Chương 5
11:17, 2 August 2025Vừa lên đến phòng, Lạc Vi Chiêu đã cẩn thận đặt Bùi Tố xuống giường, kéo chăn lại cho cậu, sau đó rất thành thục mở tủ đầu giường, lấy ra cái nhiệt kế điện tử, 'tít' một cái kiểm tra thân nhiệt của cậu. Lúc trước trong nhà Lạc Vi Chiêu, ngoài bông băng, thuốc giảm đau ra thì gần như không còn bất cứ một loại nào khác. Nhưng từ khi nhận nuôi con mèo họ Bùi này, anh đã để tâm chuẩn bị luôn cả một tủ thuốc riêng, từ đau đầu, đau bụng đến kháng sinh hạ sốt, miếng dán, nhiệt kế không thiếu một thứ nào. Đã vậy còn phải đi hỏi kỹ càng cách đọc nhiệt độ, vì vậy khi nhìn con số 37,2 độ trên màn hình hiển thị, Lạc Vi Chiêu không khỏi cau mày, lẩm bẩm.
"Hơi sốt nhẹ rồi, lạ vậy?? Nãy còn bình thường mà?? Cái con mèo này, sao nói xỉu là xỉu mà nói sốt là sốt được liền vậy??"
"Vì đầu óc quá tải!"
Lạc Vi Chiêu vừa dứt lời, một thanh âm có chút khàn khàn đã đáp lại, khiến anh bị bất ngờ đến giật mình. Vừa nhìn lại đã thấy Bùi Tố trên giường, đang mở ra một đôi mắt mèo nhìn chằm chằm vào anh, tỏ vẻ hơi dỗi vì bị nói xấu lúc mình không biết.
Lạc Vi Chiêu thấy Bùi Tố vừa tỉnh đã muốn ngồi dậy, anh cũng không ngăn cản, chỉ đưa tay giúp cậu,đồng thời lại cái gối sau lưng để cậu dựa vào. Vừa định hỏi cho rõ, thì bên ngoài đã vang lên tiếng mở cửa, ngay sau đó đã thấy Mục Tiểu Thanh hối hả vào phòng, lo lắng hỏi nhỏ.
"Vi Chiêu, tiểu Tố sao rồi???"
Cả hai thấy người chạy vào là Mục Tiểu Thanh cũng hơi ngạc nhiên, liền dừng lại cuộc trò chuyện đang dang dở. Lạc Vi Chiêu còn nghi hoặc hỏi bà.
"Mẹ?? Ba đâu?? Không phải hai người đưa con mèo kia đến thú ý à?"
"Mình ba con đưa đi được rồi!!"
Bà phẩy phẩy tay, ra vẻ không kiên nhẫn đáp lại anh, vừa nhìn thấy Bùi Tố đã tỉnh, liền vội vàng đi qua, theo thói quen lâu năm của một người mẹ đưa tay sờ trán Bùi Tố, lập tức cau mày.
"Sốt rồi!! Vi Chiêu con đi nhúng cho mẹ cái khăn ấm."
Vừa nói bà vừa đưa tay đẩy Lạc Vi Chiêu ra khỏi giường, rồi như lẽ đương nhiên mà chiếm chỗ bên cạnh Bùi Tố của anh. Lạc Vi Chiêu bị chính mẹ của mình dùng 'bạo lực' chiếm chỗ, biểu tình ngẩng ra mà nhìn bà đang xoa nhẹ mặt Bùi Tố, lại còn nhỏ giọng an ủi cậu. Trong đầu đột nhiên nhảy ra một câu 'có con dâu quên con trai', ngay sau đó hoảng hồn giật mình, cật lực lắc đầu để đuổi ý nghĩ đó đi, lại còn ba chân bốn cẳng chạy ra khỏi phòng.
Cả Mục Tiểu Thanh lần Bùi Tố nhìn theo dáng vẻ vội vàng của anh đều cảm thấy khó hiểu, bà còn lẩm bẩm tự hỏi.
"Bảo nó đi lấy khăn ấm, chứ có bảo nó đi chữa cháy đâu??"
