Chương 2
15:54, 18 July 2025Vừa bước lên xe, Lạc Vi Chiêu đã bật máy sưởi lên gần như mức cao nhất. Bùi Tố bị hơi nóng từ nó phun ra, hun đến có chút bức bối, không nhịn được liền vươn tay, hạ mức nhiệt xuống thấp hơn, sau đó mới thoải mái dựa người ra ghế phụ, ánh mắt lơ đãng nhìn con đường đêm đã có chút vắng vẻ trước mắt. Bên cạnh cậu, Lạc Vi Chiêu vẫn vừa lái xe, vừa để ra một phần tâm tư trông chừng Bùi Tố. Nhóc này hôm nay mới xuất viện, không biết đi những đâu, trên cổ lại có vết thương, đã vậy còn bị đau đầu. Sức khỏe đã không tốt lại còn cứ ưa chạy lung tung, thật hối hận khi không đến bệnh viện rinh thẳng con mèo gây chuyện này về nhà Đào Nhiên, biết đâu tim sẽ bớt đau được vài phần. Anh bất giác hỏi Bùi Tố.
"Vết thương trên cổ em là sao nữa vậy?"
Bùi Tố dựa người trên ghế phụ, đang hơi mơ màng chuẩn bị nhắm mắt lại tranh thủ nghỉ ngơi một chút, vừa nghe câu hỏi đó của Lạc Vi Chiêu, bao nhiêu sự mơ màng của cậu trong phút chốc đều bị cuống bay sạch sẽ. Cậu đưa mắt cẩn thận nhìn anh, sau đó thản nhiên đáp lại.
"Mèo cào!!"
Lạc Vi Chiêu: '__' - "Mèo nào mà cào tới tận trên cổ vậy?? Mèo mét 7, mét 8 à??"
Bùi Tố liếc anh bằng một ánh mắt cạn lời, sau đó dứt khoát gục đầu vào cửa sổ đối diện, nhắm mắt lại, kết thúc màn tra hỏi chả đâu vào đâu này.Lạc Vi Chiêu vốn cũng không có ý định tìm hiểu quá kỹ, dù sao anh vẫn tôn trọng quyết định cùng lựa chọn của Bùi Tố, có vài chuyện, nếu cậu chưa thật sự muốn nói anh sẽ không truy hỏi đến cùng, huống hồ anh cũng có thể lờ mờ đoán ra vài việc.
Do chung cư của Lạc Vi Chiêu khá gần với cảnh cục, nên chỉ một lúc sau, bọn họ đã đậu xe tại bãi đổ dưới tầng, rồi cùng nhau lên nhà. Cửa vừa mở, Lạc Một Chảo bị bỏ quên gần như cả ngày hôm nay, vừa rồi có vẻ còn bị dọa sợ do tiếng pháo hoa khá lớn, nên thấy người về lập tức phóng ra, miệng meo meo phản đối không ngừng. Lạc Vi Chiêu một bên lấy dép cho Bùi Tố, một bên trấn an nó.
"Được rồi, được rồi là ta sai, để ta vào lấy đồ ăn chuộc tội nhé!!"
Lạc Một Chảo dường như nghe hiểu lời anh, tiếng meo meo lập tức im bặt, nó nhanh chóng lon ton chạy đến bên chân Bùi Tố, cạ cạ vài cái xem như chào mừng, sau đó mới quay mông chạy thẳng vào bếp, khều khều cái bát ăn của mình, khiến nó phát ra mấy tiếng lanh canh như hối thúc.
Lạc Vi Chiêu nhanh chóng đi vào, với lấy hộp pate trong tủ bóc ra đổ vào chén nó, Bùi Tố cũng vừa lúc đi vào, nhìn Lạc Một Chảo ăn như hổ đói, nghi hoặc hỏi Lạc Vi Chiêu.
"Anh bỏ đói nó cả ngày nay à?"
Lạc Vi Chiêu cực kỳ oan ức vội vàng giải thích.
"Không có, sáng trước khi mang đồ ăn cho em, anh đã cho nó ăn rồi, trưa còn chạy về đổ pate cho nó, làm gì có chuyện bị đói cả ngày."
Bùi Tố liếc mắt nhìn anh, sau đó liền đi đến bên Lạc Một Chảo, ngồi xuống đưa tay vuốt ve nó.
"Baba mày hư quá, để mày đói cả ngày nhỉ, lại còn mua cái loại đồ ăn trung cấp này. Mai ta mua đồ ngon mày ăn nhé!!"
Lạc Một Chảo giống như nghe hiểu lời cậu, cho dù đang ăn, nó cũng ngừng lại, dụi cái đầu mèo mềm mại vào tay Bùi Tố, coi như một trò nịnh bợ cậu. Lạc Vi Chiêu bất lực nhìn con mèo phản bội, có ăn quên chủ trước mặt, lại càng cạn lời hơn khi con mèo họ Bùi lại quay sang phía anh mấp máy khẩu hình ra một câu.
"Thật dễ dụ!!"
Cuối cùng Lạc Vi Chiêu cũng nhịn hết nổi, một tay xách con mèo lớn ra khỏi phòng bếp, đẩy thẳng vào phòng vệ sinh mà ra lệnh.
"Rửa ráy, thay đồ, đi ngủ, trễ rồi!!"
Bùi Tố nghe Lạc Vi Chiêu làm một tràn lệnh bằng hai chữ, cảm thấy thật sự hơi buồn cười, sư huynh nhà cậu lại bật chế độ lão trung niên tiền mãn kinh lên rồi. Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy, Bùi Tố vẫn ngoan ngoãn làm theo lời anh, khi cậu lần nữa trở vào phòng, Lạc Vi Chiêu đã trải xong chăn nệm mới, còn chuẩn bị sẵn một cốc sữa để sẵn bên giường. Thấy Bùi Tố đi vào lại chỉ vào đó.
"Uống sữa, đi ngủ!!"
Lại là kiểu ra lệnh hai chữ, nhưng lần này Bùi Tố cũng không phản đối, cũng không nghĩ nhiều. Chẳng biết có phải do bị ông cụ này tập quen rồi không, mà hiện tại mỗi lần bước chân vào căn phòng này, cậu đều cảm thấy buồn ngủ đến nỗi không mở nổi mắt. Vì vậy Bùi Tố làm một hơi hết ly sữa Lạc Vi Chiêu đã chuẩn bị cho cậu, lại uống thêm một chút nước ấm, khiến cho cả người lập tức cảm thấy thư thái, Bùi Tố liền ngoan ngoãn leo lên giường đắp chăn. Lẩm bẩm câu chúc ngủ ngon với Lạc Vi Chiêu rồi nhanh chóng khép mắt lại.
Lạc Vi Chiêu hơi bất ngờ với thái độ hợp tác bất chợt của Bùi Tố, nhưng nhìn cậu vừa nhắm mắt đã bắt đầu hít thở đều đặn, dường như đã mơ màng chìm vào giấc ngủ, trong lòng anh lại đột nhiên dấy lên một cảm giác ngọt ngào. Lạc Vi Chiêu không lập tức rời đi, anh hơi cúi người nhìn khuôn mặt yên tĩnh của cậu, sau đó chậm rãi cúi xuống, nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một nụ hôn nhẹ, cùng lời thì thầm.
"Chúc ngủ ngon,"
Khi cánh cửa căn phòng chậm rãi khép lại, Bùi Tố vẫn mơ màng cảm nhận được, nhưng cùng với đó, cậu lại cảm thấy như mình càng lúc càng bị một thứ gì đó lôi sâu vào trong bóng tối, cả người rất nặng, hoàn toàn không có chút sức lực kháng cự nào, cứ như vậy mà dần dần chìm xuống. Cho đến, ánh sáng đột nhiên bùng lên buộc cậu phải nhắm mắt lại. Qua một lúc sau, Bùi Tố mới chậm rãi mở mắt ra, cậu kinh ngạc nhận ra mình lại đang đứng trong ngôi nhà tổ họ Quách kia. Trước mặt là Bùi Thừa Vũ đang nằm hôn mê với chiếc vòng bạc trên cổ, bên cạnh là Phạm Tư Uyên đang nắm chặt cần điều khiển của thứ đồ chơi quái ác kia. Bùi Tố kinh hoàng nhìn ông ta lạnh lùng bấm nút trong tay, một lực siết quen thuộc cùng với cơn nghẹt thở đau buốt cả buồng phổi trong phút chốc đánh úp về phía cậu. Bùi Tố nghe giọng nói như ma quỷ của lão ta vang vọng bên tai.
"Bấm đi, chỉ cần bấm xuống cậu sẽ được giải thoát, chỉ cần bấm thôi. Bùi Tố bấm đi...bấm đi!!"
Bùi Tố cảm thấy bàn tay mình đang siết chặt chiếc cần điều khiển kia, ngón tay cậu lại như có ma xui quỷ khiến, mặc dù cực kỳ run rẩy nhưng vẫn chậm rãi đặt lên nút bấm kia. Bên tai không ngừng vang lên giọng thúc giục của Phạm Tư Uyên.
"Bấm đi, nhấn xuống, cậu sẽ được tự do, mau bấm đi!!!"
Bùi Tố thấy ngón tay mình từ từ nhấn xuống, theo lực ấn của cậu, chiếc vòng trên cổ cũng dần nới lỏng cùng với đó là vẻ mặt bắt đầu co giật của Bùi Thừa Vũ trước mắt. Mặc dù lý trí không ngừng kêu gào dừng tay lại, nhưng bàn tay lại dường như hoàn toàn không nghe theo sự điều khiển của cậu, nó vẫn nắm chặt cái cần quyết định sống chết đó bên trong, chậm rãi nhưng rất kiên quyết mà không ngừng nhấn xuống.
Bùi Tố thấy sắc mặt của Bùi Thừa Vũ ngày càng trướng đỏ, hơi thở của ông ta thoát ra qua cái miệng há rộng chỉ còn là những tiếng ồ ồ, nhưng cái vòng trên cổ ông ta vẫn không ngừng siết chặt, siết chặt, siết chặt hơn nữa cho đến khi một dòng máu tươi đột ngột bắn lên khắp người cậu. Bùi Tố kinh hoàng nhìn đến cần cổ của Bùi Thừa Vũ đã bị cái vòng kia siết đứt, máu từ bên trong phun ra không ngừng tưới lên người cậu, bên tai là tiếng cười đắc ý của Phạm Tư Uyên.
"Bùi Tố, hahaha Bùi Tố, ngươi đúng là một con quái vật, một con quái vật hoàn hảo!!"
Bùi Tố trừng mắt nhìn vào cái cổ đứt lìa không ngừng tuôn ra máu tươi của Bùi Thừa Vũ, mùi máu không ngừng xộc vào khoan mũi cậu, cậu chậm rãi cúi đầu nhìn cần điều khiển lạnh lẽo đã thấm đẫm máu tươi trong tay mình, gần như hoảng loạn lắc đầu.
"Không...không phải....không phải....KHÔNG!!!"
Bùi Tố kinh hoàng mở bừng mắt ra, bóng tối xung quanh như ập vào tầm mắt cậu, che kín hết mọi thứ, Trong nhất thời Bùi Tố không xác định được mình đang ở đâu, chỉ có mùi máu tươi vẫn nồng đậm trong xoang mũi cậu, len lỏi vào cả đầu lưỡi, trôi xuống cổ họng, khiến dạ dày cậu quặn lên từng cơn không ngừng. Bùi Tố khó khăn ôm chặt lấy miệng để ngăn cơn buồn nôn vừa mới trào lên. Bàn tay còn lại trong vô thức với lấy bình nước vẫn đặt bên cạnh. Bởi vì hiện tại cậu đã lờ mờ nhận ra nơi mình đang ở. Nhưng giấc mơ vừa rồi lại quá chân thật khiến cho cả người Bùi Tố vẫn đang không ngừng run rẩy, bàn tay vươn đến trên bàn lại vô ý hất đổ cả bình nước xuống đất, tạo ra một tiếng động cực kỳ lớn giữa đêm tối tĩnh mịch.
Gần như ngay sau đó cánh cửa phòng ngủ lập tức bị ai đó đẩy tung ra, người vừa vào vội vã chạy đến bên giường bật đèn ngủ lên, hơi hoảng gọi cậu.
"Bùi Tố!!"
Bùi Tố vừa nghe thấy tiếng Lạc Vi Chiêu đột nhiên vang lên bên cạnh mình, cậu như bị dọa sợ, giật bắn cả người, ngay sau đó lại quay sang, tóm chặt lấy tay anh, ánh mắt hoảng loạn hướng về phía Lạc Vi Chiêu, run rẩy lẩm bẩm.
"Sư huynh, em không giết ông ấy, em không bấm nút, sư huynh..."
Lạc Vi Chiêu lập tức nhìn ra sự khác thường của Bùi Tố, cũng nhanh chóng hiểu được mấy lời lắp bắp không đầu không đuôi kia của cậu, vì vậy anh nhanh chóng trở tay ôm lấy vai cậu, giọng nói cực kỳ kiên định gật đầu.
"Uh, em không giết ông ta, em đã làm rất tốt. Nghe anh, em thật sự đã làm rất tốt!!"
Ánh mắt Bùi Tố trong phút chốc hơi sững lại nhìn anh, ngay sau đó cậu gập người ôm chặt lấy miệng mình, ngăn lại từng cơn buồn nôn không ngừng trào lên, run rẩy nói qua kẽ răng với Lạc Vi Chiêu.
"Phòng...phòng..."
Lạc Vi Chiêu không đợi cậu nói xong, đã hai tay sốc cả người cậu lên, nhanh chóng ôm cậu vào phòng vệ sinh gần đó. Vừa vào đến nơi, Bùi Tố đã ôm lấy bồn cầu nôn không ngừng. Mùi máu tươi từ trong giấc mơ cứ như sợi dây ma quỷ vởn quanh khoang mũi cậu, chạm vào đầu lưỡi lại qua lại trong cuốn họng, dù nôn như thế nào cũng không xua đi được. Lạc Vi Chiêu lo lắng ngồi sau vỗ lưng cho Bùi Tố, nhìn cậu nôn đến mức chảy cả nước mắt, nôn đến mức không còn gì để nôn được nữa vẫn không thể dừng lại được. Trong lòng anh lo lắng đến mức không khác gì bị lửa đốt, nhưng lại chỉ có thể bất lực ngồi một bên canh chừng cậu. Cuối cùng dường như cũng chẳng còn sức, cũng như chẳng còn thứ gì để nôn được nữa, Bùi Tố mới dừng lại, gần như thoát lực gục luôn tại chỗ. Lạc Vi Chiêu lúc này mới cẩn thận kéo cậu lên, để cậu dựa vào người mình, đem khăn ấm đã chuẩn bị sẵn lau sạch mặt mũi cho Bùi Tố, rồi lại nhẹ nhàng ôm cậu ra khỏi phòng vệ sinh. Nhưng khi anh vừa bước chân đến ngưỡng cửa phòng ngủ, Bùi Tố lại hơi giật mình, vô thức co người lại một chút. Lạc Vi Chiêu hơi khựng lại, sau đó liền quay người, đưa cậu ra ghế sofa ngoài phòng khách đặt xuống, sau đó lại đi vào phòng, lấy mềm ra đắp cho cậu. Nhìn Bùi Tố nằm trên ghế gần như thiếp đi, lòng anh nóng như kiến bò chảo lửa, nhưng bất đắc dĩ phải đè nén tất cả xuống, bây giờ không phải là lúc để hỏi những điều đó. Cái anh quan tâm bây giờ là.
"Bùi Tố, anh làm thêm cho em ly sữa nhé??"
Bùi Tố nghe anh nói vậy lại chậm rãi lắc đầu, không phải là cậu không biết anh đang lo lắng, nhưng hiện tại mùi máu mặc dù đã nhạt bớt nhưng vẫn còn lởn vởn trong mũi cậu, Cậu sợ uống vào lại có thứ để nôn ra tiếp, mà hiện tại cậu thật sự hết sức rồi, không nôn được nữa.
Lạc Vi Chiêu có vẻ cũng hiểu điều đó, chỉ có anh không hiểu tại sao Bùi Tố lại nôn dữ dội như vậy. Nhìn không giống bị ngộ độc thức ăn hoặc đau bụng cho lắm?? Lạc Vi Chiêu cau mày nghĩ đến một khả năng khác, đó là Bùi Tố bị mùi máu kích thích, nhưng điều đó lại càng khó hiểu, máu ở đâu ra mới được?? Chẳng lẽ là do vừa rồi em ấy gặp ác mộng?? Một mớ câu hỏi không ngừng nhảy ra trong đầu Lạc Vi Chiêu, nhưng hiện tại anh lại chẳng thể tìm được lời giải cho chúng, chỉ có thể tiếp tục lo lắng hỏi Bùi Tố.
"Vậy nước đường thì sao?? Em uống chút nước đường nhé?"
Lần này, Bùi Tố chỉ im lặng một chút rồi lại gật đầu.
Lạc Vi Chiêu lập tức đứng dậy, rất nhanh đã mang tới một ly nước đường ấm cho Bùi Tố, thuần thục đỡ cậu uống hết cả một ly đó.
Không biết do nước đường khá ấm, hay do đã qua được một chút thời gian, Bùi Tố không còn ngửi thấy mùi máu tanh nồng kia nữa, đầu óc cùng trở nên tỉnh táo khá nhiều, chỉ có điều do lúc nãy nôn quá nhiều, cả người vẫn là không có chút sức lực nào cả, đành cam chịu nằm thẳng người trên ghế sofa phòng khách.
Lạc Vi Chiêu nãy giờ chân mày vẫn chưa hề giãn ra, lo lắng quan sát nhất cử nhất động của Bùi Tố, lúc này xác định cậu đã ổn mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, nửa đùa nửa thật trách cứ.
"Nhóc con, đêm nay bị em dọa đến bay nửa cái mạng già này rồi!!'
Bùi Tố cũng biết mấy sự việc vừa rồi đúng là đã khiến cho Lạc Vi Chiêu lo lắng không ít, do đó suy nghĩ một chút liền thành thật khai báo với anh.
"Lúc nãy em nằm mơ...mơ thấy lúc đó, em bấm cái nút điều khiển kia, giết chết Bùi Thừa Vũ...máu của ông ta bắn hết lên người em. Vì vậy, khi em tỉnh lại mới có phản ứng kia."
Lạc Vi Chiêu trừng mắt nhìn Bùi Tố, bị mấy lời vừa rồi của cậu khiến cho bất ngờ, không tin được hỏi lại.
"Em thấy máu trong mơ mà cũng phản ứng dữ dội vậy sao??" - Theo anh nhớ thì không phải như vậy.Đối với vấn đề này Bùi Tố cũng không biết giải thích ra sao, đáng lý chỉ nhìn thấy máu trong mơ thì cậu cũng không nên có phản ứng nôn nhiều như vậy. Vì vậy cuối cùng cậu chỉ lắc lắc đầu coi như đáp lại, sau đó lần nữa vì quá mệt mà nhanh chóng thiếp đi. Lạc Vi Chiêu im lặng ngồi bên cạnh Bùi Tố một lát, trong đầu lần lượt điểm lại những sự việc xảy ra tối nay, dường như những chuyện xảy ra với Bùi Tố đều bắt đầu sau màn pháo hoa kia. Rốt cuộc là có chuyện gì đang diễn ra vậy?? Hay chỉ là di chứng của chấn thương vừa rồi thôi?? Lạc Vi Chiêu nghĩ mãi cũng không ra, cuối cùng liền quyết định ngày mai đưa Bùi Tố đến viện kiểm tra tổng quát lại một lần nữa, nếu không cứ như vậy, cái mạng già này của anh không biết kéo dài thêm được bao lâu. Anh lại bất giác đưa mắt nhìn Bùi Tố có vẻ đã ngủ khá sâu, liền nhẹ tay nhẹ chân, cẩn thận ôm cậu lên, chậm rãi đi vào phòng ngủ, đặt cậu xuống giường kéo chăn đắp kĩ lại, sau đó mới xoay người ra khỏi phòng. Nhưng vừa bước đến cửa, anh lại dừng chân, quay đầu nhìn Bùi Tố lần nữa, hơi chần chừ một chút, rốt cuộc lại dứt khoát bước lui vào phòng, đóng cửa lại. Đến bên giường, leo lên nằm cạnh Bùi Tố, cẩn thận chỉnh chăn lại cho cậu, sau đó mới vươn tay sang tắt đèn, nằm xuống mà yên tâm nhắm mắt lại, trong đầu tình ngay lý ngay mà nghĩ thầm.
"Nằm bên kia lo lắng không ngủ được, chi bằng nằm luôn đây trông chừng người còn hơn!!"
Hiện tại Bùi Tố đang cảm thấy cả người lạnh ngắt, đầu óc bắt đầu âm ỉ đau lại vừa như mê mang, vô cùng khó chịu. Cậu cảm thấy như có một bàn tay vô hình nào đó đang ra sức lôi kéo bản thân vào một bãi lầy tăm tối, mà dù cho cậu vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được. Ngay khi cậu bắt đầu cảm thấy bản thân đuối sức, không thể chống cự lại được nữa thì đột nhiên, một luồng hơi ấm xuất hiện phía sau lưng, sau đó chậm rãi lan ra toàn thân, nhanh chóng xua đi cái giá lạnh cùng đau đớn trong cơ thể cậu. Bùi Tố bất giác lùi người sâu hơn vào nguồn nhiệt ấm áp đó, lúc này mới yên tâm thả lỏng toàn thân cùng tâm trí đang căng chặt, chìm sâu hơn vào một giấc ngủ trong sự ấm áp đang bao bọc lấy mình kia.
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



