Nỗi đau
12:07, 5 December 2016"Trưởng khoa Hứa." Người đàn ông cao lớn cúi chào khi Ngụy Châu bước đến.
"Uhm. Chào anh." Cậu lịch sự đáp lại. Người bảo vệ nhanh nhẹn mở ra chiếc cửa sắt nặng nề sắp gỉ sét vì bất động quá lâu.
Không gian đặc nghẹt bụi vì lâu không được thông gió.
Người đàn ông trung nên ngồi bất động trên giường đá, cổ nghẹo sang một bên, nước dãi rớt xuống tay mà không hề hay biết.
Bác sĩ điều trị lại quên chỉnh liều rồi.
Ngụy Châu xót xa lấy chiếc khăn mù xoa trong người lau lại khuôn mặt tèm nhem, thức ăn dính trên khóe miệng đã khô cứng. Cậu đưa tay cào vào mái tóc bù xù bạc gần hết, vuốt lại gọn gàng.
Cậu vừa xoa bóp tay chân cho ông ta vừa nhẹ nhàng nói chuyện.
"Con sắp làm được rồi..."
"............"
"Con đang giúp đỡ một cậu bé cũng có quá khứ không mấy tốt đẹp như con đang tìm lại những kí ức đã mất."
"............"
"Cha biết không, giờ con không giận người nữa. Ít nhất con không quên bản thân mình là ai. Khá hơn anh ấy rất nhiều."
"............."
"Nhưng con sợ, khi ấy Cảnh Du lại không cần con nữa. Con có nên làm điều đó không?"
"............"
"Thật khó quá phải không." Ngụy Châu tự nói rồi tự thở dài một mình. "Con tha lỗi cho người. Sống mà mãi mắc kẹt với quá khứ đau khổ lắm. Đến lúc bước tiếp rồi."
".........."
"Trời lạnh lắm rồi, cha nhớ đừng để mình ốm..."
".............."
Ngụy Châu bước ra khỏi căn phòng đá, nói với người bảo vệ. "Cắt tóc cho ông ấy và tắm rửa cẩn thận bằng nước ấm, thêm áo bông cho ông ấy nữa. Từ mai sẽ chuyển về khu điều trị thường."
"Tôi rõ rồi."
Ngụy Châu mông lung suy nghĩ khi bước về phía hàng lang sáng sủa.
Xẹt!
Bóng trắng đột ngột chắn ngang trước mặt cậu, mái tóc đen dài rũ rượi che mất nửa khuôn mặt đang hằm hằm lườm cậu, con gấu bông trắng muốt bị cắt rời đầu. Bông trắng lòi ra tơi tả.
"Cậu không nghe lời tôi." Bệnh nhân lẩm bẩm điên dại.
".........." Ai lại để bệnh nhân lạc sang khu này vậy.
"Cảnh Du." Mắt cô ta trợn người, đảo qua lại nhãn cầu trắng dã.
"Cô..." Ngụy Châu lạnh gáy khi người phụ nữ trẻ gọi đúng tên anh.
"Máu...Tôi thấy máu ở khắp mọi nơi...Ha..ha..ha..ha..aaa"
Một lời dự cảm chẳng may mắn chút nào...
o O o
Hứa Ngụy Châu trần trụi ngồi trên chiếc ghế bành. Run rẩy. Đang là tháng một, dù lò sưởi bập bùng cháy nhưng căn nhà thiếu hơi người có được tân trang như mới vẫn không tránh khỏi giá lạnh.
Ngụy Châu hồi hộp nhìn chiếc đồng hồ nhích từng chút một. Ngày này cuối cùng cũng đến sau nửa năm trời. Cậu đã tu sửa cả ngôi nhà, bày biện gần như giống hệt trước đây. Trên sàn đầy ma nơ canh la liệt, được bài trí như hiện trường ngày hôm đó. Bên trái cậu, bộ sa tanh màu xanh ngọc và chuỗi ngọc trai đắt tiền kiềm diễm khoác lên hình nhân bất động. Ngụy Châu bất giác thấy sợ, tự uống chút rượu để lên tinh thần. Chẳng mấy chốc, màn khói xanh sau lưng rì rì tỏa ra trở nên hư ảo, biến những hình nộm vô tri trở nên sống động như đang thở. Thật đáng sợ...
Đến giờ rồi...Ngụy Châu bắt đầu tính nhẩm. Liều an thần đã hết tác dụng. Cảnh Du có lẽ sắp tỉnh dậy, cũng là lúc chất gây ảo giác tác dụng mạnh nhất.
Kịch!
Cảnh Du vừa vặn bước đến đầu cầu thang. Mái tóc ngắn rối bù vừa mới tỉnh ngủ, bộ pijama khiến anh trông như một cậu bé mới lớn.
Anh đã lấy con dao cậu để ở đầu giường, Ngụy Châu âm thần đánh giá khi thấy đáy thẳng căng của chiếc túi bên phải áo ngủ.
Khuôn mặt sợ sệt bước xuống từng bậc cầu thang, lướt qua đám hình nộm dưới chân.
Đến đây. Ngụy Châu ngoắc tay gọi anh đến. Đừng sợ, chỉ là ảo giác, sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.
