Fanfics

Chương 4

11:46, 30 July 2025

Bùi Tố chậm rãi mở mắt ra, ánh sáng quá gắt do bị những bức tường màu trắng phản chiếu lại, tựa như những mũi kim nhỏ đâm vào mắt cậu. Phải qua một lúc, tầm nhìn mơ hồ mới trở nên rõ ràng hơn do đồng tử đã thích nghi được với ánh sáng bên ngoài. Bùi Tố lại nhận ra mình đang đứng trong một nơi giống như căn phòng trắng toát, bên tai là sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Ngay lúc đó, toàn bộ căn phòng đột nhiên rung lên như có một thứ gì đó khổng lồ dội vào nó, tiếng ì ầm như từ bên ngoài vọng vào, lúc đầu chỉ là những âm thanh hỗn loạn, nhưng càng ngày càng rõ hơn đó là tiếng la hét giận dữ của ai đó. Bùi Tố rất nhanh đã nhận ra thanh âm đó, cả người cậu trong phút chốc căng chặt, ánh mắt hoảng hốt nhìn vào một điểm nào đó trên bức tường đối diện. Đột nhiên một vật như từ thinh không rớt ngay xuống chân cậu, Bùi Tố giật mình nhìn xuống. Nền đất trắng toát bên dưới càng làm nổi rõ lên một thi thể chim bị bóp đến vặn vẹo, lông cánh tả tơi, máu từ cơ thể nó chậm rãi lan ra, tựa như một đóa hoa đỏ rực, nở ra trên nền đất trắng toát lạnh giá. Dòng chất lỏng đó cứ lan rộng mãi, lan mãi đến tận chân Bùi Tố. Cậu rất muốn nhấc chân lùi lại, nhưng lại đột nhiên phát hiện ra bản thân không thể di chuyển, chỉ có thể kinh hoàng nhìn dòng màu kia lan đến chân mình, rồi lại như có một lực hút, từ từ dâng lên, phủ lấy toàn bộ bàn chân cậu, sau đó lên đến mắt cá chân. Trong khi Bùi Tố còn đang trừng mắt nhìn dòng máu kia, một tiếng chiếp nho nhỏ đột nhiên vang lên bên tai. Cậu chậm rãi ngước nhìn lên, Bùi Thừa Vũ không biết từ bao giờ đã sừng sững đứng đó. Trên cổ ông ta vẫn không ngừng tuôn ra máu tươi, còn treo lủng lẳng cái vòng bạc kia, khuôn mặt bị siết đến vặn vẹo nở ra một nụ cười quái dị. Bàn tay đầy máu của ông ta nâng thân thể bị bóp nát bét của con chim kia đến trước mắt cậu. Mà con chim đáng ra đã chết, lúc này lại ngóc đầu lên, dùng cái đầu cùng cổ bị bóp nát, hướng ánh mắt trắng dã chằm chằm nhìn Bùi Tố, mặc dù không có con ngươi, nhưng vẫn nhận ra sự oán hận từ ánh mắt đó. Bùi Thừa Vũ lại cười vang, nhưng tiếng cười của ông ta lại là những âm thanh khọt khẹc do bị sặc máu, ông ta ngắt quãng khen ngợi cậu.

"Con...con...trai...ta, quái vật... quái vật....hoàn hảo của ta...."

Bùi Tố gần như kinh hoàng muốn lui lại, nhưng dòng máu lúc nãy đã như những cánh tay nhớt nhác, bám lên eo cậu, trói chặt cậu tại nơi đó.

Đột nhiên một tiếng bước chân nhỏ vang lên sau lưng, Bùi Tố lập tức cảnh giác quay đầu ra sau nhìn lại, nhưng đập vào mắt cậu lại là thân ảnh của Lạc Vi Chiêu, anh đang từ trong bóng tối chậm rãi bước đến. Trên khuôn mặt hiện rõ sự giận dữ, đôi mắt như vằn lên tia máu, vừa nhìn thấy cậu đã gầm lên.

"Bùi Tố sao em lại giết nó, sao em lại giết nó...giết nó...giết nó..."

Thanh âm đó dội vào những bức tường trắng toát của căn phòng, tạo thành một chuỗi tiếng vang ầm ầm không dứt, kèm với đó là tiếng cười quái dị không ngừng lặp đi lặp lại của Bùi Thừa Vũ.

