Chương 3
10:58, 25 July 2025Sáng hôm sau, khi Bùi Tố tỉnh lại, chăn nệm bên cạnh cậu đã được gấp lại chỉnh tề, mới nhìn tưởng như đêm qua hoàn toàn không có ai nằm ở đó, nhưng khi đưa tay sờ vào, vẫn có thể cảm nhận được chút hơi ấm còn lưu lại. Bùi Tố càng chắc chắn hơn cảm giác ấm áp đêm qua là ai mang lại cho cậu, nghĩ đến đó, khóe môi trong vô thức lại nở ra một nụ cười nhẹ.
Tiếng bát đũa lanh canh, cùng mùi xào nấu từ bên ngoài lọt qua cánh cửa phòng hơi hé mở bay vào tai cậu. Không những vậy, Bùi Tố còn có thể nghe được tiếng Lạc Một Chảo đang rên rỉ không ngừng, cùng với giọng nghiêm khắc của Lạc Vi Chiêu cảnh cáo nó.
"Cấm gào!! Ba đang chuẩn bị đồ ăn, không được làm ồn!!"
Ngồi trong căn phòng ấm áp, bên ngoài cửa sổ là ánh nắng ban mai rực rỡ nhưng không quá gắt tràn vào, bên tai lại là những thanh âm yên bình, trong phút chốc khiến cho cả cõi lòng cậu như an tĩnh lại, mọi bóng tối cùng giá lạnh do giấc mơ đêm qua mang đến lại một lần nữa bị xua đi. Bùi Tố nhanh chóng bước xuống giường, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, sau đó lại dựa người vào đó, chăm chú ngắm nhìn bóng lưng bận rộn của Lạc Vi Chiêu trong bếp. Còn anh dường như đang chuẩn bị một thứ gì đó, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt đang dõi theo mình, cho đến khi Lạc Một Chảo bị anh hứa hẹn hết lần này đến lần khác, đợi đồ ăn đói đến mức xẹp hết cả bụng mèo, mới tức tối xù lông gào lên một tiếng meo giận dữ, sau đó quay mông chạy thẳng đến chân Bùi Tố bên kia mà tố cáo. Lúc này Lạc Vi Chiêu mới giật mình quay lại, liền bắt gặp ánh mắt mang đầy ý cười của Bùi Tố vẫn đang hướng về phía mình.
"Sư huynh, chào buổi sáng, mới mồng một mà anh đã chuốc oán hận vào người rồi à!!"
Lạc Vi Chiêu vừa nhìn thấy cậu, liền vội vã lau qua bàn tay của mình vào tạp dề, nhanh chân bước đến, cẩn thận ngó nghiêng sắc mặt Bùi Tố. Sau khi đã xác định được cậu đã ổn hơn tối qua, anh mới có thể thở ra một hơi, tiện thể đưa tay búng cái chóc vào trán cậu.
"Em đó...." - Lời chỉ nói đến đây, lại bắt gặp hành động ngơ ngác ôm trán của Bùi Tố liền khiến anh bật cười, thay đổi thái độ chỉ vào con mèo vẫn đang quấn bên chân cậu kêu gào, "Đừng có ở đó mà chỉ tin em trai em, lại đi nghi ngờ anh, sáng nay vừa mới dậy đã cho nó một hộp pate rồi. Từ ngày có em tài trợ, cái con này nó sắp vượt tiêu chuẩn cân của mèo luôn rồi!!"
Bùi Tố trợn mắt nhìn con mèo đang oán hận kêu gào dưới chân mình, cẩn thận đánh giá nó một chút, sau đó lại nghi hoặc nhìn Lạc Vi Chiêu phản đối.
"Nó...nó vẫn ốm mà, có mập đâu??"
Lạc Vi Chiêu: "T_T, tổ tông ơi, em tính nuôi nó thành heo à? Nó là mèo đó!! Em bớt chiều nó lại giùm anh đi. Lo cho em trước đi nào."
Vừa nói, anh vừa đưa tay kéo cậu ngồi vào bàn ăn đã chuẩn bị sẵn. Buổi ăn sáng đầu năm đương nhiên không thiếu được mấy món ăn truyền thống của ngày tết, trước mặt cậu là một bát sủi cảo nhỏ, nhưng thay vì để khô Lạc Vi Chiêu đã nấu thành canh cho dễ tiêu, cạnh đó còn có một bát bánh trôi nhỏ, hương vị ấm áp ngọt ngào theo làn không khí sớm mai tràn vào mũi cậu. Lạc Vi Chiêu bên kia lại bưng thêm một bát mì đặt xuống giữa bàn, sau đó mới yên vị đối diện, đưa tay chỉ chỉ mấy món trên bàn.
"Em ăn đi, hôm qua anh hỏi bác sĩ rồi, bảo về rồi có thể ăn uống bình thường, chỉ là đừng ăn khô quá là được."
Bùi Tố nhìn một bàn đồ ăn sáng thịnh soạn trước mắt, lại nghe câu nói chứa đầy sự quan tâm của anh, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui vẻ, lại muốn trêu đùa anh vài câu.
"Sư huynh, em cũng là mèo, anh muốn nuôi em thành heo sao??"
Lạc Vi Chiêu nhìn ánh mắt nửa trêu đùa, nửa ủy khuất của Bùi Tố đang hướng về mình, trái tim như bị móng mèo của ai kia không ngừng cào nhẹ, ngứa ngáy đến khó chịu, nhưng ánh sáng mặt trời đang tràn khắp căn nhà như một lời nhắc nhở anh phải lý trí. Cuối cùng Lạc Vi Chiêu chỉ ra bộ hừ lạnh một tiếng.
"Em thành heo được anh cũng mừng!!"
Bùi Tố: '....' anh nói thiệt đó hả??
Nhưng rất nhanh, Lạc Vi Chiêu đã lấy lại dáng vẻ nghiêm túc, lên tiếng đề nghị Bùi Tố.
"Bùi Tố, ăn xong anh đưa em đến bệnh viện kiểm tra lại nhé!!"
Bùi Tố vừa mới cho một miếng sủi cảo vào miệng, tận hưởng hương vị vừa ngọt ngào vừa thơm phức của nó. Sau một tháng trời ăn cháo trường kì, thì cho dù là một người kén ăn như cậu, cũng không tránh được có chút nhớ nhung hương vị của những món ăn thông thường. Huống hồ, tay nghề Lạc Vi Chiêu trong mấy khoản nấu nướng này cũng không phải hạng xoàng. Vì vâỵ, khi nghe lời đó của anh, cậu chỉ thuận theo gục nhẹ đầu, miệng còn bận nhai đồ ăn nên không tiện trả lời cho lắm. Chỉ là... Bùi Tố từ tốn giải quyết xong cái sủi cảo trong miệng, sau đó mới đáp lại.
"Trước khi đến bệnh viện, em muốn đến chỗ mẹ một chút."
Mặc dù hôm qua cậu mới đến, nhưng nay lại là ngày đầu năm, cậu cũng nên đến nói với bà một câu chúc mừng năm mới chứ nhỉ.
Lạc Vi Chiêu hoàn toàn không phản đối, chỉ đơn giản gật đầu.
"Anh đi cùng em!! Ăn nhanh đi rồi đi!!"
Bùi Tố cũng không mấy bất ngờ khi Lạc Vi Chiêu muốn đi cùng cậu, tính ra cũng tốt, tiện thể công khai giới thiệu ông già tiền mãn kinh này với mẹ cũng được. Vì vậy, Bùi Tố cũng quay sang tập trung vào bát canh trước mặt, nhanh chóng giải quyết nó. Mặc dù nói vậy, nhưng khi hai người cùng nhau leo lên xe cũng đã hơn 9 giờ sáng, Lạc Vi Chiêu quen đường quen lối, lái xe đến khu nghĩa trang có phần mộ của mẹ Bùi Tố, trên đường đi còn không quên ghé lại mua ít đồ biếu tết, cùng một bó hoa trắng nhỏ rất xinh, sau đó mang theo không khí như đến chúc mừng trưởng bối mà kéo theo Bùi Tố cùng đi. Nhưng khi vừa đến nơi, Bùi Tố vừa đưa mắt nhìn tới bệ đá trước mộ, đã lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó liền vô thức tìm kiếm xung quanh. Lạc Vi Chiêu bên cạnh vừa đặt đống đồ trong tay xuống, mới quay sang đã thấy con mèo mình dẫn theo lộ ra dáng vẻ khó hiểu, dường như đang muốn tìm kiếm cái gì đó mà nhìn quanh.
"Em đang tìm gì à??"
Bùi Tố nghe anh hỏi, cùng không dừng lại, chỉ thuận miệng đáp lời.
"Hôm qua em có để cái mặt dây chuyền hình đồng xu lại đây, giờ không thấy rồi."
Vừa dứt lời, cậu cũng đồng thời xác nhận đồng xu kia đã thực sự biến mất, một ánh nghi ngờ thoáng qua mắt cậu. Lạc Vi Chiêu nghe vậy cũng hơi bất ngờ, nhưng anh lại nhìn đến vài gia đình có dẫn theo trẻ nhỏ gần đó, ngập ngừng suy đoán.
"Có khi nào mấy đứa nhóc thấy đẹp nên lượm mất rồi không, tính ra hôm nay cũng không ít người đến đây."
Bùi Tố theo lời Lạc Vi Chiêu lúc này mới ngẩng đầu nhìn quanh một vòng, khu nghĩa trang này vốn dĩ khá yên tĩnh, nhưng hôm nay có lẽ là do ngày đầu năm mới, có vài gia đình cũng tranh thủ đến đây để thăm viếng người thân, khiến cho không khí vốn tĩnh lặng nay lại có thêm mấy phần ồn ào. Do đó đối với suy đoán vừa rồi của Lạc Vi Chiêu, cậu cũng thấy khá hợp lý, nhưng không biết tại sao trong lòng cậu lại đột nhiên lại nỗi lên một cảm giác bứt rứt mơ hồ. Ánh mắt đang đảo quanh của cậu lại đột nhiên dừng lại ở con đường nhỏ dẫn ra khỏi nơi này. Con đường đó hai bên rợp bóng cây, tạo cho không gian bên dưới một cảm giác hơi âm u râm mát. Bùi Tố nhìn chằm chằm vào con đường đó, một hình ảnh đột nhiên vụt lóe lên trong đầu cậu, nhưng trước khi cậu kịp nắm được, cơn đau tựa như một mũi khoan sắc bén, xuyên qua khắp não bộ, lập tức đánh tan hình ảnh đó.
Lạc Vi Chiêu bên này nói xong câu đó cũng theo ánh mắt mà nhìn khắp xung quanh một lượt, nhưng ngay sau đó anh lại chợt nhận ra, Bùi Tố đang sững người chằm chằm nhìn vào con đường dẫn ra khỏi khu nghĩa trang này. Lạc Vi Chiêu khó hiểu, cũng quay đầu nhìn theo, nhìn một hồi anh cũng không thấy có gì lạ cả. Vừa định quay lại hỏi cậu, đã thấy Bùi Tố không hề báo trước một tiếng nào, cứ như vậy ngã thẳng xuống. Lạc Vi Chiêu hoảng hồn đưa tay ôm lấy cậu, sợ hãi la lên.
"Bùi Tố???!!"
Nhưng Bùi Tố vừa gục vào lòng anh đã chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt nhìn anh có hơi mờ mịt, giống như không nhận ra chuyện vừa xảy đến.
"Sư huynh?? Anh gọi em à??"
Lạc Vi Chiêu bị ánh mắt cùng câu hỏi như không hiểu chuyện gì của cậu dọa cho đứng hình. Còn Bùi Tố sau khi thốt ra câu kia đã nhanh chóng tỉnh táo lại, nhìn thấy tình trạng bản thân giống như vừa mới ngã vào lòng Lạc Vi Chiêu, hai chân mày cậu lập tức nhíu chặt.
"Em..."Bùi Tố đang định mở miệng giải thích, nhưng Lạc Vi Chiêu đã lấy hành động thay cho lời nói, dứt khoát quay sang cúi đầu trước mộ của Thạch Nam.
"Xin lỗi mẹ, chúc mẹ năm mới vui vẻ. Lần sau con sẽ lại đưa em ấy đến đây. Còn bây giờ con phải đưa em ấy đến bệnh viện đã."
Nói rồi, không để Bùi Tố kịp phản ứng, anh đã ôm lấy vai cậu, nửa dìu nửa đẩy, lôi cậu bước nhanh về xe, thẳng hướng bệnh viện mà chạy đi. Trên cả con đường gần nửa tiếng đồng hồ, sắc mặt của Lạc Vi Chiêu không hề giãn ra chút nào, khiến cho Bùi Tố khi nhìn đến anh cũng không khỏi lo lắng, nhưng cậu lại không dám mở lời nói bản thân mình ổn, bởi vì cho đến hiện tại, chính cậu cũng không dám chắc về điều đó nữa rồi. Chỉ là lúc nãy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?? Cậu chỉ nhớ mình đang nhìn quanh, sau đó thì đã thấy mình ngã vào lòng Lạc Vi Chiêu rồi, tại sao vậy??? Bùi Tố nghĩ đến đây lại không khỏi cau mày, nhưng dù cậu nghĩ thế nào cũng không nhớ ra được, chỉ cảm nhận một cơn đau âm ỉ lại bắt đầu dấy lên trong đầu. Bùi Tố không nhịn được, bất giác đưa tay xoa nhẹ trán mình. Hành động đó của cậu lại kéo đến giọng nói lo lắng của Lạc Vi Chiêu bên cạnh.
"Em sao vậy??Lại đau đầu à??"
Bùi Tố vội vàng bỏ tay xuống, lắc lắc đầu.
"Không, không phải, chỉ là em đang suy nghĩ vài vấn đề thôi."
Lạc Vi Chiêu đưa ánh mắt không mấy tin tưởng nhìn cậu, sau đó lại nhấn nhẹ chân ga, tăng tốc phóng đến bệnh viện. Bùi Tố nhìn kim tốc độ cứ nhích lên một cách nhanh dần đều, hơi lo lắng mà nói với qua với Lạc Vi Chiêu.
"Sư huynh, em không sao. Không có đau, anh chậm lại đi!!"
Lạc Vi Chiêu chỉ trầm giọng đáp lại: "Yên tâm, không vượt quá tốc độ cho phép đâu."
Bùi Tố rất thức thời, lập tức ngậm miệng, im lặng để Lạc Vi Chiêu tập trung lái xe, ngay cả một hành động nhỏ cũng không dám làm ra. Cậu sợ lỡ bất cẩn làm ra hành động nào đó, cái lão già bên cạnh có thể vì lo lắng mà gắn cả đèn ưu tiên để đưa cậu đến bệnh viện mất.
Một tiếng đồng hồ sau, cả Lạc Vi Chiêu cũng Bùi Tố đều căng thẳng nhìn vị bác sĩ già đang từ tốn lật giở một mớ kết quả xét nghiệm cậu vừa làm xong, thỉnh thoảng lại lắc đầu mấy cái, sau đó lại gục đầu mấy cái. Mà mỗi lần ông ta làm như vậy, Bùi Tố ngồi bên cạnh có thể nghe được tiếng trái tim của Lạc Vi Chiêu đang đánh lô tô trong ngực. Cuối cùng cậu cũng là không nhịn nổi nữa, sợ rằng trái tim sư huynh mình mà cứ nhìn ông ta lắc thêm mấy cái nữa có khi ngừng đập luôn mất, nên đành mở miệng cắt ngang dòng suy nghĩ chăm chú của ông ta.
"Bác sĩ, kết quả của tôi thế nào rồi ạ??"
Vị bác sĩ già kia liếc ánh mắt cẩn trọng quan sát cậu, không đáp mà hỏi ngược lại.
"Cậu bảo cậu bị đau đầu??"
Bùi Tố lập tức gật đầu. Ông ta lại càng cau chặt mày, lật lật mấy tờ xét nghiệm chăm chú kiểm tra lại, sau đó chậc chậc vài tiếng rồi mới trả lời.
"Điện não đồ không thấy bất thường, CT, MRI đều bình thường, không thấy u không thấy máu tụ, không thấy tắc mạch."
Ông ta lại lật lật giở giở, đôi lông mày nhíu đến mức sắp có thể kẹp chết con muỗi nào xấu số bay vào, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm như đọc kinh.
"Điện tâm đồ cũng bình thường, chức năng cơ thể bình thường, hơi thiếu máu một chút nhưng không đáng kể, siêu âm tim phổi cũng bình thường luôn."
Bùi Tố cùng Lạc Vi Chiêu nghe đến một tràn hết bình thường này rồi lại đến bỉnh thưởng khác, cái hiểu cái không mà căng người chờ đợi, cuối cùng vị bác sĩ kia lại nghiêm túc đặt tập kết quả lên bàn, dùng vẻ mặt viết rõ hai chữ nghiêm trọng nhìn chằm chằm hai người. Nhìn biểu hiện đó của ông, trái tim trong lồng ngực Lạc Vi Chiêu liền không ngừng tăng tốc, mồ hôi bên thái dương cũng bắt đầu túa ra, anh nghe giọng nói trầm thấp của vị bác sĩ kia rành mạch vang lên bên tai.
"Cậu hoàn toàn không có vấn đề gì về sức khỏe hết. Kể cả mấy vết thương trên người cũng đã hồi phục khá tốt"
Lạc Vi Chiêu: "______"
Bùi Tố: '_'
Bùi Tố nhanh chóng với tay qua, chụp Lạc Vi Chiêu suýt nữa đã xông lên đánh người lại, đối diện với vị bác sĩ kia bằng nụ cười lạnh ngắt.
"Bác sĩ, vậy sao vẻ mặt ông lại căng thẳng vậy??"
Bác sĩ: Tại thấy hai cậu căng thẳng quá, nên tôi muốn làm dịu không khí thôi mà. Tóm lại là theo kết quả này cậu không có vấn đề gì về sức khỏe hết. Về bớt thức khuya, ăn uống đàng hoàng, ngủ sớm dậy sớm, tập thể dục thì sẽ không sao đâu.
Cuối cùng sau một lúc giằng co, Lạc Vi Chiêu cùng với Bùi Tố cũng rời khỏi phòng khám của vị bác sĩ già kia, cùng với lời dặn dò ăn ngủ đầy đủ của ông gọi với theo sau lưng. Lạc Vi Chiêu mặc dù vẫn còn mang một bụng tức vì bị dọa suýt ngừng tim, nhưng nhìn Bùi Tố đang chăm chú nghiên cứu mấy cái kết quả xét nghiệm của mình bên cạnh, đầu óc cũng thả lỏng ra một chút. Ít nhất cũng có thể chắc chắn, em ấy không gặp vấn đề gì nghiêm trọng về sức khỏe, có thể chỉ là chút di chứng để lại sau chấn thương vừa rồi thôi. Theo lời vị bác sĩ kia, tĩnh dưỡng vài ngày biết đâu sẽ hết.
Với tâm lý đó, Lạc Vi Chiêu lại phấn chấn trở lại, một mạch lôi tuột Bùi Tố đến nhà bố mẹ Lạc cùng chúc mừng năm mới, ăn một bữa cơm đoàn viên vui vẻ, sau đó mới lái xe chở cậu về nhà. Trên đường còn không quên ghé vào mua một chai sâm panh, dự định bù lại bữa tối tất niên mà đêm qua hai người đã không thể làm. Ngay khi xe dừng lại ở chung cư, Lạc Vi Chiêu đã lãnh trách nhiệm mang vác, hai tay xách đầy đồ ăn mà bố mẹ Lạc đã nhét cho hai người, cùng với Bùi Tố chuẩn bị đi vào thang máy lên tầng. Nhưng khi vừa bước ngang qua chỗ để hộp thư, anh lại nhanh chóng phát hiện ra bên trong có một bưu phẩm, vì vậy liền hất đầu ra hiệu cho Bùi Tố.
"Có bưu phẩm kia, chắc là quà tết của ai đó, em qua lấy đi."
Bùi Tố không nói hai lời, liền bước qua lấy theo lời anh. Lạc Vi Chiêu đứng bên này, thấy cậu đưa tay mở hộp thư, rút gói bưu phẩm tương đối lớn đang để nửa trong nửa ngoài ra, sau khi nhìn liếc qua phần địa chỉ để xác nhận thì hơi khựng lại. Anh tò mò hỏi vọng sang.
"Sao vậy??"
Bùi Tố đáp lại anh bằng một ánh mắt nghi hoặc, sau đó liền quay trở lại, vừa đi vừa trả lời.
"Bưu phẩm này để tên em."
Vừa nghe xong Lạc Vi Chiêu cũng hơi ngạc nhiên, nhưng rất nhanh anh lại thuận miệng suy đoán.
"Chắc Đào Nhiên, hoặc ai đó trong đội muốn tạo cho em bất ngờ. Chứ ngoài bọn họ, cùng thư ký và Đỗ Giai bên em, thì có ai biết em ở đây nữa đâu."
Bùi Tố nghe anh nói vậy cảm thấy khá hợp lý, nhưng cũng cẩn thận suy nghĩ một chút. Đỗ Giai và Miêu Miêu hẳn là sẽ không gửi quà mừng theo cách này, vậy khả năng mấy người bên phía đội SID cao hơn. Cậu chậm rãi lật giở gói quà đó trong tay, nhìn đến địa chỉ của người gửi lại cảm thấy hơi quen, do đó càng chắc chắn hơn vào suy đoán của Lạc Vi Chiêu.
Khi hai người vừa lên đến nhà, Bùi Tố một bên giúp anh mở cửa lấy dép, một bên lại ngăn con Chảo định phóng ra ngoài tìm đường đi bụi. Lại thuận tay đặt gói quà kia qua một bên, giúp Lạc Vi Chiêu sắp xếp đống đồ trên tay xuống, lại bận rộn cho mèo ăn, tất bật một lúc, đến khi rảnh rỗi quay lại ghế sofa ngồi, thì cũng là lúc Lạc Vi Chiêu đang loay hoay trong bếp, chuẩn bị bữa tối tất niên muộn cho cả hai. Đến bây giờ, Bùi Tố mới nhớ đến món quà đã bị cậu bỏ quên trên tủ giày, vì vậy thong thả bước đến đem nó về ghế sofa để mở ra.
Lạc Vi Chiêu đang loay hoay trong bếp, tinh thần vui vẻ vừa lấy từ trong tủ bếp ra một cái nồi, dự định nấu món mì trường thọ mừng năm mới cho cả hai, thì một tiếng hét giận dữ đột nhiên vang lên từ phòng khách, khiến anh giật mình đến nỗi rớt luôn cả chiếc chảo trên tay.
"SAO EM LẠI GIẾT NÓ!! BÙI TỐ, SAO EM LẠI GIẾT NÓ!!"
Lạc Vi Chiêu càng kinh hoàng hơn khi nhận ra đó chính là giọng nói của mình, ngay sau đó anh vội vàng phóng ra khỏi phòng bếp, thứ đập vào mắt đầu tiên chính là Bùi Tố đang ngồi cứng đờ trên ghế sofa, trên chân cậu là một chiếc hộp đen để mở, từ bên trong giọng nói tức giận của anh vẫn đang không ngừng lặp đi lặp lại câu nói đó. Lạc Vi Chiêu ba bước thành một chạy đến bên cạnh Bùi Tố, nhưng thứ anh nhìn thấy lại càng khiến anh kinh ngạc. Trong chiếc hộp để mở trên chân Bùi Tố là một con chim nhỏ máu me be bét, toàn thân bị bóp đến xương cốt biến dạng, những mẫu xương trắng nhỏ có thể nhìn thấy thấp thoáng sau mớ lông cánh nát tươm. Lạc Vi Chiêu liền nhận ra thứ bên trong hộp đó muốn nhắc tới điều gì, trong chớp mắt, anh đưa tay che lại đôi mắt đang mở trừng trừng của Bùi Tố, thuận thế kéo cậu ngã vào người mình, tay còn lại đồng thời đóng ập cái hộp kia lại, dập tắt những âm thanh phẫn nộ của chính bản thân mình trong quá khứ vẫn đang không ngừng vang lên, đồng thời lấy nó ra khỏi tay cậu. Lại ở bên tai Bùi Tố không ngừng khẳng định.
"Bùi Tố, nghe anh, không phải lỗi em. Anh biết không phải do em làm!! Những chuyện này anh đều biết cả rồi."
Qua một lúc, anh có thể cảm nhận đôi mắt Bùi Tố nhẹ chớp một cái, sau đó những ngón tay lành lạnh của cậu mới đưa lên, chậm rãi kéo tay anh xuống khỏi mắt mình.
"Sư huynh...em không sao, chỉ là...chỉ là hơi giật mình chút thôi."
Lạc Vi Chiêu nghe cậu nói vậy, lúc này mới vòng ra ngồi xuống bên cạnh Bùi Tố, cẩn thận quan sát sắc mặt của cậu. Mặc dù có hơi thất thần một chút, nhưng nhìn chung vẫn không đến nỗi mất hết huyết sắc như lúc trước. Nhận định đó cũng khiến anh yên tâm một chút, lúc này mới lần nữa đặt chú ý lên chiếc hộp đen nãy giờ vẫn nằm trong tay mình.
"Cái này ở đâu ra vậy?"
Bùi Tố liếc mắt nhìn nó, giọng hơi khàn, giống như chưa hoàn toàn lấy lại được bình tĩnh sau sự việc vừa rồi, mà đáp lại anh.
"Là bưu phẩm mới nhận được vừa nãy."
Lạc Vi Chiêu nghe được câu trả lời này, sắc mặt lập tức đanh lại, trong ánh mắt thoáng qua một tia phẫn nộ, nhưng rất nhanh liền bị anh giấu đi. Lạc Vi Chiêu đưa tay xoa nhẹ lên tóc Bùi Tố, dịu giọng trấn an cậu.
"Việc này để anh xử lý, em nghỉ chút đi rồi ăn tất niên với anh, đừng nghĩ đến nó nữa."
Bùi Tố không nói nhiều, chỉ gật nhẹ đầu coi như đồng ý. Lạc Vi Chiêu rất nhanh liền quay trở lại phòng bếp, mang theo chiếc hộp kia rời khỏi mắt cậu. Ở một nơi mà Bùi Tố không nhìn thấy, ánh mắt anh trở nên cực kì lạnh lẽo, dường như đang cố gắng kìm chế một cơn giận sắp bùng nổ trong lòng. Lạc Vi Chiêu nhanh chóng rút điện thoại bên người ra, đầu dây bên kia vừa được kết nối anh đã trầm giọng lên tiếng.
"Hải Dương, cậu đang ở cảnh cục đúng không?? Tra cho tôi địa chỉ này."
Chỉ một lát sau, giọng Tiêu hải Dương ở đầu dây bên kia lại ngập ngừng vang lên.
"Đội trưởng, địa chỉ này....tại sao anh lại đột nhiên hỏi địa chỉ này vậy??"
Lạc Vi Chiêu nghe giọng điệu ngập ngừng của cậu liền cảm thấy có vấn đề, nghi hoặc hỏi lại.
"Địa chỉ này có vấn đề gì sao??"
Anh nghe Tiêu Hải Dương bên kia dường như hít sâu một hơi, sau đó vừa chậm rãi mà rõ ràng trả lời anh.
"Đội trưởng, đây là địa chỉ nhà cũ của Phạm Tư Uyên, trước khi lão ta phạm tội và bị truy nã."
Câu trả lời đó là đáp án mà Lạc Vi Chiêu hoàn toàn không ngờ đến nhất, anh kinh ngạc nhìn chằm chằm cái hộp đen trong tay, dường như không thể tin vào điều mà mình vừa nghe được. Điều này hoàn toàn không thể xảy ra, Phạm Tư Uyên, lão vẫn luôn bị giam trong tù chờ thi hành án mà.
Trong lúc này ở bên ngoài phòng khách, Bùi Tố sau khi xác định Lạc Vi Chiêu đã thực sự vào bếp mới ngã người dựa hẳn vào lưng ghế sofa, nhắm mắt lại, đôi môi bị cậu cắn đến gần như bật máu, ngay cả hai bàn tay đang để bên người cũng siết lại, chặt đến mức làm cho những khớp xương nổi rõ đến trắng bệch, không ngừng run lên, cả người cậu căng chặt, cố gắng kìm nén tiếng rên đau đớn bật ra do cơn đau đầu dữ dội đang không ngừng kéo đến. Kể từ lúc Lạc Vi Chiêu xông ra che khuất mắt cậu, Bùi Tố đã cảm nhận một cơn đau lại lần nữa bùng lên trong đầu cậu. Lần này thay vì những mũi khoan vô hình như trước, là lời chất vấn giận dữ của Lạc Vi Chiêu, nó tựa như từng nhát búa nặng nề, không ngừng nện từng cú, từng cú hung hãn vào đầu óc cậu. Giữa sự đau đớn đến hỗn loạn đó, dòng địa chỉ ghi trên bưu phẩm kia lại đột nhiên lóe lên trong đầu Bùi Tố, nó rất nhanh trùng khớp với một dòng trong bảng hồ sơ mà trước đây cậu đã từng nhìn thấy, hồ sơ của Phạm Tư Uyên.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



