Fanfics

Chương 4

14:55, 13 August 2017

_Anh ấy trong mắt cô ấy: Bọn em có tiếng nói chung,rất ăn ý_

____________________

Hẹn hò Đại Lý! Nghe tên thôi cũg biết sẽ hường phấn cỡ nào rồi.

Lộc Hàm cảm thấy bầu trời đẹp lạ thường,trong xanh vời vợi,hương hoa vây quanh,cánh bướm tung tăg....haizzzz nói chính xác hơn là lòg anh đang phấn khởi thì có à,nhìn cái đầu anh là biêt,thức cho sớm bỏ 3 tiếng đồng hồ để xoăn cái đầu cho nó thời thượng đến nỗi bị ba Siêu chọc" còn tô son nữa chứ". Bọn họ nói oan cho anh quá rồi,tại nay anh quởn mà thôi_( hừ,có ma nó mới tin anh )

Quả thật tâm trạng anh hôm nay rất tốt nha,phải nói như lọt vào hủ mật vậy. Anh cười miết cười đến tận mang tai,ko vui sao đk chứ.Nhiệt Ba khen anh mà,nói anh có cảm giác an toàn,rất biết quan tâm chăm sóc bạn gái..

Ô..oooooo cảm giác lúc đó nó sướng rơn gì đâu,nhưg mà nói đi phải nói lại anh chỉ như thế với e thôi ngốc ạ. Nhiệt Ba,nhiêu đó anh thấy chưa đủ,anh thấy mình chưa bảo vệ tốt được em,anh muốn cho em cảm giác an toàn tuyệt đối, Anh muốn em một lần nữa nói câu đó trước mặt anh,chỉ với 1 mình anh,chứ ko phải với tất cả mọi người.

Hôm nay bắt cặp chơi,mấy ông anh lầy lội cứ dìm mấy đồng đội nữ của mình như được mùa. Đặng Siêu trang điểm cho A Sa cứ như con gấu trúc,còn bảo, thế này em ấy khỏi về nước luôn càg tốt. Đường Nghệ Hân người ta xinh xắn năng động như vậy mà ông Trịnh Khải cứ vẽ bả như nhân vật hoạt hoạ,khiến cô nàg hận ko chịu đk.

Nhìn mấy bạn nữ tội nghiệp Nhiệt Ba cảm thấy quan ngại cho chính mình,Lộc Hàm sẽ không khiến cô ko dám nhìn ai đấy chứ?

Tuy nói vậy nhưg cô lại cảm thấy anh sẽ ko như họ,cô tuỳ ý cho anh vẽ,nhìn mặt anh ấy nghiêm túc thế mà.

Đùa gì chứ? Anh so với mấy ông anh kia đươg nhiên ko cùng đẳg cấp rồi.Anh sẽ vẽ cho cô thiệt đẹp nha..nhưg mà có hơi khó đi,anh cười gượng" mấy cái này sử dụng thế nào đây" .

Nhiệt Ba có vẻ hiểu tâm ý của anh nên cẩn thận chỉ cho anh từng bước 1,giọng cô nhè nhẹ bên tai,ko la hét ko ầm ĩ như mọi người.anh cảm thấy rất thích. Vâng, kết quả như mong đợi anh và cô đã thắg trong phần thi này. Người dẫn chươg trình hỏi "anh có cảm nghĩ gì khi vẽ như thế"

"Tôi chỉ vẽ theo bức hình thôi,còn được như thế là vốn cô ấy đã đẹp sẵn rồi"anh còn bài ra cái bộ mặt tự hào nữa chứ

Cậu trưg cái bộ mặt đó ra làm j,đoàn anh em khinh bỉ,tiểu Địch chưa là gì của cậu nha mà sao cậu  cứ thể hiện như đúng rồi vậy. Thật muốn cho cậu ta 1 vố mà. Đặng Siêu nhìn Lý Thần nháy mắt.

Tất cả phần chơi ngày hôm đó anh và cô đều thắg,thắg toàn bộ khiến anh phải hưg phấn chạy đi hỏi mọi người cả mấy lần

"tụi em rất ăn ý phải ko? Siêu ăn ý phải ko ? Phải ko nào"

"Ko phải cậu đã tự cho như thế còn j. Đi xác nhận chúg tôi làm gì.dư thừa" Tổ Lam chẳg thèm đếm xỉa đến ai đó

Vòg cuối thi xé bảng tên dưới nước,nam cõg nữ trên vai.nghe có vẻ hấp dẫn nhỉ,nhưg Nhiệt Ba lại thấp thỏm khôg yên,cô vốn sợ nước từ nhỏ, lại lần đầu xé bảng tên,còn phải ngồi trên vai Lộc Hàm nữa chứ, lỡ cô sơ ý gì rồi sao sẽ liên luỵ đến anh ấy mất.

"Em đừg lo không sao đâu" Lý Thần đến an ủi độg viên em gái nhỏ.

Cô có biết ý tốt của anh không mà lại phũ: " sao anh lại đến noi chuyện với e chứ" .

Lý Thần trố mắt,một nam thần như anh lại bị phũ ko còn manh giáp. Thiên a.

Haha Lộc Hàm cười như được mùa. Anh chạy lại bắt chuyện với Nhiệt Ba giúp cô ấy quên đi nỗi sợ 1 chút.Anh nói: "ko có gì phải sợ,em cứ yên tâm ngồi lên vai anh,sẽ ko té đâu"

Nhiệt Ba nhìn anh cười cười. Thật ko sao chứ

""Hâyzzz! Mọi người nhìn tiểu Đich xem,sao em ấy lại như vậy chứ.Lộc Hàm đến an ủi em ấy e ấy lại rất thuận ý a,ko như em????" .Lý Thần chỉ vào 2 đứa trẻ đang ngồi 1 góc tám xuyên lục địa kia kìa.

"Họ nào có thèm quan tâm ai kia chứ"

"Cứ xầm xì xầm xì suốt đoạn đường hà"

"Vì anh là người già,tiểu Lộc là người trẻ" .cau này của Trịnh Khải như đánh thẳg vào nội tâm Lý Thần.

"cậu côg kích tôi,người già này sẽ ko cho cậu còn mảnh vải che thân" .Lý Thần âm thầm nghĩ.

Đây một câu,kia 1 câu,cứ thay phiên nhau ghẹo Nhiệt Ba. Cô thì ngượng đến đỏ mặt rồi. Cứ lo mà giải thích nào có để ý đến vẻ mặt đang hưởg thụ kế bên.

Lộc Hàm ko lên tiếng chỉ cười cười " để cô ấy chịu sự trêu chọc của mọi người,biết đâu sẽ khiến cô ấy để tâm 1 chút"

Trận chiến bắt đầu. Cô ngồi trên vai anh,anh lại có cảm giác rất hưởg thụ, cô nhẹ chứ không nặng nhưg thật muốn ghẹo cô 1 chút.

"Hơ.. Em ấy rất nặng nha" .anh vừa nói vừa cười có vẻ gì là nặng sao?

"Anh đừng nói nữa, đừg nghe anh ấy" .Thật là ngượng chết mà,cô có nặg lắm đâu chứ, cô vỗ nhẹ 2 má anh rồi bụm miệng anh lại.xấu hổ chết đk

Haahaa cả đám đều cười to. Tuổi trẻ thật tốt

Đag lúc đấu cô có loág thoáng thấy anh nhăn mặt cô bỗg nhớ đến lúc trưa anh có bảo anh đau lưng.anh đau lưng rồi ư?? Nãy giờ giằn co nhiều như vậy ..anh ấy..

Cô thả lỏng mình để cho chị Lâm Chí Linh xé.Lúc này cô cần gì quan tâm đến thắng thua nữa, cô vỗ vai anh như trấn an. "Xong rồi,xong rồi"

Lộc Hàm vẫn còn chịu đựng cơn đau thì cái vỗ vai nhè nhẹ đó của cô khiến anh vô cùng bất ngờ. Cô đây là để ý đến anh,lo cho anh ư? Lúc nãy cũng vậy,cô đòi đi cáp treo,nhưg anh lại sợ độ cao,nhìn vẻ mặt hi vọng của cô anh ko thể ko chìu,anh tự nói,"chiều e ấy 1 chút,sẵn biết đâu có thể khắc phục chứg sợ độ cao này" . Rồi sau đó cô quay qua nói với anh "mình ko đi cáp treo nữa. Đi xe đạp đi"

Cô gái này,em đừg như thế với anh được ko, cứ như thế anh càng mong muốn em sớm là vật sở hữu của anh đó.

"Tiểu Lộc lưg e còn đau không? " .Đặng Siêu có để ý thấy biểu cảm của Lộc Hàm lúc đó. Nên sau khi thay đồ anh muốn hỏi thăm 1 chút.

Lúc đó không hiểu sao anh lại cảm thấy tiểu Lộc rất đàn ông,vừa giữ vữg tiểu Địch vừa cố chịu đau của bản thân.Quả thật tình yêu làm con người thay đổi quá nhiều.

"Em khôg sao,ổn rồi a". Hôm nay cái lưg lại giở chứg. Cũng may lúc nãy mìh trụ nổi

"Rất đàn ôg nha" .ba Siêu vỗ vai cậu tự hào2 cha con hú ha hú hí đi ra thì thấy bóg ai đó lấy ló ngoài cửa.

"Ô...tiểu Địch đây là phòg thay đồ nam nha". Đặng Siêu làm vẻ mặt hoảg sợ,tay còn kéo kéo áo nữa chứ.

Nhiệt Ba cười khan.,đây là tình huốg quái quỷ gì vậy??? " Siêu ca anh đag nghĩ cái gì vậy?"

"Ukm... Hình như lưg anh đau nên em đem 1 ít thuốc cho anh dùg thử, đây là thuốc gia truyền dùg rất tốt" .cô đưa chai thuốc cho Lộc Hàm

Anh nhìn cô ko kìm chế được nỗi lòg mà cười: " cám ơn em,anh sẽ dùg"

"Vậy,em về trước,pipi 2 anh" .thuốc đã đưa,cô vui vẻ ra về thôi

Ba Siêu nhìn 1 màn này mà hài lòg cực kì. Con dâu thật tốt a.

"Sao? Có cần anh thoa dùm cậu ko, nhìn là biết thuốc tốt rồi,thoa 1 lần là hết"

"Hừ,lại châm chọc e"

"Hahhaaa...ko có a"

"Siêu ca! Em muón tỏ tình với cô ấy". Anh thật ko thể chịu nổi nữa rồi

"Ko được, như vầy là quá sớm rồi." Đánh nhanh thắg nhah cũng tốt,nhưg mà chưa nắm chắc được cảm tình của Nhiệt Ba ko thể tuỳ tiện tấn côg đk

Lộc Hàm đươg nhiên hiểu là ko đk,quá sớm rồi,nhưg anh thật sự rất phấn khích..Lộc Hàm hít 1 hơi thật sâu kìm nén lại cảm xúc của chính mình

Đợi thêm 1 chút nữa vậy.

P/s: đây là lần đầu mình viết truyện,có lẽ còn sai sót nhiều chỗ,nhưg vì yêu thích LuBa nên mình muốn viết cho thoả lòg,YY cũng có,mà sự thật cũng có,chỉ là mình thêm tí muối tí đường thôi. Mọi người đọc vui vẻ .có gì góp ý cho mình nhé😊À. Mình nghĩ nếu họ thật sự thàh với nhau ngoài đời minh sẽ cố viết thêm 1 bộ " we got maried LuBa"😉😉😉😉

There are no comments yet. Log in to be the first to leave a review!

Similar stories