Chương 6
06:45, 7 August 2025Những ngày tiếp theo của kỳ nghỉ tết diễn ra khá yên bình. Không còn có mấy con vật bé bị hành hạ, hoặc bị giết chết gửi đến cho Bùi Tố nữa. Nhưng cậu vẫn không thoát được khỏi những giấc mơ tăm tối đó. Đêm nào Bùi Tố cũng bật dậy giữa đêm với cái đầu đau như muốn nổ tung, cùng với mùi rỉ sắt của máu tràn ngập khắp khoang mũi. Có lúc đỡ cậu sẽ không nôn, nhưng có những lúc lại nôn sạch tất cả mọi thứ ra ngoài, còn như hận không thể nôn luôn ruột gan mình ra cho xong.
Lạc Vi Chiêu từ ngủ phòng sách, cũng dứt khoát chuyển luôn qua phòng ngủ, trông chừng Bùi Tố. Nhưng nói thì nói vậy, mỗi lần anh nhìn cậu nôn đến kiệt sức lại cũng chỉ có thể ở một bên, vỗ nhẹ lưng cậu, giống như giúp cậu bớt khó chịu. Mặc dù anh biết, thứ kích thích Bùi Tố không phải đến từ những nguyên nhân bên ngoài, mà là nằm sâu trong ý thức của cậu, do đó rất khó để có thể giúp Bùi Tố dễ chịu hơn được. Nhưng Lạc Vi Chiêu là ai kia chứ, anh thuộc loại người nếu có tường trước mặt cũng nhất quyết phải phá bỏ để mà đi qua, huống gì đây là chuyện liên quan đến người mà anh quan tâm nhất nữa. Vì vậy, sếp Lạc ngoài thời gian trông mèo, chỉ cần thấy Bùi Tố ngủ yên, anh liền ôm laptop vào phòng, ngồi cạnh cậu, vừa trông chừng vừa đọc hết tất cả những tài liệu mà anh có thể tìm được về những liệu pháp giảm bớt ám ảnh tâm lý. Không những vậy, anh còn thông qua giáo sư Phan, tim được cô Bạch, bác sĩ tâm lý đã theo Bùi Tố một thời gian dài để xin tư vấn về những vấn đề hiện tại.
Những điều anh làm, Bùi Tố không phải là không biết, cậu rất ngoan ngoãn thuận theo ý anh, nhưng đến khi thấy Lạc Vi Chiêu ngồi trong phòng khách nghiêm túc nghe giáo sư Bạch giảng giải về ám thị, và liệu pháp tâm lý ám ảnh, Bùi Tố lại có chút muốn cười.Cả người cũng như được ngâm trong sự ấm áp cùng quan tâm mà Lạc Vi Chiêu giành cho cậu. Vì vậy, chỉ im lặng ôm ly sữa nóng đến ngồi cạnh anh, cũng ra vẻ chăm chú nghe giảng bài. Lạc Vi Chiêu thấy Bùi Tố ngồi xuống cạnh mình, theo bản năng nhích qua một bên nhường vị trí trống cho cậu, sau đó mắt thì vẫn nhìn màn hình, miệng vẫn trao đổi với cô Bạch, nhưng tay lại với lấy một cái chăn gần đó khoác lên người Bùi Tố.
Sau khi buổi giảng dạy online kết thúc, Bùi Tố thấy Lạc Vi Chiêu trầm tư ngồi một bên, như đang suy nghĩ gì đó. Cậu muốn giảm bớt căng thẳng cho anh nên đưa tay chọt lên mặt anh.
"Sư huynh, anh nghe hiểu không??"
Lạc Vi Chiêu đưa tay tóm lấy mấy cái móng mèo đang phá mặt mình, quay sang nhìn cậu, ánh mắt vừa thâm trầm vừa nặng nề, đáp lại.
"Hiểu, nhưng mấy biện pháp đó không áp dụng được với em!! Anh sẽ tìm cách khác!"
Bùi Tố hơi sững người, không phải vì Lạc Vi Chiêu có thể nghe hiểu mấy cái thuật ngữ chuyên ngành đó, mà là việc anh lại hiểu cậu đến như vậy. Mấy biện pháp trong bài giảng vừa rồi, bình thường đối với cậu đã không đem lại mấy hiệu quả, chưa kể hiện tại để chống lại ám thị kia, tâm lý của cậu theo bản năng càng nâng cao phòng vệ, nếu không phải là một thứ vũ khí vừa tàn nhẫn vừa mạnh mẽ thì không thể chọc thủng nó được. Vì vậy muốn ngăn cản nó thì phải có một phương thức tương tự, còn mấy biện pháp kia, nói cho cùng cũng là quá ôn hòa.
Lạc Vi Chiêu nói xong câu đó lại lần nữa quay lại với màn hình máy tính, trên đó đang được chia làm hai nửa. Một nửa là các màn hình camera giám sát toàn bộ khu chung cư của bọn họ mà anh đã sử dụng đến mối quan hệ của Lạc Thành, thông qua mạng giám sát nội bộ của SID để cài vào. Lạc Vi Chiêu đã dựa vào sự xuất hiện của kẻ tinh nghi vừa rồi để khoanh vùng sự xuất hiện của hắn, anh đoán chắc rằng tên đó sẽ lần nữa quay lại khu chung cư của bọn họ, lúc đó anh có thể thấy được hắn đầu tiên, tránh những tình huống đáng tiếc khác xảy ra. Một nửa còn lại là các loại trang web tìm kiếm được mở đầy cả thanh công cụ, tất cả đều liên quan đến các vấn đề tâm lý và ám thị. Bùi Tố ngồi một bên nhìn Lạc Vi Chiêu lại tập trung vào màn hình máy tính, tay lại vẫn không quên chỉnh lại chăn cho cậu. Bùi Tố nhìn đến đôi mắt đã mơ hồ vằn lên tơ máu của anh, cuối cùng vẫn là nhịn không được, chống một tay lên đùi anh, vươn người qua, dùng bàn tay của mình che khuất ánh mắt Lạc Vi Chiêu.
"Sư huynh, anh nghỉ ngơi chút đi, em vẫn còn chịu được, không sao đâu."
Lạc Vi Chiêu nhanh chóng nắm cổ tay cậu kéo xuống, ánh mắt hơi bất mãn hướng về phía Bùi Tố, tay còn lại đưa lên muốn búng cho cậu một cái. Tên nhóc con này, tay đã gầy đến mức không khác gì cái cẳng gà, vậy mà còn ở đó mạnh miệng, không sao. Nhưng rốt cuộc vẫn là không nỡ, Lạc Vi Chiêu trở tay túm lấy Bùi Tố, một hơi đứng dậy, sau đó ôm cả người lẫn chăn tiến về phòng ngủ.
"Ranh con, em có hơi sức ngồi đó nói thì tranh thủ ngủ chút đi, được giờ nào hay giờ đó. Em không cần phải lo cho sư huynh nhà em, ít nhất anh cũng khỏe hơn con mèo ốm như em rất nhiều."
Sau vụ việc nho nhỏ đó, Lạc Vi Chiêu không biết có phải đã tìm ra phương pháp mới, mỗi lần tìm được cái gì hoặc không hiểu ở đâu, thay vì online hỏi cô Bạch như mọi khi, anh lại lôi Bùi Tố ra cùng cậu bàn bạc. Chưa kể còn bàn luôn qua tới tên nghi phạm mà hai người còn chả có chút manh mối nào, ngoài vài giây trong đoạn phim giám sát kia, cùng Phạm Tư Uyên đang bị giam mà phải sau tết mới ghé thăm được. Mặc dù mấy vụ bàn bạc trò chuyện này được Lạc Vi Chiêu vô cùng để ý, chỉ cần thấy Bùi Tố có vẻ mệt là anh liền dừng ngay, không cho cậu suy nghĩ thêm bất cứ điều gì. Nhưng cũng nhờ vậy, sự chú ý của Bùi Tố luôn bị anh chi phối, khiến cho đầu óc cậu bớt bị ảnh hưởng bởi những cơn ác mộng hàng đêm kia, mặc dù mỗi đêm vẫn còn nôn liên tục, nhưng tinh thần ban ngày có thể được coi là ổn định hơn rất nhiều. Đã vậy, Lạc Vi Chiêu còn tranh thủ thời gian nghỉ lễ, lại đăng ký thêm mấy ngày phép, ngày nào cũng quấn Bùi Tố thành một con gấu bông nhỏ, lại nhét nhóc Một Đô vào tay cậu, cùng cậu ôm nhóc con đến phòng khám thú y để chữa trị.
Khi chân nhóc con đã khỏi, có thể chạy nhảy bình thường, Lạc Vi Chiêu thân là đội trường SID, và xem xét đến đống hồ sơ sắp đè sụp bàn anh ở cảnh cục, tâm không cam tình không nguyện, dặn dò con mèo nhà mình 7749 việc trước khi đi làm. Nhưng lại vẫn cực kì lo lắng, đứng chần chừ suốt bên ngoài cửa, đấu tranh tư tưởng xem nên để Bùi Tố ở nhà hay mang theo cậu đến cảnh cục luôn cho yên tâm. Bùi Tố lại nhìn đến dáng vẻ do dự của anh, không khỏi phì cười, từ trên sofa phòng khách nói với ra trêu anh.
"Lạc đội trưởng, hay anh nộp đơn nghỉ việc, còn em bán công ty, tiền hoa hồng 250 năm chia anh một nửa, chắc cũng đủ qua ngày."
Lạc Vi Chiêu đứng ở cửa nghe xong câu đó cũng cạn lời.
"Bùi tổng, ngài có muốn phá của cũng đừng lôi kéo dân thường như tôi theo. Anh đây còn phải làm công ăn lương, đòi sếp tiền thưởng để mà nuôi mèo. Dân số mèo đã tăng không thể lười được."
Vừa nói anh vừa đưa tay điểm mặt hai con mèo đen cùng một con Bùi meo đang cùng cuộn người trên ghế sofa phòng khách. Sau đó chỉ để lại một lời, 'nhớ những gì anh dặn' với Bùi Tố rồi dứt khoát mở cửa đi làm. Còn ở lại nữa, Lạc Vi Chiêu sợ mình sẽ bị cái tên nhóc con kia dụ dỗ vào dự án bán công ty của cậu mất.
Bùi Tố ngồi trên sofa nhìn theo cánh cửa nhà rất nhanh đã đóng chặt, mọi âm thanh như đều được ngăn chặn bên ngoài, khiến cho căn nhà mới phút trước còn đầy ắp tiếng ồn, đột ngột lại trở nên vô cùng tĩnh mịch. Sau vài phút bần thần, Bùi Tố cuối cùng cũng lắc nhẹ đầu, xua đi mấy cái suy nghĩ hỗn loạn đó, với tay lấy cái laptop mà Lạc Vi Chiêu đã chuẩn bị sẵn cho cậu, mở lên bắt đầu giải quyết công việc.
Mấy ngày vừa rồi, do tình hình tâm lý không được ổn định lắm, nên Bùi Tố cũng hạn chế giải quyết những công việc của tập đoàn, chỉ xử lý những công văn khẩn do Miêu Miêu gửi trực tiếp cho cậu, còn lại tất cả đều neo lại đó. Khiến cho tình hình hiện tại của cái hộp mail như sắp vỡ trận đến nơi. Bùi Tố bất đắc dĩ thở ra một hơi, với lấy cái kính đeo vào, tập trung giải quyết lần lượt từ những mail xa nhất, mà có note cần xem do Miêu Miêu đã lọc trước giúp cậu.
Xem ra cái ý tưởng bán, hay chuyển nhượng công ty chắc phải lên kế hoạch cho rồi!!
Bùi Tố ngồi ôm máy tính đến quên cả thời gian, cho đến khi điện thoại bên người ting lên một tiếng báo có tin nhắn đến, cậu mới giật mình nhìn lên. Đồng hồ đã chỉ 10h, người nhắn là Lạc Vi Chiêu.
'Đến giờ uống sữa rồi, nhớ hâm nóng lại trước khi uống nhé!!'
Bùi Tố nhìn tin nhắn của anh, khóe môi bất giác nhếch nhẹ, sau đó theo lời Lạc Vi Chiêu, đi vào bếp, lấy sữa hâm lại, rồi tự rót cho mình một ly. Lại tò mò giở cái lồng giữ nhiệt trên bàn nhìn xem mấy món ăn trưa mà anh đã chuẩn bị cho cậu. Sau khi thực hiện 'mệnh lệnh' của Lạc Vi Chiêu, Bùi Tố lại tiếp tục làm ổ trên sofa, nhưng lần này trong lòng cậu lại có thêm một nhóc mèo nhỏ, ưỡn ẹo một hồi rồi lại xoải chân ngủ say sưa. Khiến cho Bùi Tố không thể hoàn toàn tập trung vào công việc như lúc trước, thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt ẻm còn thừa tinh thần canh chừng thời gian để ăn trưa, khỏi cho ông già mãn kinh nhà mình lại càu nhàu. Vì vậy, khi đến thời gian ăn trưa, Lạc Vi Chiêu vừa xuống phòng ăn cảnh cục đã cầm điện thoại lên, định nhắc nhở con mèo ở nhà ăn uống đúng bữa, thì đã thấy một tấm hình bàn ăn với mấy món được hâm nóng gửi đến cho anh, kèm dòng tin nhắn. 'Đồ ăn ngon.'
Lạc Vi Chiêu nhìn điện thoại cười đến vui vẻ, khiến cho Đào Trạch vừa bưng khay cơm đến ngồi bên cạnh anh, khó hiểu hỏi qua.
"Vi Chiêu, ông đọc tin ai mà cười có vẻ thoả mãn quá vậy??"
Lạc Vi Chiêu nghe anh hỏi vậy, hơi ngần ngừ một chút, sau đó mới tò mò hỏi lại.
"Nhìn mặt tôi trông rất 'thoả mãn' sao??"
Đào Trạch bắn qua một cái liếc xéo, hùng hổ gục đầu.
"Đúng thoả mãn đến muốn đánh!!!"
Lạc Vi Chiêu ngẩn ra, sau đó càng khó hiểu hơn hỏi lại.
"Tôi có thoả mãn hay không thì liên quan gì đến ông mà đòi đánh tôi???"
Đào Trạch chỉ lườm Lạc Vi Chiêu một cái, sau đó cặm cụi vào khay cơm trước mặt, hoàn toàn không thèm để ý đến anh. Lang Kiều ngồi bên cạnh đúng lúc nghiêng sang cập nhật tình hình.
"Đại ca, hình như tối qua Đào phó và chị dâu mới giận nhau. Anh đừng chọc anh ấy!!!"
Lạc Vi Chiêu oan ức trừng mắt chỉ vào mình, anh đã làm gì đâu, sao tự nhiên lại thành người chọc Đào Trạch rồi. Mà thôi vậy, dù sao nể tình bạn chí cốt bao lâu, không tính toán với cậu ta.
Còn Bùi Tố ở nhà, sau khi ăn xong phần cơm trưa Lạc Vi Chiêu đã chuẩn bị cho cậu, vừa định quay lại ôm laptop lên làm việc, thì lại nhận được một tin nhắn của 'ông già mãn kinh' kia, chỉ có 2 chữ.
'Ngủ trưa!!'
Bùi Tố tần ngần nhìn điện thoại, lại quay đầu nhìn màn hình laptop vẫn đang sáng, trên đó hộp mail thông báo còn khoảng hơn mười cái nữa cần giải quyết. Nhưng thực ra chính bản thân cậu cũng thấy mệt, nên kiên định với tay đóng máy, bước thẳng vào phòng ngủ. Nhưng khi vừa kéo rèm, che đi ánh sáng bên ngoài, quay người nhìn chiếc giường lớn giữa phòng, một cảm giác sợ hãi đột nhiên len lỏi vào lòng cậu. Những hình ảnh trong cơn ác mộng kia như từ vực sâu tăm tối, giơ nanh vuốt về phía Bùi Tố. Cậu dường như thấy được, tấm ra giường màu xám kia, ở giữa đột nhiên xuất hiện một đốm sẫm màu. Đốm đó lại nhanh chóng loang ra, tạo thành một vệt chất lỏng, nhuộm tấm ra giường màu xám càng ngày càng đậm. Trong không khí lại bắt đầu thoang thoảng mùi rỉ sét quen thuộc đó.
Bùi Tố hoảng hốt đưa tay, kéo mạnh tấm màn che cửa sổ ra, để cho ánh sáng bên ngoài tràn vào. Khi nhìn lại, trên giường vẫn là chiếc ra màu xám nhạt, không hề có một vết đậm màu nào cả. Bùi Tố ngồi thụp xuống, đem cái đầu lại đau nhức không ngừng của mình chôn vào giữa hai đầu gối, bàn tay còn lại vẫn nắm chặt tấm màn che, run lên nhè nhẹ. Qua một lúc sau, cậu cũng lấy lại được bình tĩnh, đầu vừa đau, người lại mệt nên rốt cuộc quyết định ôm chăn gối ra sofa nằm xuống. Mặc dù Bùi Tố biết rằng nguyên nhân không phải do căn phòng đó, nhưng ít nhất, ở hiện tại, cậu không muốn ở một mình trong không gian kín.
