Chương 14
15:47, 13 August 2017_Vì em, anh nguyện không làm người lương thiện_
________________________
Dương Mịch theo Lộc Hàm đi qua 1 khuôn viên chính, qua 1 gian nhà lớn, 1 cái hành lang dài mới tới đk nơi cần đến.
Suốt đoạn đườg cô ko nói chuyện gì nhiều với Lộc Hàm,nói đùa à, cái ko khí trong đây rất bức người đó,nhìn bộ dạng nghiêm trang của họ xem ko biết 1 năm họ cười được bao nhiêu lần ấy chứ. Mà nghĩ cũg ngộ Lộc Hàm cũg từg quen với môi trường này thì ít ra sẽ mài dũa cậu ấy thành 1 người trầm ổn chứ nhỉ, cậu ta bị ảnh hưởng ngược ư????
"Lộc thiếu, cậu mới đến, lão gia đang đợi cậu bên trong." 1 cậu thanh niên mặc thuờg phục đứg đợi ở cửa anh ta chào Lộc Hàm và Dương Mịch
Dương Mịch cũg cười nhẹ 1 cái coi như đáp lễ, chỉ tội ai đó mag bộ mặt ko thể cười mà thôi
"Cạch. "
Cửa mở ra đập vào mắt DM là 1 bộ ghế trường kỷ, bên trái có vài bộ bình kiểu cổ, nếu cô ko lầm, bộ đồ cổ này giá ko rẻ đâu. Cô nhớ Khải Uy cũg rất mê đồ cổ, lần trứoc anh có mở 1 trang wep về đồ cổ, cô có thấy đôi bình Long Phượng này, hình như cả Trung Quốc ko có đk quá 3 cái ...
Dương Mịch thu lại tầm mắt. Cô hướng ánh mắt về 1 người đàn ông trung niên đang chuyên chú xem 1 thứ gì đó, có thể là công văn chẳg hạn? Người này mặc quân phục, nhưg ko đội nón, nón được để ngay ngắn trên bàn...ông lúc này mới ngước mắt nhìn 2 người mới vào.
Dương Mịch có chút hít thở ko thông, người này...
"Con tới rồi à? Còn cô gái này là??? " giọng ông cực kì trầm,.
"Vâng con chào ba, đây là Dương Mịch là cấp trên của Nhiệt Ba, cô ấy cũng muón làm rõ sự việc. " Lộc Hàm cũng lấy lại bộ dáng nghiêm túc. Đúng tác phong của 1 nhà quan.
"Đk rồi ngồi xuống cả đi"
Ông đi đến ngồi xuống ghế, ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống
"Con là Dương Mịch giám đốc của Gia Hành, Nhiệt Ba trực thuộc quản lý của con." Dương Mịch lễ phép thưa
"Đk rồi đk rồi ngồi đi nào, trước sau rồi cũng là người trong nhà cả" ong cũg cười, ko còn bộ dạng ban nãy nữa.
"Ba đã tìm ra 2 người dó, vậy họ đang ở đâu?"Lộc Hàm vội hỏi
"Con gấp gáp cái gì, sợ người chạy mất sao?"
"Người ba đã cho giữ riêng rồi nhưg ba còn muốn hỏi thêm ngoài 2 người này thì cô gái này có liên quan gì đến con?? " ông đưa 1 túi hồ sơ cho Lộc Hàm trong đó bao gồm cả hình, lời khai,..."Kiều Hân??" Lộc Hàm cực kì sững sốt, hình như sự việc đã vượt qua tầm kiểm soát của anh rồi
"Ô.. Là người quen rồi" ông hớp 1 ngụm trà, vẻ mặt ung dung
"Cô ấy là diễn viên hợp tác chung với con trong show HHĐMT, ngoài ra con và cô ấy ko có 1 chút quan hệ nào cả"
"Sau khi bắt đk 2 thanh niên đó, họ nói rằng mọi chuyện là do cô gái này tìm đến, cô ấy muốn họ doạ Nhiệt Ba 1 chút. "
"Doạ 1 chút?, haha có thể xảy ra án mạng được ấy chứ." Lộc Hàm cảm thấy thật nực cười
"2 thanh niên đó đã theo dõi Nhiệt Ba tầm 1 tháng rồi nhưg khoảng thời gian trc, họ ko có cơ hội ra tay, ban đầu họ chỉ định hù doạ 1 chút thôi, nhưg do Nhiệt Ba đk bảo vệ khá an toàn nên họ ko có cơ hội, mãi cho đến hôm qua.. Thôi con tự xem đi, lời khai có cả trong đấy rồi tự đi mà xem."
Lộc Hàm chuyển tờ giấy cho Dương Mịch xem, tay anh có chút run run, nếu để anh đọc thêm 1 dòng chữ nữa anh ko đảm bảo tờ giấy đó vẫn nguyên vẹn.
"Nhưg tại sao cô ấy phải tính kế Nhiệt Ba? 2 người ko quen biết?" Dương Mịch hoài nghi, cô quay phắt qua Lộc Hàm
"Chẳng lẽ vì cậu ư??"
Vấn đề này anh chưa từng nghĩ tới nhưg giờ phút này anh ko thể ko nghĩ. Chỉ là khi quay show khi giao tiếp cô ta ko tỏ ra 1 điểm kì quặc nào cả, ái mộ cũg ko có, chỉ quan tâm như 1 người bạn thôi...Lộc Hàm suy tư
"Cô gái đó dù sao cũg thuộc giới nghệ sĩ, là bạn diễn của con, ba ko truy cô ta, ba giao quyết định lại cho con. Nhưg ba ko đảm bảo con đường sự nghiệp sau này của cô ta sẽ tốt đẹp.- Còn về 2 thanh niên này, cháu đây là muốn giải quyết chung hay giải quyết riêng?" Ông quay sang hỏi DM
"Ý bác là..."
"Chung thì cùng đặt cho họ 1 vé trên toà, liệt kê 1 số loại tội trạng, trc đó họ từg bị giam 2 lần với tội hành hung, công kích, tống tiền. Còn riêng là bác sẽ giao người cho cháu, tuỳ cháu xử lý , dù sao Nhiệt Ba cũg là người dưới trướng của cháu, dự luận cũg chưa biết chuyện này...tuy nhiên..."
"Tuy nhiên..như thế nào ạ???" Dương Mịch cảm thấy lông tơ bỗg dựng đứg hết rồi, cái khí thế bức người này...
"Nhiệt Ba sau này là con dâu của chú, con dâu nhà họ Lộc này, nên sự việc hôm nay nếu nhẹ nhàng như vậy chú cảm thấy thật ko phải với nhà họ Lộc , lại càng cảm thấy uỷ khuất Nhiệt Ba vô cùng."
"Dương Mịch nuốt 1 ngụm khí lạnh, cô cũg lãnh đạo nhiều người,cũg gặp phải ko ít khí thế, nhưg cái loại khí thế này cô ko chịu nổi, nó như xuất phát từ tận xương ấy. Với lại, ông ấy đã gọi Nhiệt Ba là con dâu rồi, con dâu đó? Thì cô có thể giải quyết trong nhẹ nhàng được sao? Cái gì mà chung với riêng? Ông ấy chẳg phải đã quyết định cả rồi à?
Quả thật cô muốn ém chuyện này, dẫu sao Nhiệt Ba cũg ko có vấn đề gì, hung thủ cũg đk bắt, nộp họ cho cảnh sát là đk rồi, Nhiệt Ba mới nổi cô ko muốn sự việc quá rùm ben, lỡ báo chí mà túm đk thì ko tốt
Nhưg trong lời lẽ ông đây chẳg phải đã chặn đứg suy nghĩ của cô rồi ư,...Dương Mịch nhìn ông..
"Cháu cũg có thể đưa họ đến đồn cảnh sát, ukm có thể, nhưg còn cái cô Kiều Hân gì đó thì làm sao đây, muốn cô ta nhận tội chủ mưu thì phải khởi kiện, cũg sẽ tốn ko ít giấy mực đâu nhỉ, nhưg như vậy sự việc quá rùm ben rồi, bại lộ rất nhiều chuyện ấy chứ."
Ông cười, ông ko rảnh để quan tâm nhiều như vậy, chỉ là ông đang nghĩ đến con dâu ông thôi, con dâu chưa gặp mà lại để nó xảy ra chuyện ko hay, nếu xấu hơn 1 chút ông có thể mất luôn ấy chứ. Nên muốn ông nhẹ nhàg ư, ko đk đâu.
Dương Mịch khẽ cười. Đẩy túi hồ sơ về phía ông
" cháu nghĩ mọi chuyện do bác quyết định vẫn tốt hơn" quả nhiên gừg càg già càng cay.
Ôg nhìn Dương Mịch,cười nhẹ,cô nhóc này cũg biết điều đấy chứ. Tuổi còn trẻ nhưng suy nghĩ rất sâu, khí chất trầm ổn. Rất tốt rất tốt.
"Vậy Lộc Hàm con định như thế nào,??"
Nãy giờ anh đều nghe tất cả,anh đồg ý với cách làm của ba, nếu ba ko làm vậy, anh cũg chưa chắc để mọi chuyện trôi qua êm đẹp thế.
"Theo ý ba cả. " Lộc Hàm cười cười
"Còn cái cô Kiều Hân gì đó, là đồng nghiệp của con phải ko, con có muốn chiếu cố cô ấy 1 chút ko, dù sao người ta cũg vì con đó" . Hừ, đào hoa cho lắm vào, hại nước hại dân ko nói đi, nay hại cả con dâu ông, xém làm ông ko thể bế chắt đk rồi.
Lộc Hàm cười khan, ông đâu cần xiên xỏ anh như vậy chứ.
"Con muón nói chuyện với cô ta 1 chút. "
"Đk đi đi, nhẹ nhàng với người ta 1 chút,dẫu sao cũg là con gái". Ông tỏ vẻ thương cảm
Dương Mịch nhìn cảnh tượng này cô bỗg cảm thấy sợ hãi, cô lo cho tiểu tổ tông nhà cô lắm nha, cha con nhà này miệng luôn tươi cười hoà nhã, nhưng nội tâm thật phúc hắc đi
Trước khi rời đi, ông có nói"Lộc Hàm, con để anh em Khải Linh đi theo làm vệ sĩ cho Nhiệt Ba đi. " . Ông ko yên tâm với đám người ngoài kia đâu
"Đk. Con sẽ sắp xếp. " để anh em Khải Linh theo Nhiệt Ba vẫn tốt hơn nhiều
Dương Mịch khóc ko ra tiếng, người của cô tầm thường lắm sao... Haizzz, đối với họ là giẻ rách nhưg cô đây đã bỏ tiền ra để thuê đó, họ cũg là nhữg vệ sĩ hàg đầu, bộ tưởg rẻ lắm hả.
"Mịch tỷ, chị ra xe đợi em 1 chút, em đi gặp cô ta"
"Cậu nghĩ tôi biết đườg để ra sao?". Như cái mê cung vậy, phải biết lúc đầu cô lấy đôi sandanl mang cho tiện.
"Hi, ngại quá, 2 cậu ấy sẽ dẫn chị ra. " anh gọi 2 người vừa mới đi ngang qua họ
Dương Mịch. Xua xua tay"Đk rồi, cậu đi giải quyết chuyện của cậu đi". Nói rồi cô đi theo 2 người kia, ở lâu trong này thật ngột ngạt.
"Cạch.." Tiếng cửa phòng mở ra, cắt ngang mọi suy nghĩ của Kiều Hân , cô ko biết tại sao mình lại đk đưa đến nơi này, mấy người luc nãy cũg quá mạnh đi, cả vệ sĩ của cô cũg làm ko lại họ. Họ bịch miệng, mắt cô lại, trùm kín đầu cô, rồi khi họ đẩy cô vào căn phòg này cũg đã 3 tiếng rồi...
"Lộc Hàm??? Là anh? Sao anh lại ở đây?" Kiều Hân đứng bật dậy cô chạy lại nắm lấy tay Lộc Hàm, đôi mắt có chút nước
Lộc Hàm hờ hữg gạt tay cô ra? Ném vào mặt cô 1 xấp hình
Kiều Hân ko hiểu thái độ này của Lộc Hàm là như thế nào, cho đến khi cô nhìn thấy nhữg tấm hình này.
Giọng cô run run, vẻ tức giận"Anh cho người điều tra em, cho người bắt em tới đây?"
"Điều ra cô, cô chưa đủ tư cách, cô nói 1 chút xem đây là gì?"
Nhìn vẻ mặt lạnh như băng của anh cô khẽ rơi nước mắt." Đây là gì? Em ko biết , e thật sự ko biết" cô chạy lại bên anh
"Cô diễn thật giỏi? Hay là bây giờ tôi cho cô trải qua cảm giác của cô ấy lúc đó nhé, nhưg tôi ko đảm bảo sẽ có ai cứu cô kịp thời thế đâu."
Kiều Hân lui lại từng bước,chân thiếu điều đứng ko vữg, phải bấu chặt tay vào cạnh bàn. Lộc Hàm, anh ấy thật đáng sợ
"Tôi hỏi cô tại sao cô làm vậy với cô ấy, cô ấy vốn ko quen biết đến cô, ko đụng chạm đến cô, cô lại ra tay trong thầm lặng như vậy, cô có lương tâm ko? Thì ra bao lâu nay tôi làm việc chug với 1 người đáng sợ như vậy.Cô thật khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác?"
Cô ko thể chịu đk sự miệt thị này, nước mắt rơi làm nhoè cả masscara, nhưg cô mặc kệ. Cô khẽ nấc
"Anh hỏi tôi vì sao đối với cô ấy như vậy ư, tôi ko biết cô ấy đó thì sao, tôi ko thân với cô ấy đó, nếu tôi thân với cô ấy tôi đã đâm cô ấy từ phía sau rồi. Ko để đến bây giờ đâu.."
Đôi mắt Lộc Hàm đỏ ngầu đến đáng sợ. Anh đứng dậy bước từng bước về phía cô..
Kiều Hân nhìn anh, tim đau như cắt, cô lùi từg bước cho đến khi bị anh ép vào cạnh bàn.
Lộc Hàm đưa tay lên bóp cổ cô. Gằn từng tiếng"Kiều Hân, cô tiếp xúc với tôi lâu như vậy, cô nghĩ tôi là người dễ dãi, lương thiện,cô là đang thách thức tôi đấy ư, nghĩ rằg tôi ko ra tay đk với cô sao?"Cái gì cũg có giới hạn của nó, hà tất cô phải vượt qua làm chi vậy?"
Lộc Hàm, con người này cô chưa từng thấy, rất đáng sợ.. Khụ khụ..
"Tại ...sao....lại...là...cô...ta chứ...???" Kiều Hân tím tái mặt mày, cô dùg sức lực yếu ớt cạy mở tay Lộc Hàm
Bổng dưng amh cảm thấy, động vào cô ta thật bẩn tay anh, anh buông thẳg cô ra, mặc cô trượt dài trên đất.
"Tôi giờ ko muốn biết lí do tại sao cô làm như vậy nữa, điều đó đối với tôi ko quan trọng. Cô nên cảm ơn thần may mắn đi, cảm ơn Nhiệt Ba vẫn bìh yên vô sự, nếu ko cô ko sống nổi qua ngày hôm nay đâu."
"Tôi cho cô con đườg sống nhưg ko đảm bảo nghiệp diễn của cô sau này vẫn tốt đẹp, ko , có lẽ chấm dứt từ đây rồi. Cô hãy tự rút lui khỏi ngàh giải trí, tự ra đầu thú đi.
Nếu cô vẫn ko đồng ý, tôi có thể tiễn cô 1 đoạn vào đó" . giọng nói anh cứ hờ hững nhưg từng chữ từg chữ cứ như mũi dao găm vào tim..
"Anh dựa vào gì chứ? Dựa vào đống bằng chứng này ư, dựa vào 2 kẻ hàh hung đó ư, ai tin anh chứ , ai tin???" Kiều Hân nhào qua xé hết mấy bức ảnh, đôi mắt lồng lộn điên cuồng
"Dù ko có họ, ko có nhữg tấm hình đó, dù ko ai tin tôi đi nữa, tôi cũng có cách tống cô vào tù... Thật ra tôi vốn cho cô 1 con đường, nhưg tôi cảm thấy giờ ko cần thiết..."
Quả thật anh ko định tuyệt đi mọi đườg sống của cô, dù sao cũg từg là đồng nghiệp, Nhiệt Ba cũg thật sự ko sao, nếu Nhiệt Ba biết cô ấy sẽ ko vui
"Lộc Hàm anh thật đáng sợ"
"Tôi ko nói tôi lương thiện, là cô nghĩ tôi lương thiện".
"Cô thật sự ko cảm thấy hối lỗi 1 chút nào sao!"Lộc Hàm nhìn người con gái đag ngồi trên đất, tóc tai rũ rượi, phấn, masscara,son..tất cả đều nhoè đi, quần áo thì xộc xệch. 1 bộ dạng thảm hại
Lộc Hàm rũ mắt, anh vốn ko muốn bức cô đến mức này, nhưng chính cô từng chút 1 khơi gợi tâm tính anh, cô ko 1 chút hối cải. Cứ ngoan cố. Thì anh đây cũg ko cần nhận mìh là người lương thiện nữa...."Lộc Hàm...Anh có từng biết tôi rất thích anh không, rất lâu về trước tôi đã từg gặp anh, khi đó tôi chưa nổi tiếng, tôi cũg chỉ là 1 cô gái đơn thuần yêu thích thần tượng. Nhưng cơ duyên đưa đẩy, tôi đk người ta chú ý đến, rồi học diễn xuất rồi đóng phim, anh biết khi đó động lực để tôi tiến lên là gì ko?Là anh?Là anh đó, tôi nghĩ, chỉ cần tôi thật tốt, thật giỏi sẽ có 1 ngày tôi đứng bên cạnh anh, có thể ngẩng cao đầu nhìn ahKhi tôi được mời quay chung với anh, anh biết tôi vui đến mức nào ko, đk gặp thần tượng, đk gần người mình yêu, cảm giác đó anh làm sao hiểu đk?Ngay lúc tôi muốn nói với anh tất cả tình cảm của mình, thì cũg là luc tôi nghe anh nói chuyện với cô ấy, thân mật như vậy,ngọt như vậy...haha anh biết lúc đó tôi sụp đổ vô cùg ko.
Tôi hằg ngày đều cố diễn thật tự nhiên bên người mình thích, thấy người mình thích nhắn tin vui vẻ với người con gái khác. Tôi thấy sự chịu đựng của mình quá tốt đi.
Phải !cô ấy ko biết tôi, cô ấy vô tội, là tôi sai được chưa, nhưg anh biết ko tôi ghét nhất là thứ tôi thích lại bị người khác giành mất. Tình cảm tôi nhiều hơn cô gấp mấy lần thì tại sao cô ấy đk còn tôi thì ko? Tôi ko đk thì ai đừg hòg đượcTôi định hù doạ 1 chút thôi chứ ko có ý gì đâu, xem anh căng thẳg như vậy cũg thật thú vị, haha..công nhận mạng cô ta lớn thật.. Đàn ông hết người này người khác đều nguyện hi sinh vì cô ta."
"Cô điên rồi....!!!!" Lộc Hàm sữg sờ,đây chính là con người thật của cô ta ư.
Kiều Hân lấy tay quệt nước mắt, chống tay đứg dậy nhìn Lộc Hàm, cô cười, nhưg với bộ dạng thê lương này, trông thật quỷ dị
"Anh lo mà bảo vệ cho tốt cô ấy...ko còn tôi có khi còn người khác...ha ha ......Lộc Hàm vuốt mặt, có lẽ đây là lần đầu tiên anh chứng kiến cảnh tượng thế này, cứ như đang xem 1 bộ phim vậy. Mà anh lại là nhân vật chính trong câu chuyện này..
Trách ai đk, trách Kiều Hân điên cuồng cố chấp???tất cả cũg vì 1 chữ tình mà thôi, yêu 1 người ko sai nhưg cách thể hiện của cô ấy cực kì sai
Kiều Hân lẳg lặng theo người rời đi, cô ko khóc nữa,tim cô đã vỡ nát từ lâu rồi, cô cố chấp như vậy cũg vì mù quáng mà thôi, thật ra khi hay tin Nhiệt Ba ko sao, cô cũg đã mừg thầm, cô thật sự ko muốn hại cô ấy... Cô cũg đã từg hối lỗi.
Nhưg ko kịp nữa rồi...
------------------------------------------------------P/s: chắc mọi người biết Kiều Kiều là ai đúng ko?😁😁😁
There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!
![Dust Bones [Harry Styles]](https://fanficsread.net/media/fs-stories-1/1198/conversions/a640cdb809d084e5d20475eedbf3c663.jpg)




