Chương 1
18:15, 17 July 2025Hôm nay đã là 31 tháng chạp, một ngày cuối năm thời tiết khá lạnh lẽo, Lạc Vi Chiêu tay xách theo một cặp lồng đơn giản, bên trong đựng món cháo sườn mà anh đã bỏ công hầm cả đêm cho Bùi Tố làm đồ ăn sáng. Tính từ ngày Pham Tư Uyên bị bọn họ bắt được đã trải qua một tháng, mà Bùi Tố cũng nằm trong bệnh viện này tròn một tháng rồi, hôm nay là ngày Bùi Tố được xuất viện. Vừa rồi Đào Nhiên có gọi, rủ tụ tập cùng chúc mừng cậu, anh cũng đã đồng ý, nhân tiện đem đồ ăn sáng vào rồi báo với cậu luôn.
Khi Lạc Vi Chiêu đến phòng bệnh của Bùi Tố, anh rón rén mở cửa, đoán chừng người kia có lẽ còn chưa tỉnh lại. Quả đúng như dự đoán của anh, cho đến khi Lạc Vi Chiêu bước vào, Bùi Tố vẫn còn đang ngủ khá say, chưa có dấu hiệu tỉnh lại. Vì vậy, anh nhẹ nhàng bước đến bên giường, chăm chú quan sát nét mặt cậu, sau khi chắc chắn sắc mặt của Bùi Tố vẫn hồng hào như lần cuối anh gặp, Lạc Vi Chiêu mới yên tâm thở ra một hơi, quay người đặt cặp lồng trong tay lên chiếc bàn gần đó, kéo ghế, ngồi bên cạnh đợi Bùi Tố tỉnh lại.
Không biết có phải do vừa rồi bị thương khá nặng hay không, mà cho dù đã nằm viện một tháng, Lạc Vi Chiêu vẫn nhạy cảm nhận ra dường như sức khỏe của Bùi Tố không được như trước. Em ấy thường hay dậy muộn vào buổi sáng, tối cũng thỉnh thoảng ngủ không yên giấc, mấy ngày đầu khi vết thương quá nặng, còn dùng thuốc thì đỡ hơn chút. Nhưng mấy ngày gần đây do vết thương đã ổn định, sức khỏe cũng không trở ngại gì chỉ nằm thêm để theo dõi với tĩnh dưỡng, không dùng các loại thuốc nữa thì anh lại nhận ra Bùi Tố hay giật mình dậy giữa đêm. Hỏi thì em ấy chỉ lắc đầu, dường như cũng không ý thức được bản thân đã tỉnh, đến sáng hôm sau cũng không nhắc lại chuyện đó, mà có hỏi Bùi Tố cũng có vẻ không nhớ. Lạc Vi Chiêu nhìn đồng hồ, đã hơn 8h sáng, anh bất đắc dĩ chồm đến bên giường lay nhẹ Bùi Tố.
"Bùi Tố, dậy ăn sáng! Bùi Tố!!"
Khi anh gọi đến tiếng thứ hai thì Bùi Tố đã hơi cau mày, sau đó chậm rãi mở mắt ra. Lạc Vi Chiêu không biết từ lúc nào đã khá thích nhìn Bùi Tố lúc cậu vừa mới tỉnh lại như bây giờ. Lúc này ánh mắt cậu khá mơ hồ, ngây thơ và vô tội như một con mèo nhỏ, thứ Lạc Vi Chiêu yêu thích chính là ánh mắt đó của cậu, nó là sự phản ánh chân thực nhất con người bên trong Bùi Tố. Nhưng chỉ cần một cái chớp mắt, sự mơ màng trong đôi mắt đó liền vụt tắt, thay vào đó bằng sự thanh tỉnh cùng lý trí được rèn giũa qua rất nhiều năm trường, chỉ khi nhìn thấy anh, sự sắc lạnh trong đáy mắt mới lập tức rút đi.
"Sư huynh, anh tới lâu chưa??"
Bùi Tố nhìn thấy Lạc Vi Chiêu đang ngồi trước mặt mình, theo thói quen mà lên tiếng chào hỏi, đồng thời đưa tay dụi dụi đôi mắt còn đang muốn đóng lại của mình, miễn cưỡng chống người ngồi dậy.
"Em đi rửa mặt chút đi, anh đem đồ ăn đến đây rồi, làm nhanh rồi ăn cho nóng."
Lạc Vi Chiêu quen tay quen chân bày hộp cháo cùng mấy món ăn kèm lên bàn, một bên nhắc nhở Bùi Tố. Cậu cũng không phản đối, như một thói quen mà nhanh chóng làm theo lời anh. Khi Bùi Tố lần nữa quay về giường ngồi, đồ ăn sáng của cậu đã được dọn ra sẵn sàng, một bát cháo nóng sốt cùng một ít nước sốt thịt ăn kèm cho mặn miệng. Bùi Tố ngoan ngoãn cầm muỗng ăn phần của mình, không phàn nàn, cũng không than thở, mặc dù cả tháng vừa rồi, ba bữa của cậu chỉ có cháo loãng hoặc nước canh. Ngay đến Lạc Vi Chiêu nhìn cậu cũng có chút đau lòng.
"Bùi Tố, em ăn hoài vậy không ớn sao??"
Bùi Tố nghe vậy hơi khó hiểu nhìn anh.
"Ăn cháo á, em ăn cả tháng rồi, không ớn sao? Không muốn đổi món à??"
Bùi Tố im lặng nhìn bát cháo trước mặt, rồi lại ngẩng đầu hỏi anh, "Em được ăn món khác rồi à?"
Lạc Vi Chiêu bị hỏi đến á khẩu, đợt vừa rồi cổ họng Bùi Tố bị thương khá nặng, mặc dù nhờ cấp cứu kịp thời nên không ảnh hưởng đến những chức năng khác, nhưng vẫn phải giữ gìn cẩn thận, bác sĩ đã ra lệnh không cho cậu ăn đồ cứng, không ăn đồ cay, không ăn đồ chua, đồ ngọt quá hay mặn quá đều không được ăn, ngay cả đồ nóng quá và lạnh quá cũng không được nốt. Vì vậy sau khi suy đi tính lại một hồi, cái này không được, cái kia không xong, Bùi Tố dứt khoát nói cậu ăn cháo luôn cho rồi, khỏi mắc công nghĩ nhiều. Cũng vì vậy mà lần này đến lượt Lạc Vi Chiêu đau đầu, mặc dù Bùi Tố không kén, cái gì anh nấu cậu đều ăn hết, nhưng bản thân anh lại đau lòng a. Mèo mình nuôi, chỉ có thể ăn cháo qua ngày, không chút khẩu vị nào như vậy bản thân anh không nỡ nhìn, đó là lý do mà Lạc đội trưởng cả ngày lên mạng, tìm kiếm 7749 loại cháo từ đông sang tây, mỗi ngày thay đổi một loại nấu cho mèo ăn.
Nhìn thấy Lạc Vi Chiêu cau mày rối rắm, Bùi Tố hơi cười."Không ớn, chẳng phải sư huynh mỗi ngày đều thay đổi một loại sao? Nhiều vị khác nhau, nếm qua cũng có chút thú vị."Lạc Vi Chiêu nghe cậu nói vậy cũng không tự mình nghĩ nhiều nữa, dứt khoát vứt vấn đề kia ra sau đầu. Hiện tại không ăn được thì thôi, chỉ cần sau này chú ý bồi dưỡng cho mèo là được rồi, dù sao thì thời gian cũng còn nhiều mà.
Do đó anh liền vui vẻ đổi chủ đề thông báo với Bùi Tố.
"Tối nay Đào Nhiên mời họp tất niên, anh đồng ý rồi. Lát anh làm thủ tục xuất viện cho em sau đó sẽ cùng nhau đến nhà cậu ấy."
Bùi Tố vẫn như cũ, không ý kiến gì về dự định của anh, cậu chỉ nhẹ gật đầu, sau đó liền tập trung vào xử lý bữa sáng của mình, để mặc cho Lạc Vi Chiêu bắt đầu bận rộn dọn dẹp quanh phòng.
Anh ở chơi với cậu đến khoảng 10h, đồ đạc trong phòng cũng đã dọn dẹp đâu vào đó, lúc này Lạc Vi Chiêu mới xách cặp lồng đi ra, còn không quên dặn Bùi Tố nghỉ ngơi, anh làm xong thủ tục sẽ quay lại đón cậu. Còn lại một mình trong phòng, Bùi Tố cảm thấy có chút buồn chán, nằm dài trên giường lấy điện thoại ra trả lời vài mail công việc, sau đó lại bật app đọc truyện lên để nó rì rầm bên tai, nhắm mắt nghỉ ngơi. Cũng không biết cậu ngủ quên từ bao giờ, lần nữa mở mắt ra đã thấy trời sắp về chiều luôn rồi, mà nhìn quanh lại không thấy bóng dáng Lạc Vi Chiêu đâu cả, nhưng đồ đạc trong phòng đã được dọn dẹp gọn gàng, cuối giường còn để một bộ đồ bình thường chuẩn bị sẵn để thay.
Bùi Tố rất tự giác ngồi dậy, kiểm tra lại tất cả vật dụng trong phòng bệnh, sau đó mới đi thay đồ rồi ngồi chờ Lạc Vi Chiêu. Nhưng người đến đón cậu lại là Đào Nhiên. Anh vui vẻ bước vào phòng, lên tiếng chào hỏi cũng đồng thời quan sát sắc mặt cậu mà gật đầu hài lòng.
"Sắc mặt em nhìn tốt hơn trước nhiều rồi!! Đi anh đưa em về nhà, tối nay chúng ta liên hoan mừng em xuất viện."
Bùi Tố nhìn vẻ vui vẻ trên mặt anh, hơi ngập ngừng từ chối.
"Anh, anh về trước đi, em muốn đi đến một nơi."
Cậu hơi cụp mắt nhìn mặt dây chuyền trên tay mình, vốn dĩ cậu định làm việc này cùng với Lạc Vi Chiêu, nhưng có lẽ anh bận đột xuất, không đến được, vậy thì cậu đành làm một mình vậy.
Đào Nhiên nhìn đến mặt đồng xu trên tay Bùi Tố cũng nhanh chóng hiểu ra ý định của cậu. Mặc dù không yên tâm lắm, nhưng anh vẫn đồng ý. Hai người chia tay nhau ở cổng bệnh viện, cũng không quên hẹn tối gặp lại tại nhà Đào Nhiên.Bùi Tố mất hơn nửa ngày mới thực hiện xong mấy dự định của mình, đến thăm mẹ, quay lại biệt thự, trên đường còn hơi ngoài ý muốn gặp lại Trương Đông Lan. Vì vậy đến khi cậu đến được dưới nhà Đào Nhiên thì cũng đã sắp giao thừa đến nơi rồi, nhưng cả khoảng thời gian đó cũng không nhìn thấy cái người mới sáng còn hứa hẹn cùng cậu đến đây đâu. Bùi Tố với một bụng đầy thắc mắc, đi lên nhà Đào Nhiên, đã chắc mẩm trong đầu kiểu gì cũng sẽ gặp được 'ông cụ' đó ở đây, nhưng ngay khi cậu vừa mở cửa bước vào, cậu hỏi của Đào Nhiên đã khiến cậu hơi sững người.
"Bùi Tố, em đến rồi, Vi Chiêu đâu? Không đi cùng em à?"
Bùi Tố tò mò đưa mắt nhìn vào trong phòng, chỉ thấy Đường Ngưng cùng cặp đôi Lam Kiều, Hải Dương, cậu ngập ngừng hỏi lại.
"Sư huynh, anh ấy chưa đến đây sao??"
Đào Nhiên lắc lắc đầu nhìn cậu, ánh mắt anh như thể lên án, hai người hay đi chung với nhau nhất, em còn không biết cậu ấy đi đâu sao??
Bùi Tố nhìn vào một nhà người đang mặt mày hớn hở hóng chuyện, cuối cùng đành chấp nhận số phận mà nói.
"Em đi tìm anh ấy, mọi người cứ tự nhiên mở tiệc trước đi."
Vừa dứt lời liền quay lưng bước ra ngoài, Đào Nhiên nhìn theo bóng dáng cậu bước lại vào thang máy, trong lòng lại cảm thấy khá yên tâm, nếu là Bùi Tố kiểu gì cũng có thể tìm được tên bạn bất kham của mình thôi. Và đúng như những gì anh đoán, Bùi Tố không mấy khó khăn tìm được tấm thẻ công tác cùng điện thoại của Lạc Vi Chiêu bên trong văn phòng cảnh cục, cậu cũng nhanh chóng tìm được anh ở một công viên gần đó. Trong công viên mọi người đang bắn pháo hoa um xùm, coi như tạo không khí để đón chào màn pháo hoa rực rỡ lúc giao thừa. Bùi Tố đi đến cạnh Lạc Vi Chiêu, cùng anh đối đáp vài câu vừa hay lại đến ngay lúc kết thúc một năm cũ. Tiếng đếm ngược của mọi người xung quanh vang lên bên tai, Bùi Tố không nhịn được, đứng lên nhìn ánh pháo hoa rực rỡ nổ tung trên bầu trời đêm. Lạc Vi Chiêu cũng đứng bên cạnh cậu, không biết là cố ý hay vô tình anh lại nhích sát lại gần cậu hơn. Gần đến mức Bùi Tố có thể cảm nhận được hơi ấm từ người anh tỏa ra trong đêm giao thừa vẫn còn đầy giá lạnh này. Một bàn tay to lớn vững chãi, ấm nóng như ngọn lửa đột nhiên bao lấy bàn tay vẫn luôn lành lạnh của cậu. Bùi Tố không cúi xuống nhìn, chỉ là ngọn lửa trên những đầu ngón tay chậm rãi lan vào tim cậu. Cả hai không ai nói lời nào, ánh mắt vẫn dõi theo pháo hoa rực rỡ đầy trời, như một lời thông báo một năm cũ đã qua năm mới lại đến. Tất cả quá khứ đen tối và lạnh lẽo đó cuối cùng đã lùi về phía sau, tương lai trước mặt bọn họ có phải chăng cũng sẽ rực rỡ và đẹp đẽ như ánh sáng muôn màu trước mắt.
Nhưng dù suy nghĩ có tươi đẹp, thì đôi khi hiện thực lại vẫn không quá hoàn hảo như con người mong muốn.
Ngay khi ánh pháo hoa cuối cùng vừa vụt tắt trên bầu trời, Bùi Tố đột nhiên cảm nhận một cơn đau buốt đâm thẳng vào đầu óc mình. Cơn đau đó đến quá bất ngờ cũng quá mạnh mẽ, khiến cho trong nhất thời cậu thấy toàn bộ cảnh vật trước mắt tối sầm, lảo đảo ngã vào người Lạc Vi Chiêu bên cạnh.
Ánh mắt Lạc Vi Chiêu nãy giờ bị màn pháo hoa kia thu hút, trong tay là bàn tay lành lạnh của Bùi Tố, trong phút chốc anh đột nhiên cảm thấy tay cậu co lại, ngay sau đó cả người Bùi Tố đổ thẳng vào ngực anh. Lạc Vi Chiêu không kịp phản ứng, chỉ theo bản năng đưa tay ra đỡ lấy cậu, để cậu dựa vào người mình. Lúc này mới giật mình, lo lắng hỏi dồn.
"Bùi Tố, em sao vậy??"
Vừa nhìn xuống anh đã thấy sắc mặt Bùi Tố trắng bệch, đôi môi mới vừa rồi còn hồng nhuận nay đã không còn chút máu, đang bị cậu cắn chặt giữa hai hàm răng. Chân mày Bùi Tố nhíu chặt, một tay cậu đang đưa lên ôm chặt lấy thái dương của mình. Nhìn bộ dạng Bùi Tố như vậy anh càng luống cuống tay chân, vội vã đỡ cậu ngồi xuống chiếc ghế sau lưng, cuống cuồng hỏi han.
"Bùi Tố em sao vậy?? Em đau đầu sao??"
Đầu Bùi Tố đau đến mức cậu không nói nên lời, ngay cả thanh âm của Lạc Vi Chiêu cũng bị bóp méo đến dị dạng không thể truyền đến đại não đang đau nhức của cậu. Nhưng cùng với cơn đau, thứ cậu cảm nhận rõ ràng nhất lại là một ánh mắt lạnh lẽo, như dã thú trong bóng đêm đầy căm hận đang rình mò mình. Cậu cố gắng đưa mắt ra xung quanh tìm kiếm, hành động đó dường như là một công tắc, khiến cơn đau trong đầu cậu gần như bùng nổ. Bùi Tố chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, đầu óc gần như có một ai đó đang cầm một cái dùi nhọn xoáy vào liên hồi. Cậu không nhịn được, đưa hai tay ôm chặt lấy đầu, bật ra một tiếng rên nhỏ, cả người gục hẳn vào lòng Lạc Vi Chiêu đã bị dọa đến cuống cuồng bên cạnh.
Lạc Vi Chiêu chỉ thấy Bùi Tố như cố gắng nhìn gì đó, nhưng ngay sau đó cậu lại ôm chặt đầu, dường như vô cùng đau đớn gục hắn vào lòng anh. Biểu cảm cùng hành động đó của Bùi Tố liền khiến trái tim đã bắt đầu gia tốc trong ngực anh trong nháy mắt tăng tốc, hơi thở cũng trở nên cực kỳ gấp gáp. Tay Lạc Vi Chiêu run lên, một bên anh vòng tay ôm lấy Bùi Tố, một bên rút điện thoại ra định bấm số cứu thương. Hành động của hai người lúc này cũng đã thu hút một số người tò mò đến gần, những câu hỏi quan tâm không ngừng vang lên.
"Hai người bị sao vậy??"
"Cậu ấy không khỏe à?? Có cần chúng tôi giúp gọi cứu thương không??"
Ngay khi Lạc Vi Chiêu định gật đầu, một tay Bùi Tố đã với đến, nắm chặt lấy áo anh, giọng cậu gần như không còn sức, chỉ khẽ lẩm bẩm.
"Không cần đâu, đừng gọi cứu thương, em hết đau rồi!!"Bùi Tố không nói dối, sau khi cơn đau khủng khiếp kia bùng lên, chỉ vài giây sau tất cả mọi đau đớn trong đầu cậu lại giống như thủy triều mà rút hết. Hoàn toàn không để lại cả một di chứng âm ỉ nào, có chăng chỉ là chút mất sức do việc chống chọi với nó vừa rồi gây ra. Sắc mặt Bùi Tố vẫn trắng bệch, nhưng cậu chậm rãi chống tay vào người Lạc Vi Chiêu ngồi thẳng dậy, lúc này mới cẩn thận đưa mắt đánh giá tất cả mọi người xung quanh. Nhưng dù nhìn thế nào, cậu cũng không thể tìm thấy ánh mắt lạnh lẽo mà cậu cảm nhận vừa rồi. Bùi Tố nghi hoặc nhíu mày.
Một bàn tay lại đột nhiên chạm lên trán cậu, Bùi Tố quay sang liền bắt gặp ánh mắt vẫn chứa đựng sự lo lắng cực độ của Lạc Vi Chiêu. Anh cẩn thận nhìn sâu vào mắt cậu, rồi lại dời tầm nhìn xuống đôi môi bị cậu cắn đến bật máu, sự run rẩy vẫn chưa lui khỏi giọng nói khi anh cẩn thận lên tiếng.
"Em...em hết đau rồi?? Hay là vẫn đến bệnh viện kiểm tra xem?"
Bùi Tố nhìn ra sự hoảng sợ cùng lo lắng trong ánh mắt của anh, điều đó khiến cậu có chút nghi hoặc, mặc dù không biết được nguyên nhân nhưng cậu vẫn nhạy cảm nhận ra Lạc Vi Chiêu dường như có điều gì đó không đúng lắm. Bùi Tố tuân theo phán đoán của mình, không chút chần chừ trấn an anh.
"Sư huynh, em không sao. Lúc nãy...đầu hơi đau một chút, giờ đã hết rồi!!"
Lạc Vi Chiêu có vẻ không mấy tin tưởng lắm, hàng mày cau chặt, ánh mắt vẫn không hề rời khỏi khuôn mặt của Bùi Tố, giống như đang canh chừng, cũng như phán đoán xem lời cậu nói có thật không, cuối cùng anh vẫn nghi ngờ hỏi lại.
"Hơi?? Biểu hiện vừa rồi của em không phải là hơi!! Ngoài ra, tại sao lại đột nhiên đau đầu??"
Đối với câu hỏi này Bùi Tố thật sự cũng không biết đáp lại thế nào, bởi vì đó cũng chính là vướng mắc trong lòng cậu. Nhưng chỉ vì vậy mà lại phải vào bệnh viện, trong khi cậu chỉ mới rời khỏi đó lúc chiều thì cũng hơi...quá đáng nhỉ?
Vì vậy Bùi Tố lại lấy vẻ thản nhiên đáp lại Lạc Vi Chiêu.
"Sư huynh, bây giờ là đầu năm đấy, anh bảo em vào bệnh viện có vẻ không tốt lắm phải không??"
Lạc Vi Chiêu vốn không tin mấy cái chuyện tâm linh đó, nghe Bùi Tố nói vậy anh cũng chỉ cau mày, nhưng vừa định mở miệng phản bác đã bị Bùi Tố chặn trước.
"Ít nhất anh cũng để em ăn giao thừa cho hoàn chỉnh đã chứ. Với giờ em không đau nữa, vào bệnh viện cũng đâu có tác dụng gì."
Nhưng mấy lời đó của cậu dường như vẫn chưa đủ thuyết phục Lạc Vi Chiêu, anh vẫn chằm chằm nhìn cậu không rời mắt, dường như vẫn hoàn toàn không yên tâm. Bùi Tố cuối cùng đành chịu thua mà đưa ra thương lượng cuối cùng.
"Mai, nếu từ đây đến mai mà còn đau,em vào viện kiểm tra với anh."
Nói đến đây, chân mày Lạc Vi Chiêu cuối cùng mới giãn ra, anh nhanh chóng kéo tay Bùi Tố đứng dậy, đi thẳng về phía bãi đổ xe của cảnh cục, đồng thời rút điện thoại ra gọi cho Đào Nhiên.
"Alo, Đào Nhiên, uh xin lỗi tôi không tham gia được với cậu rồi. Mọi người đón giao thừa vui vẻ nhé. Mai gặp!!"
Nói rồi anh lập tức cúp máy, thuận tiện nhét luôn Bùi Tố vào ghế lái phụ của xe khi hai người vừa đến nơi. Bùi Tố có chút ngạc nhiên nhìn anh.
"Chúng ta không đến nhà anh Đào Nhiên sao??"
Lạc Vi Chiêu thuần thục đánh xe ra khỏi bãi đổ, bấm nút hành trình, giọng điều khiển trên xe lập tức dịu dàng vang lên, 'hành trình đã được thiết lập, điểm đến nhà'. Lạc Vi Chiêu lại điềm nhiên đáp lại Bùi Tố.
"Em còn sức để dự tiệc sao??"
Bùi Tố trừng mắt lườm anh, nhưng trong ánh mắt cậu không dấu được mấy chữ, 'sao anh biết??'
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)