Bùi Tố vừa nằm xuống, hai con mèo một lớn một nhỏ đã từ trong ổ mon men lại gần, hai cặp mắt vàng rực từ dưới đất nhìn chằm chằm cậu. Bùi Tố thấy thú vị, đưa tay về phía hai đứa, hai nhóc liền thi nhau chen chúc dụi dụi vào lòng bàn tay cậu. Sự mềm mại cùng hơi ấm từ hai thân thể bé nhỏ đó lại phần nào làm nóng lên cả tâm trí lẫn bàn tay đang lạnh ngắt của cậu. Hai đứa nhóc giống như hiểu được sự ngầm đồng ý của cậu, một lớn một nhỏ thi nhau nhảy lên ghế, Chảo thì chui vào lòng làm gối ôm cho cậu, còn nhóc Một Đô chậm chân hơn, chỉ đành bò lên gối Bùi Tố, dựa sát cái mặt mèo đầy lông vào mặt cậu, rồi mới gừ gừ thoả mãn nhắm mắt lại.
Bùi Tố cảm giác như hai nhóc con này đang muốn an ủi cậu, lại nhớ đến hình ảnh mà cậu tình cờ bắt gặp đêm qua. Lạc Vi Chiêu đang ngồi chồm hổm, rất nghiêm túc dặn dò gì đó với hai đứa nhóc, trông có chút buồn cười. Nhưng không lẽ lúc đó anh đang dặn hai nhóc con này trông cậu?? Vậy thì cũng quá thành tinh rồi đi!!!
Bùi Tố nhanh chóng xua đuổi ý nghĩ không tưởng đó trong đầu, dựa vào hơi ấm trong lòng cùng bên gối mà nhắm mắt lại, dự định làm một giấc ngủ ngắn. Nhưng nói cho cùng người tính không bằng trời tính, Bùi Tố định ngủ chút thôi nhưng khi mở mắt dậy thì bầu trời bên ngoài đã sắp chuyển sang hoàng hôn. Trên điện thoại là tin nhắn báo về trễ của Lạc Vi Chiêu cách đây một tiếng. Cậu sợ lâu anh không thấy tin hồi đáp lại lo lắng chạy về, nên vội vã với lấy điện thoại, nhắn lại, đồng thời cũng nói luôn là mình ngủ quên.
Sau khi bỏ điện thoại xuống cậu mới nhìn đến hai nhóc mèo cũng cùng cậu ngủ thẳng cẳng cả vài tiếng đồng hồ vừa rồi. Giờ chắc đã đói bụng nên hai nhóc đã chạy nhanh đến bên bát ăn, meo meo loạn cả lên. Để tỏ lòng cảm ơn hai nhóc con đã ngủ cùng mình cả buổi trưa, Bùi Tố vô cùng hào phóng mở luôn cho mỗi đứa một hộp pate thưởng hàng ngoại nhập mà cậu mới đặt về, khiến hai tên nhóc thích mê, vừa ăn còn vừa phát ra mấy âm thanh thoả mãn.
Ngay khi Bùi Tố vừa định mở máy tính ra giải quyết tiếp vài mail quan trọng thì một tin nhắn được gửi đến điện thoại của cậu. Đó là một dãy số lạ, nội dung tin nhắn lại là một đường link. Bùi Tố nhìn đường liên kết cùng số điện thoại kì lạ kia, hàng mày cau chặt, trong lòng lại mơ hồ nổi lên một cảm giác bất an. Nhưng sau vài giây suy nghĩ, cậu vẫn quyết định nhấp vào đường link kì lạ kia, một video lập tức hiện ra trên màn hình điện thoại. Ngay khi video bắt đầu, Bùi Tố đã sững người.
Trên màn hình đen đặc, một giọng đàn ông trầm thấp, lạnh lùng như từ sâu trong bóng tối vọng ra.
"Bùi Tố à, con là người được lựa chọn, trong người con mang theo gen ưu tú của ta. Nhưng thật đáng tiếc nó lại bị lẫn một dòng máu thấp kém, cần phải uốn nắn lại."
Tấm màn đen như bị một bàn tay vô hình vén lên, để lộ ra một cần cổ bé nhỏ đang bị siết chặt bởi một chiếc vòng kim loại cứng rắn. Cùng với đó là thanh âm ồ ồ cố gắng hút khí của nó cùng vài tiếng rên nhỏ đau đớn.
Giọng đàn ông lạnh lẽo như kim loại kia lại lần nữa vang lên.
"Bấm nút đi, chỉ cần con bấm cái nút đó thì con sẽ được giải thoát. Nào bấm đi con trai ngoan, bọn chúng chỉ là thú nuôi của chúng ra mà thôi."
Ống kính máy quay lại chuyển đến một nút bấm kim loại lạnh lẽo trên tay đứa bé đó. Bùi Tố siết chặt điện thoại trong tay, mặc dù lý trí đang kêu gào cậu tắt điện thoại đi, nhưng cả cơ thể lại như bị ai đó cố định, không thể nhúc nhích, cũng không thể dời mắt khỏi đoạn phim trên điện thoại kia.
Trong ống kính, cậu có thể thấy được ngón tay đứa bé kia chậm rãi nhấn xuống. Cùng với lực nhấn của nó, một tiếng phụ nữ đau đớn hét lên.
"Dừng lại, đừng bắt nó làm chuyện đó!!! A..a..a!!"
Máy quay lại chuyển đến một người phụ nữ đang nằm bò trên đất. Trên người bà mặc mộ bộ váy trắng tinh, mái tóc xoã dài cùng với vẻ mặt bị siết đến trướng lên, nhưng ánh mắt lại vẫn chất chứa đầy sự cầu xin. Bà khó nhọc thốt ra từng từ trong đau đớn.
"Đừng... nó... còn nhỏ... đừng....!"
Những hình ảnh đó như cuốn phim quay ngược của quá khứ, nó bày ra trước mắt Bùi Tố những bóng tối sâu thẳm trong những năm tháng đã qua. Cậu như nhìn thấy mẹ đang vật vã cầu xin người đàn ông đó, như nghe được tiếng cười cùng giọng dạy dỗ lạnh lùng của hắn ta.
"Thú nuôi làm sai phải bị phạt!!"
Như nghe lại giọng nói dịu dàng của mẹ.
"Bùi Tố, có mẹ... có mẹ... ở đây!!"
Cũng không biết từ lúc nào, xen giữa những hình ảnh như trùng lắp với quá khứ đó, xen giữa tiếng cầu xin vừa đau đớn vừa thảm thiết của người phụ nữ kia. Một giọng nói như thuốc độc, tẩm trên lưỡi dao nhọn hoắc, âm thầm len lỏi vào đầu óc cậu. Thanh âm đó như tiếng thì thầm của bóng tối, âm thầm chen vào tai cậu
'Bùi Tố, mẹ cậu rất yêu cậu... thật sự rất yêu cậu...'
'Nhưng Bùi Tố à, có bao giờ cậu nghĩ, chính tình yêu đó lại chính là hung khí giết chết bà ấy không??
'Bùi Tố à, mẹ cậu yêu cậu... vì vậy bà ấy không thể thoát khỏi ông ta.'
'Bà ấy yêu cậu... vì vậy bà ấy không thể bỏ cậu lại để trốn đi, để tìm tự do bà ấy muốn.'
'Bùi Tố cậu có bao giờ tự hỏi sao bà ấy không rời đi??'
Trong đoạn video, đứa bé kia dường như bị doạ sợ, ngay khi người phụ nữ kia không còn bị chiếc vòng kia siết cổ, nó hốt hoảng chạy đến sà vào lòng bà.
Giọng nói kia lại cười khảy.
'À không, cậu biết nhỉ? Vì vậy cậu đã lợi dụng tình yêu của bà... lợi dụng dáng vẻ non nớt của mình để níu bà lại???'
Tay cầm điện thoại của Bùi Tố không ngừng run rẩy, cậu cảm tưởng như toàn bộ thế giới xung quanh mình đang rền rỉ, vang lên những tiếng nứt gãy nặng nề. Cả cơ thể lại như bị trơi chặt, ko thể nhúc nhích, chỉ có thể bất lực bị một sợi dây vô hình chậm rãi trói chặt.
Giọng nói kia vẫn từ tốn, nhưng đều nhịp vang lên.
'Bùi Tố à, mẹ cậu yêu cậu, rất yêu cậu... nhưng cũng vì vậy bà ấy mãi vùng vẫy trong tình yêu đó... đến cuối cùng lại bị chính nó nhấn chìm.'
Trên màn hình, người phụ nữ kia ôm chặt đứa bé trai vào lòng, cả người bà run rẩy, nhưng chỉ có vòng tay đang ôm lấy đứa trẻ vẫn rất vững vàng, không chút giao động.
'Bùi Tố à... mẹ cậu rất yêu cậu... nhưng cậu biết bà ấy chết sao không??'
'À, tôi quên mất, chính mắt cậu thấy bà ấy chết như thế nào mà nhỉ?'
Trên màn hình điện thoại chỉ còn lại một mảng tối đen, đột nhiên, từ trong bóng tối, người phụ nữ vừa rồi chậm rãi bước đến. Ánh đèn bật lên, chiếu sáng một chiếc ghế đẩu nhỏ, cùng một dây thòng lọng đã được chuẩn bị sẵn. Người phụ nữ kia nước mắt giàn giụa, nhưng bước chân vẫn vững vàng tiến về phía dây thòng lọng kia. Bùi Tố có thể nghe ra thanh âm yếu ớt của bà không ngừng lẩm bẩm.
"Mẹ xin lỗi... mẹ yêu con... mẹ yêu con..."
Thanh âm kia vẫn thì thầm.
'Bùi Tố, có phải cậu từng nghi hoặc tại sao mẹ cậu lại để cậu nhìn thấy cái chết của bà ấy không??'
'Bùi Tố, cậu có từng tự hỏi phải chăng hành động đó của bà là do hận câu??'
Thanh âm đó khẽ cười.
'Cậu nghĩ gần đúng rồi đó....bà ấy yêu cậu như vậy, yêu đến mức không nỡ rời bỏ cậu để đi tìm tự do của bản thân...'
'Nhưng Bùi Tố à, một người có thể thốt ra câu không có tự do thà chết... thì sẽ không hận sao??'
'Bà ấy yêu cậu.... Nhưng bà ấy lại hận chính thứ tình yêu đó... bà ấy yêu cậu... nhưng cũng hận bản thân lại yêu cậu như vậy.'
'Bùi Tố... bà ấy hận chính tình yêu mà bà ấy dành cho cậu....'
Thanh âm đó phát ra một tiếng cười giễu cợt, cùng với đó trong đoạn video, người phụ nữ kia đã đưa đầu vào thòng lọng. Trên mặt bà là hai hàng nước mắt lăn dài, ánh mắt từ kiên định giờ đã gợn lên vài đợt sóng giao động. Bà ta lẩm bẩm.
"Mẹ yêu con... mẹ rất yêu con... nhưng... tại sao..."
Câu nói bị ngắt đoạn giữa chừng do chiếc ghế đẩu đã bị bà đạp đổ. Trong không gian im ắng chỉ còn lại tiếng vùng vẫy yếu ớ trong vô vọng của bà.
Ánh mắt Bùi Tố vẫn dán chặt vào thân thể đungđưacủa người phụnữ kia, hai bàn tay cậu siết chặt đến mức tưởng chừng như muốn bẻ nát chiếc điện thoại trong tay. Cậu giống như quay về lại ngày đó, ngày cậu chỉ có thể bất lực trừng mắt nhìn chằm chằm cái chết của mẹ mình.
Bùi Tố cảm thấy như toàn bộ thế giới quanh mình đều sụp đổ, tất cả tiêu cự trong mắt chỉ còn lại thân thể đã bắt đầu co giật của người phụ nữ kia. Cậu vô thức đưa tay ra, lúc đầu chỉ là chạm lên màn hình điện thoại, nhưng sau đó những móng tay lại không ngừng cào lên mặt phẳng lạnh lẽo đó, xuyên qua nó mà chạm vào người kia, chạm vào mẹ cậu, mong có thể cứu được bà. Miệng không ngừng cầu xin.
"Mẹ, đừng mà... mẹ."
Nhưng bên tai cậu lại vẫn không ngừng vang vọng câu nói đó.
'Mẹ cậu... bà ấy hận chính tình yêu mà bà ấy giành cho cậu...'
'Mẹ cậu... bà ấy hận chính tình yêu mà bà ấy giành cho cậu...'
'Mẹ cậu... bà ấy hận chính tình yêu mà bà ấy giành cho cậu...'
'Mẹ cậu.....'
