Chương 9
08:17, 18 August 2025Sáng hôm sau, khi hai người đứng trước trại giam Tân Chân, Lạc Vi Chiêu vẫn vô cùng lo lắng hỏi lại Bùi Tố. "Thật sự không cần anh vào trong đó với em sao??" Bùi Tố có chút bất đắc dĩ nhìn anh, gục đầu. "Không cần đâu sư huynh, mình em đối phó với lão là được rồi." Mặc dù đã được Bùi Tố khẳng định đi khẳng định lại vấn đề đó, đồng thời nhận thấy tinh thần cậu sáng nay có vẻ tốt hơn khá nhiều, nhưng Lạc Vi Chiêu lại vẫn không khỏi lo lắng. Nhìn theo bóng dáng Bùi Tố bước vào bên trong phòng gặp mặt, anh thật sự chỉ muốn đưa tay kéo cậu lai, đem cậu rời xa khỏi nơi này. Nhưng đồng thời Lạc Vi Chiêu cũng biết, những điều Bùi Tố đã muốn làm, thì bằng cách này hay cách khác cuối cùng cậu đều có thể làm được. Nếu phải để nhóc con đó lén lút sau lưng mình, vậy thì chi bằng cứ đường đường chính chính đi với cậu, như vậy còn có thể yên tâm hơn ít nhiều. Cuối cùng Lạc Vi Chiêu cũng đành thở dài đầu hàng, mang theo một bụng lo lắng, ngồi xuống dãy ghế bên ngoài phòng đợi. Khi Bùi Tố bước vào phòng, sau lớp kinh ngăn, Phạm Tư Uyên đã được dẫn đến. Lão ta nghênh ngang ngồi bên trong, ánh mắt vẫn như một con cú vọ, đánh giá Bùi Tố ngay khi cậu vừa bước vào. Bùi Tố dường như cũng chẳng mấy quan tâm đến ánh mắt của lão ta, thản nhiên bước đến chiếc ghê trước tấm chắn, thoải mái ngồi xuống, đem đôi chân dài vắt chéo lên, đồng thời đan hai tay để trên đầu gối, dáng điệu thật sự vừa tao nhã, vừa thoải mái. Sau đó mời hơi mỉm cười, mở lời bắt đầu. "Chào thầy Phạm, lâu ngày không gặp." – Cậu lại đưa ánh mắt lạnh nhạt, nhìn một lượt từ trên xuống dười người lão, sau đó cười khẽ, "Nhìn bộ dáng thầy như vậy, xem ra mấy câu khách sáo như 'sống có ổn không', chắc tôi không cần nói nữa nhì." Phạm Tư Uyên nghe ra ý chế giễu rõ ràng trong lời nói kia, mày hơi cau lại, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh biểu cảm, thoải mái mỉm cười. "Cũng không tệ lắm, không nhọc đến cậu quan tâm." Bùi Tố lại cười, đưa mắt nhìn thẳng qua mặt kính, lạnh tanh phản bác. "Quan tâm? Tại sao tôi phải quan tâm một tên tử tù như ông?" Phạm Tư Uyên bị Bùi Tố nói trở mặt liền trở mặt khiến cho có chút giật mình, nhưng kinh nghiệm bao nhiêu năm nhìn người cũng khiến lão vẫn giữ vững bình tĩnh. "Bùi Tố à, cậu nói dối không khéo chút nào. Không quan tâm, tại sao cậu lại đến đây gặp tôi? Hay là..." Lão cố ý kéo dài giọng, sau đó bỏ lửng câu nói giữa chừng, giống như muốn khiến cho Bùi Tố sốt ruột, phải chủ động mở lời. Nhưng trái với dự tính của lão, Bùi Tố lại chỉ hơi đổi tư thế, trở lại với dáng vẻ thản nhiên, bất cần. "Sư huynh nói ông muốn gặp tôi? Chẳng lẽ là để nói mấy thứ vớ vẩn này?" Phạm Tư Uyên nghe cậu nói đến đó liền vui vẻ bật cười. "Bùi Tố à, Bùi Tố, cậu đóng kịch chẳng khéo chút nào. Từ bao giờ cậu lại là loại người bảo tới là tới bảo đi là đi như vậy?" Bùi Tố bên ngoài vẫn lạnh mặt nhìn lão, Phạm Tư Uyên thấy cậu không lên tiếng, lại càng tỏ ra đắc ý, cười khùng khục nói tiếp. "Chẳng phải cậu cũng muốn biết manh mối mà ta đang nắm giữ cho vấn đề của cậu sao? Bùi Tố à..." Nhưng còn chưa để lão nói hết câu, Bùi Tố đã đột nhiên phì cười. "Manh mối?? Ý ông nói đến con chó nhỏ của ông bị lọt lưới bên ngoài kia sao?? Đó mà cũng gọi là lý do để tôi đến gặp ông sao??" Nói đến đây Bùi Tố hơi rướn người đến, ánh mắt chứa đầy sự sắc lạnh và chế giễu. "Phạm Tư Uyên, chủ tớ ông có phải quá xem trọng bản thân rồi không?" Nghe giọng điệu của Bùi Tố, Phạm Tư Uyên cũng kinh ngạc đến sững người, lão cẩn thận quan sát biểu cảm của cậu, muốn tìm ra một chút manh mối từ thái độ cũng dáng vẻ của Bùi Tố. Nhưng trước khi bước vào căn phòng này, Bùi Tố đã chuẩn bị rất kỹ, mặc dù hiện tại đầu cậu lại bắt đầu đau âm ỉ không ngừng, nhưng cậu cố ý cắn mạnh vào đầu lưỡi, dùng hết toàn bộ tinh thần để duy trì tỉnh táo cùng dáng vẻ thản nhiên bên ngoài. Cuộc đối đầu này, có thắng hay không đều dựa vào cậu có khiến lão tin là tên kia đã thất bại hay không. Phạm Tư Uyên cẩn thận quan sát Bùi Tố một lúc, nhưng ngoài sắc mặt hơi trắng ra lão ta không nhìn ra bất cứ sự không ổn nào từ cậu. Cuối cùng lão đành phải dùng chiêu thăm dò mà lần nữa ra vẻ cười cười mở miệng. "Bùi Tố à, tôi xem ra cậu không ổn giống như cậu cố gắng biểu hiện đâu nhỉ." Bùi Tố nhếch môi. "Không ổn, ông nhìn sao ra tôi không ổn??" Nói rồi cậu lại đưa bàn tay với những ngón tay gầy mảnh thon dài của mình lên trước mắt, cẩn thận nhìn ngó. "Là do làn da trắng này sao? Vậy thì ông sai rồi, da tôi vốn trắng vậy, cám ơn không cần ông phải bóng gió khen ngợi" Cậu lại liếc mắt nhìn xuống người mình, lại hơi mỉm cười. "Hay do tôi ốm, cái này là thể chất người mẫu, ăn nhiều cũng không mập được, lần nữa nhắc lại, không cần phải bóng gió khen ngợi." Phạm Tư Uyên bị hai câu tự luyến đỉnh cao liên tục làm cho á khẩu, trừng mắt nhìn cậu. Bùi Tố lại không bỏ qua cho lão, chống cằm hướng ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Phạm Tư Uyên, chậc chậc mấy tiếng. "Nếu lấy tiêu chuẩn đó, vậy thì so với tôi, thầy Phạm đây có vẻ không ổn hơn rất nhiều đó. Xem ra không có đám trò cưng bên cạnh, ông cũng chỉ là một lão già vô dụng thôi nhỉ." Mấy từ 'lão già vô dụng' được cậu cố tình nhấn nhá, đã thành công chọc giận Phạm Tư Uyên, lão nghiến răng, quăng luôn dáng vẻ ung dung nãy giờ, âm trầm hỏi cậu. "Nếu nói vậy, hôm nay chủ tịch Bùi đến đây thăm lão già này làm gì?" Lần này Bùi Tố lại không vôi đáp lời, đưa mắt nhìn ông ta như nghiền ngẫm, lại cũng như chiêm ngưỡng, một lát sau mới chậm rãi đáp lại. "Đến để nhìn xem dáng vẻ nhếch nhác thua cuộc của ông, để...chiêm ngưỡng tác phẩm chiến thắng của tôi." Mấy lời này thật sự đã chọc trúng niềm kiêu hãnh của Phạm Tư Uyên, triệt để chọc giận lão. Lão lạnh giọng rít lên như một con rắn độc. "Bùi Tố, Bùi Tố, ngươi không đắc ý được lâu nữa đâu, nó chắc chắn sẽ hạ gục ngươi." Bùi Tố nghe vậy, lại nhàn nhã dựa người vào ghế, thong thả nhả từng chữ khinh miệt. "Ai?? Con chó nhỏ kia sao?? Ông dựa vào đâu mà nghĩ vậy??" Phạm Tư Uyên nghe đến đó lại bật cười khằng khặc. Có thể nếu lúc trước, những lời vừa rồi của Bùi Tố khó có thể tác động đến lão. Nhưng sau trận chiến Tân Châu đó, kèm với hơn tháng trời sống vật vã trong ngục giam với cái án tử hỉnh treo lơ lửng trên đầu, phần nào đã mài mòn đi ý chí của lão. Có chăng trong lão hiện tại chỉ tràn đầy sự oán hận, cùng với những suy nghĩ muốn Bùi Tố và Lạc Vi Chiêu sống không được yên. Do đó hai ngày liên tiếp thấy Lạc Vi Chiêu cùng Bùi Tố thay nhau đến gặp mình, bản thân lão đã mang theo một loại ảo tưởng tự tin rằng sắp xếp trước đây của mình đã thành công, kèm với ý niệm trả thù đã kích phát sự điên cuồng trong lão. Sau khi dứt tràn cười, Phạm Tư Uyên lại giống như mang theo đắc ý mà hỏi Bùi Tố một câu không mấy liên quan. "Bùi Tố, chắc ngươi biết thuyết 'gen không đồng cảm' của ta đúng không?" Bùi Tố nghe vậy, không đoán được ý lão nên cũng không làm ra phản ứng trả lời. Nhưng bên kia, Phạm Tư Uyên đã vừa cười vừa nói tiếp. "Trong học thuật, muốn chứng minh một giả thuyết là đúng, thì có hai cách đó là biện chứng và phản chứng." Lão nhếch mép cười lạnh. "Nó hiểu ngươi hơn ngươi nghĩ đó!!" Bùi Tố nghe mấy lời đó đã gần như hiểu ra mọi chuyện, nhưng cùng lúc đó, một cơn đau buốt óc như nhát búa đánh thẳng vào đầu cậu. Trong giây lát, Bùi Tố có thể cảm nhận cả người mình toát đầy mồ hôi lạnh, nhưng vẻ mặt cậu vẫn luôn duy trì sự thản nhiên, có chăng chỉ hơi cứng đờ một chút, mà biểu hiện nhỏ này, có khả năng ngoại trừ Lạc Vi Chiêu, chứ những người khác thì đừng hòng nhận ra, huống chi là Phạm Tư Uyên còn cách cậu cả một tấm ngăn. Trong mắt lão chỉ thấy sắc mặt Bùi Tố khi nghe tuyên bố đó vẫn giữ nguyên sự dửng dung không chút dao động, hoàn toàn trái ngược với những dự đoán của lão, không những vậy, cậu còn phát ra tiếng cười chế giễu. "Thì ra là một thứ giả mạo, tôi đã nghĩ là cái gì hay ho hơn kia. Phạm Tư Uyên ơi là Phạm Tư Uyên, ông đúng là một lão già thua cuộc." Nghe đến lời này, ánh mắt của Phạm Tư Uyên trừng lớn, cũng không thèm che giấu sự tức giận và oán độc giành cho Bùi Tố. Còn ở bên ngoài, Bùi Tố đã thản nhiên đứng dậy, dường như không còn chút hứng thú nào với lão ta nữa. Nhưng trước khi rời đi, lại từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đen thẫm chứa đầy sự khinh thường và chán ghét, giọng điệu nhàn nhạt hướng về phía Phạm Tư Uyên. "Ông đã từng nói tôi là con quái vật hoàn hảo nhất, vậy thì ông nói xem, ông lấy tư cách gì để đối đầu với tôi...con người??" Dứt lời, cậu lập tức quay người rời đi, để lại một Phạm Tư Uyên đang nổi điên đập vào tấm chắn ngăn cách, không ngừng gào lên. "Ngươi là đồ quái vật, nó chắc chắn sẽ giết được ngươi!!" "Ngươi sẽ chết trong cô độc, không có ai cần đến một con quái vật như ngươi! Ha ha ha!" Lão gần như phát điên, vừa la hét vừa cười vang, hành động của lão rất nhanh đã khiến cho mấy người cảnh sát bảo an xông vào, hợp sức cùng nhau khống chế lão, lôi ngược vào khu phòng giam. Trước khi cánh cửa phòng tiếp đón đóng lại, những âm thanh giận dữ của lão vẫn không ngừng vọng đến, nhưng hoàn toàn không đến được tai Bùi Tố. Bởi vì hiện tại, cơn đau vừa rồi đã bắt đầu lan rộng, khiến cho mọi vật trước mắt Bùi Tố đều gần như tối sầm đi, cả tai cũng ù đặc không nghe được bất kì thanh âm nào. Cậu chỉ dựa vào ý chí để rời khỏi căn phòng đó, hoàn toàn không để lộ ra bất cứ sơ hở nào. Nhưng ngay khi cánh cửa khép lại, chặn đứng tầm nhìn của Phạm Tư Uyên, Bùi Tố liền thấy toàn bộ cảnh vật trước mắt tối sầm, trong chút ánh sáng cuối cùng, cậu nhìn thấy Lạc Vi Chiêu với dáng vẻ cực độ hoảng sợ đang lao tới. Sau đó liền cảm nhận thân thế đang toát ra từng cơn lạnh ngắt của mình được một nhiệt độ ấm áp vây lấy, lúc này cậu mới an tâm, thả lỏng toàn thân, hoàn toàn chìm vào trong vùng bóng tối mang theo hơi ấm vững chãi kia. Lạc Vi Chiêu đang lo lắng nhìn đồng hồ đeo tay, Bùi Tố vào trong căn phòng đó cũng gần bốn mươi lăm phút rồi, không biết tình hình ra sao, thể trạng em ấy liệu có chịu nổi không? Trong khi anh thấy trong lòng nóng như lửa đốt, thì cánh cửa phòng tiếp đón lại đột ngột mở ra. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng đứng bật dậy, sải chân bước về hướng đó. Anh thấy Bùi Tố chậm rãi bước ra, thuận tay kéo cửa đóng lại. Trong lúc Lạc Vi Chiêu còn định lên tiếng hỏi thăm cậu, anh liền thấy Bùi Tố không hề báo trước mà khuỵu xuống, cả người vô lực ngã về phía trước. Lạc Vi Chiêu hoảng hốt, ba bước cuối thành một mà lao tới, vừa kịp lúc đỡ Bùi Tố ngã vào lòng anh. Ngay khi chạm vào người Bùi Tố, nỗi hoảng sợ trong lòng Lạc Vi Chiêu liền bị nhân lên gấp bội. Mặc dù đã thông qua một lớp quần áo, nhưng anh vẫn cảm nhận được thân nhiệt lạnh ngắt của người trong lòng, chưa kể mồ hôi lạnh vẫn đang lấm tấm đầy mặt cậu. Ngược lại với đó là khuôn mặt đang dựa sát ngay cần cổ anh lại nóng rực, ngay đến cả hơi thở phả ra cũng mang theo một lượng nhiệt lớn. Lạc Vi Chiêu bị tình trạng đó của Bùi Tố thực sự dọa hoảng, anh vội vã bế xốc cậu lên, ba chân bốn cẳng chạy thẳng ra xe, nhấn chân ga hết mức để chạy thẳng đến bệnh viện, miệng còn không ngừng lẩm bẩm. "Bùi Tố, cố lên một chút, anh đưa em đến bệnh viện. Cố lên, sẽ dễ chịu nhanh thôi!!" Bùi Tố chậm rãi mở mắt ra, phải mất một lúc lâu ánh mắt cậu mới có thể tập trung được tiêu cự, đập vào mắt là một trần nhà đơn giản, được thiết kế theo phong cách hiện đại với trần thạch cao và một chiếc đèn kiểu gắn trần đang tỏa ra một thứ ánh sáng dìu dịu. Bùi Tố cảm nhận cả người cậu đau như vừa bị xe tải tông trúng, từng khớp xương đều như đang lên tiếng kêu gào phản đối, dội thẳng lên đại não cũng đang đau nhức không kém. Đó là lý do cậu không vội hoạt động đầu óc, hay nhìn quanh xem mình đang ở đâu mà quyết tâm nằm yên một lúc. Nhưng ngay khi các giác quan sau mắt bắt đầu hoạt động trở lại, một thứ mùi rỉ sét quen thuộc lại theo không khí tràn vào mũi cậu. Bùi Tố đột nhiên mở bừng mắt ra, mặc kệ cho cơ thể vẫn đang không ngừng phản đối, dùng hết ý chí bật người dậy, nhưng chỉ một ánh mắt đã khiến cậu gần như sững người. Ngay bên cạnh chỗ Bùi Tố đang nằm là thi thể một người đàn ông, trên ngực ông ta là một con dao găm cắm ngay vị trí trái tim, bị đâm sâu đến gần cán. Ánh mắt trắng dã với đôi con ngươi giãn rộng của ông ta vẫn đang chằm chằm nhìn về phía cậu. Khuôn miệng mở rộng nhầy nhụa máu tươi, ngay cả dưới thân cũng là một vũng máu loang rộng, vẫn còn chưa khô hẳn. Nhìn thấy cảnh tượng đó cả người Bùi Tố run lên, một đoạn ký ức đột nhiên hiện lên trong đầu cậu. Trong đoạn ký ức đó, cậu thấy mình với khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm, trên tay nắm chặt con dao đang đâm thẳng vào ngực người đàn ông kia không chút lưu tình. Khuôn mặt ông ta vặn vẹo vì đau đớn, trong ánh mắt chứa đầy sự hoảng sợ nhìn chằm chằm vào cậu. Dường như ông ta đang muốn nói gì đó, nhưng máu tươi đã trào lên cuống họng khiến ông ta bị sặc, những giọt máu nóng hổi kia cứ thế mà văng thẳng vào mặt cậu. Bùi Tố dường như vẫn còn cảm nhận được sự ấm nóng của dòng máu phun ra, nhuộm đẫm hai bàn tay mình. Cũng như có thể cảm nhận sự nhầy nhụa nhớp nháp của những giọt máu văng lên mặt. Cậu thấy người đàn ông kia cứ như một con rối đứt dây, ngã thẳng xuống đất, chỉ co giật vài cái liền lập tức đứt hơi. Bùi Tố kinh ngạc khi nhận ra đoạn ký ức kia như một cuốn băng quay chậm, chạy qua trước mắt cậu, in sâu vào đầu óc cậu. Cậu gần như không tin được, đưa bàn tay vẫn còn đẫm máu đỏ rực của mình lên nhìn chằm chằm, sau đó lại đưa tay lên mặt, như muốn quẹt xuống, kiểm tra những giọt máu đã bắn lên mặt mình. Nhưng cho dù cậu làm thế nào, trước mắt, trên tay, trên người vẫn chỉ là một màu đỏ rực chết chóc kia, trong khoan mũi là mùi rỉ sắt nồng nặc, khiến dạ dày cậu không ngừng cuộn trào lên từng cơn. Bùi Tố run rẩy, mất một lúc mới tìm thấy chiếc điện thoại rớt gần đó, bật lên, bấm vào danh mục khẩn cấp mà cậu đã lưu sẵn số của Lạc Vi Chiêu. Điện thoại vừa được kết nối, giọng hốt hoảng tràn đầy lo lắng của Lạc Vi Chiêu từ đầu bên kia lập tức vang lên. "Bùi Tố, em đang ở đâu vậy?? Nói cho anh biết em đang ở đâu??" Tay Bùi Tố run lên, cố gắng ngăn lại cơn đau cuộn lên từ dạ dày, đưa mắt nhìn quan cảnh xung quanh một lúc mới nhỏ giọng đáp lại lời anh. "Nhà...nhà em trong thành phố. Anh gọi luôn cho đội, ở dây...có án mạng!!" Ngươi bên kia điện thoại dường như sững người một chút, ngay sau đó lại càng hốt hoảng hơn hỏi dồn. "Bùi Tố, em có bị sao không? Em đợi anh một chút, anh sẽ đến ngay. Đừng ngắt máy!!" Sau đó từ bên trong điện thoại chỉ còn vang lên tiếng động cơ xe cùng với tiếng còi ưu tiên vọng lại. Bùi Tố gần như mất hết sức lực buông lỏng tay cầm điện thoại, để nó lăn lóc trên mặt đất. Đến lúc này cậu mới cẩn thận nhìn rõ khuôn mặt của người chết kia. Đó là một người đàn ông nhìn tầm ngoài ba mươi, vẻ vặn vẹo dữ tợn trên khuôn mặt giống y chang trong ký ức của Bùi Tố, nhưng nếu nhìn kỹ, khóe môi đã cứng đờ của anh lại dường như đang nhếch lên một nụ cười thỏa mãn. Nhìn tình trạng cương cứng của thi thể chắc thời gian tử vong chưa được bao lâu, kể cả máu dưới người anh ta cũng chỉ đang bắt đầu đông đặc. Nhưng đúng lúc này, Bùi Tố lại sững người, có một thứ gì đó nặng nề như đập thẳng vào đầu cậu, khiến cho cậu cảm thấy từng cơn choáng váng không ngừng, kèm với đó là một nỗi hoảng loạn từ tận sâu trong tâm trí không ngừng trồi lên, như những móng tay đen đúa gớm ghiếc của quái vật phủ chụp lên tâm trí Bùi Tố. "Máu...tại sao??" Bùi Tố run rẩy đưa hai bàn tay thấm đẫm máu tươi của mình lên trước mắt, ánh mắt trừng lớn nhìn chằm chằm vào nó. Sau đó lại đưa đến sát mũi, giống như dùng hết toàn bộ hơi thở trong lồng ngực mà hít mạnh một lần. Nhưng ngay sau đó, cả người cậu càng run đến lợi hại hơn, giọng nói cũng bắt đầu trở lên cực kỳ hỗn loạn. "Tại sao? Tại sao vậy?.....Tại sao không có phản ứng gì??" Cậu hoảng hốt nhìn một căn phòng đầy máu, cố gắng hít ngửi mùi rỉ sắt trong không khí, nhưng ngoại trừ những cơn đau không ngừng cuộn lên trong dạ dày cũng với đầu óc như không ngừng bị từng nhác búa đập vào, thì hoàn toàn không có phản ứng muốn nôn nào khác. Bùi Tố loạng choạng đứng lên, từng bước lùi lại, ánh mắt kinh hoàng nhìn thi thể trước mặt, đầu không ngừng lắc nhẹ. "Không thể nào...không thể nào..." Bùi Tố dựa người vào tường, chậm rãi trượt xuống, ánh mắt vẫn không ngừng trừng trừng nhìn vào thi thể đẫm máu trên sàn kia. Hai bàn tay cậu chậm rãi đưa lên, chạm vào cần cổ, sau đó dùng lực bóp chặt. Đầu bên kia điện thoại, Lạc Vi Chiêu không ngừng nhấn mạnh chân ga, trong lòng anh nóng như lửa đốt, chỉ hận không thể gắn thêm tên lửa vào đuôi xe để phóng đến bên cạnh Bùi Tố. Đột nhiên, từ bên trong điện thoại vang lên những tiếng thì thầm nho nhỏ, mặt dù không nghe ra được nội dung của lời nói, nhưng Lạc Vi Chiêu có thể nhận ra sự hoảng loạn trong thanh âm kia. Ngay khi anh còn chưa kịp lên tiếng, thì bên kia điện thoại lại vang lên tiếng như có người ngã xuống, thanh âm đó khiến cho trái tim Lạc Vi Chiêu gần như muốn vọt ra khỏi lồng ngực. Anh hoảng hốt hét lên. "Bùi Tố, em làm sao vậy?? Em có nghe anh nói không?? Trả lời anh đi, Bùi Tố!!" Nhưng từ đầu bên kia lại chỉ có sự im lặng nặng nề đáp lại. Hai bàn tay Lạc Vi Chiêu siết chặt tay lái, gần như bất chấp tất cả mà nhấn hết chân ga, khiến cho tốc độ xe từ 120 lên đến 160 rồi vọt hắn lên đến 180. Trong lòng anh, ngoài sự nôn nóng đến gần như phát điên còn là sự hối hận cùng tự trách, chỉ một chút mất cảnh giác của anh đã đẩy Bùi Tố vào tình cảnh hiện tại. Hôm qua sau khi Bùi Tố ngất xỉu ngay khi bước ra khỏi cuộc gặp mặt với Phạm Tư Uyên, Lạc Vi Chiêu đã nhanh chóng đưa cậu đến bệnh viện. Nhưng cho đến sáng nay thì cơn sốt mới có dầu hiệu giảm bớt, còn người thì vẫn hôn mê từ hôm qua đến giờ chưa tỉnh lại. Lúc đó có mấy người bác sĩ cũng y tá theo đúng lịch vào khám lại cho cậu, lại đúng lúc Lạc Vi Chiêu nhận được điện thoại của Đào Trạch, vì vậy anh đã để cậu lại, bước ra một góc khuất hành lang gần đó để nghe. Từ bên trong điện thoại giọng của Đào Trạch vừa mang theo chút căng thẳng, lại vừa hung phấn vọng ra. "Lão Lạc, tìm ra nghi phạm rồi, đang xin lệnh bắt giữ." Lạc Vi Chiêu nghe vậy cũng có chút vui mừng, lập tức hỏi lại. "Là ai?" "Dựa vào những thông tin tiểu Tố cung cấp về mấy bác sĩ tâm lý em ấy đã từng gặp, cùng với quan hệ với Phạm Tư Uyên. Ngoài ra, bên tổ thông tin còn điều tra ra được người mẹ trong vụ án vừa rồi cũng đang điều trị tâm lý, cùng với khôi phục giọng nói gốc trong video cậu gửi. Cuối cùng có thể khoanh vùng được một người, Tần Trọng Tâm, là bác sĩ ngoại thần kinh, khiêm luôn bác sĩ tâm lý. Hắn có phòng khám riêng tại..." Nhưng những lời sau của Đào Trạch, Lạc Vi Chiêu đã không thể nghe tiếp, bởi vì khi cái tên đó được nói ra, anh kinh hoàng nhớ lại, những người bác sĩ vừa bước vào phòng bệnh của Bùi Tố vừa rồi, có một người đeo tấm bảng tên đó – Tần Trọng Tâm. Lạc Vi Chiêu hoảng hốt, mặc kệ lời Đào Trạch vẫn đang vang lên trong điện thoại, quay người chạy nhanh về phòng bệnh của Bùi Tố. Nhưng khi anh mở tung cánh cửa ra, cảnh tượng trước mắt lại khiến trái tim anh như chìm vào hầm bang. Người đáng lẽ nên nằm trên giường bệnh nay đã không thấy đâu, trên đất là một bác sĩ cùng người y tá mới vừa bước vào vừa rồi đang nằm bất tỉnh. Còn gã bác sĩ mang cái tên Tần Trọng Tâm kia cũng không còn thấy bóng dáng. Lạc Vi Chiêu đưa điện thoại vẫn còn đang kết nối với Đào Trạch lên, run giọng thông báo. "Lão Đào, Bùi Tố...Bùi Tố mất tích rồi. Truy tìm gã Tần Trọng Tâm kia, là hắn mang em ấy đi!!" Đào Trạch bên kia dường như bị thông báo đó khiến cho sững người trong chốc lát, ngay khi anh còn chưa kịp hồi thần, đã nghe giọng Lạc Vi Chiêu nghiến răng nghiến lợi từ trong điện thoại truyền đến. "Tìm hắn, dù có lật hết ba tấc đất ở Tân Châu này lên cũng phải tìm ra hắn cho tôi!!" Điện thoại ngay sau đó bị ngắt ngang, Lạc Vi Chiêu cũng không chút chần chừ, lao ra khỏi phòng bệnh, chạy thẳng đến hành lang nhìn xuống đại sảnh. Đứng từ trên cao của khu nội trú có thể quan sát gần như toàn bộ các lối ra, nhưng chính bản thân Lạc Vi Chiêu cũng không quá hy vọng vào việc có thể bắt gặp tên bác sĩ kia. Hắn là bác sĩ ở bệnh viện này, thông thuộc đường đi lối lại ở đây hơn anh, nếu muốn né tránh hẳn đã chuẩn bị kỹ càng từ trước. Lạc Vi Chiêu không chút chần chứ, quay người chạy thẳng đến phòng thông tin của bệnh viện, anh cần biết tên đó đã rời khỏi đây bằng cách nào. Điều này camera được gắn khắp các lối đi của nơi này chắc chắn có thể ghi lại. Đồng thời bấm gọi vào điện thoại Bùi Tố. Sau khi quan sát một vòng, anh đã nhận ra điện thoại của cậu cũng bị mang đi, mặc dù không biết với mục đích gì nhưng nếu gọi được... Đáng tiếc, ngay sau khi tiếng chuông kết nối vamg lên lại là giọng đều đều của hệ thống trả lời tự động. "Số máy quý khách vừa gọi..." Lạc Vi Chiêu rút thẻ công tác, đưa ra trước mặt người nhân viên an ninh còn đang ngơ ngác khi thấy anh xông vào, cố gắng nén xuống cơn giận cùng sự nôn nóng trong lòng, trầm giọng ra lệnh. "Tôi cần đoạn camera giám sát toàn bệnh viện cách đây 15 phút" Rất nhanh sau đó, anh đã tìm ra được gã bác sĩ kia, gửi cho Đào Trạch đoạn video có ghi lại được biển số xe, đồng thời lại lần nữa chạy vội ra xe, theo chỉ dẫn truy tìm của Đào Trạch mà đuổi theo. Cho đến vừa rồi nhận được điện thoại của Bùi Tố, anh đã ở cách nơi cậu nói không xa lắm.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



