Chương 7
05:45, 9 August 2025Lạc Vi Chiêu từ bên trong khu trại giam Tân Châu đi ra, vẻ mặt hầm hầm cực kỳ khó chịu. Khí tức âm trầm tỏa ra quanh người anh mạnh đến nỗi làm cho cậu cảnh sát gác cổng, sợ đến mức vô thức đứng nghiêm khi anh lướt qua.
Chiều nay, Lạc Vi Chiêu tranh thủ thời gian trống chạy đến đây gặp Phạm Tư Uyên. Với số manh mối ít ỏi mà bọn họ có, lão lại là một trong những đầu mối then chốt mà tên hung thủ bí ẩn kia để lại. Nhưng lão hồ ly đó, vừa nghe anh nói mấy câu đã gần như đoán ra được 7, 8 phần sự việc. Nhìn bộ mặt thỏa mãn cười cợt của lão, thật khiến cho Lạc Vi Chiêu muốn xông qua khỏi tấm ngăn, mà tẩn cho khốn đó vài đấm. Không những vậy lão còn luôn miệng cái gì mà 'trận chiến giữa quái vật với quái vật, thật đáng xem."
Ai là quái vật chứ, lão khốn khiếp, đã bị nhốt vào tận trong đó rồi mà cũng không dẹp bỏ đi mấy cái suy nghĩ vớ vẩn đó. Con mèo đó có là quái vật cũng là loại quái họ mèo, vuốt mềm xèo, khác hẳn mấy lời lão nói được chưa.
Lạc Vi Chiêu càng bực bội hơn khi nhớ đến lời nói cuối cùng của Phạm Tư Uyên, trong buồng giam lạnh lẽo đó, lão vẫn giữ nguyên dáng vẻ ung dung, chỉ có vẻ mặt càng già nua đi nhiều, nhưng thứ chất giọng nhớt nhác, vẫn không hề thay đổi, hướng về anh đưa ra điều kiện.
"Có thể ta biết người các cậu đang tìm. Nhưng...ta muốn gặp cậu ta. Nói Bùi Tố đến đây gặp ta, ta có thể cung cấp cho các người manh mối then chốt."
Dứt lời lão liền ngậm miệng như hến, dù Lạc Vi Chiêu có dùng bất cứ cách thức gì cũng không cạy miệng lão thêm được một âm nào. Hiện tại nhớ lại, anh tức đến mức đấm mạnh vào thành xe một cái, nghiến răng lẩm bẩm.
"Muốn gặp Bùi Tố à, mơ cũng đẹp quá đấy!!"
Nghĩ đến cậu, Lạc Vi Chiêu lại bất giác rút điện thoại ra, mặc dù anh đã nhắn tin về trễ cho nhóc con kia, nhưng không biết hiện tại cậu ra sao rồi. Vừa nhìn vào màn hình điện thoại, anh đã thấy dòng tin nhắn trả lời của cậu, khóe môi không nhịn được câu lên một nụ cười nhẹ.
"Đúng là mèo lười, nhưng xem ra liệu pháp mèo trị mèo có vẻ có tác dụng nhỉ."
Lạc Vi Chiêu vừa nghĩ vừa bấm nút gọi vào số Bùi Tố, anh chắc hẳn vừa nghe được tiếng chuông kia cậu sẽ nhận máy ngay. Nhưng khác với mong đợi của anh, chuông đổ một hồi vẫn không có ai cầm máy. Cho đến khi tin nhắn tự động bật lên, Lạc Vi Chiêu hơi hoảng, bấm tắt máy, trái tim trong lồng ngực vì một nỗi lo lắng đang dần nổi lên mà gia tốc không ngừng.
"Không lẽ em ấy lại ngủ lại??"
Anh nghi hoặc tự hỏi, tay lại lần nữa bấm gọi cho Bùi Tố, lần này chuông chỉ reo một chút đã có người bắt máy. Trái tim trong lồng ngực của Lạc Vi Chiêu còn chưa kịp giảm tốc, thanh âm của Bùi Tố trong điện thoại lại khiến nó nhảy lên, đập càng điên cuồng.
"Sư huynh..."
Thanh âm đó nghe vô cùng mệt mỏi và yếu ớt, cảm tưởng như người ở đầu dây bên kia phải dồn gần như toàn bộ sức lực mới thốt ra được hai từ đó. Lạc Vi Chiêu trong lòng hoảng sợ, vội vã mở cửa xe leo lên, lại lo lắng hỏi qua điện thoại.
"Bùi Tố, em làm sao vậy?? Em còn nghe anh nói không?? Bùi Tố!"
Ngay khi anh vừa khởi động xe, vội vàng đánh tay lái chạy đi thì giọng nói của Bùi Tố lại lần nữa vang lên. Lần này giọng cậu đã có chút sức lực hơn, nhưng Lạc Vi Chiêu vẫn có thể cảm nhận sự run rẩy trong từng lời nói của Bùi Tố.
"Sư huynh, số nhà...đường...có án mạng. Anh...anh mau dẫn người đến đi."
Lạc Vi Chiêu bị câu nói đó khiến cho sửng sốt, anh vừa lo lắng vừa nghi hoặc hỏi lại.
"Bùi Tố, sao em biết!!"
Bùi Tố ở đầu dây bên kia im lặng một chút, anh có thể nghe được tiếng hít thở có vẻ rất khó khăn của cậu. Tựa như cậu đang cố gắng khiến cho bản thân bình tĩnh lại sau khi đối mặt với một điều gì đó. Nhận ra điều đó, sự lo lắng trong lòng Lạc Vi Chiêu càng nhân lên gấp bội, anh không nhịn được liên tục gọi cậu.
"Bùi Tố, em sao vậy?? Có chuyện gì vậy?? Bùi Tố, nói anh biết em sao rồi?"
Bùi Tố bên kia rất nhanh đã đáp lại anh.
"Sư huynh, em...không sao. Lát gặp em sẽ nói với anh sau."
Cậu cũng không để Lạc Vi Chiêu tiếp tục truy hỏi, vửa dứt lời liền ngắt máy. Anh nhìn cuộc điện thoại đã bị ngắt, trong lòng tràn đầy lo lắng, nhưng Lạc Vi Chiêu cũng biết Bùi Tố chưa bao giờ lừa anh, cũng chưa bao giờ cung cấp thông tin không chính xác. Nếu cậu đã nói nơi đó có án mạng, chắc chắn là có...chỉ có điều làm sao cậu biết được?? Lạc Vi Chiêu cố gắng đè nén ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng mình, với tay qua lấy đèn ưu tiên đặt lên nóc xe. Sau đó dứt khoát đánh tay lái, phóng thẳng về phía địa chỉ mà Bùi Tố vừa nói, đồng thời gọi cho Đào Trạch.
"Có báo án ở địa chỉ, xxx đường yy, cậu dẫn theo toàn đội nhanh chóng đến đó. Gọi luôn cho đội hiện trường với bên pháp y."
Dứt lời, anh đạp sâu chân ga, cùng với tiếng còi ưu tiên, như một cơn gió phóng vụt đi trên đường.
Bùi Tố ngắt ngang cuộc gọi của Lạc Vi Chiêu, mặc dù cậu biết hy vọng có thể cứu được người phụ nữ kia là rất thấp, nhưng cậu vẫn mang theo chút hy vọng. Biết đâu...
Bùi Tố lắc nhẹ đầu, cơn đau như từng mũi khoan xoáy sâu vào tâm trí cậu vẫn chưa hề dừng lại, nó khiến cho toàn bộ khung cảnh trước mắt Bùi Tố như đang trên một chiếc xích đu, chao đảo không ngừng. Cậu cố nhịn xuống cơn cuộn trào trong dạ dày vừa mới trồi lên, lần nữa bấm điện thoại. Ngay khi đầu giây bên kia bắt máy, Bùi Tố đã ngắn gọn ra lệnh.
"Đến ngay chung cư đón tôi!!"
Cậu biết, đây là một cái bẫy giăng ra cho cậu, nó không khác gì với mấy thủ đoạn vừa rồi. Ngay cả địa chỉ nhoáng lên ở cuối đoạn video cũng là giành cho cậu, hắn đang muốn cậu đến đó, muốn cho cậu xem tác phẩm của hắn. Bùi Tố có thể không đi, nhưng trong cuộc đấu này, chỉ cần cậu lùi một bước, hắn ta có thể sẽ nắm được điểm yếu mà tiến đến. Vì vậy, dù biết là bẫy, cậu vẫn phải đến đó.
Bùi Tố lảo đảo đứng dậy, chỉ mấy bước chân từ trong phòng ra đến cửa đã gần như tiêu sạch mọi sức lực của cậu. Ngay khi cậu vừa chạm vào cánh cửa nhà, từ bên ngoài đã có một giọng nói quen thuộc vang lên.
"Sếp Bùi, cậu có ở trong không?? Là tôi, Đỗ Giai đây!"
Doraemon tới nhanh hơn cậu nghĩ, Bùi Tố hài lòng nhếch nhẹ khóe môi, sau đó vươn tay mở cửa, thuận thế lấy đó làm điểm tựa, giữ vững cả thân thể đang lung lay như có thể ngã bất cứ lúc nào của mình.
Cánh cửa vừa mở ra, Đỗ Giai đã bị tình trạng của Bùi Tố dọa hoảng, anh lo lắng đỡ lấy cậu, không ngừng hỏi dồn.
"Sếp Bùi, cậu sao vậy?? Cậu muốn làm gì??"
Tiếng của Đỗ Giai quá to, lại vang lên ngay cạnh tai, khiến cho cái đầu đang đau nhức cực độ của Bùi Tố như bị thêm một búa gõ vào. Cậu khó khăn quơ tay che miệng anh ta lại, hít sâu một hơi mới nhỏ giọng yêu cầu.
"Giúp tôi ra xe, đưa tôi đến một nơi!!"
Đỗ Giai nhận được tín hiệu biểu thị sự khó chịu của cậu, lần nữa mở miệng đã hạ âm lượng nhỏ đi rất nhiều.
"Sếp Bùi, cậu như vậy còn muốn đi đâu. Hay...hay là tôi gọi cho Lạc đội nhé??"
Bùi Tố siết chặt tay anh ta, chống chọi với một cơn nhức buốt đột ngột xuyên thẳng qua não bộ, nghiến răng khó khăn thốt ra từng chữ.
"Làm...theo...lời...tôi. Nhanh!!"
Đỗ Giai thấy Bùi Tố kiên trì như vậy, cũng không nói hai lời. Nhanh chóng với tay lấy cái áo khoác mắc ngay cạnh cửa choàng lên người Bùi Tố, ngay sau đó liền dìu cậu xuống bãi đổ xe.
Khi dựa được người vào trên ghế xe, Bùi Tố mới cảm thấy hơi dễ chịu hơn một chút, có sức đọc địa chỉ trong đoạn phim kia cho Đỗ Giai. Lần này anh ta cũng không nói thêm tiếng nào nữa, chỉ im lặng điều khiển xe, theo lệnh cậu, phóng hết tốc lực về nơi đó. Bên này, Lạc Vi Chiêu không tốn mấy thời gian để đến địa điểm mà Bùi Tố nói. Nhìn ngôi nhà hai tầng kiểu phương tây cũ, nhưng bề ngoài vẫn khá khang trang sạch sẽ. Ngôi nhà này nằm trong một tiểu khu yên tĩnh, theo Lạc Vi Chiêu được biết thì cư dân nơi này cũng thuộc tầng lớp trung lưu trở lên. Qua cửa sổ đóng chặt, lại bị phủ bởi một tấm màn che dày, nhưng anh vẫn có thể nhìn ra trong nhà có ánh sáng. Cầu thang ngắn, khoảng 7,8 bậc, dẫn đến một cánh cửa gỗ được chạm trổ tinh tế, cho thấy chủ nhân nơi này cũng thuộc hàng khá giả. Ngoài cửa, hai ngọn đèn nhỏ vẫn sáng, lại chiếu ra bóng cây cối nặng nề bên ngoài lên con đường trước nhà. Khiến cho người nhìn cảm thấy có chút lạnh người.
Lạc Vi Chiêu nhìn khung cảnh yên ắng đó, lập tức nâng cao cảnh giác. Tay đặt lên súng đeo bên hông, chậm rãi tiến gần đến cánh cửa kia. Ngay khi Lạc Vi Chiêu đưa tay chạm vào, cánh cửa lớn kia lại cứ vậy mà chậm rãi mở ra, tựa như có một người nào đó đang chờ đợi anh ở bên trong. Chính tình huống đó làm hồi chuông cảnh báo trong đầu anh réo vang, Lạc Vi Chiêu không chút chần chừ, rút hẳn súng ra khỏi bao, chĩa thẳng vào cánh cửa đã mở hờ như chờ đợi, sau đó mới cẩn thận đẩy hẳn cửa ra. Nhưng khung cảnh đập vào mắt lại khiến anh sững sờ, Lạc Vi Chiêu cảm tưởng như thời gian đã quay ngược lại 7 năm về trước, khi anh lần đầu đẩy cửa căn biệt thự kia ra để rồi gặp gỡ Bùi Tố.
Trong căn phòng khách rộng rãi được trang hoàng hoa lệ, một người phụ nữ mặc chiếc váy dài trắng tinh treo người trên cao. Trước mặt bà là một đứa bé im lặng đứng đó, lưng quay về phía cửa. Nhưng lần này, Lạc Vi Chiêu không vội vàng chạy đến bên đứa bé kia, mà anh vẫn duy trì cảnh giác, từng bước chậm rãi đến gần. Bởi vì giữa khung cảnh những ánh đèn thắp sáng xung quanh, chỉ bằng một bóng lưng, dựa vào kinh nghiệm dày dặn của bản thân. Lạc Vi Chiêu liền nhận ra đứa trẻ kia có điều kì lạ, giống như tượng sáp hoặc... người chết.
Ngay khi anh bước đến đủ để thấy được khuôn mặt đứa bé kia. Lạc Vi Chiêu liền có thể khẳng định, đứa bé đó đã chết. Nó được ai đó, dùng 1 cái giá dựng lên khi cơ thể đã cứng đờ trong tư thế được cố định sẵn. Đôi mắt trắng dã của nó vẫn chứa đầy sự sợ hãi, hướng về phía người phụ nữ bị treo cổ trên cao kia. Tạo ra một khung cảnh khiến cho Lạc Vi Chiêu vừa nhớ đến quá khứ, lại vừa thấy lạnh người.
Sau khi đã xác nhận xung quanh không còn bất cứ ai nữa, anh mới hạ súng xuống, vừa chờ đợi Đào Trạch dẫn đội đến, vừa chằm chằm quan sát khung cảnh vừa quen thuộc vừa quái dị trước mắt. Nhưng điều làm Lạc Vi Chiêu nóng lòng hơn là tại sao Bùi Tố lại biết đến vụ án mạng này?? Tại sao lại biết được địa chỉ này?? Em ấy có phải đã gặp phải chuyện gì rồi không??
Cả cõi lòng Lạc Vi Chiêu bị những câu hỏi đó, cùng sự lo lắng ngày một lớn dần không ngừng thiêu đốt. Anh thật sự muốn phóng thẳng ra xe, chạy về bên cạnh Bùi Tố. Nhưng lý trí lại hiểu rõ hoàn cảnh hiện tại cùng địa vị và trách nhiệm của mình. Thân là đội trưởng SID, anh không thể rời khỏi hiện trường án mạng khi chưa điều tra, hoặc chưa có người tiếp quản.
Trong khi Lạc Vi Chiêu còn đang rối rắm với một mớ suy nghĩ, thì anh đột nhiên nghe tiếng xe dừng ngay ngoài cửa. Lúc đầu anh nghĩ là Đào Trạch đã kịp chạy đến nên không có phản ứng, nhưng ngay sau đó Lạc Vi Chiêu liền cảm thấy không đúng. Nếu là Đào Trạch dẫn đội đến sao anh lại không nghe được tiếng còi ưu tiên nào?? Lạc Vi Chiêu lúc này mới giật mình quay phắt lại. Nhưng người xuất hiện ngay ngưỡng cửa liền khiến anh hoảng hồn.
"Bùi Tố??!!!"
Bùi Tố vừa bước đến ngưỡng cửa, cảnh tượng bên trong phòng liền đập thẳng vào mắt cậu.
Cái chết của mẹ cậu không có máu, cũng không có sự nuối tiếc. Chỉ có một không gian tĩnh lặng đến băng giá, cùng với mùi hoa lưu ly trắng len lỏi trong không khí, siết chặt trái tim người chứng kiến... Giống như bây giờ.
Người phụ nữ trong bộ váy trắng, treo người trên cao. Mái tóc dài che đi khuôn mặt bị siết đến biến dạng của bà, chỉ mơ hồ nhìn thấy được đôi con ngươi trợn lồi lên, vẫn còn vươn nước mắt.
Bà oán hận không???
Tình yêu bà đã trao, cũng chính là hung khí đẩy bà vào chỗ chết.
Bà có hận không???
Hận... bà ấy hận chính tình yêu bà ấy giành cho ngươi... bà ấy hận ... ngươi...Hận vì đã quá yêu thương ngươi.
Bùi Tố trừng mắt nhìn toàn bộ khung cảnh trước mắt. Cậu lần nữa cảm thấy bản thân như lần nữa bị đẩy về quá khứ. Trong không gian tràn ngập mùi hoa ly, nồng đến gay mũi. Mẹ với đôi mắt đẫm nước, thân thể đung đưa trên cao, hướng về cậu, bà ấy nói.
"Bùi Tố...mẹ yêu con..."
"Mẹ yêu con....mẹ yêu con..."
Ánh mắt Bùi Tố vẫn không rời khỏi thân thể người phụ nữ kia, lúc Lạc Vi Chiêu hoảng hốt chạy đến, anh nghe cậu nhỏ giọng thì thầm.
"Xin lỗi, con lại không cứu được mẹ rồi!!!"
Ngay sau đó, trước ánh mắt trừng lớn của Lạc Vi Chiêu, cậu nhắm mắt lại, ngã người ra sau. Ngã thẳng xuống những bậc thang ngay bên ngoài ngưỡng cửa.
"BÙI TỐ!!!"
Anh hoảng hốt vươn tay ra, muốn chụp lấy cậu, nhưng những ngón tay anh lại không với đến bàn tay vô lực của Bùi Tố. Vừa lúc đó, Đỗ Giai đã kịp thời chạy đến, nhảy bốn bậc thành 1, ôm được Bùi Tố ngay khi cậu vừa ngã xuống.
Lạc Vi Chiêu nhìn đến bàn tay nắm hụt của mình, lại đưa mắt nhìn sang Đỗ Giai đâng ôm Bùi Tố. Lúc này anh mới cảm giác trái tim đã gia tăng nhịp đập muốn bay luôn ra khỏi lồng ngực, mới dừng động tác phóng tới, quyết định nằm lại trong ngực anh. Lạc Vi Chiêu lảo đảo một nhịp mới vội vàng chạy đến bên cạnh Bùi Tố, cẩn thận kiểm tra xem cậu có bị thương không một lượt. Sau khi xác nhận không có gì nghiêm trọng, Lạc Vi Chiêu kucs này mới lấy lại được hơi thở, lại nhìn đến sắc mặt trắng bệch, gần như không còn chút máu của Bùi Tố, cùng với tình trạng hôn mê đột xuất này của cậu. Bên tai lại loáng thoáng nghe được thanh âm của còi ưu tiên từ xa. Lạc Vi Chiêu đành ôm Bùi Tố từ trên tay Đỗ Giai, bế cậu lên, quay sang dứt khoát nói với anh.
"Ra xe, giúp tôi đưa em ấy đến bệnh viện. Xong việc ở đây tôi sẽ qua."
Đỗ Giai cũng không nói một lời, chỉ im lặng gật đầu rồi vội vã dẫn đường, chạy đến bên xe của bọn họ. Vừa rồi anh ta cũng đã liếc nhanh qua tình hình bên trong căn nhà kia, vì vậy cũng hiểu được tại sao Lạc Vi Chiêu lại đưa ra quyết định như vậy. Ngay khi xe của bọn họ vừa rời đi, thì Đào Trạch cũng dẫn toàn đội SID đến, chỉ phút chốc, không khí yên tĩnh của tiểu khu nhỏ đã bị tiếng còi cảnh sát phá vỡ. Những người dân tò mò vừa thò đầu ra cửa tính hóng chuyện, đã bị mấy cảnh sát chuyên trách mời lại vào trong, chỉ có thể từ những khuôn cửa sổ mở rộng, nhìn ngó qua đây.
Đào Trạch khi nhìn thấy hiện trường vụ án lần này cũng lập tức kinh ngạc, đưa một ánh mắt đầy nghi hoặc sang Lạc Vi Chiêu. Anh không nói gì, chỉ gật đầu coi như xác nhận những nghi hoặc của Đào Trạch. Lúc này Đào phó mới nuốt khan một cái, lắc mạnh đầu, rồi cùng cả đội tập trung vào công việc.
Khi Lạc Vi Chiêu xong công tác hiện trường của vụ án này cũng đã hơn 1 tiếng đồng hồ trôi qua. Vừa bàn giao xong mọi việc cho Đào Trạch, anh đã vội vàng chạy ra xe, dự định đạp ga phóng đến bệnh viện nhanh nhất có thể. Nhưng Đào Trạch từ phía sau đã nhanh chóng chạy theo kéo anh lại.
"Lão Chiêu, ông chưa nói với tôi ai là người báo án!!"
Lạc Vi Chiêu nghe vậy lập tức dừng lại, hơi đắn đo một chút nhưng vẫn nói thẳng.
"Bùi Tố, em ấy gọi cho tôi!!"
"Tiểu Tố??" Đào Trạch nghe đến kinh ngạc, "Làm sao em ấy biết? Vậy..."
Lạc Vi Chiêu lập tức cắt ngang.
"Không, người tiếp cận hiện trường đầu tiên là tôi, Bùi Tố có đến nhưng chưa hề bước vào nhà."
Đào Trạch lại bị thông tin đó làm cho á khẩu, anh còn chưa kịp hỏi Lạc Vi Chiêu đã nhanh chóng nói tiếp.
"Em ấy không khoẻ, ngất rồi, nên tôi nhờ người đưa em ấy đến bệnh viện. Tôi có thể đảm bảo em ấy không liên quan đến vụ án này, còn vì sao em ấy biết tôi sẽ điều tra rồi báo cáo lại."
Đào Trạch nhìn ra được sự mất kiên nhẫn và nôn nóng trong lời nói của Lạc Vi Chiêu, anh cũng biết tình trạng của Bùi Tố mấy ngày vừa rồi, vì vậy cũng không hỏi nhiều, liền gật đầu.
"Tôi biết rồi! Nhưng tôi phải báo cáo sao đây??"
Lạc Vi Chiêu phẩy tay, dứt khoát quay đi.
"Có gì nói nấy!"
Khi Lạc Vi Chiêu bước vào phòng cấp cứu, nơi người nhà cùng bác sĩ qua lại hối hả, chỉ cần một ánh mắt anh đã có thể nhìn thấy Đỗ Giai ngồi cạnh một chiếc giường được phủ màn che cẩn thận trong góc phòng. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng sải bước qua đó, vừa đến gần, anh liền nhìn thấy bàn tay đang cắm kim truyền của Bùi Tố để thingx bên ngoài chăn. Lạc Vi Chiêu đã lo lắng hỏi dồn.
"Em ấy sao rồi? Bác sĩ nói sao?? Có gì nguy hiểm không??"
Đỗ Giai lắc lắc đầu với anh.
"Cậu ấy chưa tỉnh, bác sĩ mới khám bảo không có bất thường gì. Chỉ là cơ thể hơi suy nhược thôi. Đang truyền nước biển, xong rồi mà cậu ấy tỉnh thì có thể về nhà."
Đỗ Giai nói xong cũng rất thức thời đứng dậy, nhường lại vị trí bên cạnh giường Bùi Tố cho Lạc Vi Chiêu.
"Anh ngồi với cậu ấy đi. Tôi đi làm thủ tục, nãy giờ không có ai nên tôi chưa dám rời đi,"
Lạc Vi Chiêu không nói lời nào, liền ngồi vào vị trí Đỗ Giai vừa nhường ra, từ lúc bước đến bên giường đến giờ, ánh mắt anh chưa từng rời khỏi người Bùi Tố. Màu trắng của chăn gối nơi bệnh viện lại càng làm nổi bật hơn sắc mặt trắng đến mức không còn chút huyết sắc của Bùi Tố. Đôi hàng mi rất dài khép chặt, nhưng giữa hai hàng chân mày, dù đang hôn mê hơi nhíu lại, dường như ngay cả trong những lúc mê man như bây giờ, những cơn ác mộng kia vẫn đang không ngừng dày vò cậu. Lạc Vi Chiêu cảm thấy lòng mình đau đến mức hít thở không thông, nhưng cùng với đó là một sự giận dữ, giống như ngọn lửa lan trên bãi cỏ khô, cứ rộng dần, rộng dần rồi bùng lên thành một ngọn lửa dữ dội.