Nhưng ngay sau đó bà liền vứt thằng con trai với mấy suy nghĩ kì lạ của mình ra sau đầu, tiếp tục quay lại trò chuyện với Bùi Tố.
Khi Lạc Thành đưa con mèo kia đến thú y trở về thì trời cũng đã bắt đầu tối. Vừa mở cửa vào đã thấy Lạc Vi Chiêu cô đơn ngồi một mình trên sofa, ngẩng mặt nhìn bầu trời bên ngoài. Dường như tiếng lách cách của khoá cửa mới kéo được tâm trí của anh trở về. Lạc Thành cảm thấy khá thú vị khi lần đầu nhìn thấy dáng vẻ yên tĩnh đến vậy của thằng con trai nhà mình, định lên tiếng chọc anh vài câu. Lại bị Lạc Vi Chiêu đưa tay ra hiệu suỵt, rồi chỉ chỉ vào bên trong phòng ngủ. Ông hơi tò mò, nên khi đi ngang qua cánh cửa khép hờ kia liền cẩn thận nhìn vào. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã thiếu chút nữa phì ra tiếng. Chỉ thấy bà vợ mình trên đùi là một con mèo đang cuộn người ngủ ngon lành, tay trái vuốt lông bé mèo nhỏ, tay phải lại vuốt tóc bé mèo lớn. Mà mèo lớn thì có vẻ không mấy tình nguyện, nhưng vẫn để yên cho bà vuốt, còn câu được câu không nói chuyện với bà.
Mục Tiểu Thanh ở trong phòng cũng vừa lúc ngẩng đầu bắt gặp ông chồng của mình bên ngoài cửa, bà không thừa lời, dừng tay đang vuốt Chảo, vẫy vẫy coi như đuổi ông đi.
Lạc Thành rất biết thân biết phận, không nói nhiều lời, liền bỏ đến bên cạnh thằng con trai bị bỏ rơi ngoài ghế mà làm bạn với nó.
"Con mèo đó sao rồi ba??"
Ngay khi ông vừa ngồi xuống, Lạc Vi Chiêu đã nhỏ giọng hỏi thăm.
Lạc Thành chậc lưỡi một cái, sau đó mới chậm rãi đáp lại.
"Không sao, bác sĩ nói chỉ bị gãy chân, bó bột lại sẽ ổn. Đang cho nằm theo dõi một chút, tối có thể đón về."
Nói tới đây ông lại thoáng liếc nhìn sang Lạc Vi Chiêu lại lần nữa đang vô thức dời sự chú ý về phía cánh cửa phòng ngủ, cười cười nói tiếp.
"Nếu con thích, lát có thể đi ôm con mèo đó về cho thằng bé. Có thể làm nó vui đấy!!"
Lạc Vi Chiêu nghe đề nghị của ông, không nói hai lời liền sáp qua.
"Nhạc phụ đại nhân, cho con địa chỉ phòng khám đó đi?"
Khi Mục nữ sĩ cuối cùng cũng đã thoả mãn cơn thèm sờ mèo, thì bầu trời bên ngoài cũng đã tối hắn. Mặc dù Lạc Vi Chiêu muốn mời hai người ở lại ăn cơm cùng bọn họ, nhưng cả hai đều dứt khoát từ chối, đã vậy còn nói bóng gió cái gì mà tối là thời gian dành cho lớp trẻ bên nhau, không thể làm bóng đèn chen ngang. Khiến cho sếp Lạc tự nhận da mặt dày hơn tường thành, không biết liên tưởng gì đó mà tim lại đập sai một nhịp. Trong khi đó sếp Bùi có vẻ thân chinh bách chiến, vẫn điềm nhiên đỡ lời hai người. Chỉ có Lạc Vi Chiêu nhạy cảm nhận ra, vành tai vốn trắng nõn của cậu lại nhiễm lên một tầng hồng nhạt.
Khi hai vị kia đóng cửa rời đi, Bùi Tố lại chậm rãi ôm Lạc Một Chảo xoay người đi vào nhà, đến bên cửa sổ nhìn xuống bãi đổ xe của chung cư. Lạc Vi Chiêu vẫn luôn đi phía sau, mặc dù ánh mắt vẫn hướng theo đường nhìn của cậu, nhưng hơn nửa sự tập trung của anh đều đặt trên người Bùi Tố.
Sau khi xác nhận ba mẹ Lạc đã an toàn, lái xe rời khỏi chung cư, Bùi Tố mới ôm Chảo đã bị cậu vuốt đến mềm nhũn trong lòng, quay lại ghế sofa ngồi xuống, im lặng trầm ngâm. Chỉ một lát sau, một ly nước cam đã đưa đến trước mặt cậu, Lạc Vi Chiêu cũng theo đó ngồi xuống, đối mặt với Bùi Tố, cẩn thận quan sát sắc mặt cậu.
"Uống chút đi. Rồi nói anh nghe xem lúc trưa em nói vậy là sao??"
Bùi Tố nhận ly nước từ anh, sau đó lại như muốn làm giảm đi vẻ nặng nề trên mặt anh mà mở lời trêu chọc.
"Lạc đội trưởng, thường trước khi hỏi cung thì không nên để nghi phạm uống nước. Như vậy mấy lời thành thật sẽ theo nước trôi hết, chỉ để lại mấy lời đường mật thôi."
Lạc Vi Chiêu thật sự muốn đưa tay gõ đầu cái con mèo ưa đùa dai này. Nhưng rốt cuộc vẫn là kiềm nén lại mong ước của bản thân, chỉ nghiêm mặt đáp lại cậu.
"Em bớt đi, cái gì mà hỏi cung với nghi phạm ở đây?? Chưa kể có nghi phạm nào đòi đi nói lời đường mật với cảnh sát không hả?? Đầu voi đuôi chuột!!"
Bùi Tố nhìn anh cau có càu nhàu như vậy, không hiểu sao lại cảm thấy vấn đề trong lòng cũng nhẹ đi ít nhiều, vì vậy cũng không rào trước đón sau nhiều, trực tiếp phát ngôn gây sốc, vào thẳng vấn đề.
"Em nghĩ có người đã đặt ám thị lên em, muốn dùng nó để phá vỡ phòng ngự trong tâm trí em!!"
Lạc Vi Chiêu nghe xong trợn mắt nhìn cậu, trong nhất thời bao nhiêu ngôn ngữ từ bé đến giờ đều bay biến đi mất. Phải một lúc sau anh mới có thể tiêu hoá được thông tin trong câu nói vừa rồi, nghi hoặc hỏi lại.
"Hàng phòng ngự tâm lý?? Đó là cái gì?? Với mục đích của hắn là gì??"
Bùi Tố nghe anh hỏi vậy cũng cảm thấy có vẻ bản thân nói hơi ngắn gọn quá, vì vậy cẩn thận căn nhắc một chút mới chậm rãi giải thích.
"Hàng phòng ngự tâm lý, nói đơn giản kiểu như một màn chắn không để cho người khác có thể kiểm soát hoặc tác động đến tâm lý, suy nghĩ của bản thân ấy. Với những người có tâm lý vững như em thì cái đó khá mạnh, đó cũng là lý do mà trước đây em nói với anh, mấy biện pháp thôi miên thông thường không có tác dụng với em."
Nói đến đây, Bùi Tố lại nhìn Lạc Vi Chiêu, chắc rằng anh theo kịp lời nói của mình mới tiếp tục.
"Hiện tại, không biết bằng một cách nào đó, có một người nào đó lại đặt ám thị, thông qua những vật, những hành động của quá khứ để phá vỡ tấm chắn đó."
Lạc Vi Chiêu nghe đến đây càng cảm thấy vừa khó tin, lại vừa kinh ngạc.
"Vậy mục đích của hắn là gì??"
Khi anh vừa dứt lời, Lạc Vi Chiêu liền cảm thấy cả người Bùi Tố căng cứng lên một chút, kể cả bàn tay cậu không đặt trên người Lạc Chảo cũng vô thức siết lại. Nhưng ngay sau đó, cậu lại đưa mắt nhìn anh, khoé môi nhếch nhẹ thành một nụ cừoi tự giễu.
"Sư huynh, anh biết bên trong rào chắn đó có gì không??"
Bị hỏi ngược đột ngột như vậy, Lạc Vi Chiêu trong nhất thời không hiểu phải trả lời ra sao. Mà Bùi Tố cũng dường như không quá để tâm đến việc anh có trả lời được hay không, đã tự chỉ vào đầu mình mà lạnh lùng tiếp lời.
"Bên trong đó giam giữ một con quái vật!"
Lạc Vi Chiêu vừa nghe được lời đó, theo bản năng liền cau mày nạt cậu.
"Bùi Tố!!"
Nhưng lần này Bùi Tố chỉ bình thản khẳng định với anh.
"Sư huynh, 19 năm của Bùi Thừa Vũ không phải là phí công vô ích đâu."
Nói rồi cậu lại nhìn anh bằng ánh mắt cực kì lạnh lẽo, giống như thay cho lời nói, ép anh phải thừa nhận sự thật hiển nhiên đó. Nhưng đáp lại sự bức ép của cậu, Lạc Vi Chiêu vẫn như từ trước đến nay, chỉ trả lại một cái nhìn chứa đầy sự kiên định, thay cho một lời khẳng định không hề thay đổi.
'Anh tin em!!'
Bùi Tố dường như cũng nhận ra câu trả lời của anh, không khỏi bật cười.
"Sư huynh, từ trước đến giờ em đã rất muốn hỏi, đến cả bản thân em còn không dám tin vào mình, anh lấy cái gì để tin em??"
Khi thốt ra những lời này, ngoài mặt Bùi Tố vẫn cố gắng duy trì vẻ lạnh lùng, cùng nụ cười nhợt nhạt, nhưng Lạc Vi Chiêu có thể nhận ra, trong thanh âm cậu mang theo chút run rẩy.
Ngay khi anh đang định đáp lại cậu, thì chuông cửa lại đột ngột reo lên. Cả hai người đều bị bất ngờ, đồng thời cùng nhìn ra cánh cửa đóng chặt. Trong mắt Bùi Tố lại thoáng qua một tia lạnh lẽo, nhưng Lạc Vi Chiêu đã đứng dậy, vỗ nhẹ lên tay cậu một cái thay cho lời trấn an, rồi bước đến mở cửa. Bùi Tố bên trong nghe anh rì rầm trao đổi với ai đó bên ngoài, khi cánh cửa lần nữa đóng lại, trên tay Lạc Vi Chiêu đã xuất hiện thêm một cái hộp. Trải qua mấy sự kiện vừa rồi, Bùi Tố hơi có chút ám ảnh, vì vậy vừa nhìn thấy thứ trên tay Lạc Vi Chiêu, cậu đã nhanh chóng nâng cao cảnh giác, chằm chằm nhìn nó đề phòng, tựa như đang theo dõi vật nguy hiểm.
Lạc Vi Chiêu vừa xoay vào đã thấy một con Bùi meo xù lông trên ghế sofa, không nhịn được mà phì ra một tiếng, sau đó mới thong thả đem cái hộp kia qua đặt vào lòng Bùi Tố.
"Em xẹp lông xuống, rồi mở ra xem đi."
Bùi Tố thấy Lạc Vi Chiêu đặt cái hộp kia vào lòng mình, biết chắc anh sẽ không gây nguy hiểm cho cậu, mới hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó mới vươn tay mở nắp hộp ra.
Bên trong hộp được lót một lớp nệm mềm mại, có một con mèo nhỏ với bốn chân được nẹp lại và băng bó cẩn thận, đang duỗi người ngủ đến say sưa. Bùi Tố ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Lạc Vi Chiêu chỉ thấy anh đang cười chỉ vào con mèo con kia.
"Bên thú y nói chân nó bị gãy xương, đã cố định với truyền nước với thuốc giảm đau rồi. Không có gì đáng ngại, có thể đưa về nhà. Mỗi ngày đưa đến tái khám là được. Nên anh tiện thể nhờ họ đem nó qua đây luôn."
Nói rồi anh lại vươn tay qua xoa xoa mái tóc mềm mại của cậu, thuận thế ôm lấy mặt Bùi Tố, ép cậu nhìn thẳng vào mình. Thanh âm vô cùng kiên quyết khẳng định với cậu.
"Bùi Tố, 19 năm của Bùi Thừa Vũ không phải vô ích, nhưng đó cũng là 15 năm của mẹ em và 7 năm của anh, em cho rằng những năm tháng đó thực sự vô ích sao??"
Bùi Tố không đáp lại, chỉ có ánh mắt cậu đang nhìn thẳng vào anh, nổi lên từng trận giao động không ngừng. Lạc Vi Chiêu thấy vậy liền nói tiếp.
"Em hỏi anh dựa vào đâu để tin em? Là anh dựa vào những năm tháng đó, là dựa vào khoảng thời gian mà em và anh quen biết nhau, là dựa vào những việc em đã làm." - Anh lại hướng ánh mắt về phía con mèo nhỏ trong lòng cậu, cùng với Lạc Chảo đang cuộn người bên cạnh Bùi Tố, "Là dựa vào hai đứa nó vẫn còn sống!"
Bàn tay anh đang dịu dàng ôm lấy mặt Bùi Tố, những ngón tay thô ráp mang theo sự ấm áp nhẹ nhàng cọ bên tai cậu, vừa như trấn an lại vừa như an ủi.
"Bùi Tố, em nói xem, từng đó đã đủ để anh tin em chưa??"
Bùi Tố vẫn thẳng tắp nhìn anh một lúc, trong ánh mắt cậu, Lạc Vi Chiêu có thể nhận ra từng cơn sóng đang không ngừng cuộn trào. Đến cuối cùng, Bùi Tố lại chỉ chậm rãi khép mắt lại, một giọt nước mắt trong suốt, lặng lẽ theo khoé mắt cậu chảy xuống, thấm vào lòng bàn tay Lạc Vi Chiêu, lan tận đến tim anh khiến nó lại nhói lên đau đớn. Nhưng chỉ một giọt nước mắt duy nhất đó thôi, Bùi Tố trước mắt anh lại lần nữa mở mắt ra, trong đôi mắt nâu nhạt của cậu lại chứa đựng sự bình tĩnh thường thấy. Cậu đưa mắt nhìn anh, thản nhiên lên tiếng.
"Sư huynh, anh có muốn tiếp tục chủ đề vừa rồi không??"
Lạc Vi Chiêu thấy cậu đã lấy lại được sự tỉnh táo, mặc dù trong lòng không hiểu tại sao có chút hụt hẫng, nhưng nhiều hơn vẫn là sự yên tâm, nhanh chóng lấy lại dáng vẻ đoan chính, cùng cậu quay lại vấn đề vừa rồi.
"Em nói là có người dùng ám thị, muốn phá vỡ phòng ngự tâm lý của em, mục đích chắc là để thả... uhm, con quái vật trong đầu em ra. Nhưng để làm gi??"
Tới đây thì Lạc Vi Chiêu cũng không thể lý giải tiếp được, anh thắc mắc quay sang nhìn Bùi Tố, nhưng cậu cũng chỉ nhún vai.
"Em cũng không biết!!"
Cả hai người lại lần nữa rơi vào trầm tư, Lạc Vi Chiêu ngẫm nghĩ một hồi lại đột nhiên nhớ ra.
"A, vậy tình trạng mấy ngày nay của em có liên quan gì đến việc này không??"
Bùi Tố cho anh một ánh mắt 'cuối cùng anh cũng nhận ra' , sau đó mới gục đầu giải thích.
"Em nghĩ nó là một kiểu phòng vệ khác. Nói đơn giản giống như một hệ thống vậy, phát hiện ra có xâm nhập nhưng chưa có cách giải quyết, nên phản ứng đầu tiên là tắt nguồn, ngăn chặn mọi thứ bên ngoai."
Lạc Vi Chiêu nghe đến cái lời giải thích như phim khoa học viễn tưởng đó không nhịn được trợn mắt, phản bác.
"Tổ tông à, đầu óc em mà sao em nói như máy tính vậy??"
Bùi Tố vẫn thản nhiên đáp lại: "Nói cho dễ hiểu, dễ hình dung thôi. Chứ nếu em nói đến cơ chế kích thích ngừng não thì phức tạp lắm."
Lạc Vi Chiêu nghe cậu nói vậy, ngẫm nghĩ một chút thấy cũng có lý, vì vậy bỏ băng giai đoạn, nhảy qua vấn đề khác.
"Vậy em có cách nào ngăn cản không??"
Nói đến đây Bùi Tố lại cau mày, dứt khoát đáp lại anh.
"Không, cơ bản em không biết ám thị đó là gì, cấy vào lúc nào, bằng phương pháp nào, nên không có cách ngăn cản hoặc phá giải."
Lạc Vi Chiêu nghe lời đáp của cậu liền cảm thấy cực kỳ lo lắng, vội vàng hỏi dồn.
"Vậy phải làm sao??"
Bùi Tố lại quay sang mỉm cười nhìn anh, một nụ cười làm tim Lạc Vi Chiêu vô thức loạn nhịp.
"Vậy thì chỉ có thể hy vọng phòng vệ tâm trí của em đủ mạnh, đợi được đến lúc Lạc đội trưởng tìm ra tên hung thủ, cứu em thôi!!"
Sau một lúc bị lời nói của Bùi Tố cố định, Lạc Vi Chiêu vẫn là không nhịn được, vươn người qua thì thầm vào tai câu.
"Hung thủ, anh chắc chắn sẽ tìm được cho em. Nhưng....đừng quyến rũ anh, sức khoẻ hiện tại của em không chịu nổi đâu."
Bùi Tố lập tức quay sang trừng anh, Lạc Vi Chiêu rất thức thời lùi nhanh người lại. Sau đó lấy bộ dạng rất vô lại, phủi người đứng dậy, lại đưa tay chỉ vào con mèo nhỏ vẫn đang ngủ không thèm tỉnh trong hộp, nói với Bùi Tố.
"Con em nhặt về rồi đó, đặt tên cho nó đi!!"
Bùi Tố lại liếc anh, ánh mắt rõ ràng một câu.
'Con ai còn chưa biết!!'
Lạc Vi Chiêu hiểu ra ý cậu, lập tức bật cười, gật gật đầu chịu thua.
"Rồi, rồi, em đặt tên cho nó đi, lấy họ của em cũng được. Hay gọi là Bùi Một Nồi đi, cho con Chảo có bạn."
Bùi Tố ném cho anh một ánh mắt ghét bỏ, sau đó đưa tay vuốt vuốt hai con mèo trong lòng, nhỏ giọng rì rầm.
"Chảo vẫn to hơn Nồi, hay đổi thành Xoong đi!!"
Lạc Vi Chiêu đang xoay người vào bếp, nghe được lời đó suýt trượt té, quay lại nhìn con mèo đang ngủ say sưa mà cảm thương cho số phận của nó, không biết rốt cuộc sẽ bị chốt tên gì đây.
Nhưng cuối cùng cho đến khi Lạc Vi Chiêu đã nấu xong bữa tối, Bùi Tố vẫn còn đang xoắn xuýt nghĩ tên cho nhóc mèo kia. Mà điều làm anh ngạc nhiên hơn là Lạc Một Chảo vậy mà không gây hấn với tên nhóc vừa mới xuất hiện. Khi nó tỉnh lại, cảm nhận được có sự xuất hiện của mèo khác trong nhà cũng xù lông theo bản năng. Nhưng khi nhìn tới nhóc con bé xíu, còn bị thương nằm run rẩy bên trong hộp, Lạc Chảo ấy vậy mà lại xẹp lông xuống, đi qua tò mò nhìn bé mèo kia, đưa mũi đến ngửi ngửi, rồi lại bất ngờ le lưỡi liếm nhóc con kia cái chóc, giống như đánh dấu. Sau đó liền xoay mông mèo, thủng thỉnh đi vào bếp đợi pate thưởng. Hành động đó của nó làm cho cả Bùi Tố lẫn Lạc Vi Chiêu đều kinh ngạc, đồng thời rút ra kết luận, 'không phải thành tinh rồi chứ!'
Khi hai người đang ăn cơm, Bùi Tố đột nhiên lại ngẩng lên hỏi anh.
"Nhóc Một Đô có thể ăn pate được không??"
Lời vừa lọt tai, Lạc Vi Chiêu đã sặc luôn ngụm canh trong miệng, ho khù khụ không ngừng. Sau một hồi cố gắng trấn định, anh mới không tin được mà trợn mắt nhìn Bùi Tố.
"Em vừa nói gì??"
Bùi Tố thấy anh đang ăn cơm cũng có thể sặc được, khó hiểu đáp lại.
"Một Đô, con mèo nhỏ kia có ăn được pate không??"
Lạc Vi Chiêu sững người một chút, ngay lập tức phì ra một tràn cười ha hả, đã vậy còn tâm đắc lẩm bẩm.
"Bùi Một Đô, ha ha ha... Bùi Một Đô... há há há!!"
Bùi Tố sầm mặt liếc anh, Lạc Vi Chiêu nhanh chóng bắt được tín hiệu giông bão từ phía cậu, cố gắng nuốt xuống tràn cười gian dở, giơ tay đầu hàng.
"Rồi rồi, Một Đô, phụt... uhm, không sao, anh có mua sẵn pate, với sữa cho nó rồi... phụt...khụ khụ."
Sau một hồi vận dụng lý trí toàn thân, Lạc Vi Chiêu mới dừng cười được, đứng dậy giúp Bùi Tố dọn dẹp chén đĩa vào máy rửa. Rồi theo thói quen thông thường, đi vào phòng làm việc, giải quyết công việc của mình, để lại Bùi Tố làm tổ trên sofa, lạch cạch trả lời email, hoặc đọc sách. Nhưng khác với những lần trước, lần này anh để mở cửa phòng đọc, lại lôi laptop lên giường ngồi, ở vị trí này, vừa có thể làm việc, lại vừa có thể trông chừng Bùi Tố bên ngoài phòng khách.
Thân là đội trưởng của đội điều tra đặc biệt SID, mặc dù vẫn đang trong dịp nghỉ tết, nhưng Lạc Vi Chiêu vẫn không thiếu việc để làm. Từ lên hồ sơ phân tích chi tiết vụ án, báo cáo lời khai, cập nhật hệ thống... đều một lượt đến tay anh. Nhưng đêm nay, anh lại không tiếp tục làm những việc đó, mà mở một đoạn video được gửi đến lúc chiều lên. Đó là đoạn camera giám sát gần chung cư mà anh đã nhờ Đào Nhiên đang trực tại tổng cục lấy giúp. Trong đoạn phim đó có thể nhìn thấy người đã đưa cái hộp cho đứa bé kia, bảo nó đem đến cho Bùi Tố. Theo những gì ghi lại, đó là một người đàn ông toàn thân trùm kín, quần đen, áo hoodie đen, mũ đội lên đầu, thêm mũ lưỡi trai, khẩu trang và kính râm che đi hoàn toàn khuôn mặt. Nhưng nhìn vóc dáng hắn Lạc Vi Chiêu cảm thấy vô cùng quen thuộc, anh bất giác đưa mắt nhìn về phía Bùi Tố đang ngồi trên sofa bên ngoài. Người trong đoạn camera giám sát này, có vóc dáng vô cùng tương tự Bùi Tố.
Mà cùng lúc đó, ở bên ngoài phòng khách, Bùi Tố cũng đang cau mày, nhìn chằm chằm vào một bức hình được chụp từ camera giám sát, do Đỗ Giai gửi đến cho cậu. Trên bức ảnh đó là một người đàn ông mặc đồ đen che kín toàn thân, thoạt nhìn vóc dáng lại có đến bảy, tám phần giống cậu.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