Cảnh Du bước tới gần nơi cậu đang ngồi, gò má anh trở nên hồng rực, phía trước quần gồ lên cơ khát.
Cùng với kích thần gây ảo giác, tác dụng kích dục cực mạnh chính là điều gây nên cảnh tình dục tập thể bữa bãi bất chấp đối tượng ngày hôm đó. Cảnh Du mở rộng đùi ngồi lên người cậu.
Nặng muốn gãy nát hai chân...
Cơ thể bức bối tự vặn vẹo trên đùi Ngụy Châu, muốn xé tung đám quần áo vướng víu. Cậu giật mạnh, chiếc quần ngủ cũ rách toạc để lộ thân hình quen thuộc.
Ngụy Châu đưa tay đến vuốt ve, cơ thể anh điên cuồng hồi đáp, cậu cũng tự động dâng tràn hứng thú. Nhưng ánh mắt nâu lại hoảng hốt sợ hãi, sợ cậu, sợ cảm giác hoan lạc đang dâng lên không kiểm soát nổi.
Đau quá!
Ngụy Châu bặm môi đến chảy máu khi xâm chiếm cơ thể anh. Đau gấp trăm lần khi anh vùi vào cậu. Nỗi đau khiến ánh mắt Cảnh Du dần tỉnh táo. Anh bất lực cầu xin cậu, cầu xin hình nộm bất động bên cạnh...
Không ai đến cứu anh cả. Khoảnh khắc ấy khiến Ngụy Châu xót xa, nước mắt tràn ra thấm ướt má. Cậu muốn giúp anh nhưng không thể. Chưa đến lúc...
Cảnh Du vùng vẫy tự cứu lấy mình. Con dao bạc từ lúc nào sáng lóa trên tay anh, trong chớp mắt hướng thẳng cần cổ cậu đâm xuống.
Xoẹt! Một đường sắc ngọt trượt rách da cậu. Ngụy Châu may mắn tránh kịp. Tay trái bóp chặt lấy cổ tay anh, tay phải tát mạnh vào khuôn mặt mơ màng.
Chính nó, những vết thương trước chết trên cơ thể ông ta, và khuôn mặt bầm dập của Cảnh Du khi được tìm thấy trong hiện trường...
Ngụy Châu tiếp tục giằng co, Cảnh Du quá khỏe so với cậu, sau vài lần sượt qua, cuối cùng thì...
Phụt!
Máu cậu tứa ra từ cổ, bắn vào mặt Cảnh Du. Áp lực động mạch cảnh lớn đến mức khiến máu người đàn ông đó đã phun thẳng lên trần nhà vào ngày hôm ấy. May quá, con dao cậu đưa cho anh đã được mài mòn bớt, và vết thương của cậu chỉ rách một phần động mạch, cậu nhanh chóng ghì mạnh vào nơi mạch máu đứt ra.
Khuôn mặt đầy máu của anh sợ hãi đến ngất lịm. Ngụy Châu muốn đánh thức anh, nhưng Cảnh Du tự chuyển đổi sang một nhân cách khác.
Dưới tác dụng của ma túy tổng hợp, anh theo dòng chảy kí ức mà trôi vào trạng thái mê mộng. Anh tự nhập vai mẹ mình, rồi lại tự khóc lóc cầu xin.
Tích tắc...tích tắc...
Đồng hồ cứ thế thúc giục, tri giác của Ngụy Châu cứ yếu dần đi nhưng cậu vẫn muốn biết hết câu chuyện đó.
Máu cậu cứ tràn ra mỗi lúc một nhiều dù tay vẫn ấn chặt lấy cổ. Muộn rồi, cậu bỏ cuộc, chỉ mong giây phút này dài hơn chút nữa.
Ngụy Châu từ bỏ thời gian tự sơ cứu để cản trở Cảnh Du muốn vung dao tự sát, để lại những lời vĩnh biệt đau đớn của người mẹ buộc phải rời bỏ con mình.
Không được, anh phải sống...
Ngụy Châu đến, bàn tay vấy máu vuốt trên khuôn mặt khốn khổ đang run rẩy, cậu nồng nàn gọi tên anh, khi giọng càng lúc càng yếu dần...
"Cảnh Du à. Em ở đây..."
Cuối cùng anh cũng trở lại bên cậu. Ngụy Châu đột nhiên bật cười, thấy lòng thanh thản nhẹ bẫng. Anh nhận ra cậu, anh nghe được những lời cậu nói, anh lại là anh, là Cảnh Du của cậu...
Chẳng còn gì vướng bận nữa. Máu cậu mất quá nhiều, cậu chẳng đủ sức lực để tự sơ cứu.
"Ở lại với anh, xin em." Cảnh Du bỗng bật khóc như một đứa trẻ.
Lời cầu xin ấy ngọt ngào biết bao. Nhưng ý thức cậu mờ nhạt trôi đi mãi. Hạnh phúc khiến cậu ngất lịm...
Vẫn còn kịp, Cảnh Du tự nhủ. Những điều anh học được vì cậu, có thể thay đổi vận mệnh đau đớn này...
Cảnh Du ấn vào mạch máu còn rỉ rả, mang áo ngủ cuộn chặt chèn lấy, anh đặt tay cậu tự uốn qua đỉnh đầu làm garo tránh chèn vào đường thở. Chiếc quần ngủ cuốn chặt lấy. Máu đã ngừng chảy, khuôn mặt thanh tú trở nên trắng bệnh.
Ôi trời. Ai đó làm ơn đến đây, cứu lấy cậu ấy...
Kéttt!
Lời nguyện cầu được đáp lại tức khắc. Cánh cửa lớn bật mở, Lưu Tranh bước vào, nhìn hai đứa nhỏ đáng thương mình trần ôm lấy nhau...
Cảnh Du ngạc nhiên, nước mắt lã chã nghẹn ngào tội nghiệp. "Hãy cứu em ấy..làm ơn".
Lưu Tranh theo lời hẹn của Ngụy Châu sẽ xông vào nếu sau một tiếng cậu không gọi anh.
"Đứng lên đi Cảnh Du. Chúng ta phải nhanh đưa cậu ấy đến bệnh viện."
"............"
Lưu Tranh lặng lẽ lái xe đến bệnh viện tư nhân nơi Ngụy Châu đã dặn trước. Cậu muốn tránh việc Cảnh Du bị pháp luật can thiệp nếu có việc không may xảy ra với cậu. Máu và các phương tiện cấp cứu đều chuẩn bị sẵn.
Bác sĩ tiếp nhận Ngụy Châu kinh hãi thông báo với Cảnh Du và Lưu Tranh.
"Tôi rất tiếc, vừa có một vụ tai nạn giao thông. Cả gia đình nạn nhân đều có nhóm máu O Bombay nên số máu tích trữ ấy đã hết sạch. Ngân hàng máu cũng không còn. Nhóm máu ấy cực kì hiếm, chúng tôi đã liên lạc lại với danh sách những người đăng kí có loại máu ấy. Hiện giờ chúng tôi chỉ trợ giúp bằng dịch truyền, nhưng không thể kéo dài lâu nữa..."
"Tôi và cậu ấy có cùng nhóm máu, lấy của tôi." Cảnh Du ngước nhìn vị thánh mặc áo trắng. Thật may vì ông trời còn để cho cậu ấy một con đường sống.
"............"
(O bombay: Có hai hệ nhóm máu chính là ABO và Rh. Ngoài ra có khoảng 30 nhóm máu khác. Nhóm máu O bombay không có kháng nguyên A, B trên hồng cầu như nhóm máu O nhưng có thêm kháng thể H trong huyết tương mà nhóm máu O bình thường không có. Vì vậy, nếu truyền nhầm nhóm máu O thông thường sẽ gây tan máu.)
o O o
Thình thịch. Thình thịch. Thình thịch...
Tiếng mạch đập vang lên trong đầu khiến Ngụy Châu tỉnh giấc. Cơ thể cậu trống rỗng kì lạ như tất cả máu trong người đã bị ai đó rút sạch ra rồi bơm trở lại, nhưng mí mắt lại nặng trĩu không thể nâng lên nổi...
Cậu đã ngủ bao lâu rồi nhỉ? Cũng không rõ nữa. Giấc ngủ quá dài chỉ khiến cậu chẳng muốn thức dậy luôn, tâm trí cậu cứ trôi đi mãi...
Aa! Ánh đèn vàng đập vào mắt. Đau nhói. Cảnh vật nhòe nhoẹt xung quanh dần sắc nét trở lại.
Trên chiếc ghế đơn cạnh giường, một bóng hình đang ngồi tựa vào mép giường bệnh, tay anh cách tay cậu chưa đến một milimet , có vẻ như nó vẫn luôn nắm chặt lấy cậu, như thể anh sợ cậu sẽ đi mất trong giấc ngủ. Hơi ấm đó vẫn còn nguyên vẹn...
"Chào em." Cảnh Du nở nụ cười hạnh phúc trên khuôn mặt mệt mỏi. Hai mắt anh trũng sâu, đồng tử đen kịt, má hóp lại, râu ria lỉa chỉa quanh khuôn miệng mỏng và xương hàm dưới. Anh đang mặc một chiếc áo len cao cổ và chiếc quần âu tiệp một màu đen u ám trông như bị dãn ra, trở nên quá khổ.
"Ưm.." Giọng cậu khản đặc và khô khốc thoát ra từ cần cổ gầy bị nẹp cố định không thể di chuyển. "Em ngủ bao lâu rồi?" Và anh đã ngồi ở đó bao lâu vậy...
"Mười tám tiếng."
"..........." Chỉ mới mười tám tiếng mà có thể khiến người ta tiều tụy đến thế được sao. Đói quá đi mất. "Anh ăn gì chưa?"
"Em đang truyền dịch mà." Cảnh Du đáp lại một câu chẳng hề liên quan. Giọng nói có chút chua xót.
"Ừm..." Ngụy Châu từ từ nhắm mắt, giấc ngủ lại mê man kéo đến.
Ngụy Châu cứ tỉnh rồi ngủ, chập chờn suốt hai ngày sau đó. Bất cứ lúc nào cậu mở mắt, Cảnh Du cũng là người đầu tiên cậu thấy, hốc mắt anh càng lúc càng sâu hơn, mấy bộ quần áo cứ rộng dần...
Cuối cùng họ cũng chịu tháo bỏ đám đường truyền loằng ngoằng và chiếc nẹp cố định cổ cho cậu. Bát cháo trắng đầu tiên Cảnh Du đút cho cậu rơi xuống dạ dày có lẽ là món ngon nhất cậu từng ăn trong đời. Sau khi ấm bụng và tỉnh táo, Ngụy Châu loáng thoáng nhìn thấy hình ảnh của mình qua tấm kính phản chiếu mờ mờ. Ôi trời...
"Em muốn đi tắm."
"..........." Cảnh Du hốt hoảng nhìn thân hình xanh rớt nằm bẹp trên giường, muốn từ chối mà không nỡ.
"Không sao đâu. Sau ba ngày mà em còn ở đây để nói thì coi như khỏi hẳn rồi. Em có cả bằng chuyên khoa phẫu thuật mạch máu nữa đấy. Tin em đi. "
"Được rồi." Cảnh Du mỉm cười vui vẻ. "Để anh bế em được không?" Sợ cậu ngã khuỵu mất...
"..........."
Ngụy Châu không phản đối khi anh bế thốc cậu lên. Cậu nhẹ hẳn đi. Đến bản thân cậu còn tự cảm nhận được...
Cảnh Du đặt cậu ngồi trên chiếc ghế trong phòng tắm, quấn khăn quanh cổ áo. Anh cẩn thận gội đầu cho cậu, nâng niu như thể sợ cần cổ mảnh dẻ có thể đứt đôi bất kì lúc nào.
"Nhắm mắt lại, cay mắt bây giờ." Mười ngón tay dài dễ chịu cào nhẹ trên da đầu cậu, anh giả vờ trách mắng.
"Không." Cậu cứ mở mắt nhìn anh mãi không chán.
Cảnh Du ôn nhu cạo râu cho cậu, nhẹ xuýt xoa như thể lưỡi dao đang cạo mất lớp da mềm mại. Anh thấm khăn bông trong nước ấm, tỉ mỉ lau khắp cơ thể cậu, tránh đụng vào vết thương vừa liền da. Lần nữa rồi lần nữa...
"Anh không tắm luôn sao?" Ngụy Châu mình trần ngồi trên ghế nhìn anh. Râu ngắn tinh mịn đã mọc gần kín góc hàm nam tính.
"Để chút nữa. Nhanh lên, không em cảm lạnh mất." Mấy ngày qua, Cảnh Du chỉ dám tắm qua loa trong lúc cậu chợp mắt, gần như chẳng ăn gì, cũng không dám rời xa cậu quá ba bước...
Anh lại ôm cậu về giường, sấy khô mái tóc hơi dài và cả tay chân nhợt nhạt rồi đắp chăn cho cậu. Cơ thể Ngụy Châu vẫn se sẽ run.
"Em lạnh..."
Cảnh Du bật dậy gần như tức thì. "Để anh chỉnh lại điều hòa".
Pặc! Cậu tóm lấy cổ tay anh, đôi mắt đen mở to nhìn anh.
Cảnh Du khẽ mỉm cười đáp lại ánh mắt như con mèo nhỏ của cậu. "Được rồi..."
Anh hạ thấp song chắn cạnh giường, trèo lên chiếc giường bệnh nhỏ hẹp, để cậu gối lên vai rồi kéo cao chăn qua ngực, đầu mũi cọ vào đỉnh đầu đen nhánh. Mùi hương này, thật êm ái...
Ngụy Châu luồn một tay vào tấm áo len mỏng của Cảnh Du, bàn tay lạnh chầm chậm thấm lấy nhiệt lượng ấm áp từ khối cơ bụng rắn chắc.
"Anh...ổn chứ?" Cậu ngập ngừng mở đầu câu chuyện hai người đã trốn tránh suốt ba ngày qua.
"Không tốt lắm." Cảnh Du cười khan.
Ngụy Châu ngửa cổ ngước nhìn anh đầy nghi hoặc. "Tại sao?"
"Em còn hỏi là tại sao à? Nhìn lại em xem?"
"Em chẳng sao cả."
"Thế này mà gọi là không sao ư? Hay em muốn đến lúc em không còn nghe được anh nói mới có sao?"
"Đó là cách làm của em, mạng là của em, kể cả em có lấy ra đánh cuộc thì có liên quan gì đến anh?" Móng tay dài tức giận cấu chặt vào bụng Cảnh Du.
"Em..." Thật tức muốn phát điên...
"Thôi nào, dù gì em cũng đã thắng. Anh đã lấy lại được kí ức còn thiếu của mình."
"Kí ức đó thì làm được quái gì chứ?"
"Chẳng phải công việc của em là làm điều đó sao? Giúp anh ngủ được. Anh quên rồi à? Ngoài ra em chẳng có nhiệm vụ gì khác với anh. Ít nhất em cũng nên biết mình đã nhận được cái gì chứ."
"Hừm...được rồi." Cảnh Du cố gắng không muốn nổi giận với cậu. "Em thực sự muốn biết chứ?"
"Tất nhiên." Dù cậu cũng đã đoán được gần hết.
"Anh...là người đã giết lão ta."
"Em biết rồi. Cả việc anh không giết mẹ anh nữa. Bà tự sát."
"Sao em biết?"
"Lúc đó anh ở trạng thái mê mộng, tự đóng vai với chính bản thân mình. Nhưng em không hỏi việc đó, em muốn hỏi anh cảm thấy thế nào?"
"Anh... không biết nữa."
".........."
"Anh thấy... hụt hẫng. Tuy mẹ anh không chết trong tay anh nhưng bà cũng chết vì anh. Điều đó có gì khác biệt chứ? Và anh cũng là kẻ giết người thực sự."
"Cảnh Du, lúc đó anh bị đe dọa, còn bị đánh thuốc nữa. Anh không có lỗi..."
"Thế còn mẹ anh thì sao?"
"Đó là chọn lựa của bà. Anh xứng đáng với điều đó. Cũng như việc em làm cho anh hoàn toàn là em tự nguyện."
"An..h.."
"Cảnh Du, anh nhớ những điều mẹ anh đã nhắn lại với anh chứ?"
".........." Sao anh có thể quên được giây phút đó...
"Anh xứng đáng với cuộc sống tốt đẹp, anh phải sống thật tốt để đáp lại sự hi sinh của bà."
"Nhưng, kí ức còn thiếu đó, nó thật quá..."
"Nghe em nói, không phải mảnh kí ức nào cũng là kí ức đẹp, đôi khi nó tồn tại để cho người ta thấy những điều trọn vẹn, như có ánh sáng thì cũng có bóng tối. Khi nhìn thấy nỗi đau mới biết hạnh phúc đáng giá đến thế nào." Đó là cách Ngụy Châu vượt qua mỗi lần nghĩ về qua khứ đau thương của mình.
"............."
"Giờ anh là một con người hoàn hảo, cả những khiếm khuyết cũng hoàn hảo nữa. Những mảnh ghép còn thiếu cũng đã đủ rồi. Chẳng điều gì có thể khiến tâm trí anh không hòa hợp. Như vậy không tốt sao?"
"Phải...." Nếu không tính đến chuyện chúng ta sắp kết thúc ở đây. Cảnh Du đã nghĩ về điều đó suốt ba ngày qua, chính nó làm anh muốn trốn tránh cuộc nói chuyện này.
"Cảnh Du..." Hình như cậu đã đọc được suy nghĩ đó, ánh mắt sâu thẳm nhìn anh.
"Sao hả?" Anh ôm siết lấy cậu, tay vuốt nhẹ mái tóc lòa xòa trên trán cậu, cảm thấy thân nhiệt Ngụy Châu đột ngột nóng rực.
"Em..." Anh rốt cục nghĩ gì về em vậy, sao điều đơn giản đó lại khó để thốt ra đến thế...
"Hình như em đang sốt, để anh gọi bác sĩ."
"Không cần." Cậu ghì chặt không cho anh dậy.
"Thế em muốn gì?" Đôi mắt nâu nhìn cậu dò xét.
"............" Không một lời nói, Ngụy Châu cắn nhẹ đôi môi đỏ rực vì tăng thân nhiệt, bàn tay đặt trên bụng anh sưởi ấm đã trượt xuống mở bung khóa quần âu, luồn vào bên trong.
"Không được..." Cảnh Du chau mày cứng nhắc, hơi thở khó nhọc vì khoái cảm dâng lên từ bụng dưới. "Chờ đến khi về đến nhà. Em đang bệnh." Những lần như vậy Cảnh Du đều bị cậu đánh gục dễ dàng. Lần này không thể chịu thua được nữa.
".........." Nhà sao, họ liệu còn có thể cùng trở về một nơi được gọi là nhà nữa hay không cậu cũng không rõ nữa.
Ngụy Châu chui xuống chăn, mái tóc đen cứ trượt thấp xuống. Ôi trời. Cảnh Du nhắm nghiền mắt, đọc được từng chuyển động của đầu lưỡi quen thuộc. Hôm nay, nó nóng rực và đói khát. Không thể kìm hãm nổi...
Hoàng Cảnh Du vội vàng với lấy chiếc điện thoại đầu giường, gấp gáp ấn số 2.
"Vâng." Lưu Tranh nhấc máy ngay tức thì.
"Ngắt hết thiết bị theo dõi. Không cho ai vào nghe r.. Aaa..."
Chiếc điện thoạt đột ngột rơi xuống đất. Cúp máy.
o O o
Chiếc chăn mỏng trong bệnh phòng cộm lên giữa hai chân Cảnh Du. Ngụy Châu quỳ gối, hơi thở nóng hổi luồn lách vào nơi rậm rạp nam tính. Tay cậu siết lấy anh, nơi đó nhanh chóng cương cứng đến điên dại.
Góc chăn bị vén lên, Cảnh Du ngơ ngẩn nhìn xuống, hạ thể của anh ẩn hiện ra vào giữa đôi môi căng mọng. Mỗi lúc một trướng ngạnh.
Cậu ngậm lấy từng trái cầu lớn, cung hàm bặm chặt hút vào khoang miệng ẩm ướt, chà xát qua lại. Mỗi lần âm thanh khêu gợi vang lên là một lần đè ép đến nơi nhạy cảm, khoái cảm nhảy vọt muốn phóng thích. Cậu hôn dọc lên, hơi thở hổn hển thấm vào khiến hành dương vật dựng đứng càng thêm nóng rực. Đầu lưỡi đỏ hồng ấm áp, hết liếm, rồi mút, cơ thể anh rung lên bần bật.
Hai bàn tay lớn siết lấy vai Ngụy Châu khi cậu càng lúc càng tăng nhanh động tác. Nóng quá, người anh như đang bốc cháy.
Hàm răng trắng cà dọc quanh vật đàn ông kia. Ngụy Châu dừng lại nơi đầu chóp nhạy cảm, răng nanh hơi nhọn cắn lấy chút nếp da còn sót lại khi dương cương đã dãn ra gần hết. Khốn khiếp. Không ngờ vật ngoại cỡ đó còn có thể lớn thêm được. Lớp da mềm mượt như lụa căng đến sắp nứt, bao lấy nơi ứ huyết cứng rắn.
Một cái mút vào thật mạnh, hạ thân Cảnh Du gần ngập khít trong màn họng thật sâu kia.
Anh vội vàng giật ra nhưng... Phụt! Chất dịch đặc quệt bắn vào trong họng cậu, chút rây rớt tràn ra khóe miệng hơi trễ xuống cùng nước miếng.
Mùi vị nam tính tràn vào khoang miệng, Ngụy Châu nuốt xuống hương vị ngọt ngào ấy, ngón cái quệt lấy phần còn lại xoa lên bờ môi bóng mượt, mắt vô thức nhìn Cảnh Du. Sung sướng?
Anh cài những ngón tay dài vào mái tóc mềm, kéo cậu lên. Anh hôn cậu thật nồng nàn. Đôi môi mỏng bắt lấy đầu lưỡi khêu gợi trong miệng cậu, mút máp ẩm ướt rồi quấn lấy.
Cơn sốt trong người Ngụy Châu càng lúc càng dâng lên, da thịt cậu nóng ran, đầu óc cậu mơ màng. Hai núm vú và hạ thể cọ xát với cơ thể Cảnh Du qua lớp vải vóc đau rát đến phát điên. Cậu muốn da thịt anh. Thật nhiều...
Đôi tay lớn nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo bệnh nhân mỏng manh. Bộ quần trên người Cảnh Du cũng nhanh chóng bị ném xuống sàn. Cơ thể mảnh khảnh được nhuộm màu hồng phớt ngồi trên thắt lưng Cảnh Du.
Trong ánh vàng dịu dàng, vòng eo thon thả mê hoặc cứ đong đưa khe khẽ, chiếc chăn mỏng quấn quanh thắt lưng cậu trượt qua lại che mất nơi da thịt họ thiêu đốt nhau. Ngụy Châu nhắm hờ hàng mi cong, gò má đỏ hồng khao khát, tinh tế cảm nhận hạ thể Cảnh Du trượt qua lại giữa hai khối cơ tròn đầy mềm mại, tay anh xoa nắn cơ thể cậu trong khi cậu tự vân vê với hai đầu ngực hồng rực căng tức, khuôn miệng đầy đặn trễ nải vì thở dốc.
"Nằm lên người anh. Anh muốn hôn em."
Ngụy Châu ngả cơ thể gầy gò lên vòm ngực trần rộng rãi, ngọn lửa dục vọng bùng cháy khi da thịt trần tan vào nhau. Khuôn hàm nham nhám cọ lên đôi môi mềm mại, tê dại đến điên người. Tay Cảnh Du vuốt dọc võng lưng cong gợi cảm, lần xuống nơi riêng tư mềm mại đang áp vào vật nam tính đã phát tiết một lần lại tiếp tục trơn ướt của anh.
AAAaaa! Đôi bàn tay chống trên lồng ngực vạm vỡ của Cảnh Du khẽ run rẩy bấm xuống khi ngón tay anh đi vào mật thất chật hẹp phía sau. Môi anh lại cắn lấy môi cậu, biến tiếng rên rỉ vì đau trở thành âm điệu đầy nhục dục.
Sâu thẳm cậu co thắt, đau đớn muốn được lấp đầy, cậu rên lên môi anh cầu cạnh.
"Em muốn anh. Ngay lúc này..."
Một lời nói đơn giản khiến tâm trí Cảnh Du trở nên bồng bềnh. Anh nhẹ dịch chuyển thắt lưng, xâm nhập vào từ bên dưới.
Ngụy Châu nấc lên khe khẽ khi anh bắt đầu trượt vào, khó khăn. Đau quá... Anh lại hôn cậu thật dịu dàng, liếm đi những giọt mồ hôi lấm tấm nơi chóp mũi. Cậu nhắm mắt, thở thật sâu khi anh từng chút, từng chút lấp đầy cậu. Những vòng cơ mềm mại tầng tầng lớp lớp thít chặt, cảm nhận rõ nét dáng hình của anh trong cậu.
Nơi ấy của cậu ấm áp quá đỗi, dịu dàng nuốt lấy cơ thể anh như bắt anh chuyển động. Anh bắt đầu chậm rãi, mút lấy mang tai mềm mại đang đỏ rực sung sướng, cậu vùi gương mặt nhỏ vào hõm cổ anh, đê mê rên rỉ vì hoan lạc khi anh nhễ nhại ra vào.
"Sâu quá..aa. Cảnh Du...haa....thật.ư..tuyệt..."
Cơn sốt khiến cơ thể mảnh mai trở nóng bỏng chặt chẽ. Cảnh Du say đắm đến điên cuồng mà thúc vào. Ngụy Châu tự siết lấy hạ thể căng cứng của mình, khiến cảm giác thít chặt phía sau càng thêm nghẹt thở.
"Ưm..Châu Châu..." Cảnh Du mê mẩn gọi tên cậu, cổ anh đỏ rực và phập phồng khi tự kiềm chế bản thân không xé nát cơ thể yếu ớt của cậu, mồ hôi toàn thân túa ra như tắm, khiến thể xác hoàn mĩ trở nên bóng nhẫy gợi cảm.
Ngụy Châu tha thiết đan lấy mười ngón tay anh, nắm chặt. Cậu liếm lấy mùi vị mặt chát của anh đang nhễu xuống nơi gò má, xuống góc hàm lỉa chỉa, xuống xương đòn, bắp tay...rồi xuống đến lồng ngực nơi trái tim anh đang đập cuồng dại vì cậu khi sắp lên tới đỉnh cao trào.
"AAAaaa...Không được..." Cơ thể Cảnh Du rung lên khi Ngụy Châu cắn lấy ngực anh, chất dịch nóng chảy thấm vào từng ngõ hẹp trong cơ thể cậu.
Anh thở hắt ra, ôm chặt lấy cơ thể thanh mảnh bên trên khi cực khoái tràn đến, nơi đó của cả hai vẫn gắn liền với nhau.
Ngụy Châu lại đưa đẩy xương hông, khiến cơ thể anh lại một lần nữa căng lên trong người cậu, chút chất lỏng tràn ra từ bên trong, thấm ướt đùi non, ngứa ngáy tê dại.
"Em muốn anh, thêm nữa..." Cậu thổn thức vào tai anh, hôm nay, ham muốn nhục dục của cậu dâng tràn kì lạ, bao nhiêu cũng không đủ, Ngụy Châu tự nhủ, chắc là vì cơn sốt...
Cảnh Du hổn hển thở dốc, để cậu nằm xuống dưới thân, một tay làm gối cho cậu, một tay dịu dàng vuốt lọn tóc che phủ gương mặt đang ửng hồng khao khát. Anh hôn lên trán cậu, bắt đầu đợt thứ hai.
Hơi thở cả hai vẫn dán chặt lấy nhau khi Cảnh Du thúc vào bên trong cậu, mỗi lúc một cuồng dã hơn. Hai tay Ngụy Châu hết cào vào gáy tóc anh, lại trượt xuống thắt lưng hoang dại bên dưới, không phải để làm anh dịu lại, mà để anh nhấp vào mạnh mẽ hơn. Làn da trơn mượt đầy vết xước đỏ rực.
Ngụy Châu chợt nhận ra một điều, mỗi nụ hôn của anh, mỗi xúc cảm anh mang đến cho cậu đều trở nên hạnh phúc gấp vạn lần khi xác thịt họ hòa vào nhau. Tại sao anh lại làm được điều đó. Dù vì lí do nào, làm ơn đừng dừng lại...
AAAaaa!!!
Cảnh Du lại một lần nữa phóng thích trong cơ thể cậu mà Ngụy Châu vẫn chưa thỏa mãn. Bắp đùi cậu đã tấy đỏ vì cọ xát quá nhiều, ga đệm nhớp nháp chảy đầy luồng tinh dịch nóng bỏng của Cảnh Du.
"Em làm sao vậy?" Cảnh Du thở dốc ngắt quãng khi nụ hôn của cả hai dừng lại.
"............."Đôi mắt đen rơm rớm nhìn anh. Em sợ mình yêu anh mất rồi, đồ ngốc ạ. Em sợ mình thua cuộc trước anh. Em sợ việc mình sẽ không thể sống thiếu một người. Em sợ mình lại bị tổn thương tiếp.
Cậu biết, lần này sẽ là lần cuối cùng cậu được bên anh.
"Đến vì anh, xin em..." Kết thúc rồi.
Lời cầu khẩn của Cảnh Du khiến cậu tan chảy. Máu trong người cậu đồng loạt đáp lại anh, rạo rực công kích khắp các huyết mạch, khiến vết thương vừa lành lại muốn bục vỡ. Giây phút ấy cậu hiểu ra, dòng máu này là của anh cho cậu, sinh mạng này là do anh mang trở lại. Cơ thể này từ lâu cũng chỉ vì anh mà rung động...
Một cú thúc cuối cùng chạm vào điểm nhạy cảm, sâu thẳm trong cậu co thắt dữ dội, cả hai cùng lên tới cao trào, thân xác và cảm xúc đều hòa làm một...