"Quái vật....quái vật hoàn hảo... khọt ...haha...khọt...quái...vật...."

Bùi Tố đau đớn đưa tay ôm chặt lấy đầu, không ngừng lắc đầu lẩm bẩm.

"Không phải...không phải....KHÔNG!!!!!"

"Bùi Tố, Bùi Tố, tỉnh lại!! BÙI TỐ!!!"

Lạc Vi Chiêu hoảng hốt giữ chặt lấy Bùi Tố đang không ngừng vùng vẫy, miệng lại cố gắng gọi tỉnh cậu. Nhưng dù anh có gọi thế nào, Bùi Tố dường như vẫn đang mắc kẹt trong giấc mơ của chính cậu, hoàn toàn không có dấu hiệu tỉnh lại. Điều này càng khiến tim Lạc Vi Chiêu đập điên cuồng như muốn thoát ra khỏi lồng ngực. Anh nhận ra tình trạng của cậu lúc này giống y như lúc cậu tự thôi miên mình lúc trước, nhưng hiện tại anh lại không hề nhìn thấy bất cứ công cụ thôi miên nào, mà hơn thế nữa anh biết chắc chắn Bùi Tố hoàn toàn không tự thôi miên chính mình. Nhưng như vậy lại càng không thể lý giải tình trạng hiện tại của cậu, đó chính là điều khiến cho Lạc Vi Chiêu hoảng loạn nhất. Anh không biết làm sao chỉ có thể vừa cố gắng giữ chặt Bùi Tố để cậu không tự làm bị thương chính mình, một mặt lại không ngừng lay gọi cậu, hy vọng có thể giúp cậu sớm tỉnh lại.

Bùi Tố đột nhiên giằng mạnh hai tay ra khỏi sự kìm hãm của anh, ôm chặt lấy đầu, dường như vô cùng đau đớn mà cuộn chặt người lại, mồ hôi lạnh trong phút chốc túa ra khắp mặt cậu. Lạc Vi Chiêu thấy tình huống đó càng hoảng hơn, vội vàng đưa tay muốn lật Bùi Tố ra xem xét tình hình của cậu, thì Bùi Tố lại đột nhiên hét lên.

"KHÔNG!!!"

Sau đó không hề báo trước mà bật người ngồi dậy, đôi mắt cũng mở ra, nhưng trong đó lại chứa đầy sự kinh hoàng. Nhưng cậu vừa bật dậy lại ngay lập tức choáng váng mà ngã xuống lại, Lạc Vi Chiêu nhanh chóng đưa tay ra đỡ lấy cậu, cảm nhận Bùi Tố gần như thoát lực dựa vào người mình, trái tim đang đập điên cuồng của anh phút chốc như thắt lại, cả lồng ngực dội lên một cơn đau nhói. Nhưng anh vẫn cố gắng hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh mà đưa tay lau đi mồ hôi trên mặt cậu, nhỏ giọng gọi.

"Bùi Tố, là anh đây. Đừng sợ!! Em nghe anh nói không"

Bùi Tố có thể nghe tiếng Lạc Vi Chiêu bên tai mình, lúc này theo bản năng cậu đã có thể lấy lại được ý thức, nhưng giấc mơ kia làm đầu cậu đau như búa bổ, cùng với sự dao động quá lớn trong tâm trí và nỗi sợ hãi trong tận đáy lòng như bị ai đó đào ra, đã gần như rút cạn toàn bộ sức lực của Bùi Tố. Trong đầu óc cậu hiện tại là một mảng đen trắng hỗn loạn, mặc dù đôi mắt vẫn nhắm chặt, lại như vẫn có thể nhìn thấy thứ ánh sáng gay gắt từ bên trong giấc mơ kia vẫn tồn tại, tựa những mũi kim ghim chặt vào mắt cậu. Cùng với đó là mùi màu tươi lại lần nữa tràn ngập khoan mũi, khiến dạ dày cậu không ngừng quặn lên từng cơn. Trong lúc Bùi Tố đang cố gắng dùng chút sức lực còn lại để chống chọi với những cơn buồn nôn cùng choáng váng muốn lần nữa kéo cậu trở lại vào trong bóng tối, thì bàn tay Lạc Vị Chiêu đang ôm quanh người cậu lại như lo lắng mà siết chặt hơn. Thông qua sự động chạm đó, cậu có thể cảm nhận được bàn tay anh đang không ngừng run nhẹ, chính vì nhận ra điều đó, khiến cho đầu óc của Bùi Tố lấy lại được chút tỉnh táo, lúc này cậu liền có thể nghe thấy tiếng tim đập rất nhanh bên trong lồng ngực ấm áp mà cậu đang tựa vào. Anh đang rất lo lắng cho cậu!! Ý nghĩ đó tựa như một tia sáng đâm xuyên qua khoảng không gian sáng tối trong đầu, phút chốc kéo tâm trí đang hỗn loạn của Bùi Tố ra khỏi bóng tối. Cậu chậm rãi đưa tay chạm vào lưng anh, trong vô thức lại như đứa trẻ tìm được sự an ủi trong lúc sợ hãi, siết chặt lấy lưng áo anh.

Lạc Vi Chiêu bối rối trấn an Bùi Tố đang gục vào lòng mình, anh cảm nhận cả người cậu rất lạnh, mồ hôi vẫn tuôn ra không ngừng, mặc dù rất muốn nhìn xem tình trạng của cậu thế nào, nhưng Lạc Vi Chiêu lại sợ hành động của mình sẽ khiến Bùi Tố cảm thấy khó chịu hơn, vì vậy trong nhất thời không biết làm sao, chỉ vô thức siết chặt hơn vòng tay của mình. Đột nhiên anh lại cảm thấy Bùi Tố chậm rãi siết chặt lấy áo mình, tựa như muốn tìm một chỗ dựa cho mình, nhưng rất nhanh bàn tay ấy lại mở ra, yếu ớt vỗ nhẹ lên lưng anh, tựa như một lời trấn an ngược lại. Hành động đó của cậu khiến tim Lạc Vi Chiêu nhói lên một cái, nhưng cũng chậm rãi lấy lại được nhịp độ bình thường. Lúc này anh mới bình tĩnh kéo gối đến, nhẹ nhàng để Bùi Tố dựa vào, với tay bật đèn đầu giường lên, sau đó mới cẩn thận quan sát trạng thái của cậu.

"Em làm sao vậy?? Lại gặp ác mộng à??"

Bùi Tố khó chịu vừa đưa tay xoa nhẹ thái dương, vừa gật gật đầu. Hiện tại cơn đau đầu vừa rồi tựa như cơn lũ, đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ để lại chút dự vị âm ỉ trong đầu óc cậu. Cũng nhờ vậy mà hiện tại suy nghĩ của Bùi Tố đã sáng sủa hơn một chút, không còn bị thứ ánh sáng gay gắt cùng với mùi máu trong mơ kia quấn lấy nữa. Cậu đột nhiên ngẩng lên hỏi Lạc VI Chiêu.

"Sư huynh, tình trạng của em lúc nãy có gì lạ không??"

Lạc Vi Chiêu hơi khựng lại trước câu hỏi của cậu, anh nhớ lại tình trạng giống như bị chìm vào thôi miên của cậu lúc trước mà cẩn trọng đáp lại.

"Lúc nãy, phản ứng của em giống như lần tự thôi miên mình lúc trước vậy."

Bùi Tố vừa nghe anh nói xong, lúc đầu hơi sững lại, nhưng sau đó đã lập tức cau mày đăm chiêu suy nghĩ. Lạc Vi Chiêu thấy cậu như vậy, không nhịn được đưa tay lên xoa vào giữa chân mày đang nhíu chặt kia, bất đắc dĩ lên lớp.

"Em thôi đi, lúc nãy còn như muốn xỉu đến nơi mà giờ lại suy nghĩ gì vậy?? Nghỉ ngơi trước đi đã!!"

Nói rồi anh liền đứng dậy, bước ra bên ngoài, rất nhanh đã quay trở lại với một ly sữa ấm trong tay, đưa sang cho Bùi Tố.

"Em uống xong rồi ngủ tiếp đi. Muốn nghĩ gì mai nghĩ."

Bùi Tố cũng không phản đối, ngoan ngoãn nhận lấy ly sữa từ tay anh, chậm rãi uống hết, nhưng trong thời gian đó, đầu óc lại không hề vâng lời mà vẫn luôn nghĩ đến lời Lạc Vi Chiêu vừa nói. Cho đến khi trán bị ông già mãn kinh kia búng cho một cái chóc, mới tạm thời làm theo lời anh, gác mấy cái suy nghĩ kia qua một bên, tập trung uống sữa rồi đi ngủ.

Nhưng từ sau lúc đó, mỗi lần Bùi Tố lơ mơ chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, thì tiếng hét chất vấn đầy giận dữ của Lạc Vi Chiêu lại như nhát búa, mạnh mẽ đập thẳng vào đầu cậu. Bùi Tố đau đến mức phải giật mình tỉnh lại, nhưng ngay khi cậu vừa mở mắt ra, ý thức trở lại thanh tỉnh, thì cơn đau đó lại tựa như chỉ tồn tại trong ác mộng, không để lại một chút dấu vết nào. Cho đến lần thứ ba cậu mở bừng mắt ra, mệt mỏi quay mặt nhìn đồng hồ trên bàn chỉ mới ba giờ sáng. Bùi Tố cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ, lấy cánh tay đè lên mắt mình, ở bên dưới đành mở mắt nằm im đợi trời sáng. Cũng vì vậy mà một lát sau cậu nghe được tiếng mở cửa nhẹ nhàng, cảm nhận có người đang cực kỳ cẩn thận bước từng bước chậm rãi đến bên giường, giống như cố gắng không để phát ra chút tiếng động nào, vì sợ ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu. Qua một lúc sau, Bùi Tố lại cảm nhận phần giường bên cạnh mình nhẹ nhàng lún xuống, người vừa mới vào đã ngồi lên giường, đưa tay kéo lại chăn cho cậu, đồng thời nhẹ nhàng gỡ cánh tay đang đè ngang mắt của Bùi Tố ra. Khi cánh tay bị nhấc lên, không biết vì nguyên nhân nào mà cậu lại vội vàng nhắm mắt lại, giả vờ mình vẫn ngủ say. Bùi Tố thấy Lạc Vi Chiêu im lặng một lúc, sau đó một bàn tay ấm áp, mang theo mùi thuốc lá hơi nồng, cùng những vết chai sạn do nhiều năm cầm súng chạm lên mắt cậu. Lạc Vi Chiêu ở bên tai cậu thì thầm.

"Ngủ đi, có anh ở đây, không cần sợ!!"

Bùi Tố lần này lại nghe theo lời anh, mặc dù cũng không mấy tin tưởng lắm, nhưng lại thật sự ngủ được, không bị thứ âm thanh đáng sợ kia quấy phá nữa.

Sau khi chắc chắn Bùi Tố đã lần nữa ngủ sâu rồi, Lạc Vi Chiêu mới cẩn thận bỏ tay xuống, chậm rãi xoay người nằm thẳng lại, ánh mắt đăm chiêu nhìn lên trần nhà quen thuộc trong phòng ngủ này, nhưng đầu óc lại không ngừng cố gắng xâu chuỗi lại những sự kiện hai ngày vừa qua. Càng nghĩ ngọn lửa trong lòng anh lại lần nữa âm ỉ bùng lên, là đau xót, là oán hận nhưng nhiều hơn là giận dữ. Anh cứ ngỡ trong máu và lửa của cuộc chiến Tân Châu ngày đó, Bùi Tố đã có thể thoát khỏi quá khứ tăm tối kia rồi, nhưng không, đã một tháng trôi qua, nhưng dường như bóng tối đó lại một lần nữa đang vươn cánh tay nhầy nhụa của mình đến bên cậu, đến bên bọn họ. Chẳng lẽ thật sự giồng như lời của Phạm Tư Uyên đã nói trước đây sao?? Vực sâu sẽ vĩnh viễn tồn tại??

P/s: Chỗ này là ta nhét chữ vào mồm lão Phạm á nha, mọi người đừng đi tìm xem có không làm gì ^^

Sáng hôm sau, Bùi Tố bị tiếng người trò chuyện vui vẻ bên ngoài đánh thức, cậu đưa tay dụi dụi mắt, nằm thần người ra một chút, sau đó mới chậm rãi chống người ngồi dậy, tò mò đi đến cửa phòng, cẩn thận mở ra, Cánh cửa vừa hé mở, Lạc Một Chảo đã từ bên ngoài nhanh chóng len người vào, vừa nhìn thấy Bùi Tố đã đi đến cạ đầu vào chân cậu làm nũng. Bùi Tố cũng mặc kệ nó, ló đầu ra ngoài cửa, nhìn xem mấy giọng nói mà cậu nghe được là của ai, cảm thấy có chút quen quen.

Cũng vì vậy mà lúc Lạc Vi Chiêu vừa đón hai đồng chí Mục Tiểu Thanh và Lạc Thành vào nhà, vừa quay đầu lại đã thấy hai cái đầu mèo, anh ở trên em ở dưới, như lén lút mà từ sau cánh cửa nghiêng đầu ngó ra. Hình ảnh đồng nhất đến bất ngờ đó khiến anh không khỏi phì cười, nói Bùi Tố là mèo quả nhiên không sai mà. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng bước đến bên cửa phòng, rất tự nhiên mà đưa tay sờ sờ mặt Bùi Tố, đã vậy còn quan tâm hỏi cậu.

"Em thấy sao rồi?? Còn khó chịu hay đau chỗ nào không??"

Mục Tiểu Thanh vừa nghe anh nói vậy, đã vội vàng quăng luôn mấy túi đồ trên tay sang người Lạc Thành cùng Lạc Vi Chiêu, một mạch chạy tới bên cạnh Bùi Tố, nắm tay cậu kéo tới trước mặt mình.

"Tiểu Tố Tố con sao rồi, mẹ nghe Vi Chiêu nói con lại không khỏe à??"

Bùi Tố liếc nhanh ánh mắt về phía Lạc Vi Chiêu, sau đó mới quay sang mỉm cười trấn an Mục nữ sĩ.

"Con không sao, ba...à, mẹ đừng lo quá!!"

Lạc Vi Chiêu vừa lúc xốc lại một đống đồ trên tay, đi ngang qua mặt hai người liền kê miệng vào.

"Mẹ đừng tin em ấy??"

Bùi Tố phóng sang anh một cái trừng mắt, sau đó bất lực bị mẹ Mục lôi thẳng vào bếp, ấn xuống bàn ăn, nhìn bà loay hoay bày ra một bàn đồ ăn sáng cực kỳ thịnh soạn trước mắt mà không khỏi cảm thán. 'đúng là mẹ con'.

Sau cả một buổi sáng bị xoay vòng vòng, hết tiếp chuyện gia đình, than thở kể lể về Lạc Vi Chiêu với mẹ Mục, sau đó lại quay sang nghiêm túc bàn về tình hình kinh tế thế sự với bố Lạc, bao nhiêu ám ảnh về giấc mơ lúc tối cũng theo đó mà bay biến mất tiêu, trong đầu chỉ còn lại mấy cái đồ mùa đông cùng với thị trường chứng khoán quay vòng vòng. Cho đến khi quản cả hai người ăn trưa xong, hai vợ chồng bố Lạc mới kéo nhau ra về. Lạc Vi Chiêu cùng Bùi Tố cũng theo chân tiễn bọn họ xuống bãi đỗ xe của chung cư.

Nhưng khi cả nhóm bốn người đang vui vẻ đi đến cửa ra chung cư, một đứa bé nhỏ lại từ đâu chạy đến, đưa tới trước mặt Bùi Tố một chiếc hộp được đóng nắp cẩn thận.

"Anh, có người nhờ em gửi cho anh!!"

Lạc Vi Chiêu vừa nhìn thấy cái hộp kia liền theo bản năng đẩy Bùi Tố ra sau, đưa tay nhận lấy cái hộp từ tay đứa bé kia, nghiêm giọng hỏi lại.

"Nhóc con, ai nhờ em đưa cái hộp này qua đây vậy??"

Cậu bé nhìn nhìn anh, cũng không sợ người lạ mà đưa tay chỉ về một hướng đáp lại, "Nãy có một anh cho em tiền, bảo đưa cái hộp này qua đây."

Lạc Vi Chiêu nhìn theo hướng đứa bé chỉ, nhưng hướng đó lại có rất nhiều người đang qua lại, không thể nhìn ra tung tích của người mà thằng bé vừa nói. Vì vậy, anh đành để cho thằng nhóc chạy đi, dù sao chắc chắn là có hỏi nữa cũng sẽ không biết thêm được tung tích gì. Lúc này anh mới chú ý đến cái hộp trên tay, cùng với đó cả ba mẹ Mục lẫn Bùi Tố cũng sáp đến, Bùi Tố vừa nhìn đến cái hộp kia lập tức cau mày.

"Cái hộp này...."

Lạc Vi Chiêu thấy cậu nhận ra, mức độ cảnh giác lập tức nâng cao, quay sang thận trọng hỏi lại.

"Em biết cái hộp này sao??"

Trước ánh mắt ngạc nhiên cùng căng thẳng của cả ba người nhà họ Lạc, Bùi Tố lại hướng ánh mắt về phía Lạc Vi Chiêu.

"Sư huynh, anh nhớ cái hộp hôm em đem Lạc Chảo đến nhà anh không?"

Cùng với lời cậu, bên trong chiếc hộp lại đột nhiên vang lên vài tiếng động nhỏ. Lạc Vi Chiêu không chần chừ nữa, đưa tay mở tung cái hộp kia ra, thứ đập vào mắt khiến bốn người đồng thời sững sờ. Bên trong hộp là một con mèo đen rất nhỏ, nhìn y chang bản sao mini của con Lạc Một Chảo được nuôi trong nhà Lạc Vi Chiêu, điều đáng nói hơn trên cổ nó còn đeo một cái vòng bạc vô cùng quen thuộc. Ngay khi nắp hộp vừa mở ra, tựa như chạm vào một công tắc nào đó, chiếc vòng trên cổ con mèo lập tức siết chặt, khiến nó đau đớn vùng vẫy một cách điên cuồng, nhưng bốn chân dường như đã bị ai đó bẻ gãy, không thể tự đứng lên được. Thân thể nhỏ bé cùng bốn chân vô lực chỉ có thể vừa co giật vừa quơ quào loạn xạ bên trong chiếc hộp.

Lạc Vi Chiêu vừa nhìn thấy vậy, đang định đẩy Bùi Tố sang chỗ Mục Tiểu Thanh không cho cậu nhìn nữa, thì bà đã nhanh hơn một bước, kéo Bùi Tố lùi lại phía sau, để cậu đứng giữa mình và Lạc Thành, ánh mắt sắc bén nhìn khắp một lượt xung quanh. Trong khi đó Lạc Vi Chiêu lại tập trung vào chiếc vòng trên cổ con mèo kia, tìm đủ mọi cách để phá nó. Nhưng dường như công tắc khởi động chiếc vòng nằm bên trong hộp, chỉ cần mở hộp ra, cái vòng sẽ được khởi động, càng ngày càng siết chặt lại, cho đến khi siết chết con mèo nhỏ kia mà không có đường vãn hồi.

Còn Bùi Tố được Mục Tiểu Thanh kéo lùi về phía sau, ánh mắt cậu lại chưa từng rời khỏi con mèo nhỏ bên trong cái hộp kia, mặt dù ý thức cậu vẫn đang rất tỉnh táo, cậu có thể biết đó chỉ là một cái bẫy đặt ra nhằm nhắm vào cậu. Nhưng một thanh âm lạnh lẽo lại như bóng ma, từ sâu trong quá khứ không ngừng vọng lên trong đầu óc cậu.

"Con phải nhớ, ta và con sinh ra đã có gen ưu tú nhất...Bọn chúng chẳng qua chỉ là thú nuôi của chúng ta mà thôi..."

Trong mắt cậu phản chiếu hình bóng con mèo nhỏ kia càng ngày càng giãy dụa yếu dần, nó bị siết đến mức ngay cả những âm thanh kêu gào đau đớn cũng không thể phát ra. Giọng nói của Bùi Thừa Vũ lại vẫn như bóng tối, thì thầm bên tai cậu.

"Sự sống hay cái chết của chúng, vốn dĩ nên do chúng ta quyết định."

Ánh mắt của Bùi Tố vẫn chằm chằm nhìn vào con mèo nhỏ kia, sau đó cậu chậm rãi đưa tay lên, bóp chặt lấy cổ mình.

Mục Tiểu Thanh cùng Lạc Thành lúc sáng đã nghe Lạc Vi Chiêu nói qua tình hình mấy ngày nay của hai người, lúc này đang giúp Lạc Vi Chiêu chăm chú quan sát những người có mặt gần đó. Nhưng Mục Tiểu Thanh lại đột nhiên cảm thấy Bùi Tố sau lưng mình khuỵu xuống, vừa quay lại bà đã hoảng sợ hét lên, sau đó cùng Lạc Thành, lúc này cũng đã chú ý đến tình trạng của cậu, lao đến, cố gắng gỡ tay Bùi Tố đang tự siết cổ mình ra. Lạc Vi Chiêu nghe tiếng hét của mẹ, cũng quay người lại, vừa nhìn thấy tình huống đó, anh đã nhanh chóng chạy qua, dùng hai tay giật mạnh tay Bùi Tố ra khỏi cổ mình, đồng thời hét lên.

"BÙI TỐ!!!"

Thanh âm của anh quả nhiên có tác dụng với cậu, Bùi Tố lập tức khựng lại, sau đó đưa ánh mắt phủ lên một tầng mờ mịt nhìn anh.

"Sư huynh??"

Anh hoảng hốt giữ chặt tay cậu, run giọng chất vấn.

"Em đang làm gì vậy??"

Bùi Tố lại giống như chưa thoát ra được khỏi một loại trạng thái nào đó, giọng nói đều đều không chứa đựng cảm xúc đáp lại anh.

"Nếu cái vòng đó siết trên cổ em, nó sẽ không chết!!"

Lạc Vi Chiêu bị câu trả lời vô thức đó khiến cho á khẩu, không biết phải tiếp tục nói gì, cả cõi lòng không ngừng quặn lên từng trận đau đớn. Anh có thể hiểu được mấy lời đơn giản đó của Bùi Tố. Trước đây, sau khi chất vấn cậu về sự việc Lạc Một Chảo, lại thêm thời gian sau này cùng cậu đồng hành, hiểu được con người cậu, anh đã có thể lờ mờ đoán ra lý do cho sự xuất hiện của Chảo ở nhà mình. Nhưng khi sự thật được chính miệng Bùi Tố thừa nhận bằng những lời cực kỳ đơn giản như vậy, cả trái tim Lạc Vi Chiêu lại như bị ai bóp nghẹt, siết lấy, đau đến mức không thở được. Anh nhanh chóng xoay người, đem cái hộp kia đưa đến trước mắt Bùi Tố.

"Em nhìn đi, anh gỡ được cái vòng đó rồi. Chỉ cần mang nó ra bác sĩ thú y sẽ không sao nữa."

Ánh mắt Bùi Tố có chút thất thần, chậm rãi di chuyển vào con mèo đang yếu ớt nằm bên trong hộp kia. Sau đó Lạc Vi Chiêu thấy khóe môi cậu nhếch lên thành một nụ cười nhẹ, lại không hề báo trước, khép mắt lại, ngã thẳng xuống. Hai tay Lạc Vi Chiêu đang ôm con mèo nhỏ không thể kịp đưa ra đỡ cậu, may thay Lạc Thành đã phản ứng rất nhanh, đưa tay ra đỡ lấy Bùi Tố đang ngã xuống, giúp đầu cậu không bị đập xuống đất. Lạc Vi Chiêu vội vàng giao cái hộp cho mẹ Mục bên cạnh, thay Lạc Thành đỡ lấy Bùi Tố. Lúc này, những người hiếu kỳ xung quanh cũng đã chú ý đến bọn họ, đang tò mò tụ tập lại, có một nhóm người đã đứng vây quanh, không ngừng tỏ vẻ quan tâm hỏi han. Bố Lạc nhìn tình cảnh đó, liền cởi áo khoác ngoài, đưa qua cho Lạc Vi Chiêu, đồng thời nói với anh.

"Đưa thằng bé lên nhà lại đi đã!"

Lạc Vi Chiêu nhận áo từ ông, nhanh chóng dùng nó ôm lấy Bùi Tố rồi bế cậu vào lại trong chung cư. Bọn họ hoàn toàn không để ý đến, trên tầng cao hơn một chút so với căn hộ của Lạc Vi Chiêu đang sống, có một cánh cửa theo dấu chân anh khuất vào đại sảnh cũng đóng lại, che đi một ánh mắt lạnh lẽo mang theo đầy thù hận nãy giờ vẫn chằm chằm theo dõi bọn họ.

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories