mà cậu đã vất vả tự nhét vào hậu huyệt của mình có chút run rẩy giữa hai cánh mông căng tròn. Cặp tất lưới đùi kéo cao cùng cặp tai thỏ trên đầu Tadashi khiến cho sự quyến rũ tăng lên gấp bội.
Thấy Kei vẫn im lặng, Tadashi bối rối lên tiếng.
"Này... nói gì đi chứ. Nếu không có lời nào thì em thay luôn đây, mặc thế này lạnh chết mất." Tadashi toan quay gót rời đi thì bị Kei giữ lại. Anh kéo cậu vào lòng và ôm chặt. Anh thì thầm lên tai Tadashi, hơi thở ấm nóng của anh phà vào bên tai đã đỏ lừ của cậu.
"Tadashi. Em quyến rũ thật đấy."
Mặt Tadashi đỏ bừng, vùi vào trong lồng ngực mềm mại của Kei, lí nhí nói.
"Nịnh em đấy à?"
Kei khẽ gật đầu. "Cứ cho là vậy đi." Bàn tay của Kei di chuyển xuống dưới, xoa bóp hai cánh mông mềm mại đang kẹp chặc chiếc đuôi thỏ của Tadashi. "Nè, Tadashi... cái đuôi này... khiến em cảm thấy thế nào?" Kei khẽ hỏi.
"Ừm... nó cứ... kì kì. Có chút lạnh." Tadashi nói, giấu khuôn mặt nóng bừng của cậu vào ngực Kei. Hông cậu đung đưa, câu dẫn bàn tay của Kei đang bóp nắn lên mông cậu. Chiếc đuôi thỏ khiến cho Tadashi ngứa ngáy, bên trong co chặt giữ phần kim loại lạnh ngắt ngắn cũn để nó không bị dâm thủy mà hậu huyệt đang tiết ra khiến cho trơn tuột ra ngoài.
"Vậy hả?" Kei hỏi vu vơ một câu. Cúi xuống hôn lên tóc Tadashi.
"Kei... chúng ta... vẫn chưa dọn nhà xong." Tadashi khẽ nói.
"Ừ. Anh biết."
Sự im lặng bao trùm căn phòng khoảng vài giây, cả hai đều đang suy nghĩ về hành động tiếp theo của mình. Kei cất tiếng.
"Có lẽ... mai phải dậy sớm để dọn nốt thôi."
Tadashi nghe vậy, cậu ngẩng mặt, quàng tay lên cổ Kei và hôn anh thật sâu. Hai đầu môi ấn chặt vào nhau, hé mở, để đầu lưỡi đi tìm nửa kia của mình rồi liên tục quấn quít. Cơ thể hai người nóng dần lên. Vừa hôn, Tadashi vừa lặng lẽ đẩy Kei, muốn anh di chuyển về phía chiếc giường sau lưng. Kei ôm chặt Tadashi, hai đôi môi vẫn dính lấy nhau, anh lùi dần rồi ngồi xuống giường, bế bổng Tadashi lên và đặt cậu ngồi lên đùi mình. Hai tay Kei tiếp tục nhào nặn cánh mông của Tadashi, nhẹ nhàng vỗ 'bép' một cái khiến cậu giật mình.
Tadashi nhẹ nhàng đung đưa hông, cạ cạ phần phân thân đang bí bách trong lớp áo xuống đùi Kei. Đầu gối của cậu không yên vị mà chạm vào đũng quần anh, nhẹ nhàng kích thích cái thứ đang to dần sau lớp vải.
Thấy Tadashi đang được đà chủ động, Kei liền nắm lấy hai cổ tay cậu và đè xuống.
"Vội vã quá đấy, Tadashi. Mới chỉ vậy thôi mà thỏ con đã không chịu nổi rồi sao?"
Tadashi nhếch mép cười khiêu khích. "Chà... anh biết đấy... thỏ động dục quanh năm mà."
Kei liếm môi, cúi xuống hôn Tadashi. Đôi môi của anh cứ từ từ hạ dần, từ môi, xuống cằm rồi hôn loạn lên khắp cổ, vai và xương quai xanh của Tadashi. Từng vết hôn Kei để lại ửng đỏ rải rác khắp vùng da của cậu.
"Ưm... a..." Tadashi khẽ rên, cậu ưỡn người cảm nhận những chiếc hôn dịu dàng của Kei đang lan khắp cơ thể.
Kei đưa những ngón tay xoa lên đầu nhũ đang lấp ló lộ ra trên lớp áo mỏng. Tadashi khẽ giật mình, cậu ưỡn ngực lên mời gọi Kei, phía thân dưới vẫn tiếp tục cọ sát phần phân thân kẹt cứng trong lớp vải bó sát lên đùi anh, hậu huyệt phía sau bị chiếc đuôi thỏ làm cho ngứa ngáy cũng đã ướt nhẹp rồi.
Kei kéo phần áo Tadashi xuống, để lộ ra hai bên nhũ đã đỏ ửng, anh cúi xuống, hôn nhẹ lên chúng rồi ngậm lên một bên và bắt đầu liếm mút một cách điên cuồng. Bàn tay anh di chuyển xuống nơi phân thân đang cọ lên đùi mình kia, đưa những ngón tay ra trêu chọc nó, vuốt ve lên nó qua lớp áo khiến Tadashi vô thức co chân lại, tay bám chặt thêm vào ga giường, thân dưới liên tục di chuyển theo tay Kei, cầu xin anh chạm vào nó nhiều hơn nữa và muốn anh chăm sóc cho cả hậu huyệt đang liên tục tiết ra dâm thủy làm ướt đẫm cả một phần đuôi.
"Kei... Kei..." Tadashi rên rỉ gọi tên anh, đưa tay xoa lên mái tóc vàng óng của Kei, hai đùi dang rộng và ra sức nài nỉ anh.
"Em muốn gì nào, thỏ con của anh?" Kei hỏi rồi cắn nhẹ lên hai bên nhũ hoa đã sưng lên từ nãy đến giờ, tay anh lần mò tìm đỉnh quy đầu đang ướt dần của Tadashi sau lớp áo, chạm vào nó và day day lên cái lỗ nhỏ xíu đang bị cầm tù.
Tadashi run rẩy ưỡn cao người, sống lưng cong lên vì bị kích thích.
"Bên trong... a... vào trong em đi... Kei."
"Em muốn anh vào trong thật sao? Nhìn hậu huyệt của em đang cắn chặt chiếc đuôi này lắm này." Kei nói, đưa tay cầm vào chiếc đuôi trắng muốt, di chuyển khiến đầu kim loại bên trong chạm loạn lên khắp mị thịt ấm nóng.
"A... em muốn... Kei cơ. Cái đuôi... khó chịu lắm. Em muốn Kei cơ." Tadashi nỉ non cầu xin Kei, chiếc hông không ngừng động đậy mà mời chào anh.
Kei vén lớp áo phía dưới sang một bên, giải thoát cho phân thân bí bách của Tadashi. Nó cương cứng lên, run rẩy ma sát với làn không khí lạnh bên ngoài, lỗ nhỏ trên quy đầu đang nhỏ ra vài giọt dịch trắng đục, nhìn vô cùng dâm đãng. Kei rút mạnh chiếc đuôi thỏ ra khỏi Tadashi, dâm thủy ứ tràn ra khỏi hậu huyệt bé nhỏ, ướt đẫm một mảnh ga giường. Bên trong Tadashi giờ trống rỗng, cái lỗ nhỏ liên tục hé mở đòi được lấp đầy.
Kei kéo quần xuống, phân thân của anh đã cương cứng lên từ khi nhìn thấy Tadashi quyến rũ trong bộ đồ gợi cảm này. Anh kéo mạnh eo Tadashi, thúc mạnh vào sâu trong cậu một cú lút cán, cả chiều dài phân thân của Kei trong chớp mắt nằm gọn bên trong hậu huyệt ướt nhèm của cậu.
"A... a..."
Tadashi thoải mái rên lên, hai đùi dang ra, kẹp vào hông của Kei, chiếc eo nhỏ vội vã chuyển động, hậu huyệt nhỏ mút chặt lên phân thân to lớn, mời gọi nó vào sâu nữa. Kei vỗ mạnh lên mông Tadashi, để lại một vùng da đỏ ửng, anh bóp mạnh lên nó mà nhào nặn.
"Tadashi... từ khi nào mà cái lỗ nhỏ này hư hỏng đến vậy? Tadashi vụng về ngày xưa của anh đâu mất rồi?"
Kei hỏi, liên tục vỗ lên hai cánh mông và thúc vào cậu thật mạnh. Tadashi không ngừng phát ra những tiếng rên ngọt ngào trước sự kích thích từ Kei, cậu thích thú đung đưa mông khiêu khích Kei đánh cậu mạnh hơn nữa. Khoái cảm bao phủ hoàn toàn tâm trí cậu. Tadashi lại nở ra một nụ cười ranh mãnh, run rẩy trả lời Kei.
"Ha... Tadashi... a... hư hỏng như vậy... không phải Kei thích lắm sao? A... a... cái đó của anh không phải đang phấn khích hơn bình thường à? A... ư..."
"Quả thật..." Kei ngắm nhìn khuôn mặt quyến rũ của người nằm dưới. Từ đôi tai thỏ cài trên mái tóc rối bù, bờ trán lấm tấm mồ hôi, đôi mắt ngấn lệ vì sướng, đầu mũi, đôi tai và hai bên má đỏ ửng, đôi môi mềm mại hé mở liên tục nhả ra những tiếng rên dâm đãng. Kei cúi xuống cắn lên chiếc cổ đã chi chít những dấu hôn đỏ ửng, khẽ thì thầm. "Anh đang rất hăng máu đây."
Dứt lời, Kei giữ chặt lấy eo Tadashi và điên cuồng thúc vào bên trong cậu như một con mãnh thú đang cấu xé con mồi mình vừa bắt được. Phân thân to lớn thô bạo dày vò lên những điểm nhạy cảm ở sâu bên trong khiến dâm thủy không ngừng tiết ra. Từng cú thúc đánh bay hết lý trí trong đầu Tadashi, cậu không ngừng khiêu khích Kei trong cơn rên rỉ.
"A... s-sướng quá... Kei... a... nữa... mạnh hơn nữa đi... a..."
"Được. Đừng có khóc đấy, thỏ con của anh." Kei vác một chân Tadashi lên, cho nó tì lên vai của mình, sau đó tiếp tục đưa đẩy với tốc độ chóng mặt. Hàng loạt điểm nhạy cảm bên trong bị tấn công dồn đập, chất lỏng trong hậu huyệt Tadashi liên tục chảy ra, theo sự đâm chọc của Kei mà tạo nên những tiếng lép nhép đầy xấu hổ.
Cơ thể Tadashi bắt đầu rã rời, hai bên đùi đang dần mỏi. Phân thân phía dưới run lên như muốn được phun trào.
"A... Kei... em bắn... a... em bắn mất..."
Khoái cảm trong cậu gần như lên đến đỉnh điểm bỗng chốc vụt tắt. Bàn tay to lớn của Kei đang siết chặt phần gốc trên phân thân của Tadashi, khiến cho cậu khó chịu vặn vẹo người, đưa tay xuống muốn đẩy Kei ra.
"A... không được... em muốn bắn... Kei... a... a... em muốn bắn mà."
Tadashi ra sức cầu xin. Cơn bức bối dâng tràn trong cơ thể cậu. Kei vẫn giữ nguyên cường độ điên cuồng đó mà chà đạp lên những điểm nhạy cảm bên trong Tadashi, tay anh giữ chặt phân thân cậu, không cho phép nó được rỉ ra một giọt nào.
"Anh thì chưa đâu. Nhịn một chút nào, Tadashi." Kei đưa tay còn lại lên vuốt ve má cậu mà dỗ dành.
Tadashi bị Kei kìm hãm đến phát khóc. Từng cú thúc của anh mang đến cho Tadashi những cơn sướng rơn người, nhưng phân thân đang lên đến đỉnh điểm mà không thể phóng thích khiến Tadashi khó chịu, có chút đau nhói và bức bối. Cơ thể của cậu như muốn nổ tung, não cậu rối bù, hai chân bắt đầu giãy giụa loạn xạ.
Mình thấy... lạ quá. Khó chịu và bức bối... nhưng có chút... sướng...
Tadashi không nhịn nổi nữa, cậu khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa khắp mặt cậu do cơn khoái cảm lạ kì mà Kei mang đến. Tadashi run rẩy bám vào bàn tay đang giữ chặt lên phân thân của mình mà cầu xin trong tiếng rên loạn xạ.
"Kei... em m-muốn bắn. Em không... a... a... không chịu nổi nữa. Xin anh... xin anh cho em bắn... a... em điên mất."
Giọng nói ngọt ngào của Tadashi cùng khuôn mặt đắm chìm trong dục vọng của cậu càng khiến Kei muốn bắt nạt cậu nhiều hơn nữa. Anh liền giảm tốc, nhẹ nhàng di chuyển hông, cúi xuống khuôn mặt đang nức nở kia, hôn lên hai hàng nước mắt và khẽ hỏi.
"Thỏ con, em nên cầu xin anh như thế nào mới đúng nhỉ?"
Tadashi không hiểu ý Kei, cậu đưa ánh mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào đôi mắt sáng như những vì đom đóm đằng sau cặp kính gọng đen, không nói gì, lồng ngực phập phồng cố gắng lấy lại hơi thở. Kei hôn lên môi cậu, đưa bàn tay còn lại đang rảnh rang lên vuốt vào đôi tai thỏ trên đầu Tadashi.
"Em đang là gì của anh nào?"
Trong cơn mơ màng, Tadashi hiểu ra.
Đồ biến thái.
Cậu thầm trách, rồi áp hai bàn tay lên má Kei, hổn hển nói.
"C...chủ nhân. Làm ơn... chủ nhân làm ơn... cho thỏ con bắn đi... thỏ con khó chịu lắm... thỏ muốn bắn. Chủ nhân..."
"Ngoan lắm."
Kei mỉm cười, thưởng cho Tadashi một nụ hôn. Hông dưới lại tiếp tục thúc mạnh vào Tadashi, càng lúc càng điên cuồng và mãnh liệt. Cả gian phòng ám mùi dục vọng vang lên tiếng da thịt đụng vào nhau bem bép hòa với tiếng rên gợi tình của Tadashi.
Kei vẫn chưa buông tha cho phân thân tội nghiệp của cậu đang dần trở nên tím tái. Đến khi cậu cảm tưởng như mình sắp ngất đi vì khoái cảm, Kei đâm thật mạnh vào trong, tới tận cùng của hậu huyệt rồi bơm đầy trong đó dòng tinh nóng hổi, đồng thời buông tay khỏi phân thân đáng thương kia. Tadashi kêu lên, sống lưng cậu cong lên khi bên trong được lấp đầy, và thoải mái bắn ra thật nhiều, tung tóe lên bụng của Kei và cậu.
Tadashi gần như kiệt sức, cái chân gác trên vai Kei mềm nhũn ra mà rơi xuống nệm giường. Cả thân thể xụi lơ, không nhúc nhích nổi một milimet, đôi môi hé mở đớp từng đợt không khí lạnh vào lồng ngực phập phồng. Phân thân to lớn của Kei vẫn ở trong cậu, khẽ khàng di chuyển. Kei cúi xuống, hôn lên hai má của Tadashi, rồi bất ngờ thúc mạnh vào cậu. Tadashi giật nảy, hậu huyệt bất giác thít chặt lại, cậu run rẩy đưa bàn tay không còn chút sức lực nào đặt lên tay anh, cố gắng lên tiếng trong hơi thở hổn hển.
"A... K-Kei... đừng mà... em mệt rồi..."
Ánh mắt Tadashi mơ màng nhìn Kei đang đưa tay đem hai bên đùi mình dang rộng. Kei hôn lên trán cậu, thì thầm.
"Thêm một lần nữa thôi, Tadashi."
Tadashi không nói gì, nhổm người dậy tháo chiếc kính của Kei xuống rồi quàng hai tay lên cổ anh, đáp lời anh bằng một nụ hôn nồng thắm.
Đêm hôm đó, hai con người mê mẩn đắm chìm vào nhau, quấn quít đến nỗi chẳng muốn rời.
***
Sáng hôm sau, Kei và Tadashi thức dậy với cơ thể đau nhức. Lưng, hông, và chân của cả hai mỏi nhừ đến độ không ai muốn rời khỏi giường.
"Làm hơi quá rồi." Kei thở dài, tay đưa ra đằng sau đấm đấm lưng mình.
Tadashi vẫn đang cuộn tròn trong chăn, mông cậu ê ẩm và phân thân vẫn có chút cảm giác đau nhói. "Sẽ không có lần sau nữa đâu."
Không ngờ cái bộ đồ hóa trang đấy hiệu quả đến vậy. Cả Kei và mình đều bị đắm chìm... hôm qua hai đứa đều sung sức như trâu ấy. Chưa bao giờ làm tình mà rã người đến thế...
Nhưng nếu cứ tiếp tục như vậy chắc có ngày Kei và mình liệt hết mất!
Tadashi thầm nghĩ trong lòng. Mệt mỏi ngồi dậy trên giường rồi ngả người dựa vào vai Kei.
"Phải dậy thôi."
"Ừ, phải dậy thôi." Kei lặp lại lời của Tadashi, mắt hướng ra mấy thùng carton lộn xộn.
"Cùng về nhà mới nào."
***
"Yaho~ Chào hai đứa. Khỏe cả chứ?" Koushi vui vẻ đứng trước cửa nhà đón Kei và Tadashi, trên tay anh là bé Tsukimi đang say giấc. "Ủa hai đứa làm sao vậy nè? Đi đứng gì loạng choạng thế? Đau chân à?"
"Dạ không sao ạ. Tụi em ổn. Cảm ơn anh vì đã mời bọn em. Có chút quà đây ạ." Tadashi cười và đưa cho Koushi một bánh ngọt.
"Cảm ơn hai đứa. Vào nhà đi. Tooru đang sắp xếp vài thứ trong phòng ăn." Koushi đóng cửa lại rồi cùng Kei và Tadashi đi đến gian bếp đang tỏa ra mùi thức ăn thơm lừng.
Tooru đang bày biện các món ăn lên bàn, thấy Koushi vừa quay trở lại với hai vị khách, anh niềm nở chào đón. "Chào hai đứa, nhà cửa thế nào rồi?"
"Chất đống thùng carton ạ." Kei trả lời.
"Hahaha. Nếu cần người phụ thì cứ gọi tôi sang giúp nhé." Tooru nói, quay trở lại căn bếp để chuẩn bị mang món chính ra.
"Hai đứa ngồi xuống đi. Anh bế Tsukimi lên phòng đã." Koushi đặt hộp bánh ngọt khi nãy Tadashi đưa cho anh lên bàn rồi đưa đứa con gái bé bỏng về phòng ngủ.
Kei và Tadashi ngồi xuống bàn ăn, Tooru bưng ra chiếc đĩa to đùng và vui vẻ giới thiệu.
"Món~ chính~ đây~"
Khoảnh khắc cái đĩa đặt xuống bàn, Kei và Tadashi trợn tròn mắt và sống lưng bắt đầu lạnh ngắt.
"Gà nướng sốt cà ri cay của Kou-channn~"
"K-KHÔÔÔÔÔÔNG!!!!!!!"
***
Vừa về đến nhà, Kei nằm phịch xuống chiếc sofa mới toanh đặt ở giữa phòng khách bừa bộn các thùng carton.
"Thật may là... món gà đó không quá cay như chúng ta đã tưởng." Kei bình luận về bữa ăn vừa rồi, thoải mái dựa đầu lên một chiếc gối.
Tadashi bật cười. "Đúng thật. Nó chỉ tê nhẹ ở đầu lưỡi chứ không ám ảnh bằng cái món cà ri hôm qua. Koushi nấu ăn giỏi thật đấy." Cậu đến bên nằm xuống cạnh Kei, chui vào bên trong chiếc áo len ấm áp của anh và ôm chặt cơ thể bên trong.
"Giãn áo bây giờ." Kei nói, đưa tay xoa đầu Tadashi rồi vỗ vỗ nhẹ lên lưng cậu như thể đang ru trẻ con ngủ.
"Kei này."
"Gì em?"
"Anh gầy đi đấy." Tadashi vuốt ve bờ lưng của Kei, cảm nhận được rõ từng đốt sống nhấp nhô sau lớp áo thun mỏng lót bên trong. "Mang tiếng đi ăn đi nhậu suốt mà giờ gầy trơ ra vậy? Không tốt đâu. Anh còn đội bóng nữa đó." Tadashi nói, trong lòng có chút đau nhói.
"Ừ, có nhậu có ăn. Nhưng mà nó kinh khủng lắm, Tadashi à." Kei dụi mặt vào tóc của Tadashi, khẽ nói. "Rượu bia đắng ngắt, anh không chịu nổi. Nên toàn phải trốn vào nhà vệ sinh để nôn cho bằng hết. Anh cũng không ưa thuốc lá, ngửi mùi nó thôi cũng khiến anh phát ngấy."
Giọng của Kei khe khẽ vang lên trong tai Tadashi, nghe như sắp khóc. Tadashi vỗ nhẹ lưng Kei, dịu dàng an ủi anh. "Mọi thứ đã qua rồi. Ở với em, em sẽ nấu cho anh cả trăm món vỗ béo anh mỗi ngày."
Tadashi và Kei cứ ôm nhau như vậy trên sofa. Đến khi Kei mệt nhoài, hoàn toàn chìm vào giấc ngủ, Tadashi ngóc đầu lên ngắm nhìn khuôn mặt bình yên của anh. Hôn nhẹ lên cằm Kei rồi len lén đưa tay lên tháo cặp kính của anh ra, tạm thời bỏ sang bên cạnh, rồi cậu rúc mặt vào ngực Kei, hít hà hương thơm vani quen thuộc. Tadashi nhắm mắt lại và thiếp đi trong vòng tay ấm áp của Kei.
Em yêu anh, Kei. Đừng cố gắng chịu đựng một mình nữa nhé. Em yêu anh nhiều lắm.
(Extra 3 - End).
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