Cảnh Du ngã gục xuống cơ thể cậu, vô lực mà chôn sâu gương mặt vào mái tóc mềm, hít hà lấy mùi hương yên bình quen thuộc.
Anh nằm trong vòng tay cậu, thật gần, lồng ngực cậu nghẹn ngào vì cố kìm cảm nén những cảm xúc say đắm chưa chịu lắng xuống. Mỗi cái chạm nhẹ của hơi thở cũng khiến cậu rung lên hạnh phúc.
"Anh yêu em." Cảnh Du bất chợt thì thầm vào cổ cậu.
"Anh nói gì?" Liệu có phải cậu đang nằm mơ...
"Anh yêu em." Cảnh Du chân thành lặp lại lần nữa khi đôi mắt nâu trong veo như nước xuyên vào đôi mắt đen thăm thẳm...
"Tại sao?"
Ngón tay dài nhẹ lướt trên vết băng rỉ máu nơi cần cổ cao. "Vết thương này là vì anh, anh có thể không yêu em sao."
Cuối cùng thì cậu cũng chờ được câu nói này.
Cậu mỉm cười, không phải nụ cười ấm áp mà lại khiến anh bất chợt lạnh gáy. "Anh...thua rồi."
"Đó chỉ là một trò chơi." Trò chơi tàn bạo của hai kẻ ngốc.
"Vậy anh đơn giản là thua cuộc." Trong giọng cậu có sự dứt khoát khiến anh không biết nên cảm nhận thế nào.
"Em không có chút tình cảm nào với anh sao?" Cảnh Du bối rối muốn níu kéo cậu.
"Không hề." Ánh mặt cậu lạnh lùng, cứng rắn như ánh sáng từ viên kim cương không thể phá vỡ.
".............."
"Trò chơi đã kết thúc, anh đi đi. Hãy bước tiếp. Để lại em cùng quá khứ."
Cậu bật dậy, bước vào nhà tắm. Trần trụi...
Ngụy Châu tự ôm lấy mình trong dòng nước lạnh lẽo đang làm dịu cơ thể. Chất dịch ấm áp còn lại của anh trong cậu cũng trôi ra sạch sẽ, để lại cảm giác trống rỗng giá lạnh. Lồng ngực cậu thắt nghẹn, tiếng khóc nức nở cũng không thể thoát ra.
Đau quá!
Có cảm giác nào đau đớn hơn cảm giác không thể nhận lời người mà mình đem lòng yêu.
Có cảm giác nào khốn khổ hơn khi tình yêu lại đến khi người ta chưa sẵn sàng để đón nhận.
Tại sao lại yêu em khi em chịu tổn thương vì anh. Em không cần sự thương hại đó.
Tại sao không nhìn sâu một chút nữa, qua cái vỏ bọc cứng rắn ngu ngốc của em. Tại sao đã vội quay đi khi em bảo anh đi như vậy.
Có lẽ chúng ta, thiếu một chút duyên phận và tình cảm từ hai bên để có thể đến với nhau. Nhưng không ai chịu bước lên trước.
Cuộc chơi này thắng để làm gì, khi cậu còn đau đớn hơn cả kẻ thua cuộc...
Thật muốn phát điên...
Nước lạnh đập tan cơn sốt của cậu khiến cậu tỉnh táo lạnh lùng. Ngụy Châu bất chợt nhớ đến những điều mình đã học từ nhiều năm trước đây. Đôi khi khoa học lạnh lùng cứ vô tình rạch xé trái tim người ta...
"Đau là một trải nghiệm khó chịu về cảm giác cũng như cảm xúc do tổn thương có thực hoặc được cho là có tổn thương như thế gây ra...
Mọi loại kích thích khi trải nghiệm nhiều lần đều sẽ tự thiết lập các ngưỡng kích thích mới, mà người ta gọi là quen. Tại sao chỉ có đau lại là kích thích duy nhất vĩnh viễn không thể quen được."
Trái tim cậu thực sự đau đớn quá...
-HẾT CHƯƠNG 11-
***********************************************************
Hình như mọi người không thích ngược hay sao ý. Viết ngược toàn bị ghét. Nhưng mỗi lần đau khổ Au đọc Sinh Lý thấy nó thấm lắm.
Định cho ngược nốt chap này nhưng tâm trạng quá nên cho ngược thêm chút nữa. Ai vote cho một vụ rape như trong Thượng Ẩn nào. Để Châu Vũ Đồng trở thành cô gái năm ấy chúng ta cùng gato. Đùa thôi, dù sao cũng ủng hộ Yu và Zhou.
Sắp có điểm tâm thần rồi, nghe bảo trượt 1/3, toàn 5,6 là nhiêu. Oimeoi, Au sợ quá. Chưa trượt bao giờ mà môn này cứ mơ trượt mới đau. Trượt thật lấy đâu ra tâm trạng ôn cái môn Phục hồi chức năng kinh hoàng không kém đang chờ kia và viết fic trong tâm trạng trao đảo nữa. Huhuhu :'(
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![[Fanfic Du Châu] Tan](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/11158/conversions/a67025321bd92579ce4f6aee835257d5.jpg)





