Fanfics

Chương 25

16:09, 3 September 2017

Cạch!Nhiệt Ba đưa mắt nhìn người phụ nữ đứng sau cánh cửa, tim cô lúc đó như ngừg đập, cho đến khi

"Chị Vương!". Lộc Hàm nhìn biểu cảm lo sợ của cô thật mắc cười

"Cậu chủ, cậu đến rồi,"Chị Vương là quản gia của Lộc gia, chị cúi đầu chào Lộc Hàm và Nhiệt Ba, cung kính đúng mực ko thể hiện 1 chút tò mò với cô gái đang theo phía sau Lộc Hàm

Lộc Hàm khẽ cười rồi nắm tay cô vào, cô lo lắng đến mức lạnh cả tay.

Nhiệt Ba hít 1 hơi thật sâu, điều chỉnh lại cảm xúc, giờ ko gặp sau này cũg sẽ gặp, lo sợ chi bằng thể hiện thật tốt thôi nào. Cô nhắm mắt rồi mở, ưỡn ngực thẳg lưng cười với Lộc Hàm

Lộc Hàm bất ngờ với chính cô luc này, 1' phút trước còn níu lấy tay anh ỉ ôi, 1 ' sau lại có thể trấn định hoàn toàn, cô bây giờ đã sẵn sàg tiếp nhận mọi chuyện rồi, thật là làm anh vui mừg

Lộc Hàm dẫn cô vào phòng khách, căn phòg đk trang trí rất nhã nhặn tông màu xám là chính, nghe Lộc Hàm nói đây là nhà nhỏ, ba mẹ thường ở nơi này, họ thích ko khí và sự yên tĩnh nơi đây, còn nhà chính là nơi ông nội ở, cũng là nơi con cháu sẽ hội hợp mỗi dịp lễ hay hợp mặt gia đình.

Nhiệt Ba nhìn theo ánh nhìn của Lộc Hàm, trên bộ ghế trường kỉ đặt giữa phòng, có 1 người đàn ông đang ngồi xem báo. Khi nghe tiếng bước chân 2 người đã tới người đó mới dần hạ tờ báo xuống

Người đó, dág người khá đậm gương mặt cương nghị, tuy đã qua tuổi ngũ tuần nhưg vẫn có thể nhìn ra đk, thuở trẻ là 1 người anh tuấn tiêu sái. Ông tháo mắt kính xuống đặt lên bàn, nhìn 2 người đang đi vào cười ôn hoà

Thì ra Lộc Hàm giống ba, cái cười của họ rất giống nhau, rất ôn nhu rất ấm áp

2 đứa đến rồi à?". Giọng Ba Lộc khá trầm

"Vâng, thưa ba con mới về. Đây là bạn gái con Địch Lệ Nhiệt Ba".

Lộc Hàm nhìn khắp nhà lại ko thấy mẫu thân đại nhân đâu cả."Sao ko thấy mẹ ạ?".

"Mẹ con trong bếp ấy,ko biết làm gì bên trong". Ông chỉ ghế đối diện bảo 2 người ngồi xuống

Cháu chào bác ạ". Nhiệt Ba cúi đầu chào, cô cầm theo 1 cái túi đến trước mặt ba Lộc, dâng 2 tay

"Đây là 1 chút trà nơi quê con, con nghe Lộc Hàm nói bác rất thích uống trà,nên con có chuẩn bị 1 ít". Cô nói rõ từng chữ, miệng luôn ẩn ẩn ý cười.

Cô bé này thật dễ thương nói chuyện lại rất lễ phép, đúng mực.ông cực kì hài lòng với đứa con dâu này

"Thật là, cháu đến chơi đk rồi còn quà cáp làm gì ko biết.". Tuy miệng nói thế nhưg lại đưa tay nhận quà, mắt khẽ nhìn vào trong. Ông quả thật rất thích trà, ông ko kén trà, chỉ cần trà ngon là ôg thích. Với lại trà này ở Tân Cương nữa chứ,rất ngon đó,ông chỉ đk uống ké có mấy lần từ ông lão đồg nghiệp thôi. Giờ có hẳn cả 1 túi thật còn gì bằg

Lộc Hàm nhìn đôi mắt sáng rỡ của ông, cười thầm

Tiểu Lộc". 1 giọng nói trong trẻo vang lên.Nhiệt Ba cảm thấy có chút quen thuộc,cô xoay người lại

Mẹ! ". Lộc Hàm gọi

"Cố phu nhân???? ". Nhiệt Ba đứng bật dậy

Mẹ Lộc Hàm cười rất tươi, dường như rất hài lòg với phản ứng này của Nhiệt Ba. Bà đặt dĩa hoa quả xuống rồi đi qua nắm lấy tay cô ngồi xuống

Ba Lộc, ngẩng đầu khỏi hộp trà. Ông ko nghe lầm chứ??

Lộc Hàm, miệng mở rộng đến mức có thể bỏ lọt 1 quả trứg gà? Họ quen biết nhau à?

"Nhiệt Ba, chúng ta lại gặp nhau". Mẹ Lộc ko thèm để ý đến ánh mắt đang mở to hết cở của 2 người đàn ông kia

"2 người từg gặp nhau???". Lộc Hàm ko nhịn đk nữa.

Mẹ Lộc cười xuỳ ko thèm trả lời, cứ dán ánh nhìn lên cô gái nhỏ

"Là người lần trước em nói với anh.". Nhiệt Ba vẫn chưa kịp hoàn hồn

"Mẹ...". Là cái người gì mà muốn giới thiệu con trai mình cho Nhiệt Ba đấy ư??? Ôi trời ạ, thật ko thể tưởg tượng đk mà.

"Người mà hôm bữa bà dấu tôi đi gặp là con bé ư? ?" Sao ko nói sớm, ông mà biết ông cũg đi

"Hừ? Ai biểu con ko dắt con bé về gặp mẹ?".

Nhiệt Ba cười ngượng ngùng, nhưg cũg nhờ lần trước đã nói chuyện với nhau nên giờ đây cảm thấy rất tự nhiên

Vậy mẹ cũg ko nên cho con ăn dấm chứ, anh thầm nghĩ. Tay cầm miếng táo bỏ vào miệng

"Chát!!!"

Lộc Hàm bị đánh 1 cái lên mu bàn tay

"Ô!!! Mẹ sao lại đánh con". Anh thu tay lại xoa xoa.

"Cái này là mẹ chuẩn bị cho Nhiệt Ba, con muốn ăn thì vào bếp mà lấy".  Bà lườm, lấy 1 miếng táo cho cô.

Lộc Hàm nhìn ba mình?? Như muón nói," ba? Mẹ như thế là ko cần con nữa ư"

Ông Lộc lắc đầu. Bà ấy từ lúc biết Nhiệt Ba cứ lãi nhãi về cô con dâu này miết, có trời mới biết bà ấy là nôn uống trà của con dâu cực kì

"Mẹ, mẹ này là cần con dâu ko cần con, con tổn thương".

"Hừ!! ".

"Ehem! ". Cứ để 2 mẹ con họ nói hết thì biết bao giờ mới tới phiên ông chứ

"Nhiệt Ba, con đừg để tâm đến 2 mẹ con họ. Con ăn nhiều 1 chút".ông đưa cho cô thêm miếng táo

Vâng". Cô đón lấy khẽ cười, ba mẹ anh rất hài hoà, rất vui vẻ...

Ông Lộc hỏi thăm về ba mẹ cô 1 chút, hỏi thăm công việc của cô rồi cả việc an ninh có an toàn ko?

Nhiệt Ba trả lời từg câu 1 của ông, tâm trạng cô đã dần thả lỏng

Mẹ anh thì lâu lâu lại nói 1-2 câu cho có thêm bầu ko khí, đôi tay bà vẫn luôn nắm lấy tay cô.

Lộc Hàm thu tất cả vào mắt, tâm trạng anh luc này cực kì tốt.Nhìn 3 người họ nói chuyện vui vẻ như vậy thì còn gì bằng. Nhiệt Ba dườg như cũg đã thoải mái hơn rất nhiều, căn bản là đâu cần anh bên cạnh

"A...con quên mất, đây là 1 cây hoa Liên Tử, cũg là quà mẹ con gửi cho Cô, mẹ bảo mùi hương này giúp cho phụ nữ thư thái trong người..". Nhiệt ba xoay qua lấy 1 cái hộp, cô vừa mở ra 1 mùi hương theo đó bay đi

"Mẹ con thật là quá dụng tâm đi, cô sẽ ngại đó? ". Bà nhìn bông hoa màu tím trong tay, quả thật mùi hương ngửi vào rất dễ chịu

"Dạ, chỉ là 1 bông hoa mà thôi,mong Cô sẽ thích". Lúc cô nói với mẹ sẽ đi gặp ba mẹ anh, mẹ cô đã la cô 1 trận, bảo cô sao ko nói sớm 1 chút để mẹ giúp cô chuẩn bị quà, cô ngốc nghếch như vậy nếu để 1 mình cô lo liệu sẽ mất mặt Địch  gia cho mà xem.

"Rất thích ấy chứ, cô thật muốn sớm gặp mẹ con đk mà..". Mẹ Địch chắc chắn là 1 người phụ nữ rất tinh tế

"Ba cũg rất mong đk ngồi uống trà cùg ông Địch 1 chút..". Ông Lộc cực kì hài lòg, hài lòg hơn nhữg gì ông nghĩ, cô con dâu tốt thế này phải mau gom về mới đk.."Ô...thật là tôi sao lại sơ ý thế này, Nhiệt Ba gọi Cô một tiếng mẹ xem nào??". Bà Lộc mong đợi vô cùg

Nhiệt Ba liếc nhìn Lộc Hàm, thấy anh gật đầu cô mới nhỏ giọng gọi.

"Mẹ...". Mặt cô đỏ ửg ko dám nhìn thẳg

"Ô...thật dễ thương quá đi mà, sao con lại ko làm con gái của mẹ sớm hơn 1 chút cơ chứ!". Bà ôm chầm lấy cô, quả thật có con gái tốt hơn con trai rất nhiều. Xem xem ko phải con dâu nhỏ của bà rất dễ thương à, rất ngọt ngào đấy à

Ông Lộc cũg cười gật đầu. Ánh mắt đánh chủ ý lên người Lộc Hàm như muốn nói: " tiểu tử thúi con rất đk"

"Nào nào, con theo mẹ lên đây". Bà nắm tay cô lên lầu

"Mẹ...". Lộc Hàm cũg đứng dậy đi theo

"Con đi theo làm gì, ngồi đó với ba con đi". Bà quay lại lườm anh

".....". Lộc Hàm cảm thấy sau này mình sẽ có nguy cơ bị mất vợ.

"Con ngồi xuống đây nào, chộn rộn cái gì, phụ nữ bọn họ có nhiều chuyện để nói với nhau mà".

Lộc Hàm ngồi xuóng mà ánh mắt cứ nhìn lên lầu. Ông Lộc nhìn cậu con trai mà ngứa mắt, vợ nó đi cùg với mẫu thân đại nhân của nó mà nó làm như vợ nó bị kẻ xấu cướp mất ko bằg. Ông lấy tờ báo đánh vào đầu Lộc Hàm

Đúng là bạo lực gia đình mà!!!. Lộc Hàm khóc ròg đi đk

"Con cũg nên sắp xếp đi gặp cha mẹ con bé đi, rồi tìm 1 ngày hợp lí cho gia đình 2 bên nói chuyện.". Ông Lộc từ tốn nói

"Con đã sắp xếp rồi, ngày mai chúg con sẽ về Tân Cương để gặp ba mẹ cô ấy."

"Ồ, vậy thì chuẩn bị chút ít quà, gửi lời của ba mẹ đến gia đình cô ấy 1 chút. Phải chuẩn bị 1 chút lòg thàh cho họ, nhất là đối với ba vợ, phải cẩn trọng ko thôi ko lấy đk vợ đâu nhé, lúc đó đừg tìm ba mà khóc". Cửa ải khó nhất là cửa  ai nhạc phụ đại nhân mà. Haizzz, khi xưa đi gặp ba của Uyển Tâm cũg đâu phải dễ dàg gì

Lộc Hàm nghe nói có chút lo lắng...anh nhớ Ba Siêu cũg từg bảo như thế, gặp mặt ba vợ cứ như lên ngọn đầu đài

Trong phòng:"Nhiệt Ba mẹ có chuẩn bị cho con bộ sườn xám này, con mặc thử cho mẹ xem."

Mẹ Lộc đưa bộ sườn xám cho cô rồi đẩy cô vào phòng thay đồ.

5' sau.

"Thật sự rất đẹp đó Nhiệt Ba, tên tiểu tử kia nhìn thấy sẽ ngất cho mà xem, nào nào qua đây ngồi xuống mẹ chải tóc cho con.".

"Nhiệt Ba ,Lộc Hàm nó có đối xử tốt với con hay ko?". Bà vừa chải tóc vừa nhìn cô gái đang e thẹn trong gương

"Dạ anh ấy đối với con rất tốt". Chỉ cần nhắc tới Lộc Hàm là cô vô thức bật cười. Tình yeu của anh rất ấm áp

"Thế thì tốt, nếu Lộc Hàm có khiến con uỷ khuất con phải nói với mẹ, mẹ sẽ làm chủ cho con. Sẽ kêu ba nó dùg roi da quất cho nó đi cũg ko nổi". Bà giơ nắm đấm rồi lại hỏi

"Hình như có 1 thời gian 2 đứa hiểu lầm rồi nó mất trí nhớ phải ko".

Nhiệt Ba chột dạ, cô xoay lại nhìn bà. Bà biết??

"Ko phải lo lắng, mẹ ko trách con. Chỉ là mẹ lúc đó rất bất ngờ, tính Lộc Hàm mẹ cực kì rõ, Hàm cái gì cũg chịu đk cũg vượt qua đk.Khi nhỏ bị ba và ông nội nó giáo huấn cực kì nghiêm khắc. Vậy mà nó ko than 1 tiếngSau này từ Hàn về, khoảng thời gian đó nó sụp đổ vô cùg, nó chỉ ôm mẹ 1 đêm rồi hôm sau lại tự mình đứng lên. Vậy mà khi 2 đứa hiểu lầm nó lại ko vượt qua đk, nên mẹ bất ngờ lắm, lúc đó mẹ mới biết con là người phụ nữ cực kì quan trọng với nó.

Chuyện gì nó đã quyết định nó sẽ làm đến cùng, mẹ cũg tin tưởg nó, nên mẹ nghĩ sau khi đã trải qua nhiều việc con cũg rất tin tưởg nó phải ko?"

"Nhiệt Ba mẹ thật sự rất yêu con, con mau mau dâng trà cho ba mẹ đó". Bà vén tóc mai ra sau cho cô, cười ấm áp

"Mẹ...". Nhiệt Ba ôm chầm lấy bà khóc nức nở. Cô thầm cám ơn bà đã yêu mến cô,xem cô như 1 thành viên trong gia đình. Thật sự..bà khiến cô ko cảm thấy khoảg cách giữa nàg dâu và mẹ chồng 1 chút nào. Cô cảm thấy mình thật sự rất may mắn

"Sao lại khóc? Khóc rất xấu". Bà vỗ vai cô khẽ cười. Tìm đk 1 nàg dâu tốt như thế này bà còn mơ ước gì thêm nữa

"Nào mẹ cho con cái này, đây là chiếc vòng ngọc mà bà nội Lộc Hàm đã đeo cho mẹ khi xưa, giờ mẹ đeo lại cho con.". Bà đeo chiếc vòng vào tay cô, rất vừa rất đẹp

"Mẹ...cái này rất quý...". Cô rụt tay lại

"Ko cho từ chối.". Bà đánh nhẹ vào tay cô

Nhiệt Ba nhìn chiếc vòng sáng rực nơi cổ tay, rồi nhìn bà, đoạn tình cảm này thật khiến cô biết dùng từ gì để diễn tả.

"Mẹ..con yêu mẹ". Nhiệt Ba ôm chầm lấy bà cô thầm nói:"Lộc Hàm cám ơn anh đã cho em thêm 1 người mẹ ấm áp như thế này"

"Đk rồi, đừg khóc. Xuống dưới nào cho bọn họ xem con dâu mẹ xinh đẹp như thế nào". Bà lau nhẹ nước mắt cho cô

"Vâng!"..Lộc Hàm và ba đã ăn hết cả dĩa trái cây, nói chuyện rồi đi thay đồ mà vẫn chưa thấy 2 người đó xuống. Anh đứng dậy

"Ba, con lên xem cô ấy ". Lộc Hàm 3 bước làm 1 phóg lên lầu

Ông Lộc cũg chịu ko nổi. Sắp đến giờ nhập tiệc rồi mà bà xã của mình vẫn chưa thấy đâu

"Đây này, gấp gáp cái gì ko biết". Bà Lộc nhìn ai đó đang phóg lên đây

Lộc Hàm đứng dưới cầu thag, anh chết trân tại chỗ

Nhiệt ...Nhiệt Ba...

Cô ấy đây sao?? Cô ấy mặc 1 bộ sườn xám màu kem nhạt ngắn tới gối, bộ đồ đk cắt xẻ rất tinh tế,rất vừa người. Rõ ràg là loại kín cổg tường cao nhưng sao khi mặc lên người cô lại có 1 sự quyến rũ đến lạ thường, nước da cô vốn trắng nõn lại vận màu này trôg vô cùg bắt mắt. Chưa tính đến đườg xẻ phía bên hôg kia nữa. Làm cho đôi chân thẳg tấp của cô như ẩn như hiện..

Lộc Hàm hít thở ko thôg, nuót vội 1 ngụm nước bọt..anh lấy tay xoa xoa ngực.

Nhiệt Ba  lúng túng khi Lộc Hàm nhìn cô như vậy

"Rất đẹp phải ko?". Nhìn con trai mình đang thất thố, nhìn đến ngơ ngẩn bà cực kì hài lòng

"Đẹp...rất đẹp a..". Anh gật đầu cái rụp

Hì, vậy chúng ta cũg nên đến mừg sinh thần ông rồi, đừg để ông đợi lâu...Nhà chính cách nơi đây ko xa, khi 4 người tới nơi thì thấy bên trong có rất nhiều quan khách, họ đều mặc quân phục, kể cả ba của Lộc Hàm luc này cũg mặc quân phục, cô lại bắt đầu lo lắng

Lộc Hàm nắm nhẹ lấy tay cô. "Ko sao đâu, họ đều là nhữg chiến hữu khi xưa của ông. "

Nhiệt Ba gật đầu theo sau ba mẹ Lộc Hàm.

Khi 4 người vừa vào sảnh tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về họĐi trước là Địch tướng quân và phu nhân của ngài ấy sao. Người đàn ông mang khí chất nghiêm nghị gương mặt anh tuấn hiên ngag,vị phụ nhân bên cạnh thật thanh tao thoát tục, gươg mặt thanh tú luôn ẩn ẩn ý cười, cả người lại toát ra 1 khí chất thanh nhã

Theo sau họ ko phải là Lộc Thiếu ư,?là cháu đức tôn nhà họ Lộc, cứ ngỡ cậu ấy sẽ theo nhà vậy mà cậu ấy lại hoạt động trong giới nghệ thuật. Rất nổi tiếng.

Vậy còn cô gái đang đi cạnh họ là ai?? Cô gái đó thật sự rất đẹp..sóng mũi như tây, đôi mắt hút hồn, làn môi đỏ mọng..nhìn xa mà còn thấy đẹp như thế thì lại gần biết đẹp đến mức nào nữa chứ

"Chúng con chào cha!". Ba mẹ Lộc cúi đầu

Chúng cháu chào ông, chúc ông sống lâu trăm tuổi thọ tỷ nam sơn". Lộc Hàm và Nhiệt Ba cùng đồng thanh

"Tốt tốt! Tất cả đều đến rồi". Ôg Địch gật đầu cười, vui vẻ đón nhận lời chúc phúc của con cháu

"Đây là 1 góc nhân sâm chúng con gửi tặng cha". Ba Mẹ Địch đưa quà cho người bên cạnh ông

"Để đó đi...."Cô gái này là". Ông đánh chủ ý lên người Nhiệt Ba

"Con bé tên Nhiệt Ba, là bạn gái của Lộc Hàm". Ba Địch lên tiếng

Nhiệt Ba cũg đi lên chào ông. " cháu chào ông ạ, cháu tên Địch Lệ Nhiệt Ba". Nhiệt Ba bộ dạng vô cùg kính cẩn

Ông nhìn người cô từ đầu đến chân khẽ cười, tướng người rất tốt, nói chuyện rất lễ phép ko sợ hãi...ông liếc thấy chiếc vòng trên tay Nhiệt Ba ông đã hiểu..

Ông cũg từg cho người điều ra về gia cảnh của cô gái này, tuy biết rõ làm như vậy là ko nên nhưng cô gái này sau này sẽ trở thành con dâu của Lộc gia ông thì ông ko thể ko để tâm Ông ko đòi phải môn đăng hộ đối, tiền tài vốn ko quan trọng, cái ông quan tâm là nhân phẩm làm người. Thằng cháu nhỏ của ông nhìn người ông có thể tin tưởg 1 chút, huống hồ cả ba mẹ thằg bé coi cô bộ cũng rất hài lòg với đứa con dâu này.

Lộc Hàm nhìn sắc mặt của ông, ko lạnh ko nhạt, anh ko đoán đk gì, nhưg anh biết ông đang đánh giá Nhiệt Ba..

"Ukm...Cháu gái qua đây ngồi cạnh ông". Ông nội Lộc vỗ nhẹ cái ghế gần ông nhất

Ba Mẹ Địch rất vui khi nghe ông nói như vậy, ông chấp nhận con bé rồi.

Lúc nghe ông gọi ,Nhiệt Ba có chút loạn nhịp nhưng rồi cô cũg bước đến ngồi xuống.

Khỏi nói cũg biết Lộc Hàm là người sung sướng nhất, anh cười đến tận mag tai..."Lộc Hàm qua đây ngồi cạnh ông.". Ôg bảo Lộc Hàm ngồi bên phải mình..

Lộc Hàm nhìn cô khẽ cười. Cám ơn em đã yêu anh.Nhiệt Ba nhìn anh như muốn nói. Lộc Hàm cám ơn anh đã đem đến cho em 1 vòng tay ấm áp.

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories