Chương 8
08:46, 14 August 2025Sau khi đã chắc chắn Bùi Tố không còn vấn đề gì nữa, lúc này Lạc Vi Chiêu mới có thể thở ra một hơi, yên tâm ngồi xuống bên cạnh cậu mà hỏi nghi vấn nãy giờ vẫn vướng lại trong lòng anh.
"Bùi Tố, tại sao em lại biết án mạng ở ngôi nhà đó."
Bùi Tố đang thất thần, không chủ đích nhìn từng giọt dịch nhỏ xuống ống kim truyền treo cao trước mặt mình. Trong nhất thời không phản ứng được trước câu hỏi của Lạc Vi Chiêu, hơi lơ đãng hỏi lại.
"Anh nói sao??"
Lạc Vi Chiêu thấy cậu có vẻ không tập trung, liền biết nhóc con này lại đang nghĩ vẩn vơ gì đó nữa rồi. Nhưng dù sao phá án quan trọng, anh vẫn không ngại lập lại câu hỏi vừa rồi.
"Làm sao em biết đến vụ án mạng đó?"
Lần này Bùi Tố đã hiểu được câu hỏi của anh, nhưng cậu vẫn trầm mặc như vậy, không lên tiếng trả lời. Lạc Vi Chiêu cũng không vội, chỉ cần nhìn tình trạng của Bùi Tố hiện tại, anh đã nhận ra nguyên nhân cậu biết đến vụ án kia chắc chắn không dễ chịu gì. Vì vậy, nếu có thể Lạc Vi Chiêu sẽ để cậu tự chia sẻ với anh, chứ không phải chủ động hỏi cậu như thế này.
Cuối cùng Bùi Tố vẫn không trực tiếp trả lời, chỉ với lấy chiếc điện thoại mà Đỗ Giai đã cẩn thận để cạnh gối cậu, đưa qua cho Lac Vi Chiêu.Điện thoại vừa được mở khóa, một màn hình video với màu nền tối đen cùng một hàng chữ đỏ rực được làm bằng hiệu ứng nhỏ máu đã đập vào mắt anh. Dòng chữ đó viết.
'Bùi Tố...mẹ yêu con...."
Lạc Vi Chiêu nhìn hàng chữ đỏ đến gay mắt đó, mặc dù nội dung là một câu nói rất ngọt ngào, nhưng không biết tại sao đặt trên phông nền đó lại cảm giác mang theo một nỗi oán hận hoặc nối tiếc nào đó.
Giọng Bùi Tố rất nhỏ vang đến tai anh.
"Chắc không coi trực tiếp được nữa đâu, nhưng em có quay lại rồi, anh vào máy mà xem."
Lạc Vi Chiêu nghe vậy liền liếc nhanh một ánh mắt lo lắng về phía cậu, sau đó mới nhanh tay lướt vào ứng dụng điện thoại để mở lại đoạn phim được ghi lại. Ngay khi những hình ảnh đầu tiên hiện ra, anh đã trừng mắt, kinh ngạc nhìn về phía Bùi Tố, chỉ thấy hiện tại cậu đã lấy tay che khuất mắt mình, che luôn cả những biểu cảm trên mặt, chỉ để lại một đôi môi ngày một mím chặt theo từng âm thanh từ bên trong video vọng ra. Lạc Vi Chiêu vừa thấy vậy đã vội vàng bấm dừng đoạn phim, ló đầu ra ngoài gọi Đỗ Giai vào thay mình, sau đó mới đi ra xa để xem tiếp.
Theo thời lượng của video trôi đi, cùng thanh âm thì thầm kia như lời của ma quỷ quấn quanh bên tai, sắc mặt Lạc Vi Chiêu càng ngày càng sầm xuống, đến cả bàn tay đang không nắm điện thoại của anh cũng càng ngày càng siết chặt. Cùng với đó là nỗi đau xót tràn ngập khắp cõi lòng, một câu hỏi như nỗi tức giận không ngừng xâm chiếm đầu óc Lạc Vi Chiêu. Tại sao đến tận bây giờ, những thứ tối tăm này vẫn không buông tha cho Bùi Tố, em ấy rốt cuộc đã làm sai điều gì?? Hay chỉ vì em ấy là con trai của Bùi Thừa Vũ, em ấy mang họ Bùi?? Vì thứ gọi là lý thuyết gen không đồng cảm chết tiệt kia??
Ngay sau khi gửi đoạn video đó về cho Đào Trạch vẫn còn trực ở cục, Lạc Vi Chiêu liền quay lại bên trong giường bệnh đã được che lại của Bùi Tố. Ngay khi anh vừa vào, đã thấy Bùi Tố đã có thể ngồi dậy, dường như đang nói chuyện gì đó với Đỗ Giai, thấy anh vào cả hai người đều quay sang nhìn anh. Lạc Vi Chiêu không nói một lời, đi thẳng đến bên giường, đưa tay ôm ghì lấy Bùi Tố, cảm nhận thân thể trong lòng mình đã trở nên rất gầy, còn mang theo cả nhiệt đó lạnh lẽo, hoàn toàn không nhận ra chút ấm áp nào.
Bùi Tố bị Lạc Vi Chiêu đột ngột ôm chặt, trong nhất thời không biết phải phản ứng ra sao, ngay cả bàn tay vẫn đang còn rảnh rỗi cũng không biết phải đặt đâu cho đúng. Còn Đỗ Giai vừa thấy vậy đã rất thức thời, im lặng chuồn êm ra bên ngoài. Qua một lúc, Bùi Tố cũng không thấy Lạc Vi Chiêu có ý định thả cậu ra, vì vậy đành vỗ nhẹ nhẹ lên tay anh vừa như nhắc nhở lại vừa như an ủi. Ngay sau đó cậu liền nghe giọng anh, gần như gằn từng tiếng mà nói bên tai mình.
"Bùi Tố, em nghe cho rõ đây. Anh không biết ai nói với em những gì, hay em nghe thấy những gì. Nhưng em phải tin anh...."
Lạc Vi Chiêu đột ngột đẩy cậu ra khỏi vòng tay của anh, bàn tay to rộng, vừa ấm áp vừa vững chãi giữ chặt lấy vai cậu. Đôi mắt đen thẳm như chứa đựng cả một bầu trời ấm áp, đối diện với Bùi Tố, nhìn thẳng vào mắt cậu, từng chữ vừa kiên định vừa rõ ràng thoát ra khỏi môi anh.
"Bùi Tố, anh yêu em và mẹ cũng yêu em!!"
Những câu chữ đó như mang theo một thứ sức mạnh kỳ lạ, dễ dàng xâm nhập vào tâm trí Bùi Tố, tựa như một ánh sáng vừa rực rỡ, vừa mạnh mẽ, lại mang theo mùi hương của nắng ấm, của sự thân thuộc, xua đi hết mọi tối tăm, cùng mùi máu tanh vẫn luôn quanh quẩn trong đầu óc cậu. Sự sáng sủa cùng nhẹ nhàng đột nhiên lấp đầy tâm trí, khiến trong nhất thời Bùi Tố có chút không kịp phản ứng, chỉ thẳng tắp nhìn chằm chằm vào Lạc Vi Chiêu. Ánh mắt cậu khiến cho anh đột nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, một sự ngại ngùng đột nhiên dâng lên trong lòng, khiến Lạc Vi Chiêu hơi bối rối bóp bóp vai Bùi Tố, ngập ngừng nói tiếp.
"Uhm...đại khái...đại khái là vậy đó.., em đừng tự nghi ngờ bản thân...hay tin cái đoạn...đoạn phim đó...anh."
Trong khi Lạc Vi Chiêu còn chưa biết phải nói tiếp ra sao, đã nhìn thấy khóe môi Bùi Tố nhếch lên, sau đó cậu nhìn anh nở ra một nụ cười vui vẻ. Là nụ cười mang theo sự tin tưởng, cùng ỷ lại, là nụ cười vô cùng chân thật chỉ thuộc về anh.
"Sư huynh, hình như nơi này không phù hợp lắm để tỏ tình nhỉ!!"
Lạc Vi Chiêu bị một câu trêu đùa đó của Bùi Tố khiến cho cái mặt già suýt nữa là đỏ lên, đành phải giả bộ nghiêm túc, tằng hắng mấy cái lớn tiếng dặn dò.
"Nói sao em nghe vậy đi, đừng có ở đó mà nghĩ linh tinh nữa!!"
Bùi Tố còn chưa kịp nói gì, Đỗ Giai đã ở bên ngoài, cẩn thận thò mặt vào hỏi dò.
"Lạc đội...tình hình là dịch truyền của sếp Bùi hết rồi. Tôi đã nhờ bác sĩ qua, nhưng tôi đã giúp anh chặn lại bên ngoài. Hiện tại đã có thể vào chưa??"
Lạc Vi Chiêu:... anh chặn họ làm gì???
Vừa nói anh vừa vội vã bước ra ngoài, liền thấy vị bác sĩ vừa rồi cùng một cô y tá đẩy xe thuốc bên cạnh, cả hai đều cùng lúc đưa mắt liếc anh bằng một ánh nhìn đầy phán xét.
Lạc Vi Chiêu: -__-
Cho đến khi Bùi Tố đã làm xong thủ tục ra viện, cả hai cùng leo lên xe để về nhà, nhưng chỉ cần nhớ lại ánh mắt cô y tá kia nhìn cậu, cùng vẻ sốt sắng kiểm tra kỹ càng của vị bác sĩ vừa rồi, Bùi Tố lại cảm thấy muốn cười. Lần này sư huynh của cậu, có lẽ nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết nổi oan ức này.
Lạc Vi Chiêu ngồi lên ghế lái, liếc mắt nhìn con mèo đen bên cạnh nãy giờ cứ tủm tìm mãi, cảm thấy cả người ngứa ngáy, chen miệng hỏi qua.
"Có gì đáng buồn cười lắm sao?? Sư huynh của em bị bọn họ nghi là giang hồ bắt nạt em, em vui lắm à?"
Bùi Tố nghe anh nói vậy lại càng cảm thấy buồn cười hơn, vì vậy không nhịn được nữa, phì ra một tiếng, gục đầu cười đến run người.
Lạc Vi Chiêu nhận thấy cậu có vẻ thật sự bị chuyện kia làm cho vui vẻ, trong lòng cũng nhẹ nhàng không ít, vì vậy cũng không tính toán nữa, chỉ đưa tay qua nhẹ nhàng xoa đầu Bùi Tố.
"Uh, em vui là tốt rồi!!"
Bùi Tố vừa nghe lời đó liền khựng lại, đưa mắt nhìn Lạc Vi Chiêu, nhìn đến dáng vẻ chứa đầy sự quan tâm của anh, không biết tại sao trong lòng lại đột nhiên cảm thấy cực kỳ bối rối. Không nhịn được lại bất giác nhớ đến lời anh vừa nói trong bệnh viện vừa rồi...vành tai cũng vì vậy mà đỏ lên một chút.
Sau đó, khi âm thanh quen thuộc của công nghệ chỉ đường vang lên, 'điểm cuối: nhà', Lạc Vi Chiêu cũng đồng thời đánh tay lái, đưa xe ra khỏi khuôn viên bệnh viện. Không khí trong xe trở nên khá trầm lặng, cả Bùi Tố lẫn Lạc Vi Chiêu đều đang theo đuổi những suy nghĩ của riêng mình. Một lúc sau, Bùi Tố đột nhiên gọi anh.
"Sư huynh!!"
Lạc Vi Chiêu theo thói quen đáp lại, mắt vẫn tập trung nhìn về con đường phía trước.
"Em muốn gặp Phạm Tư Uyên!!"
Lạc Vi Chiêu bị lời yêu cầu đột ngột đó của cậu làm cho giật mình, tay lái run lên, lạng thẳng một phát qua đường ngược chiều, cũng may cho cả hai lúc đó không có xe chạy ngược, nếu không, tai nạn là không thể tránh khỏi rồi. Sau khi đã đưa xe về lại làn đường ban đầu, để đề phòng tình huống bất ngờ như vừa rồi, Lạc Vi Chiêu dứt khoát nói với Bùi Tố.
"Về nhà rồi nói!!"
Sau câu nói đó, không khí trong xe lại trở nên im ắng. Bùi Tố vì sức khỏe không tốt, lại trải qua kích thích quá độ vừa rồi, tuy trong bệnh viện đã nghỉ ngơi được một chút nhưng vẫn không tránh được mệt mỏi. Vì vậy dưới tác dụng êm ái của chuyển động xe, cùng sự ấm áp của máy sưởi, cậu lại bắt đầu mơ màng ngủ mất. Lạc Vi Chiêu lái xe một đoạn, lại đột nhiên nhận ra người bên cạnh hơi im lặng đến bất thường, lo lắng nhìn sang, lại thấy nhóc mèo con kia dựa đầu vào cửa sổ bên cạnh ngủ mất rồi. Anh liền nhân lúc dừng đèn đỏ, nhẹ tay nhẹ chân ngả ghế ra thêm một chút, lại lấy áo khoác của mình ở ghế sau đắp thêm lên cho Bùi Tố. Đường từ đây về đến nhà cũng mất khoảng nửa tiếng nữa, cứ để em ấy ngủ thêm một chút cũng được.
Cũng vì lý do đó, nên lần nữa mở mắt, Bùi Tố đã thấy mình nằm trên giường, trong phòng ngủ của Lạc Vi Chiêu, khiến cho cậu cảm thấy cực kì mơ hồ.
'Mình lên đây bằng cách nào vậy??'
Đúng lúc đó, Lạc Vi Chiêu lại từ bên ngoài, cầm theo một ly nước ấm đi vào, vừa nhìn thấy Bùi Tố đã tỉnh liền bước nhanh đến.
"Em tỉnh rồi à?? Không ngủ thêm chút nữa, cũng mới có 11 giờ tối."
Bùi Tố nghi hoặc nhìn anh.
"11 giờ?? Lúc rời bệnh viện mới hơn 8 giờ?? Em đã ngủ ba tiếng rồi à??"
Lạc Vi Chiêu thản nhiên gật gật đầu.
"Dù sao vẫn là ban đêm mà, ngủ thêm một chút cũng đâu sao?"
"Làm sao em lên được đây?? Đừng nói..." – Nói đến đây Bùi Tố liền nghĩ đến một trường hợp, nghe có vẻ vô cùng mất mặt, "Anh ôm em từ dưới xe lên đây??"
Sếp Lạc lúc này bày ra bộ dáng hiển nhiên, người ngay không sợ công an mà gật đầu với cậu.
Bùi Tố: @-@!!!!!
Lạc Vi Chiêu nhìn đến biểu cảm cạn lời của Bùi Tố lại không khỏi buồn cười, đưa tay qua vò rối tóc cậu.
"Cũng đâu phải là lần đầu tiên đâu, em ngại cái gì?? Chưa kể mấy cô mấy dì ở đây có vẻ còn rất thích thú nữa kìa."
Bùi Tố: T-T
Bùi Tố hết nói nổi khi nhìn đến dáng vẻ có chút hứng thú của Lạc Vi Chiêu khi nhìn đến biểu cảm của cậu. Bùi Tố cũng không mấy khó khăn nhận ra nhờ mấy lời vừa rồi của Lạc Vi Chiêu, cái cảm giác nặng nề luôn đeo bám cậu từ sau khi xem đoạn video đó đến giờ giống như đã giảm đi rất nhiều. Ngay cả đầu óc cũng tỉnh táo hơn, có chăng chỉ là tác dụng phụ khi nghĩ đến hình ảnh anh ôm cậu lên nhà bị mấy cô, mấy dì trong chung cư này bắt gặp thôi.
Vì vậy khi nhận ly nước ấm Lạc Vi Chiêu đưa qua, Bùi Tố đã có thể bình tĩnh đủ để suy xét tình hình, đồng thời bàn bạc với Lạc Vi Chiêu về ý định của cậu.
"Sư huynh, em muốn đến gặp Phạm Tư Uyên."
Lạc Vi Chiêu lần này lại không quá bất ngờ khi Bùi Tố lặp lại yêu cầu vừa rồi của mình, anh chỉ chần chừ một chút, sau đó mới hỏi cậu.
"Tại sao?? Vì mấy món quà đó xuất phát từ địa chỉ cũ của lão sao?'
Bùi Tố lắc đầu.
"Một phần thôi. Sư huynh, chiều nay anh về muộn là đi đến trại giam gặp lão à?"
Lạc Vi Chiêu chỉ thản nhiên gật đầu, từ đầu anh đã chắc chắn rằng Bùi Tố có thể đoán được hành động đó của anh. Hiện tại, đối với tên hung thủ kia, bọn họ ngoài bóng người trong đoạn phim giám sát kia thì chỉ có một đầu mối ở chỗ Phạm Tư Uyên, do đó việc anh đến gặp lão ta cũng không có gì lạ. Nhưng câu tiếp theo của Bùi Tố lập tức khiến sắc mặt anh trầm xuống.
"Lão muốn gặp em!! Nếu không gặp lão sẽ không cung cấp manh mối."
Lạc Vi Chiêu cau chặt mày, không phủ nhận, chỉ bất đắc dĩ nói với Bùi Tố.
"Dù lão có cung cấp tin tức, lời lão nói có thể tin được hay không? Em không nhất thiết phải vì những thông tin không thể xác thực đó mà liều mạng được."
Bùi Tố nghe anh nói vậy, lại hơi nhếch khóe môi.
"Sư huynh, chỉ là môt cuộc gặp thôi mà, không đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng như anh nói chứ??"
Lạc Vi Chiêu không đáp lời, chỉ chằm chằm nhìn thẳng vào mắt cậu. Bùi Tố cũng không ngần ngại đón lấy ánh nhìn của anh, kiên quyết khẳng định.
"Sư huynh, lời nói của lão là thật hay giả chỉ có em mới có thể phân biệt được. Chưa kể... em không cần lão cung cấp manh mối, em chỉ muốn khẳng định một vài suy đoán của mình thôi."
Lời đó thành công khiến cho Lạc Vi Chiêu kinh ngạc, "Suy đoán của em? Em nghĩ ra cái gì rồi??"Lời vừa dứt, Lạc Vi Chiêu đã thấy Bùi Tố đột nhiên đưa tay xoa nhẹ giữa chân mày, sắc mặt cậu nhanh chóng tái đi, biểu hiện đó lập tức khiến Lạc Vi Chiêu hoảng hốt hỏi dồn.
"Em sao vậy, lại đau đầu à?? Đừng suy nghĩ nữa, nghỉ ngơi đi đã!!"
Bùi Tố nhìn đến thái độ lo lắng cực độ của anh, trong lòng có chút bất đắc dĩ, không khỏi đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh trấn an.
"Sư huynh, em không sao, chẳng qua là nhói lên một chút thôi, giờ qua rồi!!"
Lạc Vi Chiêu dường như không mấy tin tưởng lời nói của cậu, hai hàng chân mày vẫn nhíu chặt, trong ánh mắt đang nhìn Bùi Tố vẫn không hề vơi đi sự lo lắng. Bùi Tố nhìn anh, bất đắc dĩ thở ra một hơi, cũng không khuyên can hay quanh co nữa mà trực tiếp quay lại chủ đề vừa rồi.
"Sư huynh, trong video lúc chiều, có một vài chi tiết chỉ diễn ra trong căn hầm đó, hoặc trong lúc chỉ có Bùi Thừa Vũ, em và...mẹ. Người ngoài có thể biết được chuyện đó khả năng chỉ có lão ta. Ít nhất lão đã từng nhìn thấy ông ta dùng hình phạt kia lên mẹ và em."
Bùi Tố vừa nói, vừa không ý thức được mà cau chặt mày, bàn tay đang nắm lấy tấm chăn trên giường cũng nhẹ siết chặt, Việc nhớ lại những chi tiết trong đoạn video kia cùng với những khoảng khắc quá khứ đó với cậu hiện tại thực sự hơi có chút khó khăn. Nó khiến cho cơn đau chỉ nhói lên vừa rồi lại âm ỉ quay trở lại, từng cơn từng cơn không ngừng nện vào tấm chắn trong đầu cậu. Bùi Tố có hơi chút cố sức, vừa nói vừa chống lại những âm thanh như ám thị từ trong video kia quẩn quanh đầu óc cậu.
'Mẹ ngươi hận....bà ta hận tình yêu bà ấy giành cho ngươi...hận tình yêu đó!!"
Những lời thì thầm đó tựa như bàn tay ma quỷ, chỉ cần cậu nhớ đến mẹ, nó lại tuôn ra, gần như chiếm trọn đầu óc cậu.
Bùi Tố cau mày, hít sâu một hơi để lấy lại tỉnh táo, sau đó lại kiên trì nói tiếp.
"Vậy người gửi đoạn video đó, hoặc có thể nói là tên hung thủ sau màn kia, chắc hẳn có liên hệ với lão ta, hoặc có liên quan đến lão ta. Chưa kể hắn còn có thể là một chuyên gia về tâm lý học."
Lạc Vi Chiêu nãy giờ vẫn chăm chú quan sát Bùi Tố, những biểu hiện khó chịu của cậu anh đều thu vào mắt, nhưng thấy cậu vẫn kiên cường cắn răng tiếp tục giải thích, anh cũng không nỡ cắt ngang lời cậu, Mặc dù vậy, khi nghe xong những lời đó của Bùi Tố, đến bản thân Lạc Vi Chiêu cũng không khỏi bất ngờ.
"Chuyên gia tâm lý??"
Thực ra chính bản thân anh cũng đã từng nghĩ đến trường hợp này, bởi vì để tác động được đến tâm lý của Bùi Tố, nếu là nói là một người bình thường thì hoàn toàn không có khả năng. Nhưng khi nghe chính miệng Bùi Tố xác nhận điều đó, cũng khiến anh khá bất ngờ.
Bùi Tố nhanh chóng gật đầu, "Đúng vậy, hắn có khả năng là một chuyên gia về tâm lý, có thể còn là một trong những bác sĩ tâm lý mà em từng gặp."
Lạc Vi Chiêu lại nghi ngờ hỏi lại, "Em nói em gặp hắn rồi?"
Bùi Tố lại gật đầu giống như khẳng định với anh, "Em nghĩ vậy, bởi vì ám thị chỉ có thể thực hiện khi gặp mặt trực tiếp. Chẳng qua em không nhớ được là em đã gặp hắn lúc nào, hay hắn là ai. Vì em gần như chắc chắn, trong khoảng thời gian đó, em không để bất kỳ ai vượt quá ranh giới cho phép."
"Bùi Tố, những lời trong đoạn video đó không phải là lời nói bình thường đúng không?" – Lạc Vi Chiêu nghe đến đây lập tức hiểu ra mọi chuyện. Đoạn video đó anh đã coi, mặc dù chỉ cảm thấy khó chịu, nhưng những lời trong đó không mấy ảnh hưởng đến anh. Nhưng lúc này, Bùi Tố lại chắc chắn như vậy, chứng tỏ những suy đoán của em ấy đều xuất phát từ đoạn video đó.
Bùi Tố nghe anh hỏi vậy, hơi chần chừ một chút mới gật đầu.
"Âm thanh trong đoạn video đó là một dạng phương pháp thôi miên thông qua ám thị, kèm với hình ảnh có thể có khả năng khắc sâu tất cả những thứ đó vào tâm trí người khác. Nếu sức ảnh hưởng đủ lớn, có thể khiến cho người bị tác động lẫn lộn giữa những chuyện đã xảy ra và những việc được dựng nên."
Lạc Vi Chiêu nghe xong mấy lời đó, sắc mặt lập tức trầm xuống, hai bàn tay anh đan vào nhau không ngừng siết chặt, cả hàm rang cũng nghiến lại, như cố gắng ngăn bản thân không bật ra mấy câu mắng người. Nhưng rất nhanh anh đã hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, liền chồm tới, kéo Bùi Tố ôm lại, nhỏ giọng thì thầm bên tai câu.
"Em yên tâm đi, còn có anh ở đây. Nếu cần, anh sẽ nói cho em biết đâu là thật, đâu là giả. Em phải tin anh, anh đã từng hứa sẽ giữ em lại, từ lúc đó cho đến về sau, lời hứa đó luôn luôn có hiệu lực."
Bùi Tố nghe vậy, hơi chần chừ một chút, cuối cùng cũng đưa tay đáp lại cái ôm của Lạc Vi Chiêu, vỗ nhẹ lưng anh như trấn an, lại rất không biết nhìn hoàn cảnh mà hỏi anh.
"Vậy Phạm Tư Uyên thì sao??"
Lạc Vi Chiêu cạn lời, "Trong những lúc như thế này, em có thể đừng nhắc đến cái lão khốn...à, lão già đáng ghét đó được không??"
Bùi Tố nhìn Lạc Vi Chiêu giống như bị cậu làm cho cụt hứng, không khỏi cảm thấy buồn cười, nhưng ngay sau đó lại bị một bàn tay lớn vươn qua, chụp lên đầu, nhẹ đẩy cậu ra hiệu nằm xuống lại. Bùi Tố ngoan ngoãn thuận theo, nằm xuống giường, lại tròn mắt nhìn Lạc Vi Chiêu. Sếp Lạc thật sự không có chút sức phòng ngự nào trước ánh mắt đó của cậu, lập tức cởi giáp đầu hàng.
"Được rồi, em ngủ đi, mai anh sắp xếp thời gian đưa em đến gặp lão!!"
Yêu cầu cuối cùng đã được đáp ứng, Bùi Tố liền cảm thấy trong lòng tìm được chút thoải mái, cả người rất nhanh liền bị sự mệt mỏi xâm chiếm, cứ như vậy lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Lạc Vi Chiêu ngồi bên giường cho đến lúc chắc chắn Bùi Tố đã ngủ rồi, mới cẩn thận chỉnh lại chăn cho cậu, vặn nhỏ đèn, sau đó mới nhẹ chân rời khỏi phòng, đi đến phòng sách bên cạnh. Trên màn hình laptop đang dừng lại ở đoạn video mà lúc chiều Bùi Tố đã xem, anh muốn tranh thủ chút thời gian, nghiên cứu kỹ đoạn video này. Mặc dù anh biết có thể không tìm ra được những manh mối trực tiếp từ nó, nhưng biết đâu thông qua đó, có thể nhìn ra được một vài thủ pháp của tên hung thủ ẩn danh này. Trong một vài tài liệu anh nghiên cứu gần đây, có nói đến, thông thường mỗi chuyên gia tư vấn tâm lý đều có một vài thói quen nhỏ, có thể coi như là điểm nhấn của bọn họ. Hơn nữa những thói quen đó đôi khi lại chính là chất xúc tác khiến cho quá trình điều trị của họ thành công hay thất bại. Biết đâu, có thể dựa vào những đặc điểm đó mà tìm ra hắn sớm hơn.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