Lời nói đó cứ lặp đi lặp lại ngày một lớn dần, lớn dần, cuối cùng như trờ thành một cơn lốc xoáy mang đầy những thanh âm la hét oán hận cùng đau đớn, như một mũi khoan xoáy sâu vào tâm trí Bùi Tố. Cậu không nhìn được, hét lên một tiếng đau đớn, ôm chặt lấy đầu mình mà ngã vật xuống ghế. Những âm thanh cùng với hình ảnh từ sâu trong quá khứ như một cuốn phim bị người khác tàn nhẫn lôi ra, cuộn ngược lại, khắc rõ lên đó những tối tăm, cùng máu đỏ, bày ra trước mắt cậu.
Là hình ảnh mẹ đau đớn nằm vật trên sàn
Là tiếng cười lạnh lẽo của gã đàn ông đó
Là tiếng xương gãy nát của con chim nhỏ bị cậu bóp trong tay
Là tiếng vòng sắt siết chặt vào da thịt
Là thân thể vô lực treo trên cao của mẹ
Là thân thể mục nát máu me của Bùi Thừa Vũ, đang đưa bàn tay nhầy nhụa về phía cậu.
Tất cả cuộn lại, tựa như một nhát búa khổng lồ đập thẳng vào đầu Bùi Tố. Cậu cảm thấy như toàn bộ tâm trí mình đều bị chấn động đến mức đau đớn, làm cho toàn bộ mọi thứ trước mắt chỉ còn là một màu den đặt quánh. Thứ tối tăm đó như đang vươn những bàn tay dài ngoàng, tóm lấy cậu, ra sức cào cấu, như muốn dùng toàn bộ sức lực của nó để xé mở đầu óc cậu ra.
Ngay giữa một mớ đau đớn và hỗn loạn đó, một thanh âm quen thuộc lại đột ngột vang lên
"Bùi Tố, là anh đây!!"
"Bùi Tố, là anh đây!"
Thanh âm đó không ngừng lặp đi lặp lại, tựa như một tia sáng nhỏ bé, le lói nhưng rất mạnh mẽ chen qua màn đêm đen đặc đang vây quanh Bùi Tố. Mang theo cả một đoạn ký ức vừa rực rõ vừa ấm áp, xen vào giữa một mớ hỗn độn của máu và nỗi đau kia.
Trong ký ức đó là hình ảnh Lạc Vi Chiêu đưa lại chiếc điện thoại cho cậu, còn cẩn thận căn dặn.
"Anh cài lại âm báo cuộc gọi rồi, là giọng anh,để em không bị lẫn với những cuộc gọi khác. Nhớ khi nào anh gọi, phải bắt máy ngay đó."
Anh dừng lại một chút, dường như đang quan sát nét mặt cạn lời của cậu, sau đó mới cười cười xoa xoa mái tóc của Bùi Tố, làm nó lần nữa rối tung.
"Nếu em không nghe, anh sẽ lo lắng đến mức mà gắn cả còi ưu tiên lên xe để chạy về với em đó."
Nghe xong câu này thì Bùi Tố thật sự hết nói nổi, cậu cau mày nhắc nhở.
"Em không phải con nít!"
Lạc Vi Chiêu lại cười.
Tiếng cười ấm áp của anh, cùng với thanh âm vẫn không ngừng vang lên bên tai, tựa như một tia sáng mỏng manh, kéo lý trí gần như sụp đổ của Bùi Tố trở về. Cậu khó khăn nương theo ánh sáng đó, chậm rãi mở mắt ra. Phải mất một lúc, tầm nhìn mới lấy lại được tiêu cự. Thứ đập vào mắt đầu tiên là thân thể vô lực đang đung đưa nhè nhẹ của người đàn bà trong đoạn video kia, ngay giây sau một biển số nhà lướt qua, trước khi đoạn video vụt tắt.
Thanh âm của Lạc Vi Chiêu cũng đã dừng lại, tựa như vừa rồi chỉ là ảo giác của Bùi Tố. Nhưng rất nhanh thanh âm đó lại lần nữa vang lên.
"Bùi Tố, là anh đây!"
"Bùi Tố, là anh đây!"
Cuối cùng Bùi Tố cũng xác định được âm thanh đó phát ra từ đâu. Cậu vẫn nằm bẹp trên ghế, không nhúc nhích nổi, cảm nhận toàn thân không có chút sức lực nào, lại khó khăn vươn tay nắm lấy một chiếc điện thoại khác trên bàn gần đó. Cố gắng dùng những ngón tay đang run đến không ngừng của mình, nhận cuộc gọi.
"Sư huynh.."
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