Lạc Vi Chiêu nghiến chặt răng, khí áp quanh người cũng tụt xuống thấp đến mức doạ chạy mấy người nhà gần đó. Nhưng bàn tay anh với đến, che lên đôi mắt đang nhắm chặt của Bùi Tố lại vô cùng nhẹ nhàng.
"Ngủ ngoan đi, anh nhất định sẽ lôi tên khốn kia về cho em!!"
Dường như Bùi Tố lại nghe được lời anh nói, bàn tay nãy giờ đang để yên của cậu lại nhẹ cử động, ngay cả hàng mi khép chặt dưới tay anh cũng đang run lên, giống như muốn tỉnh lại. Nhận thấy điều đó, bao nhiêu tăm tối trong lòng Lạc Vi Chiêu phút chốc bị quét đi hết, nhường chỗ cho sự mừng rỡ.
"Bùi Tố, em..."
Tiếng reo của anh lại bị ngắt ngang giữa chừng, bởi vì người nằm trên giường tuy đã mở mắt ra, nhưng đối diện với anh là một đôi con ngươi đen thẳm, sâu không thấy đáy, vừa lạnh lẽo lại vừa mang theo một chút điên cuồng. Là ánh mắt mà anh chưa từng nhìn thấy lần nào trên người Bùi Tố. Ánh mắt đó tựa như một vực thẳm sâu hun hút không thấy đáy, chứa đầy sự nguy hiểm cùng chết chóc. Lạc Vi Chiêu đột nhiên nhớ đến những lời Bùi Tố đã nói với anh trước đây.
"Sư huynh, bên trong rào chắn đó đang nhốt chặt một con quái vật!!"
"19 năm của Bùi Thừa Vũ không phải là phí công vô ích."
"Có người muốn phá huỷ rào chắn đó..."
Nhưng ngay khi Lạc Vi Chiêu còn đang sững sờ, Bùi Tố đã lần nữa khép mắt lại, sau đó chậm rãi mở ra lần nữa. Dường như phải mất một lúc cậu mới nhận ra người ở bên cạnh mình.
"Sư huynh!"
Tiếng gọi của Bùi Tố khiến Lạc Vi Chiêu hoàn hồn, nhìn đến một đôi mắt nâu nhạt đang nghi hoặc hướng về phía mình. Trong đôi mắt đó, mặc dù vẫn chứa đầy mệt mỏi nhưng lại không thiếu vẻ ấm áp cùng những vụn ánh sáng lấp lánh. Là đôi mắt mà Lạc Vi Chiêu vẫn vô cùng quen thuộc.
Anh chăm chú nhìn thẳng vào mắt cậu một lúc, như muốn xác nhận ánh nhìn lạnh lẽo vừa rồi chỉ là ảo giác. Qua một lúc, Lạc Vi Chiêu mới thở hắt ra một hơi, cúi xuống để trán mình chạm vào trán Bùi Tố, nhỏ giọng càu nhàu.
"Ranh con, em đừng hù anh nữa được không??"
Bùi Tố vừa mới tỉnh, đầu óc chưa thể vận hành linh hoạt, lại bị một câu cùng hành động của Lạc Vi Chiêu làm cho không hiểu đâu với đâu. Sau khi định thần, cậu mới cẩn thận nhìn quanh một lượt, cau mày hỏi anh.
"Sư huynh, nơi này là...??"
"Phòng cấp cứu bệnh viện T, em đến đây lần thứ mấy rồi còn không nhận ra sao??"
Lạc Vi Chiêu ra vẻ bất bình, muốn gõ đầu Bùi Tố, hùng hổ đáp lời. Nhưng câu hỏi tiếp theo cuat Bùi Tố lại lần nữa làm tim anh hẫng mất một nhịp.
"Tại sao em ở đây??"
Lạc Vi Chiêu kinh ngạc nhìn Bùi Tố, sau đó mới cẩn thận hỏi cậu.
"Em không nhớ?? Không...em nhớ tới đâu??" Bùi Tố cau mày, một bên cẩn thận lục lại ký ức của mình, một bên chậm rãi nói với Lạc Vi Chiêu.
"Em với Đỗ Giai đến căn nhà kia, sau đó em xuống xe trước...khi đến ngưỡng cửa em thấy..."
Nói đến đây cậu lập tức sững người lại, sau đó liền cau chặt mày, đưa tay ấn mạnh hai bên thái dương. Một cơn đau đầu đột ngột bùng lên mạnh mẽ, cùng với đó là tiếng rít gào lạnh lẽo như ác quỷ, từ nơi xa vọng đến, đập vào não bộ.
"Bà ta hận ngươi... bà ta hận tình yêu bà ta giành cho ngươi"
"Bùi Tố...mẹ yêu con...mẹ rất yêu con!!"
Bóng dáng người phụ nữ trong bộ váy trắng treo người trên cao giữa căn phòng quen thuộc, cùng sự tĩnh lặng và mùi hoa ly trắng, nồng đến gay mũi, như thác lũ tràn vào đầu óc cậu. Khiễn cho cơn đau vốn dĩ đã cực kỳ khó chịu, lại đột ngột bị phóng đại lên gấp nhiều lần.
Bùi Tố cắn chặt răng, cố gắng chống lại cơn đau như lần nữa muốn dìm toàn bộ ý thức cậu vào bóng tối đó. Bên tai vẫn có thể nhận ra thanh âm ấm áp, nhưng chứa đầy sự lo lắng của Lạc Vi Chiêu. Trong tầm mắt mơ hồ vẫn có thể nhận ra được khuôn mặt của anh. Những thuốc đó đối với Bùi Tố hiện tại như liều thuốc giảm đau, giúp cậu chống lại sự xâm nhập thần kinh đến từ những hình ảnh cùng âm thanh chồng chéo kia.
Qua khoảng vài phút, Bùi Tố cuối cùng cũng có thể trấn áp sự hỗn loạn trong đầu mình, lần nữa mở mắt nhìn Lạc Vi Chiêu. Vừa nhìn liền thấy anh đang lo lắng đứng một bên giường, còn Đỗ Giai đã nhanh tay kéo theo một vị bác sĩ chạy qua. Vị bác sĩ kia vừa nhìn thấy cậu liền cau mày, quay sang gọi một người y tá gần đó, nhanh chóng đi qua.
Lúc này Bùi Tố mới liếc nhanh xuống người mình một chút, thành thật thừa nhận, 'chắc là hơi ghê'. Cả người cậu do cơn đau vừa rồi nên toát đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt hiện tại chắc cũng không khác mấy với màu cái gối đang nằm. Chưa kể bàn tay cắm kim truyền đang được Lạc Vi Chiêu giữ lại, lúc nãy có lẽ do cậu dùng nhiều sức quá nên kim bị tụt ra, hiện tại cả máu và dịch hoà với nhau, thấm ướt cả mấy miếng băng dán, còn chảy ròng ròng trên tay cậu. Nhận ra điều đó, Bùi Tố lập tức quay nhanh đầu đi, tránh cho bản thân nhìn thấy chính máu của mình lại nôn luôn tại chỗ, doạ thêm hai vị y bác sĩ vừa mới chạy đến.
Sau một lúc kiểm tra lại, các chỉ số, cắm lại kim truyền trên tay Bùi Tố, vị bác sĩ kia hơi nghi hoặc nhìn cậu, sau đó gục đầu trấn an Lạc Vi Chiêu vẫn đang mang theo vẻ mặt nặng nề bên cạnh.
"Không sao, lát nữa hết dịch thì có thể về rồi! Về nhà chú ý điều dưỡng chút nữa sẽ ổn thôi."
Vừa dứt lời liền vội vã chạy đi đón một ca cấp cứu vừa mới đưa tới. Lạc Vi Chiêu vừa thấy tình trạng của ca kia, lập tức xoay người, kéo nhanh rèm quanh giường lại, che khuất hết mọi thứ bên ngoài khỏi tầm mắt của Bùi Tố. Lại âm thầm thở ra một chút vì điều hoà nơi này mở khá lớn, thông khí cũng tốt nên mùi máu không quá rõ ràng.
Bùi Tố liền nhận ra sự lo lắng của Lạc Vi Chiêu, vì muốn trấn an anh nên mới đưa tay kéo kéo áo anh.
"Sư huynh, không sao, em vẫn chịu được."
Lạc Vi Chiêu xoay đầu nhìn bàn tay đang kéo áo mình, trên mu bàn tay còn chặn một cục bông to đùng, cùng một tầng băng dán để cầm máu. Cuối cùng vẫn là nhịn không được, đưa tay búng cái chóc vào giữa trán Bùi Tố.
"Ranh con, lo cho em trước đi."
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



