Fanfics

Chương 10

08:15, 22 August 2025

Vừa dừng xe trước cửa nhà Bùi Tố trong thành phố, Lạc Vi Chiêu đã bất chấp tất cả xông thẳng vào. Ngay khi vừa mở cánh cửa đang đóng chặt ra, một mùi máu tanh nồng liền ập thẳng vào mặt anh. Một người phải mất bao nhiêu máu mới có thể gây ra một thứ mùi gay mũi như vậy, mà Bùi Tố, em ấy vốn sợ máu, ở trong không khí này làm sao chịu nổi?? Đó là suy nghĩ đầu tiên nảy lên trong đầu Lạc Vi Chiêu ngay lúc đó. Anh hoảng hốt đưa mắt nhìn quanh, liền bắt gặp Bùi Tố đang ngồi co người cạnh tường. Ngay khi nhận ra hành động cậu đang làm, tim Lạc Vi Chiêu như muốn nhảy luôn ra khỏi lồng ngực, anh hốt hoảng lao đến cạnh cậu, hét lên. "Bùi Tố, em đang làm gì vậy??" Bùi Tố dường như không nghe được tiếng của anh, ánh mắt cậu vẫn trừng trừng nhìn thẳng về phía trước, bàn tay đặt trên cổ vẫn không ngừng dùng lực siết chặt. Lạc Vi Chiêu có thể cảm nhận được toàn bộ hơi thở của Bùi Tố đều bị chính bản thân cậu chặn lại. Anh vội vàng nắm chặt lấy tay cậu, dùng hết sức mới giật được tay Bùi Tố ra khỏi cổ mình, ngăn lại hành động tự siết cổ của cậu. Lạc Vi Chiêu vừa lo lắng, vừa đau lòng, bàn tay đang nắm chặt lấy cổ tay Bùi Tố run lên, hét gọi cậu. "Bùi Tố!!!" Một tiếng hét này của anh cuối cùng cũng có thể kéo lại chút thần trí của Bùi Tố. Lạc Vi Chiêu nhìn thấy ánh mắt đang đờ đẫn của cậu run lên, sau đó chậm rãi chuyển đến trên mặt anh. Lúc này, Lạc Vi Chiêu mới yên tâm thả tay Bùi Tố ra, lại đem tay mình ôm lấy mặt cậu, giữ cho ánh mắt Bùi Tố nhìn thẳng vào mình. "Bùi Tố, là anh đây!! Em nhận ra anh không??" Lạc Vi Chiêu nhìn thấy ánh nhìn cứng đờ của Bùi Tố bắt đầu dao động, nhưng ngay sau đó anh lại tận mắt nhìn thấy, một sự sụp đổ gần như lơ lửng bên bờ vực tuyệt vọng của cậu. Chỉ một ánh nhìn đó đã khiến cho trái tim đang đập điên cuồng trong lồng ngực Lạc Vi Chiêu như bị siết chặt, đau đến tận tâm can. Bàn tay lạnh ngắt dính đầy máu tươi của Bùi Tố đột nhiên chụp lấy tay anh, siết chặt, tưởng như cậu đang cố gắng bầu víu một cọng rơm cứu mạng, một điểm tựa để khiến cho tâm trí mình không hoàn toàn sụp đổ. Lạc Vi Chiêu nghe giọng nói của Bùi Tố vang đến bên tai, rất nhỏ, cũng chứa đầy sự hoảng loạn. "Sư huynh...máu...em...không nôn...em không sợ máu..." Câu nói của cậu bị ngắt ngang giữa chừng, tựa như toàn bộ sức lực, can đảm của cậu để thốt ra lời đó đều bị rút sạch. Bàn tay run rẩy của Bùi Tố vẫn siết chặt lấy tay Lạc Vi Chiêu, nhưng cậu lại bắt đầu tự lẩm bẩm với chính mình. "Không được...không được...." Bùi Tố lại đột nhiên thả tay anh ra, vịn vào bức tường phía sau, loạng choạng đứng dậy, gần như hoảng hốt mà tự nói. "Không được...không để chuyện này xảy ra được." Lời còn chưa dứt, cậu đã lảo đảo tiến về phía trước. Lạc Vi Chiêu vừa thấy vậy đã hoảng hốt đỡ lấy Bùi Tố, lo lắng hỏi dồn. "Bùi Tố, em muốn đi đâu." Bùi Tố liền quay sang túm chặt lấy áo anh, có chút hỗn loạn mà đáp lại. "Sư huynh, giúp em, em phải quay về lại biệt thự. Về biệt thự!!" Lạc Vi Chiêu nhìn Bùi Tố hỗn loạn như vậy, tâm càng lúc càng đau. Anh cũng không mấy khó khăn nhận ra Bùi Tố dường như không còn phản ứng quá mạnh với máu như trước. Nhưng đồng thời cũng hiểu dường như chính điều đó đang khiến cho tâm trí cậu trở nên hỗn loạn. Mặc dù biết vậy, nhưng Lạc Vi Chiêu không phải là bác sĩ tâm lý, cũng không có chuyên môn như Bùi Tố trong lĩnh vực này, vì vậy anh hoàn toàn không biết phải làm sao để đối phó với một Bùi Tố đang trong tình trạng hỗn loạn như hiện tại. Do đó, anh chỉ có thể một bên thuận theo cậu, một bên cẩn thận tìm hiểu mục đích của Bùi Tố. "Biệt thự, em muốn về đó làm gì??" Bùi Tố lại gần như không nhận ra câu hỏi của anh, vẫn một mực tự nói. "Em phải về đó, em phải uốn nắn lại mình, không được...không được!!" Lạc Vi Chiêu vừa mới nghe đến hai chữ uốn nắn đã hiểu ra ý định của Bùi Tố, cả tâm trí, lẫn trái tim anh chỉ vì hai chữ đó mà tựa như bị ai đó hung hăng đâm thẳng một dao, đau đến mức nước mắt muốn trào ra. Lạc Vi Chiêu vội vàng ôm chặt lấy Bùi Tố đang cố gắng loạng choạng bước đi, run giọng ngăn cản cậu. "Bùi Tố, nghe anh, không cần, em không cần phải làm vậy!!" Nhưng Bùi Tố lại đột nhiên không biết lấy được sức lực từ đâu, vùng vẫy như muốn thoát khỏi vòng tay anh, kiên quyết đáp lại. "Sư huynh, thả em ra, em phải quay về biệt thự!!" Lạc Vi Chiêu siết chặt vòng tay ôm chặt lấy Bùi Tố, anh cảm thấy cả cõi lòng mình, dường như bị nhóc con này làm cho đau đến nát ra rồi, chỉ có thể bất lực ôm chặt lấy cậu, giữ lại sự vùng vẫy gần như tuyệt vọng của cậu, bên tai Bùi Tố không ngừng trấn an. "Không cần, nghe anh, em không cần làm vậy." Nhưng dường như Bùi Tố đã chẳng thể nghe lọt những lời anh nói nữa rồi, cậu gần như dùng hết sức đế vùng vẫy, thoát ra khỏi sự kiềm giữ của Lạc Vi Chiêu mà chạy đi. Cuối cùng anh đành nắm chặt lấy vai cậu, đẩy Bùi Tố ra một chút, giữ một khoảng cách nhỏ, nhìn thẳng vào cậu mà gằn giọng quát nhẹ. "Bùi Tố!!" Tiếng quát nhẹ của Lạc Vi Chiêu có vẻ đã kéo lại được chút thần trí của Bùi Tố, cậu lập tức ngừng lại tất cả động tác của mình, đôi mặt chậm rãi di chuyển về phía Lạc Vi Chiêu, nhìn thẳng vào mắt anh. Nhưng trong ánh nhìn đó, Lạc Vi Chiêu hoàn toàn không nhận ra một chút cảm xúc nào, tựa như tất cả mọi ý thức của Bùi Tố đã bị một tấm màn đen thẫm che mất. Lạc Vi Chiêu nhìn thấy cậu vừa chạm mắt với anh đã lập tức dời tầm nhìn đi, tựa như sợ hãi, lại tựa như trốn tránh. Anh thấy cậu nhìn đến hai bàn tay vẫn còn dính đầy máu tươi của mình, trầm ngâm trong phút chốc. Sự tĩnh lặng của Bùi Tố trong giât lát đó khiến cho trong lòng Lạc Vi Chiêu không ngừng dâng lên một cảm giác bất an, anh có thể nhận ra sự sụp đổ trong tâm trí Bùi Tố, nhưng ngoài đứng một bên, trơ mắt nhìn, anh lại chẳng thể làm gì cho cậu. Ngay lúc đó, anh lại nghe giọng cậu, rất nhẹ, không giống như đang nói với anh mà lại như đang tự thì thầm với chính mình. "Ba năm...em đã mất ba năm....vậy mà chỉ mới vài ngày...vài ngày với ảo giác máu tanh đó..." Bùi Tố lại im lặng, cậu cúi đầu, giống như đang cố gắng che dấu tất cả mọi cảm xúc của mình trước ánh mắt Lạc Vi Chiêu, nhưng chính đôi vai đang run lên từng hồi đã bán đứng tất cả cảm xúc của Bùi Tố. Cuối cùng tựa như không nhẫn nhịn được nữa, Lạc Vi Chiêu lại thấy Bùi Tố cũng chậm rãi ngẩng lên nhìn mình, trong đôi mắt màu nâu nhạt vốn dĩ luôn chứa đựng những vụn sáng li ti rất đẹp, nay lại tựa như phủ chụp lên một tấm màn tăm tối. Anh nghe giọng Bùi Tố vừa như giễu cợt, vừa như tan vỡ. "Sư huynh...em là quái vật phải không??" "Là một con quái vật...??" Nói rồi cậu chậm rãi khép mắt lại, một dòng nước mắt trong suốt theo khóe mắt đã đóng chặt, trượt dài trên khuôn mặt trắng bệch gần như không còn lại chút máu nào của Bùi Tố. Lạc Vi Chiêu vội vàng ôm lấy thân thể vô lực của cậu vào lòng, vòng tay anh không nhịn được siết chặt, ngay cả ánh mắt cũng đỏ hoe. Lần đầu tiên trong đời Lạc Vi Chiêu thấy hận, hận mình không thể ôm cậu vào lòng, đem cậu giấu đi, ngăn cản cậu tránh khỏi mọi tổn thương mà cậu phải chịu đựng. Hận năng lực bản thân có hạn không thể ngay lập tức tìm ra những kẻ làm tổn thương đến người mà anh yêu thương nhất. "Xin lỗi, anh xin lỗi..." Lạc Vi Chiêu đem mặt Bùi Tố áp sát vào mặt mình, không ngừng nhỏ giọng thì thầm bên tai cậu, tựa như muốn thông qua đó đem lại chút ấm áp cho cơ thể có lạnh giá của Bùi Tố. Khi Đào Trạch dẫn đội chạy tới liền thấy Lạc Vi Chiêu từ trong nhà ôm Bùi Tố đi ra. Cậu được anh quấn chặt trong một chiếc áo choàng rộng, chỉ liếc sơ qua cũng biết tình trạng Bùi Tố không mấy tốt lắm, mà nhìn đến Lạc Vi Chiêu cũng có vẻ không khá hơn là mấy. Ánh mắt đỏ rực, vằn lên tơ máu, khí áp quanh người thấp đến mức khiến cho Lam Kiều vốn dĩ vẫn hay nhờn mặt với anh cũng phải hốt hoảng né xa. Khi đi ngang qua Đào Trạch, Lạc Vi Chiêu hơi dừng bước, trầm giọng nói với anh. "Thi thể ở trong nhà. Cậu thay tôi điều tra hiện trường, có kết quả gửi qua cho tôi. Mọi thứ có liên quan đến Bùi Tố tôi lấy danh dự của mình bảo lãnh cho em ấy. Những vấn đề khác tôi sẽ tự hỏi rồi nộp báo cáo sau." Nói đến đây anh lại hơi dừng lời, ánh mắt không nhịn được nhìn xuống khuôn mặt của người vẫn đang hôn mê trong lòng mình. "Tôi đưa em ấy đến bệnh viện!!" Nói rồi, anh cũng không để cho Đào Trạch kịp đáp lại đã bước thẳng ra xe, nổ máy rời đi. Đào Trạch nhìn theo bóng chiếc SUV gắn cả đèn ưu tiên phóng thẳng vào màn đêm mà thở dài một hơi. Lần đầu tiên anh thấy Lạc Vi Chiêu bị chọc giận như vậy, mà nghĩ lại cũng đúng thôi, tên hung thủ này đã chạm đến 'nghịch lân' của cậu ta rồi còn gì nữa. Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng anh cũng rất nhanh dẫn người vào điều tra hiện trường. Vừa nhìn đến khung cảnh máu me bê bết bên trong, Đào Trạch cũng phần nào hiểu ra tại sao tình trạng của Bùi Tố lại xấu như vậy. Nhưng khi anh nhìn đến thi thể trên sàn, hàng mày không nhịn được lập tức nhíu chặt. Một nhân viên khám nghiệm vừa lúc cầm bảng báo cáo bước đến bên cạnh anh. "Đào Phó, đã điều tra được danh tính của người chết..." Không để cho người kia dứt lời anh đã lập tức ngắt ngang. "Tần Trọng Tâm, bác sĩ chuyên khoa ngoại thần kinh bệnh viện T!!" Lạc Vi Chiêu mơ hồ mở mắt ra, trước khi tầm mắt có thể nhìn thấy được quan cảnh xung quanh, một cơn gió lạnh lẽo đã quét qua người anh, khiến cho toàn thân anh như nổi gai ốc, rùng mình một cái. Anh hơi nghi hoặc đưa mắt nhìn xung quanh, lại theo hướng gió nhìn đến, nhưng khi nhìn thấy cảnh vật trước mắt, trái tim trong lồng ngực Lạc Vi Chiêu lập tức vọt lên đến 180. Trước mắt anh, Bùi Tố đang dựa người vào lan can bên ngoài phòng bệnh, sau lưng cậu là màn trời đêm đen thẫm, cùng những cơn gió lạnh không ngừng từ bên dưới thốc lên. Mang đến cảm giác như bên dưới không phải là một sân viện bình thường mà là một vực sâu thăm thẳm, chứa đựng bóng tối cùng máu tanh. Lạc Vi Chiêu thấy Bùi Tố thẫn thờ dựa người vào đó, dường như chỉ cần một cử động nhẹ, cả người cậu sẽ cứ thế, ngã ra khỏi lan can mỏng manh kia, không thể vãn hồi. Lạc Vi Chiêu cảm thấy mồ hôi lạnh đổ đầy người mình, thần kinh căng thẳng như muốn đứt lìa, cẩn thận vươn tay về phía Bùi Tố, nhỏ giọng gọi cậu. "Bùi Tố, là anh đây...Em lại đây với anh đi!!" Đáp lại anh là một ánh mắt thẫn thờ của Bùi Tố, trong đôi con ngươi đang nhìn chằm chằm vào anh, Lạc Vi Chiêu tựa như chỉ nhìn thấy một thứ bóng tối sâu thẳm. Anh nuốt khan một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân, chậm rãi tiến về phía cậu. "Bùi Tố, đưa tay cho anh...Lại đây!!" Lạc Vi Chiêu nhìn thấy ánh mắt Bùi Tố chậm rãi di chuyển đến bàn tay đang đưa ra của anh, qua một lúc, cậu dường như mới nhận ra điều gì đó, ánh mắt có chút dao động, sau đó chậm rãi vươn tay về phía anh. Nhưng ngay khi những ngón tay của Bùi Tố sắp chạm vào tay Lạc Vi Chiêu, từ trong bóng đêm sau lưng cậu lại vươn lên hai bàn tay đen đúa khổng lồ, rất nhanh chụp lấy Bùi Tố, kéo cậu ra khỏi lan can, rơi thẳng xuống vực thẳm đang chực chờ phía sau. Lạc Vi Chiêu kinh hoàng nhào đến, bàn tay anh đưa ra muốn nắm lấy tay Bùi Tố, nhưng thứ bắt được chỉ là một làn gió đêm lạnh ngắt. Lạc Vi Chiêu kinh hoảng mở bừng mắt ra. Trong phút chốc, không khí ấm áp từ chiếc điều hòa trong phòng cùng với mùi thuốc sát trùng đặc trưng của bệnh viện đập vào mũi, khiến cho anh hơi sững người lại. Rồi nhanh chóng nhận ra vừa rồi chỉ là một cơn ác mộng mà thở ra một hơi. Hóa ra sau khi đưa Bùi Tố về bệnh viện, cậu vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, bác sĩ cũng đề nghị ở lại để theo dõi thêm, vì vậy Lạc Vi Chiêu cũng nghiễm nhiên ở lại để trông người. Lại không biết vì lý do gì, anh trông một lúc thì vô tình thiếp đi, vì vậy mới có cơn ác mộng vừa rồi. Sau khi hít mấy hơi để xua đi sự hoảng sợ vẫn đang đeo bám mình, lúc này Lạc Vi Chiêu mới ngẩng lên, dự định quan sát tình hình của Bùi Tố. Nhưng vừa nhìn đến, trái tim vừa mới bình ổn, lại lập tức nhảy luôn lên nhịp 180 trở lại. Lần này khác với trong giấc mơ, Bùi Tố đang trầm ngâm đứng bên giường của mình, ánh đèn sau lưng hắt ngược, khiến cho mọi biểu cảm của cậu đều chìm trong bóng tối. Chỉ thấy trên tay Bùi Tố đang mân mê một con dao gọt trái cây sắc lẻm. Lạc Vi Chiêu vừa nhìn đến, tim đã như nổi trống trận, thận trọng lên tiếng gọi cậu. "Bùi Tố!!" Lời vừa dứt, bằng kinh nghiệm lâu năm được hình thành trong những cuộc chiến truy đuổi tội phạm, Lạc Vi Chiêu lập tức nhận ra một ánh mắt lạnh lẽo, sắc bén như dao đang đặt lên người mình. Còn chưa kịp để anh phản ứng, Bùi Tố bên kia đã đột ngột xông đến, mũi dao nhọn hoắc nhắm thẳng người Lạc Vi Chiêu mà đâm tới. Mặc dù có chút bất ngờ, nhưng nhờ kinh nghiệm của bản thân, anh nhanh chóng chụp được bàn tay đang cầm dao của Bùi Tố, lại đồng thời hơi mất thăng bằng, ngã người xuống lại ghế sofa, kéo theo cả cậu. Lúc này, trong khoảng cách gần, Lạc Vi Chiêu mới có thể nhận ra ánh mắt lạnh ngắt, sâu thăm thẳm mà Bùi Tố đang nhìn anh. Ánh mắt đó không có sát ý, không có tình cảm, cũng chẳng gợn chút dao động, chỉ có sự lạnh lẽo và tăm tối tựa như một vực sâu thăm thẳm, không chút ánh sáng. Chính điều đó khiến cho Lạc Vi Chiêu không khỏi bàng hoàng, nhất thời lên tiếng gọi cậu. "Bùi Tố!??" Một lời đó dường như kéo lại lý trí đang chìm nổi của Bùi Tố. Mặc dù lực tay đang nắm con dao vẫn không ngừng ép xuống, nhưng Lạc Vi Chiêu nhận ra bóng tối trong mắt cậu rất nhanh chóng rút đi, để lại một đôi con ngươi nâu nhạt quen thuộc. Ngay sau đó, Bùi Tố lại như bàng hoàng quay sang nhìn bàn tay đang nắm chặt dao của mình, vẫn đang dùng lực không ngừng ép xuống, nhìn đến mũi dao đã áp sát vào cần cổ Lạc Vi Chiêu, một sự hoảng hốt lập tức tràn ngập trong mắt cậu. Trước khi anh kịp phản ứng, Bùi Tố đã không chút chần chứ lấy tay còn lại, chụp thẳng vào lưỡi dao vẫn đang dùng lực ép xuống, siết chặt, ngăn nó lại, trước sự bàng hoàng đến sững sờ của Lạc Vi Chiêu mà nghiến răng nói với anh. "Sư huynh...giúp em!!" Lạc Vi Chiêu cảm nhận được một dòng máu nóng hổi nhỏ trên cổ mình, vừa hoảng sợ vừa tức giận hét lên. "Bỏ tay ra, em làm gì vậy??" Anh dùng sức, hơi siết chặt cổ tay đang nắm chặt cán dao của Bùi Tố, cố gắng không làm cậu bị đau, nôn nóng lặp lại. "Anh giữ được, em bỏ tay ra, nhanh lên, bỏ tay ra." Lúc này Bùi Tố mới theo lời anh, thả bàn tay đang nắm chặt lưỡi dao của mình ra. Vừa thấy tay cậu rời khỏi lưỡi dao, Lạc Vi Chiêu đã dùng sức bật người dậy, không để tốn một giây nào, nhấn vào chuông cấp cứu trên đầu giường, sau đó xoay người đè thẳng Bùi Tố lên ghế sofa sau lưng, bàn tay vẫn giữ chặt tay cậu, tức giận gầm lên. "Em làm gì vậy?? Em cảm thấy bản thân em chưa đủ suy yếu sao còn tự tạo vết thương cho mình." Bùi Tố hơi cắn môi, ngước mắt nhìn anh, nhưng lại không lên tiếng giải thích. Hai người vẫn duy trì tư thế trừng trừng nhìn nhau như vậy cho đến khi bác sĩ cùng y tá mở cửa xông vào. Lạc Vi Chiêu mới buông tay Bùi Tố, tránh qua một bên để bọn họ sơ cứu vết thương cho cậu. Sau khi đã quấn bàn tay của Bùi Tố lại bằng một đống bang trắng, cả nhóm bác sĩ để lại cho hai người một ánh mắt cực kỳ nghi ngờ trước khi rời đi. Nhìn ánh mắt của bọn họ, Lạc Vi Chiêu thầm nghĩ, nếu không phải từ đầu anh đã trình thẻ công tác, thì có thể ngay sau khi rời khỏi phòng này, mấy người đó dám gọi điện báo cảnh sát lắm chứ chả đùa. Trong lúc chờ mấy bác sĩ băng bó cho Bùi Tố, Lạc Vi Chiêu đã có thể lấy lại bình tĩnh sau cơn ác mộng, cùng với hành động của Bùi Tố vừa rồi. Lúc này anh mới đi đến bên cạnh giường cậu, chống thẳng tay lên giường, khiến cho tầm mắt mình ngang với tầm mắt cậu, chăm chú nhìn vào đó. Đồng thời cũng quan sát sắc mặt cũng biểu hiện của Bùi Tố. Trong lòng Lạc Vi Chiêu vẫn cảm thấy cực kỳ lo lắng, lúc ở căn nhà đó, anh đã nhìn thấy trạng thái gần như sụp đổ của Bùi Tố, lại thêm chuyện vừa rồi, anh thật sự lo rằng cậu không thể lấy lại được bình tĩnh. Nhưng biểu hiện hiện tại của Bùi Tố lại có vẻ rất bình tĩnh, nhưng chính điều đó lại khiến nỗi bất an trong lòng anh lại như một quả bóng bị thổi căng, chậm rãi phình ra. Anh không dám hỏi thẳng Bùi Tố, sợ sẽ kích thích cậu, nhưng nếu không hỏi...với một người rất giỏi che dấu cảm xúc như Bùi Tố, Lạc Vi Chiêu rất khó để nhìn ra sự bất thường ở cậu. Qua một lúc quan sát, anh vẫn không thể nhìn ra được điều gì, đành bất đắc dĩ thở dài, đưa tay xoa nhẹ sườn mặt gầy gò của cậu, lựa chọn cách tiếp cận nhẹ nhàng nhất. "Em thấy sao rồi?? Đã tỉnh táo hơn chút nào chưa?? Đầu còn đau không?" Bùi Tố ngước mắt nhìn anh, không nói lời nào, chỉ gật nhẹ đầu. Nhưng sau đó lại mở miệng, lời nói ra liền khiến Lạc Vi Chiêu chỉ muốn trở tay gõ cho cậu một cái. "Sư huynh, em không giết người đó!!" Anh cau mày, lập tức phản bác, "Anh có hỏi em cái này sao?? Đương nhiên anh biết em không giết hắn rồi!!" Nhưng Bùi Tố nghe lời đó của anh, hàng mày càng cau chặt hơn, chậm rãi tiếp tục. "Ký ức của em không nói như vậy, nó cho em biết chính em là hung thủ giết gã đàn ông đó. Ngay cả hiện trường có lẽ cũng chỉ ra rằng em là hung thủ. Nhưng... em chắc chắn em không giết ông ta." Lạc Vi Chiêu nghe đến đây có chút kinh ngạc, vội vàng ngồi xuống bên cạnh Bùi Tố, lo lắng hỏi lại. "Em nói gì?? Ký ức em nói em giết người??" Bàn tay vẫn để trên chăn của Bùi Tố vô thức siết chặt, ánh mắt đang nhìn xuống của cậu lại hơi tối đi một chút, sau vài lần giống như căn nhắc cách nói, cậu mới giải thích. "Trong đầu em có một đoạn ký ức, về quá trình mà vụ án xảy ra, trong đó em một dao đâm chết người kia. Hẳn trên con dao tại hiện trường sẽ có dấu tay của em. Nhưng... em không giết hắn ta." Nói đến đây, Bùi Tố lại đưa mắt nhìn đến hai bàn tay của mình, ngay khi chạm vào vết máu thấm qua tầng băng gạc, cả người cậu không nhịn được run lên. Lạc Vi Chiêu nãy giờ vẫn luôn cẩn thận quan sát Bùi Tố, vừa nhận ra sự bất thường của cậu đã vội vàng đưa tay, nắm chặt lấy bàn tay không bị thương của Bùi Tố, nhỏ giọng gọi cậu. "Bùi Tố, không sao đâu, có anh ở dây!!" Bùi Tố cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Lạc Vi Chiêu đang bao gọn lấy những ngón tay lạnh ngắt của mình. Sự dao động vừa mới manh nha nổi lên trong lòng đã nhanh chóng bị cậu kiểm lại. Bùi Tố cố gắng hít sâu một hơi, xua đi những bóng tối chực chờ trào ra trong từng ngóc ngách tâm trí cậu, lấy lại bình tĩnh mà nói tiếp. "Trong nhà có camera, em mới đặt, tổ hiện trường bên anh hẳn sẽ tìm ra được. Ngoài ra..." Nói đến đây, Bùi Tố lại đột nhiên im lặng, cũng vừa lúc đó chuông điện thoại của Lạc Vi Chiêu lại reo lên. Anh mở ra nhìn, sau đó nhanh chóng mở loa ngoài đặt giữa hai người. Là Đào Trạch gọi đến, giọng anh từ trong điện thoại vọng ra mang theo chút gấp gáp, lại ngắn gọn nói ra tình hình. "Lão Lạc, có báo cáo của bên đội điều tra hiện trường rồi, ở đó chỉ có dấu vết của Bùi Tố và nạn nhân, lúc đầu mọi chứng cứ đều chỉ ra rằng em ấy là hung thủ. Nhưng sau đó bọn họ tìm được camera trong nhà, ghi lại cảnh...gã kia tự sát!!" Nghe đến đây, Lạc Vi Chiêu không khỏi cau mày, bất giác đưa mắt nhìn Bùi Tố, lại đón được ánh mắt của cậu cũng đang nhìn lại mình. Nhưng khác với vẻ khó hiểu cùng nghi hoặc trong mắt anh, Lạc Vi Chiêu có thể nhận ra, trong ánh nhìn của Bùi Tố chứa đựng một sự nhẹ nhõm, tựa như đã có thể chắc chắn với hành đông của mình, lại còn pha thêm một chút thấu tỏ, giống như đây là chuyện mà cậu đã biết trước. Bùi Tố lại chủ động hỏi Đào Trạch. "Anh, thân phận của người chết..." Cậu còn chưa dứt câu, Đào Trạch bên kia dường như đã nhận ra giọng cậu, vui vẻ hỏi vọng sang. "Bùi Tố, em tỉnh rồi à?? Thấy sao rồi?? Có khỏe hơn chút nào không." Bùi Tố cười nhẹ, "Em không sao!!" Lạc Vi Chiêu nghe thấy lời đó lập tức nhíu mày, nhìn cậu với ánh mắt khá bất bình, vẻ mặt thể hiện rõ mấy chữ, 'không sao, ở đó mà không sao'. Bùi Tố nhìn đến dáng vẻ đó của anh lại có chút muốn cười, nhưng vẫn ưu tiên đến vụ án hơn, lặp lại câu hỏi của mình. "Anh Đào Trạch, thân phận của người chết đó có phải là vị bác sĩ tâm lý trong danh sách em đưa cho các anh không?? Cũng là người mang em tới đó?" Cả Lạc Vi Chiêu lẫn Đào Trạch đều kinh ngạc hỏi lại, "Làm sao em biết??" Bùi Tố nhận được sự khẳng định từ vẻ mặt của Lạc Vi Chiêu, cười khổ đáp lại, "Sư huynh, có lẽ chúng ta đi sai hướng rồi!!"

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories