Fanfics

8

00:15, 4 October 2023

(Cảnh báo 16+)

"Ai?"

Cung Thượng Giác luôn cảnh giác đang nhắm mắt điều hòa hơi thở trong bồn tắm, đột nhiên nhận thấy gió thổi qua, hắn phát hiện có người ở bên trong. Khi hắn quay lại thì phát hiện người tớ là vị hôn thế của anh, Thượng Quan Thiển.

Thượng Quan Thiển mặc áo trắng đứng sau bình phong, trên tay là một chậu đầy ắp cánh hoa, hình dáng cô đẹp mê hồn, như tranh vẽ. Cung Thượng Giác chậm rãi nhắm mắt lại, bình tĩnh hỏi:

"Cô đến đây làm gì ?"

"Giác công tử,ta biết người muốn đi tắm nên đã mang theo một ít cánh hoa hồng và hoa quế xem thử người có cần không ?" – Giọng nói nhẹ nhàng của Thương Quan Thiển trôi đi trong sương mù của hồ nước tĩnh lặng. Bình thường Cung Thượng Giác không thích những thứ không cần thiết như này, muốn từ chối nhưng không hiểu sao lại đổi ý nói :

" Lại đây "

Thượng Quan Thiển chậm rãi đi một vòng quanh hồ, trông nàng như một bông sen thuần khiết. Vẻ đẹp của nàng là một thứ không diễn tả được. Đôi lông mày cong cong, răng trắng môi đỏ, đôi mắt dịu dàng như nước ánh lên vẻ ngọt ngào, ai nhìn vào cũng có cảm giác trìu mến. Thân hình của Thượng Quan Thiển không gầy như Vân Vi Sam khiến nàng càng thêm quyến rũ, mê hoặc.

Thượng Quan Thiển quỳ xuống nền gạch xanh, dùng đôi tay ngọc ngà của mình rải từng cánh hoa xuống mặt nước, làn nước ấm gợn sóng, sương mù bao phủ trên mặt bọn họ khiến da mặt của họ trở nên hồng hào.

" Ta ở Thượng Quan gia nhiều năm nên học được rất nhiều y thuật, để ta xoa lưng cho người bằng dầu thuốc" – Phía sau Cung Thượng Giác, Thượng Quan Thiển ngước mắt lên dùng giọng điệu thăm dò và quyến rũ hỏi.

"Ừ" – Cung Thượng Giác vẫn rất bình tĩnh. Mắt hắn vẫn nhắm, không thể biết được hắn đang suy nghĩ gì.

Thượng Quan Thiển đổ dầu thuốc ra tay rồi xoa đều lên lưng hắn. Chiêu thức của nàng như gợn sóng trên mặt nước suối, ấn mạnh vào hắn. Với Cung Thượng Giác, hắn bị kích động, có lúc thoải mái, có lúc cau mày, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm và hài lòng một cách tự nhiên. Càng quan tâm đến động tĩnh của mỹ nhân phía sau lưng mình, dục vọng trong lòng càng lan tràn, hắn luôn biết thân phận Thượng Quan Thiển rất đáng ngờ, nhưng nàng ấy lại như một cây thuốc phiện độc, hắn biết mình không thể làm gì khác ngoài việc để cho Thượng Quan Thiển đi.

Bàn tay của Thượng Quan Thiển dừng lại. Đột nhiên, hắn nhận thấy bàn tay nàng từng bước chạm vào ngực hắn, những ngón tay không ngừng mò mẫm. Cái chạm của con rắn nước càng trở nên táo bạo hơn.

Cung Thượng Giác cúi đầu nhìn cô, cúi đầu nhìn bàn tay đụng chạm vào mình từng chút một. Đôi mắt càng ngày càng tối tăm. Trên mặt hắn lộ ra sự khó hiểu,hắn hít một hơi để nén lại dục vọng, bình tĩnh hỏi : "Dụ dỗ ta là muốn lấy được tin tức gì?"

Thượng Quan Thiển hơi sủng sốt, tay nàng dừng vuốt ve lại khiến Cung Thượng Giác có chút bực bội. " Ta không hiểu công tử có ý gì, ta đến đây thật sự để hầu hạ ngài mà "

Thấy nàng nhất quyết không chịu nhận, Cung Thượng Giác hừ lạnh một tiếng, trong lòng nảy ra một ý tưởng mới, khinh thường nhếch môi : "Cô đến đây thật sự để phục vụ ta sao?"

" Đúng vậy " – Thượng Quan Thiển gật đầu đáp.

" Vậy thì cởi nó ra đi. Cô sẽ phục vụ ta tốt hơn nếu cởi nó ra ."

Câu nói này làm cho đồng tử của Thượng Quan Thiển dãn ra, nàng không thể tin nhìn Cung Thượng Giác , miệng muốn nói gì đó nhưng thốt khôn nên lời.

"Không phải nói đến hầu hạ ta sao?" – Phản ứng của cô thực khiến hắn vừa bất ngờ lại vừa buồn cười. Hắn muốn xem xem Thượng Quan Thiển ngày thường tư cho là mình thông minh sẽ đáp lại như nào.

" Không ... Không phải ..." Thượng Quan Thiện vò ống tay áo của mình, nàng không ngờ một Cung Thượng Giác có khuôn mặt lạnh lùng lại đưa ra yêu cầu như vậy. " Ta chỉ cảm thấy điều đó không thích hợp với chúng ta. Làm việc này trước khi kết hộn, ta cũng quan tâm đến danh tiếng của ngài ..."

" Nếu quan tâm đến danh tiếng như vậy sao cô lại đến đây? " Cung Thượng Giác quay lưng về phía nàng, nhưng Thượng Quan Thiển vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt vừa uy hiếp kiêu ngạo của Cung Thượng Giác. Nàng biết nàng đã thua.

Nàng miễn cưỡng cởi y phục ra. ( tau xịt máu mũi r bay ơiii.. high quá )

Cung Thượng Giác cuối cùng cũng mở mắt ra, trước mắt hắn là một mỹ nhân tuyệt thế như trăng sáng, nước mắt trên mặt nàng sáng ngời, càng tăng thêm vẻ quyến rũ. Mặt nước gợn sóng, lấp ló nơi đẫy đà của nàng. Dường như không thể đè nén được nữa, Cung Thượng Giác dùng lực ôm lấy sau đầu cô, Thượng Quan Thiển chưa kịp phản ứng hơi thở của hai người đã hòa quyện vào nhau. Cung Thượng Giác luôn coi thường những suy đoán tự chủ của Thượng Quan Thiển, hắn luôn cảm thấy buồn cười vì nàng tưởng hắn không biết những gì nàng làm sau lưng hắn. Hắn luôn nhìn thấu mọi chiêu trò của nàng, nhưng chỉ im lặng quan sát. Mọi thứ về Thượng Quan Thiển đều nằm trong mắt hắn.

Hắn cắn đầu lưỡi của Thượng Quan Thiển mạnh hơn một chút, như thể muốn trừng phạt, dạy dỗ nàng, khiến nàng hiểu rằng nàng mãi mãi thuộc về hắn. Cung Thượng Giác cầm một tay cô đặt lên eo hắn, phía trên bộ y phục còn sót lại của hắn. Hắn buông môi ra trầm giọng ra lệnh: " Giúp ta cởi bỏ "

Thượng Quan Thiển ngoan ngoãn dùng tay hai lần, ba lần, năm lần giúp hắn cởi bỏ tầng giam cầm cuối cùng của mình. Cung Thượng Giác quan sát mọi hành động của Thượng Quan Thiển, nhìn mái tóc đen bồng bềnh trong hồ, nhìn đôi môi mềm mại ngượng ngùng, thân hình nhỏ nhắn của cô, hắn mong hắn có thể mãi bảo vệ nàng ấy trong vòng tay của mình.

Cung Thượng Giác dễ dàng bế Thượng Quan Thiển lên, nửa thân trên của hắn nhô lên khỏi mặt nước, nửa thân trên của Thượng Quan Thiển cảm thấy lạnh lẽo. Nàng kêu lên một tiếng, nửa thân trên của nàng không che chắn gì, đang bị người đàn ông trước mặt theo dõi. Lúc này hắn mới nhìn rõ toàn bộ dung mạo của Thượng Quan Thiển, hoàn toàn bị nhiễm dục vọng, quấn hai chân đối phương vào người mình, hắn tiến vào cơ thể Thượng Quan Thiển không một lời giải thích.

Thượng Quan Thiển không nhịn được kêu lên, đau đớn khiến đôi mắt nàng rưng rưng, hàng mi dài đã xuất hiện những giọt nước mắt li ti, khuôn mặt trắng nõn đã lấm tấm mồ hôi. Nàng yếu ớt tựa đầu vào đôi vai dày của Cung Thượng Giác. Thượng Quan Thiển là một người có ý chí mạnh mẽ, nàng tự nhận mình là một người rất có duyên, vốn đã thông minh lại là cao thủ đoán được lòng người, chưa từng bị đối xử như vậy, tức giận cắn vào vai Cung Thượng Giác. Cung Thượng Giác đau đớn rít lên một tiếng, hắn không ngờ tới Thượng Quan Thiển có thể cắn mình. Giận dữ đan xen dục vọng mãnh liệt, hắn cử động mãnh mẽ, mặt nước bị khuấy động, tiếng thở hổn hển của hai người vang vọng trong làn hơi nươc dày đặc.

Thời gian trôi qua Thượng Quan Thiển không còn cảm thấy đau đớn nữa, thay vào đó cô bám chặt lấy cơ thể hắn như một con rắn nước, cơ thể cô như Medusa trong truyền thuyết mê hoặc lòng người

Cung Thượng Giác bế nàng lên đén tảng đá xanh được sưởi ấm bởi nước hồ. Nhìn thấy vẻ mặt của cô, hắn không nhìn được ghé sát vào tai nàng, đè nén cảm xúc hỏi: " Thượng Quan Thiển, nàng lấy gì để đấu với ta? "

Thượng Quan Thiển thấy hắn đến gấn liền dùng tay bóp cổ hắn. Nhìn thấy nàng như vậy Cung Thượng Giác không nhịn được mà tiến vào cơ thể nàng lần nữa.

Một tiếng gọi kéo dài mơ hồ vang lên: " Giác công tử ..."

"Hừm... Gọi ta có việc gì" – Thượng Quan Thiển không trả lời.

Hai người triền miên suốt đêm không ngừng nghỉ. Cung Thượng Giác nhìn nàng say mê. Thượng Qua Thiển thần sắc không rõ ràng, Cung thượng Giác tự hài lòng với chính mình.

" Thượng Quan Thiển đã đến của nhà ta rồi, ta sẽ không để nàng đi đâu." – Cung Thượng Giác thầm nghĩ, không khỏi nhếch môi lên. Hắn dùng hết sức lực còn lại ôm Thượng Quan Thiển vào lòng, sống mũi thẳng tắp áp trên mũi nàng, Thượng Quan Thiển ngoan ngoãn ngủ say. Cơ thể hắn bất giác run rẩy : " Sau này nàng không đi được nữa đâu, Thượng Quan Thiển."

- HẾT -

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories